Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Indonesian
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Vietnamese
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
Copyright © 2011 tiger1962. All right reserved.
ĐÊM TÌNH CUỐI
Có thể là... à... rồi... chút nữa thôi.
Sao anh còn mở TV.
Joan, ta trể rồi đấy.
Anh lấy chai rượu đi.
Ghê quá.
Mắt em có vẻ to ra đấy.
Hôm nay thì không.
Hôm nay anh thế nào?
Bình thường thôi.
Cám ơn.
Còn chai rượu đâu?
- Rượu? - Jesus!
Đợi chút, đợi chút.
Chào anh.
- Em không nhắc thì anh quên luôn. - Không sao đâu.
Anh yêu em.
- Hôm nay có chương trình gì hay không? - Anh không nói cho cô ấy à?
Gặp em sau nhé.
- Chúc vui vẻ. - Ồ, cám ơn nhiều.
Chào bà, 2 người vẫn khỏe chứ?
- Rảnh thì lên lầu xem chút nhé. - Tôi sẽ lên.
- Ta biết nhau bao lâu rồi nhỉ? - 3 tháng.
3 tháng! Đã 3 tháng rồi sao?
Lịch của ta sẽ bắt đầu từ thứ 2 đấy.
Được. Có phải là ngày mai không?
Tôi nghĩ là cô không thích Sara.
Có, tôi nói là có mà.
Ừ, tôi nghe cô nói có, nhưng tôi không nghĩ ý cô là như vậy.
Sao cô lại khó khăn với tôi thế?
Không có đâu. Chỉ là tranh luận thì phải kiên định thôi mà.
- Tôi thấy còn hơn thế nữa kìa. - Xin chào.
- Ông khỏe không? - Thật vui khi gặp cô.
Cám ơn vì đã mời chúng tôi.
- Andy. - Stuart
Michael nói rằng cô sắp ra 1 cuốn sách mới.
Lúc nào anh ấy chẳng nói thế.
Chắc là anh ấy đúng.
Tôi cũng không biết nữa.
Tôi phải đi gặp vài người. Tự nhiên đi nhé.
Tin tôi đi, ông ấy sẽ sa thải tôi. Tôi biết mà.
- Ai nói thế cơ chứ? - Ừ, nó là thật đấy.
Tin đồn đó đã nghe 2 năm rồi.
Chỉ là ông ấy đang chờ đúng thời điểm thôi.
Anh có muốn ra ngoài hít thở không khí không?
À, ừ...
- Hay đấy. - Nhân tiện, Michael đâu rồi nhỉ?
Anh ấy kìa.
Kìa, đi thôi.
- Joanna? - À, tôi sẽ đi....
nhà vệ sinh chút. Tôi ra ngay.
Nãy giờ mọi người đi đâu vậy? Tôi hoàn toàn bị áp lực bởi Stuart.
Chưa nói câu nào với mọi người trong 2 tuần qua, chỉ có vợ anh là tốt thôi.
- Xin chào. - Chào.
Laura, đây là Joanna của tôi.
- Chào, rất vui được gặp. - Joanna, đây là Laura.
Nhà thiết kế mới của công ty bọn anh.
Cuối cùng cũng gặp được chị.
Nghe nói chị là nhà văn à?
Tôi đã đọc qua những cuốn sách của chị.
Hay quá.
Nhìn kìa, ôi trời, Neil kìa.
Anh ta lại muốn quyến rũ 1 cô gái nữa.
- Cô ấy sẽ không đi đâu. - Biết mà, chỉ nói chuyện thế thôi.
Tại sao không? Anh ta cũng bảnh đấy chứ?
Vậy sao ?
Vừa nhắc đã tới.
Chào mọi người, Joanna!
Vui quá đi.
Anh không thật sự bị người ta từ chối đấy chứ?
- Cô ấy nói vậy sao? - Cô ấy nói với tôi như thế.
Sao? Mọi người ăn uống gì chưa?
Vậy câu chuyện là gì?
Stuart đã mời cô ấy về.
Dường như cũng là người tử tế.
Cùng làm 1 đề án với chúng tôi.
Anh lấy thêm rượu cho em nhé.
Của anh đây.
- Uống gì chứ? - 1 ly vang.
Cô ấy cũng đi với các anh ngày mai à?
Cô ấy đã đi L.A với Michael tháng rồi?
Em hút thuốc à?
Anh thấy phiền sao?
Có chuyện gì vậy?
Không có gì.
Có vẻ như có gì đó không ổn.
- Kristy. - Ai?
Anh chưa bao giờ nhắc đến cô ta.
- Laura? - Ừ, Laura.
Em tưởng anh nhắc đến cô ta là gì cũng được?
Anh không nhớ.
Anh không nói là cô ta đi L.A với anh.
Chỉ là đi công tác đột xuất thôi mà.
Michael, nhìn em này.
Anh không nói gì về cô ta cho đến đêm nay, vì anh nghĩ em không biết gì cả.
Nghĩa là sao?
Anh nghĩ là tối nay sẽ có chuyện gì chứ?
Em chỉ muốn biết thôi mà.
Anh nghĩ là em không nên biết thì hơn.
Anh là kẻ nói dối tệ hại.
Sao đây?
Cô ta thích anh, và anh thích cô ta.
Tất nhiên là anh đâu nói em biết.
- Em lấy nó từ đâu vậy? - Mắt em, Michael à.
Cô ta là người duy nhất anh nói chuyện trong nguyên buổi tối.
Đồng nghiệp của anh thôi mà.
2, và chỉ có 2 người mà anh nói chuyện là nhiều à?
Ừ, hơn thế nữa.
Anh là cái gì vậy? Anh không kiềm chế được à?
Có gì đâu chứ? Nói chuyện thôi mà.
Rượu thì chỉ là rượu thôi.
Anh đang đùa phải không?
Tốt, vì anh không muốn cãi nhau với em.
Michael, càng lúc anh càng tệ đấy.
11g/ ngày. 5, có khi 6 ngày/ tuần.
60 giờ/ tuần
đi với cô ta, trong 3 tháng qua.
Cuối cùng thì em nghĩ anh đã làm gì?
Kiểm tra điện thoại anh đi, Joan
- cả email nữa. - Đâu phải ai cũng bị bắt Michael.
Cô ta có nói là cô ta bị anh thu hút không?
Có khi ... Joanna.
Anh không nghĩ là cuộc nói chuyện đi theo chiều hướng đó.
Nhưng nó đã mém như vậy, phải không?
Nó đã mém như vậy khi 2 người ở L.A phải không?
Em đi ra ngoài với 1 người làm việc chung với mình thôi mà.
Em đi xa... qua 1 bang khác...
mọi lúc.
Em có bao giờ để anh có cơ hội đứng trong vị trí của em như lúc này không?
Em nhìn qua cửa sổ và em thấy 1 điều mà em không cần phải thấy tối nay,
nó làm em khó chịu, mà anh làm cái gì vậy?
- Anh cần cắm điện. - Sao anh cứ phải dùng cái này?
Tại sao em lại để đống tạp chí vào chổ này chứ?
Anh không làm gì sai cả.
Và em cứ cố buộc tội anh.
Em nghi ngờ anh.
Em đã nghĩ vậy.
Nghĩa là sao?
Điều đó nghĩa là sao?
Cô ta sẽ đi cùng với anh vào ngày mai?
Nếu có công tác gì thì chắc chắn cô ấy sẽ phải có mặt.
Sao? Có gì không?
Nghe buồn đấy Michael.
Anh đâu có nghĩ gì, chỉ là 1 đồng nghiệp thôi.
Không phải là em đổ lổi cho anh là quá thu hút, cô ta...
hấp dẫn.
Và... rất tự nhiên khi anh bị lôi cuốn.
Thế em muốn anh làm gì?
Anh chỉ trốn tránh mà không chịu thừa nhận.
Thì nó chỉ là....
trong chốc lát thôi mà...
Em biết ý anh là gì.
Em tra khảo anh, rồi ép anh thừa nhận điều gì đó.
Và rồi... khi có được câu trả lời thì em bay ra sô-fa ngủ.
Thật là hay quá đi.
Anh không làm gì sai cả Joan.
Anh xin lổi.
Vì cái gì?
Anh không chắc nhưng ...
Anh yêu em.
Anh là 1 kẻ xấu xa.
Em không nghĩ vậy.
Vào bếp đi.
Anh phải sửa nó đi đã.
Không cần đâu, đi nào.
Ta còn cà chua không?
Không.
Ngày hôm nay thế nào?
Cũng không có gì đặc biệt.
- Sao? - Không... chợt nhớ ra là em cáu với anh.
Anh cũng không muốn nó xảy ra đâu.
Cần phải có mục đích.
- Bạn em nói sao? - Cô ấy nói đồng ý.
Cô ấy sẽ tiếp tục làm à?
Em nghĩ là cô ấy sắp dọn đi.
- Mẹ anh có gọi. - Em biết, em nói chuyện với bà rồi.
Tuần thứ 2 của tháng 12, em đã nói là được.
Ta đi Luân Đôn à?
Đi xe lửa à?
- Ừ. - Vậy thì mệt đấy.
Anh sẽ ngủ trên tàu.
Có được không?
Ta có thể ngủ mà.
Em sẽ làm gì vào ngày mai? Hay là hôm nay?
Em sẽ ráng hoàn thành 1 phần nữa.
- Thế à? Phần con ma phải không? - Ừ.
Thêm khoảng 100 từ nữa.
Có khi tìm những từ ngữ trong cuốn sách có thể làm em phân tâm.
Joanna, anh xin lổi.
Lẽ ra anh nên nói cho em biết về cô ta, nhưng anh lại không biết phải nói gì.
Michael, có chuyện gì xảy ra ở L.A không?
Không.
Thề đi.
Anh thề đấy.
Không có gì.
Vậy thì tốt.
Cho em ly nước ép đi.
Nhanh lên, em khát nước.
Ta lấy nhau sớm quá à?
Sao? Anh thấy chuyện đó thế nào?
Vì anh phải làm.
Anh không nghĩ là quá sớm đâu vì ta gặp nhau cũng lâu rồi mà.
Ừ, ta đã có lúc giận nhau mà.
Không phải là thời gian sau này, mà lúc ta gặp nhau ở đại học kìa.
Trước khi ta chín chắn, anh biết đấy.
Anh có nghĩ là nó lại xảy ra không?
Anh có thể trở nên tốt hơn.
Anh có nghe thấy mình nói không đó?
Sao?
Em nghĩ là vì anh đang say ngủ
cho nên không nhận thức được những gì mình nói sao?
Em thật sự không nghĩ vậy.
Anh có thể làm được.
Bằng cách nào?
Một ngày sắp tới.
2 tuần vừa rồi ...
cho đến tối nay.
Anh vẫn chỉ là 1 thằng tồi tệ.
Nhưng anh cần em tin anh.
Tìm giày chạy của anh hả?
Không.
Xong rồi.
Em sẽ cố viết cái gì đó phải không?
"Cố" là 1 từ nặng nề đấy.
Không đâu.
Anh phải đi đây.
Hẹn gặp lại em.
Joanna.
Alex, anh...
- Anh làm gì ở đây? - Anh có việc ở đây.
Tưởng anh ở Paris?
Ừ, cũng lâu rồi.
- Em khỏe không? - Em... khỏe... em...
Bất ngờ quá, sao anh biết em ở đây?
Anh cũng có tìm em đấy chứ.
- Em nghiêm túc đấy. - Anh cũng vậy.
Cái thiệp Giáng Sinh, nó có địa chỉ mà.
Nếu em đã chuyển đi thì sao?
Rõ ràng là không.
Anh ở đây lâu chưa?
Ngày mai là anh đi rồi. Thật ra anh đã trể 1 cuộc họp.
Có thời gian ăn tối với anh chứ?
À... ừ.
Ừ, chắc rồi.
- Vậy anh gọi cho em sau nhé? - Được.
- Tốt. - Đợi đã, anh có cần số của em không?
Đổi rồi à?
Không.
Vậy anh gọi em sau nhé.
Đợi đã...
Những người ngủ 4g/ ngày nói rằng
họ thường có những giấc mơ
mà tiên đoán được việc sắp xảy ra trong nhà đấy.
Này, tôi phải đi kiểm tra vài thứ đã.
Được. Michael.
Ta nên chờ Andy chút.
Thật ra thì tôi thường rất dể ngủ ở mọi nơi.
Tôi cũng thường thấy anh ngủ gật lắm.
64 72 2
Tổng đài.
Tổng đài.
Tổng đài.
- Chào ngài, tôi có thể giúp gì? - Nhận phòng.
- Xin cho biết tên. - Michael Reed.
A-lô?
Khoảng trưa đấy, em nghĩ là em có cả khối việc để làm.
Ừ, ừ, nghe hay đấy.
Được.
À, em... em sẽ gặp anh ở đó.
Được, hẹn gặp anh sau.
Tạm biệt.
- Em đẹp quá. - Cám ơn anh.
Sáng nay em cũng mặc 1 cái váy mà.
Nhìn em đẹp mà.
Ngồi nào.
Trông em có khác không?
Không.
Có cảm giác gì khác không?
Cũng vậy.
Mùi của anh cũng như cũ.
Em cũng vậy.
Được rồi.
Kêu cái gì đó uống nào.
Ừm, cho tôi 2 li Vodka Martini.
lấy đá nhé.
Vẫn chưa quên thói quen của em.
Anh biết.
- Lần cuối ta gặp nhau... - Ở Paris.
Cũng uống. Lần đó đã ....
2 năm rồi.
Đúng vậy.
Công việc thế nào?
Cuốn sách của anh sao rồi?
Anh không biết nữa. Nhưng nó xong rồi.
Thật sao? Hay quá! Em đọc được không?
Tất nhiên.
Em là fan lớn mà.
Được.
Có vẻ như công việc của anh hoàn hảo nhỉ.
Còn 1 cuốn nữa sắp xong, em nên đọc nó.
- Paris thế nào? - Em thế nào?
Em ổn.
Công việc của em thế nào?
Em làm việc tự do à.
Mảng thời trang, cũng khá hay.
Bình thường.
Anh sống ở đâu?
Ở đây.
Em vẫn theo đuổi mấy chủ đề yêu thích của em phải không?
Lần này thì lạ đây.
Em nghĩ về cái gì?
Anh và New York.
Tại sao?
Vì anh không thuộc về nơi này.
Cám ơn em.
Điều gì đưa anh đến đây nào?
Đã lâu lắm rồi anh không gặp em.
Điều đó có riêng tư quá không?
Đó là 1 điều rất riêng tư.
Anh có gặp gỡ ai chưa?
Kể em nghe đi.
Ừ, cũng khá là hạnh phúc.
Bao lâu?
3 tháng.
- Cũng lâu đấy. - Em nghĩ là lâu à?
Em nghĩ là nên nói như thế.
Thật tốt khi gặp anh.
Nâng cốc vì điều đó.
Đó chắc chắn là 1 điều mà ông nên nghĩ tới
nó là về việc ông thể hiện bộ mặt của công ty bởi vì
bây giờ nó là 1 chương trình rất quan trọng hoặc có thể là
bảng quảng cáo, gương, thêm nhiều phòng nữa.
Vài điều mà Michael đã chuẩn bị sẵn
để có thể phát huy tối đa thế mạnh và trong lúc này
đó là 1 điều cần thiết cho khách sạn của ông vì, ông biết đấy,
vật giá leo thang mà không có chiến lược thì không thành công được.
- Chính xác. - Vậy Stuart nói với tôi các anh có thể
- hoàn thành trong vòng 3 tháng? - Đúng vậy.
Đó là vấn đề của tôi.
Nếu bắt đầu vào tuần tới
thì có thể kết thúc sớm hơn 1 chút.
Anh biết không, anh canh thời gian hơi...
Sao? Em chuẩn bị li dị hả?
Không.
Em nghĩ là em có thể đưa anh vào 1 phần đáng nhớ trong em.
Chỉ là em có 1 khoảng thời gian nghĩ về anh trong đời.
Em nghĩ về anh ở đâu?
Em nghĩ về anh và em nghĩ mọi chuyện không hay lắm đâu.
Cái gì mà không hay?
- Được rồi, ta đi thôi. - Đi đâu?
Phòng anh.
Anh đùa đấy.
Anh đi gặp 1 người mà giúp anh mua ngôi nhà này, vừa là bạn anh ở Pháp.
- Em đi với anh chứ? - Không, không đâu.
Tại sao?
- Bứa tối công việc mà? - Không, không hề.
Lâu rồi anh không gặp ông ấy, em sẽ thích ông ấy và vợ ông ấy.
Em thấy không thoải mái lắm.
Ngày mai là anh đi rồi.
Anh không hủy nó được.
Đã 2 năm rồi, không đi với anh được 1 tối sao?
Em cũng không làm gì.
Để anh đi tính tiền.
Vẫn còn sớm để đi uống phải không?
Không hẳn.
Ngày mai tôi cũng phải dậy sớm.
Tối nay thư giãn không được à?
Tôi không nghĩ là lúc này có thể thư giãn được.
- Cô chắc chứ? - Chắc chắn.
Vậy điều ta cần làm rõ là buổi thuyết trình sẽ được làm trước vài ngày phải không?
- Đúng vậy. - Và ta chỉ có 30" để chuẩn bị? - Chỉ 30" thôi.
- Vậy 30" là đủ rồi. - 30" là hợp lý đấy.
Điện thoại vẫn xài tốt chứ?
Vẫn tốt.
- Cám ơn vì bữa tối. - Hẹn gặp lại ông.
- Cám ơn, chúc ngủ ngon. - Chúc ngủ ngon.
Cả ngày ở ngoài đường rồi.
Tôi thấy ta nên đi uống.
Không, không, tha cho tôi đi.
Tôi nghĩ ta nên về nhà nghỉ.
Cũng không hẳn là vậy.
Ai đi uống không?
Được, đi.
Thế à? Tôi nghĩ tối qua anh không ngủ được nhiều đâu.
Tôi không sao.
Hẹn gặp lại anh sáng mai.
Mẹ anh thế nào?
Bà khỏe hơn rồi. Cám ơn em.
Alex!
Xin chào.
- Bà khỏe chứ? - Khỏe.
Thật vui được gặp anh.
Joanna, đây là Sandra.
Joanna, Truman
Truman, Joanna.
Chúa ơi, cô đẹp quá.
Cám ơn ông.
Tôi không biết là cậu có quen cô gái xinh đẹp thế này.
Không, chúng tôi chỉ là bạn thôi.
Người ngủ chung với nhau ấy hả?
Thôi nào, tôi đùa đấy.
Được rồi, tôi chỉ tự hỏi thôi.
Nhưng , thật là quá trơ trẽn...
khi hỏi 1 câu như thế.
Cô ấy sẽ không trả lời mấy câu hỏi riêng tư quá như vậy đâu.
Và không có đâu.
Cám ơn anh.
Vậy 2 người quen nhau ở đâu?
Mời em.
Paris.
Tôi đang viết truyện và...
tình cờ gặp nhau trong 1 bữa tối của bạn bè.
Nó thế nào?
Đã 4 năm rồi phải không?
Mọi người dùng gì ạ?
Anh lấy giấy ra ghi nhé.
Vậy Joanna, cô viết về cái gì?
Những bài ngắn, thể loại tự do.
Cô ấy viết sách đấy.
1 tay viết rất cừ.
Gần đây cô làm gì?
- Đọc sách. - Cuốn đầu tiên có nhiều phản hồi không?
Hầu như không nhận được gì, vì cô ấy viết sai mục đích.
Tôi nghĩ là nếu có phản hồi thì cũng không phải là hay ho đâu.
- Cô khiêm tốn quá. - Không. - Ừ.
Ước gì là vậy.
Được rồi, tôi còn 10 câu hỏi nữa.
Xin phép được phục vụ cho quí vị.
Cô muốn thêm 1 ly nữa không?
Anh chàng áo xanh lá đó.
Anh ta mà đi, thì tôi uống thêm.
Tại sao?
Từ lúc 12 tuổi tôi đã có thói quen làm mọi việc dựa vào
những việc khác xảy ra hay không xảy ra.
Như là... nếu mẹ tôi mặc váy đi làm.
và mặc quần quân đội đi làm thì tôi có thể nghỉ học.
Nhưng nếu mặc quần bình thường, thì tôi phải đi học.
Để cô có trách nhiệm cho những gì mình làm.
Chính xác.
Và bây giờ?
Mẹ tôi không còn nhắc tôi nữa.
Tôi muốn thêm 1 li nữa.
Nhưng không phải ở đây.
Được thôi
Việc xảy ra ngẫu nhiên hay không ngẫu nhiên
trong đời có hợp lý không?
- Có. - Không.
Ý anh nó hợp lý là bởi vì anh biết.
- Joanna? - Maggie!
Không ngờ lại là cậu.
- Cậu làm gì ở đây vậy? - Ăn tối ấy mà.
Michael đâu?
Anh ấy ra ngoài chút rồi.
Được rồi.
Gọi cho tớ nhé.
Ừ, được.
- Chúc ngon miệng. - Cám ơn, tạm biệt.
Bạn thân của cô à?
Xin lổi vì tôi không giới thiệu mọi người.
- Đừng thế. - Chắc là cô vẫn chưa nhớ tên chúng tôi.
Vì tôi cũng không nhớ.
- Tôi cũng vậy mà. - Ừ.
Đừng lo.
Là chồng tôi.
Kể cho tôi về vợ anh đi.
Cô ấy đến từ đâu à?
Tôi không biết, gì cũng được.
Cô ấy tuyệt lắm.
Cô ấy làm gì trong khi anh đi vắng.
Điều gì đó cô ấy thích.
Cô ấy làm gì tối nay?
- Tôi không biết nữa. - Tưởng anh đã gọi cho cô ấy rồi?
Có, nhưng ....
Cô ấy không nghe máy.
Anh lấy vợ bao lâu rồi?
3 năm.
Trước đó 2 người quen nhau lâu chưa?
Có, chúng tôi gặp nhau ở đại học.
Còn trẻ quá.
Ừ, đúng vậy.
Tôi phải lên phòng chút. Hẹn gặp cô ở quầy bar.
Đôi khi nó là điềm xấu đối với 1 số người.
Trong giấc mơ, những điềm... Cái gì thế?
- Tiếng gì vậy? - Xin lổi, là điện thoại của tôi.
Michael đang gọi cho tôi.
Chào anh, chào anh.
Em đang ở đâu vậy?
Em chỉ... đang ra ngoài mua chút đồ thôi.
Hôm nay thế nào?
- Sao? - Em nói là em nghe rồi, không sao.
Hôm nay em thế nào?
Cũng bình thường, em vẫn đang làm.
- Cũng hơi phân tâm chút. - Ừ, anh biết.
Anh có ra ngoài không?
Anh vừa mới về phòng.
Chỉ muốn gọi cho em ngay thôi.
Ừ, sáng mai gọi cho em nữa nhé.
Ừ.
- Yêu em. - Em yêu anh, tạm biệt.
Thật vui khi trở lại mà thức ăn trên dĩa vẫn còn.
Cô lấy chồng bao lâu rồi?
3 năm rồi.
Có đứa con nào chưa?
- 2 người? - Không.
Tôi chưa bao giờ muốn có con.
Thật ra, đó là lý do tôi và người vợ trước chia tay nhau.
2 người không nói về chuyện đó trước khi cưới à?
Ừ, có chứ.
Tôi nghĩ bà ấy tưởng rằng tôi thay đổi sau khi lấy nhau.
Nhưng đâu phải vậy.
Ý tôi là, con cái sẽ làm ta phân tâm trong công việc.
Tôi đã nhận ra 1 đống lý do rằng tôi...
tôi không nghĩ mình sẽ vào đây.
Nhưng tôi lại đi vào.
Đêm đó ở L.A khi anh vào quầy bar đó.
Có vài chuyện xảy ra và rồi anh phải chuyển chổ khác.
Tay của anh run rẩy
cố gắng không động vào chân tôi.
Có ý gì không đấy?
Tôi nghĩ rằng mình phải rất cẩn thận với những tạo vật như thế này.
Vì cô di chuyển.
Tôi không có di chuyển.
Tôi không làm thế.
Tôi có vợ rồi.
Tôi biết.
Vẫn còn quá sớm.
Thật là xấu hổ quá đi. Cám ơn anh.
- Không sao, không sao. - Ôi thật là...
- Nên uống cái gì hay hơn. - Tôi... thật sự thích elixin.
Tôi có 1 thói quen, chúng tôi có 1 vở kịch.
1 tháng / năm.
- Nó rất tuyệt vời. - Này, có lần em gặp họ rồi thì phải?
- Khi nào? - Khi em đến Paris, và anh thì
đang ở trong căn hộ của anh. Và có lần anh gặp em với 1 người bạn Patrick
- Và cùng với họ. - Ừ, đúng rồi. Là họ đấy.
Tôi đã thấy 2 người trông rất quen mà.
Vui ghê.
Tại sao cô không lấy chồng?
Tôi đã thử gặp rất nhiều người nhưng ...
không có gì khác nhau cả.
Anh có hạnh phúc không?
Với cái gì?
Với cuộc hôn nhân của mình.
Có.
Rất hạnh phúc.
Vẫn vui vẻ nếu chúng tôi cố gắng.
Tôi biết.
Có gì làm anh bất ngờ không?
Anh có đi với ai từ lúc lấy vợ chưa?
Chưa.
Có nghĩ về nó chưa?
Chuyện gì vậy?
Tôi nghĩ đến Joanna.
Có hối hận vì không làm gì không?
Tôi sẽ hối hận hơn nếu làm vậy.
Cô có lừa dối ai chưa?
Anh có rồi à?
Có không?
Không.
Không, điều đó là không cần thiết. Đơn giản chỉ là...
em không bao giờ muốn điều đó.
Alex?
- Tôi biết anh cần một điếu mà. - Phải, tôi cần một điếu.
Và anh biết em cũng cần một điếu.
Không, không, không. Cô ấy không muốn đâu.
Phải. Em không muốn.
- Vậy hả? - Phải.
Được rồi. Chúc buổi tối vui vẻ.
Cô gặp Alex lần cuối là khi nào?
Hai năm trước.
Vậy là cô không biết Helen?
- Helen? - Bạn gái cũ của Alex.
Ở Pari.
Chúng tôi không có... anh biết đó, không thường xuyên liên lạc lắm.
Hằng ngày. Chúng tôi ít nói chuyện lắm.
Cô ấy tốt lắm. Tôi không nghĩ là bọn họ lại chia tay nhau.
Dù sao thì tôi cũng không hỏi nhiều về chuyện của Alex.
Chuyện riêng tư của họ.
Vậy chồng cô đi đâu rồi?
Anh ấy đang đi công tác.
- Anh ấy làm nghề gì? - Phát triển thương mại.
Nhưng mà... tôi không nghĩ đó là điều mà anh đang muốn hỏi.
Không có gì đâu.
- Cứ hỏi đi. - Cô có thường đi chơi không?
Có, mổi quý một lần.
Vì chồng cô ra ngoài?
Không.
- Vì thời gian của cô? - Không.
- Vì anh ấy đi xa? - Có lẽ vậy.
Sao cô không nói với anh ấy?
Anh có muốn biết chuyện sẽ làm anh không vui chứ?
Vậy chuyện này giống như vậy hả?
- Ở khía cạnh nào đó? - Phải.
Chúng ta vẫn nên nói với nhau mọi thứ.
Anh ấy luôn nói là không cần như vậy.
Điều đó khiến cô không nói ra sao?
Có lẽ vậy.
Cô và Alex đi chơi cùng nhau bao lâu rồi?
Chúng tôi chẳng bao giờ đi chơi với nhau, anh biết đó, kiểu như là...
tình bạn phương xa.
Cô sẽ kể với chồng mình về buổi tối nay chứ?
Chuyện tối nay vẫn chưa kết thúc mà.
- Lúc này chúng ta đã quẹo sai đường rồi. - Không phải đâu.
- Tôi nhớ đường mà. - Chổ chúng ta ở đằng kia mà.
Chúa ơi, sao các anh cứ cãi nhau miết vậy?
- Ồ, khỉ thật. Lucy. - Ai?
Một người bạn hàng xóm.
Cô ấy ở đâu?
Cô ấy là một người bạn của vợ chồng chúng tôi.
Có phải em sợ cô ấy méc là em đi chơi không?
Không, không, không có đâu.
Chúng ta đã không nói chuyện bao lâu rồi?
Khoảng 9 tháng.
Vậy sao bây giờ anh lại nói chuyện với em?
Anh không tìm thấy em.
Rút chìa khóa ra giúp em.
- Andy nấu ăn hả? - Không.
Bọn em ăn ngoài từ năm ngoái.
Lúc nào rãnh thì em mới nấu được.
Vậy, sao Andy lại viết sách?
- Em viết sách. - Không, sao Andy lại viết sách?
- Ý anh là sao... - Giày của em, Joana.
Mọi người hỏi là sao em lại đặt tựa sách như vậy?
Ra khỏi thị trấn của tôi.
Thị trấn của em thế nào?
Tất cả mọi thứ, Alex à.
Em phải viết ra từng câu từng lời về những chuyện em trải qua,
- những người mà em gặp. - Cũng giống như lần trước hả?
Anh phải cảm thấy được cuộc sống của mình.
Ghi nhớ tất cả mọi thứ mà anh trải qua.
Bất cứ điều gì. Bất cứ điều gì anh gặp qua.
Nhưng sao em lại dùng từ đó?
Thị trấn thì có vấn đề gì đâu?
Em thấy nó như một cái thị trấn.
- Cho nên em dùng thị trấn. - Vì lợi ích của thế giới.
Chính xác.
Không. Cám ơn em.
Cuốn sách đó rất hay, Joana à.
Anh biết là em ghét người ta đụng vào bếp của em đến mức nào không?
Ghét như ghét anh đó.
Người cứ biến mất rồi lại xuất hiện.
Được rồi, vậy...
nhắc anh nhớ tại sao chuyện đó không hiệu quả đi.
- Địa lý học. - Mọi người rời vùng quê ra thành phố.
Điều đó có nghĩa gì với anh không?
- Và thời gian. - Có thể kiếm được.
Tạm thời. Chắc chắn. Bất cứ điều gì.
Chúng ta đã gặp lại nhau. Thực sự là chúng ta đă không biết gì về nhau rất lâu rồi.
- Và anh đã không xuất hiện. - Vậy là em đến với anh ta vì anh ta đến trước anh.
Đúng vậy. Và em yêu anh ấy.
Và em cũng yêu anh. Và em rất thoải mái khi có thể nói sự thật với anh.
Và em yêu... những chuyện trước đây.
- những kỉ niệm của hai chúng ta. - Còn chuyện này?
Chuyện này?
Em không biết chuyện này sẽ đi đến đâu.
Nhưng chuyện này chỉ có như thế này thôi.
Vì có chuyện gì đó ở giữa em, hôn nhân của em, Michael và anh.
Nhiều chuyện lắm.
Andy có cái gì để uống không?
- Có phiền gì không? - Không có gì.
Em chỉ...
em biết là nếu chúng ta không gặp nhau, chúng ta sẽ quên nhau.
Em nghĩ nếu như vậy thì sẽ tốt hơn, ai cũng muốn như vậy cả.
- Điều đó tốt cho tất cả mọi người. - Em không muốn điều đó.
- Không. - Không?
Em đã đến Pari suốt hai tháng.
- Anh sẽ lại làm vậy vì anh chứ? - Em không làm lại điều gì cả.
Anh quá mệt mỏi khi không thể quên em và cũng không được ở bên em.
Anh cảm thấy mệt mỏi, giờ thì muốn ở với em một thời gian hả?
Thôi đi, dù sao thì cũng chẳng có vấn đề gì.
Không, với anh thì nó là vấn đề.
Bởi vì anh là người muốn gặp được em ở đây.
Anh là người phải nhìn thấy Andy trong những bức ảnh của em.
Sao hả?
Anh không thể thay thế cho Michael sao?
Không, chuyện không phải như vậy.
Em nghĩ... có lẽ...
em không bao giờ muốn thay đổi.
Và mọi thứ đã thay đổi, mọi thứ đều thay đổi...
nhưng chuyện này thì không.
Với em thì không...
em vẫn cảm thấy như trước đây.
Em đã thấy anh hồi sáng nay và...
và... vào giữa đêm, em không thể ngủ được.
Em vẫn nghĩ về anh.
Em đưa nó đi dạo.
Chìa khóa, Alex.
Anh tưởng là em mang theo.
Không.
Thôi rồi.
- Anh để trên đó sao? - Phải.
Chúng ta gọi ai đó được không?
Chúng ta có thể gọi Caroline, nhưng mà...
Khốn thật!
Đưa cho em. Sáng mai em sẽ trả lại cho anh.
Đi thôi.
Các người dắt chó đi đâu thế này?
- Đi với tôi, tìm cái gì đó uống. - Ừ.
Bạn thân nhất của chồng cô ấy, một con chó.
Cậu có biết cậu ấy nói gì với tôi không?
- Tôi không biết. - Chuyện về... hôn nhân...
Sau nhiều năm thì tình cảm gì cũng biến mất rồi ly dị.
Tôi hỏi anh ta "Cậu bị cái gì vậy hả?"
Tôi thích Joana.
Và tôi còn thích thứ này hơn nữa.
- Cô ấy thông minh, vui tính. - Phải.
- Và đẹp lộng lẫy. - Tôi biết.
Và cô ấy rất thành thật. Phải, ý tôi là...
thật ra thì cô ấy không có nói với chồng là mình đang đi chơi.
- Nhưng cô ấy đã kết hôn. - Tôi biết.
Không, cậu không biết đâu. Cậu chưa bao giờ kết hôn.
Cậu sẽ thấy thực tế sau vài năm,
cậu sẽ không thể nào làm cô ấy quên đi những ngày tháng cô ấy ở bên chồng.
Và lúc mà cậu cố cố gắng,
nó sẽ tự biến mất.
Tin tôi đi. Cũng giống như vậy thôi.
Tôi cá là cậu sẽ mất cả vài trăm ngày để hiểu điều tôi nói.
Tệ thật.
Suy nghĩ thật kĩ vào.
Cậu sẽ quyết định được.
Em xuống đây.
Đến lượt anh.
Em cầm đi.
Thôi nào.
Không cần phải xấu hổ với em đâu.
Thoải mái không?
Rất thoải mái.
Em luôn có những trò giải trí thú vị nhỉ.
Không phải anh đến với em để tìm kiếm sự thú vị sao?
Anh có nhớ cái đêm đầu tiên không?
Em vẫn cứ nghĩ về nó.
Dĩ nhiên là anh nhớ.
Em không muốn về nhà và anh đã đẩy em lên một chiếc taxi.
Và em có nhớ cái đêm đó không, lúc mà em đã uống sạch số rượu trên bàn?
- Em chưa say đâu. - Em chưa say đâu.
Lại đây nào.
Tất cả em biết...
là sự tồn tại của cô ta.
Em thấy được vài tấm ảnh.
Và em thấy cuốn album mà cô ta trang trí cho anh ấy.
Em nghĩ là họ đã ở bên nhau vào những ngày cuối tuần hay sao đó.
Em đã không thể kiềm chế được.
Em cảm thấy phải nói chuyện rõ ràng.
- Chuyện gì đã xảy ra? - Bọn em đã cãi nhau như thú vật.
Thú vật cũng không như bọn em lúc đó.
Và, anh biết đó, anh ấy tức giận.
Có lẽ vì em biết chuyện đó.
Có lẽ vì anh ấy không có gì với cô ấy.
Anh ấy dắt em về nhà.
- Rồi chuyện gì xảy ra nữa? - Bọn em đã sống với nhau.
Và mối quan hệ tốt hơn từ đó.
- Rồi sau đó? - Anh ấy chết.
Anh xin lổi.
Em muốn uống gì không?
Khỏi đi. Em không uống.
Phải.
Chắc chắn rồi.
Em nghĩ là em vẫn ở đây.
Chờ đợi anh.
Em cảm thấy là anh ấy có người phụ nữ khác.
Đêm qua anh ấy không nhắn về cho em.
Em không biết nên nghĩ thế nào nữa. Có lẽ anh ấy làm việc.
- Vậy sao? - Em nghĩ vậy.
Vậy thì cứ hy vọng vậy đi.
Có thể lắm.
Em nghĩ là anh ấy sẽ không làm vậy.
Nếu có thì có lẽ bây giờ anh ấy đang ở bên cô ta.
Em có lo không?
Em nghĩ là em không có quyền lo lắng.
- Sao vậy? - Giờ là 2 giờ sáng và em đang ở đây với anh.
Anh có thể cho em biết là ngày mai sẽ thế nào không?
80, 90 nghìn...
Sáng mai khi thức dậy ta sẽ nói gì?
- Chào anh. - Chào em.
Sáng mai anh có đi uống cà phê với em không?
Anh sẽ gọi cho em.
Em đổi số rồi.
Anh sẽ lên nhà gặp em.
Thế còn Michael thì sao?
Sao anh lại im lặng?
Bởi vì anh không biết phải nói thế nào.
Anh biết là chúng ta phải ra quyết định mà.
Dù không phải điều đúng đắn.
Xin chào Alex. Anh có khỏe không?
Anh muốn gặp em chứ?
Ở đâu cũng được.
Thứ sáu này hay ngày nào đó.
Cứ đến gặp em thôi.
Anh cứ chạm vào em mổi khi anh thích, đúng không?
Không đâu.
Chạm vào em làm anh cảm thấy mình thật hạnh phúc.
Tại sao?
Bởi vì anh thích như vậy.
Em không thể.
Em không thể...
làm như vậy nữa khi nhìn vào mắt anh.
Em chỉ nói với anh là anh ta đang đi xa và có một người phụ nữ ở chung với anh ấy.
Em chỉ biết có vậy thôi.
Em chưa bao giờ nói chuyện của chúng ta ra ngoài.
Thậm chí là đôi khi...
em cảm thấy mình nên thú nhận vài điều.
Khi nào?
Lúc say, vui vẻ, hoặc là...
sau những lần chúng ta nói chuyện, những suy nghĩ của em.
Sao vậy? Anh ấy sẽ tức giận sao?
Em không được phép làm như vậy.
Em xin lổi.
Vậy ta cứ ngồi đó cả đêm sao?
Chúng ta chỉ còn vài giờ nữa thôi.
Anh không muốn tiếp tục nói về những chuyện đó nữa.
Lại đây nào.
Joana.
- Mấy giờ rồi? - Sáu giờ.
- Laura... - Michael.
Em không cần nói về chuyện đó đâu.
- Đêm qua... - Michael, được rồi,
Đừng.
Anh nghĩ là chuyện đó không nên xảy ra.
Thậm chí là khi nó xảy ra hai lần sao?
Giờ anh phải đi lo công chuyện hả?
Chúng ta luôn luôn vui vẻ khi gặp nhau.
- Để anh gọi taxi cho em. - Không. Em muốn đi bộ.
- Em chắc không? - Vâng, đi bộ tốt cho nó và tốt cho em.
Không có chuyện gì đâu, được chứ?
Anh đi đi.
Hẹn gặp lại anh.
Có thể là em đã nghĩ sai. Em biết điều đó. Em hiểu anh. Và em yêu anh.
Andy đây.
Tôi sẽ rời California.
- Chào cô. - Chào anh.
- Cô sẵn sàng chưa? - Rồi. Michael đâu rồi?
Anh ấy đã quay lại New York.
- Mọi chuyện vẫn ổn chứ? - Ừ, vẫn ổn. Anh ấy nhận được mail.
Chắc là công ty gọi anh ấy quay về.
- Được rồi. - Hẹn găp lại cô.
Joana.
Sao anh lại quay về?
Nó làm gì ở đây?
Nó đi theo người ta về đây.
- Ai vậy? - Lucy.
- Khi nào? - Đêm qua, khi em...
khi em ra ngoài ăn tối.
Em đang khóc hả?
Mà sao anh lại quay về?
Công việc kết thúc sớm.
Vậy còn buổi họp đại diện hôm nay.
Anh không tham gia nữa.
Xin lổi em vì chuyện gần đây.
Ừ, không có gì đâu.
Em không giận anh đâu.
Em có muốn đi ăn sáng,
và đi dạo một vòng không?
Nó muốn ra ngoài rồi.
Để anh dắt nó đi. Đi nào.
Em không sao chứ?
Vâng.
Anh yêu em.
Copyright © 2011 tiger1962. All right reserved.
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.