All language subtitles for Sleep.Tight.2011.1080p.ReMUX.AVD.MA.5.1-v0v

af Afrikaans
ak Akan
sq Albanian
am Amharic
ar Arabic
hy Armenian
az Azerbaijani
eu Basque
be Belarusian
bem Bemba
bn Bengali
bh Bihari
bs Bosnian
br Breton
bg Bulgarian
km Cambodian
ca Catalan
ceb Cebuano
chr Cherokee
ny Chichewa
zh-CN Chinese (Simplified)
zh-TW Chinese (Traditional)
co Corsican
hr Croatian
cs Czech
da Danish
nl Dutch
en English
eo Esperanto
et Estonian
ee Ewe
fo Faroese
tl Filipino
fi Finnish
fr French
fy Frisian
gaa Ga
gl Galician
ka Georgian
de German Download
el Greek
gn Guarani
gu Gujarati
ht Haitian Creole
ha Hausa
haw Hawaiian
iw Hebrew
hi Hindi
hmn Hmong
hu Hungarian
is Icelandic
ig Igbo
id Indonesian
ia Interlingua
ga Irish
it Italian
ja Japanese
jw Javanese
kn Kannada
kk Kazakh
rw Kinyarwanda
rn Kirundi
kg Kongo
ko Korean
kri Krio (Sierra Leone)
ku Kurdish
ckb Kurdish (Soranî)
ky Kyrgyz
lo Laothian
la Latin
lv Latvian
ln Lingala
lt Lithuanian
loz Lozi
lg Luganda
ach Luo
lb Luxembourgish
mk Macedonian
mg Malagasy
ms Malay
ml Malayalam
mt Maltese
mi Maori
mr Marathi
mfe Mauritian Creole
mo Moldavian
mn Mongolian
my Myanmar (Burmese)
sr-ME Montenegrin
ne Nepali
pcm Nigerian Pidgin
nso Northern Sotho
no Norwegian
nn Norwegian (Nynorsk)
oc Occitan
or Oriya
om Oromo
ps Pashto
fa Persian
pl Polish
pt-BR Portuguese (Brazil)
pt Portuguese (Portugal)
pa Punjabi
qu Quechua
ro Romanian
rm Romansh
nyn Runyakitara
ru Russian
sm Samoan
gd Scots Gaelic
sr Serbian
sh Serbo-Croatian
st Sesotho
tn Setswana
crs Seychellois Creole
sn Shona
sd Sindhi
si Sinhalese
sk Slovak
sl Slovenian
so Somali
es Spanish
es-419 Spanish (Latin American)
su Sundanese
sw Swahili
sv Swedish
tg Tajik
ta Tamil
tt Tatar
te Telugu
th Thai
ti Tigrinya
to Tonga
lua Tshiluba
tum Tumbuka
tr Turkish
tk Turkmen
tw Twi
ug Uighur
uk Ukrainian
ur Urdu
uz Uzbek
vi Vietnamese
cy Welsh
wo Wolof
xh Xhosa
yi Yiddish
yo Yoruba
zu Zulu

Original subtitles

6h sáng, chúng tôi vẫn ở đây lắng nghe các bạn.

Chia sẻ khó khăn, lắng nghe...

... các con tôi, động lực để tôi làm việc.

Để thức dậy mỗi buổi sáng.

Tôi chẳng biết bắt đầu từ đâu nữa...

... giờ chúng phớt lờ tôi.

Chẳng thèm nghe điện thoại của tôi.

Làm tôi buồn vô kể...

... Tôi cảm thấy mình là người thừa ở nhà,

như là tôi vô hình vậy đó...

... bởi vì hạnh phúc hiện diện khắp nơi

chúng ta chỉ việc tìm thấy hạnh phúc mà thôi.

Hạnh phúc.

Đó chính là vấn đề của tôi.

Tôi không thể hạnh phúc.

Tôi chưa từng hạnh phúc.

Ngay cả khi điều tốt lành đến với tôi.

Bạn chẳng thể hiểu được

việc thức dậy mỗi buổi sáng mà trong lòng trống rỗng.

Nội việc này cũng khiến tôi phải tìm một lý do.

Chỉ một lý do.

Để không buông xuôi tất cả.

Và tin tôi đi, tôi đang cố hết sức.

Cố hết sức.

Mỗi ngày của đời tôi.

THỨ HAI

... thời lượng chương trình vẫn còn đủ cho một cuộc gọi nữa...

Trễ rồi con.

Đủ rồi! Đừng quậy nữa!

Đừng phá giỏ nữa!

Con có đồ ăn trưa chưa?

Con có chưa?

Thôi, nhanh lên.

Ursula!

Chuyện gì vậy?

Không có gì. Con chào chú ấy buổi sáng thôi.

Chào buổi sáng. Đi thôi con.

Chào buổi sáng.

...Tôi đang phân vân

chúng ta dùng vải sa cũng được.

Ừ, đem catalog cho mình nhé.

Okay, chúng ta sẽ hoàn thiện với da thuộc...

Okay, giữ liên lạc nhé. Ciao.

Chào anh César!

Chào cô Clara. Mọi chuyện tốt cả chứ?

Tuyệt.

Chào bác Verónica!

Chà, gặp nhau thiệt may quá.

Sáng nào bác cũng dậy sớm ghê há.

Bác biết làm thế nào bây giờ? Tội nghiệp Rocío...

Nó chẳng thể nhịn được... cháu biết đấy.

Thôi, bác lên lầu đây.

Mấy giờ rồi nhỉ?

8:25.

Tôi đi nhé.

Anh César này! Hình như bồn nước phòng tôi bị nghẹt.

Nhờ anh kiểm tra chút nhé?

Chiều nay tôi sẽ xem qua.

Cảm ơn nhiều! Ciao.

Bye.

Chào buổi sáng.

Chào buổi sáng, César.

Chào buổi sáng.

Chào buổi sáng.

Chào mẹ.

Mẹ thấy sao?

Vậy bữa nay con kể gì cho mẹ nghe bây giờ?

Thiệt tình là cũng chẳng có gì mới.

Hàng xóm mình biết điều lắm.

Hầu hết là biết điều.

Con lo cho cô Clara nhất.

Con đang cố hết sức.

Nhưng coi bộ lần này mọi việc khó khăn hơn con nghĩ.

Nhưng mẹ đừng lo lắng.

Con sẽ có cách thôi.

Chào ông.

Anh biết mấy giờ rồi không?

Hẳn nhiên là không.

4:26 chiều rồi.

Cũng không tệ...

Anh tự phá kỷ lục bản thân rồi đấy.

Xin lỗi, tôi đi thăm mẹ tôi...

Vậy bữa nay là lỗi của mẹ anh đấy.

Hôm qua thì là lỗi của cái radio khiến anh ngủ quên.

Nghe đây, anh phải giờ giấc cho nghiêm chỉnh.

4h, là phải đúng 4h.

César, gặp anh may quá!

Chúng tôi có chút rắc rối.

Vâng, tôi sẽ xử lý ngay.

Cảnh cáo lần chót, nghe chưa?

Chuyện gì vậy bác?

Chiều nay là sinh nhật bà bạn của tôi.

Tổ chức ở sòng bài... Tôi phải nhờ cậy anh!

Hay quá, chuyện gì vậy?

Những đứa con cưng của tôi...

Bỏ chúng lại thiệt là tội quá.

Bác đừng lo... Tôi chăm sóc chúng cho.

Thiệt hả?

Không vấn đề gì đâu.

Anh chỉ việc cho chúng ăn tôi.

Nhưng nhớ, Rocío phải ăn đồ ăn đặc biệt.

Đựng trong lon màu vàng, cho tối đa 2 muỗng.

Đúng rồi. Nếu không, con bé bị rối loạn tiêu hóa liền.

Rồi nó bị tào tháo rượt ghê lắm...

Tôi biết. Bác an tâm.

Oh, tôi có làm cho anh cái bánh để trong bếp.

Tôi tự tay làm đấy. Bánh khoai tây. Ngon lắm!

Thôi tôi đi kẻo không còn chỗ mà ngồi!

Bác chơi vui nhé!

Anh cũng thế!

3B - Ra ngoài lúc...

Sao mình không hỏi thẳng ba mày?

Má giỏi thì đi mà hỏi!

Tao với mày cùng hỏi ổng!

Chào anh.

Bữa nay sao rồi?

Uff... Khùng lắm!

Hàng xóm ra vô, thư từ lung tung.

Làm tôi muốn phát điên.

Ừ, cậu về nghỉ đi.

Giờ tới lượt tôi đi dọn phân cho họ đây.

Còn lũ chó của họ nữa?

Con không phải làm gì hả?

Mày... ngậm cái mồm cho tao nhờ.

Thẳng nhỏ nói đúng đó. Nó cũng phải dọn mà.

Dọn rác rưởi cho bọn họ.

Tự nó dọn được, đúng không?

Ừ, còn ông thì sao?

Cả ngày ngồi đực ra, chẳng làm đếch gì.

Vậy đó, tôi đâu thèm đổi việc khác chi cho mệt.

Ừ, chắc rồi.

Mày nói gì vậy con.

Má chắc mày thèm được như chú ấy lắm.

Oh yeah, ước mơ của con đó...

ĐM!

Không được hỗn!

Chìa khóa văn phòng đây.

Xong việc chị cất vào tủ nhé.

Ừ, như mọi khi.

Chìa nè, lên lầu dọn đi.

Khoai tây.

Ngon ghê há.

Chào cưng Clara.

Em sợ chuột bọ lắm hả, phải không Clara cưng?

THỨ BA

Ông làm nữa hả?

Cháu làm quái gì giờ này thế?

Còn ông thì sao, đồ khốn?

Tôi hỏi ông đó.

Chú cho cháu tiền rồi mà.

Yeah.

Ông tưởng 60 euros bèo đó đủ khiến tôi ngậm miệng mãi hả.

Hay ông nghĩ tôi ngu lắm?

Thế cháu muốn gì?

Phim người lớn.

Gì chứ?

Ông nghe rồi đó.

Ok.

Giờ về ngủ tiếp đi.

Chào buổi sáng.

Chào anh.

Sáng nay bác không đem Rocío theo hả.

Không.

Con bé tội nghiệp không được khỏe.

Tôi cũng chẳng biết.

Nó ăn trúng thứ gì nữa.

Bị tiêu chảy khủng khiếp.

Già như nó, tôi sợ là...

Bác phải quen dần với điều đó đi.

Cho dù điều đó buồn lắm.

Ừ.

Còn buổi chơi bài bác có thắng không?

12 TIN NHẮN

ĐÊM QUA A MƠ VỀ EM.

EM LÀ CON ĐĨ...

XÓA TẤT CẢ

Xin lỗi.

Ah...

César.

Vâng, César.

Có việc gì?

Hôm qua tôi có nói chuyện với bên môi giới nhà đất.

Họ muốn biết bà lao công làm việc có được không.

Ông có ưng ý không.

Vài hàng xóm có than phiền.

Thiệt tình,

tôi cũng không để ý nữa.

Để tôi hỏi thăm thử.

Nếu không phiền.

Thì mong anh trả lời sớm.

Vâng, tôi sẽ hỏi.

Cảm ơn nhiều... và xin kiếu.

Chào buổi sáng.

Chào cô Clara.

Cô ngủ ngon không? Nhìn cô mệt mệt...

Ừ, dạo này sáng nào thức dậy tôi cũng mệt bã người.

Đâu phải là thiếu ngủ đâu.

Anh César, đừng kêu tôi là Cô nữa... Nghe kỳ lắm.

Tôi thích gọi như thế. Gọi vậy tôi dễ làm việc hơn.

Tùy anh vậy.

Sáng nay dậy trễ hả?

Mấy giờ rồi?

8:30.

Oh không! Tôi bị mất đồng hồ rồi.

Nó quý không?

Với tôi thì có. Mẹ tôi cho...

Oh, chiều qua tôi ghé qua phòng cô... Bị nghẹt ống rồi.

Chiều nay tôi sẽ thông cho.

Tuyệt quá. Tôi vội đi đây.

Cảm ơn nhiều.

Và nếu anh có tìm thấy cái đồng hồ...

Mọi chuyện tốt chứ?

Vâng.

Ciao.

Chuyện quái gì? Vẫn còn 5 phút nữa mà...

Cháu làm gì ở đây thế?

Cháu không đi học hả?

Ai cần ông quan tâm? Có đồ cho tôi chưa?

Ông sống ở đây hả?

Như cái ổ chó!

Mà ông đâu có ở đây nhiều đâu hả.

Nè, tận hưởng đi.

Gì vậy?

Cháu muốn cái này, đúng không?

Ông coi chưa?

Thôi đi đi.

Tôi gặp Clara trong thang máy.

Bọn tui nói chuyện...

về ông.

Cháu nói gì?

Ông sợ hả?

Cháu nói là cổ không biết gì hết?

Cháu nói gì với cổ?

Không nói gì hết.

Nhưng mà từ giờ, mình sẽ nâng giá lên...

Khoảng 100 euros.

Đừng để ai bắt gặp đó.

Bữa nay có chuyện gì vậy?

Chỉ ăn cho xong bữa trưa thôi. Sáng nay bận quá chừng.

Vâng.

Anh ít lên sân thượng há?

Chuyện gì?

Anh hỏi "chuyện gì" là chuyện gì?

Tôi kêu anh lên tưới cây.

Nhưng có kêu tưới giữa trưa đâu.

Anh có thèm nghe đâu!

Coi nè, chết queo hết rồi.

Coi cây Musas nè.

Chết.

Anh biết nó mắc cỡ nào không?

Mấy cái cây xấu hoắc đó hả?

Nhìn mặt lão là biết liền.

Cây Musas.

Bữa nay ổn lắm mẹ à.

Chỉ có Clara là đáng lo thôi.

Con nhỏ lì quá hả?

Lúc nào cũng cười toe toét.

Mọi chuyện đều ổn, đều tuyệt!

Đều tuyệt.

Dù gì, con nghĩ mình đang đúng đường.

Cho nó hết cười nổi nữa luôn.

Chỉ cần... chơi nó thêm một cú.

Ah, còn chuyện nữa...

Sáng nay mây nhân viên văn phòng đến gặp tôi.

Tôi chẳng muốn dây dưa, nhưng...

Là tôi thì tôi sẽ cẩn thận hơn đấy.

Họ nói gì?

Họ than phiền về tình trạng văn phòng.

Sao kỳ vậy. Tôi dọn dẹp kỹ lắm mà...

Im ngay!

Họ giận lắm.

Họ muốn nói chuyện với bên môi giới.

Nhưng tôi nói họ chờ. Tôi cho chị biết trước.

Má, con thề là con dọn rồi...

Im ngay cho!

Tao chịu hết nổi mày rồi!

Tôi thiệt là xin lỗi. Họ chỉ nói với tôi nhiêu đó.

Tôi sẽ dọn chung với nó bữa nay.

Anh César...

Cảm ơn nhiều.

Ừ, chị đừng bận tâm.

Hello?

Hi cưng.

Em ăn tối rồi.

Không, em ngủ ngon lắm.

Nhưng sáng dậy không muốn nổi.

Cả ngày lờ đờ.

Ừ, nhắn tin cả ngày,

vài cái mail, vài lá thư.

Em báo cảnh sát rồi.

Thằng khùng đó gửi mail từ mấy quán cafe net.

Nên cảnh sát cũng bó tay.

Họ nói em đừng lo.

Chắc là thằng khùng nào đó thôi.

Em làm rớt mất tờ giấy...

Chóng mặt quá...

Không, em khỏe. Không sao đâu.

Anh với mấy ông bác sĩ lắm chuyện quá!

Ừ, bác sĩ nói em bị stress.

Bắt em phải nghỉ ngơi.

Ừ, tất nhiên rồi.

Em mà nói với sếp là em đi gặp anh ở San Francisco,

chắc lão lên cơn đau tim quá!

À, em tìm thấy đồng hồ rồi.

Nó rớt xuống bồn rửa chén

và anh chàng trông cửa làm hư nó bằng chất thông cống rồi...

Anh ác quá!

Không, tội nghiệp ảnh. Ảnh đâu có biết.

Ảnh thậm chí còn viết giấy nhắn lại nữa chứ.

Okay.

Ngủ ngon.

Yêu anh.

Tới lúc mình phải chơi nghiêm chỉnh rồi đây.

THỨ TƯ

Gì vậy trời?

Chào buổi sáng.

Chào cô.

Sáng nay cô khỏe không?

Khỏe lắm.

Coi bộ đâu phải vậy.

Trời ạ, anh César!

Anh thiệt là biết cách đối xử với phụ nữ, đúng không?

Tôi tốn biết bao thời gian đứng trước gương...

Nhưng mà anh đúng. Tôi trang điểm đậm quá hả?

Không... chỉ là cái chỗ nổi mề đay nhìn không ổn.

Nó sẽ hết thôi.

Anh Gordi! Vâng, vâng, tất nhiên rồi...

THỨ NĂM

Clara yêu dấu, tôi nghĩ đã đến lúc mình thôi đùa giỡn với nhau rồi.

Tôi nghĩ rằng em đã đoán ra tôi là ai.

Tôi buồn biết mấy khi em quên mất tôi rồi, em có biết không.

Vì tôi mơ tưởng về em suốt bao năm qua.

Tôi đi khám da liễu rồi. Bác sĩ nói tôi bị dị ứng.

Bác sĩ cho thuốc uống, vài ngày là hết thôi.

Tôi thường theo em vào tàu điện ngầm.

Theo sát em đến mức tôi ngửi thấy.

Mùi son phấn nồng nặc của em.

Dạo này nhìn em xấu gái quá.

Nhìn phát bệnh.

Chào buổi sáng, cô Clara.

Chào buổi sáng. Xin phép.

Ciao.

Cô nàng lúc nào cũng vội vàng nhỉ?

Thiệt tình là con chẳng biết sao nó có thể chịu đựng nổi.

Chắc nó giống mẹ phần nào.

Một thằng điên chọn nạn nhân bất kỳ hả?

Chơi tới luôn nè Clara.

Chơi tới luôn...

THỨ HAI

César, anh giúp tôi với!

Đi với tôi.

Căn hộ của tôi toàn là gián không àh.

Phòng ngủ... Hướng này nè, anh César.

Ở đâu?

Cuối hành lang đó.

Gián àh.

Cô đứng yên đó nhé?

Làm ơn nhanh lên, anh César.

Anh còn đó không?

Vâng!

Lấy cho tôi cái áo đầm với.

Cái nào?

Cái màu xám.

Có 2 cái lận.

Cái nào cũng được.

Giũ thiệt kỹ nhé.

Ừ, được rồi.

Giày nữa, đôi màu nâu í.

Nâu đậm?

Không, không, không!

Vậy nâu nhạt hả?

Làm ơn nhanh lên!

Cảm ơn. Nhanh lên anh.

Túi xách nữa, giũ nó đi, làm ơn.

Coi bộ căn hộ của cô bị nhiễm gián nặng đó.

Tởm quá đi, anh César ơi!

Vậy mà tôi ngủ ở đó suốt!

Ghê quá.

Chắc tại cô mua nhằm trái cây thúi

có trứng gián bên trong.

Vài ngày là lũ gián nở đầy ra liền.

Tởm quá! Trứng gián...

Tôi phải làm gì đây?

Ờ thì, diệt côn trùng thôi.

Cô phải dọn sạch cả căn hộ.

Lũ gián đẻ nhanh lắm.

Anh có thể diệt chúng không?

Được hả? Hay quá!

Tôi qua ở ké bên nhà mẹ mấy bữa.

Không, tôi nghĩa cô nên ở lại.

Ở đây hả? Không đời nào! Thấy mà ghê.

Không, nhưng tôi phải vứt bỏ nhiều đồ đạc lắm.

Cô nên ở lại thì tốt hơn.

Không sao đâu.

Nếu phải vứt cái gì đi... thì cứ gọi tôi nhé.

Dù gì thì cũng đến lúc tổng vệ sinh rồi.

Nghiêm túc đó. Tôi cần... Tôi phải làm gì với quần áo của cô bây giờ?

Quần áo hả? Anh khử trùng luôn đi.

Bỏ hết vô giỏ, rồi đem tới tiệm giặt ủi.

Ông làm trò gì rồi, hả César?

Chuyện gì thế?

Căn hộ của tôi toàn gián.

Trứng gián đủ thứ.

Cô nên đi khám bác sĩ lần nữa đi.

Coi bộ không ổn đâu.

Đâu có, đỡ nhiều rồi mà.

Anh mà thấy tôi lúc trước mới kinh.

Kem này coi bộ có tác dụng tốt.

Dạo này tôi xui quá...

Cầu trời mau qua cái hạn này.

Hắn vẫn quấy rối cô hả?

Gì cơ?

Cái thằng khùng đó... suốt ngày nhắn tin quấy rối cô đó.

Ủa, sao anh biết chuyện này?

Chắc cô kể cho bác Verónica...

Bà tám đó mà.

Ừ, hắn vẫn quấy rối tôi.

Bác nói cô biết hắn ta...

bạn cô hay đại loại gì đó.

À không, nhầm lẫn thôi đó mà.

Cảnh sát điều tra rồi.

Người bạn đó sống ở Geneva nhiều năm rồi.

Thằng khùng đó xài sim trả trước, nên cảnh sát không dò được nó.

Nhưng mấy ổng cũng định vị được tín hiệu...

Thằng khùng đó gửi tin nhắn từ khu này nè.

"Ở khu này" là sao?

Ai đó trong tòa nhà này.

Bởi vậy nó biết tôi.

Nhưng nó không biết là cảnh sát dò được đến đây rồi.

Cứ để nó nhắn tin,

cảnh sát đang giăng lưới để tóm nó.

Sớm muộn gì cũng tóm được nó thôi.

Chắc bữa nay nó không ngừng quấy rối nữa đâu hả?

Chắc còn khuya.

Nè, số phone của tôi.

Anh khử trùng xong, gọi báo tôi biết nhé.

Vâng, cô đừng lo.

Mọi chuyện đang phức tạp quá.

Hình như con hơi quá tay.

Mẹ biết con chưa từng mạnh tay vậy với ai cả.

Chắc tại con hy vọng quá.

Lần đầu tiên trong đời con có lý do để sống.

Lâu ngày rồi con không phải leo lên mái nhà.

Con chưa nhận ra.

Con làm tất cả để được gì chứ?

Con khốn đó vẫn cười cợt cả ngày như chưa có gì xảy ra.

Vẫn hạnh phúc.

Còn con lại phải trở về vạch xuất phát.

Lý do vậy là đủ, phải không mẹ?

Mẹ thích vậy, đúng không?

Mẹ thích vậy.

Được rảnh cái cục nợ mà mẹ đã đẻ ra.

Nhưng không.

Chưa đâu.

Đầu tiên, con sẽ làm biến mất nụ cười trên mặt con khốn đó.

Giá nào cũng phải làm.

Chà chà, chuyện gì đây...

Mày sống phí đời ghê.

Không phải chỉ mình tao nghĩ thế đấy nhé.

Tao hỏi thăm mấy ông chủ trước của mày rồi.

Coi bộ mày chẳng làm ở đâu được lâu.

Ba tháng rưỡi, làm ở tòa nhà Balmes 53...

Một tháng, tòa nhà Aribau 14...

Một tháng! Trời, phải không đó?

Ý tao là mày nên bắt đầu tìm chỗ làm mới đi.

Bởi vì mày... ở đây chẳng lâu nữa đâu...

THỨ TƯ

Xin chào.

Có chuyện gì àh?

Nói chuyện với anh vài câu, được không?

Vâng.

Anh không có quyền làm vậy.

Không lâu đâu.

Địa chỉ IP trùng khớp... Thư rác được gửi bằng máy này nè.

Hồi 8:18 hôm qua, rồi 8:24 hôm thứ ba...

Không thể nào.

Đâu có ai ở đây vào giờ đó.

Còn ai khác vô được văn phòng không?

Giờ đó là giờ dọn vệ sinh.

Rõ ràng là thằng nhóc giúp mẹ nó,

nhưng mà theo lời hàng xóm than phiền thì...

Chà, vậy là mình biết thằng nhóc làm trò gì rồi.

Xin chào?

Cô Clara, tôi César đây.

Chào anh César. Mọi chuyện thế nào?

Tốt lắm.

Tôi gọi để báo cô là đã khử trùng xong rồi.

Mọi thứ sạch sẽ... Vấn đề đã giải quyết xong.

Tuyệt quá... Tôi mong được về nhà liền.

Anh nghe chuyện về thằng con bà lao công chưa?

Vâng, tôi có nghe.

Cô cứ về nhà khi nào cô muốn.

Tôi cũng tự tiện dọn dẹp một chút rồi.

Không cần đâu. Thiệt đó.

Nhưng cảm ơn anh nhiều lắm. Tối nay tôi sẽ về.

Vâng.

Cảm ơn nhé, anh César.

Cô đừng bận tâm.

Xem sẵn sàng rồi nè.

Chịu hết nổi!

Em vẫn còn mấy vết sẹo

ở trên lưng.

Anh sẽ nhắm mắt.

Ngốc quá!

Mùi gì vậy?

....!

Khốn thiệt.

THỨ NĂM

Khi nào thức dậy,

Anh thoa kem lên lưng cho em nhé.

Về giường đi, Mimi.

Không, coi náo.

Em hạnh phúc lắm. Lâu rồi thức dậy mới thấy khỏe khoắn thế này.

Chắc tất cả là nhờ có anh ở đây với em.

Và cũng nhờ thằng quỷ kia hết quấy rối em nữa.

Vâng, cả điều đó nữa.

Thằng lao công... Bó tay luôn.

Trong lúc nó phụ mẹ nó nữa chứ.

Thôi, em không muốn nói về chuyện đó nữa đâu cưng.

Mọi chuyện qua rồi.

Mimi?

Cái quỷ gì đây?

Cái nào?

Dưới giường nè.

Chờ chút, em không nghe được gì.

Có cái túi thể thao nè...

Mây cái quái gì thế nhỉ?

Em bó tay. Hổng phải của em.

Ý em sao?

Không phải của em hả?

Không, lạ quá.

Sao lạ được hả Mimi?

Vậy giải thích sao đây?

Anh gác dan tới đây khử trùng. Chắc là của ảnh.

Và ảnh bỏ đồ bên dưới giường em hả?

Gì thế này?

Hình như là cuốn nhật ký.

Còn chìa khóa này nữa?

Marcos...

Gì vậy em?

Chóng mặt hả?

Nằm nghỉ đi.

Nè, để anh kê thêm cái gối.

Em chưa khỏe hẳn đâu.

Anh chẳng thèm biết bác sĩ nói gì.

Anh lo lắm.

Em khỏe rồi mà.

Chắc không?

Vâng.

Em đói nữa.

Biết đói là tốt rồi.

Yêu em lắm.

Anh làm bữa sáng nhe, chịu không?

Em muốn món gì?

Cho em nước trái cây.

Nước nào?

Xoài và chuối.

Không, nước kiwi.

Tủ lạnh trống trơn à, Mimi...

Ah, đúng rồi.

Mình làm gì giờ?

Thôi, ra ngoài ăn sáng đi anh.

OK. Đi mua sắm nữa.

Mua sữa nè...

...ngũ cốc.

Nutella...

Cái gì?

Nutella.

Sữa, ngũ cốc...

Bánh mì...

Cam...

Thôi xuống nhà uống cafe đi anh.

Không.

Ly cafe 4 euros mà không đủ một hớp nữa.

Anh bần tiện quá!

Em gọi sao cũng được.

Anh có thể là...

Vô tắm đi, em đói rã ruột rồi.

Tắm chung há?

Rồi về giường thêm hiệp nữa?

Mình thức dậy làm gì nhỉ?

Mình có việc phải làm mà.

Việc gì?

Em đâu nằm hoài trên giường được.

Buổi sáng đầu tiên em thấy khỏe đó.

Mình đi du lịch vài ngày đi.

Đi đâu?

Em không biết... đi thiệt xa.

Mình ở nhà thư giãn cũng được mà.

Mướn vài bộ phim về xem.

Ừ, rồi anh ngủ ngay đơ sau 10 giây.

OK, nhưng mình không đi khám bác sĩ đâu đó.

Anh nói thiệt đó.

Chuyện gì vậy?

Anh làm gì ở đây?

Anh là thằng quái nào? Làm sao anh vào được đây?

Chính ANH mới phải trả lời đó. Có phải nhà anh đâu...

Tôi sẽ gọi cảnh sát. Tôi cảnh cáo anh đó.

Anh gác dan đây mà.

Thưa cô Clara, cô về rồi.

Anh César, anh làm gì ở đây vậy?

Thiệt tình xin lỗi cô.

Sáng nay định xin phép cô trước, nhưng không gặp được cô.

Tôi để quên đồ nghề trong phòng ngủ...

Tệ cái nữa là, có cả chìa khóa của bác Verónica's trong đó.

Trời ạ! Anh làm bọn này sợ chết khiếp!

Tôi thiệt tình xin lỗi.

Anh đâu thể vào nhà người khác mà không xin phép chứ.

Xin lỗi. Nhưng bác Verónica đang đòi chìa khóa...

Tôi lại không dám nói là làm mất chìa của bả.

Họ đuổi việc tôi mất.

Anh đừng lo, chìa khóa ở đây nè. Tôi đi lấy cho nhé?

Anh ở đây lâu không?

Anh dùng cưa để diệt gián hả?

Không.

Sao anh ướt mem vậy?

Có cái ống nước bị bể...

Thiệt là thảm họa.

Cảm ơn cô nhiều lắm.

Nhìn cô khỏe hẳn ra.

Vâng, du lịch vài ngày tốt cho sức khỏe lắm.

Cảm ơn cô Clara. Tôi thiệt tình xin lỗi.

Nhân tiện nè, anh César,

Tôi thiếu anh bao nhiêu tiền khử trùng?

Không đồng nào. Cô có nợ nần gì tôi đâu.

Cô đừng kể ai nghe chuyện tôi quên chìa khóa, vậy là mình hòa nhau.

Đừng lo chuyện đó. Nhưng tôi sẽ trả tiền công cho anh.

Mình sòng phẳng rồi mà.

Cảm ơn.

Mừng cô về nhà.

Cả anh nữa.

Xin lỗi lần nữa nhé.

Mày giúp tao dễ xử ghê.

Lại tự phá kỷ lục nữa rồi.

Đây là thư đuổi việc.

Anh có 15 ngày để dọn đi.

Anh có quyền thưa kiện, nhưng tôi khuyên anh đừng thưa làm gì cho mất công.

Anh chắc là anh không sao chứ?

Vâng, bác đừng lo, tôi sẽ tìm được việc khác thôi.

Chẳng hiểu bọn họ nghĩ gì nữa.

Họ đuổi bà lao công rồi.

Bả làm cho chúng ta biết bao năm qua.

Anh biết đó, tôi và lũ cún cưng

tuyệt đối không phàn nàn gì về anh cả.

Hoàn toàn ngược lại là đằng khác.

Anh biết điều đó mà, phải không?

Oh anh César,

bọn tôi sẽ nhớ anh lắm.

Nếu anh có hẹn bạn gái, thì đừng lo.

Anh cất cái này vô tủ lạnh, mai mốt ăn cũng được.

Để lâu không sao.

Bác tốt bụng quá, bác Verónica.

Có gì đâu.

Tôi chẳng hiểu sao bác vẫn độc thân.

Không chồng không con, càng lúc càng khó khăn cho bác.

Bác già ngáp rồi.

Càng ngày càng già.

Thiệt là nhục khi bác chết dần chết mòn trong cái căn hộ đó.

Lũ chó cũng an ủi phần nào, phải rồi.

Nhưng đó đâu phải là con cái.

Chỉ là chó thôi.

Đừng dấu lòng làm gì nữa.

Vì tôi thấy.

Tôi ở đây cả ngày. Hàng xóm xì xào...

Tôi thấy.

Họ giả bộ lắng nghe bác thôi...

Nhưng họ chỉ tội nghiệp bác.

Họ quan tâm tới bác làm gì.

Bởi vậy, bác đừng tin họ.

Tin tôi đi.

Qua thời của bác rồi.

Giờ bác cô đơn kinh khủng.

Và tin tôi đi... Không có thuốc chữa cho bác đâu.

Cảm ơn món thịt hầm nhé.

Xin lỗi bác.

Xin chào.

Chào bác, Verónica!

Tôi đi nữa đây. Đi cuối tuần này thôi.

Bác khỏe không?

Chắc không?

Chào anh, César.

Cô đi lâu không?

Không, 4 ngày thôi, chủ nhật tôi về.

Đi thôi Clara. Mình hẹn bác sĩ lúc 6 giờ.

Cô đi đâu thế?

Đi xa.

Cuối tuần vui nhé, anh César.

Chào, César.

Cảm ơn chương trình phát thanh của các bạn.

Các bạn giúp tôi nhiều lắm.

Cho chúng tôi biết, điều gì khiến anh không hạnh phúc đến thế?

Đó chính là nỗi khổ của tôi.

Tôi không thể sống hạnh phúc.

Tôi chưa từng hạnh phúc.

Tôi nghĩ tôi được sinh ra mà không hề biết đến hạnh phúc.

Giống như là mù hay điếc bẩm sinh vậy đó.

Nhưng tệ hơn...

Các bạn không thể tưởng tượng nổi cảm giác trống rỗng mỗi khi thức dậy.

Tôi cố hết sức để không buông xuôi.

Điều duy nhất giúp tôi chính là biết những người khác cũng bất hạnh như tôi.

Hãy tin tôi Tôi đang cố hết sức.

Cố hết sức.

Bởi vậy tôi muốn cảm ơn các bạn.

Các bạn đã giúp tôi nhiều lắm.

Thiệt nhiều.

Nhưng giờ chẳng còn gì có ý nghĩa nữa.

Anh chẳng hiểu sao em nổi khùng dữ vậy.

Anh muốn em làm gì?

Nhảy ra khỏi cửa sổ hả?

Em muốn anh phản ứng làm sao?

Làm sao hả?

Ví dụ như, hãy biết tin tưởng ở em.

Mimi...

Mình nói chuyện như người lớn được không?

Em thề là em đang cố đây.

Anh biết, em yêu.

Nhưng cả 6 tuần nay rồi anh chưa gặp em...

Và lúc nào cũng phải xài bao cao su. Luôn luôn!

Ít nhất anh có quyền được ngạc nhiên chứ.

Ngạc nhiên à, vâng. Em cũng vậy đó!

Ngạc nhiên là một chuyện, nhưng đừng nói bóng nói gió...

Anh chẳng bóng gió gì cả.

Anh chỉ nói là mình xa cách quá, có vậy thôi.

Anh nghe bác sĩ nói rồi đó.

Chuyện đó có thể xảy ra mà.

Nhưng 4 tuần nữa mới dính bầu mà.

Nhưng bác sĩ nói rồi. Mẹ kiếp!

Cơ bản là vẫn có thế dính.

Ừ... cơ bản là thế.

Đi chết đi!

Để em yên, làm ơn...

Chuyện của mình đang đơm hoa kết trái, phải không Clara?

Chắc là do anh không làm chuyện xấu hả.

Thời gian của chúng ta sắp cạn rồi...

THỨ SÁU

Hi.

Tôi hỏi anh ngoài quầy nhưng người ta chỉ tôi vô đây...

Có việc gì?

Hình như nhà Clara vẫn còn gián.

Chắc anh phải xịt thuốc lần nữa.

Anh không phiền xem lại lần nữa chứ?

Vângm không sao.

Anh chờ chút.

Vào đi.

Tôi có thấy gì đâu.

Không hả?

Nhìn kỹ đi.

Chắc trong phòng ngủ đó.

Cô Clara đâu?

Cô ấy không có nhà.

Đừng lo về cô ấy.

Cái gì đó?

Cái quái gì đó?

Cái gì đây?

Mày lẻn vào đây bao lâu rồi?

Bao lâu rồi?

5 tuần.

5 tuần. Hả?

Clara có phiền gì tôi đâu.

Clara đâu có biết gì!

Mày làm gì cô ấy?

Tôi an ủi cô ấy, không như anh.

Mày làm gì cô ấy?

Mày làm gì cô ấy?

Anh đoán không ra hả?

Cơ bản là có thể mà.

Anh César Manso?

Làm ơn.

Đi lối này.

Đây là anh gác dan.

Không. Tôi nói rồi, tôi đâu còn làm ở đây nữa.

Phải rồi...

Làm ơn theo tôi.

Cho chúng tôi một phút nhé?

Anh biết người đàn ông này không?

Có biết.

Vâng... Anh ta là bạn trai cô Blas.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Hình như tự tử. Chúng tôi cũng không chắc nữa.

Tự tử hả?

Rồi sẽ biết thôi.

Anh có thấy người lạ nào vào tòa nhà hôm nay không?

Không.

Chắc là không đâu.

Anh chắc không?

Tôi nói rồi, tôi đâu làm việc ở đây nữa.

Tôi đâu biết gì.

Phải rồi...

Tôi biết, anh có chìa của tất cả các căn hộ ở đây phải không.

Vâng, làm gác dan nên tôi có đủ các chìa khóa.

Có chuyện gì?

Tôi biết cô Blas khá rõ. Tôi muốn chia buồn với cô ấy...

Giờ này không thích hợp đâu.

Tôi thấy ông!

Đang tìm chú hả?

Ba ơi.

Má ơi.

Đừng lo, họ chỉ đang ngủ thôi.

Nếu là cháu, thì chú không dám hét lên đâu.

Em tôi đâu?

Ông định làm gì tôi?

Ba ơi!

Nghe nè.

Chú đã làm điều xấu kinh với cô Clara.

Và, ừ, chú cũng có liên quan đến cái chết của bạn trai cô ấy.

Mình cần gì phải giỡn chơi với nhau.

Cháu biết vì sao chú kể hết cho nghe không?

Vì cháu phải biết chú dám làm gì.

Chú biết mọi điều về cô Clara...

Chú cũng biết hết về cháu nữa.

Biết cháu học trường nào.

Biết bà nội cháu sống ở đâu.

Chú đọc tiểu sử trên Twitter của cháu luôn rồi.

Chú biết những đứa bạn của cháu.

Vanesa nè.

Katia nè.

Sofia nữa.

Bới vậy nếu cháu dám hé miệng...

Chú biết cách nào để hại cháu...

Thê thảm luôn...

Cháu và cả nhà cháu nữa.

Hiểu không?

Hiểu không?

Không thì...

Chào buổi sáng.

Anh đi hả?

Vâng.

Coi bộ anh vội vã quá nhỉ.

Tôi nói rồi, tôi có còn làm việc ở đây nữa đâu...

Ừ, phải rồi.

Nhưng tôi vẫn muốn hỏi anh vài câu.

Được không?

Có gì đâu mà xem với xét.

Đừng lo.

Không biết tôi giúp gì được ông.

Tôi tưởng đó là vụ tự tử mà.

Vấn đề là chỗ đó. Chúng tôi vẫn chưa chắc.

Vấn đề là chúng tôi thấy dâu tay của anh khắp nơi trong căn hộ...

ở những chỗ không ai ngờ nhất...

Vâng.

Cô Blas kêu tôi khử trùng căn hộ mầy ngày trước mà.

Và tôi đã...

Ừ... Cô ấy cho bọn tôi biết rồi.

Cô ấy cũng cho biết anh gặp anh Bazán như thế nào...

Ai chứ?

Bạn trai cô ấy.

Người chết ấy.

Ah... vâng.

Tình huống đó kỳ cục quá.

Tôi cũng tưởng tượng được.

Nhưng tôi đâu biết rõ anh ta.

Ý tôi là... tôi đâu biết họ quan hệ ra sao.

Ông hiểu ý tôi mà.

Không, tôi không hiểu ý anh.

Anh nói vậy là ý gì?

Tôi không biết... Chỉ thấy hơi kỳ cục.

Kỳ cục hả?

Chà.

Nếu anh muốn, mình nói chuyện khác đi.

Cứ cho là tôi không chắc họ có hòa hợp không.

Không à?

Đêm nọ tôi nghe họ cãi nhau...

Okay...

Cô Blas cũng có nói họ đang có vài vấn đề.

Tôi chẳng biết gì cả. Tôi quen biết gì anh ta.

Những bữa xảy ra chuyện... anh ta có vẻ bức xúc.

Bức xúc hả?

Bức xúc như thế nào?

Tôi không biết...

Lo lắng.

Chắc hơi bị mất trí.

Tôi hiểu...

Nhưng tốt hơn thì ông nên hỏi cô bé căn hộ đối diện.

Thiệt không?

Cô bé kể với tôi là thấy anh ta đứng chỗ cầu thang và ảnh làm nó sợ chết khiếp...

Nhưng con bé sẽ giải thích rõ hơn cho ông...

Vâng.

Chúng tôi sẽ hỏi con bé.

Cảm ơn anh...

Đừng bận tâm.

Cô Clara, rốt cuộc cũng gặp được cô.

Cô khỏe không?

Tôi không nghĩ là sẽ gặp được cô nữa...

Tôi rất lấy làm tiếc về chuyện xảy ra.

Thiệt là một thảm kịch.

Tôi không biết cô phải trải qua những chuyện gì.

Ừ thôi, cảm ơn anh.

Cảm ơn sự giúp đỡ của anh.

Tạm biệt.

Tôi mong được thấy nụ cười trên môi cô.

Mày hạnh phúc rồi phải không, thằng khốn?

Không.

Chưa đâu.

Clara.

Có thư cho con.

Mimi yêu dấu,

Hy vọng em không phiền khi anh gọi em như thế.

Anh đoán lâu rồi không ai gọi em như vậy,

và anh nghĩ chắc em sẽ thích.

Anh đã kiên nhẫn chờ đợi đến đúng phút giây để gởi em lá thư này.

Chuyện này không dễ dàng tí nào.

Nhưng đã đến lúc em phải biết mọi việc anh làm.

Lý do của anh.

Và biết em quan trọng đối với anh đến dường nào.

Em chắc không tin rằng anh đã bao lần tưởng tượng khuôn mặt của em khi đọc lá thư này.

Rằng em cảm thấy ra sao.

Và anh đảm bảo với em rằng điều đó là quá đủ để anh sống tiếp.

Anh chỉ hy vọng rằng mỗi khi em ngắm nhìn con chúng ta, em sẽ nhớ đến anh.

Nhớ mọi điều anh làm.

Nhớ mọi đêm ta bên nhau.

Anh biết lá thư này sẽ thay đổi tất cả.

Nhưng anh không quan tâm.

Nhờ có em, anh đã biết đến hạnh phúc.

Và anh hứa với em rằng, anh sẽ cố sức để mãi được hạnh phúc.

Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.