Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
English
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
Mọi thứ ở đây
đều từng vận hành bình thường theo chiều kim đồng hồ.
Cho đến khi người đàn ông kia xuất hiện.
Mười hai giờ đồng hồ ấy
đã thay đổi mọi thứ.
Tuần sau quay lại đi.
Còn bao nhiêu tuần sau nữa?
Ở đất nước này
không kiên nhẫn là không được đâu.
Anh phải học cách kiên nhẫn,
cũng phải học cách kiên nhẫn với bản thân.
Emilio, gạt tàn của tôi đâu?
Tôi sắp hết kiên nhẫn rồi.
Tên khốn này.
Vừa mưa xong, đường trơn,
hay cậu ngồi xuống đi.
Chú đã chạy trên con đường
ra vào thành phố bao nhiêu năm rồi?
Chuyện này cậu rõ hơn tôi nhỉ?
Mười năm rồi.
Sao lại không tìm được?
Chú Lý,
mai chở tôi vào thành phố nữa đi.
Mỗi tuần tôi chỉ được nghỉ có một ngày,
xem tôi là tài xế taxi à?
Tiểu Lôi à,
chuyện này đã qua mười năm rồi.
Tôi mà là đám cảnh sát kia,
đọc một hồ sơ mười năm trời
tôi cũng thấy phiền.
Vợ và con gái cậu đã được an táng rồi,
cậu còn muốn tìm được thi thể con trai cậu
mới yên tâm à?
Có gì khác nhau chứ?
Đúng không?
Một vết bớt màu đỏ ở bên phải cổ.
Đã bị thiêu thành tro rồi,
làm gì còn vết bớt gì nữa?
Tuần trước tôi đi giác hơi,
bên phải cổ cũng ửng đỏ,
cậu xem có giống vết bớt không?
Hay cậu nhận tôi làm con trai cho rồi.
Đúng không?
Con người cũng như lái xe.
Cậu mà cứ nhìn gương chiếu hậu suốt
thì sớm muộn gì cũng có chuyện.
Phải nhìn về phía trước.
Siêu thị Thiên Đường gì chứ?
Hôi như địa ngục vậy.
Này.
Tôi mua hai chai cà phê.
Cốc thứ hai có giảm giá không?
McDonald's mua cốc thứ hai còn giảm giá mà.
Đồ đàn ông chết tiệt,
nói vớ vẩn gì vậy?
Đồ đàn bà chết tiệt im miệng đi.
Cô tưởng tôi thích đến khu người Hoa các cô lắm à?
Đồ đàn ông chết tiệt,
anh tưởng tôi không hiểu à?
Anh đẹp trai, anh dịch hộ tôi,
có phải vừa nãy anh ta mắng tôi không?
Anh mắng tôi gì vậy?
Anh ta muốn cốc thứ hai giảm nửa giá.
Đồ nghèo kiết xác còn dám vờ vịt à?
Hôm nay ai ném tên đàn ông chết tiệt này ra khỏi siêu thị
tối nay tôi sẽ đi tăng hai nửa giá với người ấy.
[Không ghi nợ]
Họ đã trộm con của tôi.
Như cũ, ghi sổ cho tôi.
Tôi là cảnh sát trị an ở đây.
Tôi bảo là ghi sổ cho tôi.
Anh xem,
sao anh lại cáu rồi?
Tôi trả.
Cũng chẳng hiểu nổi,
sao thứ sáu nào cũng khó chịu thế?
Còn đều hơn đến tháng nữa.
Cứ như thứ năm nào trong nhà cũng gặp chuyện vậy.
Hay thế này đi.
Lôi Quân, à không, anh Quân.
Anh dạy tôi mấy chiêu đi,
sau đó rôi sẽ trả hết nợ,
được không?
Cậu thái độ với ai vậy?
Có ai làm vậy với cấp trên của mình không?
Cậu xem cái bộ dạng không có chí tiến thủ của cậu kìa.
Cậu quay lại cho tôi.
Bà Tang Cát.
Bà vẫn duyên dáng yêu kiều
như hồi cháu còn nhỏ.
Hồi nhỏ làm gì đến 150 cân.
Đi.
Xách đồ cho bà.
Bà chủ siêu thị này mà còn sống
thì đuổi cậu lâu rồi.
Không đâu bà.
Cháu không còn là bảo vệ của siêu thị này từ lâu rồi.
Tháng trước cháu đã được thăng chức làm
cảnh sát trị an của khu người Hoa.
Tội lỗi.
Mấy đứa ngốc nào
bỏ phiếu cho tên béo nhà cậu vậy?
Thế nào?
Chỗ anh tìm cho em được chứ?
Có một hầm trú ẩn luôn.
Được gì mà được.
Đây là quà kỉ niệm bảy năm của chúng ta à?
Nếu ở trong nước là đáng tiền lắm đấy.
Em có biết bây giờ rất nhiều quán lẩu ở Tứ Xuyên
đều được mở ở hầm trú ẩn không?
Được xem trọng lắm đấy.
Anh tự đi mà chơi trong hầm.
Thật ra em thấy bên trên cũng ổn,
chúng ta mở siêu thị này nọ chắc là được đấy.
Đi thôi.
Bố.
Ngầu lắm.
Xem quà em chuẩn bị cho anh này.
Có thích không?
Thả em xuống.
Thả em xuống.
Hàng cũ thôi.
[12 Giờ Của Lửa Giận]
[Một tiếng trước]
[Nhà an toàn của nước M tại Philae]
Cút khỏi đất nước chúng tôi.
Mấy đứa trẻ ranh kia mau cút cho tao.
Đừng chọc tao điên liên.
Cút ra ngoài.
Thế lần thuyên chuyển tiếp theo của cô là khi nào?
Chắc là mùa hè.
Thôi đi.
Đừng lôi mùa màng vào, Kimmy.
Ngày nào mà nơi quái quỷ này chẳng giống mùa hè.
Tầm một tháng nữa.
Thế là tôi xong việc,
về nước hẳn luôn.
Cút về nhà đi.
Đám ranh con kia.
Đất nước biến thái này.
Cút khỏi đất nước của tôi.
Cô về nước là tốt nhất rồi.
May mắn đấy.
Dave.
Dave đâu?
Dave gục rồi.
Anh ấy ở bên ngoài thưa sếp.
Bên ngoài làm sao thế này?
Là người mặt bẩn,
bộ đội quy mô nhỏ.
Gì cơ?
Mười năm rồi người mặt bẩn không xuất hiện.
Không đúng.
Không phải họ đã ký hiệp định ngừng chiến
với chính phủ rồi sao?
Họ đang làm gì vậy?
Không thể để họ làm bậy.
Im miệng, Rex.
Hồ An, gọi cho văn phòng thủ tướng.
Đã gọi rồi thưa sếp.
Tất cả đều bị cắt đứt.
Chúng ta bị vây kín rồi.
Chúng ta không thể ứng phó được.
Kimmy.
Kimmy, phát hiện gì vậy?
Chết tiệt.
Có một cô bé.
Chúng ta phải cứu cô bé.
Không được.
Không ai được ra ngoài.
John, yểm hộ cho cô ấy.
Rex, nhắm ra bên ngoài.
Hồ An, ở yên đừng nhúc nhích.
Đi theo cô.
Người mặt bẩn đáng chết,
một đám khốn nạn,
chết hết đi.
Dừng lại John, tiết kiệm đạn đi.
Rex,
cậu nhìn cho kĩ, nhắm chuẩn về phía trước.
Hồ An,
cậu bảo vệ nhân chứng Lâm Uyển của chúng ta,
chạy ra ngoài từ cửa sau,
đảm bảo đưa cô ấy vào thành phố an toàn
rồi đưa quân cứu viện về.
Vâng thưa sếp.
Cậu quay lại làm gì?
Không phải tôi bảo cậu hộ tống nhân chứng của chúng ta
vào thành phố xin cứu viện sao?
Sếp,
cô ấy biến mất rồi.
Chết tiệt.
Tôi biết ông muốn gì.
Nhưng nhân chứng không còn ở đây nữa.
Nên ông có thể xéo đi rồi.
Đồ điên biến thái.
Bố.
A lô.
Ông điên rồi à?
Tôi đã bảo là đừng chọc những kẻ đó.
Xin lỗi,
có người trộm đồ của tôi,
tôi chỉ muốn tìm lại đồ của tôi thôi.
Nếu không chúng ta đều sẽ gặp họa.
Cho ông 12 tiếng
rời khỏi thị trấn Cools
sau đó xóa tôi khỏi danh sách người hưởng lợi.
Hợp tác đến đây là chấm dứt.
Bố,
con đã sắp xếp định vị lại chìa khóa.
Chỉ cần cô ta dừng lại
chúng ta sẽ tìm được vị trí của cô ta.
Chúng ta có 12 tiếng đi săn.
Cho nổ đường núi, thanh lọc nội bộ.
Tuân lệnh.
Phải đổi cái của nợ này từ lâu rồi.
Hỏng đúng lúc quan trọng.
Cũng không biết bên ngoài đang có chuyện gì.
Cũng không gọi được ra ngoài. Thế này...
Nhìn tôi làm gì? Nghĩ cách đi.
Có rồi.
Có rồi, có rồi.
Vẫn phải là anh em của tôi.
Phía sau mỗi đại ca thành công
đều phải có một mọt công nghệ.
Ơ không,
cái này dùng kiểu gì?
Đây là điều khiển ti vi.
Tôi nói là radio được rồi.
To lên, to lên.
Lúc 17 giờ 30 chiều nay,
con đường duy nhất từ thị trấn Cools đến thành phố
xuất hiện sạt lở núi quy mô lớn.
Sự cố đã chôn vùi một xe buýt tuyến 55,
một tài xế người Hoa đã tử vong.
Nguyên nhân sự cố đang được điều tra.
Sự cố sạt lở núi làm mất liên lạc với thị trấn,
chính phủ đang triển khai công tác cứu hộ,
dự kiến thông đường núi sau 12 tiếng.
[18:00]
Giúp tôi với.
Mau, mau, mau, vào đi, vào đi.
Mau.
Anh Quân, anh Quân.
Làm ơn.
Đỡ cậu bé.
Mong Chúa phù hộ con.
Con tôi.
Đỉnh quá anh Quân.
Ôi trời.
Tất cả mọi người tránh xa cửa sổ.
Lùi ra sau.
Jared,
dẫn mọi người lùi ra sau.
Mau, mau.
Làm sao đây?
Quay lại, quay lại.
Bây giờ chúng ta không thể liên lạc với ai.
Anh ra ngoài nộp mạng à?
Người này không biết tiếng Trung.
Nghe đây.
Tôi là người có thân phận địa vị.
Tôi không muốn vì đám người nghèo như các người
mà phải chết ở nơi chết tiệt này đâu.
Tôi hiểu rồi.
Anh ta muốn đi chứ gì?
Cậu bảo anh ta là không được.
Ơ không...
Tôi cũng không nói được với anh ta.
Quay lại.
Tôi không chung phe với họ.
Tôi không quen những người này.
Tôi không quen biết họ.
Tôi chỉ đi ngang qua.
Đừng ngồi không.
Nghĩ cách đi.
Có thể liên lạc với đồn cảnh sát không?
Chúng ta không thể chết ở đây.
Tôi thử xem có thể nối được điện thoại vô tuyến
khôi phục liên lạc không.
Mau nối đi.
Đừng sợ.
Tôi đến để giao dịch với mọi người.
Rất đơn giản.
Giao đứa con gái ra,
các người sẽ được sống.
Muốn cô ta...
Các người có ba phút.
Bố,
chỉ cần bố ra lệnh,
chỉ cần ba phút,
con có thể giết sạch đám bọn chúng,
đưa cô ta đến trước mặt bố.
Anh Đào,
từ nhỏ bố đã dạy con,
bạo lực chỉ là một cách để đạt được mục đích.
Còn nữa, đừng khinh thường bất kỳ kẻ địch nào.
Ví dụ như gã đàn ông Trung Quốc trước mặt này.
Các anh còn chờ gì nữa?
Sao còn không giao cô ta ra?
Các anh nghèo quá ngu rồi hả?
Anh ta nói gì vậy?
Tôi đâu biết.
Mọi người đừng nóng.
Chúng ta kiên trì thêm một lát,
chờ Jared sửa xong bộ đàm
là chúng ta có thể liên lạc với đồn cảnh sát rồi.
Không phải, còn chờ gì chứ?
Người ta chỉ cho ba phút thôi.
Chờ hai người mày mò kết nối được
thì chúng ta đã sớm toi rồi.
Nhìn cái gì?
Tôi lớn lên ở Đông Bắc.
Tôi muốn hỏi chút,
bọn họ có nói
sau ba phút sẽ làm gì không?
Mang nó ra ngoài.
Yusof,
xử bọn chúng.
Điên rồi à?
Đi với tôi.
Anh muốn hại chết chúng tôi à?
Điên rồi.
Sao hả? Anh còn muốn cứng à?
Các người đều điên rồi.
Tránh ra.
Đi, ra ngoài với tôi.
Đi, đi.
Đi.
Đi, đi.
Mau lên.
Vì con đàn bà này
mà anh muốn hại chết tất cả chúng tôi hả?
Sao đây? Hai người quen nhau chứ gì?
Cô ấy mà ra ngoài thì chúng ta đều phải chết.
Dưới gầm bàn này là một cái hầm trú ẩn bỏ hoang,
Jared, Thiết Nam,
hai cậu chuyển đồ ra.
Mọi người muốn sống thì đi xuống với tôi.
Anh đi đâu vậy?
Chuyện này là sao chứ?
Có chuyện này sao?
Hỏi cậu đấy cậu mập.
Chẳng phải cậu là cảnh sát trị an sao?
Đúng, có chuyện này thật.
Lúc chiến tranh thế giới thứ hai,
để trốn sự oanh tạc của quân Nhật,
thị trấn nhỏ này quả thực đã xây rất nhiều hầm trú ẩn.
Đừng nói nhảm nữa, mau chuyển đồ đi.
Anh Quân, anh đi đâu đấy?
Nắp sắt bị gỉ, không mở được.
Sắt(III) oxide, phản ứng nhiệt nhôm.
Sắt(III) gì cơ?
Phản ứng với ai?
Hãy tin tưởng anh trai con.
Đi theo tôi.
Đi, đi thôi.
Đi mau, mau lên, mau lên.
Bám theo, bám theo.
Bám theo, mau lên.
Mau, đi nào.
Mạnh lên.
Không xoay được.
Căng nứt tường.
Có cách rồi.
Căng nứt cái gì?
Kim loại gặp nhiệt giãn nở.
Dòng điện xoay chiều hạ áp được chỉnh lưu bằng cách tăng gấp đôi điện áp
sẽ có được ổn áp trực lưu điện cao áp.
Khi hai đầu vật dẫn có điện áp cố định,
thì dòng điện chạy qua vật dẫn sẽ tỉ lệ nghịch với điện trở vật dẫn.
Đừng nói nữa.
Nói cho tôi biết làm thế nào đi.
Đưa túi chống nước cho tôi.
Chỗ này đủ không?
Mọi người nghe đây.
Thời gian của chúng ta có hạn,
Phosphor đỏ gặp nước sẽ tỏa ra khí độc,
có thể ngăn cản bọn họ được một lúc.
Nhưng thời gian rất ngắn,
thế nên mọi người phải lấy được thứ tôi muốn
bằng tốc độ nhanh nhất.
Dù tôi có quay về hay không,
mọi người cũng phải giao thứ đó cho Jared.
Nhớ rõ chưa?
(Phosphor đỏ)
Mau lên.
Dỡ nó ra.
Chuẩn bị xong rồi.
Chị đứng dậy đi,
anh ấy đã chết rồi.
Cháu
tên là gì?
Không sao,
từ hôm nay chú sẽ là bố cháu.
Sẽ không ai bắt nạt cháu nữa.
Cho em ăn đó, Anh Đào, ngọt.
Tú Cát.
Gã đàn ông đó là người bản địa ư?
Con không biết ạ.
Bố,
con chỉ biết
dù hắn ta là người ở đâu,
hắn ta sẽ phải chôn thây ở đây.
Anh Đào,
học hỏi Tú Cát nhiều vào.
Ý chí chiến đấu và cảm xúc là hai chuyện khác nhau.
Thế nên
Anh Đào à,
con phải bình tĩnh.
Anh Đào, quay lại.
Bố, xin hãy dừng bước.
Đừng tự ý hành động.
Xin bố hãy dừng bước.
Sáu người một nhóm,
lập tức theo giúp Anh Đào.
Tuân lệnh.
Tất cả đều lên.
Hãy để con đi.
Hãy cho con đi, thưa bố.
Những người khác phải ở lại bảo vệ bố.
Sáu đội chúng ta mang tới chỉ còn lại bốn đội.
Xin bố nhất định phải nghĩ cho sự an toàn của mình.
Chúng ta chỉ có bảy tiếng đồng hồ.
Tú Cát, con không hiểu sao?
Đã vậy thì
con ở lại,
toàn bộ những người khác đi truy sát kẻ địch.
Ai đưa kẻ phản bội Lâm Uyển về trước
thì người đó được
tháo khăn che mặt.
Tuân lệnh.
Anh Quân.
Đưa tôi.
Tránh ra.
Cút ra!
Thiết Nam,
mau đưa mọi người đi đi.
Lát nữa tôi sẽ đuổi theo.
Mau lên.
Đi.
Dừng lại.
Tôi muốn tự tay giết hắn.
Xuất phát.
Đi.
Đi.
Anh lục lọi gì đấy?
Tìm tiền à?
Cái này em không hiểu đâu,
nghề đấy.
Làm thế an toàn.
Được rồi đó, bản thân anh an toàn là được.
Bình thường em và con không ngồi xe,
xảy ra chuyện gì được chứ.
Về sau anh sẽ gia cố thêm cho cái xe này,
kính cũng phải gia cố.
Cửa cũng phải gia cố.
Đất nước này không an toàn cho lắm,
đề phòng bất trắc.
Em thấy anh nhiều tiền quá,
siêu thị chúng ta mua không đủ lớn.
Mẹ ơi.
Con và em cũng có quà cho bố.
Cho bố à?
Vâng,
có chiếc đồng hồ này
bố sẽ không ngủ nướng mỗi ngày
rồi đổ hết việc nhà cho mẹ làm nữa.
Cái này mà là quà hả?
Cái này mà là quà hả?
Thằng nhóc này.
Vẫn là con trai mẹ biết thương mẹ.
[22:01]
Tao giết chết mày, thằng khốn này.
Toi đời rồi.
Lần này toi đời thật rồi.
Anh vẫn còn sống à?
Anh có cách mà, đúng không?
Anh đưa chúng tôi xuống đây,
anh không thể để chúng tôi chết ở đây.
Không còn đường lui nữa.
Vậy bây giờ làm thế nào?
Chờ cứu viện.
Thưa bố...
Đường hầm sập rồi.
Ai?
Hắn rốt cuộc là ai?
Rốt cuộc là ai?
Rốt cuộc là ai?
Tú Cát.
Vâng.
Ngay cả kẻ thù của chị con là ai
con cũng không biết sao?
Đây không phải công việc của con sao?
Cô ta không phải chị con.
Cô ta là con khốn ích kỉ,
từ nhỏ bố đã nuông chiều cô ta.
Hôm nay cô ta chết
cũng là vì chống lại mệnh lệnh của bố.
Xin hãy xử tử con, thưa bố.
Anh Tú Cát trung thành với bố.
Cậu câm miệng cho tôi.
Thông tin của hắn là bí mật,
chúng con hoàn toàn không tra được bất kỳ thông tin nào của hắn.
Khi tiếp cận quyền lực
sẽ sinh ra ảo giác sở hữu quyền lực.
Đừng để ảo giác làm đầu óc mê muội.
Nhớ chưa?
[24:00]
Chị ơi,
bao giờ chúng ta mới được ra ngoài?
Em lạnh.
Nào.
Chờ đến khi trời sáng
là chúng ta có thể ra ngoài rồi.
Có rồi.
Có tín hiệu rồi.
Tôi thử,
tôi thử xem có liên lạc được với đồn cảnh sát không.
Để tôi.
Gọi tổng bộ, gọi tổng bộ.
Tôi là Thiết Nam,
tôi ở bên dưới siêu thị.
Xin hãy chi viện.
Gọi tổng bộ, gọi tổng bộ.
Gọi tổng bộ, gọi tổng bộ.
Gọi tổng bộ, gọi tổng bộ.
Tiết kiệm sức đi.
Bọn chúng sẽ không để ai sống sót đâu.
Cô hiểu biết ghê nhỉ.
Bây giờ cảnh sát trong thị trấn đã chết sạch rồi.
Chúng ta chờ quân đội bên ngoài đến cứu đi.
Con mụ xúi quẩy này,
nếu không vì cô, chúng tôi đã...
Ông làm gì thế ông già?
Tôi đang ban phúc cho vong linh bọn trẻ.
Bọn trẻ?
Mấy người vừa chết làm gì có đứa trẻ nào?
Những người bịt mặt đó,
bọn trẻ.
Đứa trẻ bịt mặt?
Ông gọi đám phần tử khủng bố đó là bọn trẻ á?
Có phải ông điên rồi không?
Có phải các người cùng một bọn không?
Có phải các người quen nhau hết không?
Thì ra chỉ có thằng ngốc tôi đây
cùng các người nộp mạng ở đây.
Các người hiểu gì chứ?
Các người qua lại vài ba năm,
các người chỉ là khách qua đường
của thị trấn này, của đất nước này.
Các người không quan tâm nơi đây.
Các người hiểu gì chứ?
Đó là vào ba năm trước,
tôi đã quen đám trẻ ấy
trong một thôn trang hẻo lánh.
Đất nước này có quá nhiều đứa trẻ như vậy,
tôi không muốn bọn chúng trở nên xấu xa,
nên đã dạy chúng đọc vài quyển sách.
Công cuộc giáo dục kéo dài chín tháng.
Những ngày tháng sau đó,
mấy đứa trẻ này tới lui qua lại,
giống như chiếc bánh mì miễn phí chủ nhật hàng tuần ở nhà thờ,
đúng hẹn lại tới.
Cho đến một ngày...
Cho dù đã dùng khăn bịt mặt,
tôi vẫn nhận ra chúng.
Chỉ là tôi không biết
chiếc khăn mặt đó có ý nghĩa gì.
Hôm nay ta có thể làm được gì cho các con đây?
Bánh mì miễn phí,
đủ cho 20 người ăn.
Mau lên.
Xin lỗi các con,
hôm nay chưa đến ngày chủ nhật.
Thế là ông chỉ trung thành với Chúa của ông vào chủ nhật?
Chúng ta nên bắt đầu cầu nguyện trước, đúng không?
Cầu nguyện?
Nói cho tôi biết,
hôm nay tôi muốn giết chóc
thì còn cầu nguyện thế nào?
Con người
đều không thay đổi được
số mệnh.
Tạm biệt cha sứ.
Uyển Như.
Uyển Như.
Xin lỗi.
Là tôi làm liên lụy đến các anh.
Đây là của con anh à?
Tôi có thể xin anh một việc không?
Đây là mọi ghi chép giao dịch của người mặt bẩn
thuộc băng nhóm tội phạm lớn nhất Đông Nam Á,
bên trong còn có ba tỷ USD tiền điện tử.
Đám người bên ngoài kia đến vì nó.
Hồi còn nhỏ,
tôi luôn cho rằng mình là một đứa trẻ mồ côi,
hoặc là bị bố mẹ bán cho ông ta.
Bọn tôi gọi ông ta
là bố.
Tôi may mắn hơn,
từ nhỏ đã giỏi máy tính,
thế nên tôi không cần tàn sát cũng có thể sống sót.
Về sau trở thành người phụ trách mảng thông tin,
còn được cho phép tiếp xúc với tài liệu cơ mật.
Đến lúc đó
tôi mới biết,
lũ trẻ chúng tôi
đều mất đi bố mẹ
do cuộc bạo động mà ông ta lên kế hoạch.
Để lấy trộm con chip này,
tôi đã chuẩn bị ba năm.
Hôm kia sau khi trốn ra tôi mới phát hiện
vốn dĩ không thể thoát được.
Chỉ có nhờ sự giúp sức từ bên ngoài
mới có thể phá hủy tổ chức này.
Tôi có chết cũng sẽ không quay về.
Tôi cũng không muốn nhìn thấy
càng nhiều trẻ con chết trong tay ông ta.
Anh cũng có con mà.
Tôi xin anh đấy.
Thực ra tôi đã chết từ mười năm trước rồi.
Mười năm,
tôi sống chỉ muốn tìm được con trai tôi.
Cho dù chỉ là một cái xác.
Chúng ta nhất định sẽ sống sót thoát ra được.
Ít nhất thì các cô sẽ làm được.
Lạnh, lạnh quá.
Nào.
Chị ôm em.
Có gió.
Có gió.
Có gió thì sẽ có lối ra.
Ở đây, ở đây có gió.
Thưa bố.
Anh Tú Cát.
Chúng tôi phát hiện ra
bản đồ hầm trú ẩn dưới lòng đất của thị trấn Cools trong cục cảnh sát.
Vâng.
Tú Cát,
bản chất của cuộc săn không nằm ở việc đuổi đánh.
Vâng.
Tất cả tập hợp đi theo tôi.
Không.
Để lại một đội
đào con gái ta lên.
Đi đi.
Vâng.
[05:00]
Nào.
Cuối cùng cũng được hít thở rồi.
Được rồi,
đừng lo nữa các anh em,
xem cái nơi chim không thèm ị này,
không ai tìm được chúng ta đâu.
Cuối cùng cũng ra được rồi.
Lần này sống được đều nhờ anh đó.
Gì nhỉ.
Ông già, tên mập,
lúc trước ở trong hầm đã đắc tội nhiều,
về tôi sẽ mời hai người uống rượu.
Nấp đi!
Chị!
Chị.
Anh Quân!
Tất cả đứng im.
Hắn đang bao vây để tấn công quân tiếp viện.
Phát hiện mục tiêu.
Bố.
Phát hiện vị trí.
Mấy người còn không lên
thì thằng bé sẽ chết mất.
Nổ súng đi.
Có giỏi thì bắn đi.
Thiết Nam, cậu đừng manh động.
Bọn chúng sẽ không bắn Lâm Uyển đâu.
Cậu cứu Lâm Uyển,
Jared cứu đứa bé.
Tôi nổ súng yểm hộ hai cậu.
Ba, hai, một.
Lấy tôi làm tấm chắn,
anh Quân.
Cảm ơn bố.
Anh Quân,
anh nói đi,
anh muốn làm thế nào?
Thiết Nam,
đưa bọn họ đi.
Chẳng phải cậu luôn muốn tôi dạy cậu vài chiêu sao?
Nhớ kĩ,
trong đa số trường hợp,
chính nghĩa là vấn đề toán học.
Ví dụ như bây giờ
cậu muốn cứu ba mạng người
hay là bốn chúng ta cùng chết ở đây?
Đi đi.
Tôi sẽ giúp mọi người kéo dài thời gian.
Đi thôi.
Cẩn thận.
Hắn nhanh chóng đến kho hàng làm gì vậy?
Cùng cấp bậc cũng phải nói tới chính phụ, trước sau,
thằng ngốc này.
Không phải cấp bậc,
là em muốn bảo vệ anh, anh Tú Cát.
Chuyện gì vậy?
Nhận được hãy trả lời.
Cậu đến đây,
tôi đợi cậu.
[05:50]
Mau kết liễu hắn đi.
Tú Cát.
Mau giết hắn đi.
Tú Cát.
Tú Cát.
Chúng ta còn có thời gian rời khỏi đây.
Tú Cát.
Mau ra tay đi, thằng khốn.
Anh Quân!
[Lôi Quân bị thương nặng, rơi vào hôn mê sâu.]
[Sau khi trải qua sinh tử, Thiết Nam]
[quyết định trở về Trung Quốc, định cư ở quê hương của bố.]
[Kim Tú Cát bị phán tù chung thân.]
Bố luôn ở bên con.
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.