Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
English
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Indonesian
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Vietnamese
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
firefly04 .: PHUDEVIET.ORG :.
Civic TV.
Cùng bạn đi vào giấc ngủ.
Max, lại đến lúc rồi.
Thời điểm dằng dặc, đau đớn kéo bản thân anh tỉnh lại.
Không, tôi không phải một giấc mơ,
dù người ta bảo tôi là hiện thân sự của xinh đẹp.
Ai bảo cô thế?
Tôi chính là cô gái thứ Sáu chung thủy, Bridey James của anh đây.
Tôi gọi anh dậy sáng nay, thứ Tư, ngày 23.
Anh nhớ chưa?
Thứ 4, ngày 23.
Và tôi có một tin nhắn.
Hãy nhớ anh có cuộc họp sáng nay vào lúc 6230,
với Shinji Kuraki của Hiroshima Video.
Cuộc họp diễn ra ở
khách sạn Classic, phòng 17.
Và khỏi phải nói, đó chỉ là buổi họp đầu tiên trong ngày của anh.
Anh không biết một ai làm giờ hành chính sao?
Xin hết, thưa Chỉ huy.
Civic TV, cùng bạn đi vào giấc ngủ.
- Cindy, mở cửa ra đi? - Anh đi đi.
Thôi nào. Em biết anh yêu em mà.
- Anh đi ngay đi! - Em có mở cửa ra không?
Chết tiệt thật, mở cửa ra ngay!
Tôi muốn anh rời khỏi chỗ này.
Mẹ kiếp, mở cửa ra!
Cô chỉ việc mở cái cửa chết tiệt này ra thôi.
Tôi đã xem xét qua rồi.
Tôi có đôi chút hứng thú.
- Anh có bao nhiêu chương trình? - 13.
Và 6 chương trình khác nếu tình hình khả quan.
- Anh có đem băng chứ? - Dĩ nhiên rồi.
Không, khoan đã. Cho tôi xem cái cuối cùng đi.
Số 13.
Nhưng anh sẽ không hiểu gì cả. Toàn bộ bối cảnh được dựng ở hai tập đầu.
Khán giả của tôi sẽ không xem hai cái đầu. Cho tôi xem cái cuối đi.
Giấc mơ Võ sĩ.
Anh nghĩ sao?
Ta dùng nó được không? Ta có muốn dùng nó không?
Tôi nghĩ tình dục phương Đông là hoàn toàn tự nhiên.
Tôi nghĩ nó sẽ giúp ta có được lượng khán giả chưa từng có.
Tôi không thích nó. Không đủ ướt.
- Không đủ ướt để làm gì? - Để làm tôi hứng.
Kiểu cách quá. Không tốt cho việc ân ái.
Có lẽ.
Tôi không biết nữa.
Nó rất êm dịu.
Nó quá...
êm dịu.
Tôi đang tìm một cái gì đó đột phá, một thứ...
dữ dội.
Này, Harlan?
Ồ, được rồi.
Bắt đầu nào.
Nó sẽ truyền thẳng qua màn hình đó.
Chúng ta chỉ có 53 giây, nên nhớ mở to mắt ra đấy.
Họ có một máy rà mã hóa.
Nó sẽ phát hiện khi chúng ta giải mã
và tự động đổi mã của chúng ta.
Nó từ vệ tinh nào vậy?
- Tôi nghĩ là Snooker. - Của nước nào?
Để tôi xem nào...
Giả dụ như 53 giây là khoảng thời gian chậm trễ...
Vậy chắc sẽ là...
ở Malaysia?
Được rồi, đây rồi.
Nó đây.
Bức tường sau lưng cô ta là gì vậy? Đất sét à?
Ừ. Đất sét Wei đấy.
Tôi nghĩ nó được truyền điện.
Hết rồi à?
Hết rồi.
Như dự đoán, rất kì quái.
Được rồi. Anh có thể gắn một lệnh tìm vào lần tới khi nó...
Đang làm rồi.
Tôi thấy khá phật lòng khi nó đánh bại ta trong chưa đầy một phút.
Vậy, patrón, thú vị chứ?
Phải. Harlan, anh xử lí mớ nhãn này được không?
Đây là một dự án bí mật mà.
Si, patrón.
Cô luôn thấy hồi hộp
dù cô đã làm việc đó cả đời rồi đúng không?
Đúng vậy, chắc chắn rồi.
Vì đó là một phần sự hứng khởi mà.
Làm một điếu không?
Không, cảm ơn.
- Max, thư giãn đi. - Được rồi.
Và giờ, đã tới chương trình "Buổi diễn của Rena King".
Và trong buổi chiều nay, khách mời của Rena là Max Renn,
vị chủ tịch gây tranh cãi của Kênh 83; đại diện truyền thanh Nicki Brand
và nhà tiên tri truyền thông, Giáo sư Brian O'Blivion.
Bắt đầu đi, Rena.
Max Renn.
Đài truyền hình của anh cho chiếu
mọi thứ từ khiêu dâm cấp độ nhẹ
tới bạo lực cấp độ nặng.
- Tại sao vậy? - Lý do kinh tế thôi, Rena ạ.
Chúng tôi là một đài nhỏ.
Để tồn tại, chúng tôi phải cho khán giả những gì họ không thể có.
Và chúng tôi làm thế.
Nhưng anh không nghĩ những chương trình như vậy
tạo nên một xu hướng khó chịu về bạo lực và tình dục ư?
- Và anh có quan tâm không? - Dĩ nhiên là có chứ.
Thật ra, tôi quan tâm đủ mức để cho khán giả của tôi
có một lối thoát cho những mộng tưởng và bực tức của họ.
Theo tôi nghĩ, đó là một hành động có ích cho xã hội.
Cô nghĩ sao, Nicki? Nó có ích cho xã hội không?
Tôi nghĩ chúng ta đang sống trong thời đại kích thích quá độ.
Chúng ta thèm khát sự kích thích.
Chúng ta tự nhấn chìm bản thân trong nó.
Chúng ta luôn muốn có nhiều hơn, dù nó là xúc giác, cảm giác hay tình dục,
và tôi nghĩ điều đó không tốt.
Vậy tại sao cô lại mặc chiếc váy đó?
- Sao cơ? - Chiếc váy đó.
Nó rất kích thích, và nó màu đỏ.
Cô biết Freud sẽ nói gì về chiếc váy đó mà.
Và ông ta nói đúng. Tôi thừa nhận.
Tôi luôn sống trong trạng thái kích thích cao độ.
Này, tôi rất muốn mời cô ăn tối tối nay.
Thưa Giáo sư O'Blivion.
Ông có nghĩ các chương trình truyền hình có tính khiêu dâm và bạo lực
sẽ dẫn tới sự lãnh đạm
và ăn mòn nhân tính không?
Màn hình TV đã trở thành võng mạc của trí óc con người.
Đúng vậy.
Vì thế nên tôi mới từ chối xuất hiện trên TV
ngoại trừ khi đang trên TV.
Dĩ nhiên, O'Blivion không phải tên khai sinh của tôi.
Đó chỉ là nghệ danh trên TV.
Chẳng mấy nữa, tất cả chúng ta đều sẽ có biệt danh,
những cái tên đặt ra để những cái TV phát lại.
- Vâng. - Phải. Rất thú vị.
Nicki, Max Renn có phải một mối đe dọa cho xã hội không?
Tôi không chắc.
Nhưng chắc chắn anh ta là mối đe dọa với tôi.
Đến bao giờ thì cốt truyện mới được hé lộ?
Gã da đen này là ai? Tù nhân chính trị à?
Làm gì có cốt truyện.
Nó cứ thế tiếp diễn trong suốt một giờ thôi.
- Cứ thế là sao? - Là thế đấy.
Tra tấn, sát hại,
phá hủy.
- Ta không bao giờ rời khỏi căn phòng đó à? - Không.
- Đúng là bệnh hoạn. - Xuất sắc.
- Đối với bọn biến thái thôi. - Thật sự xuất sắc.
Xem đi, hầu như không mất xu nào để sản xuất.
Anh không thể rời mắt khỏi nó. Hiện thực tới mức khó tin.
Họ kiếm đâu ra các diễn viên làm được vậy nhỉ?
- Tôi nghĩ anh ta thích thế. - Thôi nào.
Đáng để tìm hiểu mà.
Lần dò sóng này anh có gặp rắc rối gì không?
Sau khi tôi nhận ra sự chậm trễ Malaysia chỉ là bình phong.
- Không phải từ Malaysia à? - Không lừa Hoàng tử Hải tặc lâu được đâu.
Har...Harlan, chương trình này ở đâu?
Pittsburgh. Ở Hoa Kỳ.
Pittsburgh?
Pittsburgh.
Hãy tới gặp chuyên gia đi.
Nhưng đó không phải tôi. Là chị tôi mà.
Không phải chị cô. Đó chính là cô, cưng ạ.
Cô tự biết rồi mà? Vì thế nên cô mới gọi cho tôi đúng không?
Cô muốn được giúp đỡ. Cô cần sự giúp đỡ.
Cô đang phát điên. Khi cô nói chuyện với tôi, tôi có thể thấy cô đang dần tan biến.
Tôi đã có số điện thoại của cô rồi, nhớ không?
Tôi ghét chị tôi.
Tôi không muốn. Nó đang xé nát tôi từ bên trong.
Nhưng tôi biết rõ.
Cô sẽ gọi tới Trung tâm Phiền muộn của chúng tôi chứ?
Cô sẽ gọi tới Trung tâm Phiền muộn CRAM của chúng tôi chứ?
Họ sẽ bảo cô nên tới đâu để được giúp đỡ.
Và cô cần nó. Cô cần nó bây giờ.
Tôi sẽ. Tôi sẽ. Cảm ơn cô, Nicki.
Chúng ta sẽ trở lại với Nicki Brand
và chương trình Giải cứu Cảm xúc sau một lúc nữa.
Đây là đài CRAM ở Toronto. Chúng tôi sẽ cập nhật thời tiết cho các bạn.
- Có cái gì khiêu dâm không? - Em nghiêm túc chứ?
Ừ. Giúp em có hứng.
Cái gì đây? "Videodrome."
Tra tấn, giết người.
Nghe hay đấy.
Không hẳn là tình dục.
Ai bảo vậy?
- Trời ơi, em không thể tin nổi. - Để anh tắt đi.
Không sao đâu, em chịu được.
Anh có bản nào rõ hơn không?
Đây là băng câu trộm. Họ đã mã hóa nó.
Em thích nó.
- Vậy sao? - Đúng vậy. Nó làm em hứng.
Hãy lấy con dao đa năng của anh ra và rạch vào chỗ này của em.
Chỉ một xíu thôi.
Có vẻ như đã có người làm trước anh rồi.
Không biết làm sao để được tham gia chương trình này nhỉ.
Anh không biết. Dường như chẳng có ai quay lại lần sau cả.
Em nói là vai em bị làm sao cơ?
Một người bạn. Em nghĩ anh ta thích Videodrome.
Em để người ta rạch em à?
Anh nghĩ sao?
Anh... không biết.
Anh muốn thử vài thứ không?
Max, ơn Trời.
Masha Borowczyk ở phòng anh cả tiếng rồi đấy.
- Masha. - Đêm qua anh làm gì vậy?
- Anh không nhận được tin nhắn của tôi à? - Tôi không nghĩ tôi đã sẵn sàng.
- Cà phê, thuốc lá, văn phòng, Masha. Đi đi. - Được rồi, Masha.
Cô ấy sẵn sàng rồi.
Tôi gọi nó là...
Apollo và Dionysus.
Masha, bao giờ nó mới hay lên?
Nó hay mà.
Tình yêu ơi,
tôi đang tìm thứ gì mang nhiều tính...
đương thời hơn.
Tôi muốn một thứ mô tả chính xác những gì diễn ra dưới lớp chăn gối kia.
Kiểu phim này quá... quá ngây ngô.
Nó ngọt ngào quá, giống như cô vậy.
Đây là thị trường của anh.
Cô có biết chương trình có tên là Videodrome không?
- Video-gì? - D-R-O-M-E.
Videodrome, giống như có trường quay riêng ấy.
- Cô biết không? - Không.
Nó toàn phát về tra tấn và giết người.
Không cốt truyện, không nhân vật. Rất chân thực.
Tôi nghĩ đó là xu hướng mới.
Vậy thì cầu Chúa giúp chúng ta.
Diễn ra trên TV còn hơn là trong thực tế.
Arnold gọi anh ở đường dây số 3.
Cô có hứng thú việc dò theo nó cho tôi à?
Để xem tôi có cắt được ít hoa hồng cho cô không.
Tôi thấy thú vị. Để tôi thử xem.
Max...
Anh đã bao giờ nghĩ
tới việc sản xuất chương trình của riêng anh chưa?
Ở ngay đây này?
Tôi có thể làm đại diện cho anh
trên toàn thế giới.
Tôi có thể bảo đảm bí mật cho anh ở mọi nơi.
- Thôi, tôi không đủ khí chất. - Nhưng nếu anh có đủ,
anh sẽ làm kiểu chương trình nào?
Cho thị trường ngầm ấy.
Anh sẽ làm Videodrome chứ?
Max.
Em sẽ đi công tác
trong hai tuần tới.
Anh đoán xem là tới đâu nào?
Los Angeles.
- Pittsburgh. - Tuyệt vời.
Đừng ra ngoài nắng quá lâu nhé. Nghe nói nó có hại cho da đấy.
Thôi nào, không phải đó là nơi người ta quay Videodrome sao?
Ừ. Thì sao?
Em sẽ đi thử vai.
Em được sinh ra cho chương trình đó.
Chẳng ai được sinh ra cho chương trình đó cả.
Này, nghe anh này.
- Nghe anh này. - Sao vậy?
Anh muốn em tránh xa nó ra.
Những kẻ quay phim quái đản đó có rất nhiều mối liên hệ tệ hại.
Họ rất cứng rắn, hơn cả mức mà Nicki Brand muốn kia.
Em hiểu lời anh nói không?
Nghe giống như một thách thức vậy.
Anh có thuốc lá không?
Nó không phải một thách thức.
Anh thề đấy. Em biết không, ở Brazil, trung tâm Nam Mỹ,
những chỗ quay phim ngầm được coi là ổ phản động đấy.
Họ xử tử những người quay phim. Ai biết ở Pittsburgh thì như thế nào?
Max.
Nicki, đừng!
Nicki, đừng mà.
Đừng.
- Đêm qua anh say hả? - Không, thức muộn xem TV.
Cô đã liên lạc với bạn ta ở Pittsburgh chưa?
Rồi. Đại khái vậy.
- Tin đồn trong thế giới ngầm. - Và?
Max...
Anh nên bỏ qua Videodrome đi.
Chắc chắn nó không dành cho rộng rãi quần chúng.
Kênh 83 hơi nhỏ để được coi là phát sóng rộng rãi.
Nó vẫn quá rộng rãi.
- Anh có hiểu ý tôi không? - Không. Rốt cục chốt là sao?
Tôi nghĩ Videodrome rất nguy hiểm, Max ạ.
- Tại sao? Dính tới xã hội đen à? Của họ làm à? - Không.
Nó... tôi nên nói sao nhỉ?
Nó mang nặng tính chính trị hơn.
- Thôi nào, Masha. Ta đang nói chuyện gì vậy? - Videodrome.
Những gì anh thấy trong chương trình đó...
Chúng đều là thật.
Đó không phải diễn xuất. Nó là chương trình thực tả.
Tôi không tin.
Vậy thì đừng tin.
Sao nó lại là thật?
Làm giả dễ dàng và an toàn hơn mà.
Vì nó có một thứ
mà anh không có, Max ạ.
Nó chứa đựng những triết lý
- và điều đó khiến nó rất nguy hiểm. - Triết lý của ai?
Phải có một cái tên chứ.
Cho tôi một cái tên để liên lạc. Masha, Masha, cô biết tôi mà.
Tôi luôn tránh xa những chuyện nguy hiểm.
Max...
Vì chuyện này, anh phải thật tử tế với tôi đấy.
Chúng ta có thể tắm chung, lúc nào tùy ý cô.
Tôi dám chắc anh sẽ rất đẹp,
nhưng anh có hơi lớn tuổi so với sở thích của tôi.
Cảm ơn anh...
rất nhiều.
Cho tôi một cái tên,
tôi sẽ gom luôn Apollo và Dionysus vào chương trình.
Điều đó làm tôi tổn thương đấy, Max.
Thế giới này là chỗ cặn bã mà.
Đúng vậy, Max.
Đúng vậy.
Brian O'Blivion.
Đó là cái tên duy nhất tôi phải cho anh.
Giáo sư Brian O'Blivion.
Đi nào.
Xin chào. Hãy đi thẳng tới sảnh.
Cứ đi tiếp đi. Thẳng dưới sảnh đó.
Đi tiếp đi.
- Bianca O'Blivion? - Phải.
Tôi là Max Renn. Tôi... điều hành Civic TV.
Tôi đã tham gia một chương trình với Giáo sư O'Blivion, chương trình Rena đó.
À phải. Anh đã nói những điều rất nông cạn.
Bạo lực, tình dục, ảo tưởng, kích thích.
- Chính xác. - Anh muốn gì?
Tôi muốn nói chuyện với bố cô
về một xu hướng mới trong truyền hình mà có thể ông ấy không biết.
Tôi thích cảnh quan lắm.
Trông anh giống một trong những người lang thang của bố tôi vậy.
Tôi nghĩ phong cách đó đang thịnh trở lại.
Đối với họ, thưa anh Renn, nó không phải một phong cách.
Nó là một căn bệnh họ mắc phải khi không được tiếp xúc với TV.
Cô nghĩ cho họ xem TV một chút là được à?
Xem TV sẽ giúp họ hòa nhập lại với thế giới ngoài kia.
Chắc chắn rồi.
Và tôi đoán cô khuyến khích những người lang thang đó quay phim tự làm?
Thế giới ngoài kia?
Giáo sư O'Blivion gửi những bức thư hình đi khắp thế giới.
- Giáo sư có ở đây không? - Tôi là màn hình của bố tôi.
Ngay khi anh nói rõ mục đích tới đây, có thể ông ấy sẽ gửi một cuốn băng cho anh.
Nếu vậy, anh thích theo định dạng nào?
Nếu vậy, ông ấy sẽ làm cuộc nói chuyện khó khăn hơn một chút.
Bố tôi không nói chuyện ít nhất là 20 năm nay rồi.
Ông ấy thích kiểu đàm luận độc thoại hơn.
Định dạng?
Videodrome.
Định dạng đó của Nhật à?
- Cô chưa từng nghe tới nó à? - Chưa.
Vậy thì học vấn của cô có lỗ hổng lớn rồi.
Videodrome.
Bảo thế với cha cô. Có thể ông ấy sẽ muốn nói chuyện đấy.
Tôi thích cảnh quan lắm.
Tra tấn, giết hại, phá hủy.
Videodrome.
Những gì anh thấy trong chương trình đó...
Chúng đều là thật.
Em sẽ đi thử vai.
Em được sinh ra cho chương trình đó.
Nó có thứ gì đó mà anh không có, Max ạ.
Nó chứa đựng những triết lý, và điều đó làm nó nguy hiểm.
Xin chào. Đây là băng đánh thức của anh.
Còn cái này do văn phòng chuyển phát nhanh tới.
- Ở CRAM họ nói gì? - Họ nói rằng chắc chắn
không cử Nicki Brand đi công tác.
Cô ấy sẽ được nghỉ một tháng. Cô ấy quyết định nghỉ luôn bây giờ.
Đừng động vào đó.
Trời ơi, Max, anh làm tôi sợ quá.
Anh có chuyện gì vậy?
Tôi không biết nữa. Chắc là tôi bị phát ban hay sao đó.
Sao vậy?
Cô không sao chứ? Bridey, tôi không cố ý đánh cô.
Đánh tôi?
Anh có đánh tôi đâu.
Không à? Không, tôi biết là tôi không đánh cô. Ý tôi là...
Anh có muốn tôi ở lại đây không?
Trông anh tệ lắm.
- Tôi lấy gì cho anh nhé? - Thôi, không sao.
Không cần đâu.
Tôi chỉ...
Tôi kiệt sức rồi. Lúc cô gọi cửa tôi đang ngủ say,
và tôi đoán là tôi chưa tỉnh hẳn.
Tôi sẽ nhớ đặt đồng hồ, đừng lo.
- Anh chắc chứ? - Chắc mà.
Cảm ơn, Bridey. Ngày mai gặp nhé.
Max, cuốn băng kia từ văn phòng Brian O'Blivion gửi tới.
Tôi đã hứa sẽ tận tay đưa cho anh.
Nếu cần anh sẽ gọi tôi chứ?
Trận chiến cho trí óc của khu vực Bắc Mỹ
sẽ được diễn ra trong đấu trường quay phim.
Đấu trường Videodrome.
Màn hình TV chính là võng mạc của trí óc.
Vì thế, màn hình TV là một phần trong cấu trúc vật lý của bộ não.
Vì thế, bất cứ thứ gì xuất hiện trên màn hình TV
đều được tiếp nhận như trải nghiệm trực tiếp của người xem.
Vì thế, TV chính là hiện thực,
và hiện thực còn không bằng TV.
Max.
Tôi rất vui vì anh đã tới tìm tôi.
Tôi đã phải trải qua mọi việc một mình.
Một nửa hiện thực của anh đã biến thành ảo tưởng phim rồi.
Nếu anh không cẩn thận, nó sẽ hoàn toàn là ảo tưởng.
Anh sẽ phải học cách sống trong một thế giới mới lạ lẫm.
Tôi có một khối u trong não,
và tôi đã nhìn thấy một số ảo ảnh tương lai.
Tôi tin rằng ảo ảnh đó tạo ra khối u
chứ không phải ngược lại.
Tôi có thể cảm nhận các ảo ảnh hợp nhất với nhau và trở thành hiện thực.
Hiện thực không thể kiểm soát.
Nhưng khi chúng xóa bỏ khối u,
nó được gọi là Videodrome.
Tôi chính là...
Tôi...
là người đầu tiên mà Videodrome...
chọn làm... nạn nhân.
Nhưng kẻ nào đứng sau nó? Họ muốn gì?
Em muốn anh, Max.
Anh.
Hãy đến với em.
Đến với Nicki.
Nào.
Đừng bắt em đợi.
Xin anh.
Em muốn anh, Max.
Anh.
Nào.
Nào.
Đến với em đi.
Hãy đến với Nicki.
Đừng bắt em đợi.
Xin anh.
Xin anh đấy.
Chiều nay ta có thêm một nhóm người mới,
- nên báo trước với nhân viên đi. - Được rồi.
Thú vị. Rất sống động.
Cẩn thận, nó cắn đấy.
- Anh đã xem cuốn băng à? - Phải.
- Và? - Nó đã thay đổi cuộc đời tôi.
Chẳng có gì ngạc nhiên. Nó rất nguy hiểm mà.
Vì cha cô thừa nhận ông ta có dính líu tới Videodrome à?
Còn hơn thế nữa. Nó cắn, chính anh nói thế còn gì?
Anh nghĩ nó có kiểu răng như thế nào?
Nó gây ra một loạt các ảo giác. Lúc tôi tỉnh dậy, đầu tôi đau như búa bổ.
- Lần đầu tiên à? - Không, tôi bị ảo giác được một thời gian
- kể từ khi... - Khi nào?
Khi tôi xem Videodrome lần đầu tiên.
Sao anh lại tiếp xúc được với nó?
Câu trộm vệ tinh.
Tình... tình cờ thôi.
Tôi đã quay vài đoạn phim.
Đây là một phần trong bộ sưu tập Videodrome của tôi.
Nhưng trong đoạn phim đó chỉ có bố cô ngồi trước một cài bàn thôi mà.
Màu sắc của ảo giác do màu sắc của hình ảnh trong cuốn băng quyết định.
Nhưng tín hiệu của Videodrome, vốn có thể gây ra thương tổn
lại có thể được truyền tải qua màn hình màu mẫu hay bất cứ thứ gì.
Thương tổn?
Tín hiệu tạo ra một khối u trong não người xem.
Chính khối u đó tạo ra các ảo giác.
Và cô để tôi xem nó?
Tôi nghĩ rốt cuộc rồi nó cũng tới để hại tôi. Tôi tưởng đó là anh.
Giờ tôi nhận ra anh cũng chỉ là một nạn nhân,
như bố tôi.
Bố cô đâu? Tôi nghĩ tốt hơn là tôi nói chuyện với ông ta.
Ông ấy ở trong đó.
Tôi e rằng ông ấy sẽ làm anh thất vọng thôi.
Đây chính là ông ấy.
- Là những gì còn lại. - Cô đang nói gì vậy?
Brian O'Blivion đã chết âm thầm trên bàn mổ từ 11 tháng trước.
- Do u não à? - Do Videodrome.
Anh cũng có đấy.
Nhưng ông ấy xuất hiện trong chương trình đó với tôi mà.
Quay trước đấy. Ông ấy đã quay trước cả ngàn cuộn băng.
Đôi khi tận 3, 4 lần trong một ngày.
Tôi cố hết sức để khiến ông ấy có vẻ còn sống.
Ông ấy có quá nhiều thứ để cho đi.
Bố tôi đã giúp tạo ra Videodrome.
Ông ấy nghĩ nó là giai đoạn tiếp theo của loài người với tư cách là một loài động vật công nghệ.
Khi ông ấy nhận ra cộng sự của mình sẽ dùng nó làm gì,
ông đã cố gắng lấy lại nó.
Và họ đã giết ông ấy, một cách thầm lặng.
Cuối cùng, ông ấy đã bị thuyết phục rằng đời sống công khai trên TV
có nhiều hiện thực hơn cuộc sống riêng tư thật sự.
Ông ấy không hề lo sợ khi thân xác của ông ấy chết.
Nói thêm về vấn đề Videodrome của tôi đi.
Bố tôi biết về nó nhiều hơn tôi.
Hãy nghe ông ấy.
Harlan đâu rồi? Anh ta không ở trong phòng thí nghiệm.
- Tôi nghĩ anh ấy trong phòng máy. Max này... - Không phải bây giờ.
- Harlan. - Sí, patrón.
Dạo này anh có gặp ảo giác không?
Không.
- Tôi nên bị à? - Phải.
Anh nên bị.
Tôi tin rằng
thứ đang lớn dần trong đầu tôi...
trong ngay cái đầu này,
tôi nghĩ nó không thật sự là một khối u.
Nó không phải một cục thịt tự phát nhỏ phập phù, không thể kiểm soát,
mà thật ra, nó là
một nội tạng mới,
một phần mới của bộ não.
Tôi nghĩ rằng một lượng lớn tín hiệu Videodrome
sẽ tạo nên một sự bùng phát
của bộ não con người,
và nó sẽ tạo ra và kiếm soát các ảo giác
tới mức nó sẽ thay đổi hiện thực của con người.
Sau cùng thì chẳng có gì là hiện thực
ngoài nhận thức về thực tại của chúng ta,
đúng không nào?
Anh có thể thấy nó, đúng không?
- Max Renn? - Đúng vậy.
Ai đó?
Barry Convex muốn nói chuyện với anh về Videodrome.
Đang có một chiếc xe chờ anh dưới nhà đấy ạ.
Xin hãy chú ý vào màn hình trước mặt anh.
Ngài Convex đã ghi lại một đoạn giới thiệu ngắn cho anh.
Chào, tôi là Barry Convex, Trưởng Chương trình Đặc biệt
và tôi muốn mời anh tới thế giới Thị giác Ngoạn mục,
một đoàn thể toàn cầu gồm các công dân nhiệt thành.
Chúng tôi tạo ra những màn hình giá rẻ cho Thế giới Thứ ba
và hệ thống dẫn hướng tên lửa cho NATO.
Chúng tôi cũng tạo ra Videodrome, Max ạ,
và tôi chắc chắn là anh biết
khi nào nó được tung ra thị trường, mọi thứ đều sẽ thay đổi.
Nó có thể là một cỗ máy ảo giác khổng lồ và hơn thế nữa.
Nhưng nó chưa sẵn sàng. Anh đã bắt được những tín hiệu phát thử.
Chúng tôi nghĩ sẽ chẳng ai bắt được chúng.
Anh chàng Harlan đó giỏi lắm. Giỏi câu trộm.
Giờ anh đã biết,
tôi nghĩ chúng ta phải nói chuyện một chút, đúng không?
Có lẽ là tại chỗ của tôi?
Tôi hi vọng anh nhận ra mình đang nghịch lửa.
Đó là mặt hàng chủ chốt của chúng tôi. Tối mật đấy.
Tôi mang nó theo cho buổi triển lãm ở đây vào cuối tuần này.
Max Renn, tôi là Barry Convex.
Tôi...
Tôi nghĩ đôi kính mà anh đang đeo
có hơi quá với khuôn mặt của anh.
Nó lấn át anh.
Anh thử cái nào... thanh mảnh hơn xem.
Tinh tế hơn.
Đây. Đây chính là nguyên mẫu của chúng tôi.
Đây chính là con số đã khởi đầu mọi việc.
Max...
Tôi muốn anh đeo thử cái này.
Tôi muốn dùng chiếc máy này để ghi lại một trong những ảo giác của anh.
Rồi tôi muốn đem cuộn băng đó về trung tâm để nghiên cứu.
Tôi có được giữ bản quyền không?
Tôi không thích xuất hiện
trên chương trình Bộ phim của Tuần mà không được trả tiền.
Max, tôi đang cố giúp anh.
Sao anh lại nghĩ tôi cần giúp đỡ hả Barry?
Chưa thử nghiệm viên nào của chúng tôi trở lại với thực tại.
Họ đều cần được chăm sóc tâm thần kỹ lưỡng.
Anh có vẻ hoàn toàn bình thường,
tính tới bây giờ.
Tôi muốn tìm hiểu lý do
và tôi nghĩ một phân tích về một trong các ảo giác của anh
sẽ là điểm khởi đầu đúng đắn.
Có đau không?
Anh sẽ không bị đau.
Có thể anh sẽ thấy chập chờn
nửa tỉnh nửa mê sau vụ này đấy.
Nếu vậy cứ ngồi xuống mà tận hưởng. Sẽ sớm hết thôi.
Còn bây giờ, tôi nghĩ anh sẽ thấy một chút bạo-khổ dâm
sẽ cần thiết để tạo ra một chuỗi ảo giác lành mạnh và hay ho.
Vì thế nên Videodrome mới lạ vậy.
Nó có tác dụng khi hệ thống thần kinh được tiếp xúc với bạo lực.
Nó mở ra các thụ thể cảm giác trong bộ não và cột sống
để cho phép Videodrome thâm nhập.
Ý anh là tôi sẽ phải làm anh đau à Barry?
E là không. Anh không cần thật sự làm ai bị đau cả.
Anh chỉ cần nghĩ về nó thôi.
Cái... Sáng quá, tôi không chịu được!
- Được rồi, tôi quên mất. Xin lỗi. Thế nào rồi? - Chết tiệt.
Được rồi, ổn rồi.
Được rồi, chạy máy nhé.
Cơ chế quay phim này hoàn toàn khép kín.
Anh không phải làm gì ngoài việc tận hưởng ảo giác cả.
Ừ, được rồi.
Tôi sẽ quay lại sau.
Xin thứ lỗi vì tôi không ở lại quan sát.
Tôi không chịu được mấy chuyện quái dị.
Nicki?
- Nicki. - Rốt cuộc cũng tới thời điểm
ta gặp nhau ở chỗ đã định.
Trong Videodrome.
Anh đang chờ gì vậy?
Ta cùng diễn thôi nào.
Hãy cùng mở ra những cánh cửa lũ thần kinh đó.
Đang có chuyện gì vậy, Giáo sư O'Blivion?
Tôi hỏi thật đấy.
Ôi, Masha.
Harlan.
Max đây.
Cậu tới nhà tôi được không? Ngay bây giờ.
Ừ, tôi nói thật đấy.
- Vào đi. - Tôi tới rồi đây, patrón.
Máy ảnh, đèn chiếu, vụ gì đây? Anh muốn chụp một bức hình khuyến mại à?
Tôi muốn anh vào phòng ngủ của tôi
và nhìn xem trên giường tôi có gì.
Cứ xem đi, đừng ngại. Tôi muốn chụp ảnh.
- Ảnh thứ trên giường anh à? - Đúng vậy. Làm đi.
Được thôi.
Ôi trời.
Sao?
Max.
Tôi không thấy gì cả.
Không phải anh muốn tôi chụp giường, chăn, gối
của anh đấy chứ?
- Nó biến mất... - Max, có phải anh đang bị ảnh hưởng của thuốc không?
Tôi có vài người bạn có thể giúp đấy. Bridey nói cô ấy tới đây vài ngày trước, và anh rất...
Đêm qua anh có ghi lại Videodrome không?
Nếu nó được phát thì máy sẽ bắt được.
Một giờ nữa gặp tôi trong phòng thí nghiệm. Tôi muốn xem nó.
- Trời đất, còn chưa tới 7 giờ sáng. - Tôi không nói đùa đâu, hiểu không?
Tổ cha anh nhé. Tôi không phải cái máy để anh thích bật lúc nào thì bật đâu.
Anh muốn tôi làm việc gì thì phải nói mục đích cho tôi.
Còn không thì hẹn vào giờ làm việc, patrón ạ.
Harlan... Anh nói đúng.
Do quán tính đấy mà.
Tôi đang như guồng xe lửa, tôi không biết cách dừng lại.
Một giờ nữa hãy gặp tôi ở phòng thí nghiệm.
Được không? Để xem ta có thu được Videodrome tối qua không,
và tôi sẽ nói rõ mọi chuyện cho anh.
Mọi chuyện. Tôi hứa, được không?
Thôi được. Xin lỗi vì đã cáu với anh.
- Tôi không làm việc cho anh vì tiền. - Tôi biết mà.
Với dân hải tặc, tiền không quan trọng đúng không?
Anh muốn uống cà phê... Thôi, một giờ nữa gặp nhau ở phòng thí nghiệm.
Vào đi.
Anh đã xem đoạn băng chưa?
- Anh có thấy tôi trên Videodrome không? - Làm gì có băng.
Tối qua không phát Videodrome à?
Không phải tối qua.
- Mẹ kiếp! - Không bao giờ.
Cái... Anh đang nói gì vậy?
Quá sức của tôi rồi, patrón.
Tôi phải gọi thêm cứu trợ.
Max.
Một sự kết hợp thú vị. Rất hấp dẫn.
- Đừng bận tâm tới tôi. - Tôi nghĩ tôi đang nói gì đó như...
"Anh đang nói gì vậy?"
Tôi đã chạy băng của anh, Max.
Những cuốn băng quay sẵn.
Videodrome chưa bao giờ được phát sóng chính thức.
Chưa.
Vậy là Barry cử anh tới đây từ khoảng 2 năm trước à?
Đã... 2 năm, đúng không, Harlan?
Hai. Hai năm tuyệt vời.
Tại sao?
Để lôi anh vào cuộc.
Để anh tiếp cận với tín hiệu Videodrome.
Nó không ảnh hưởng tới anh vì anh chưa bao giờ xem nó!
Anh biết nó có gì. Anh không phải xem nó.
Đúng là nó ảnh hưởng tới tất cả mọi người.
Tất cả những ai xem nó, Max.
Nhưng sao lại có người xem nó?
Sao lại có người xem chương trình nhảm nhí như Videodrome?
Sao anh lại xem nó hả Max?
- Lý do nghề nghiệp. - Chắc rồi.
Vậy còn những lí do khác?
Sao lại phủ nhận chuyện anh thấy thích thú khi xem người khác tra tấn và giết người?
Chính mày đã giết Brian O'Blivion, đúng không thằng quái đản?
Mày có thích chuyện đó không?
Bắc Mỹ đang mềm yếu dần, patrón.
Còn phần còn lại của thế giới thì càng ngày càng cứng rắn.
Rất, rất cứng rắn.
Chúng ta đang bước vào một thời đại mới hiếu chiến,
và chúng ta sẽ phải thật trong sạch,
thật kiên trung,
và mạnh mẽ
nếu muốn tồn tại.
Anh và...
cái nơi ô uế mà anh gọi là đài truyền hình này,
và những người xung quanh nó,
và những khán giả của anh,
những người xem anh,
anh đang gặm mòn chúng ta từ bên trong.
Chúng tôi muốn ngăn chặn việc đó.
Chúng tôi sẽ bắt đầu với Kênh 83, Max ạ.
Chúng tôi sẽ dùng nó làm nơi đầu tiên phát sóng chính thức Videodrome.
Tôi có linh cảm rằng
nó sẽ rất được ưa chuộng... trong một thời gian.
Chắc bây giờ tôi đang gặp ảo giác hả?
Ý tôi là...
Hai người không thể nói thật được.
Max, chúng tôi có ghi lại những ảo giác của anh
như tôi đã nói.
Và chúng tôi đã phân tích chúng.
Anh đã sẵn sàng đón nhận một thứ mới hơn.
Thật tuyệt vời.
Các người... Các người muốn gì ở tôi?
Tôi muốn anh mở lòng, Max.
Mở lòng với tôi.
Tôi có thứ muốn cho anh xem đây.
Ôi trời ơi!
Chúng tôi muốn Kênh 83, Max.
Đưa nó cho chúng tôi.
Đưa Kênh 83 đây.
Giết cộng sự của anh đi.
Giết họ đi.
Hãy giết hết cộng sự của anh và cho chúng tôi Kênh 83.
Đưa Kênh 83 cho chúng tôi.
Giết cộng sự của anh.
Giết họ đi.
Hãy giết hết cộng sự của anh và cho chúng tôi Kênh 83.
Chào Max.
Anh thế nào, Max?
Moses đâu?
Anh ấy đang họp với Rafe. Để tôi gọi anh ấy.
Không cần.
Chúng tôi đã lồng tiếng cho một vở hài kịch nhẹ.
Và anh là tác giả kịch bản hả?
Phải. Tôi từng viết văn thời trung học, nhưng rồi mất khả năng.
Chào Max.
Anh đến đúng lúc để giải quyết vấn đề đấy.
Đừng.
Max.
Cái quái gì vậy?
Trời ơi!
Trong phòng họp!
Max, có chuyện gì vậy? Anh có bị thương không?
- Họ giết... Họ... - Có chuyện gì vậy?
- Họ đã giết chúng ta. - Có chuyện gì vậy?
Trời ơi, coi chừng!
Ở đây, vào đây đi!
Ra ngoài! Tất cả ra hết!
Nào, ra đi!
Để tôi xem nào.
Max!
Max.
Hãy giết Bianca O'Blivion.
Cô ta biết quá nhiều.
Cô ta có thể làm hại chúng ta.
Đừng để cô ta hại chúng ta, Max.
Hãy giết cô ta. Giết Bianca O'Blivion.
Bianca O'Blivion.
Tôi điều hành Civic TV.
Tôi từng tham gia một chương trình với cha cô.
Vậy ra rốt cuộc đúng là anh.
Anh tới để giết tôi.
Không, tôi là Max Renn. Tôi điều hành Civic TV. Tôi không...
- Tôi không giết người. - Ồ, có chứ.
Giờ anh là một sát thủ, của Videodrome.
Chúng có thể lập trình anh.
Chúng có thể chạy anh như một cuộn băng.
Chúng có thể bắt anh làm mọi điều chúng muốn.
Và chúng muốn anh hủy diệt mọi thứ còn lại của Brian O'Blivion.
Chúng muốn anh hủy diệt tôi.
Hủy diệt cô?
Chúng đã giết cô ấy, Max. Chúng đã giết Nicki Brand.
Cô ấy chết trong Videodrome.
Chúng dùng hình ảnh của cô ấy để quyến rũ anh, dù cô ấy đã chết lâu rồi.
Đừng lùi lại.
Tôi đã lấy cắp nó từ chúng để cho anh xem đấy.
Videodrome chính là cái chết.
Tốt hơn rồi đấy.
Tốt hơn nhiều.
Gỡ bỏ cuộn băng, thay đổi chương trình
luôn rất đau đớn.
Nhưng giờ chúng ta đã làm được,
anh sẽ thấy anh sẽ đổi khác rất nhiều so với anh của trước kia.
Anh đã trở thành một cuộn băng sống.
Tôi là một cuộn băng sống.
Và giờ, khi anh là cuộn băng sống,
anh biết anh phải làm gì đấy.
Anh chống lại Videodrome.
Anh dùng vũ khí mà chúng cho anh để hủy diệt chúng.
Hủy diệt Videodrome.
Thân xác mới sẽ sống mãi.
Hủy diệt Videodrome.
Thân xác mới sẽ sống mãi.
Chỉ vừa 26 giờ trước, trong căn nhà ở sau tôi
đã xảy ra một vụ nổ súng kì lạ, vô mục đích,
khiến Cảnh sát phải phát động một lệnh truy nã.
Max Renn, 44 tuổi, giám đốc của Civic TV
đang được tìm kiếm vì có liên quan tới cái chết
của hai viên điều hành trong vụ nổ súng tại Kênh 83...
Nếu anh muốn xem khỉ nhảy thì bỏ tiền vào ống ấy.
Hiểu điều tôi nói không, Teddy? Có biết pin cho con khỉ tốn bao tiền không?
Lạnh là chúng toi ngay.
Tôi không nhảy được. Tôi sẽ nhảy nếu có thể.
Nhưng tôi không thể, nên...
Anh có tiền lẻ không, Teddy? Nửa đô gì đó ấy.
Hay 25 xu. Có không, Teddy?
Anh không bỏ cái gì vào đó được à, Teddy?
Chào anh.
Tôi là Brolley. Tôi giúp gì được ạ?
- Tôi chỉ đang xem thôi. - À phải.
Lý do hay đấy.
Dù ở đây chẳng có gì nhiều, nhưng cứ thoải mái mà ngắm nhé.
Cái gì đây?
Đơn thuốc này của bà khá nặng đấy.
Rất lằng nhằng.
Không thể tưởng tượng không có kính thì bà nhìn cách nào.
Đừng lo, tôi sẽ giúp bà giải quyết ngay.
Convex đâu?
Đang tổ chức buổi hội chợ triển lãm của ông ta.
- À. - Phải giới thiệu mặt hàng mùa xuân.
- Trong hộp có gì vậy? - Đầu của anh.
Đầu của anh trong cái hộp này.
À.
Dạo này anh bận nhỉ, Max.
Tôi đã đọc báo về anh.
Anh tới gặp Bianca O'Blivion chưa?
- Gặp rồi. - Cô ta có gây rắc rối gì không?
Không.
Vậy thì tốt.
Chắc anh sẽ muốn tới thăm ai khác.
- Thế nên anh tới đây? - Có thể.
Anh rất có ích với chúng tôi, Max ạ.
Chúng tôi muốn sử dụng anh cho tới khi anh hoàn toàn biến mất.
Mở lòng với tôi.
Tôi có thứ muốn cho anh xem đây.
Gặp lại ở Pittsburgh nhé.
Mẹ ơi, nhìn vụ nổ kìa!
Tracey, lại đây!
- Đi cùng mẹ nào. - Con muốn xem.
Con phải đi cùng mẹ.
Đi nào. Ta về nhà thôi.
Mọi người biết tôi đấy.
- Phải, chúng tôi biết. - Và chắc chắn là tôi biết các bạn.
Từng người một.
Chúng ta ở đây để ăn mừng bộ sưu tập mùa xuân...
dòng Medici,
và chủ đề của chúng tôi cho năm nay dựa trên hai câu nói
của chính khách nổi tiếng của thời kì Phục hưng,
Lorenzo de Medici.
"Tình yêu tới từ đôi mắt,"
và "Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn."
Tôi nghĩ ngay cả Pete
cũng sẽ đủ khả năng hết hàng với chiến dịch cao cấp như thế.
Ôi trời ơi!
Không!
Hủy diệt Videodrome! Thân xác mới sẽ sống mãi!
Em đã hi vọng anh sẽ quay lại.
Em ở đây để dẫn lối cho anh, Max.
Em đã học được rất nhiều kể từ lần cuối ta gặp nhau.
Em đã học được cái chết không phải kết thúc.
Em có thể giúp anh.
Anh không biết giờ anh đang ở đâu.
Anh đang gặp rắc rối...
trong việc tìm hướng đi.
Đó là vì anh đã đi hết con đường với những sự việc hiện thời.
Videodrome vẫn còn tồn tại. Nó rất lớn, rất phức tạp.
Anh đã làm chúng bị tổn hại. Nhưng anh chưa hủy diệt được chúng.
Để làm được việc đó, anh phải tiến tới giai đoạn tiếp theo.
Giai đoạn gì?
Cơ thể anh đã thay đổi rất nhiều rồi,
nhưng đó chỉ mới là sự khởi đầu.
Khởi đầu của một thân xác mới.
Giờ anh phải đi tới cùng,
tới một sự hóa thân hoàn toàn.
Anh nghĩ anh sẵn sàng chưa?
Chắc là rồi.
Chúng ta làm thế nào đây?
Để có được thân xác mới, đầu tiên anh phải giết thân xác cũ.
Nhưng đừng sợ.
Đừng sợ để cơ thể cũ chết đi.
Cứ tới với em, Max.
Tới với Nicki.
Nhìn đây. Em sẽ chỉ cho anh.
Dễ lắm.
Thân xác mới sẽ sống mãi!
Thân xác mới sẽ sống mãi!
firefly04 .: PHUDEVIET.ORG :.
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.