All language subtitles for El.hoyo.2019.1080p.BluRay.DD+5. vie

af Afrikaans
ak Akan
sq Albanian
am Amharic
ar Arabic
hy Armenian
az Azerbaijani
eu Basque
be Belarusian
bem Bemba
bn Bengali
bh Bihari
bs Bosnian
br Breton
bg Bulgarian
km Cambodian
ca Catalan
ceb Cebuano
chr Cherokee
ny Chichewa
zh-CN Chinese (Simplified)
zh-TW Chinese (Traditional)
co Corsican
hr Croatian
cs Czech
da Danish
nl Dutch
en English Download
eo Esperanto
et Estonian
ee Ewe
fo Faroese
tl Filipino
fi Finnish
fr French
fy Frisian
gaa Ga
gl Galician
ka Georgian
de German Download
el Greek
gn Guarani
gu Gujarati
ht Haitian Creole
ha Hausa
haw Hawaiian
iw Hebrew
hi Hindi
hmn Hmong
hu Hungarian
is Icelandic
ig Igbo
id Indonesian
ia Interlingua
ga Irish
it Italian
ja Japanese
jw Javanese
kn Kannada
kk Kazakh
rw Kinyarwanda
rn Kirundi
kg Kongo
ko Korean
kri Krio (Sierra Leone)
ku Kurdish
ckb Kurdish (Soranî)
ky Kyrgyz
lo Laothian
la Latin
lv Latvian
ln Lingala
lt Lithuanian
loz Lozi
lg Luganda
ach Luo
lb Luxembourgish
mk Macedonian
mg Malagasy
ms Malay
ml Malayalam
mt Maltese
mi Maori
mr Marathi
mfe Mauritian Creole
mo Moldavian
mn Mongolian
my Myanmar (Burmese)
sr-ME Montenegrin
ne Nepali
pcm Nigerian Pidgin
nso Northern Sotho
no Norwegian
nn Norwegian (Nynorsk)
oc Occitan
or Oriya
om Oromo
ps Pashto
fa Persian
pl Polish
pt-BR Portuguese (Brazil)
pt Portuguese (Portugal)
pa Punjabi
qu Quechua
ro Romanian
rm Romansh
nyn Runyakitara
ru Russian
sm Samoan
gd Scots Gaelic
sr Serbian
sh Serbo-Croatian
st Sesotho
tn Setswana
crs Seychellois Creole
sn Shona
sd Sindhi
si Sinhalese
sk Slovak
sl Slovenian
so Somali
es Spanish
es-419 Spanish (Latin American) Download
su Sundanese
sw Swahili
sv Swedish
tg Tajik
ta Tamil
tt Tatar
te Telugu
th Thai
ti Tigrinya
to Tonga
lua Tshiluba
tum Tumbuka
tr Turkish
tk Turkmen
tw Twi
ug Uighur
uk Ukrainian
ur Urdu
uz Uzbek
vi Vietnamese
cy Welsh
wo Wolof
xh Xhosa
yi Yiddish
yo Yoruba
zu Zulu

Original subtitles

Ở đây có ba loại người.

Những người ở trên,

những người ở dưới,

và những người ngã xuống.

‪Tầng 48.‬

‪- Cái Hố.‬ ‪- Phải.‬

‪Cái Hố.‬

‪Và chỉ mới đầu tháng.‬

‪Nên vấn đề là...‬

‪ta sẽ ăn gì?‬

‪Ta sẽ ăn gì?‬

‪Dĩ nhiên là đồ ăn thừa‬ ‪của đám người ở trên.‬

‪- Ở trên nào?‬ ‪- Người ở Tầng 47. Hiển nhiên rồi.‬

‪Tôi là Goreng.‬

‪Xin hãy ở phía bên kia của cái hố.‬

‪Goreng.‬

‪Ông được đặt tên gì?‬

‪Phải.‬

‪Nên biết tên nhau mới phải.‬

‪Ta sẽ ở với nhau dài dài.‬

‪Hoặc là không.‬

‪Ai biết chứ?‬

‪Tôi là Trimagasi.‬

‪Ông Trimagasi,‬ ‪ông biết cái Hố hoạt động ra sao chứ?‬

‪Hiển nhiên rồi.‬ ‪Liên quan đến việc ăn uống.‬

‪Thỉnh thoảng rất dễ dàng.‬

‪Nhưng có lúc lại rất khó khăn.‬

‪Tùy vào việc ta ở tầng nào.‬

‪Thật may vì Tầng 48 là tốt rồi.‬

‪Có nhiều người hơn ở bên dưới à?‬ ‪Khoan, đừng nói.‬

‪Hiển nhiên rồi.‬

‪Sẽ sớm có ít người hơn thôi.‬

‪- Này, mấy người ở dưới nghe tôi không?‬ ‪- Đừng gọi họ.‬

‪- Sao lại không?‬ ‪- Vì họ ở dưới.‬

‪Đám ở trên không trả lời đâu.‬

‪- Tại sao?‬ ‪- Vì họ ở trên, hiển nhiên rồi.‬

‪Mọi thứ rất hiển nhiên với ông nhỉ?‬ ‪Hẳn ông ở đây lâu lắm rồi.‬

‪Nhiều tháng. Rất nhiều tháng.‬

‪Nói lại, Tầng 48 là tốt rồi.‬

‪Cậu gặp may đấy.‬

‪Ta sẽ ở tầng tốt thế này trong bao lâu?‬

‪Đúng một tháng.‬

‪Để rồi xem.‬

‪Tôi sẽ không trả lời câu hỏi nào nữa.‬

‪Nói chuyện làm tôi mệt quá.‬

‪Nhất là khi tôi nói cậu thì nhiều,‬ ‪cậu nói chả được bao nhiêu.‬

‪Hiển nhiên là chả công bằng.‬

‪Nên kể từ giờ,‬

‪cậu nói chừng nào, tôi nói chừng đó.‬

‪Đèn đỏ tắt. Đèn xanh bật.‬

‪Tôi vừa nói ông biết.‬ ‪Ông phải trả lời thì mới công bằng.‬

‪Sao đèn đỏ lại tắt, đèn xanh bật?‬

‪Chỗ thức ăn này là đồ thừa.‬

‪Hiển nhiên rồi,‬ ‪tôi chả ngại khi nói "hiển nhiên" đâu.‬

‪Kinh quá đi.‬

‪Được rồi.‬

‪Giả sử trên ta là 47 tầng‬ ‪và hai người ở mỗi tầng,‬

‪nghĩa là ta đang ăn đồ thừa của 94 người.‬

‪Đừng lo làm gì.‬

‪Sớm thôi, ở trên sẽ có ít người hơn.‬

‪- Cậu không ăn sao?‬ ‪- Không đói.‬

‪Rồi cậu sẽ đói thôi.‬

‪Tại sao sẽ có ít người hơn?‬

‪Tôi sẽ không nói‬ ‪điều đó là hiển nhiên, vì không phải.‬

‪Tôi cũng chả hiểu‬ ‪mãi cho đến khi lên tới Tầng 8.‬

‪Rượu này!‬

‪Bọn tầng trên chắc Hồi giáo và kiêng rượu.‬

‪Thường thì rượu chả đến được tầng này.‬

‪Cậu không ăn thật hả?‬

‪Để dành ăn sau.‬

‪Sao ông lại làm thế?‬

‪Cho bọn ở dưới ăn.‬

‪Lỡ đám người ở trên cũng làm thế?‬

‪Chắc chúng đã làm vậy.‬

‪Lũ khốn.‬

‪- Nóng quá nhỉ?‬ ‪- Sẽ còn nóng hơn đấy.‬

‪Nóng hơn sao?‬

‪Chúng ta sẽ bị đốt ra tro.‬

‪Thế ư? Tại sao?‬

‪Vì cậu đấy.‬

‪Nhiệt độ sẽ tăng lên‬ ‪không giới hạn, trừ phi...‬

‪- Trừ phi gì?‬ ‪- Cậu vứt quả táo đó đi.‬

‪Ta chỉ được ăn‬ ‪khi bục đồ ăn dừng ở tầng của ta.‬

‪Nếu cậu giữ lại bất cứ thứ gì,‬ ‪nhiệt độ sẽ tăng lên tới khi ta bị thiêu.‬

‪Hoặc hạ xuống tới khi ta chết cóng.‬

‪Nói chung là tùy.‬

‪Chết tiệt.‬

‪Anh có hiểu không?‬

‪Anh hiểu chứ?‬

‪Sao?‬

‪Anh có hiểu một khi vào trong đó,‬ ‪bọn tôi đồng ý thì mới có thể rời đi?‬

‪Vậy tôi đã được nhận?‬

‪Chưa đâu.‬

‪Tôi mang sách được không?‬

‪Bất cứ thứ gì anh muốn.‬

‪ĐÔN KIHÔTÊ‬ ‪NHÀ QUÝ TỘC TÀI BA XỨ MANCHA‬

‪Tôi muốn kể lý do tôi vào đây.‬

‪Để làm gì?‬

‪Để ông có thể cho tôi biết‬ ‪lý do ông ở đây.‬

‪Hiển nhiên rồi.‬

‪Tôi muốn cai thuốc và đọc Đôn Kihôtê.‬

‪Họ bảo tôi có thể‬ ‪mang theo một thứ và tôi nghĩ...‬

‪Cậu tự nguyện vào đây?‬

‪Sáu tháng để đổi lấy một chứng chỉ, vâng.‬

‪Chứng chỉ?‬

‪Ý cậu là sao chứ?‬

‪Vậy họ nợ tôi hai chứng chỉ.‬

‪Tôi sẽ ở đây một năm.‬

‪Sao ông lại ở đây?‬

‪Gã này được nhận chứng chỉ,‬ ‪còn mình thì không?‬

‪Tôi mà là cậu, tôi sẽ tránh xa chỗ đó.‬

‪- Hôm nay cũng không ăn à?‬ ‪- Hiển nhiên là không.‬

‪Đúng là lãng phí.‬

‪Cậu không xứng ở tầng này.‬

‪Ông chưa kể lý do ông ở đây.‬

‪Thôi nào, kể đi.‬

‪Được rồi, nhưng chỉ khi cậu hứa‬ ‪không cướp từ "hiển nhiên" nữa.‬

‪Tôi đang ở nhà xem một gã râu ria‬ ‪quảng cáo đồ mài dao.‬

‪"Samurai-Max mài sắc mọi con dao,‬ ‪thẳng tắp và có răng cưa", hắn nói.‬

‪"Nhìn con dao này đi.‬

‪Rất cùn, chẳng thể cắt nổi miếng bọt biển.‬

‪Sau khi mài bằng Samura-Max, nó có thể‬ ‪cắt xuyên bề mặt cứng nhất, kể cả gạch".‬

‪Và đúng là thế.‬

‪Sau đó, vài bà nội trợ xuất hiện‬

‪và tuyên bố‬ ‪Samurai-Max đã thay đổi đời họ.‬

‪"Chúng tôi chẳng thể gọt vỏ cà chua,‬

‪cắt bánh mì thì vỡ vụn.‬

‪Samurai-Max đã thay đổi đời chúng tôi",‬ ‪bọn họ đều nói thế.‬

‪Nói thật thì,‬ ‪tôi chưa từng gọt vỏ cà chua.‬

‪Toàn mua bánh mì cắt lát.‬

‪Chả hiểu sao họ cần‬ ‪dùng dao làm bếp cắt gạch.‬

‪Nhưng nó đã khiến tôi suy nghĩ.‬

‪Sao tôi lại không đi mài sắc dao?‬

‪Nếu đời tôi tệ hại‬ ‪là do tôi không mài sắc chúng thì sao?‬

‪Vì tôi không quan tâm tiểu tiết à?‬

‪- Tiểu tiết, Goreng à.‬ ‪- Ông có mua nó chứ?‬

‪- Hiển nhiên là có.‬ ‪- Sau đó thì sao?‬

‪Ông có mài sắc dao rồi cắt cổ ai không?‬

‪Mua xong, tôi tiếp tục‬ ‪xem quảng cáo tiếp theo.‬

‪Vẫn gã râu ria kia và mấy bà nội trợ đó.‬

‪Đoán xem họ bán gì nào.‬

‪Một con dao ngon lành không hề bị cùn‬ ‪kể cả sau khi cắt gạch.‬

‪Nó trở nên sắc bén hơn khi cắt đồ.‬

‪Biết nó được gọi là gì không?‬

‪- Samurai-Plus.‬ ‪- Cậu cũng mua nó à?‬

‪- Không.‬ ‪- Hiển nhiên họ đã cười vào mặt tôi.‬

‪Chính là tiểu tiết.‬

‪Chính nó đã khiến tôi nổi điên.‬

‪Tôi vồ lấy TV,‬

‪ném qua cửa sổ,‬

‪và nó rơi lên đầu‬ ‪một người nhập cư chui đang đi xe đạp.‬

‪Anh ta chết là lỗi của tôi sao?‬

‪Lẽ ra anh ta không nên ở đó.‬

‪Ông bị đưa vào đây vì giết người sao?‬

‪Tôi được chọn lựa,‬ ‪hoặc nhà thương điên hoặc cái Hố này.‬

‪Và tôi chọn nơi này.‬

‪Họ đâu đề nghị cho tôi cái chứng chỉ nào.‬

‪Có bao nhiêu tầng?‬

‪Không rõ.‬ ‪Ít nhất là 132 tầng, vì tôi từng ở đó.‬

‪Một trăm ba mươi hai.‬

‪Ở dưới còn rất nhiều tầng.‬

‪- Bao nhiêu đồ ăn xuống được tới đó?‬ ‪- Không.‬

‪Đâu thể trải qua cả tháng mà không ăn.‬

‪Tôi đâu nói mình không ăn.‬

‪Chỉ nói đồ ăn không xuống được tới đó.‬

‪Và ta có thể trải qua‬ ‪hơn một tháng mà không ăn.‬

‪Nhưng nếu bị đưa vào‬ ‪hai tầng thấp liên tiếp thì tiêu đời.‬

‪Phải liên lạc với đám ở trên.‬

‪Để làm gì?‬

‪Họ phải hạn chế thức ăn của mình.‬

‪Họ sẽ nói với Tầng 46.‬

‪Tầng 46 sẽ nói với Tầng 45 và cứ vậy.‬

‪Cậu là cộng sản à?‬

‪Tôi nói đúng mà.‬ ‪Chia khẩu phần thì sẽ công bằng.‬

‪Bọn ở trên sẽ không nghe lời đám cộng sản.‬

‪Vậy tôi sẽ bắt đầu với bên dưới.‬

‪Này! Các anh Tầng 49!‬

‪Lần sau hãy để lại‬ ‪nhiều rượu hơn, lũ khốn!‬

‪Rượu của bọn mày đây, lũ ngu!‬

‪Bọn ở dưới là ở dưới, Goreng.‬

‪- Tháng tới, họ có thể ở trên.‬ ‪- Ừ, và chúng có thể tè lên ta.‬

‪Lũ khốn.‬

‪Tôi đã chọn một quyển sách.‬

‪Ông chọn gì thế?‬

‪Hiển nhiên là nó.‬

‪Dao Samurai-Plus.‬

‪Làm thế không thấy mệt à?‬

‪Rất tuyệt vời.‬

‪Càng dùng, nó càng sắc bén.‬

‪- Đó là người à?‬ ‪- Dĩ nhiên.‬

‪Hy vọng hắn không kiêng rượu.‬

‪Ta đang thiếu rượu.‬

‪Ở các tầng trên,‬ ‪ta có thể ăn bao nhiêu tùy thích.‬

‪Nhưng không có gì để mong chờ...‬

‪và phải suy nghĩ nhiều điều.‬

‪Các người không ai làm gì hết à?‬

‪Tôi mà là cậu,‬ ‪tôi sẽ cầu nguyện để được ở các tầng giữa.‬

‪Người như cậu mà ở trên‬ ‪thì chắc sẽ nhảy xuống.‬

‪Và nếu ở dưới thì lại chẳng có can đảm.‬

‪Can đảm để làm gì?‬

‪Tối nay đọc cho tôi một chương chứ?‬

‪Dạo này, tôi không ngủ được.‬

‪Tôi nhớ TV của mình.‬

‪Ông từng ở những tầng nào?‬

‪Tôi thức dậy ở Tầng 72.‬

‪Sau đó là Tầng 26.‬

‪Rồi Tầng 78, 43.‬

‪Tiếp theo là Tầng 11, 79.‬

‪Rồi Tầng 32, Tầng 8.‬

‪Tháng trước, tôi ở Tầng 132.‬

‪Giờ tôi ở tầng này.‬

‪Ông từng ở với ai?‬ ‪Chắc ông thức dậy với cùng một người.‬

‪- Ông từng ở với ai?‬ ‪- Sao cậu nghĩ thế?‬

‪Ông nói tháng sau ta sẽ ở cùng nhau.‬ ‪Ông từng ở với ai?‬

‪Không quan trọng. Quan trọng là‬ ‪ông có con dao tự làm bén.‬

‪Và bạn tù của ông biến mất‬ ‪ở tầng chẳng có tí đồ ăn nào.‬

‪Trông ông chẳng giống bị bỏ đói cả tháng.‬

‪Đáp án quá hiển nhiên.‬

‪Cậu đã hứa sẽ không dùng từ đó rồi.‬

‪Hiển nhiên ông đã lờ đi điều răn thứ năm.‬

‪Và hiển nhiên ông đã ăn bạn tù.‬

‪Đừng bận tâm cô ta. Ăn hết đi.‬

‪- Cô ấy bị thương?‬ ‪- Không có gì nghiêm trọng đâu.‬

‪Đúng không, Miharu?‬

‪Ông biết cô ấy?‬

‪Tháng nào cô ấy cũng xuống.‬

‪- Tại sao?‬ ‪- Cô ấy đang tìm con trai.‬

‪Trong Hố có con nít sao?‬

‪Không sao đâu.‬

‪Ấy chà.‬

‪Muốn giữ cô ta vài ngày à?‬

‪Tưởng cậu là người thật thà đấy.‬

‪Muốn giúp thôi.‬

‪Tôi đang giúp cô ta.‬

‪Trong Hố này, mọi người tự do lựa chọn.‬

‪Cô ta đã chọn đi xuống.‬

‪Cậu biết cô ta làm gì mỗi tháng không?‬

‪Trước khi xuống,‬ ‪cô ta giết bạn tù của mình.‬

‪Để tăng cơ hội‬ ‪được ở cùng con của cô ta tháng sau.‬

‪Cái xác cậu thấy ngã nhào xuống‬ ‪có lẽ là bạn tù của cô ta.‬

‪Tôi không giết ai ở Tầng 132.‬

‪Thời gian trong Hố của bạn tù tôi đã hết.‬

‪Cậu ta hẳn đang phát đạt ngoài kia‬ ‪với chứng chỉ của mình.‬

‪Tám ngày sau, một cái xác rơi xuống‬ ‪khi bục đồ ăn dừng ở tầng bọn tôi.‬

‪Chúng tôi đã ăn thịt người.‬

‪Nhưng không giết ai cả.‬

‪Này!‬

‪Để cô ấy yên, lũ khốn!‬

‪Họ sẽ chỉ giữ cô ta một hai ngày.‬ ‪Đừng can thiệp.‬

‪Tối nay đọc cho tôi một chương...‬

‪Nào, nhảy đi!‬

‪Chỉ cách ta khoảng sáu mét thôi.‬

‪Ông muốn nghe chương nào?‬

‪Hiển nhiên là chương đầu.‬

‪Chúa ơi!‬

‪"Đâu đó ở xứ La Mancha,‬ ‪mà tôi chẳng buồn nhớ tên,‬

‪cách đây không lâu, nhà quý tộc nọ‬ ‪có ngọn giáo chỉ để làm cảnh,‬

‪cái khiên cũ kỹ, con ngựa già‬ ‪gầy nhom, và con chó săn thỏ".‬

‪Cậu có tin vào Chúa không?‬

‪Sao lại hỏi thế?‬

‪Nếu có, hãy cầu nguyện cho chúng ta đi.‬

‪Cậu có ngửi thấy không?‬

‪Là mùi khí gas.‬

‪Vài giây nữa, họ sẽ chuốc mê ta.‬

‪Mai khi tỉnh dậy, ta sẽ ở một tầng khác.‬

‪Tôi thích cậu, Goreng.‬

‪Tôi nghĩ cậu sẽ không trụ được lâu.‬

‪Nhưng tôi thích cậu.‬

‪Cậu có trái tim nhân hậu.‬

‪Tôi chỉ còn hai tháng ở đây thôi.‬

‪Khi ra ngoài, tôi nghĩ‬ ‪mình sẽ nhận được một chứng chỉ.‬

‪Và điều đó không phải tiểu tiết.‬

‪Ông tin vào Chúa chứ?‬

‪Tháng này thì có.‬

‪Cậu ngủ say như chết ấy, Goreng.‬

‪Không!‬

‪Đừng lo.‬

‪Bình tĩnh nào.‬

‪Tầng này không tốt chút nào.‬ ‪Giờ cậu hiểu chưa?‬

‪Cậu trẻ hơn và khỏe hơn tôi.‬

‪Có thể cậu không tấn công tôi‬ ‪hôm nay hay ngày mai.‬

‪Nhưng dần dà, cậu sẽ nhìn tôi khác đi.‬

‪Cái đói khiến người ta nổi điên.‬

‪Trong trường hợp như thế,‬ ‪chỉ có ăn hoặc bị ăn thôi.‬

‪Hiển nhiên tôi không muốn giết cậu.‬

‪Thịt cậu sẽ thối rữa nhanh.‬

‪Và ta sẽ chẳng có thức ăn.‬

‪Tôi cũng sẽ không xẻ thịt cậu ngay.‬

‪Ta có thể nhịn ăn được tuần đầu.‬

‪Cậu đã từng ăn ốc chưa?‬

‪Đừng làm thế. Xin ông đấy.‬

‪Bọn màu mè gọi chúng là ốc sên.‬

‪Ở một số nước, họ thích ăn lắm đấy.‬

‪Nhưng phải thanh tẩy‬ ‪bảy đến mười ngày thì mới ăn được.‬

‪Nên khoan hãy... sợ hãi.‬

‪Nghe thấy chứ?‬

‪Tiếng thét của đám người tỉnh dậy...‬

‪và nhận ra mình ở tầng nào.‬

‪Đừng làm thế.‬

‪Ông đâu cần làm thế, Trimagasi.‬

‪Tình bạn của ta sẽ dần biến mất.‬

‪Kết quả ta sẽ nghi ngờ lẫn nhau‬

‪rồi tiếp theo‬ ‪sẽ tạo ra xung đột và tội ác.‬

‪Tôi biết thế,‬ ‪vì tôi trải qua chuyện đó rồi.‬

‪Ông là tên sát nhân khốn kiếp.‬

‪Không. Tôi chỉ sợ hãi thôi.‬

‪Tôi không hề thích khi làm vậy, ốc sên.‬

‪Tôi không phải ốc sên.‬

‪Xin lỗi, nghĩ cậu là ốc sên‬ ‪khiến tôi thấy thoải mái hơn,‬

‪thanh tẩy vết nhơ của cậu.‬

‪Thấy chưa? Tôi có cảm xúc mà.‬

‪Nhìn chỗ kia đi.‬

‪Đến xương cũng chẳng còn!‬

‪Nghe này, ốc sên.‬

‪Cậu là người bị trói, tôi thì không.‬

‪Cậu có sách, còn tôi có dao Samurai-Plus.‬

‪Cậu làm gì có cửa‬ ‪đưa ra yêu cầu, hiển nhiên rồi.‬

‪Nhưng nếu cậu hợp tác,‬

‪tôi sẽ cho cậu cơ hội để sống.‬

‪Ông không thể làm tôi tàn tật‬ ‪rồi mong tôi sống sót, đồ khốn.‬

‪Tôi sẽ làm những chuyện‬ ‪trong khả năng, tôi hứa.‬

‪Tám ngày nữa, tôi sẽ cắt từng miếng thịt.‬

‪Mỗi lần cắt, tôi sẽ cố‬ ‪chữa lành vết thương cho cậu.‬

‪Và cho cậu phần của mình.‬

‪Thịt của chính tôi?‬

‪Hãy nghĩ đến chuyện‬ ‪cậu sống sót mà giúp tôi.‬

‪Tôi mong cậu sẽ sớm nghĩ thông,‬

‪để ta có thể tiếp tục‬ ‪đọc Đôn Kihôtê cùng nhau.‬

‪Được rồi. Cái chết‬ ‪của người đó có thể là tai nạn.‬

‪Nhưng việc này thì không.‬

‪Tôi mà chết thì là tại ông, đồ khốn.‬

‪Không, bọn ở trên bắt tôi làm thế.‬

‪Tại 340 người đó rồi mới tới tôi.‬

‪Ta có thể sống nhờ nước, Trimagasi.‬

‪Cậu thì có thể, đúng thế.‬

‪Nhưng tôi già rồi.‬

‪Tôi phải tập trung‬ ‪để ra khỏi đây trong hai tháng.‬

‪Nếu tôi sống sót,‬ ‪và ta lại bị đẩy xuống tầng thấp thì sao?‬

‪- Giờ cậu hiểu rồi chứ?‬ ‪- Hiển nhiên là không.‬

‪- Tối nay, cậu đọc sách cho tôi chứ?‬ ‪- Hiển nhiên là không.‬

‪Nếu như vậy, mọi chuyện đã quyết.‬

‪Nói chuyện làm tôi mệt quá.‬

‪Im mồm mới làm ông mệt, đồ khốn!‬

‪Im mồm mới làm ông mệt, đồ khốn!‬

‪Đã đến giờ rồi, ốc sên.‬

‪Tôi đã cố đọc...‬

‪nhưng tôi không thể.‬

‪Mấy chữ đó như mớ bòng bong.‬

‪Tâm trí tôi không rõ ràng.‬

‪Nếu ta bắt đầu hôm nay‬ ‪thì tốt hơn cho cậu.‬

‪Nếu không, tôi không đảm bảo‬ ‪sẽ làm gọn lẹ đâu.‬

‪Tôi muốn ông biết ông là người‬ ‪chịu trách nhiệm cho cái chết của tôi.‬

‪Không phải đám người ở trên.‬

‪Không phải do hoàn cảnh.‬

‪Cũng chả phải Ban Điều hành.‬

‪Mà chính là ông.‬

‪Có thể nói cậu đã được thanh tẩy, ốc sên.‬

‪Cả bên trong lẫn bên ngoài.‬

‪Thậm chí cậu chẳng cảm thấy oán giận.‬

‪Yên tâm đi,‬ ‪tôi sẽ chỉ cắt vài miếng thịt nhỏ thôi.‬

‪Tôi sẽ không đụng đến cơ quan sinh dục.‬

‪Sẵn sàng chưa nào?‬

‪Cảm ơn.‬

‪Cảm ơn cô.‬

‪Con trai cô tên gì?‬

‪Ăn...‬

‪hoặc bị ăn.‬

‪Ông buộc tôi phải làm thế.‬

‪Không.‬

‪Trong lúc tôi gặp nguy‬ ‪thì cậu lại đi giết tôi.‬

‪Cậu đâu có tôn trọng tôi‬ ‪giống như tôi đã tôn trọng cậu.‬

‪Hiển nhiên rồi.‬

‪Chết rồi mà ông vẫn còn dùng từ đó đấy.‬

‪Có mùi khí gas.‬

‪Và ông không có thật.‬

‪Có thể.‬

‪Ai quan tâm chứ? Giờ ta giống nhau rồi.‬

‪Đều là những kẻ sát nhân.‬

‪Khác ở chỗ, tôi văn minh hơn cậu.‬

‪- Biến đi.‬ ‪- Không. Tôi sẽ không bao giờ đi.‬

‪Giờ tôi thuộc về cậu. Tôi ở bên trong cậu.‬

‪Nhưng cậu cũng thuộc về tôi nữa.‬

‪Ốc sên.‬

‪Nói chuyện làm tôi mệt quá.‬

‪Thấy chưa? Tôi nói đúng mà.‬

‪Ramses II, lại đây. Lại đây, cưng ơi.‬

‪Nó chỉ muốn chào đón anh, đồ cục súc.‬

‪Tôi là Imoguiri. Nó là Ramses II.‬

‪Được mang thú cưng vào trong Hố à?‬

‪Tôi sẽ chẳng vào nếu thiếu nó, Goreng.‬

‪Mang chó xúc xích vào đây‬ ‪không sáng suốt lắm.‬

‪Nó giống xúc xích hơn là chó.‬

‪Tôi tưởng người chọn sách‬ ‪thì sẽ nhạy cảm hơn với động vật.‬

‪Chưa có ai đòi mang sách hết.‬

‪Họ mang đủ thứ trên đời. Như súng, nỏ,‬

‪dao, đèn pin...‬

‪gậy đánh gôn, gậy bóng chày...‬

‪- kể cả xe đạp tập thể dục.‬ ‪- Cô biết tên tôi?‬

Anh có thể hút thuốc.

‪- Ta tiến hành nhé?‬ ‪- Vâng.‬

‪Không dung nạp gluten hay đường sữa?‬

‪Không.‬

‪Dị ứng hải sản,‬ ‪lạc hay bất kỳ loại trái cây nào?‬

‪Tôi không rõ.‬

‪Anh có biết trong đó cấm hút thuốc?‬

‪Vâng, tôi biết.‬

‪Việc yên lặng này‬ ‪cũng nằm trong phỏng vấn?‬

‪Anh thấy không thoải mái?‬

‪Không.‬

‪Anh thích ăn gì?‬

‪Không rõ.‬

‪Xin hãy suy nghĩ.‬

‪Sao cô muốn biết?‬

‪Chúng tôi sẽ thêm nó vào thực đơn.‬

‪Vậy tôi được nhận?‬

‪Vẫn chưa.‬

‪Món Escargots à la Bourguignonne.‬

‪Ốc sên à?‬

‪- Phải.‬ ‪- Tốt lắm.‬

- Cô có thể đưa tôi ra chứ? - Anh biết tôi không thể mà.

‪Cô đã đưa bao nhiêu người‬ ‪vào cái Hố này trước khi bị đưa vào?‬

‪Nếu tôi nhớ chính xác,‬ ‪thì anh tự nguyện vào đây.‬

‪Và tôi không phải bị đưa vào.‬

‪Tôi đã chọn vào đây.‬

‪Vậy là cô không biết‬ ‪người ta chết dần trong cái Hố này?‬

‪Chúng tôi muốn gọi nó là‬ ‪Trung Tâm Tự Quản Thẳng Đứng.‬

‪Có bao nhiêu tầng?‬

‪Hai trăm.‬

‪Hai trăm ư?‬

‪Không đủ đồ ăn cho 200 tầng đâu.‬

‪Nếu mọi người chỉ ăn vừa đủ,‬

‪thì thức ăn sẽ xuống được‬ ‪các tầng thấp nhất.‬

‪- Trong này thì không dễ vậy.‬ ‪- Đúng, không dễ gì.‬

‪Ngoài kia cũng vậy.‬

‪Rồi sẽ có chuyện xảy ra‬ ‪ở Trung Tâm Tự Quản Thẳng Đứng này.‬

‪Chuyện gì đó‬ ‪thúc đẩy tính đoàn kết tự phát.‬

‪Trung Tâm Tự Quản Thẳng Đứng?‬ ‪Đoàn kết tự phát?‬

‪Đó là lý do họ tạo ra‬ ‪cái Hố khốn kiếp này à?‬

‪Thay đổi chả bao giờ là tự phát cả.‬

‪Có thể đó là lý do anh ở đây.‬

‪Với tôi, còn sống ra khỏi đây là đủ rồi.‬

‪Được rồi. Ngon nhỉ? Mày thích món này.‬

‪Cô biết việc cô làm‬ ‪có thể khiến ai đó chết chứ?‬

‪Được rồi.‬

‪Chúng tôi thay phiên nhau ăn.‬ ‪Đó là khẩu phần của tôi.‬

‪Một đứa bé có thể chết.‬

‪Chẳng có ai dưới 16 tuổi trong Hố này.‬

‪Ít nhất là có một đứa.‬

‪Chẳng có ai dưới 16 trong Hố này đâu.‬

‪Ban Điều hành rất cẩn trọng.‬

‪Chào buổi sáng, các anh.‬

‪Xin hãy nghe đây.‬

‪Tôi đã để phần của các anh sang một bên.‬

‪Hãy ăn phần của mình‬

‪và chuẩn bị hai khẩu phần‬ ‪tương tự cho người ở dưới.‬

‪Gì chứ, phù thủy già? Bọn tao từng‬ ‪ở Tầng 88. Cố lắm mới còn sống thoát ra.‬

‪Tôi hiểu, nhưng ta chịu trách nhiệm‬ ‪cho những ai không may mắn tháng này.‬

‪Các anh có thể có đủ calo để sống mà.‬

‪Xin các anh đấy.‬

‪Tính đoàn kết tự phát.‬

‪Có lẽ mục đích của nơi này‬ ‪trái ngược với điều cô nghĩ.‬

‪Tính đoàn kết sẽ giúp họ đề phòng‬

‪để ngăn chặn điều đó xảy ra ở bên ngoài.‬

‪- Họ nào?‬ ‪- Cô nghĩ là ai nào?‬

‪Ban Điều hành.‬

‪Phải rồi. Anh tin‬ ‪Ban Điều hành làm gì cũng sai.‬

‪Tôi đã làm cho họ 25 năm.‬

‪Và cô có những đặc quyền nhất định.‬

‪- Ý anh là gì?‬ ‪- Cô có thể chọn bạn tù.‬

‪Tôi thì không.‬

‪Các anh, tôi biết các anh đói‬ ‪và chả chú ý tới lời tôi nói.‬

‪Việc các anh chỉ ăn những khẩu phần‬ ‪tôi chuẩn bị và chuẩn bị‬

‪hai khẩu phần tương tự‬ ‪cho Tầng 35 là rất quan trọng.‬

‪Để bọn tao yên đi!‬

‪Bọn tao sẽ ăn bao nhiêu tùy thích.‬

‪Rồi họ sẽ hiểu ra thôi.‬

‪Cô nghiêm túc đấy à?‬

Các anh, xin hãy ăn phần của mình và chuẩn bị hai khẩu phần tương tự...

Xin các anh đấy.

Hãy ăn phần của mình và chuẩn bị hai khẩu phần tương tự...

Xin các anh đấy.

Hãy ăn phần của mình và chuẩn bị hai khẩu phần tương tự...

Xin các anh đấy. Hãy ăn phần của mình và chuẩn bị...

Tôi đã chuẩn bị khẩu phần cho các anh

và hai phần khác cho Tầng 35 để giúp các anh dễ dàng hơn...

‪Chuẩn bị hai...‬

‪Xin các anh, đã 15 ngày rồi.‬

‪Xin hãy nghe theo hướng dẫn của tôi.‬

‪Người bên dưới các anh‬ ‪chắc chắn đang chết dần.‬

‪Có hiểu không? Họ đang chết dần chết mòn!‬

‪Nghe đây, lũ khốn.‬

‪Hãy làm theo lời cô ấy,‬ ‪không thì ngày nào tao cũng ị lên đồ ăn.‬

‪Và tao sẽ trộn‬ ‪với từng hạt cơm, nghe rõ chưa?‬

‪Ngày nào bọn mày cũng sẽ ăn phân.‬

‪Nói chuyện này cho lũ cặn bã‬ ‪bên dưới bọn mày. Rõ chưa?‬

‪Tốt lắm.‬

‪Có vẻ thành công rồi.‬

‪Hiển nhiên rồi.‬

‪Tôi không mong đợi điều đó.‬

‪Tôi muốn thuyết phục họ.‬

‪Họ bị thuyết phục rồi.‬

‪- Bằng phân ư?‬ ‪- Nó hiệu quả hơn tính đoàn kết.‬

‪Giá như ta có thể‬ ‪thuyết phục người ở trên...‬

‪Không, họ không nghe ta đâu.‬

‪Sao không?‬

‪Vì tôi đâu ị lên trên đó được.‬

‪Giúp tôi nào!‬

‪Không sao.‬

‪Cô ấy là mẹ đứa bé đó.‬

‪Cái gối.‬

‪Cái gối!‬

‪Không sao rồi.‬

‪Đừng lo, không sao rồi.‬

‪Lạnh.‬

‪- Gì?‬ ‪- Lạnh quá.‬

‪Cô ấy lạnh. Đắp chăn cho cô ấy.‬

‪Đúng rồi.‬

‪Tôi cũng thấy lạnh.‬

‪Chuyện gì thế?‬

‪Con chó khốn kiếp. Lại đây, đồ oắt con.‬

‪Nó có tha món gì đấy. Bỏ ra nào!‬

‪Tao ghét mày.‬

‪Đồ khốn!‬

‪- Tao ghét mày.‬ ‪- Này!‬

‪Gì thế?‬

‪Cô ấy làm vậy vì con trai.‬

‪Thật ư? Tôi không biết.‬

‪Tôi chưa làm mẹ.‬

‪Này, đây là khẩu phần hôm nay à?‬

‪Rất tuyệt đấy, anh bạn.‬

‪Tôi chọn cô ta mười tháng trước.‬ ‪Khi đó, cô ta chỉ có một mình.‬

‪Không có bố mẹ, lẫn con cái.‬

‪Món cô ta thích là Bibimbap.‬

‪Cô ta là diễn viên.‬ ‪Đã chọn cây đàn Ukulele.‬

‪Cô ta muốn‬ ‪trông giống Marilyn Monroe trong phim.‬

‪Cô ta vào Hố này một mình.‬

‪Anh nghe chứ, Goreng?‬

‪Hoàn toàn một mình.‬

‪Cô ta từng muốn‬ ‪trở thành Marilyn Monroe châu Á.‬

‪Ả khốn đó...‬

‪chơi đàn Ukulele với đôi mắt xếch.‬

‪Giờ, ả là kẻ sát nhân điên rồ‬ ‪đang tìm đứa con giả.‬

‪Tính đoàn kết tự phát.‬

‪Phân đã bao trùm‬ ‪lên tính đoàn kết tự phát.‬

‪Đây không phải‬ ‪nơi thích hợp cho người yêu sách.‬

‪Tôi đã làm cho Ban Điều hành 25 năm.‬

‪Tôi đã vô tình gửi mọi người‬ ‪đến đáy địa ngục này tám năm qua.‬

‪Vì tôi không hay biết.‬

‪Tôi thề, trước đó, tôi không biết.‬

‪Anh tin tôi chứ, Goreng?‬

‪Anh không tin, đúng chứ?‬

‪Giờ tôi cần anh tin tôi.‬

‪Nhìn tôi đi, Goreng. Tôi đã chiến đấu‬ ‪chống lại ung thư ba năm rồi.‬

‪Cái ngày tôi biết‬ ‪mình thua cuộc chiến này...‬

‪tôi đã chọn vào đây để giúp đỡ.‬

‪Nhưng biết gì không?‬

‪Tôi không quan tâm nữa.‬

‪Chả quan tâm.‬

‪Tôi chả quan tâm gì nữa.‬

‪Ai lại đi mang sách vào đây chứ?‬

‪Đồ thần kinh nào lại đi‬ ‪mang sách khỉ gió vào đây chứ?‬

‪Thật kỳ lạ khi chẳng ai ăn ốc sên.‬

‪Cô không ăn à?‬

‪Tôi sẽ cho mỗi phần hai con.‬

‪Imoguiri, sao cô không ăn gì?‬

‪Hôm nay, đến lượt Ramses II.‬

‪Nay là ngày cuối rồi, cô nên ăn đi.‬

‪Không rõ mai ta sẽ ở đâu nữa.‬

‪Không cắt dây thả cô ta xuống à?‬

‪Cô ta là bạn cậu.‬

‪Cậu sẽ ăn cô ta chứ?‬

‪Dĩ nhiên rồi. Vì thế tôi mới tự treo cổ.‬

‪Nhảy như những người khác‬ ‪sẽ dễ dàng hơn nhiều.‬

‪Nhưng tôi muốn tặng anh món quà.‬

‪Xác của tôi.‬

‪Xin hãy ăn thịt tôi, Goreng.‬

‪Tiêu hóa nó, rồi thải ra như sự chuộc tội.‬

‪Hãy nhớ, đoàn kết hoặc phân.‬

‪Bịt tai lại thì ích gì chứ?‬

‪Bọn tôi ở trong đầu cậu, đồ ngốc!‬

‪Ông gọi anh ta ngốc à, đồ ngốc?‬

‪Ông đang nói chuyện với Chúa Cứu Thế.‬

‪Chúa Cứu Thế Phân,‬ ‪nhưng vẫn là Chúa Cứu Thế.‬

‪- Ăn tôi đi, Goreng.‬ - Mụ phù thủy điên này đúng.

Đó là cơ hội duy nhất giúp cậu sống sót.

Đúng vậy, Goreng. Cắt thịt của tôi, ăn xác tôi đi.

‪Ôi, Chúa Cứu Thế.‬

"Ta xin nói thật,

nếu không ăn thịt và uống máu của ta,

sẽ không có sự sống trong các ngươi.

‪Ai ăn thịt và uống máu của ta‬

thì được sự sống đời đời,

và ta sẽ hồi sinh họ vào ngày sau hết.

Vì thịt ta thật là của ăn

‪và máu ta thật là của uống.‬

Ai ăn thịt và uống máu ta

thì ở lại trong ta,

‪và ta ở lại trong người ấy".‬

‪Amen.‬

‪Đây này, Goreng.‬

‪Với dao Samurai-Plus,‬ ‪sẽ giống như cắt bơ vậy.‬

‪Làm đi.‬

‪Tai, mặt, cằm.‬

‪Ngực, xương sườn, thịt mỡ.‬

‪Thịt hông, tay, đốt ngón tay.‬

‪Vai, bắp đùi.‬

‪Thịt thăn, thịt hai má.‬

‪Này, các người ở trên đó! Lũ khốn.‬

‪Thôi nào, tôi biết‬ ‪các người ở trên đó! Trả lời đi!‬

‪Tên tôi là Baharat.‬ ‪Tôi rất vui, anh bạn. Anh thức rồi à?‬

‪Biết ta ở tầng nào chưa?‬

‪Là Tầng 6, bạn tôi à!‬

‪Tôi rất vui!‬

‪Từ đây, tôi có thể‬ ‪lên tầng trên cùng! Này!‬

‪Này, các người Tầng 5, trả lời đi!‬

‪- Gì hả? Anh muốn đi lên?‬ ‪- Vâng, đúng thế.‬

‪- Để làm gì?‬ ‪- Để làm gì ư?‬

‪Để thoát khỏi đáy địa ngục chết tiệt này.‬

‪- Anh có tin vào Chúa không?‬ ‪- Có.‬

‪Vâng, tôi có tin vào Chúa.‬

‪Nhưng Chúa nào?‬

‪Thiên Chúa duy nhất.‬

‪Thiên Chúa duy nhất và chân thật!‬

‪Hắn nói hắn tin vào Chúa‬ ‪giống Chúa của ta.‬

‪Nào, tôi chỉ đi qua thôi, cam đoan đấy.‬

‪Chúa đã nói chuyện với tôi‬ ‪và Ngài muốn tôi rời khỏi cái Hố.‬

‪Hắn bảo Chúa trò chuyện với hắn.‬

‪Chính xác Ngài đã nói gì?‬

‪Hai con người nhân từ‬ ‪sẽ giúp tôi thoát khỏi đây.‬

‪Nghe thấy chưa, em yêu?‬ ‪Anh nghĩ hắn nói đến hai ta.‬

‪Và Người sẽ thưởng cho họ!‬

‪Chúa sẽ thưởng bọn tôi gì nào?‬

‪Cuộc sống vĩnh cửu.‬

‪Chính là cuộc sống vĩnh cửu.‬

‪Giúp gã da đen mà được vậy thì không tệ.‬

‪Thôi nào, để tôi lên đó đi.‬

‪Ném dây thừng đi. Chúng tôi sẽ giúp.‬

‪Cảm ơn, hai anh chị! Tạ ơn Chúa!‬

‪Hẹn gặp ở ngoài!‬ ‪Tôi vui lắm! Anh hiểu chứ?‬

‪Giúp tôi!‬

‪Giúp tôi nào!‬

‪Lũ khốn!‬

‪Lũ bẩn thỉu!‬

‪Cô ta ị lên người tôi!‬

‪Hãy xin Chúa dây thừng đi!‬

‪Dây thừng của tao!‬

‪Không!‬

‪Mày không sao. Hãy nghĩ tích cực lên.‬

‪Mày tiêu rồi.‬

‪Mày tiêu thật rồi!‬

‪Năm tầng...‬

‪Mày sẽ không bao giờ lên được cao thế này.‬

‪Năm tầng chết tiệt!‬

‪Cậu đang thích nghi rất tốt, ốc sên.‬

‪Tôi đã tấn công cậu.‬

‪Mụ phù thủy già điên rồ kia tự sát.‬

‪Giờ, cậu có thể lại sức ở tầng này,‬

‪ăn bao nhiêu tùy thích.‬

‪Rồi một tháng nữa, cậu sẽ rời khỏi đây,‬

‪với chứng chỉ... của mình.‬

‪Thấy chưa? Đâu có khó lắm.‬

‪Giờ tất cả đều tùy thuộc vào cậu.‬

‪Chỉ cậu mà thôi.‬

‪Thay đổi chả bao giờ là tự phát cả.‬

‪Có lẽ đó là lý do anh ở đây.‬

‪Hãy giúp tôi đi xuống.‬

‪Hãy tự chế vũ khí nào.‬

‪Ta sẽ nhảy lên bục đồ ăn‬ ‪và trao đủ thức ăn cho mỗi tầng.‬

‪Sao cơ?‬

‪Tôi không thể làm một mình.‬

‪Nhưng cùng nhau, ta có thể.‬

‪Làm cùng nhau, ta sẽ có cơ hội, Baharat.‬

‪Tháng sau, tôi sẽ cố gắng đi lên.‬

‪Sẽ luôn có tên khốn nào đó‬ ‪ngăn anh lên thôi.‬

‪Đi xuống là tự sát đấy.‬

‪Nếu đưa đồ ăn xuống được tầng cuối cùng,‬ ‪ta sẽ phá vỡ được cơ chế của cái Hố.‬

‪Chẳng có cơ chế nào trong Hố này cả.‬

‪Hố thì là Hố thôi.‬

‪Hố này là cái nhà tù.‬

‪Ta còn chẳng biết nó sâu bao nhiêu.‬

‪Khi ở Tầng 202, tôi đã đếm từng giây...‬

‪thời gian cái bục cần‬ ‪để quay trở lại trên đó.‬

‪Có thể không chính xác, mà tính thời gian‬ ‪cái bục dừng lại ở mỗi tầng...‬

‪hẳn phải có chừng 250 tầng.‬

‪- Hai trăm năm mươi?‬ ‪- Đúng thế.‬

‪Nếu anh sai thì sao?‬

‪Nếu ta hết đồ ăn‬ ‪mà vẫn chưa xuống được đáy hố?‬

‪Ta sẽ ở yên trên bục‬ ‪và quay trở lại trên đó.‬

‪Như anh muốn.‬

‪- Đi xuống?‬ ‪- Để đi lên lại.‬

‪Chỉ kẻ điên mới rời Tầng 6.‬

‪Hoặc hai kẻ điên phấn khích.‬

‪Tụi mày trông thật ngu ngốc.‬

‪Hy vọng cả hai bị giết, lũ khốn.‬

‪Anh! Tránh xa ra!‬

‪Tránh xa cái bục đồ ăn ra!‬

‪Anh làm cái quái gì thế, Baharat?‬

‪Bình tĩnh. Bọn tôi chỉ đi ngang qua.‬

‪- Bọn tôi sẽ đưa khẩu phần ăn rồi rời đi.‬ ‪- Không.‬

‪- Không ư?‬ ‪- Không.‬

‪Năm mươi tầng đầu được ăn hàng ngày.‬

‪Ta sẽ bắt đầu từ Tầng 51.‬

‪Họ là bạn tôi.‬ ‪Hai tháng trước, họ đã giúp tôi đi lên.‬

‪Hôm qua họ ăn rồi và mai sẽ ăn lại.‬

‪Họ có thể nhịn ăn một ngày.‬

‪Đừng hòng. Tao ở Tầng 7,‬ ‪ăn ngập mặt là quyền của tao.‬

‪Tháng trước, tao suýt chết ở Tầng 114.‬

‪Lúc đó tụi mày ở đâu hả, lũ khốn?‬

‪Vậy ông nên hiểu chuyện.‬

‪Mày là ai? Chúa Cứu Thế?‬

‪Mày đến đây để cứu rỗi bọn tao?‬

‪Chúa Cứu Thế cho thêm bánh mì và cá,‬ ‪họ không cướp nó khỏi miệng mày.‬

‪Chuyện này đúng vớ vẩn, Baharat. Trời!‬

‪Tao không ngờ mày làm vậy.‬

‪Mày là ai? Gã hầu da đen của tay da trắng?‬

‪Mày! Đứng vào góc!‬

‪Khốn kiếp! Tao sẽ giết mày!‬

‪Ở yên trong góc, cấm nhúc nhích!‬

‪Đứng vào góc! Đừng giỡn mặt với tao!‬

‪Bỏ cái đó xuống!‬

‪Ngồi xuống!‬

‪Đi ra, không tao xử mày!‬

‪Mày! Lại gần hơn là chết đấy!‬

‪Baharat!‬

‪Xin lỗi, thưa thầy.‬

‪Bước xuống ngay, cả hai anh.‬

‪Hai anh đang giẫm lên đồ ăn, đồ ngốc.‬

‪Đây là ai thế?‬

‪Người thầy thông thái.‬

‪Tôi chưa dạy anh điều gì sao?‬

‪Thưa thầy, chúng em đang cố‬ ‪chia thức ăn cho mỗi tầng.‬

‪Điều đó rất tuyệt.‬

‪Rất tuyệt, nhưng trước hết,‬ ‪phải cư xử cho đúng mực đã.‬

‪Thuyết phục trước khi đánh bại.‬

‪Phải... và nếu họ không bị thuyết phục?‬

‪Vậy thì cứ tấn công.‬ ‪Nhưng trước hết, hãy thuyết phục.‬

‪Tuy nhiên...‬

‪nếu các anh làm được,‬ ‪ai ở trên sẽ biết nào?‬

‪Ban Điều hành.‬

‪Ban Điều hành đâu có lương tâm.‬

‪Nhưng có ít khả năng‬

‪đám công nhân ở Tầng 0 có lương tâm.‬

‪Thông điệp của các anh‬ ‪nên được gửi đến cho họ.‬

‪Và làm sao để làm được vậy?‬

‪Bằng một dấu hiệu.‬

‪Ta cần một món ăn.‬

‪Một món ăn ngon và được trang trí đẹp mắt.‬

‪Nó phải còn nguyên vẹn khi lên đến Tầng 0.‬

Hãy hình dung khuôn mặt họ

khi họ thấy cái Hố trả lại một món ăn nguyên vẹn như thế.

Chỉ đến khi đó, họ mới nhận được thông điệp.

Món Panna cotta.

Hãy bảo vệ món Panna cotta như thể mạng sống các anh phụ thuộc vào nó.

Panna cotta chính là thông điệp.

‪Các bạn.‬

‪Xin các bạn hãy tránh xa bục đồ ăn ra.‬

‪Chúng tôi muốn mời các bạn‬

‪tham gia một cuộc biểu tình ôn hòa‬

‪mà chắc chắn‬ ‪sẽ thay đổi chuyện đang xảy ra.‬

‪Nó sẽ tạo ra một tiền lệ quan trọng...‬

‪Nói cái quái gì thế? Nói đơn giản đi.‬

‪- Bọn tôi muốn hai người nhịn ăn một ngày.‬ ‪- Nhịn một ngày?‬

‪Phải.‬

‪Tôi đếch quan tâm.‬

‪Điều quan trọng là thông điệp.‬

‪- Khoan!‬ ‪- Đừng động vào!‬

‪- Chỉ còn vài tầng nữa thôi.‬ ‪- Phải.‬

‪Lùi lại!‬

‪Hai bạn, bọn tôi không muốn rắc rối.‬ ‪Chỉ đi qua thôi.‬

‪Bọn tôi sẽ đưa phần ăn cho các bạn rồi đi.‬

‪- Ông ấy sắp chết.‬ ‪- Nếu anh chăm sóc thì không.‬

‪Dù sao ông ấy cũng sẽ chết.‬

‪Tôi sẽ làm ông ấy chết ngạt bằng gối.‬

‪Ăn và thôi nói linh tinh.‬

‪Tôi sẽ mổ bụng ông ấy‬ ‪và ăn thứ các anh cho ông ấy.‬

‪Khỉ thật.‬

‪Miharu hẳn đã tỉnh dậy ở đây.‬

‪- Mẹ đứa trẻ?‬ ‪- Đứa trẻ không có thật.‬

‪Khốn kiếp.‬

‪Khỉ thật.‬

‪Khỉ thật!‬

‪Cái bục không dừng lại.‬

‪Nghĩa là có nhiều tầng hơn anh tính.‬

‪Khốn kiếp thật...‬

‪Nếu chẳng ai còn sống,‬ ‪cái bục sẽ không dừng.‬

‪Khỉ thật.‬

‪Miharu!‬

‪Cô ấy chết rồi.‬

‪Không!‬

‪Cô ấy chết rồi.‬

‪Cái bục! Đi thôi!‬

‪Đi thôi nào!‬

‪Cái bục!‬

‪Lùi lại!‬

‪Cố lên.‬

‪Cố lên nào.‬

‪Hãy cố lên.‬

‪Chẳng còn gì cả.‬

‪Ta vẫn còn Panna cotta.‬

‪Vẫn còn Panna cotta đây.‬

‪Panna cotta chính là thông điệp.‬

‪Panna cotta chính là thông điệp.‬

‪Panna cotta chính là thông điệp.‬

‪Panna cotta chính là thông điệp.‬

‪Chẳng có ai cả.‬

‪Cái bục đã dừng lại.‬

‪Đây hẳn là tầng thấp nhất.‬

‪Chuẩn bị đi. Ta sẽ đi lên.‬

‪Đứa bé.‬

‪Không.‬

‪Đừng làm vậy.‬

‪Không! Khốn kiếp!‬

‪Ném Panna cotta đi.‬

‪- Ném nó đi.‬ ‪- Không.‬

‪Ném món Panna cotta chết tiệt đó đi.‬

‪Không.‬

‪Đợi đã.‬

‪Đợi đã.‬

‪Không nóng...‬

‪cũng chả lạnh.‬

‪Đó là bé gái.‬

‪Con bé đói bụng.‬

‪Đưa cho nó đi.‬

‪Không.‬

‪Panna cotta chính là thông điệp.‬

‪Panna cotta chính là thông điệp.‬

‪Panna cotta chính là thông điệp.‬

‪Panna cotta chính là thông điệp.‬

‪Panna cotta chính là thông điệp.‬

"Người đàn ông vĩ đại nhưng tàn ác sẽ là ví dụ hay về thói xấu xa,

và người đàn ông giàu có nhưng keo kiệt sẽ chỉ là kẻ ăn mày.

Người sở hữu của cải không hạnh phúc khi sở hữu nó,

mà bằng cách chi tiêu nó,

và không phải bằng cách chi tiêu tùy tiện,

mà bằng cách biết chi tiêu tốt".

‪"Tùy tiện".‬

‪Tôi thích nghe cậu đọc truyện.‬

‪"Biết cách chi tiêu tốt".‬

‪Cậu rất dũng cảm khi phí phạm‬ ‪của ăn từ Tầng 6, ốc sên.‬

‪- Tôi không phí phạm.‬ ‪- Tiếp theo là gì?‬

‪Cậu sẽ ăn gã da đen kia?‬

‪Sao không phải đứa bé?‬

‪Nó có năng khiếu. Cậu chưa nhận thấy à?‬

Ramses.

Ramses.

‪Ramses chính là thông điệp.‬

‪Ramses II là thông điệp.‬

Ramses.

Ramses.

Ramses.

‪Này! Tỉnh dậy đi!‬

‪Đứa bé chính là thông điệp.‬

‪Nó chính là thông điệp.‬

‪Con bé chính là thông điệp.‬

‪Baharat.‬

‪"Ta cùng nhau rời đi, cùng nhau khởi hành.‬

‪Ta đã có số phận như nhau‬ ‪và may mắn như nhau".‬

‪Chuyến đi của cậu kết thúc rồi, ốc sên.‬

‪Vẫn chưa.‬

‪Tôi phải lên trên với đứa bé.‬

‪Nhưng cậu không phải thông điệp.‬

‪Nhưng tôi là người chuyển thông điệp.‬

‪Thông điệp đâu cần người chuyển.‬

‪Đừng gọi tôi là ốc sên nữa.‬

‪Đừng dùng từ của tôi nữa.‬

‪Con bé sẽ lên được trên đó chứ?‬

‪Con bé chính là thông điệp.‬

‪Nó chính là thông điệp.‬

‪Biên dịch: Hiền Phạm‬

Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.