Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
English
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Indonesian
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
TỔN THƯƠNG
Dịch phụ đề: AnanVinh (Có vài lời thoại bằng tiếng Ý không có phụ đề)
- A lô.
Chào, anh yêu. Khi nào em mới được gặp anh?
Em sẽ không sẵn sàng trước lúc đó đâu.
Em còn một bệnh nhân cuối.
Em biết là muộn, nhưng đây là một người mới.
Em không thể nói không.
Họ đã thực sự van lơn.
Em có thể làm gì?
Em có quyền năng chữa bệnh trong tay.
À hả.
Đối với anh cũng vậy, cưng. Nhưng với anh, em là thô thiển.
Chào. Chào mừng. Mời vào.
Chà, trước khi chúng ta bắt đầu, tôi muốn có được một bệnh sử
kỹ lưỡng về tất cả các bệnh nhân mới.
Vì vậy, nếu anh chỉ cần điền vào bảng câu hỏi này,
để áo khoác của anh ở đó,
điền vào bảng câu hỏi này cho tôi, chúng ta có thể bắt đầu.
Vậy, từ những gì anh nói trên điện thoại,
hình như anh bị thoát vị đĩa đệm.
Tôi biết anh đang rất đau đớn.
Tôi chưa từng tiếp nhận anh trước đây, phải không?
Nhìn anh có vẻ quen.
Tôi hầu như không bao giờ quên một khuôn mặt.
- Đưa tay cho tôi!
- Để mặc tôi!
- Coi nào, tôi có thể giúp cô.
Thôi mà, cô muốn làm gì?
Tự tử?
Ừ.
- Không, thôi nào, thôi nào, thôi nào, thôi nào.
Ừ, vậy đó.
- Tôi không muốn anh giúp.
Để tôi đi, hãy để tôi đi.
- Không, không, không, không. - Để tôi đi, làm ơn.
Ôi, Chúa ơi! - Ở lại với tôi, ở lại với tôi!
Này, này, này, này!
Thôi nào, đừng vùng vẫy nữa.
Thôi nào, đừng vật lộn nữa, tôi có thể giúp cô.
Cô không muốn làm vậy đâu.
- Có, có, tôi muốn làm.
- Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Nào, đưa tay cho tôi.
Đến đây.
- Tôi... tôi muốn.
- Vậy đó, vậy đó.
Nào.
Ồ, cô...
Ôi, Chúa tôi.
Ôi, Chúa.
- Anh đang nhìn gì đó?
- Tôi đang nhìn vào chiếc vòng tay
tuyệt đẹp mà cô đang đeo này.
Này, cô muốn ăn gì không?
- Tôi đã ăn trưa rồi.
- Hoặc chúng ta có thể đi ăn kem hay gì đó.
- Không, tôi phải đi đây.
- Cô vội gì vậy? Coi nào.
- Nó là cái gì của anh?
Nó là cái gì của anh?
- Chà, tôi nghĩ có lẽ chúng ta nên
đi uống cà phê hay gì đó, hả?
Không?
Này, sao anh không lo chuyện của mình đi, được chứ?
Mọi thứ đều ổn.
Này, mọi thứ vẫn ổn chứ?
Thôi nào, đừng lo lắng.
Lên xe đi, và mọi chuyện sẽ ổn thôi.
- Của anh đây. - Cảm ơn cô.
Cô muốn cái này? - Không, cảm ơn.
- Chà, vậy thì, cô ăn cái nào trước?
Cả hai trông rất đẹp, phải không?
- Không, không phải với tôi.
- Cô làm khổ cha mẹ cô nhiều thế này à?
- Tôi không thấy cha mẹ tôi.
- Ý cô là cô không sống ở nhà?
- Không, tôi sống riêng mình tôi.
Tôi đã có tiền của riêng tôi.
- Cô bao nhiêu tuổi, 14 hay 15?
- 16.
- Còn đi học không?
- Đừng nướng tôi nữa.
Dừng lại, được chứ?
- Tôi xin lỗi.
Chỉ là tôi...
Bản thân tôi cũng từng có những vết hằn như vậy.
- Anh chẳng biết gì về tôi cả.
- Ừ, tôi đồng ý.
- Ồ, không, anh không.
- Nếu cô gặp vấn đề về ma túy, tôi có thể giúp cô.
- Nghe này, tôi không có vấn đề gì với ma túy.
Chỉ là...
Anh có hạnh phúc không? Hử?
Anh có vui khi tôi đang ăn không, hả?
- Ừ. - Tốt.
Tôi đi vệ sinh.
- Hượm đã, thưa cô. Chúng tôi muốn nói chuyện với cô.
- Tôi? - Đúng.
- Tôi có làm gì đâu.
Ông đang phạm sai lầm.
Tôi là một sinh viên đến từ Romania.
- Có vẻ như chúng ta đã có vé thắng.
- Tôi có phạm tội gì đâu?
- Chúng tôi chỉ muốn đưa cô trở lại Phòng khám Farraday.
- Không. - Aura Petrescu.
- Nào. - Không, làm ơn.
Không, đừng đưa tôi về, thưa ông.
Tôi có rất nhiều tiền.
Tôi có thể cho ông hàng ngàn đô la. Xin vui lòng!
- Không, không, đừng lo, chúng tôi sẽ không đưa cô đi.
- Không, tôi không muốn về!
- Luật quy định chúng tôi phải đưa cô về với cha mẹ cô.
- Không!
- Chúng tôi sẽ đưa cô đến phòng khám, cô không sao đâu.
- Luật nói chúng tôi phải đưa cô về với cha mẹ.
- Không!
Đệch mẹ!
- Ông không thể làm điều này. - Đủ rồi.
- Giải tán đi, mọi thứ trong tầm kiểm soát.
Giải tán đi các bạn. Nào, chúng ta hãy tiếp tục.
- Chó cái.
- Ngôi nhà thân yêu, hả?
- Vâng, ông muốn gì?
- Xin chào, chúng tôi đến từ Dịch vụ Thanh niên Metro.
- Vâng? - Chúng tôi có Aura.
- Aura? Các anh có Aura?
Ôi, đứa bé tội nghiệp của tôi.
Tôi là mẹ của cô bé khó tính
nhưng rất xinh đẹp này.
Tôi cảm ơn cả hai quý ông
đã đưa con tôi trở về nhà.
Rất tốt bụng, cảm ơn các ông.
Vì lợi ích của con mà chúng ta đưa con vào phòng khám,
và đó là nơi con ở lại, con hiểu đấy, cho đến khi chúng ta quyết định.
- Mẹ, mẹ ơi, con ghét phòng giam.
Xin đừng bắt con quay lại.
Con sẽ chết.
- Xem ai quay lại đây này.
Hai cảnh sát viên đưa nó về nhà.
- Thật ngạc nhiên.
Luôn gây rắc rối cho mẹ.
- Con xin lỗi, bố, nhưng ở phòng khám, họ thật kinh khủng.
Họ đang cố giết con.
- Đưa con bé lên lầu.
Mang cho nó một ít trà.
- Đây là quá nhiều sự reo hò dành cho bà ấy.
Mẹ con đang rất tức giận.
- Con biết, bố, nhưng xin hãy để con ở lại đây.
- Aura, đủ rồi. - Con thề là con sẽ khá hơn.
- Hôm nay mẹ con suy nghĩ nhiều lắm.
- Một buổi gọi hồn khác?
- Một cuộc lớn.
Ta sẽ mang cho con một chút bữa tối sau, hả?
Cố mà ăn.
Làm cho mẹ con vui.
- Con không đói. - Aura, con cứ ăn đi.
Đó là lý do tại sao con quay trở lại phòng khám.
- Không.
Không!
Chào buổi tối, Steve, đây là Stephanie.
- Xin chào.
- Thật tốt khi gặp anh.
Hãy để tôi lấy dù của anh.
- Một đêm tồi tệ, Stefan ạ,
nhưng có lẽ các linh hồn sẽ thích nó.
- Cô ấy rất tốt.
Khi Nicholas bắt đầu nói, hãy để ý tay tôi.
- Tôi là người gọi điện. - À,
- Ôi, Chúa ơi.
- Tôi đến trễ?
- Aura?
- Câu hỏi?
- Chúng ta có thể liên lạc với mẹ tôi không?
- Suỵt. - Chúng tôi có rất nhiều câu hỏi,
chúng tôi, những người đã tập hợp ở đây.
Nicholas, bạn quý của tôi,
anh sẽ giúp chúng tôi chứ?
Nicholas, anh có ở đây với chúng tôi tối nay không?
Tôi đang tìm kiếm anh.
- Cho tôi vào.
Đây không phải là Nicholas.
Có vài linh hồn khác ở đây với chúng ta đêm nay,
cố gắng vượt qua.
Một vài... vài linh hồn.
Một trong những người đi theo người chết gần đây,
những người đi theo sát thủ của họ.
Nói.
Đầu tôi. - Đầu tôi.
- Lấy đầu tôi. - Lấy đầu tôi.
- Giết tôi rồi. - Giết tôi rồi.
- Một con quái vật có thòng lọng. - Một con quái vật có thòng lọng.
Tôi không phải là người đầu tiên. - Tôi không phải là người đầu tiên.
- Và tôi sẽ không phải là người cuối cùng. - Và tôi sẽ không phải là người cuối cùng.
- Tôi biết hung thủ là ai. - Tôi biết hung thủ là ai.
- Tôi là người duy nhất biết. - Tôi là người duy nhất biết.
- Sát thủ có mặt! - Sát thủ có mặt!
- Đừng phá xích!
Đừng cử động, đừng cử động! - Tôi thấy anh!
- Tôi thấy anh.
- Anh không giấu được tôi đâu! - Anh không giấu được tôi đâu.
- Tôi biết anh là ai. - Tôi biết anh.
- Mẹ!
Mẹ!
Mẹ!
Bố!
Dừng lại!
Dừng lại!
Ba ơil
A!
- Cái gì?
- Bố!
Mẹ!
- Cô đã thấy gì? Cô phải cho tôi biết!
Cô hẳn đã nhìn thấy một cái gì đó.
Đó là ai?
- Tôi... không thấy gì cả.
Hắn đã... hắn đã có đầu của họ trước mặt hắn.
- Kiểm tra những thứ kỳ lạ trên tường.
Chúng có thể là một cái gì đó từ sự huyền bí.
- Trễ rồi.
Đưa tôi về nhà.
- Tối nay ngay từ đầu đã có cái gì đó không ổn rồi.
Tôi có thể cảm thấy nó trong phòng.
- Vậy là cả hai người đều không nghe thấy gì?
- Ngoài bố mẹ ra, cô ấy còn có người thân nào nữa không?
- Không một ai.
Ông biết đấy, Đại úy,
trong lần trốn thoát gần đây, cô ấy đã được tôi chăm sóc.
- Là vậy sao?
- Cô ấy là bệnh nhân của tôi ở Phòng khám Faraday.
Đó là nguyện vọng của cha mẹ cô ấy.
- Vấn đề của cô ấy là gì?
- Tôi e rằng tôi không tiện nói, thưa Đại úy,
nhưng nó không có gì để làm với trường hợp này.
Chúng tôi đã sẵn sàng để đưa cô ấy trở lại.
Cô... cô... cô ấy cần sự giúp đỡ của chúng tôi.
- Chà, ngày mai anh xuống trung tâm thành phố
và anh nộp giấy tờ cho Dịch vụ Thanh niên.
Tôi chắc chắn họ sẽ giao cô ấy cho anh
sau khi chúng tôi thẩm vấn cô ấy xong.
Một vụ giết người kép kỳ lạ nâng tổng số nạn nhân lên bốn người.
Công nhân thép đình công quay lại bàn đàm phán.
Thời tiết ấm áp, mọi thứ tăng giá
khiến túi tiền của bạn bị hao hụt.
Vào đêm nay...
- Có vẻ như anh có thể vui vẻ với cái đó.
Họ nói, họ gọi hắn là Thợ săn đầu người.
- Vậy là tôi nghe rồi.
- Tôi cho rằng Grace đã nói với anh, phải không?
- Ừ, thỉnh thoảng chúng tôi có liên lạc với nhau.
- Tôi cho rằng cô ấy đã nói với anh, rằng gã trông như thế nào?
- Đừng lo, không ai nhìn thấy anh đâu, Mark.
- Ồ, buồn cười lắm.
Anh thật là nực cười.
Bây giờ, chúng ta có thể làm vài việc thực tế xung quanh đây, vui lòng chứ?
Arnie, anh đang làm gì ngoài việc tăng cân?
- Ha ha.
Chúng ta có tin tổng hợp hàng đầu sử dụng cuộc biểu tình KKK đêm qua,
và hạ cánh tàu con thoi,
và chuyến đi của tổng thống tới Belgrade.
- Ừm, có vụ tình dục nào không?
- Ừm.
Có thể. Đệ nhất phu nhân sẽ không đi.
- À, quên mất.
Tôi nghĩ có vài tin tình dục trong mục Tour de France đó.
Đi với cái đó.
- Chúa ơi, tôi sẽ không đi đâu trong diện mạo này.
- Chào mừng trở lại, Grace.
- Chúng ta không thể đi với một cái gì đó cách điệu hơn một chút?
- À, tôi làm cái này rồi, nhưng vẫn chưa xong.
- Ồ, tốt hơn nhiều.
- Không, cái đó không tốt hơn.
Tôi chỉ thích loại đơn giản,
có lẽ là một cái gì đó kiểu như "Thợ săn đầu người."
- Ồ, hoàn hảo, ý tưởng tuyệt vời.
- Giữ cho nó có thẩm mỹ.
- Thôi, tôi phải về.
Ben cần tôi diễn tập vài câu quảng cáo của anh ấy.
- Này, Grace, đó là một bộ trang phục tuyệt vời trên người cô.
- Tôi biết anh ta sẽ tặng gì cho cô ấy.
- Sao?
- Chữ to, màu đỏ máu.
- Cao ba feet (91,4 cm).
A lô.
Vâng, đúng vậy.
Tất nhiên tôi muốn nó trở lại, cô đang ở chỗ quái quỷ nào vậy?
- Tôi chỉ lấy có 6 đồng...
... cần một ít thức ăn.
Tôi lang thang khắp nơi từ tối qua.
- Làm sao cô tìm được tôi?
- Thẻ căn cước của anh.
Tôi đã thử đến nhà anh trước.
- Cô không có nơi nào để đi sao?
- Không.
- Cho nên, cô đang tìm kiếm một nơi để ở?
- Không, tôi cần thứ khác.
Anh cứ cố giúp tôi, nên tôi nghĩ...
- Được rồi, vậy cô cần thêm ít tiền.
- Không.
- Sao?
- Tôi muốn về nhà.
- Cô muốn về nhà?
Tôi sẽ đưa cô về nhà.
Hãy đến văn phòng của tôi và gọi cho cha mẹ cô.
Sẽ ổn thôi.
Không?
Cô không muốn lên lầu và gọi cho cha mẹ cô?
Này, này, này, này, này, không sao đâu, không sao đâu.
Nghe này, tôi sẽ lên lầu lấy chìa khóa, được chứ?
Hả?
Cô có ổn không?
Thêm hai nạn nhân bị chặt đầu đã được tuyên bố vào đêm qua
tại một ngôi nhà gần Công viên Inverness
ở phía tây bắc của thành phố.
Các nạn nhân được cho là nhà ngoại cảm chuyên nghiệp
Stefan và Adriana Petrescu.
- Đại úy Travis, ông có biết các nạn nhân
được chọn ngẫu nhiên hay là một phần của khuôn mẫu không?
- Tất cả những gì chúng tôi biết là các nạn nhân đều bị tê liệt
do một cú đánh vào cột sống
và có lẽ vẫn còn tỉnh táo trong khi bị sát hại.
- Thấy chưa, họ chẳng moi được gì từ lũ khốn này.
- Mọi người, tôi sẽ đi một lúc.
Nhập cư từ Romania 10 năm trước
và cô con gái duy nhất của họ, Aura, 16 tuổi, được sống sót.
- Nói với Grace là tôi phải đi.
Tôi có một đầu mối cho một câu chuyện thực sự hay.
Con gái họ cũng mất tích từ tối qua.
- Tôi không biết tại sao cô muốn về nhà, Aura.
- Tôi cần lấy ít quần áo.
Sao anh biết tên tôi?
- Tôi xem trên tin tức.
Này, tôi thực sự rất tiếc.
Tôi không thể tưởng tượng được cảm giác của cô lúc này.
Cô không có một vài người thân
hay gia đình mà cô có thể đến nương tựa?
- Nghe này, đó không phải là việc của anh.
- Tôi chỉ đang cố giúp cô thôi.
- Tôi không cần anh giúp.
- Tôi không nghĩ chúng ta nên đến ngôi nhà này, ở đây.
Tôi nghĩ cô nên đi gặp bác sĩ.
- Các bác sĩ?
Nghe này, nhìn này, tôi không cần thêm bác sĩ.
Tôi...tôi vừa ra khỏi Phòng khám Farraday.
Tôi thực sự không cần thêm bác sĩ.
Tôi cần câu trả lời.
Tôi muốn biết ai đã giết cha mẹ tôi.
Dừng ở đây đi, đừng đậu quá gần.
- Mất điện rồi.
Chắc là do cơn bão đêm qua.
Cô có chắc chắn muốn làm điều này?
- Có.
- Được rồi, chỉ cho tôi tầng hầm ở đâu.
- Nó ở dưới này.
Tôi nghĩ nó ở đây.
- Hoàn hảo.
Tôi sẽ trở lại ngay.
- Mẹ.
Mẹ!
Và tôi sẽ không phải là người cuối cùng.
- Tôi biết hung thủ là ai. - Tôi biết hung thủ là ai.
- Tôi là người duy nhất biết. - Tôi là người duy nhất biết.
- Sát thủ có mặt! - Sát thủ có mặt!
- Tôi... tôi hầu như không nhận ra...
- Nhận ra ai?
- Mẹ.
- Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy điều này.
- Không sao đâu.
Này, không sao đâu.
Coi nào, coi nào.
- Chuyện gì đã xảy ra?
- Ai đó đã phá con mẹ nó kính cửa xe của tôi.
Đó hẳn là một lời cảnh báo.
Đệch mẹ nó. - Cảnh sát!
- Được rồi, nằm xuống, nằm xuống.
Chào.
Tôi nghe nói anh có một câu chuyện lớn cho tôi.
Cố lên gân trên sân của tôi hả?
Nghe này, gọi cho tôi ở nhà ga nếu anh quay lại trước 10 giờ,
sau đó tôi lại lên sóng.
Tạm biệt.
- Gabriel, con đang làm gì vậy?
Đi ngủ đi.
- Mẹ, bà nào đó trong nhà kia cứ nhìn con hoài.
Bà ấy không nhúc nhích.
- Đi ngủ đi.
Không có bà nào ở đó.
Có, có.
Bà ấy cứ nhìn con.
Một bà da đen.
- Tôi xin lỗi đã gọi muộn thế này, ông Farraday,
nhưng ông đã ra ngoài.
- À, tối nay chúng tôi có cuộc họp hội đồng quản trị.
Một chủ đề mà tôi không cần phải nói với ông,
là người phụ nữ trẻ đã trốn thoát.
- Aura Petrescu.
- Bác sĩ Judd,
phòng khám không cần loại hình quảng bá này.
- Để đó cho tôi, ông Farraday.
Tôi sẽ tìm thấy cô ấy.
- Đầu của tôi. - Đầu của tôi.
- Lấy đầu tôi. - Lấy đầu tôi.
- A lô?
- Tôi, ừm, đang nghĩ về việc đến đó tối nay.
- Chà, không phải tối nay, Grace.
- Anh không muốn gặp tôi à?
- Chà, thực ra là có, ừm...
có người khác ở đây. Cô ấy đang ngủ ở phòng khác.
- Người tôi biết?
- Không.
Cô gái này tôi đã gặp. Cô ấy không còn nơi nào khác để đi.
- Tốt, vậy thì tạm biệt.
- Grace.
Cô ấy nói với tôi là cô ấy biếng ăn.
Tôi không biết tại sao tôi không tự mình tìm ra.
- Chà, nghe này, đừng tự dằn vặt bản thân về điều đó.
Kẻ biếng ăn luôn bí bách.
Họ là những cô bé ngoan, họ che giấu vấn đề của họ.
- Thật chứ?
Còn gì nữa không?
- Được rồi, để xem.
Ừm, gắn bó sâu sắc với một người mẹ không ổn định.
Những cô gái thuộc tầng lớp thượng lưu.
Con trai cũng vậy.
Thông thường những cái sáng hơn, nghệ thuật.
Ừm, để xem nào. Còn gì nữa không? Ồ, vâng.
Làm sao tôi có thể quên? Tình dục.
- Tình dục thì sao?
- Chà, anh có chui vào quần cô ấy không?
- Arnie, cô bé chỉ là một đứa trẻ.
- Được rồi, anh đã mặc quần áo đi chơi của cô ấy chưa?
- Không.
- Đừng nghĩ vậy.
Người biếng ăn sợ quan hệ tình dục.
Họ muốn trở lại tuổi thơ của họ,
trước khi mọi thứ đáng sợ bắt đầu.
Có khoảng tám triệu người trong số họ ngoài kia.
- Sao anh biết được tất cả những chuyện này?
- Vì tôi xem Oprah và Donahue.
Phải không, mọi người?
- Không, tôi không xem những chương trình đó.
- À, à, thấy chưa, có chuyện của anh.
Đây là truyền hình!
Đây là một vấn đề lớn.
Đây không phải là thứ cô có thể bước vào và...
- Thấy chưa, anh nên xem thứ đó,
và ăn thứ này.
- Anh biết đấy, đó là một cách để chống lại chứng chán ăn.
- Nghe này, nghiêm túc, bạn của anh có thể gặp nguy hiểm thực sự đấy.
Rất nhiều người biếng ăn chết.
Rất nhiều người trong số họ tự sát.
Phần tồi tệ nhất là, cô ấy sẽ không để anh giúp cô ấy.
Ý tôi là, cô ấy muốn anh giúp cô ấy, nhưng cô ấy sẽ không làm.
- Sao cô ấy lại thành ra thế này?
- Rắc rối với cha mẹ cô ấy.
Người ta nói những cô gái này thậm chí sẽ có một giấc mơ cổ điển.
Cô ấy sẽ mơ thấy cha mình đang dựa vào mình,
định hôn mình.
- Catocala Promethea.
Telea Polyphemus.
- Cô có thể nghe tôi chứ?
- Vị khách đó còn ở đây không?
- Ừ.
- Anh có vẻ không chắc lắm.
- Tin tôi đi, Grace, tôi không có gì che giấu.
Nếu tối nay cô muốn đến, cứ tự nhiên.
- Có thể tôi sẽ.
- Aura,
cô khỏe không?
- Ồ, David, tôi cứ nghĩ lại đêm đó trong tâm trí mình.
- Tốt, tôi sẽ về sớm, tôi có nên mang đồ ăn về?
- Ồ, tôi vừa mới ăn xong.
- Thật chứ?
- Thực ra là tôi đã làm nhà bếp của anh lộn xộn hết cả lên.
Tôi đã nấu một ít bánh thịt gà, khoai tây chiên,
nhưng bây giờ tôi chỉ mệt mỏi và muốn đi ngủ.
- Aura, tôi lo lắng về cô.
- Không sao đâu, chỉ lát nữa tôi sẽ lại gặp anh.
Tạm biệt.
Nhưng cô ấy vừa tự nấu một bữa ăn, Arnie,
cô ấy phải tiến bộ.
- Không.
Có lẽ cô ấy đang nói dối, David.
Chúng không dễ chữa,
đó là lý do tại sao rất nhiều người cuối cùng đã chết.
- Người biếng ăn chết nhiều.
Có khoảng tám triệu người trong số họ ngoài kia.
Gắn bó sâu sắc với người mẹ không ổn định.
Cô ấy sẽ mơ thấy cha mình đang dựa vào mình,
định hôn mình.
- Đó là cái gì?
- Em có nghe gì đâu.
- Không, tôi nghe thấy tiếng gì đó.
- Đó là cái gì vậy? - Cô ấy đi rồi.
- Vậy?
- Vậy, tôi đi theo cô ấy.
- Đừng có nực cười, cô ấy không dễ bị sốc như vậy đâu.
- Nghe này, Grace, thôi nào, cô ấy chỉ là một đứa trẻ.
- Cô ấy đang bóc lột anh như bao người khác.
- Tin tôi đi, Grace, cô ấy cần giúp đỡ.
Cô ấy đang tự tử.
Cô ấy đã ở trong Phòng khám Farraday chó chết đó
cả tháng rồi.
- Phòng khám Farraday?
Không đùa?
- Ừ, họ lạm dụng cô ấy, vì vậy cô ấy mới bỏ trốn.
- Cô ấy là một kẻ tâm thần bé nhỏ thao túng.
Để cô ấy đi.
- Đệch mợ em, Grace.
- David.
David!
Cái đệch!
- Không.
Em xin lỗi vì tối qua.
Em muốn, nhưng em không thể.
Anh có giận em không?
- Không.
Em có giận anh không?
- Không, em không giận anh đâu.
- Được rồi, tốt, vì anh phải đi làm.
- Tại sao?
- Tại sao? Vì anh phải giả vờ
như anh là một người bình thường, em biết đấy.
Này, sao em không đi qua chợ nông sản
và tìm mấy loại rau và trái cây mà em thích,
thấy ngon và mua nó.
- Được rồi.
Em sẽ cố gắng nấu cho anh bữa tối.
- Aura!
Cô tốt hơn là nói chuyện với tôi!
Tôi sẽ giúp cô!
- Không! - Tôi sẽ giúp cô!
- Không! - Aural
- Anh có nhìn thấy nó?
Tôi đã nói rồi, anh có mọi thứ anh cần từ việc xem TV.
Ngày 18, 23 và 29.
Anh không nhận được nó?
- Chúa tôi.
Hắn chỉ giết người khi trời mưa.
- Vậy tránh mưa đi.
Vâng?
Vâng, anh ấy ở đây, chờ chút.
Điện thoại của anh.
Đó là bạn gái mới của anh.
- David, em đã đi chợ
và em đã gặp bác sĩ Judd ở đó.
Ổng đuổi theo em, em bỏ chạy, và...
Ôi, không!
Không, buông tôi ra!
- Aura?
Aura, em có quay lại đó không?
- Aura?
- Cô ấy không ở đây.
- Ý cô là cô ấy không có ở đây?
Cô ấy ở chỗ quái nào vậy?
- Chà, tôi đã lo lắng.
Quan tâm đến anh.
Lo lắng cho cô ấy.
Chính anh đã nói với tôi là đứa trẻ có khuynh hướng tự tử.
Vì vậy, tôi đã làm điều mà bất kỳ người bình thường, có trách nhiệm nào cũng sẽ làm.
Tôi đã gọi cho Phòng khám Farraday.
Họ chỉ đến và đưa cô ấy đi.
- Cô đã gọi đến Phòng khám Farraday?
Cô nên xấu hổ về bản thân cô.
Đệch mẹ.
- Ai mà ngờ chúng ta lại gặp nhau sớm như vậy?
Tôi có nên gán nó cho tính cách quyến rũ của mình không?
Ngồi xuống đi.
Anh có thể đi.
Cô Petrescu là một người bạn cũ.
Aura, bây giờ cô chỉ có một mình và tôi phải chăm sóc cô.
Nhưng tất cả mọi thứ phụ thuộc vào cô,
về việc cô có sẵn sàng nhìn vào bên trong chính bản thân cô
và đối mặt với quá khứ hay không.
- Không, ông không có hứng thú với tôi.
Có một cái gì đó mà ông muốn.
- Tôi muốn cô khỏe lại.
Đó là tất cả điều tôi muốn.
Nhưng bí mật nằm ở đó.
Đừng sợ.
Cô thấy đấy, cái đầu của mỗi con người
chứa đựng linh hồn, bí ẩn duy nhất còn lại của vũ trụ.
Nhìn vào trong đầu, mở khóa ký ức,
và vũ trụ mở ra như một tấm bản đồ.
Aura,
cô thấy cái này?
Cái này sẽ giúp cô nhớ lại mọi thứ.
- Nó là cái gì?
- Một loại quả mọng rất hiếm.
Một chất hướng tâm thần mạnh.
- Đó là một loại ma túy.
Tôi không muốn dùng ma túy.
- Không phải ma túy!
Nó hoạt động trên bộ nhớ.
Nó loại bỏ tất cả các chướng ngại vật.
Đừng sợ.
Nào.
Nhận lấy nó.
- Ưmmm.
- Nhai quả mọng và nuốt chất lỏng.
- Không.
- Đây.
- Không. - Coi nào, coi nào!
Vậy đó, vậy đó. Bây giờ nhai nát nó, nghiền nát nó.
Sức mạnh của bộ não và trí tưởng tượng của cô
mạnh hơn Vulcan (Thần lửa).
- Bây giờ tôi mới nhớ ra.
Đó là ông.
- Tiếp tục.
Tiếp tục.
- Tôi không muốn thấy.
Mặt của ông ta... mặt của ông ta đã bị che khuất
phía sau đầu của mẹ và bố.
- Mặt ai?
Cô đã thấy hắn.
Nói tôi biết.
Mặt của ai, Aura?
- Tôi không thấy gì cả.
- Tôi không tin cô.
- Đó là sự thật.
- Đệch mẹ!
Đưa cô ấy về phòng và đặt lại ống truyền thức ăn cho cô ta.
- Tôi đang ở đâu?
- Nhưng đừng làm hại cô ấy!
- Làm ơn, làm ơn, để tôi đi.
Ôi, không, không!
Không.
Không.
- Anh nhận nó đi.
- Không, thưa cô, làm ơn.
- Nào, bé yêu.
Giữ yên hoặc tôi sẽ phải nhét nó vào lần nữa.
- Không.
- Cô càng chống đối, cô sẽ ở đây càng lâu.
Bây giờ, coi nào.
- Chào buổi tối.
- Coi nào.
- Làm ơn.
- Nào.
Nào, bé yêu, giữ yên nào.
Được rồi.
Vậy là xong.
- Chào.
- Tôi đang tìm Aura Petrescu.
Số phòng của cô ấy, làm ơn.
- Được rồi.
Tôi không thể đưa ra thông tin đó.
Với lại, giờ thăm viếng đã hết.
- Phải.
- Chào.
Anh đã ở đâu?
Được rồi, em thậm chí không muốn nghe bất kỳ lời bào chữa nào.
- Ồ.
- Suỵt, suỵt, suỵt, là anh đây.
Em có ổn không?
- Họ đánh thuốc mê em. - Họ đánh thuốc mê em hả?
Em đã lấy những thứ này ở đâu?
- Em... em chôm chỉa. - Em trộm chúng?
Được rồi.
Em đợi ở đây, được chứ?
Đợi ngay tại đây.
Em sẽ ổn chứ?
Được không?
Được rồi.
Ở yên đây.
Chào.
- Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Chúng ta cần phải ra khỏi đây.
- Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Mày đã làm.
Tối nay, Phòng khám Farraday danh giá là hiện trường
diễn ra vụ chặt đầu mới nhất
trong một loạt vụ chặt đầu khủng khiếp đã khủng bố thành phố trong nhiều tuần.
- Aura!
Aura, đến đây.
... không nói nhiều.
- Ai đó từ Phòng khám Farraday đã bị giết.
Anh biết mà!
- Cô ấy... cô ấy là... cô ấy là y tá của em.
- Cô ấy là y tá của em?
Volkmann rõ ràng đã bị tấn công và chặt đầu
khi đang làm nhiệm vụ ban đêm...
- Cô ấy làm việc với bác sĩ Judd, cô ấy nhét kim vào tay em.
- Chà, em có nhìn thấy gì không?
Hả? Em có nghe thấy gì không? - Không.
Bất cứ nơi nào em đi, mọi người đều bị giết.
- Ồ, thôi nào.
Ý anh là, em không phải chịu trách nhiệm về cái chết của cô ấy.
Giám đốc điều hành của họ, bác sĩ Leopold Judd,
không thể đưa ra lời bình luận.
- Em không phải kẻ sát nhân.
Em... em là một tên trộm.
Tại quang cảnh địa phương,
thời tiết bây giờ đang quang đãng,
nhưng cơn mưa là nguyên nhân gây ra tắc nghẽn giao thông lớn.
- Đây là chùm chìa khóa của cô ấy.
Tất cả là lỗi của em, David.
Khoảng nửa dặm về phía nam lối ra đại lộ.
Các nhân chứng nói rằng chiếc xe tải lớn và xe đầu kéo,
đang giao những chiếc xe mới...
- Cúc vạn thọ? Anh biết nơi này, nó là một nơi lưu trữ.
... sau đó xe đầu kéo bị lật ngược...
Bây giờ, đã đến lúc tắt TV
và đi ngủ.
Mẹ muốn con ngủ trước khi mẹ về nhà.
- Ưmmmm.
- Con không sợ ngủ một mình đấy chứ?
- Không đâu mẹ. - Tạm biệt.
Mẹ yêu con. - Tạm biệt mẹ.
Hắn để đầu cô ta trước mặt hắn.
Tôi không thể nhìn thấy hắn.
Đó là sự thật.
- Cảnh sát có thể đã ở đây rồi.
- Không thể nào, vì họ không biết về nơi này.
- Ừ, tốt, họ sẽ phát hiện ra thôi.
Họ sẽ tìm thấy thứ gì đó trong căn hộ của Hilda,
chìa khóa hoặc giấy biên nhận.
Thôi nào, chúng ta không thể ở đây cả ngày được.
- Người thuê chỗ này,
cô ấy đã ở đây bảy, có thể là tám năm.
- Tôi có thể đếm số lần cô ấy xuất hiện
trên một bàn tay.
- Này, cảnh sát! Nào, đi thôi!
Nào, nào, ngay bây giờ! Đi nào!
- Khoan, khoan, chìa khóa, chìa khóa!
- Cứ để đó cho cảnh sát, đi nào!
- Nhìn này, lạ thật.
Tất cả những người này đều đã chết.
- Ôi, Chúa ơi.
Cô ấy đã chết, cô ấy đã chết, và cô ấy đã chết.
- "Hilda thân mến, để tưởng nhớ khoảng thời gian
điên rồ mà chúng ta từng có. Tình yêu, Linda."
Đó phải là cô ấy.
- L. Quirk.
Linda Quirk, 992 đường Benton.
Cô ấy như sống ở một nơi cách đây một dặm.
Ít nhất, cô ấy đã làm khi bức ảnh này được chụp.
- Anh nghĩ gì về điều này?
- Một loại phù hiệu, huy hiệu hay gì đó.
- Em nghĩ hắn là sát thủ, bác sĩ.
- Chà, sao em biết điều đó?
Cô ấy có thể là kẻ giết người.
- Cô ấy trông không giống một kẻ giết người.
- Em đâu có biết sát thủ trông như thế nào.
Ai cũng có thể là kẻ giết người.
Anh sẽ gửi cái này cho cảnh sát vào ngày mai. Nặc danh.
- Ngày mai có thể là quá muộn.
- Tôi biết cô ấy, Alice.
Tôi cũng biết Georgia và Catherine.
Đó là những gì rất đáng sợ về điều này.
- Tất cả chúng ta đã tham gia vào nó.
- Vào cái gì? - Một vụ tai nạn.
- Trước khi chị gặp tôi?
- Liệu pháp sốc điện.
Đó là chuyên môn của tôi.
- Ý chị là điều trị sốc hả?
- Tôi nghĩ tôi biết tất cả những gì cần biết về nó,
kể cả làm thế nào để người ta quên.
- Quirk, Quirk.
Quirk.
Nó đây rồi.
Vâng, có một L. Quirk, nhưng nó ở Sunset Lane.
Em không biết.
- Nhưng tại sao?
Chị đã làm gì?
- Điều gì đó kinh khủng.
Tôi không biết làm sao mà chúng tôi lại nghĩ là sẽ thoát khỏi nó.
- A lô?
- Linda Quirk?
- Chờ một giây.
Đó là một anh chàng, anh ta đang hỏi chị.
- A lô?
- Tôi đang tìm Linda Quirk.
Tại sao? Ai đó?
- Cô có biết Hilda Volkmann không?
Cô ấy cúp máy.
- Thử lại đi.
Đó là cô ấy, được rồi.
Chúng ta nên đi ra đó.
Họ đây rồi.
Đó là họ.
Đến đây!
Đến đây!
- Cái gì?
Cái gì? Cái đéo gì...
- Tôi chỉ muốn nói chuyện với cô.
- David!
- Đệch mẹ nó chứ!
Anh không thấy cô ấy.
- Em nghĩ chúng ta nên quẹo trái.
- À.
Anh sẽ quẹo phải.
Cứt thật!
Chúng ta đã mất cô ấy.
- Quay lại đi.
Nó đây rồi.
Nó ở đó. - Đúng, đó là nó.
- Được rồi. - Em biết mà.
- Được rồi.
- Tôi giúp gì được cho các bạn?
- Vâng, tôi đang kiếm khách. Người phụ nữ, mái tóc ngắn màu nâu,
túi tập thể dục màu xanh, đã được kiểm tra trong một thời gian ngắn trước đây.
- Còn tên cô ấy?
- Đây là vấn đề, tôi không biết tên cô ấy.
- Tôi xin lỗi, thưa ông, trừ khi ông có một cái tên...
- Tôi phải gặp cô ấy ở đây.
- Tôi e rằng không thể giúp gì cho ông, thưa ông.
Ông có muốn đăng ký?
- Ừ, tôi muốn đăng ký. Em gái tôi và tôi.
Mark Leneer, 140 Westview Crescent, Oak Park.
Và tôi muốn trông ra bãi đậu xe.
- Bãi đậu xe?
- Ừ, bãi đậu xe.
- Được rồi, phòng 201.
Người gác chuông sẽ lấy túi của ông.
- Tôi không có cái túi nào.
Anh có thể nhìn thấy hoàn toàn chiếc xe của cô ấy.
- Anh có nghĩ trời sẽ mưa không?
- Đang là một ngày đẹp trời, chắc chắn sẽ không có mưa
- A lô? Linda, là chị phải không?
- Ôi, tạ ơn Chúa là cô không sao.
Tôi đã đăng ký vào một khách sạn và tôi muốn cô ra khỏi đó
và qua đây ngay bây giờ.
- Chao ôi, chậm lại.
Tôi nghĩ chị đã phản ứng thái quá trước đó.
Đó chỉ là một cặp trẻ nít.
Trông họ không nguy hiểm chút nào.
Chị đang nhảy vào bóng tối.
- Nghe này, tôi không biết hai người đó là ai.
Tất cả những gì tôi biết là tôi đang gặp nguy hiểm,
và cô cũng vậy nếu cô đang ở trong nhà của tôi.
Làm ơn, chỉ cần đi qua đây.
- Chúa ơi, có lẽ chúng ta nên gọi cảnh sát.
- Chúng ta sẽ nói về điều đó khi cô đến đây.
- Được rồi.
Chị đang ở đâu?
- Hopkins House, phòng 301.
Ngay cạnh sân bay.
- Tôi đang trên đường. - Hãy cẩn thận.
- Tạm biệt.
- David?
- Gì đó?
- Không có gì,
Em chỉ muốn biết nếu anh vẫn còn ở đây.
- Tất nhiên, anh vẫn ở đây.
- Đi chỗ khác đi. - Tại sao?
- Vì em không muốn anh bị trúng mưa.
- A lô.
Vâng, gửi cô ấy lên ngay.
- Bà Bailey!
Đó là vợ tôi. Đây, tôi lấy đây.
Mary?
A lô, nghe này, tôi xin lỗi.
Không!
Không!
- Việc này là sao?
- Lloyd.
Lloyd.
Lloyd.
- Bác sĩ Kravitz, ông có khách ở sảnh chính.
- Đó là bác sĩ Lloyd. - Bác sĩ Lloyd?
Ông ấy vẫn làm việc ở đây chứ?
- Không, ông ấy đi lâu rồi.
Nhưng, ừm, ông ấy lại xuất hiện từ vài năm nay.
Ông ta trông thật kinh khủng.
Ông ấy đã cố gắng lẻn đi mang theo vài thứ
ra khỏi trạm y tế, nếu anh bắt gặp đồ dùng trôi dạt của tôi.
- Vâng, tôi bắt được đồ trôi dạt của ông.
Ông có biết nơi mà tôi có thể tìm thấy ông ấy?
Lần cuối tôi nghe nói, ông ấy đang sống ở khu nhà kho.
anh có thể nhìn vào mấy quán bar ở đó.
- Được rồi, cảm ơn ông.
- Đó là Hilda Volkmann.
Cô ấy từng làm việc ở đây.
Ừm, Linda Quirk...
- Harry, tôi biết những người phụ nữ đó là ai.
Tôi quan tâm về người đàn ông là ai.
- Ồ, bác sĩ Lloyd.
Buồn cười, một anh bạn trẻ vừa ở đây không lâu
cũng có cùng một bức ảnh.
- Anh đã nói gì với cậu ấy?
- Tôi gửi anh ta đến khu nhà kho.
- Này! - Anh muốn thứ gì đó?
- Anh là bác sĩ Lloyd?
- Ừ, có lẽ trong kiếp khác.
Này, anh có tiền không, anh bạn?
- Không, tôi không có tiền. Nhưng Linda Quirk, Hilda Volkmann.
Anh có thấy những cái tên đó quen thuộc không?
Coi nào, Catherine Duran, Georgia Jackson...
- Để tôi yên đi, anh bạn.
- Họ chết rồi, anh biết không?
- Vậy là người ta chết.
Chuyện xảy ra mỗi ngày.
- Họ đã bị chặt đầu.
- Cái gì?
- Tôi đã nói, họ đã bị chặt đầu.
- Ôi trời.
Anh bạn, đó không phải là lỗi của tôi.
- Tôi biết, nhưng nếu anh là bác sĩ Lloyd, thôi nào,
anh phải nói với tôi điều gì đó.
- Nghe này, anh bạn, đã quá muộn rồi.
- Thôi nào, làm ơn, anh phải biết một cái gì đó.
- Tôi không biết!
Bây giờ, hãy để tôi yên con mẹ nó đi!
- Nghe này, tôi đã viết số của tôi.
Nếu anh đổi ý, xin vui lòng, gọi cho tôi.
- Đây từng là khu phố tốt.
- Đây là tất cả những gì chúng tôi tìm thấy trên người anh ta. Số điện thoại.
David.
- Cái gì vậy?
- Aura.
Đi với tôi.
Dậy đi.
Aura.
Aura.
Aura.
Aura, đi với tôi.
Đi, đi nào! - Không!
Không!
Dừng lại!
Dừng lại!
Dừng lại!
Dừng lại!
Dừng lại ngay lập tức!
Không!
Không!
Không!
Không!
Không!
Dừng lại!
- Đến đây.
- Dừng lại!
- Dừng lại, cảnh sát!
- Tôi đã yêu cô ấy.
Tôi đã yêu cô ấy.
- Mọi người vào xem cái này đi.
- Chao ôi, anh bạn, dừng lại ngay tại đây.
Đó là ngoài giới hạn.
Nào, biến khỏi đây đi. Khu vực hạn chế.
- Được rồi.
- Đi hết một vòng.
- Tôi có một cái khác ở đây.
- Ông ta bệnh quá.
- Chúa ơi, nhìn đằng kia kìa. - Không, đừng nhìn.
Đừng nhìn vào nó.
- Tôi có hai cái trong cốp xe.
- Mùi. - Đừng chạm vào bất cứ thứ gì.
- Aura.
Aura?
"David thân mến. Em đi để tham gia với mẹ em. Xin hãy tha thứ cho em. Em sẽ yêu anh mãi mãi. Aura."
Không!
Aural
Aural
Aura?
♪ Mưa hồng ngọc ♪
- Aura!
Aura, trở lại!
Aura?
Aura?
Aural
Aura, em ở đâu?
Aural
Aural
♪ Anh nhớ em ghê gớm ♪
- Aura?
Aura?
♪ Quá muộn rồi ♪
♪ Mưa hồng ngọc. ♪
- Cứu cô ấy.
- Anh ta đã nói gì? - Tôi nghĩ anh ấy nói, "cứu cô ấy."
- Hừm, hơi muộn đó.
- Cứu cô ấy.
Cứu cô ấy.
Cứu cô ấy.
Vụ khủng bố "Săn đầu người",
bao trùm thành phố trong mấy tuần qua,
đã kết thúc vào sáng sớm hôm nay khi một chiếc Cadillac đời cũ
lao qua rào chắn của cảnh sát
và đâm sầm vào lan can gần Hồ Veronica.
Người lái xe, bác sĩ Leopold Judd, đã thiệt mạng ngay lập tức.
Những cái đầu bị chặt của cả bảy nạn nhân trong vụ "Săn đầu người"
được tìm thấy trong cốp xe của ông ta.
Ben Aldridge đã có mặt tại hiện trường
và nói chuyện với cơ quan cảnh sát.
- Đại úy Travis, bác sĩ Judd có phải là kẻ giết người không?
- Vâng, với bằng chứng chúng tôi tìm thấy ở đây,
nó chắc chắn kết nối ông ta với những vụ giết người này.
- Và động cơ của ông ta là gì?
- Chà, rõ ràng, ông ấy đã có
một nỗi ám ảnh ghê gớm với những điều huyền bí.
Ngoài ra, tôi không thấy động cơ nào khác.
- Ông có tiếp tục tiến hành
cuộc điều tra của ông không, Đại úy?
- Theo tôi được biết, vụ này đã được khép lại.
- Điều gì đã thúc đẩy Leopold Judd đáng kính,
một bác sĩ chuyên khoa tâm thần lỗi lạc,
chuyên gia điều trị biếng ăn,
và là Giám đốc điều hành lâu năm tại Phòng khám Farraday,
để thực hiện những tội ác này?
Điểm chung của các nạn nhân là gì?
Họ đã chia sẻ một bí mật hay một quá khứ
mà cuối cùng đã đoàn tụ họ thông qua số phận khủng khiếp của họ?
Những câu hỏi này và nhiều câu hỏi khác sẽ là chủ đề
của bản tin đặc biệt sắp tới của chúng tôi.
Nhưng có một điều rõ ràng:
Cơn ác mộng đã qua.
- Grace Harrington, làm ơn.
Grace, là tôi đây, David đây.
Tôi cần một ít mẫu đơn đó.
Coi nào, Grace.
Làm ơn?
Chỉ cần vài cái trong số chúng, xin vui lòng?
Được rồi, được rồi.
Tốt, vâng.
Vâng, khỏe.
- Tôi thực sự ngạc nhiên
khi cô ấy ly hôn.
- Chà, nếu cô ấy không làm vậy thì sao?
- Ôi, tôi choáng quá.
Ai đó?
- Hết 19.
Cảm ơn anh. - Cảm ơn ông.
- Mike, đến đây.
Đơn thuốc này là giả.
Anh chàng đó, ở đó. - Này, anh bạn!
Này, đơn thuốc đó là giả.
- Này, anh bạn. - Cứ trả lại đi.
- Trả nó lại. - Này, đệch mẹ, được rồi.
- Nhìn cái con lười đáng thương này.
- Anh là đồ vô tích sự!
- Đáng đời, đồ nghiện ngập thối tha.
- Chào.
Em có thấy một cô gái mặc áo khoác đen đi ngang qua đây không?
Em có chắc không?
Anh sẽ là người bạn tốt nhất của em.
Ồ, tôi xin lỗi.
Tôi nghĩ bà là người khác.
Ai đó đã đeo một chiếc vòng tay...
Suỵt.
Chúa tôi.
Aura?
Aura?
- Nicholas.
Nicholas.
Nicholas.
Nicholas.
Nicholas.
Nicholas.
Nicholas.
Nicholas.
Nicholas.
Nicholas.
Nicholas.
Nicholas.
Nicholas.
Nicholas.
Nicholas.
- Anh nghĩ tôi là Aura?
Đó chỉ là tôi.
Anh muốn gặp Aura.
- Aura.
Aura.
Anh biết anh sẽ gặp lại em.
- Em cũng biết là sẽ gặp lại anh.
- Chúng ta ở đâu?
- Ở nhà mẹ em.
- Ồ.
Đó là bà ấy trên đó? - Đúng.
- Bà ấy còn sống?
Ồ.
Chà, Chúa ơi, bây giờ bà ấy ở đâu?
- Bà ấy ở trên lầu.
Nhanh, nhanh, nhanh.
Không có nhiều thời gian.
Em đang cố giữ bà ấy ở ngoài.
Ít nhất chúng ta cố gắng.
Anh có ổn không?
- Nhưng anh vẫn không hiểu.
Anh tưởng mẹ em chết rồi, hả?
Em nói em nhìn thấy bà ấy, phải không?
- Em thấy một xác chết.
Nhưng đó không phải là bà ấy, đó là một người phụ nữ hàng xóm.
- Ôi, Chúa ơi.
- Bà giả chết.
Lẽ ra em nên nhìn thấy sự thật.
Nó ở ngay trước mặt em.
Trong bóng tối, có vẻ như ai đó
đang giơ hai cái đầu bị chặt đứt, nhưng chỉ có một,
là bố em.
- Anh chắc chắn Judd đã giết mẹ em.
- Không.
Không.
Ông ta chưa bao giờ giết bất kỳ ai.
Nhưng ông biết ai là kẻ sát nhân...
Mẹ.
- Cứu!
Ai đó cứu chúng tôi với!
Giúp chúng tôi ra khỏi đây!
Anh không thể tin được mẹ em đã giết những người đó.
- Bà ấy đã làm.
- Em có chắc là bà ấy giết bố em không?
- Có!
- Tại sao?
Tại sao?
Bà ấy đang đến.
Bà ấy đang đến.
- Tháo xích ra.
- Không. - Đừng làm vậy.
- Đừng khóa mẹ ở ngoài chứ.
Ồ, Aura, con biết mẹ mà.
- Con không nghe mẹ đâu.
- Con biết mẹ sẽ không bao giờ làm hại con mà.
Bây giờ, tháo nó.
Tháo xích ra. - Không.
- Tháo ra!
- Không!
- Tháo nó ra, ngay!
Ngay!
Ngay bây giờ!
Ngay lập tức!
- Tại sao bà làm điều này?
- Ta nghĩ sau những người khác, ta sẽ dừng lại.
- Làm ơn, làm ơn, làm ơn.
- Tại sao bà lại giết họ, hả?
- Vì... Nicholas.
Nicholas.
- Đẩy.
Tốt, tốt.
Nào.
Đẩy.
- Được rồi, dừng lại, dừng lại.
Mọi người, chúng ta gặp rắc rối rồi.
- Lùi lại, có chuyện gì vậy?
- Cái gì? - Bị chặt đầu!
- Ai đó giúp cô ấy với!
Chúng ta phải nhờ ai đó làm gì đó!
- Bất cứ ai!
Bất cứ ai!
Cứu!
- Coi nào, bác sĩ.
Kéo nó lại với nhau ở đây.
Nào. - Cứ làm đi.
- Ồ, họ đã làm thịt con trai ta!
- Nói có.
- Làm đi. - Y tá, xin vui lòng!
Tạm biệt, con trai của ta!
Họ nghĩ họ có thể khiến ta quên đi,
nhưng Nicholas đã đến với ta.
Nó ra lệnh giết những kẻ đã giết nó.
Và vậy là ta đã làm được.
Và cậu biết bí mật của ta!
- Đừng nhìn!
- Nicholas, Nicholas, Nicholas.
Không, mẹ!
Không!
- Cô Petrescu, tôi muốn hỏi cô vài câu.
Đưa những phóng viên củ địt này ra khỏi đây.
Cô biết bác sĩ Judd.
Có bất cứ điều gì cô có thể cho tôi biết về ông ấy?
Bác sĩ Judd?
- Bác sĩ Judd.
- Ông ấy làm việc với mẹ cô à?
- Làm việc...
- Họ yêu nhau à?
- Người yêu...
- Mẹ cô có phạm tội giết người không?
- Phạm tội giết người...
- Có phải mẹ cô đã phạm tội giết người?
Để anh ấy đi, để anh ấy đi.
Aura, kết thúc rồi.
Là anh, David.
Hả?
Đã hết.
Anh sẽ không bao giờ làm tổn thương em.
Anh đã tìm em khắp nơi.
- Em yêu anh.
Dịch phụ đề: AnanVinh
♪ Tất cả chúng ta sẽ chờ đợi, tất cả chúng ta sẽ chờ đợi, ♪
♪ Tất cả chúng ta sẽ chờ đợi, tất cả chúng ta sẽ chờ đợi, ♪
♪ Tất cả chúng ta đã chờ đợi quá lâu ♪
♪ Tất cả đã chờ đợi quá lâu ♪
♪ Đợi một người đến cùng, ừ ♪
♪ Ai đó có thể yêu tôi và tôi mạnh mẽ ♪
♪ Một người không bao giờ có thể, không bao giờ, không bao giờ sai ♪
♪ Cho đến khi em có thể làm ♪
♪ Cơn mưa hồng ngọc, trượt xuống mặt tôi ♪
♪ Cơn mưa hồng ngọc, lần theo dấu vết của tôi đã quá muộn ♪
♪ Tôi đã tìm được em rồi ♪
♪ Mưa hồng ngọc, nhỏ giọt trong bóng tối ♪
♪ Mưa hồng ngọc, vũng nước trong tim ♪
♪ Tôi sẽ nhớ em rất nhiều ♪
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.