Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Indonesian
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Vietnamese
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
NGUYÊN TÁC: HYUUGA NATSU
TÁC PHẨM NÀY LÀ HƯ CẤU, TẤT CẢ TÊN NHÂN VẬT,
TỔ CHỨC VÀ CÁC DANH HIỆU CHÍNH THỨC KHÁC ĐỀU LÀ SẢN PHẨM TƯỞNG TƯỢNG.
Ông già!
Ông già!
Mong là ông già ở nhà vẫn ổn.
À phải rồi. Sau buổi yến tiệc hôm qua…
Em nói gì vậy?
Vị Tổng quản đã ăn phải độc đang vật vã lắm đó!
Người bệnh phải nghỉ ngơi chứ!
Nhờ họ mà mình được ngủ một giấc thật đã.
Nhưng lẽ ra không nên ngủ tới trưa thế này.
Giờ không vẽ thêm tàn nhang thì mình lại thấy thiếu thiếu…
Nào. Hôm nay ngươi nên nghỉ thêm chút một chút đi.
Nô tì không dám. Xin nương nương cứ sai bảo nô tì.
Ơ, tàn nhang của ngươi…
Nô tì thấy không quen lắm, nên nô tì có thể giữ khuôn mặt này không ạ?
Được chứ. Ngươi nói cũng đúng.
Mọi người đều sốt sắng hỏi xem thị nữ đó của ta là ai
nên rất phiền phức!
- Nô tì xin lỗi vì đã gây ra phiền phức. - Không sao.
À, Cao Thuận tới đây từ sáng đó. Ngươi muốn gặp hắn không?
Trông hắn có vẻ rảnh rỗi, nên ta bảo hắn ra vườn nhổ cỏ rồi.
Nhổ cỏ sao…
Ngài ấy có cấp bậc khá cao trong buổi yến tiệc mà…
Đúng là một người cần mẫn.
Mình khá chắc là
bản thân ngài ấy cũng được các thị nữ hâm mộ lắm.
Nô tì có thể mượn phòng tiếp khách không ạ?
Được chứ.
- Hồng Nương? - Vâng, nương nương.
Mình có cảm giác ánh mắt của Hồng Nương phát sáng.
Ngài Nhâm Thị gửi thứ này cho cô.
Đây là món canh vốn được phục vụ cho Ngọc Diệp nương nương.
- Đúng vậy. - Ngài thật chu đáo làm sao.
- Đừng ăn đấy nhé. - Nô tì không ăn đâu.
Bạc bị ăn mòn nhanh chóng. Món canh bị ô-xy hóa rồi.
- Hương vị không còn ngon nữa. - Ra là vì hương vị sao?
Ngài có từng chạm tay vào cái bát này không?
Không, tôi chưa từng chạm vào bát.
Tôi chỉ nhúng thìa vào xem có độc không thôi.
Sau đó, tôi nhanh chóng dùng vải bọc lại.
Ngài chờ chút.
Cắt, cắt, cắt. Lách cách, lách cách.
- Bông gòn, bột và bàn chải à? - Đúng vậy.
Cô sẽ làm gì với mấy thứ này?
Ở phòng thuốc nơi nô tì từng làm, chúng thần hay bôi thuốc nhuộm
lên những thứ không được động vào để phòng có ai đó phá phách.
Nô tì đang làm tương tự.
Dễ thôi. Phủ bột lên cục bông gòn,
rồi phết lên bát đựng.
Sau đó, nô tì dùng bàn chải quét bớt phần bột dư thừa.
- Thấy rồi. - Có mấy vết màu trắng.
Dấu vết đó cho thấy có người từng chạm vào bát.
Những nơi bị đầu ngón tay chạm vào sẽ lưu lại dấu vết.
Với đồ dùng bằng bạc dễ bị ăn mòn thì càng dễ xác định hơn.
Đồ bằng bạc luôn được lau bằng vải trước khi đem ra sử dụng.
Nói vậy thì những dấu tay còn lưu lại lúc này là của
những người từng cầm vào bát sau khi bát được lau sạch?
Chính xác.
Kích cỡ và vị trí của dấu tay
là đủ để cho chúng ta biết cách họ cầm vào bát.
Người cầm vào chiếc bát này…
Có chuyện gì sao?
Không có gì.
Nô tì đoán có tổng cộng bốn người từng chạm vào cái bát này.
Bốn người sao?
Đầu tiên là ba người chạm vào xung quanh bát.
Người múc canh, người bưng bê,
người thử độc của Lí Thụ nương nương,
và một người cuối cùng, là người đã chạm vào mép bát.
Nô tì nghĩ kẻ bỏ độc vào canh là người bí ẩn cuối cùng đó.
Nếu đúng là thế, tại sao trên bát lại có
dấu vấn tay của người thử độc cho phi tần thượng cấp khác?
Dễ hiểu thôi.
Người thử độc của Lí Thụ nương nương đã đổi đồ ăn để gây khó dễ cho nương nương.
- Mà không biết rằng trong đó có độc. - Đổi đồ ăn sao?
Là hành vi bắt nạt.
Một thị nữ lại bắt nạt
- một phi tần thượng cấp sao? - Khó tin lắm nhỉ?
Cho tôi biết thêm được không?
Xin ngài lưu ý rằng đây chỉ là suy đoán của cá nhân nô tì.
Tôi hiểu điều đó.
Ngài có nhớ trang phục mà Lí Thụ nương nương mặc đến yến tiệc không?
Có. Một bộ trang phục màu hồng rực nổi bật.
Thường thì khi một phi tần
chọn trang phục gần giống màu của Ngọc Diệp nương nương,
các thị nữ sẽ khuyên can người đó đổi bộ đồ khác.
Nếu không, các thị nữ cũng sẽ mặc trang phục cùng màu với chủ nhân của mình.
Tuy nhiên, các thị nữ của Lí Thụ nương nương đều mặc màu trắng.
Khiến cho Lí Thụ nương nương, người mặc màu hồng,
trở thành một trò hề vì không hiểu phép tắc.
Các thị nữ nên hỗ trợ chủ nhân của mình.
Nếu vậy thì hôm đó…
Các người không nhận thức được vị trí của mình khi là thị nữ sao?
Lại dám gợi ý cho chủ nhân mặc đồ màu hồng!
Thị nữ của A Đa nương nương đã khiển trách
các thị nữ của Lí Thụ nương nương vì sự kém cỏi.
Ở trong hậu cung, giữa vô vàn kẻ thù,
người duy nhất một phi tần có thể tin tưởng
là các thị nữ của chính mình.
Lí Thụ nương nương bé nhỏ chỉ đơn thuần nghe theo gợi ý của các thị nữ
khi mặc trang phục đó
và bị mất mặt trước bao nhiêu người như thế.
Nương nương không biết việc đó.
Không chỉ vậy, họ còn tráo đồ ăn
để gây thêm khó khăn cho Lí Thụ nương nương sao?
Phải, họ không biết đồ ăn có độc. Mặc dù việc đó giúp cứu mạng nương nương.
Cách làm của họ thật dơ bẩn.
Sao họ lại làm vậy chứ?
Dù còn trẻ nhưng Lí Thụ nương nương lại là phi tần của Tiên Vương quá cố,
sau khi Người băng hà thì cô ấy đi tu.
Cô ấy được dạy từ bé rằng
làm thê thiếp phải hết lòng vì phu quân.
Mọi người chắc hẳn đều cho rằng nương nương chẳng có đức hạnh
khi lấy con trai của phu quân quá cố của mình.
Nô tì nghĩ dấu tay trên mép bát
là của tên thủ phạm đã hạ độc nương nương.
- Khi bỏ độc vào, kẻ đó đã cầm ở mép bát. - Tôi hiểu rồi.
Nơi mà chủ nhân sẽ chạm môi vào
lẽ ra nô tì sẽ không được chạm đến.
Hồng Nương đã dạy nô tì điều đó.
Đó là tất cả những suy đoán của nô tì.
- Tôi có thể hỏi một câu không? - Câu gì ạ?
Tại sao hôm qua cô lại cố gắng bao che cho người thử độc đó?
Tôi chỉ tò mò thôi. Không phải để truy cứu hay gì đâu.
Mạng sống của một thị nữ
rẻ rúng hơn nhiều so với một phi tần.
Đặc biệt là sinh mạng của người thử độc.
Tôi sẽ lựa lời bẩm báo lại cho ngài Nhâm Thị.
Nô tì rất cảm kích.
Một mặt nào đó thì mình phải cảm ơn cô ta
vì đã tráo các món ăn.
Cũng nhờ vậy mà mình mới được nếm vị độc.
Lúc đó mà nuốt ngụm canh vào thì có phải hay không…
- Chỉ vậy thôi ạ. - Ta hiểu rồi.
Lần nào ngươi cũng rất biết sắp xếp câu từ.
- Vậy sao ạ? - Nghĩ sao cũng thấy đây là đấu đá nội bộ.
Với tình hình hiện tại thì đúng là vậy.
Ngươi nói nghe đơn giản quá.
Vì vụ này mà ta thức trắng đêm hôm qua. Thậm chí còn chưa được thay đồ nữa.
Ta không muốn nghĩ gì nữa.
Ngài đang để lộ bản chất thật kìa.
- Có sao đâu. Đâu có ai ở đây. - Có thần ở đây.
- Ngươi không tính. - Tính chứ ạ.
- Dù ta có nói sao cũng không được à? - Thần đã biết ngài đủ lâu để hiểu.
Thật phiền khi có người ở bên chăm sóc mình từ bé đến lớn.
Ngài Nhâm Thị. Ngài vẫn đang mang trâm cài tóc kìa.
Ồ phải. Ta quên bẵng đi mất.
Cây trâm bị tóc che mất.
Nên thần nghĩ chưa có ai nhận ra cấp bậc của ngài đâu.
Người giữ giúp ta nhé?
Ngài đừng tùy tiện quẳng đi vậy chứ.
Cây trâm này chỉ có người có cấp bậc đặc biệt mới được đeo. Xin hãy cẩn trọng.
- Biết rồi, ta biết rồi. - Ngài vẫn chưa biết gì cả.
Vậy, thần xin cáo lui.
Đến lúc làm việc rồi…
- Thế cậu có nhận được cây trâm nào không? - Có.
Vậy sao. Vậy nghĩa là
cậu có thể rời hậu cung rồi!
- Cậu vừa nói gì? - Cậu có thể rời hậu cung rồi?
Nói rõ hơn cho tớ biết đi!
Được…
Trong hậu cung, cậu không thể gặp được nam nhân bên ngoài,
nhưng nếu được cấp phép đặc biệt, nam nhân có thể đưa nữ nhân ra ngoài.
Tớ hiểu rồi.
Vậy ra đó là ý nghĩa của trâm cài tóc nhận được ở yến tiệc à.
Chính xác!
Nói cách khác, cậu có thể dùng cây trâm để yêu cầu được đưa ra khỏi hậu cung.
Tớ hiểu rồi. Cảm ơn Tiểu Lan. Để tớ thử xem.
Không có gì!
Miêu Miêu, cảm ơn vì cho tớ táo gai nhé!
Ăn ngon lắm!
Mình nhận được tổng cộng bốn cây trâm. Trong đó có hai cây của nam nhân.
Chờ đã. Nếu đã mất "của quý" thì có còn được coi là nam nhân không?
Dược sư!
Thôi được rồi.
Ngài Lí Bạch, một cung nữ trong hậu cung đang ở đây.
Sao? Ta hiểu rồi.
Nên làm gì đây? Có người xem trọng cây trâm cài tóc đó sao…
Nhưng khước từ một người đẹp thì phí phạm quá…
CUNG PHỈ THÚY - MIÊU MIÊU
Mình chỉ đưa trâm cho một thị nữ ở Cung Phỉ Thúy.
Vậy nghĩa là…
cô gái đó sao.
Mình nên từ chối thế nào đây?
Nô tì xin phép.
Xin thứ lỗi vì để ngài chờ.
Từ từ, ngươi là ai?
- Nô tì nghe thấy câu đó nhiều rồi. - Trang điểm vào đúng là khác biệt.
Cả câu đó nữa.
Mà sao ngươi lại gọi ta?
Nô tì muốn về thăm nhà.
Về nhà? Ngươi có hiểu ý nghĩa của cây trâm này không đó?
Nô tì nghe nói mình có thể về thăm nhà ít ngày
nếu có ngài bảo đảm.
Bực mình thật đấy.
Một thị nữ như ngươi đang yêu cầu quan võ như ta bảo đảm cho ngươi sao?
Đúng vậy.
Ngươi gọi ta đi cả đoạn đường đến đây vì việc đó thôi à?
Đúng vậy.
Ta nên khen ngươi can đảm hay liều mạng đây?
Tóm lại là
ngươi đang lợi dụng ta để được về thăm nhà sao?
Không hề. Nô tì cũng đã suy nghĩ xem làm sao để đáp lễ ngài.
THƯ GIỚI THIỆU TỪ LỤC THANH QUÁN BẠCH LINH - NỮ HOA - MAI MAI
Một bữa tiệc ngắm hoa ở Lục Thanh quán thì sao ạ?
Lục Thanh quán sao?
Đùa ta à! Muốn đến đó phải tốn cả một năm bổng lộc đó!
Ngài khỏi lo. Ngài sẽ hiểu khi đọc thư giới thiệu này.
Bạch Linh. Nữ Hoa. Mai Mai.
Càng lúc càng thấy khó tin!
Đến cả các quan đứng đầu cũng khó mà mời nổi ba hồng bài này!
Nếu ngài không tin thì nô tì không còn cách nào khác.
Xin thứ lỗi vì gây mất thời gian của ngài.
- Chờ đã… - Thật đáng tiếc làm sao.
Nô tì đành nhờ người khác vậy. Xin hãy xem như nô tì chưa nói gì.
Nữ nhân này còn nhận được trâm từ người khác nữa sao?
Trâm làm từ thạch anh hồng và từ bạc?
Hai người họ đều có cấp bậc cao hơn mình!
Cô gái này rốt cuộc là ai?
Vậy nghĩa là lời đề nghị này hoàn toàn chính đáng?
Không, vẫn khả nghi quá!
Nhưng nếu là thật, mình sẽ không còn cơ hội được gặp
ba hồng bài mất…
Mình nên làm sao?
Vậy, ngài thấy thế nào?
Việc này cứ để cho ta.
Chúc mừng em, Miêu Miêu!
Nghĩ đến việc Miêu Miêu đi trước cả chúng ta…
- Thật sự mừng quá! - Có vẻ cô đã gặp đúng người tốt rồi!
Cảm ơn mọi người.
Sao trông em bình thản quá vậy?
Không sao đâu. Em sẽ mang quà về.
- Làm sao em gặp được người đó? - Tự nhiên gặp được thôi ạ…
Xem ra cô bé vẫn chưa biết ý nghĩa thực sự của cây trâm cài tóc rồi.
Ta cũng nghĩ vậy.
Trời đất. Ta thấy thương thay cho ngài ấy…
Thú vị thật đó.
Ngài ấy sẽ có biểu cảm ra sao nhỉ?
Thật là! Có vẻ lại sắp có chuyện rồi đây.
Còn Nhâm Thị, sau khi xong việc,
cảm thấy chán nên đã ghé thăm
ngay sau ngày Miêu Miêu rời đi.
Miêu Miêu đã rời đi cùng với một nam nhân bí ẩn rồi.
Để về thăm nhà trong ba ngày!
Nhà của mình ở phố đèn đỏ, không quá xa.
Sau khi đi gần hết hậu cung và ra khỏi tường thành,
chỉ cần đi bộ một đoạn là tới.
Có vậy thôi mà cũng đi xe ngựa thì lố quá.
Nhưng dù sao thì ba hồng bài ở Lục Thanh quán
giống như những nữ thần được ngưỡng mộ bởi cả những người thường…
Có phúc lắm mới được trông thấy họ một lần đó.
Sắp tới nơi rồi!
Đây là phố đèn đỏ!
Nhiều cô gái tìm đến đây với ước ao được như người mình ngưỡng mộ,
nhưng không dễ dàng chút nào.
Ngay cả với các hầu gái hay kỹ nữ tập sự,
chẳng có gì đảm bảo họ sẽ có khách mua.
- Đây là Lục Thanh quán sao… - Đúng vậy.
LỤC THANH QUÁN
Trông trang nghiêm quá.
Đây là một kỹ viện lâu đời với đủ loại kỹ nữ trải dài từ tầm trung cho đến
những kỹ nữ cao cấp nhất.
Lâu rồi không gặp, bà bà!
Mọi người sao rồi…
Mi còn dám nói "Lâu rồi không gặp" à?
Con ngố này!
Ngươi có sao không? Bà già này bị gì vậy?
Đây là lão tú bà, chủ của Lục Thanh quán.
Hoài niệm quá.
Trước đây nô tì toàn nôn chất độc ra bằng cách này.
Gì đây? Người bảo đảm rất giàu có đây sao?
Mặt mũi được đó, cơ thể cũng không tồi.
Nghe nói ngài được thăng tiến từ sớm lắm.
Bà bà, ai lại nói vậy trước mặt người ta chứ.
Này, đi gọi Bạch Linh ra đây.
- Hôm nay con bé sẽ tiếp trà. - Vâng!
- Bạch Linh… - Ngài tự tin với bắp tay của mình chứ?
Ta rèn luyện thể lực mỗi ngày đó.
Đây sao? Có lẽ sẽ có ích đây…
Mời đi lối này!
Ta hồi hộp quá.
- Chúc ngài may mắn nhé! - Được!
Miêu Miêu. Mi đúng thật là!
Biến mất suốt mười tháng mà không nói một lời.
Con đâu làm gì được. Bà bà không đọc trong bảng gỗ con gửi à?
Tất nhiên ta đọc rồi! Chứ nghĩ sao ta lại tiếp đãi kẻ mới đến lần đầu?
Con biết rồi.
Đây là nửa số tiền con kiếm được trong hậu cung từ trước đến giờ.
Con đã nhờ họ trả trước đó.
Lần này là Bạch Linh đó!
Chỗ này đâu có đủ.
- Chỉ uống trà thôi mà! - Đồ ngốc!
Mi thực sự nghĩ với bắp tay đó thì Bạch Linh sẽ không làm gì sao?
Cũng đúng.
- Nhưng vụ đó con đâu làm gì được… - Tất nhiên rồi!
Nên ta sẽ ghi sổ cho mi.
Con cũng đâu trả nổi…
Thế thì lôi hết khách hàng tiềm năng nhất về đây!
Trẻ trung giống tên đó là được, để ta ép kiệt ra bã luôn!
Thái giám có đến làm khách được không nhỉ?
Không được. Các kỹ nữ sẽ bủa vây anh ta và không kinh doanh nổi mất.
Còn với Cao Thuận và tên lang băm đó thì mình thấy hơi tội lỗi…
Miêu Miêu. Chắc lão già đang ở nhà đó. Về gặp ông ta đi.
Chỉ cần sang tới phố bên cạnh,
thì cảnh tượng sẽ thay đổi hoàn toàn.
Những ngôi nhà xiêu vẹo, đầy rẫy người ăn xin và kẻ lang thang.
Vẫn chẳng có gì thay đổi.
Con về rồi, ông già.
Ồ, mừng con về nhà. Con về muộn đó.
Cuối cùng mình cũng được về nhà.
Thực ra hôm đó con ra ngoài kiếm màu nhuộm để vẽ tàn nhang.
Nhưng rồi…
Thời hạn làm việc của con vẫn còn.
- Ngày kia con phải trở lại cung rồi. - Ta hiểu rồi.
Con muốn đi tắm, nhưng lại buồn ngủ quá.
Ngày mai con qua Lục Thanh quán mượn phòng tắm đi.
Con biết rồi.
Nội cung ư?
Định mệnh đang muốn trêu đùa sao?
GIỚI THIỆU TẬP SAU
Tập tiếp theo, "Cây lúa mì".
Biên dịch: Thỏ Koyuki
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.