All language subtitles for Godspeed Ren sheng lu bu shu (2023)

af Afrikaans
ak Akan
sq Albanian
am Amharic
ar Arabic
hy Armenian
az Azerbaijani
eu Basque
be Belarusian
bem Bemba
bn Bengali
bh Bihari
bs Bosnian
br Breton
bg Bulgarian
km Cambodian
ca Catalan
ceb Cebuano
chr Cherokee
ny Chichewa
zh-CN Chinese (Simplified)
zh-TW Chinese (Traditional)
co Corsican
hr Croatian
cs Czech
da Danish
nl Dutch
en English Download
eo Esperanto
et Estonian
ee Ewe
fo Faroese
tl Filipino
fi Finnish
fr French
fy Frisian
gaa Ga
gl Galician
ka Georgian
de German
el Greek
gn Guarani
gu Gujarati
ht Haitian Creole
ha Hausa
haw Hawaiian
iw Hebrew
hi Hindi
hmn Hmong
hu Hungarian
is Icelandic
ig Igbo
id Indonesian Download
ia Interlingua
ga Irish
it Italian
ja Japanese
jw Javanese
kn Kannada
kk Kazakh
rw Kinyarwanda
rn Kirundi
kg Kongo
ko Korean
kri Krio (Sierra Leone)
ku Kurdish
ckb Kurdish (Soranî)
ky Kyrgyz
lo Laothian
la Latin
lv Latvian
ln Lingala
lt Lithuanian
loz Lozi
lg Luganda
ach Luo
lb Luxembourgish
mk Macedonian
mg Malagasy
ml Malayalam
mt Maltese
mi Maori
mr Marathi
mfe Mauritian Creole
mo Moldavian
mn Mongolian
my Myanmar (Burmese)
sr-ME Montenegrin
ne Nepali
pcm Nigerian Pidgin
nso Northern Sotho
no Norwegian
nn Norwegian (Nynorsk)
oc Occitan
or Oriya
om Oromo
ps Pashto
fa Persian
pl Polish
pt-BR Portuguese (Brazil)
pt Portuguese (Portugal)
pa Punjabi
qu Quechua
ro Romanian
rm Romansh
nyn Runyakitara
ru Russian
sm Samoan
gd Scots Gaelic
sr Serbian
sh Serbo-Croatian
st Sesotho
tn Setswana
crs Seychellois Creole
sn Shona
sd Sindhi
si Sinhalese
sk Slovak
sl Slovenian
so Somali
es Spanish Download
es-419 Spanish (Latin American)
su Sundanese
sw Swahili
sv Swedish
tg Tajik
ta Tamil
tt Tatar
te Telugu
th Thai
ti Tigrinya
to Tonga
lua Tshiluba
tum Tumbuka
tr Turkish
tk Turkmen
tw Twi
ug Uighur
uk Ukrainian
ur Urdu
uz Uzbek
vi Vietnamese
cy Welsh
wo Wolof
xh Xhosa
yi Yiddish
yo Yoruba
zu Zulu

Original subtitles

- Mẹ. (- Con gái đang làm gì thế?)

(Ăn cơm chưa?)

Nhất Phàm đang nấu ạ.

Anh ấy nấu ăn ngon cực.

Nó còn biết nấu ăn cơ à?

Nấu ăn ngon thì tìm đầu bếp là được rồi.

Chỉ biết quanh quẩn trong bếp

mà hai tấm vé tàu hỏa cũng chẳng biết đặt.

Thế thì làm sao mà sống ở đó được?

(Tôi tên Vạn Nhất Phàm.)

(Đầu dây bên kia)

(là bố vợ tương lai của tôi.)

(Còn con, lát nữa thu dọn hành lý xong)

(thì xuống dưới nhà, mình lên xe đi luôn.)

(Vậy Nhất Phàm thì sao?)

Trên xe có chó rồi,

hết chỗ ngồi rồi.

Anh nói gì thế?

Dù sao thì anh cũng phải gặp thử xem sao chứ.

Gặp gì mà gặp.

Con gái mình cặp với cậu ta còn chưa lầm đường lạc lối hả?

(Bạn đã đi nhầm hướng.)

(Đang định tuyến lại cho bạn.)

(Xin hãy quay đầu ở phía trước.)

Ai mới lầm đường hả?

Anh mới lầm đường đấy.

Chỉ đi chỗ nào thế này?

(Còn về lý do tại sao ông ấy ghét tôi đến vậy,)

(thì phải nói từ năm tôi ba tuổi.)

(Nếu thế giới này là một cánh rừng,)

(vậy thì mỗi một con thỏ)

(đều cần phải học thuộc quy tắc sinh tồn.)

(Ví dụ như)

(không được đứng trước mặt con hổ,)

(nếu không sẽ bị nó nuốt chửng.)

(Hiệu trưởng)

(Hoặc ví dụ như)

(không được tự cho rằng mình chạy rất nhanh,)

(nếu không những con báo)

(sẽ cho bạn một bài học.)

(Nếu con thỏ vẫn chưa chịu thua,)

(vậy thì hổ và báo)

(sẽ nói cho nó biết)

(muốn sống sót trong rừng)

(thì không được ngây thơ như thế.)

(Nhưng luôn có một vài con thỏ mãi vẫn không học được.)

(Chẳng hạn như tôi.)

Tôi vẫn chưa lên xe mà!

(Mười giờ tối nay nộp bản kế hoạch, cố lên.)

(Đã rõ.)

(Đã rõ.)

(Đổi yêu cầu rồi, cậu sửa lại đi.) (Đã rõ.)

Bố mày bảo dừng xe, sao mày không dừng?

Dừng!

Chuyện gì thế?

Ông lái xe kiểu gì thế?

Đừng có động vào tôi.

Sao chú lại đánh người?

Dừng tay lại!

Chú làm như thế là sai rồi!

Cóc liên quan tới mày.

Đây là nơi công cộng mà chú.

Có biết bao nhiêu người ở đây.

Chẳng...

Chẳng lẽ chú...

Không sợ sao?

Mọi người mau báo cảnh sát đi.

Để tôi giữ ông ta lại.

Chú đừng hòng thoát.

Anh to gan thật đấy.

Bình thường tôi không có như thế đâu.

Tôi tên Châu Vi Vũ.

Còn anh?

Nói thật đi.

Tôi tên...

Vạn Nhất Phàm.

=Nhân Sinh Lộ Bất Thục=

(Hai năm sau)

(Anh vẫn chưa tan làm à?)

(Muộn tí nữa là không bắt kịp tàu đâu.)

Vẫn chưa, nhưng sắp xong rồi.

Đợi anh làm xong hết việc của mình nhé.

Hẹn gặp em ở ga tàu.

Cái hộp này đẹp thế.

Ai tặng vậy?

Đây là quà cầu hôn mà tôi chuẩn bị

cho Tiểu Vũ.

Cậu với Tiểu Vũ sắp kết hôn rồi à?

Đúng rồi.

Sắp tới

là đại thọ 80 tuổi của ông ngoại cô ấy.

Tôi phải về cùng với cô ấy.

Đợi gặp bố mẹ cô ấy xong

thì tôi sẽ cầu hôn.

Vậy trước khi nghỉ cậu xem giúp tôi chương trình này tí.

Tôi bí chỗ này hai ngày nay rồi.

Vậy cậu phải đãi tôi một bữa và tặng tôi hai bộ áo giáp đấy.

Chuyện nhỏ.

Cậu xem này.

Đầu tiên là phải kiểm tra thuật toán tìm đường,

xem dữ liệu nguồn NavMesh đã chính xác chưa,

phân chia mạng có chạy bình thường hay không,

sau đó vào Detour Crowd đặt điểm ngắt để gỡ lỗi.

Xong rồi đấy. Gọi tôi là "anh trai" đi.

Anh trai siêu quá.

Hai cậu làm tốt phết nhỉ.

Bản kế hoạch này là của hai người à?

Nhờ có em nên mới hiệu quả thế đấy.

Dở như hạch vậy.

Thật ra em cũng không góp công nhiều lắm đâu.

Có biết khẩu hiệu của công ty là gì không?

Tạo ra những trò chơi xuất sắc nhất cho người dùng.

Là "đào" ra những trò chơi xuất sắc nhất cho người dùng.

Không phải cậu là "thánh viết code" à?

Cứ "đào bới" trong mấy cái trò nổi tiếng nhất ấy.

Trò này do chúng ta sáng tạo ra đấy.

Rất nhiều người chơi thử rồi sẽ khoái cho mà xem.

Cậu không đi con đường này được đâu.

Trưởng thành lên đi.

Trước chín giờ

nộp lại cho tôi bản kế hoạch mới.

- Còn muốn làm việc nữa không hả? - Em phải bắt tàu nữa.

Lúc nãy tôi giận dữ bỏ đi

là để tạo áp lực cho tên khốn đó.

Nếu không hắn sẽ thật sự quên mất đã nợ chúng ta hai tháng lương.

Dù hắn nói gì

thì chuyện gì đúng vẫn sẽ là đúng.

Tôi phải đi đây.

Cậu đi thật à?

Tôi vừa đi đường vừa làm kế hoạch.

Không là tôi lỡ tàu mất.

Mưa to quá con không về kịp.

Đang lễ lớn nên cũng không còn vé để đổi.

(Hai tấm vé tàu cũng không đặt được.)

(Làm sao mà sống được ở đó?)

(Đến lúc quan trọng vẫn phải nhờ tới bố.)

(Thế này đi.)

(Mai bố mẹ đón con về.)

Bố.

Đúng lúc bố cần đến chỗ con làm vài việc.

Đến lúc đó con thu dọn hành lý xong

thì xuống nhà, chúng ta lên xe đi luôn.

Vậy Nhất Phàm thì sao?

Ai? Thằng đầu bếp á hả?

Nó muốn ở nhà nấu cơm mà, con cứ để nó ở nhà nấu cơm.

Trên xe có chó rồi,

hết chỗ ngồi rồi.

Ali có tốn bao nhiêu chỗ đâu.

(Thì sao? Bố nói mấy câu mà con đã thái độ rồi à?)

Sao con lại hậm hực với bố?

Nhất Phàm không đi thì con cũng không đi đâu.

(Thôi, anh bớt nói lại đi.)

(Thôi, con gái à.)

(Cứ thế nhé.)

(Để mẹ nói chuyện với bố, cúp máy đi.)

Bé yêu.

Em vẫn chưa biết sức hấp dẫn của anh à?

Anh nhất định sẽ chinh phục được bố em.

Sao anh căng thẳng thế?

Đầu nhễ nhại mồ hôi rồi kìa.

Rốt cuộc bố em thích kiểu người như thế nào?

Chắc là kiểu chín chắn trưởng thành.

Vậy anh làm nghề lập trình game

có phải chưa phù hợp với tiêu chuẩn của bố em không?

Vậy lát nữa nếu bố hỏi tới chuyện công việc

anh cứ cố gắng đừng nhắc tới là được.

Cái người mặc đồ đen kia là bố em đấy.

Em đi mua miếng cao dán để che hình xăm,

không bố lại cằn nhằn.

Anh ở đây đợi em nhé.

Chị ơi, để em giúp cho.

Bỏ đống này lên xe hết phải không ạ?

- Cảm ơn em nhé. - Không có gì ạ.

Ông chủ ơi!

Kiểm tra xong mớ đậu que này

là ông bảo dỡ hàng đi.

Ông còn chưa trả tiền cho tôi mà.

Ý tôi là "Cảm ơn".

Cảm ơn cậu nhé.

Ông chủ.

Chỗ đậu này toàn đậu ngon cả.

Phí vận chuyển là tiền chữa bệnh con gái tôi đấy.

Ông phải trả cho tôi.

Cậu lằng nhằng thật.

Ông là ai hả?

Ông định làm gì?

Tao là bố mày đây.

Tôi cảnh cáo ông nhé.

Ông đừng có lo chuyện bao đồng.

Còn cởi áo cơ à?

Ai mà không biết cởi.

Đây là anh em của tôi trong công ty vận chuyển.

Vậy cũng gọi là lo chuyện bao đồng sao?

Ông bỏ tay ra.

Đồ đen à?

Sao ông còn đánh lộn nữa hả?

À.

Chị ơi.

Em có chuyện gấp, em phải đi đây.

Ừ, được rồi.

Cảm ơn em nhé.

Chú ơi!

Chú ơi.

Con xin lỗi, con tới muộn.

Cậu là...

Là con đây.

Có đồng bọn nữa à?

Được lắm.

Mày toàn nói hàng người ta đem đến là hàng hỏng.

Để tao xem dưa của mày có dễ hỏng không nào.

Không sao đâu.

Chú cứ yên tâm.

Có con ở đây rồi. Ông ta không dám ném đâu.

Cái gì? Sao cơ?

Dưa cao cấp của tôi!

Thật quá đáng.

Để con lên cho chú.

Tôi mời chú ra ngoài.

Ra khỏi đâu hả?

Cửa ở bên kia kìa.

Bên nào hả?

Bên kia cũng có.

Mày nói chuyện với ai đấy?

Quần mới của tao đấy.

Đây là

quần mới của tao!

Chú làm gì thế hả?

Thằng khốn kia!

Mày dám đẩy tao vào à?

Nhất Phàm.

Tiểu Vũ.

Bố em đâu?

Đông Hải!

Chuyện gì thế này?

Mẹ.

Đây là Nhất Phàm.

Con chào cô ạ.

Chào con, chào con.

Thằng bé này.

Thích ăn hải sản đến thế à?

Con mới bơi từ biển vào bờ đấy à?

Phải rồi, cô à.

Chuyện là

mới nãy có người bắt nạt chú.

Con đã ngay lập tức xử lý hắn rồi ạ.

Ai?

Ai bắt nạt Đông Hải nhà chúng ta?

Đông Hải.

Đông Hải.

Anh không sao chứ?

Đừng có qua đây. Đừng qua đây.

Chị là ai vậy?

Xin lỗi anh trai nhé.

Bố mẹ em không thân thiết với nhau à?

Sao lại gọi chú là "anh trai"?

Gì thế? Có phải bố em đâu.

Cả nhà chị hợp lại đánh tôi đây này.

Chị đừng có qua đây. Quá đáng thật.

Chú...

Chú ơi!

Chú ơi!

Mẹ.

Đông Hải.

Đông Hải à.

- Bố ơi. - Chuyện gì thế này?

Bố làm sao thế?

Anh nằm trên miếng thịt heo làm gì? Lạnh lắm đấy.

Hỏng bụng luôn bây giờ.

Mau đứng dậy.

Em nhẹ tay thôi.

Người anh dính vào miếng thịt rồi.

Thế này ấm hơn chưa?

Bảo thằng đó cuốn xéo ngay cho anh.

Mới gặp lần đầu đã làm anh dính cứng vào miếng thịt heo.

Chẳng phải nó muốn giết anh hay sao?

Anh uống nước ấm đi này.

Uống đi cho bớt lạnh.

Nào.

Bớt giận đi nào.

Thằng bé Nhất Phàm này

cũng ghê gớm.

Mới gặp lần đầu chưa rõ ai là bố

đã ra tay rồi.

Nó mà ghê gớm cái gì.

Nó mù thì có.

Con gái anh y hệt anh mà.

Vừa nhìn thằng đó là anh thấy xui rồi.

Tên nó như có điềm gở vậy.

Nhất Phàm, Nhất Phàm.

Anh lái xe tải,

thế nghĩa là anh lái xe là sẽ bị lật đấy. [*Chữ "Phàm" và chữ "lật" đồng âm.]

Anh hơi bị mê tín dị đoan rồi đấy.

Em tên Hoắc Mai Mai,

thế mấy năm nay em mang họa tới cho ai hả?

Anh đấy, anh đừng có vạch lá tìm sâu Tiểu Vạn nữa.

Chỉ là anh không ưa nó thôi.

Gì mà anh không ưa nó?

Ali cũng đâu có ưa nó.

Trực giác của Ali luôn đúng.

Trực giác con khỉ.

Anh nghĩ cho kỹ đi, Đông Hải.

Sau này hai đứa mình già rồi,

tay nhấc không nổi, thở thì thoi thóp,

bị cắm ống đầy người.

Nằm trên giường, bác sĩ bảo

"Gia đình ký tên đi",

"Có rút ống không?".

Lúc đó ai ký tên?

Ali ký à?

Ban ngày ban mặt mà nói mấy chuyện chết chóc gì không.

Còn cắm ống này ống kia, cứ phải cắm ống à?

Em nói mà anh lạnh cả sống lưng.

Thiếu mất hai mảnh vải mà, sao không lạnh cho được?

Này.

Đi thay đồ đi.

Không lại cảm đấy.

Anh nói em nghe.

Lát nữa em với con gái đi một xe, anh với nó đi một xe.

Anh vẫn muốn đánh nó à?

Đánh gì mà đánh.

Anh nói chuyện đàng hoàng với nó.

Cậu có biết cậu để quên quà cầu hôn ở công ty không?

Ấy chết. Cậu mau gửi chuyển phát nhanh cho tôi đi.

Cậu yên tâm.

Tôi đã gửi nó về nhà cậu rồi.

Anh hai ơi,

tôi đến nhà Tiểu Vũ, không phải nhà tôi.

Thôi xong. Để tôi đổi địa chỉ.

Này.

Chú ơi, con không biết hút thuốc.

Cậu một mét tám rồi

mà còn không biết hút thuốc à?

Làm sao mà lăn lộn ngoài xã hội được?

Vậy

hút một điếu cũng được ạ.

Lúc thì biết hút, lúc thì không biết hút.

Cậu thay đổi thất thường quá đấy nhóc con.

Tôi rất lo cho con gái tôi đấy.

À,

chú ơi.

Lúc nãy ở kho lạnh,

con chỉ muốn giúp đỡ thôi.

Đó mà là giúp đỡ à?

Đó là gây thêm rắc rối.

Người ta mà không lấy được tiền,

cậu có biết sẽ trễ nải biết bao chuyện không?

Vâng ạ, thưa chú.

Con đã nhận lầm chú.

Nhưng cũng chỉ vì con sợ chú bị thương.

Cho nên con mới...

Chú ơi, chú xem nè.

Lần đầu tiên gặp mặt,

con cũng không biết chú thích gì,

nên con mua ít đồ

để làm món quà nho nhỏ.

Hai đứa làm có bao nhiêu tiền đâu mà bày đặt quà cáp làm gì.

Mở ra tôi xem nào.

Để tôi xem là quà gì.

Nhóc con này.

(Tã giấy em bé)

Cậu tặng quà cho tôi

hay là muốn tôi không thể tự chăm sóc bản thân?

Không phải đâu ạ.

Không phải đâu chú ạ.

(Khuyến mãi thêm)

Còn khuyến mãi thêm nữa chứ?

Chú ơi, đây không phải quà con mua đâu.

Bé cưng,

xem mẹ mua cho con hai cây Hoa Tử này. [*Hoa Tử: nhãn hiệu thuốc lá]

Cậu Vạn à.

Có say xe không?

Dạ con...

không say ạ.

Được.

Chú ơi, chạy chậm thôi!

Con...

Buồn nôn.

Hôm nay chúng ta qua đêm ở đây.

Tắm rửa sạch sẽ đi.

Cả người tanh ngòm.

Dạ thưa chú.

Anh Hải.

Anh Hải.

Anh Hải.

Anh Hải.

Anh Hải.

Anh Hải.

Anh tới rồi à?

Lại to con hơn rồi đấy.

Anh Hải.

Anh Hải.

Thằng đệ mới của anh đây hả?

Chào chú.

Cháu là bạn...

Con đồng nghiệp của bạn Tiểu Vũ.

Thằng nhóc dễ cưng ra phết.

Gì mà lề mề vậy?

Hình như cửa bị hỏng rồi ạ.

Cửa hỏng à?

Sao cậu thích mặc mấy bộ đồ trẻ con vậy?

Ấu trĩ.

(Bố em cho rằng mấy người thích chơi game thiếu chín chắn.)

(Nên anh đừng nhắc tới công việc của mình đấy.)

Chú ơi!

Làm sao?

Định hôn tôi à?

Con chỉ muốn thử xem

cửa này có bị hỏng không.

Giờ thì hỏng rồi đấy.

Tự xì tiền ra mà đền.

Đi thôi, đi tắm nào.

Chân cậu lại làm sao thế hả?

Chắc là bị tê ạ.

Đi tắm thôi, mất thời gian quá.

Mau lên.

Đến ngay đây ạ.

Chú ơi.

Ở đây nóng quá, con lên uống miếng nước cái.

Nước với chả nôi.

Tắm, ngâm, xông hơi, kỳ người, mát xa.

Phải đi hết trình tự này.

Nhưng con không quen tắm kỳ.

Gì mà quen hay không.

Sao mà không kỳ được? Đi thôi nào.

Cởi ra đi.

Nằm lên đó đợi tôi.

Anh Hải.

Lần trước có thằng trộm xăng của em,

may nhờ có anh tìm người chuyển hàng giúp em,

không là em đền sặc máu rồi.

Hôm khác em đãi, hai mình làm một chầu.

Anh em với nhau cả, khách sáo làm gì.

Sao cậu còn đeo găng tay nữa?

Cậu muốn kỳ lưng cho tôi à?

Không được thì đưa tôi, tôi kỳ cho cậu.

Dạ thôi.

Để con kỳ cho chú.

Tiểu Vạn à,

bình thường cậu với các sếp trong cơ quan

không ăn cơm, nhậu nhẹt, trò chuyện,

hay đi tắm hơi à?

Cũng không cần thiết ạ.

Con thấy chủ yếu làm tốt công việc là được.

Không cần thiết?

Thế cậu làm công việc gì?

Con...

Kỳ mạnh lên đi. Tôi thích mạnh.

Vâng ạ.

Hơi mạnh đấy.

Trả lời câu hỏi của tôi.

Con là kỹ sư.

Bình thường con chịu trách nhiệm chính về quy hoạch và xây dựng tổng thể.

Vậy là cậu xây nhà

hay là phụ trách sửa cầu đường?

Cả hai luôn ạ.

Thỉnh thoảng cũng làm vài bản đồ mới.

Vậy là phát triển bất động sản rồi?

Xem ra công ty cậu cũng lớn đấy.

Chú à, thật ra công việc của con cũng không như chú nghĩ đâu.

Thế này không phải, thế kia không phải.

Rốt cuộc là cậu làm nghề gì hả?

Con...

Con...

Nói đi chứ.

Con, con...

Bình thường con dùng một số Unity3D

để phát triển một số dự án RPG.

Con cũng làm một vài Debug,

và tối ưu hóa bố cục UI.

Con là chuyên gia trong lĩnh vực C++ và C#,

có kinh nghiệm dày dặn về CocosUI,

tinh thông OpenGL,

cũng thường phát triển một vài dự án UE5.

Đây chính là công việc của con!

Chú ơi.

Anh Hải không sao chứ?

Lưng anh rỉ máu luôn rồi kìa.

Không sao.

Dạo này thời tiết khá ẩm ướt,

tôi còn bị kẹt trong kho lạnh.

Anh Hải cừ quá!

Công ty nước ngoài à?

Cậu làm bất động sản ở nước ngoài à?

Chú ơi, thật ra con...

Dù ở nước ngoài hay ở trong nước

thì cũng phải làm thân với cấp trên.

Cậu vẫn chưa hiểu được đạo lý này

thì vẫn chưa làm được chuyện lớn đâu, biết chưa?

Cậu vẫn còn trẻ con quá.

Chú ơi.

Để con kỳ phía trước cho.

Ở đây hơi nóng, để tôi lên uống miếng nước.

Bố em nghĩ anh làm kỹ sư bất động sản ở nước ngoài?

Hơn nữa bọn họ toàn gọi bố em là "anh Hải".

Ông ấy có một công ty vận chuyển riêng,

anh em trải khắp trời nam đất bắc.

Thế bố em là đại ca giang hồ rồi.

Nhìn bọn họ đô con vậy thôi,

thật ra là người tốt cả.

Em không biết đó thôi,

lúc nãy trông họ đằng đằng sát khí lắm.

Thôi được rồi.

Bố em không thích anh thì em thích anh.

Nếu bố bắt nạt anh

thì để em nói chuyện với bố, nhé?

Thôi.

Anh quyết định rồi.

Từ hôm nay trở đi,

anh sẽ không làm em khó xử nữa đâu.

Còn anh

phải trở nên trưởng thành hơn.

Tôi muốn mua ký hiệu xe.

Chú ơi.

Sơ vin đi.

Áo để ngoài quần,

người chẳng đáng tin.

Sơ vin gọn gàng,

mảnh khảnh cao ráo.

Nhớ chưa hả?

Nhớ rồi ạ.

Chú ơi, con nghe điện thoại cái.

Nghe đi.

A lô, Điền.

(Phàm à, tôi sơ ý làm sập chương trình rồi.)

(Tôi không xử lý được.)

Hôm nay cậu tới công ty tăng ca được không?

(Lễ tết ai cũng nghỉ mà.)

Tôi đang ở tỉnh khác rồi.

Cậu có ở hành tinh khác thì cũng phải về.

Có phải cậu không biết tính tên quản lý khốn kiếp của mình đâu.

A lô, Điền.

A lô?

Quản lý.

Vạn Nhất Phàm đâu?

Không liên lạc được ạ.

Tranh thủ thời gian đi.

Quản lý, đi thong thả.

Chú ơi.

Sao?

Xảy ra chuyện gì à?

Chuyện công việc ạ.

Chuyện nhỏ thôi.

Chuyện nhỏ à?

Thế thì tốt.

Bận rộn cũng tốt.

Chuyện nhỏ thôi.

Sao rồi?

Có ăn ảnh không?

Anh phát hiện thằng nhóc Vạn Nhất Phàm này không ổn.

Em thì phát hiện

bộ đồ hôm nay của em

rất hợp với nơi này.

Nó thường không dám nhìn trực diện anh.

Em đang nhìn trực diện anh đây.

Anh chụp cho em một tấm chính diện đi.

Trông mặt nhỏ hơn.

Lúc đi tắm hơi,

nó cứ giấu giấu giếm giếm anh.

Mập mờ

cũng là một vẻ đẹp.

Thằng nhóc này

cứ thập thập thò thò.

Y như rùa thò đầu.

Sao anh mắng em?

Anh có nói em đâu.

Ai bảo em thò đầu ra?

Dáng chụp là phải thò đầu ra chứ.

Anh thấy không ổn.

Thôi đừng có không ổn nữa.

Này. Anh mau mau

chụp cho em mấy kiểu nữa đi.

Lẹ lên.

Sao lại có một tên thò đầu ra thế này?

Anh Giả?

Tiểu Châu đấy à!

Mai Tử?

Không ngờ hai người cũng tới khu dã ngoại chơi đấy.

Chỗ này ngày càng đại chúng rồi.

Mai Tử, cô gầy đi đấy.

Gia đình gặp khó khăn gì

thì cứ nói với tôi nhé.

Kiếm việc cho con cái này hay gì đó.

Anh cứ giữ sức đấy mà kiếm việc cho con gái nhà anh đi.

Thôi đừng nhắc tới nó.

Cứ nhắc tới nó

là tôi lại sôi máu.

Sao vậy?

Cô nói xem.

Tôi định kiếm cho nó một người

có văn hóa như tôi đây.

Nhưng mà nó nhất quyết không chịu.

Nó tìm đâu một người

chủ công ty niêm yết.

Giàu ghê gớm.

Làm tôi tức chết đi được.

Anh mới làm tôi tức đây này.

Được rồi, bà xã.

Nhìn bà xã của anh này, hôm nay em mặc đẹp lắm.

Ăn ảnh lắm đây.

Đi thôi nào.

Anh thấy bên kia đẹp phết.

- Được. - Mai Mai.

Chúng ta đi chụp ảnh đi.

Đi thôi.

Đi cùng đi.

Em yêu đi chậm thôi.

Chúng ta tự chụp đi.

Nào, đi bên này.

Ngồi tự nhiên nhé.

Chỗ của tôi

lấy trời làm chăn,

lấy đất làm đệm.

Đây là phòng khách của tôi.

Tôi còn có chiếc xe dã ngoại bên kia nữa.

Ông ơi!

Ra chơi với con đi.

Martin.

Nghịch quá đi.

Con không thấy ông đang

tiếp khách à?

Này.

Chú chơi với con.

Cảm ơn chú sô pha.

Ngày nào

mà tôi không vung gậy

là ngày đó tôi thấy khó chịu.

Tiểu Châu.

Tôi ngưỡng mộ anh thật.

Tới tuổi này rồi

mà anh vẫn làm việc.

Tôi khác anh.

Tôi còn nhiều anh em phải nuôi lắm.

Con người phải có cống hiến cho xã hội chứ.

Này, Tiểu Vạn phải không?

Tiểu Vạn, cậu cống hiến cho chỗ nào?

Con làm kỹ sư.

Kỹ sư?

Làm công trình đấy.

Là kiểu

bốc gạch đó hả?

Nó ấy à?

Nó làm mấy cái công nghệ cao.

Đúng không?

Phát triển bất động sản ở nước ngoài đấy.

Trong công ty cũng có chút tiếng nói.

Khiêm tốn thôi, không được kiêu ngạo.

Sau này đi đâu cứ nói mình là người bình thường thôi.

Ông ơi!

- Anh ấy đáng ghét quá. - Sao thế?

Trong trường xưa nay chưa có ai dám thắng con.

Con xem, con nhỏ hơn chú ấy bao nhiêu.

Đúng không?

Con không biết nhường chú sao?

Chú ấy không hiểu chuyện,

con cũng không hiểu chuyện hay sao?

Tiểu Vạn nhà anh

ghê gớm phết.

Làm một đứa nhỏ tám tuổi

thua tới mức bật khóc.

Tuổi trẻ tài cao đấy.

Tiểu Vạn trẻ tuổi nhưng già đầu.

Bình thường nó cũng chẳng đụng vào mấy cái trò chơi mê muội này.

Martin, ra kia đi con.

Tránh xa họ ra.

Con ra đó nghĩ về lỗi của mình đi nhé.

Được không?

Được rồi, chúng ta đi ăn đi.

Thấy hơi đói rồi.

Ấy khoan.

Hay là vào xe dã ngoại của tôi đi.

Tôi tự tay nấu đãi mọi người.

Tiểu Vạn

không chỉ học giỏi

mà nấu ăn cũng ngon.

Không cần đâu ạ.

Chú ơi.

Để con.

Để con.

Đừng vội, chàng trai à.

Thế này.

Xe dã ngoại cao cấp thế này

cậu thấy bao giờ chưa?

Hay là để chú đây

dạy cậu trước nhé?

Người ta làm về công nghệ cao chẳng lẽ còn không biết à?

Phải không

Lần người nó còn nói với tôi nó làm 3D gì đấy,

BUG này,

rồi Rap này.

Đúng không?

- Hiểu hết mà, đúng không? - Tôi nói cậu nghe.

Cái xe này

toàn là đồ dùng thông minh cả đấy.

Cậu muốn dùng cái gì

thì cứ nói với nó thế này.

Trưởng phòng Giả.

Trưởng phòng Giả.

Trưởng phòng Giả.

Trưởng phòng Giả.

(Tôi đây.)

(Có gì cần báo cáo không?)

Bật đèn.

(Cậu nói chuyện với ai thế hả?)

Bật đèn.

(Coi lại thái độ của cậu đi.)

Trưởng phòng Giả.

Tôi có thể nhờ anh bật đèn không?

(Chấp thuận.)

Ali.

Đợi chút nhé.

Lát nữa nấu cho mày.

Tôi chán ngấy mấy cái nhà hàng này rồi.

Ở chỗ anh ăn tạm một bữa đơn giản

cũng hay đấy chứ.

Đồ ăn vô bổ trong mấy cái nhà hàng mà ăn được sao?

Những món tôi ăn bây giờ toàn là

thực phẩm

hữu cơ mua trong ngày.

Anh xem,

mấy con cá trong xe dã ngoại của tôi

còn quẫy đuôi tung tăng cả đấy.

Tươi thế cơ à?

Ali.

Đừng mà!

Ali!

Ali!

Ali!

Ali!

Ali!

Ali!

Thằng con rể của tôi ấy,

giờ tôi nói với nó là

những dự án nào dưới 300 triệu

thì không cần đích thân tham dự.

Bên ngoài này hỗn loạn quá.

Rượu chè be bét, chướng khí mù mịt.

Sao lại chướng khí mù mịt?

Chướng khí mù mịt ở đâu nào?

Anh xem xem. Nhìn đi.

Chướng khí mù mịt ở đâu nào? Ở đâu hả?

Trưởng phòng Giả.

Vui lòng bật máy hút mùi.

(Tôi không hiểu cậu đang nói gì.)

Mau bật máy hút mùi đi!

(Nói chuyện cho đàng hoàng.)

Thông minh cái quái gì không biết.

(Phát hiện có khói.)

(Xác định là hỏa hoạn.)

(Kích hoạt chế độ thoát hiểm.)

Lạnh rồi à?

Có muốn vào xe của tôi sưởi ấm không?

Tôi nói anh nghe, tôi ngồi ở đây mà đầm đìa mồ hôi.

Bây giờ tôi câu cá thôi cũng

sục sôi nhiệt huyết.

Tôi sắp cháy bùng lên rồi!

(Đám cháy thật là lớn.)

(Phải mau chóng chạy thôi.)

(Cuộc đời vẫn còn dài.)

(Tôi xin phép đi trước.)

(Tạm biệt.)

Được rồi đây này.

Thấy sao hả?

Tôi vẫn câu giỏi hơn anh phải không?

Của tôi cũng cắn câu rồi. Nhìn này.

To phết đấy nhé.

Anh nhìn đi này. Có phải con này

to hơn của anh không?

To hơn nhiều luôn phải không?

Thấy buồn chưa hả?

Tôi ngồi chỗ này không hợp.

Tôi đổi chỗ khác.

Con này phải hơn nửa ký.

Này anh Giả.

Anh câu giỏi thế,

vậy có câu xe của anh lên được không?

Ý anh là gì hả?

Thằng bé Tiểu Vạn này,

đúng là tốt bụng đấy.

Nhưng mà...

Xe hỏng mất rồi.

Mà bánh chiên ngon lắm.

Sao chú lại chiên một cái đĩa than?

Tiểu Châu.

Chuyện này tính sao đây hả?

Xe hỏng rồi

thì cứ đem nó đến xưởng sửa xe.

Chỉ mỗi sửa thôi à?

Tôi cũng phải được đền bù về tinh thần.

Xưởng sửa xe của anh chỉ sửa xe tải.

Còn xe người ta là xe dã ngoại xịn,

đồ dùng thông minh nữa.

Lỡ anh sửa nó hết thông minh rồi sao?

Ý tôi không chỉ có mỗi chuyện sửa.

Đúng rồi. Đâu chỉ có mỗi chuyện sửa.

Tiểu Vạn, nào.

Con xem trưởng phòng Giả đấy.

Trưởng phòng Giả bao dung rộng lượng.

Người ta chỉ muốn một lời xin lỗi chân thành thôi.

Không phải.

- Con xin lỗi chú. - Cảm ơn trưởng phòng Giả.

- Cảm ơn trưởng phòng Giả. - Con xin lỗi chú.

Rút.

Hai người đứng lại cho tôi.

Vô trách nhiệm quá đấy, có thấy xấu hổ không hả?

Chiếc xe dã ngoại đắt như thế,

nói đùa một câu là xong chuyện à?

Anh Giả à,

chuyện chiếc xe cứ để tôi lo.

Nếu không được nữa thì chiếc xe này

tôi sẽ tiện thể vứt đi giúp anh.

Không anh nhìn thấy nó lại đau lòng.

Không phải.

Anh cũng phải tìm một chiếc xe kéo cho tôi chứ.

Chọc anh thôi, anh Giả.

Bà xã, em đưa tiền sửa xe cho anh ta đi.

Chấp thuận.

Đi thôi nào.

Nhanh chân lên. Đi theo cô.

Mẹ à,

May mà hôm nay còn có mẹ,

không là Tiểu Vạn gặp rắc rối rồi.

Mẹ đỉnh nhất.

Con mới đỉnh, con gái à.

Còn dám xăm mình cơ đấy.

Cái này tẩy được mà.

Nhưng con không tẩy đâu.

Con lì thật đấy.

Đừng để bố thấy đấy.

Bố mà thấy là lại sôi máu cho coi.

Chú ơi.

Con đã đưa tiền sửa xe cho cô rồi ạ.

Chuyện này là tại con.

Con sẽ chịu trách nhiệm tới cùng.

Khoan nhắc tới chuyện này.

Chuyện xe dã ngoại ban nãy

là cậu cố ý phải không?

Chú ơi, con xin lỗi.

Con không có cố ý đâu.

Còn không cố ý à?

Người bình thường ai lại lái xe xuống hồ!

Cậu đã nhận ra

tôi và ông Giả không ưa nhau phải không?

Tôi không ngờ cậu lại tinh mắt như vậy.

Chiêu giương đông kích tây này

quá là cao tay.

Ở với tôi hai ngày quả không uổng phí,

câu đã trưởng thành lên nhiều đấy.

Chú ơi,

chú với ông kia...

Ông Giả này ấy,

là trưởng phòng thu mua trong tập đoàn

hồi cô chú mới khởi nghiệp.

Ông ta toàn làm khó cô chú,

tham ô ăn chặn.

Hôm nay cậu đã giúp tôi trút giận.

Coi như là lập công rồi đấy.

Chú ơi,

con thấy nghề của chú

hình như vất vả lắm nhỉ.

Vất vả thì cũng chẳng hề gì.

Chẳng qua là

phải đi mưa về gió.

Nghề của bọn chú

người tốt thì không muốn làm,

kẻ xấu thì không làm được.

Đi xa quá rồi.

Vạn à, cậu mở bản đồ xem đường giúp tôi.

(Đã tìm tuyến đường mới cho bạn.)

Chú ơi.

Con mới xem bản đồ,

con thấy có một con đường nhanh nhất.

Theo tính toán của con,

chưa tới hai tiếng rưỡi là chúng ta có thể đến trạm tiếp theo.

Hay chúng ta đi con đường này đi,

như vậy chú được nghỉ ngơi thêm chút.

Được.

Hôm nay nghe cậu.

Cứ đi theo cậu.

Vâng ạ.

Mẹ ơi.

Mẹ xem xe tải của bố lái đi đâu thế?

Có khi nào bố đi sai đường không?

Không có đâu.

Bố con lái xe đáng tin lắm.

Không có chuyện đi nhầm đâu.

Mẹ ơi, họ ở đằng kia.

Hai người lái xe kiểu gì thế?

Sao lái cả vào ruộng thế hả?

Cô ơi, tại con không biết dùng bản đồ của xe tải.

Cho nên con mới...

Mới cái con khỉ.

Con đường này sao mà đi được hả?

Xóc như đi tàu lượn.

Hai người không sao chứ?

Có sao đâu.

Bố lái xe mấy chục năm rồi đấy.

Đúng vậy.

May mà nhờ có chú

nên mới có thể hóa nguy thành an.

Khỏi chém gió nữa.

Chém nổ cả lốp xe rồi.

Chú ơi, hay là chúng ta gọi cứu hộ xe đi?

Đừng có động vào tôi.

Không cần cậu lo.

Tôi gọi người rồi.

Chú ơi.

Chú.

Quang Tử tới rồi à?

Chú.

Quang Tử.

Thôi đừng, người chú bẩn lắm.

Chú ơi.

Con tới muộn rồi.

Thằng nhóc này.

Xem nó thân thiết chưa kìa.

Cô ơi.

Con tới muộn rồi.

Em ơi,

anh tới rồi.

Cả nhà

đều ở đây.

Còn một đứa nữa con không nhận ra à?

Ali.

Mày cũng ở đây à?

Ơ.

Lâu quá không gặp.

Cô ơi, anh ta là ai?

Hàng xóm nhà cô.

Bạn nối khố với Vi Vũ đấy.

Con chó đó dữ lắm.

Anh cẩn thận đấy.

Dạo này mày sao rồi?

Ali vẫn lễ phép như xưa.

Tượng đất nung này là ai thế?

Bạn trai của em, Vạn Nhất Phàm.

Trông cậu khiêm tốn nhỉ.

Chào cậu.

Chiếc xe đồ chơi đằng kia

là cậu lái à?

Cô lái đấy.

Rất có gu.

Cô vẫn giản dị như xưa.

Chú ơi.

Con sẽ gọi người kéo xe đi sửa.

Tối nay

cả nhà ở nhà con đi.

Nào, mời chú lên xe.

Thôi, thôi.

Người chú bẩn lắm.

Chú thế này mà lên xe con...

Xe này đắt phết đấy nhỉ?

Chú nói gì thế?

Có đắt lắm đâu mà.

Xe đắt thế này,

con mua hai chiếc rồi.

Sao thế? Chiếc thứ hai giảm nửa giá à?

Cô à.

Cái tính của con

đối xử với xe

cũng như đối xử với người.

Một lòng chung thủy.

♪Trong mắt anh chỉ có mình em♪

♪Chỉ có em khiến anh nhớ mãi không quên♪

♪Vượt qua từng đêm đen♪

♪Và từng ngày trắng♪

Quang Tử.

Cô.

Lên xe thôi.

Đúng rồi.

Chú ngồi đầu đi ạ.

Thế thì...

Thằng bé này dạo gần đây

mặt lại dài ra à?

Cả nhà cứ về nghỉ ngơi,

thay quần áo đi nhé.

Rồi con sẽ dẫn cả nhà đi tham quan.

Chào sếp Quang.

Chào mọi người.

Sơn trang Du Nhiên.

Chào sếp Quang.

Chào.

Mời mọi người vào trong.

Trời ơi, chỗ này rộng chừng nào thế Quang Tử?

Không rộng lắm đâu.

1638 mẫu đất thôi.

Con giới thiệu ngắn gọn cho cả nhà nhé.

Chỗ này

nuôi lợn rừng.

Còn chỗ này nuôi cá chép.

Chỗ này nuôi gà hoang.

Có thể nói chỗ của bọn con loài gì cũng nuôi,

chỉ không nuôi kẻ nhàn rỗi.

Xin lỗi nhé.

Tôi quên tắt.

Bố con chắc là sung sướng lắm,

có đứa con trai như con thật là mát lòng mát dạ.

Chú à,

chú với bố con là chí cốt.

Con với Tiểu Vũ

lại lớn lên bên nhau.

Thế chẳng phải con là

một nửa con trai của chú rồi sao?

Có đôi lúc

con thật sự muốn gọi chú một tiếng...

Chứ còn gì nữa. Tiểu Vũ nhà cô

từ nhỏ tới giờ toàn gọi

con là anh ruột của nó.

Đúng rồi đấy, anh trai.

Người ta

còn chưa nói hết câu,

hai người đã...

Thôi, sang bên kia đi. Bên kia cũng có.

Đúng rồi, chú. Mời chú.

Chỗ này cũng rộng phết.

(Sếp Quang)

Quang Tử.

Thằng bé này chụp cũng đẹp đấy chứ.

Cũng bình thường thôi ạ.

Làm việc thì phải tầm cỡ,

làm người thì phải tầm tầm.

Đúng không?

Cái tầm này cũng ghê gớm đấy.

Cả nhà

cứ ngồi tự nhiên.

Mãnh hổ dưới núi.

Cứ xem tự nhiên nhé.

Đó gọi là "Mãnh hổ xuống núi".

"Mãnh hổ dưới núi" mà.

Anh xem món đồ này đi.

Quang Tử.

Coi chừng hỏng của người ta.

Mau gắn vào đi.

(Sản xuất tại chợ buôn sỉ hàng hóa Nghĩa Ô)

Quang Tử.

Cô.

Những món đồ cổ ở đây

đều là hàng sỉ Nghĩa Ô à?

Chúng chỉ là đồ trang trí thôi.

Món đồ quý nhất

trong căn phòng này

chính là bức tranh này.

Tranh này do trẻ con vẽ phải không?

Cậu tinh mắt đấy.

Đúng là do trẻ con vẽ.

Thế mà anh không nói sớm.

Anh có con luôn rồi à?

Đây là tranh Tiểu Vũ vẽ hồi nhỏ,

tôi vẫn luôn cất giữ cẩn thận.

♪Trong mắt anh chỉ có mình em♪

♪Chỉ có em khiến anh nhớ mãi không quên♪

♪Vượt qua từng đêm đen♪

♪Và từng ngày trắng♪

♪Luôn bên cạnh bảo vệ em♪

♪Trong ánh mắt anh chỉ có mình em♪

Quang Tử.

Con gái cô không chỉ vẽ đẹp

mà còn giỏi judo nữa.

Cô à.

Sắp ăn cơm rồi à?

Đúng vậy.

Tiểu Vũ.

Tối nay

anh còn chuẩn bị cho em món canh cá mà em thích nhất.

Chú ơi,

tối nay con có mời một vài người bạn.

Chúng ta dùng bữa cùng nhau nhé.

Được thôi.

Tiểu Vạn.

Cậu uống rượu được không?

Uống không giỏi lắm.

Thế thì khỏi cho nó tham gia.

Ở đây toàn là sếp lớn,

không uống là không nể người ta rồi.

Đúng không?

Chỗ con chẳng phải có căn tin nhân viên sao?

Cậu đến đó ăn đi.

Được không?

Chú muốn sao thì cứ như vậy.

Cho chú quyết định.

Không cần đâu chú.

Chúng ta cứ uống rượu đi.

Con sợ anh ta không đủ rượu thôi.

Số hai.

Số hai rồi.

Uống rượu đi.

Oẳn tù xì.

Uống rượu.

15, 20.

Mở.

Uống rượu.

Còn ai nữa?

Còn ai nữa không?

Nào, lên đây cả đi.

Chú tôi bị cao huyết áp, không uống được.

Để tôi uống thay.

Được thôi.

Tôi chọn cái này.

Hai người chúng tôi...

Chúng tôi thân như anh em ruột vậy.

Nhất Phàm.

Sao vào phòng vệ sinh xong lại ra thế này?

Con nhìn bố con kìa.

Chỉ lo uống thôi,

chẳng lo cho thằng nhỏ gì cả.

Trời ơi.

Con chơi oẳn tù xì không lại họ.

Trò mười lăm hai mươi cũng không lại.

Say mèm thế này mà vẫn nhớ tới trò chơi.

Đi thôi mẹ.

Nào, đi thôi.

- Một, hai, ba. - Đưa con về nghỉ ngơi nào.

Dậy nào.

Đứng dậy.

Nào, Quang Tử. Chúng ta song ca một bài đi.

- Nào, nào. - Lên thôi, chú ơi.

Cảm ơn cô nhé.

- Bố con khùng rồi. - Lâu rồi không song ca với nhau.

Chúng ta hát nhạc xưa nhé?

Con theo chú.

Được, tới luôn.

- Được rồi. - Một, hai, ba, vào.

Gì vậy?

Hay lắm!

Hai người chơi bài gì vậy hả?

- Tướng Quân Lệnh. - Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ.

Chú ơi.

Ly rượu này

chúng ta chúc mừng cho...

- Sự may mắn. - Sự ăn ý.

Chú ơi.

Ngày mai

con cũng về quê.

Đến lúc đó, chúng ta lại cùng nhau...

- Cầm sắt hòa hợp. - Cầm sắt hòa hợp.

Quang Tử, con đúng là rượu càng uống đứng càng cao.

Tiếc là Tiểu Vạn không uống được.

Chú ơi, con xin kính chú một ly nữa.

Không được.

Chú.

Con cũng muốn kính chú một ly.

- Nhất Phàm. - Tiểu Vạn.

Con không chỉ kính chú,

con còn muốn kính

tình yêu của chúng con.

- Trăm phần trăm nhé chú. - Nhất Phàm.

Giỏi!

Hay lắm!

Rất hay!

Tiểu Vạn.

Đô mạnh đấy.

Tiểu Vạn.

Tiểu Vạn.

Gì thế này?

Nôn ra cả cầu vồng luôn à?

Nhất Phàm.

Trời ơi.

Lãng mạn quá.

Quá trình tìm được Tiểu Vạn thật sự rất phức tạp.

Nếu phức tạp như thế

thì con cứ nói ra đi.

Chú à,

một hai câu không nói rõ được đâu.

Thôi bỏ đi.

Chúng ta cứ coi video đi.

Tiểu Vạn

đã bận rộn suốt cả đêm hôm qua.

Cậu ấy đã chọn

những loại rượu đắt tiền trong hầm.

Cậu ấy lấy gần hết,

chỉ còn lại nửa bình này.

Không thể nào.

Sao tôi uống được nhiều như vậy chứ?

Phải.

Đúng là không uống nhiều như thế.

Nhưng tất cả con heo trong chuồng

đều được uống hết.

Tiểu Vạn được quá nhỉ.

Xã giao tốt phết.

Uống với ai cũng được hết, đúng không?

Chỉ là Tiểu Vạn tốt bụng thôi.

Anh ấy sợ mấy con heo khát ấy mà.

Phải, nó là một đứa trẻ tốt bụng.

Dễ thương quá.

Nó lè nhè cái gì đấy?

Bât loa cho chú nghe xem.

Chú ơi, loa bị hỏng, không nghe được.

Hỏng rồi, thôi dừng nghe nữa.

Không được, anh phải nghe.

Vậy con sẽ nối sang đài phát thanh của sơn trang.

(Chú ơi.)

(Chú à.)

(Hôm nay con đâu có làm chú bẽ mặt đâu, chú nhỉ?)

(Chú nói gì đi.)

(Không phải bình thường chú khéo nói lắm sao?)

(Chú.)

(Chú.)

(Chú đừng có ngủ.)

(Bây giờ)

(mỗi lần con nhớ lại lúc chú ở trong kho lạnh)

(nằm trên miếng thịt heo,)

(là con lại thấy chú cực kỳ giống một con heo bự.)

Bố.

Tiểu Vạn say rồi nên nói năng linh tinh.

(Con không có say! Con nói thật lòng đấy.)

Em đã nói là đừng nghe rồi mà,

thế mà anh cứ đòi nghe.

Em còn trách anh hả?

(Đương nhiên rồi.)

(Chú hiểu ý con mà.)

Anh nhìn anh coi.

Nó bảo lúc anh uống say giống con heo thôi,

có nói gì khác đâu.

(Chú ơi.)

(Chú uống nữa đi.)

Nào, ăn cơm thôi.

Ờm...

Chú à,

con muốn xin lỗi chú.

Nói thật là trước đây con chưa từng uống rượu.

Phải đấy bố.

Bình thường anh ấy không biết uống.

Anh ấy chỉ muốn gây ấn tượng trước mặt bố thôi.

Người trẻ tuổi mà,

uống rượu say là chuyện bình thường.

Chẳng phải hồi trẻ em cũng uống rượu

say mèm rồi cù lét anh sao?

Nói cái gì thế hả?

Lần sau mình cẩn thận hơn.

Được không?

Nào, Tiểu Vạn.

Ăn cơm đi.

- Bố. - Con cảm ơn cô.

Nè, Tiểu Vạn.

Bố.

Tiểu Vạn.

Bố.

Tiểu Vạn là bố con à?

Thôi.

Nào.

Cầm đũa đi.

Nào.

Lau tay đi đã.

Anh xem kìa.

Anh xem kìa.

Nhìn gì? Em chưa rửa tay à?

Sao lần nào bố em cũng treo cái này ở các bãi giữ xe khác nhau vậy?

Hơn nữa mỗi lần mỗi khác.

Nhiều bãi giữ xe lậu cấu kết với bọn trộm xăng.

Anh mua cái này

cũng giống như đóng tiền bảo kê vậy.

Chú.

Xe lớn mà gặp bọn trộm xăng thì chẳng khác nào chạy công cốc.

Có khi tài xế còn gặp nguy hiểm về tính mạng nữa.

Cậu đừng gây rắc rối cho tôi nữa đấy.

Trưởng thành lên đi nhé.

Sao cậu cứ vứt quần áo lung tung vậy?

Tôi treo lên đấy nhé.

Dạ, chú.

Tiểu Vạn.

Cậu có chuyện còn giấu chú phải không?

Chú muốn gọi cho công ty cậu,

muốn tìm hiểu về cậu.

Cậu không ngại chứ?

Không cần đâu ạ.

Chú.

Tôi gọi xong rồi.

Không ai nghe máy.

Vâng, công ty con...

Ngày mai tôi sẽ gọi tiếp.

Vâng.

Chú.

Hình như con để quên sạc điện thoại trên xe rồi.

Con đi sạc điện thoại đây ạ.

Bố vợ tôi vốn nghĩ rằng tôi chưa đủ chín chắn.

Giờ còn phát hiện tôi làm về game.

Thế là tôi với Tiểu Vũ đi toi rồi.

Cậu xem đây là gì?

Tôi sắp tắt thở rồi đây này.

(Cậu cứ yên tâm,)

nếu lễ tân gọi tới tìm cậu,

tôi nghe máy cho.

(Tôi sẽ giúp cậu đánh bóng tên tuổi.)

Nói dối thôi mà.

Đó là lừa gạt đấy.

Nhưng đây không phải lừa gạt ác ý,

mà là lời nói dối thiện ý.

(Cậu thiệt thòi bao nhiêu rồi mà vẫn chưa chừa à?)

Tôi cúp máy đây.

Tạm biệt.

Về nhanh nhỉ.

Lấy hết đồ chưa?

Xe này được gia cố thùng xăng rồi.

Đưa đồ cho tôi.

(Mấy tên trộm xăng này)

(toàn là bọn bất cần đời.)

(Có lúc tài xế còn gặp nguy hiểm về tính mạng nữa.)

(Đừng có gây rắc rối cho tôi nữa đấy.)

Mày là ai hả?

Tôi là...

Mày làm gì ở đây?

Tôi chỉ sạc điện trên xe thôi.

Xe kia nộp tiền bảo kê rồi mà.

Đúng vậy.

Xéo đi.

Mày cứ để nó đi thế à?

Chứ sao nữa?

Tại mày không phải đứa bị đập đầu.

Tao cho mày vào thử này.

Chuyện gì thế?

Có kẻ trộm xăng.

Bọn trộm xăng.

Ở đâu?

Thằng khốn.

Mày giỏi lắm.

Bên kia!

Ông Lý mau đi xem thử.

Gỡ ký hiệu xuống.

Đi thôi, mau chạy đi.

Thắng mắt kính kia, mày đợi đó cho tao.

Thằng khốn.

Đừng để tao gặp lại mày.

Trời ơi, cảm ơn con nhiều lắm.

Chàng trai trẻ.

Phải, phải.

Cảm ơn con, cảm ơn con.

Chú.

Cậu ra đây sạc điện thoại mà,

làm xe tôi thành ra thế này à?

Anh à.

Anh hiểu lầm rồi.

Cậu ấy làm xe nổ để báo hiệu mọi người

là có kẻ trộm xăng đấy.

Đúng đấy.

Phải không?

Thôi giải tán đi.

Giải tán đi.

Chuyện gì thế?

Chuyện gì thế?

Không phải là tôi không cho cậu làm việc tốt.

Việc tốt thì có thể làm

nhưng không thể làm chuyện vượt quá khả năng của mình.

Sao cậu liều thế hả?

Đông Hải, đâu đến mức đó.

Chuyện nhỏ thôi mà.

Ngày mai

mười phút thôi là em thay xong ngay.

Thế này mà gọi là không sao à?

Này mà không sao hả bà xã?

Một cái bình oxy thôi mà.

Xong ngay.

Vỡ là điềm lành.

Cậu đừng có đi theo tôi.

Tôi lên thị trấn tìm bạn giúp đỡ.

Lần này cậu đắc tội với bọn trộm xăng rồi đấy.

Cậu biết không hả?

Sau này làm sao các xe của tôi dám chạy trên con đường này nữa hả?

Còn nữa.

Tôi nhất định phải làm cho rõ rốt cuộc cậu làm nghề gì.

Đưa tôi đi.

Xin chào.

(Chào cậu.)

(Cho hỏi một chút,)

(công ty các cậu có ai tên là Vạn Nhất Phàm không?)

Cho hỏi anh tìm sếp Vạn có chuyện gì không?

Sếp Vạn?

Tổng giám đốc à?

(Là chủ tịch.)

Chủ tịch?

À, cho tôi hỏi một chút.

Chủ tịch Vạn này

là người như thế nào vậy?

Anh là ai? Tôi có nói được với anh không hả?

Tôi là bố của bạn gái Châu Vi Vũ của cậu ấy.

Con chào chú.

Vậy thì con phải nói rõ ràng cho chú biết rồi.

Anh ấy

cần cù,

dũng cảm,

(chính trực,)

(thông tuệ, hài hước, nhanh nhạy.)

Chú ơi.

(Dưới sự dẫn dắt của sếp Vạn,)

(những nhân viên từng lưu lạc đầu đường xó chợ)

(đều cất nhà lớn hết rồi.)

(Chúng con hợp thành một nhóm,)

(kề vai sát cánh,)

(giúp công ty ngày càng phồn thịnh.)

Này, đợi chút đã.

Chúng ta có đang nói về cùng một người không vậy?

(Đương nhiên rồi.)

Bình thường anh ấy trông vụng về lúng túng, hiền lành nhút nhát,

nhưng đây chính là phẩm chất đáng quý nhất của anh ấy.

(Cái gì cũng không biết, làm việc chẳng nên thân,)

chẳng phải kiểu người này hợp làm sếp nhất sao?

Cậu nói ai thế hả?

Chú ơi.

Con tìm mấy người bạn,

giải quyết được rồi.

Cậu liên lạc được với Vạn Nhất Phàm rồi à?

Tiểu Vạn, thật không ngờ.

Cậu xoay sở giỏi đấy.

Đến cả ký hiệu của bọn trộm xăng cậu cũng lấy được.

Nào, Vạn.

Hai chúng ta

uống một ly đi.

Vâng ạ.

Chú ơi, trăm phần trăm nhé.

Thôi, thôi.

Cậu thì khỏi.

Cứ nhấm nháp thôi.

Còn trăm phần trăm nữa.

Cậu quên vụ con heo lần trước rồi à?

A lô, ai đấy?

À, đợi tôi ra ngoài nghe nhé.

Trong đây ồn quá.

Tôi đi nghe điện thoại cái nhé.

Vâng.

(Tôi cố gắng hết sức rồi. Quản lý đang gọi cho bố vợ cậu đấy. Tự lo thân mình nhé.)

Chú.

Chú.

Sao vậy?

Muốn chôn sống tôi à?

Chú.

Chú nghe con giải thích đã.

Cậu không cần giải thích nữa.

Tôi biết cậu là người thế nào rồi.

A lô.

(Bố ơi.)

(Xảy ra chuyện rồi.)

(Chúng ta sẽ còn gặp lại.)

Ali.

Ali.

Ali.

Cái gì đây?

Chú ơi.

Con thấy nó như nhau...

Tôi hỏi cậu đây là gì!

Có gì thì từ từ nói.

Từ từ nói mà được sao?

Tất cả là tại nó dối trá.

Cả nghề nghiệp của nó cũng là giả.

Thế là thế nào?

Cô ơi, con có thể giải thích.

Khỏi giải thích.

Tôi hỏi cậu.

Cậu là sếp của công ty nào hả?

Phải.

Chú.

Thật ra con không phải sếp của công ty nào cả.

Con cũng không có thực lực gì.

Bố.

Con hiểu Nhất Phàm mà.

Con im đi.

Còn nói đỡ cho nó.

Đến cả nghề nghiệp mà nó cũng nói dối,

vậy sau này chưa biết nó còn giấu con làm chuyện gì đâu!

Cậu bị lệch lạc nhân cách.

Vạn Nhất Phàm, cậu lệch lạc nhân cách rồi.

Nhưng con cũng chỉ vì sợ chú không công nhận con.

Vạn Nhất Phàm.

Cho nên con mới...

Sếp Vạn.

Tôi xin cậu.

Đừng hủy hoại gia đình chúng tôi nữa, được không?

Gia đình chúng tôi không chứa chấp cậu.

Mời đi cho.

Con...

Mời cậu đi.

- Nhất Phàm. - Mau lên.

Anh nói gì đi.

Thưa chú.

Thưa cô.

Con xin lỗi.

- Nhất Phàm. - Nếu mày đi theo nó

thì sau này đừng về đây nữa.

Vi Vũ à,

đừng chọc giận bố con nữa.

Bố huyết áp cao,

Con đừng làm bố tức, bố ngất đi đấy.

Chúng ta báo cảnh sát đi đã.

♪Cứ đi như thế♪

Chăm sóc tốt cho con gái tôi đấy.

- Mẹ. - Vâng ạ.

Sống cho tốt nhé.

Thằng bé này ngoan thật.

Chú cứ yên tâm, sau này con nhất định sẽ đối xử tốt với cô ấy.

Bố yên tâm đi nhé.

Bố đừng lo.

♪Chỉ nói sẽ đồng hành cùng nhau suốt đời♪

Ông à.

Sao ông cứ kéo loa mở nhạc suốt vậy?

Bạn nhảy của tôi chạy theo người khác rồi.

Vậy ông bám theo cháu làm gì?

Đã đến ga tàu luôn rồi.

Tôi có theo cậu đâu.

tôi chỉ muốn rời khỏi

thành phố đau lòng này thôi.

♪Lạnh thấu♪

♪Chỉ nói sẽ đồng hành cùng nhau suốt đời♪

♪Hà tất phải ân đoạn nghĩa tuyệt không ngoảnh đầu lại♪

Phiên bản thử nghiệm alpha

của dự án Courage đã tiến hành tới đâu rồi?

Các nhóm báo cáo đi.

Quản lý, Vạn Nhất Phàm không có mặt.

Để tôi làm báo cáo nhé.

Cậu là người phụ trách à?

Bắt buộc phải là Vạn Nhất Phàm.

(Tham gia cuộc họp)

Vạn Nhất Phàm.

(Cậu chuẩn bị xong bản kế hoạch chưa?)

Chưa ạ.

Tôi biết ngay là cậu chưa làm xong mà.

Bộ dạng cậu thế này thì làm sao mà xong được.

Chúng tôi ai cũng phải tăng ca thêm giờ.

Chỉ có mình cậu là tự do tự tại.

Cậu ấy bận việc nhà thật mà.

Cậu im ngay cho tôi.

Hai người các cậu suốt ngày gây rối trong công ty.

Cậu tưởng tôi không biết à?

Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi.

(Công ty chúng ta không phải làm từ thiện,)

(không nuôi kẻ nhàn rỗi.)

(Mấy người cũng vậy nữa.)

(Đừng có tới giờ về là đòi về.)

(Bây giờ còn trẻ không chịu khổ thì tới bao giờ mới chịu khổ?)

(Tôi nói cậu biết,)

(Công ty trả lương cho các cậu không phải để các cậu tới giết thời gian.)

Chúng tôi chưa bao giờ giết thời gian cả.

(Cậu còn cãi tôi à?)

(Coi chừng thái độ của cậu đấy.)

Thái độ gì?

Tôi sai ở chỗ

tôi không bợ đỡ anh chứ gì?

Ai ai cũng nghe lãnh đạo, sao cậu lại không nghe?

Cậu muốn nổi bật hả?

Công ty đang trong kỳ nghỉ mà, tôi đến công ty làm gì?

Đến quét mộ cho anh à?

Được. Anh muốn báo cáo chứ gì?

Hôm nay tôi sẽ báo cáo thật rành mạch cho anh nghe.

Dự án làm xong thì công lao thuộc về anh.

Anh nói người trẻ tuổi đừng ham công to,

phải biết khiêm tốn, thực tế.

Tất cả vì muốn tốt cho tôi.

Được, tôi nhận hết.

Vậy đến lúc dự án thất bại, cần tìm người gánh tội,

anh lại bảo người trẻ tuổi phải biết gánh vác,

phải chịu trách nhiệm.

(Đây cũng là vì muốn tốt cho tôi.)

(Sao anh đối xử tốt với tôi thế?)

Mau... Mau tắt tivi đi.

(Anh là bảo mẫu của tôi à?)

(Công việc không ai làm, anh vứt hết lên đầu tôi.)

Đây là điều khiển máy lạnh mà.

(Ông bảo người trẻ tuổi thì phải rèn luyện nhiều vào.)

(Đây là lòng tin mà công ty dành cho tôi.)

(Công ty không nộp thuế thì anh lại bảo đây là tiết kiệm chi tiêu.)

Nút bấm đâu rồi?

(Vì tương lai của công ty...)

Cậu ta nói chuyện mà còn có cả nhạc nền sao?

Nực cười thật.

(Được, tôi chấp nhận.)

(Đến lúc nợ lương thì anh lại bảo)

(- chúng tôi phải nhìn xa trông rộng.) - Cậu gửi đi đâu thế hả?

(- đừng suốt ngày nghĩ tới tiền.) - Quầy lễ tân.

(Chế độ 9-9-6 là để tránh giờ tan tầm.)

Cạnh tranh nội bộ là để nâng cao năng lực cạnh tranh.

(Đến cả việc sa thải cũng là vì để trả nhân tài lại cho xã hội.)

Ngắt nguồn điện đi.

Rút ngay đi.

(Anh đừng đối xử tốt với tôi như vậy nữa được không?)

(Anh đối xử tốt với bản thân mình hơn đi.)

(Quốc tế Lao động mà còn bắt chúng tôi lao động không công.)

(Mỗi ngày anh chỉ biết vẽ bánh cho chúng tôi thôi.)

(Nếu thích vẽ bánh như thế,)

(sao anh không đi làm đầu bếp luôn đi!)

Không được cười.

Không được cười.

Không được cười.

(Tên họ Lang kia, nghe rõ lời tôi nói này.)

(Tôi không sống vì anh, tôi sống vì bản thân mình.)

(- Hôm nay tôi bất chấp tất cả.) - Tên này hết thuốc chữa rồi.

Bố cóc làm nữa!

Hết thuốc chữa.

Hay lắm! Nói hay lắm.

Cậu làm gì thế hả?

Bước xuống.

Cứ cãi nhau ồn ào.

Cậu biết phép lịch sự không hả?

Có ý thức công cộng không?

Còn mở nhạc nữa chứ. Mau ra ngoài đi.

Định mở hòa nhạc à?

Mau đi đi.

Ali?

Con gái.

Anh Quang của con quay lại rồi,

lát nữa sẽ tới đón chúng ta.

Con gửi tin nhắn cho ai thế?

Bố nói con biết,

Không được liên lạc với tên lừa đảo họ Vạn kia nữa.

Nghe rõ chưa hả?

Nghe thấy chưa?

Này cậu em,

tôi trả phòng đây.

Bố đi chất thùng đồ lên xe.

Anh Quang của con sẽ đón chúng ta đi tìm Ali.

Phòng 427, đây là gói đồ mà phòng 425 gửi cô đấy.

Của tôi?

(Người nhận: Vạn Nhất Phàm) (Người gửi: Điền Cẩu)

(Mong rằng những ngày tháng sau này, chúng ta sẽ cùng nhau đánh boss thăng hạng.)

Châu Vi Vũ.

Bố.

Bố nói mày không nghe hả?

Hôm nay mày để cái thằng lừa đảo này gạt mày

thì sau này mày đừng bao giờ gọi tao là bố nữa.

Mày đi đâu thế hả?

Sao bố nói mày không nghe?

Bố.

Con chưa bao giờ sợ bố cả.

Con chỉ quan tâm tới bố thôi.

Anh ơi.

Đây là tiền đặt cọc của anh.

Tiểu Vũ!

Chào cậu.

Cho tôi hỏi chút.

Cậu có thấy chồng tôi và con gái tôi đâu không?

Họ đi rồi.

Đi rồi à?

Đi lúc nào thế?

Sao lại cãi nhau?

Con gái tôi nói thế à?

Con gái tôi khóc á?

Châu Đông Hải nói như thế phải không?

Đúng vậy.

Ông này gan nhỉ.

Để tôi xem nào.

Nào, nào.

Dậy đi

Nghỉ ngơi một lát.

Vừa hầm xong.

Mau ăn đi.

Ăn no rồi làm việc.

Đây là lĩnh vực kinh doanh chúng ta mới phát triển.

Phải một thời gian nữa mới có lợi nhuận.

Chúng mày cứ yên tâm.

Anh mày mà có thịt ăn

thì không để chúng mày

thiếu xương đâu.

Ngày mai chúng ta lại hầm con chó kia.

Tao nói này,

chúng ta mà xong phi vụ này,

là tậu được xế hộp rồi phải không?

Sau này chúng ta được lái xế hộp đi trộm xăng rồi.

Ống dẫn xăng đang ở đây.

Mày có ý thức về an toàn không hả?

Nói tới an toàn,

hai ta trừng trị thằng bốn mắt kia.

Nó sẽ không báo cảnh sát chứ?

Hai đứa mày ở ngoài đừng rước rắc rối về cho tao đấy.

Đừng để ảnh hưởng tiến độ công trình.

Anh cứ yên tâm.

Thằng nhát cáy đó,

em cho nó mượn hai lá gan nó cũng chẳng dám.

Nó là thằng bất tài.

(Em cho nó mượn hai lá gan nó cũng chẳng dám.)

(Nó là thằng bất tài.)

Em nói nhé,

cả nhà thằng đấy mắt mù hết rồi.

Đi nuôi con chó xấu òm.

Nhìn là biết chó lai.

(Đi nuôi con chó xấu òm.)

(Nhìn là biết chó lai.)

Có vẻ thịt nó dai đấy,

chưa chắc đã ngon đâu.

(Có vẻ thịt nó dai đấy,)

(chưa chắc đã ngon đâu.)

Mày là thằng nào?

Lại là mày à?

Mày quay cái gì đấy?

Thằng chó này.

Mày chạy đi đâu hả?Đứng lại đó.

Làm gì hả?

Đứng yên đó!

Bắt nó lại.

Bắt nó!

Đừng cho nó chạy.

Đứng lại đó.

Bên kia!

Mày xuống đây.

Mai Tử.

Nếu không được nữa

thì chúng ta chia nhau ra tìm.

Hối hận rồi à?

Tính con gái giống ai anh còn không biết sao?

Còn phải hỏi à?

Giống em chứ ai.

Vậy nên

cho dù anh có tìm được nó về,

thì nó vẫn sẽ đi thôi.

Anh cũng chỉ muốn tốt cho nó thôi mà.

Tốt cho nó.

Tốt cho em.

Anh suốt ngày nói là vì tốt cho mẹ con em.

Tiêu chuẩn đánh giá của anh

dựa trên cái gì vậy?

Vả lại,

con nó chỉ hẹn hò yêu đương thôi mà.

Anh cũng lấy tiêu chuẩn ra để đánh giá.

Anh làm thế để làm gì?

Mày chạy đi.

Để tao coi mày chạy đi đâu.

Tao...

Đường cùng rồi.

Đi bên này đi.

Đại ca.

Mình bắt người thế này có phải hơi quá rồi không?

Mày điên à?

Có biết luật không?

Cảnh sát mà thấy những thứ trong điện thoại của nó

thì mày biết phải bóc bao nhiêu cuốn lịch không?

Không sao đâu, đại ca.

Để em hỏi luật sư.

Đi bắt nó đi.

Bắt nó lại.

Em đã điều tra thằng bé Tiểu Vạn rồi,

là một đứa tốt.

Do anh với nó có hiểu lầm thôi.

Con gái gửi tin nhắn cho em rồi.

Nó bảo nó không sao, yên tâm đi.

Con gái lớn rồi.

Sau này chuyện riêng của nó

anh cứ để nó tự quyết định.

Hai chúng ta

chỉ cần lái xe,

dạo chơi,

chỉ hai chúng ta thôi.

Thế là vui rồi.

Không phải sao?

Tiểu Vạn à?

A lô, cô ơi.

Con tìm được Ali rồi.

Con đang bị bọn trộm xăng truy đuổi.

Bọn trộm xăng truy đuổi con?

Con đang ở đâu?

- Ở đó kìa. - Con không biết.

Con ở trong một nhà máy hóa chất.

Vậy em...

Em hỏi nó xung quanh có cái gì,

hay là có vật tham chiếu nào không?

Mặt trời. Chỗ con mặt trời đang ở phía nào?

Trời tối thui thế này đâu ra mặt trời?

Cũng phải.

Trước mặt con hình như có một đoạn đường ray.

Đừng có chạy!

Cúp rồi.

Điện thoại tự cúp hay là nó cúp?

Đứng lại!

Anh biết nó ở đâu rồi.

Em sửa xe tải rồi đi tìm con gái.

Còn anh lái xe đi tìm Tiểu Vạn.

Sao mà lái chiếc này được?

Cho đống gạch này làm bánh xe à?

Chú ơi.

- Con tới... - Tới rồi thì tốt.

Tiểu Vạn xảy ra chuyện rồi.

Nó đang cứu Ali.

Chú phải đi giúp nó.

Đi đâu?

Có nguy hiểm không?

Chắc không đến nỗi.

Cùng lắm là nát xe thôi.

Không chết người đâu.

Đừng mà chú!

Chiếc xe này mà nát là con đền không nổi đâu.

Xe này không phải của con à?

Thế cái sơn trang kia cũng không phải của con hả?

Xe nát thì chú đền.

Chú!

Chú lái chậm thôi.

Con còn không tin tay nghề của chú à?

Nào, nào.

Hít thở đi.

Mày nặng quá đấy.

Nên giảm cân rồi đấy.

- Ở bên kia. - Đi thôi.

Chạy đi xem nào.

Đưa điện thoại đây.

Không cần thiết đâu.

Nó hỏng rồi.

Hỏng rồi?

Thế thì về thôi.

Mày ngu thế.

Hỏng rồi mà.

Điện thoại hỏng thì không thể khôi phục dữ liệu à?

Vậy là khôi phục được nhật ký trò chuyện của tao với con bồ cũ hả?

Biến đi.

Chú!

Ông làm gì ở đây?

Mau đi thôi.

Mau lại đây.

Đi thôi.

Mau đứng dậy, đuổi theo đi.

Bắt lấy nó.

(Xe của bạn đã thiệt hại 5%.)

Ông già này khiếp dữ.

Mau lên đi.

Lên xe đuổi theo, mau lên!

Cậu làm gì mà bị chúng nó truy bắt?

Con quay được chứng cứ phạm tội của tụi nó.

Chúng ta đi báo cảnh sát đi.

Sao cậu lại gây chuyện nữa vậy hả?

Bị báo thù vẫn chưa chừa à?

Thế chúng ta cứ mặc kệ à?

Cậu nhìn những người bên ngoài xem, có ai giống cậu không?

Mọi người đều làm thì điều đó là đúng sao?

Thôi bỏ đi.

Tại sao vậy chú?

(Hồi tôi còn trẻ,)

(có lần Tiểu Vũ lén trốn lên xe tôi.)

Bố.

Sao con lại ở đây?

Con muốn giúp bố làm việc.

Con thì giúp được cái gì?

Con có thể giúp bố diệt muỗi.

Diệt muỗi?

Bỏ xuống.

Đó là bình chữa cháy!

Bố lại "thả bom" trong chăn hả?

Xả khí độc đi mà, con xin bố.

- Thế mới ấm chứ. - Thối um lên được.

(Bố ơi,)

(lớn lên con cũng muốn lái xe tải.)

(Không ngờ con mới tí tuổi đã có chí hướng cao xa như vậy rồi.)

Hai đứa mày làm gì thế?

Có người trộm xăng!

Bọn trộm xăng.

Mày đợi đó cho tao.

Đồ trộm xăng!

(Hôm đó)

(bọn trộm xăng đã trộm xăng của tôi.)

(Tiểu Vũ cũng mất tích.)

Tiểu Vũ!

Tiểu Vũ!

Tiểu Vũ!

Tiểu Vũ!

Bọn khốn này.

Con tao đâu?

Con tao đâu hả?

Con tao đâu?

Ai bảo mày lo chuyện bao đồng.

Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ.

Vết sẹo trên vai tôi

giờ cứ đến ngày mưa là lại đau.

Giống như nó cứ luôn nhắc nhở tôi...

Cậu bị điên à?

Chú ơi.

Con cũng từng phải trả giá.

Nhưng chuyện gì đúng

mãi mãi vẫn luôn đúng.

Sở dĩ con có thể gặp được Tiểu Vũ

đó là vì trước đây con đã làm một chuyện đúng đắn.

Đương nhiên là

trước đây con cũng đã làm một vài chuyện khiến chú thất vọng.

Nhưng đó cũng là vì

con sợ mất cô ấy.

Nhưng giờ thì con hiểu rồi.

Yêu một người là chuyện rất quan trọng.

Làm một người đáng được yêu

cũng quan trọng không kém.

Tiểu Vạn.

Có bị say xe không?

Có, chú ạ.

Được.

Ngồi dậy.

Lấy điện thoại của tôi, báo cảnh sát.

Chúng ta cứ giữ chân chúng trước, đợi cảnh sát tới.

Hai ta làm sao mà giữ chân được chúng?

Cậu tạo nhóm chat đi.

Tạo nhóm với ai ạ?

Lúc này mà còn chọn lựa gì nữa, cứ lôi hết cả đám vào.

Các anh em.

Ngay gần chỗ tôi định vị.

Không cần biết trên xe có hàng hay không,

tất cả lái hết đến đây.

(Nói rõ trước với các anh em.)

(Lần này chúng ta sẽ chặn bọn trộm xăng.)

(Mấy năm qua,)

(ai trong chúng ta cũng từng bị bọn trộm xăng ức hiếp.)

(Có người còn khuynh gia bại sản.)

(Có người thì tan nhà nát cửa.)

(Chúng ta đã nhẫn nhịn suốt thời gian qua,)

(nhưng ai mà không có khí phách.)

(Tôi không tin)

(chúng ta đông thế này)

(lại sợ bọn chúng cả đời.)

Anh Hải,

tôi đang ở gần đó.

Tôi tới ngay.

Anh Hải, xe kéo của tôi đang ở gần đó.

Tôi cũng tới.

Anh Hải, tôi nữa.

Anh Hải, cả tôi nữa.

Anh Hải, tôi nữa.

Anh Hải, tôi nữa.

Cả tôi nữa.

Tôi nữa.

Tôi nữa.

Anh Hải, anh Hải, cả tôi nữa.

Tôi cũng muốn tới.

Anh hai à,

mình đang ở châu Phi đấy.

Bọn chúng quay lại rồi.

Chúng tới rồi.

Ngồi cho vững nhé.

Lão Lưu, cậu tới đâu rồi?

Lát nữa cậu tới thì chặn ngay cổng lớn nhà máy hóa chất nhé.

Anh Hải, tôi tới rồi.

Cổng nào vậy?

Cổng lớn ấy.

Cổng lớn nhất ấy.

(Cản trước đã hỏng, thiệt hại 15%.)

Chú ơi, phía trước kìa.

(Kính chiếu hậu đã mất, thiệt hại 10%.)

(Mui xe đã hỏng, thiệt hại 15%.)

(Khung gầm đã hỏng.)

Lái đi đâu vậy trời?

(Đã hỏng.)

Lái xe kiểu gì thế này?

Sao anh ta học cách nói chuyện của mình?

Anh Hải, đã tới đông đủ.

(Đợi lệnh từ anh.)

Anh Hải, anh nói cái cổng nào vậy?

(Anh Hải, tôi tới rồi, anh ở đâu vậy?)

(Anh Hải, đang ở đâu vậy?)

Lúc nãy chúng ta vào cổng nào vậy?

Chú ơi, hãy để con.

Con làm lập trình game mà.

Chỉ một cái bản đồ thôi.

Chuyện nhỏ.

Mọi người hãy chia sẻ vị trí của mình trong nhóm.

Tôi làm một bản đồ gửi vào nhóm.

Mọi người cứ nghe hiệu lệnh của tôi là được.

Tặng Người Hoa Hồng, cổng số một.

Lão Lưu, cổng số hai.

Năm Tháng Bình Yên, cổng số ba.

Tôi là Tặng Người Hoa Hồng.

Đã đến cổng số một.

Quay xe.

Đâu ra thế này?

Chia nhau ra.

Tôi là Lão Lưu. Tôi là Lão Lưu.

Đã đến cổng số hai.

Cổng số bốn.

Cổng số năm.

Cổng số sáu. Cổng số bảy. Cổng số tám.

Chín. Mười. Mười một.

Chặn hết lại cho tôi!

Anh Hải.

Anh Hải.

(Chúng tôi đã chặn hết tất cả các cửa rồi.)

(Tôi cũng chặn được rồi.)

Tiêu rồi.

Thiếu một chiếc xe.

Có một cổng chưa có người chặn.

Trong nhóm còn ai không?

(Còn.)

(Có tôi đây.)

Bố con.

Mai Tử, chuyện này không liên quan tới hai mẹ con.

Sao lại không liên quan?

Nếu em không đi,

thì ai chặn cổng cuối đây hả?

Em đừng gây chuyện nữa, lái xe tải nguy hiểm lắm.

Em có bằng lái hạng A đấy. [*Hạng A: Bằng lái xe tải]

Chưa kể, năm xưa đi thi

em còn cao điểm hơn anh đấy.

(Thôi mà, Đông Hải. Em biết anh lo cho em.)

Nhưng anh đừng quên

hồi trẻ

em cũng là một tài xế xe tải đấy.

Bố con nói là chỗ này phải không?

Ai vậy?

Bồ cũ tôi còn không dám lái xe như vậy nữa.

Bà mù à?

Đây là lối ra mà, sao lại đậu xe ở đây?

Hai thằng bé này ăn nói kiểu gì vậy?

Sao mà vô lễ thế?

Tôi viết lên xe của bà rồi mà còn vô lễ à?

Là sao?

Chữ đó là cậu viết à?

Nếu bà thấy đẹp thì để tôi viết lên mặt bà.

Đi mau đi, nghe rõ chưa?

Cút ngay.

Tiểu Vũ.

Em với cô không sao chứ?

Cậu không cần quan tâm tới hai người đó.

Hai mẹ con này cũng ghê gớm lắm.

Năm 14 tuổi Tiểu Vũ đã dự cuộc thi đấu vật thành phố,

thắng hết bọn nam sinh để giành quán quân.

Đừng, đừng mà

Có cảnh sát không?

Cứu tôi với!

Vậy còn cô thì sao?

Cô của cậu chỉ là một phụ nữ trung niên bình thường.

Thằng quỷ con.

Để tao thay mẹ mày dạy dỗ mày.

Vô giáo dục.

Chịu thua chưa hả?

Chịu thua chưa?

(Chỉ là khi ra tay thì không biết nặng nhẹ.)

Thằng oắt con.

Mấy năm nay,

chú đã vất vả rồi.

Thôi đừng nhắc nữa.

Đừng nhắc nữa.

Đây là đâu?

Nhà mình đâu?

(Rạng sáng hôm nay,)

(công an thành phố đã tiêu diệt thành công một ổ trộm xăng,)

(bắt được một vài tên liên quan.)

(Sau đó phóng viên đã phỏng vấn một người dân đã chứng kiến toàn bộ.)

Tôi ấy à,

chuyện này chỉ là chuyện nhỏ.

Tôi đã phát huy

khả năng lãnh đạo.

Trong thời khắc mấu chốt,

tôi đã dùng chiếc xe tải này

để chặn đường bọn trộm,

giải quyết dứt điểm.

Sao bây giờ mấy người mới tới?

Họ đánh chúng tôi.

Vô cùng thê thảm.

Đúng là nói linh tinh.

Các anh xem tôi lớn tuổi vậy rồi,

làm gì có sức đâu mà...

Đánh ai được cơ chứ?

Đứng còn không vững nữa này.

Hai tên này đáng sợ quá đi mất.

Bọn họ nói dối!

Chú ơi.

Hay là

đường về để con lái cho?

Điện thoại đâu?

Lấy ra đây.

Nếu không tao chết cũng phải lôi cả chúng mày theo!

Tiểu Vạn.

Chỉ có một con đường này thôi.

Cậu quyết định xem nên lái thế nào.

(Không có khó khăn nào mà không thể vượt qua.)

(Mong rằng tất cả những bạn thính giả)

(đều sẽ nắm giữ được bánh lái của mình,)

(đi con đường của riêng mình.)

Ca khúc tiếng Anh kinh điển

"My Way", xin được gửi tặng mọi người.

Chú ơi.

Không phải chỉ có mỗi con đường này đâu.

♪Tôi đã yêu, đã cười, đã khóc♪

♪Tôi từng rất đầy đủ, cũng từng mất mát♪

♪Và bây giờ, khi nước mắt đã thôi chảy dài♪

♪Tôi lại thấy nụ cười có thể dễ dàng gạt đi mọi chuyện♪

♪Nghĩ tới tất cả mọi chuyện tôi đã làm♪

♪Tôi có thể nói, một cách đường đường chính chính♪

♪Tôi không hề hối hận♪

♪Tôi có con đường của riêng mình♪

♪Một người có thể có bất cứ thứ gì♪

♪Nhưng nếu không có bản ngã, thì coi như chẳng có gì cả♪

♪Nói ra cảm xúc thật sự trong lòng♪

♪Chứ không phải những lời mình không mong muốn♪

♪Thời gian đã chứng minh tôi có thể chịu đựng được vất vả♪

♪Và làm theo cách của mình♪

♪Đúng vậy, đây chính là con đường tôi đã vạch ra♪

(Xe đã thiệt hại 50%.)

(Nát rồi.)

Này anh.

Tôi đau đầu quá.

Giúp tôi

gọi...

120.

Không phải tôi nói ngọng, tôi mới nhổ răng.

Thôi để tôi tự gọi.

Anh ngồi yên. Nguy hiểm lắm.

Sao cậu làm được vậy?

Con dựa vào tốc độ xe, tốc độ gió, và cả góc độ,

rồi tính toán va chạm vật lý theo mô hình game.

Thế mà cậu không tính huyết áp của tôi cao cỡ nào à?

Con xin lỗi chú.

Đi thôi.

Đi đâu ạ?

Đi chúc thọ ông ngoại cậu.

Giờ vẫn còn kịp đấy.

Không phải là ông ngoại của Tiểu Vũ sao ạ?

Con tới ngay.

Tôi nói này, sao cậu không lau dọn sạch sẽ hết đi

rồi hẵng treo tấm ảnh đó?

Tấm ảnh đó.

Với lại, cậu xem cậu tìm cái chỗ tồi tàn gì đây hả?

Thôi, tôi biết rồi.

Nhưng với kinh phí hiện tại

thì đây đã là chỗ tốt nhất rồi.

Thôi được rồi.

Hồi Steve Jobs khởi nghiệp

cũng chỉ có một cái ga-ra xe.

Ít ra bây giờ chúng ta còn có cửa sổ.

(Từ hôm đó trở đi,)

(tôi mới nhận ra)

(dù chỉ là một con thỏ ngây ngô)

(cũng có thể khơi dậy can đảm)

(để bước ra khỏi cánh rừng,)

(bắt đầu hành trình của riêng mình.)

Tiếp theo đây,

chúng ta hãy cho một tràng pháo tay thật nồng nhiệt

để mời bố của cô dâu

lên phát biểu.

Nói gì đi.

(Châu Đông Hải.)

(Châu Đông Hải.)

Châu Đông Hải.

Anh nói đi.

Đây là con gái anh phải không?

Bố.

Con đã đi đâu vậy hả?

Con đuổi theo bọn trộm xăng,

rồi bị lạc đường.

Bố bảo mày không được đi theo xe bố mà mày cứ đòi đi.

Lỡ mày xảy ra chuyện gì thì sao?

Con chỉ muốn ở bên bố đến hôm nay.

Hôm nay?

Hôm nay là ngày gì hả?

Mày chỉ biết gây rối thôi.

Hôm nay là sinh nhật bố.

Con muốn đón sinh nhật cùng bố.

Bố ơi.

Sinh nhật vui vẻ.

♪Chuồn chuồn đỏ giữa ánh chiều tà♪

♪Con đang ở đâu♪

Bố ơi.

Bố xin lỗi. Bố xin lỗi con.

Bố sai rồi.

Sau này bố sẽ không buông tay con ra nữa đâu.

♪Cây dâu xanh um tươi tốt♪

♪Ngắt quả dâu bỏ vào giỏ♪

Tiểu Vũ.

Chắc là

bố phải

học cách buông tay con ra rồi.

Tiểu Vạn.

Nếu có một ngày

con không còn yêu nó nữa,

không thích nó nữa,

hứa với bố,

đừng tổn thương nó.

Bố ơi.

Hôm nay con kết hôn rồi.

Bố.

♪Con đang ở đâu♪

♪Đậu trên đầu ngọn trúc♪

♪Là con chuồn chuồn đỏ♪

Anh khóc à?

Ngáp thôi mà.

Buồn ngủ quá.

Tiếp theo đây,

mời cô dâu chú rể

trao nhẫn cưới.

Con xem con kìa, cưới vợ rồi

mà sao vẫn chẳng đứng đắn tí nào vậy?

Chú...

À không phải.

Bố.

Con cố hết sức rồi ạ.

Nghe nói con khởi nghiệp à?

Vâng ạ, con mới mở một công ty game.

Mới bắt đầu thôi ạ.

Sao con suốt ngày nghiên cứu ba cái trò trẻ con vậy?

Có kiếm được tiền không?

Bố cứ yên tâm.

Con nhất định sẽ không để Tiểu Vũ chịu thiệt đâu.

Nghiên cứu game

cũng phải nghiên cứu trò nào đàng hoàng, tích cực ấy.

Chứ đừng làm mấy cái trò

vớ vẩn, vô bổ.

Bố ơi, con vẫn tin vào câu nói kia.

Chuyện gì đúng

vẫn sẽ luôn đúng.

Sao con suốt ngày nói cái câu đấy vậy?

Học ở đâu ra thế?

Con cũng không nhớ nữa.

Hình như đọc được từ cuốn sách nào đó.

Vậy cuốn sách đó dở rồi.

Con đấy,

vẫn còn trẻ quá.

(Đạo diễn: Dịch Tiểu Tinh)

Làm gì đó?

Đi thôi.

Làm sao đấy?

Có kẻ phạm quy trong hội thao của trường.

Con đi méc,

nên bị đánh.

Thôi nín đi.

Nhóc con làm tốt lắm.

Chuyện gì đúng

vẫn sẽ luôn đúng.

Đàn ông con trai phải ráng chịu đựng vết thương nhỏ này.

Đổi địa chỉ?

Cậu phải báo với khách hàng đó chứ.

Được, được.

Tôi làm được.

Bọn chúng chỉ biết nói,

còn chúng ta phải chạy tới gãy chân.

Vô lý thật.

Chú đi đây.

=Nhân Sinh Lộ Bất Thục=

Đi thong thả nhé.

Cảm ơn, cảm ơn.

Đây là xe trăng mật hả?

Đúng rồi.

Mấy lon nhôm kia

đều là do đích thân bố vợ tôi uống đấy.

Hai người định đi đâu?

Hai cô chú

muốn đi đâu thì đi đó.

Còn thở là còn đi.

Nửa tháng đi hết tám thành phố,

đi một mạch tới thảo nguyên luôn.

Sức khỏe của chúng ta thì nổi,

nhưng Ali thì đuối lắm rồi.

Bố, mẹ.

Sắp tới tụi con sẽ xa bố mẹ một thời gian.

Thế thì tốt quá.

Thế bố mẹ nhớ gọi video cho con nhé.

Gọi làm gì? Con đừng có làm phiền bố mẹ.

Đúng rồi đấy.

Con có biết bố mẹ làm gì không?

Đưa chìa khóa cho em.

Chúng ta đi thôi.

Em lái à?

Em lái.

Được.

Phải rồi, Tiểu Vũ.

Con với Nhất Phàm ở ngoài

nhớ phải cẩn thận đấy, nghe rõ chưa?

- Con biết rồi. - Dạ, thưa bố.

Thế bố mẹ đi trước nhé.

Tạm biệt.

Ngầu thật.

Ồn quá luôn.

Hai người kết hôn

mà bố mẹ cậu đi hưởng tuần trăng mật à?

Chúng tôi mỗi người có tuần trăng mật riêng.

Em nghĩ chúng ta đi trên đường liệu có gặp bọn trộm xăng không?

Tụi nó bị bắt hết rồi.

Anh cứ chuyên tâm chụp ảnh cho em đi.

Đi thôi!

Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.