Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
English
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Indonesian
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
KWAIDAN
PHUDEVIET.ORG PDV: Tetsuo1988
A NINJIN CLUB PRODUCTION
Produced by SHIGERU WAKATSUKI
Original Stories by YAKUMO KOIZUMI Screenplay by YOKO MIZUKI
Cinematography by YOSHIO MIYAJIMA
Music and Sound Effects by TORU TAKEMITSU
Production Design by SHIGEMASA TODA
Sound Recordist HIDEO NISHIZAKI Edited by HISASHI SAGARA
Lighting by AKIRA AOMATSU
Starring
CHUYỆN MA QUỶ
MICHIYO ARATAMA, MISAKO WATANABE RENTARO MIKUNI
KENJIRO ISHIYAMA RANKO AKAGI
NGƯỜI PHỤ NỮ BĂNG TUYẾT
TATSUYA NAKADAI KEIKO KISHI
YUKO MOCHIZUKI
HOICHI CỤT TAI
KATSUO NAKAMURA TETSURO TANBA
TAKASHI SHIMURA YOICHI HAYASHI EIKO MURAMATSU
KUNIE TANAKA, MASANORI TOMOTAKE TOKUE HANAZAWA
TRONG TÁCH TRÀ
KANEMON NAKAMURA OSAMU TAKIZAWA HARUKO SUGIMURA
GANJIRO NAKAMURA NOBORU NAKAYA SEIJI MIYAGUCHI
KEI SATO TOMOKO NARAOKA
Đạo diễn: MASAKI KOBAYASHI
MÁI TÓC ĐEN
Tại thành phố Kyoto ngày xưa, có một võ sĩ đạo trẻ tuổi...
bị đẩy vào đói nghèo do lãnh chúa của anh hư hỏng.
Anh quyết định rời khỏi căn nhà của mình
và làm công với vị quan ở một tỉnh xa.
Vĩnh biệt nàng.
Ta không thể ở lại đây. Ta có một tương lai.
Với nam nhi, sự nghiệp là quan trọng nhất.
Ta không thể từ bỏ vì nàng được.
Ta không thể sống già và chết dần ở đây.
Chàng bắt buộc phải rời Kyoto sao?
Thiếp sẽ làm việc chăm chỉ hơn trước.
Thiếp sẽ dệt cả ngày lẫn đêm, quần quật vì một cuộc sống tốt hơn.
Xin chàng đừng đi.
Nếu ta để mất cơ hội này, ta coi như kết thúc.
Đừng cản ta. Ta cuối cùng cũng có được một chức vụ mới.
Vậy sẽ tốt hơn cho nàng. Nàng hãy lấy một người có danh dự.
Ta chịu đủ...
cuộc sống đói nghèo vô tận này rồi!
Các con sẽ rời đi vào sáng sớm mai.
Các con hãy nghỉ ngơi đi.
Thần sẽ dẫn người đến phòng tân hôn.
Con gái ta cuối cùng cũng đã xuất giá.
Giờ thiếp thấy thật nhẹ nhõm.
Ta mừng khi có con trong gia đình ta.
Con xin đa tạ.
Cậu ta biết bổn phận của mình. Cậu ta sẽ đối xử tốt với nó.
Mong con hãy chăm sóc con gái ta.
Con xin hứa.
Chàng võ sĩ đạo không hiểu giá trị của tình yêu.
Anh đã rời bỏ người vợ đã hiến dâng mình cho anh
và cưới con gái của một gia đình danh giá để có địa vị,
và anh đã mang cô ta đến ngôi nhà mới của mình.
Chính là do việc thiếu suy nghĩ của tuổi trẻ đã dẫn tới nghèo đói.
Cuộc hôn nhân thứ 2 không hề hạnh phúc.
Người vợ mới của anh ích kỷ và nhẫn tâm.
Anh nhớ khát khao những ngày của mình ở Kyoto.
Anh phát hiện ra mình vẫn còn yêu người vợ trước
hơn người vợ thứ hai của mình.
Và anh bắt đầu nhận ra
mình thật bất công và bạc nghĩa.
Ký ức về người phụ nữ mà anh đã đối xử bất công
giọng nói dịu dàng của cô...
nụ cười của cô...
bản tính khéo léo, tốt bụng,
tính kiên nhẫn không chê vào đâu được của cô.
Nó cứ mãi ám ảnh anh.
Ta nghỉ chơi!
Vẫn lại là trò chơi cũ rích này.
Ta chán trò này lắm rồi.
Các người có thể lui.
Xin lệnh bà đừng chờ nữa.
Có vẻ như chủ nhân vẫn còn đọc sách.
Ngươi thật vô ơn!
Ngươi đã có được địa vị của mình nhờ quyền lực của gia đình ta.
Ngươi chỉ lợi dụng ta.
Ngươi lúc nào cũng hồi tưởng về những ký ức cũ.
Ngươi làm tan nát trái tim ta!
Màn sương không giúp ích được gì đâu.
Xin ngài hãy vào phòng ngủ
và an ủi lệnh bà đi ạ.
An ủi cô ta ư?
Đó là công việc của ngươi.
Ngài được nói việc.
Cô ta có thể trở về nhà cha mẹ vào ngày mai nếu muốn.
Ta không chịu nổi khi thấy cái nhìn bất mãn của cô ta nữa.
Hãy bảo với cô ta như thế.
Dù sao thì, lúc ấy ta còn trẻ và thiếu suy nghĩ.
Ta sẽ đi tìm người vợ mà ta đã bỏ rơi...
và sửa chữa vì tội lỗi của ta.
Nhiều năm trôi qua,
và thời gian phụng sự của anh đã kết thúc.
Khi anh đến đường phố Kyoto là vào ngày 10 tháng 9
nơi mà vợ anh từng sống.
Lúc đó là nửa đêm và thành phố yên lặng như một nghĩa trang.
Chàng trở về Kyoto khi nào thế?
Mới đây.
Vừa mới đây thôi.
Làm sao chàng có thể...
tìm được thiếp trong những tàn tích này.
- Chắc chàng mệt rồi. - Nàng cứ ngồi đi.
- Nàng đừng lo. - Để thiếp lấy đồ ăn.
Ta không cần đâu.
Nàng không thay đổi gì cả.
Nàng giống như trước kia vậy.
Gương mặt mà không lúc nào ta quên...
và cái giọng nói đáng yêu đó.
Nàng hãy tha lỗi cho ta.
Ta thật tàn nhẫn.
Ta đúng là đồ ngốc.
Ta đáng bị nàng ghét bỏ.
Cho tới khi thời gian phụng sự của ta kết thúc,
ta nóng lòng được trở về với nàng.
Ta hối hận vì tính ích kỷ của mình.
Ta đau khổ khi không có nàng.
Ta ghét chính mình vì đã bỏ rơi nàng.
Ta đã hy vọng được sửa chữa sai lầm suốt bao lâu nay.
Ngay khi ta tự do,
ta muốn trở về Kyoto tìm nàng.
Ta đã vội đến đây trong đêm.
Chàng thật tốt...
khi nghĩ đến thiếp nhiều đến như vậy.
Nàng hãy tha lỗi cho ta.
Xin nàng hãy tha lỗi cho ta.
Ta thật đúng là kẻ ngốc.
Chàng đừng tự trách mình.
Vì thiếp mà chàng đã phải chịu khổ.
Thiếp luôn cảm thấy mình không đáng làm vợ chàng.
Đừng...
Thiếp biết là vậy,
nhưng thiếp không thể ngừng ngăn cản chàng.
Dù gì, ta thật nhẫn tâm khi bỏ rơi nàng.
Đó là do đói nghèo.
Khi chàng sống với thiếp, chàng luôn ân cần,
Sao thiếp lại nghĩ xấu chàng chứ?
Thiếp đã cầu cho chàng được gặp vận may...
mỗi ngày mỗi đêm.
Ta sẽ sửa sai.
Không sao cả.
Chàng đã đi một đoạn đường dài để về nhà rồi.
Việc đó đã làm thiếp vui rồi.
Cho du hai ta chỉ có thể ở bên nhau như thế này trong một lúc.
Chỉ trong một lúc ư?
Hãy kéo dài nó tới bảy đời người đi.
Trừ khi nàng từ chối,
ta sẽ luôn ở bên cạnh nàng.
Không có gì chia cách hai ta nữa.
Mái tóc thơm ngát của nàng.
Nó vẫn như trước.
Vẫn là mái tóc đen óng ả...
đôi mắt đen...
cái mũi đáng yêu...
đôi má mềm mại...
và...
Thiếp đã quên đi nỗi buồn của mình.
Nhiều chuyện đã xảy ra ở Kyoto từ khi chàng bỏ đi.
Ta có thể thấy.
Thiếp không thể kể cho chàng mọi thứ trong một đêm được.
Trời sắp sáng rồi.
Căn phòng này cũng có rất nhiều ý nghĩa với ta.
Đây là phòng tân hôn của hai ta.
Hai ta đã ở trong đây vài đêm.
Ta chưa muốn ngủ lúc này.
Ta muốn nói với nàng về quá khứ, hiện tại và tương lai,
và ta cảm thấy hạnh phúc thế nào vào lúc này.
Thiếp cũng nghĩ chuyện này cứ như một giấc mơ vậy.
Thiếp không muốn ngủ trong một lúc...
để thiếp có thể giữ chàng mãi mãi.
NGƯỜI ĐÀN BÀ BĂNG TUYẾT
Ở một ngôi làng tại tỉnh Musashi,
có hai người tiều phu: Mosaku và Minokichi.
Mosaku là một ông lão
còn Minokichi, học trò của ông, là một chàng trai 18 tuổi.
Mỗi ngày, họ vào một khu rừng cách ngôi làng vài dặm.
Vào một ngày lạnh giá, một cơn bão tuyết đi qua họ trên đường về nhà.
Người chèo thuyền đã để thuyền ở phía bên kia con sông.
Đây không phải ngày tốt để bơi xuống sông.
Ta có ý định xử lý ngươi...
như với người đàn ông kia.
Nhưng ta không thể ngừng thương tiếc cho ngươi...
vì ngươi còn quá trẻ.
Ngươi là một cậu bé đẹp trai.
Lúc này ta sẽ không hại ngươi.
Nhưng...
nếu người kể cho bất kỳ ai về thứ mà ngươi đã thấy hôm nay,
kể cả mẹ của ngươi,
ta cũng sẽ biết...
và rồi ta sẽ giết ngươi.
Hãy nhớ lời mà ta đã nói.
Hiểu chưa?
Mẹ đi đây.
Ta phải bán củi để kiếm tiền.
Con sẽ không làm việc được trong một thời gian,
cho tới khi con hồi phục.
Đêm lạnh giá ấy đã làm con ốm,
Hãy ăn cháo khi còn đang nóng.
Hãy tự chăm sóc mình, con à.
Không thì con sẽ bị... lạnh cóng đến chết...
giống như máu của con bị hút hết ra...
như ông lão Mosaku vậy.
Nếu chuyện này xảy ra với con lần nữa,
con sẽ không sống sót đâu.
Con có nghe không?
Mẹ nói gì con cũng không bao giờ trả lời.
Một năm trôi qua.
Ngay khi bình phục, anh tiếp tục làm việc.
Mỗi buổi sáng, anh đi một mình vào rừng
và trở về với nhiều bó củi.
Cô đi đâu vào giờ này mà muộn thế?
Edo ạ.
Lúc này ư?
Vâng ạ.
Cha mẹ tôi đã qua đời.
Người thân của tôi ở Edo
có thể giúp tôi tìm việc làm người hầu.
Cô có tiền không?
Không ư?
Tôi hy vọng người thân của cô có thể tìm cho cô một vị trí tốt, nhưng...
Không người giúp đỡ...
phải chăng rất khó tìm việc kể cả việc làm người hầu?
Tốt nhất là nên lấy chồng.
Anh đã có vợ chưa?
Nắm lấy tay tôi.
Đó là nhà của tôi.
Sao cô không vào nghỉ đi? Không có ai phiền đâu.
- Nhưng... - Chỉ mẹ tôi và tôi sống ở đây thôi.
Đi thôi.
Tên cháu là Yuki à?
Bác hiểu, bác hiểu.
Bác hiểu cháu đang định tới Edo một mình,
nhưng lại không có kế hoạch cụ thể,
Nghe thật cô đơn và nguy hiểm.
Không phải lúc nào con người ta cũng tốt đâu.
Đặc biệt là với một cô gái trẻ như cháu.
Cháu phải cẩn thận...
đừng để bị người xấu làm phiền phức.
Hãy lại đây ăn khi còn nóng.
Và Yuki đã hạ sinh cho anh ba đứa trẻ xinh đẹp, có làn da trắng.
Cô cũng có tạo tiếng thơm trong làng.
Tuyết và mưa đang đến
Tuyết phủ đầy đền thờ
Chú tiểu lau tuyết đi
Trước khi nhà sư đến
Thật là một công việc lớn lao
Giờ hãy cúng dường bà.
Cho bà thấy cô đã trưởng thành.
Cung tiến cho bà.
Cứ như cô ấy không bao giờ già vậy.
Đúng vậy.
Cô ấy vẫn còn trẻ trung như lần đầu tới ngôi làng vậy.
Cô thật kỳ diệu.
Cô vừa đến nghĩa trang à?
Vâng. Hôm nay là ngày giỗ của mẹ chồng tôi.
Tốt thật.
Bà cụ chắc vui khi thấy cháu nội
cầu nguyện cho cụ.
Bà cụ chắc hạnh phúc lắm.
Bà cụ nuôi nấng vợ của con trai mình cho tới khi bà ấy qua đời.
Vậy là hiếm lắm đấy.
Không đâu.
Chưa từng có chuyện người vợ phải tốt như thế nào.
Không ạ.
Cám ơn các chị. Tôi hạnh phúc lắm.
Thật tốt là cô và chồng hòa thuận với nhau.
Dĩ nhiên rồi!
Anh ấy có được một người phụ nữ tốt bụng và xinh đẹp làm vợ mà.
Tự nhiên là vậy.
Cô ta trông thật trẻ trung.
Nhiều phụ nữ nhà quê đã sớm già
sau khi có ba đứa con.
Cô ấy vẫn trông như một cô gái vậy.
Cô thật kỳ diệu.
Đây, nàng mang vào đi.
Ta mong là chúng không quá nhỏ.
- Còn của lũ nhỏ? - Ta đã làm rồi đây.
Tốt quá! Tất cả đã được chuẩn bị cho năm mới rồi.
Nếu cái dây chật quá, ta sẽ sửa lại.
- Giờ nàng mang thử đi. - Vâng ạ.
Đẹp thật!
Sao lại là dây đỏ?
Nàng vẫn còn trẻ.
Thiếp là mẹ của ba đứa con mà.
Màu đỏ vẫn là màu của nàng.
Đôi chân rất đẹp.
Vừa thật.
Không quá chật, không quá lỏng.
Vừa y chân của thiếp.
Đôi dép của chàng trông thật đẹp và chắc
khiến nhiều người tới tìm chàng để đặt mua.
Đôi dép này thật tốt.
Ta làm chúng để hợp với bộ kimono của nàng đấy.
Cứ như thiếp sắp đi một chuyển phiêu lưu vậy.
Ta không mua được cho nàng một bộ kimono mới,
nhưng ít nhất nàng sẽ có một đôi dép mới.
Với những đôi dép của chàng và bộ kimono của thiếp mà thiếp vá
các con của mình sẽ có một ngày lễ vui đây.
Nàng sắp xong chưa?
Thêm vài mũi khâu nữa thôi.
Sao chàng cứ nhìn thiếp chằm chằm thế?
Ta chỉ vừa nhớ ra việc xảy ra cách đây 10 năm trước.
Thật lạ khi nhớ lại sau nhiều năm qua.
Nàng vá đồ với ánh đèn rọi vào khuôn mặt,
và ta nhìn lên nàng như thế này...
Đó là lý do ta nhớ tới đêm hôm đó.
Đêm nào?
Một việc kỳ lạ đã xảy ra vào đêm đó.
Ta vẫn còn nhớ như ngày hôm qua vậy.
Ta chưa bao giờ kể cho bất kỳ ai về cái đêm đó.
Ta không chắc nó là thật hay mơ nữa.
Đó là đêm ông lão Mosaku lạnh cóng đến chết.
Cứ như máu của ông ấy bị hút ra vậy.
Với chính đôi mắt của mình...
ta thấy một người phụ nữ đang cúi xuống bên ông ấy.
Và cô ta thở ra một làn khói trắng lên ông ấy.
Rồi ông ấy đông cứng lại và không cử động được nữa.
Người phụ nữ cũng cúi xuống bên ta,
và ta bắt đầu run lên.
Rồi...
đôi mắt của người phụ nữ đáng sợ ấy...
trông rất, rất đẹp...
Cô ta thật đẹp.
Cô ta có làn da trắng giống như nàng vậy.
Giống như nàng vậy.
Lúc này nàng giống hệt cô ta.
Đó là lý do ta nhớ ra.
Rồi lúc đó ký ức ấy ám ảnh ta cả ngày lẫn đêm.
Sau đó ta trở bệnh.
Ta nói nàng nghe, chính là trong lều của người lái đò
mà ta dùng để tránh cơn bão khủng khiếp đêm đó.
Ta đã thấy người phụ nữ lạ mặt giết ông lão Mosaku rất rõ.
Trừ nàng ra,
ta chưa bao giờ thấy người phụ nữ nào xinh đẹp và da trắng như cô ta.
Tất nhiên một người đáng sợ như cô ta không thể là người được.
Cô ta là Người Phụ Nữ Băng Tuyết đói khát máu ấm...
hoặc là một giấc mơ chăng?
Không phải mơ đâu.
Nó là một giấc mơ.
Ta đây.
Là ta.
Ta.
Ta!
Là Yuki.
Ngươi đã hứa vào cái đêm đó
ngươi sẽ không kể cho ai hết.
Ngươi cuối cùng đã phá vỡ lời hứa.
Đó là lời thề đánh đổi sinh mạng của cả hai ta.
Ta đã nói nếu người phá vỡ, thì ta sẽ giết ngươi.
Ngươi phản bội ta!
Nếu không phải vì lũ trẻ đang ngủ trong đó...
thì ta đã giết ngươi vào lúc này!
Từ bây giờ...
ngươi phải chăm sóc thật tốt những đứa trẻ này!
Nếu chúng có điều gì
phàn nàn gì về ngươi...
ta sẽ xử lý ngươi như ngươi đáng phải nhận!
HOICHI CỤT TAI
Vào buổi sáng sớm
Ngày 24 tháng 3
Khi gia tộc Genju và Heike
Đấu trận thủy chiến cuối cùng
Tại Dannoura
Trận chiến cuối cùng trên biển
Với những lá cờ của Thần chiến tranh
Tanzo Kumano từ lãnh địa Kii dẫn đầu
Theo sau là Michinobu Kono từ lãnh địa lyo
Những chỉ huy chiến thuyền của đảo Shikoku
Tiếng trống trận vang lên ầm ĩ.
Có hàng đàn chiến thuyền
Tất cả hơn 3000 chiếc
Nhà Heike bị bao vây và gục ngã bởi sự công phá
Xông vào trước tất cả các cánh quân
Là những chiến binh dưới sự chỉ huy của Yoshitsune
Cho nên nó được kể lại rằng
Tại Dannoura trên eo biển Shimonoseki
cuộc chiến cuối cùng giữa gia tộc Genji và Heike.
Nhà Heike đã bị đánh bại trong nhiều cuộc chiến
và lẩn trốn tới phía Tây.
Và cả gia tộc đã bỏ mạng tại đây cùng với vị Hoàng Đế còn nhỏ tuổi.
Noritsune Notonokami biết rằng
Đó là ngày cuối cùng của đời mình
Võ sĩ đạo nhà Genki không phải của ngài
Ngài muốn được tỉ thí với Yoshitsune, thủ lĩnh nhà Genji
"Tới đây, Yoshitsune!" ngài kêu lên
Ngọn sóng cao ngất trời cản họ đến bờ biển
Và những con thuyền của nhà Genji
Chặn lối thoát ra khỏi biển
Họ thủ sẵn với những mũi tên trên cung
Toàn bộ thủy thủ đã tử trận
Và những con thuyền nhà Heike không còn nơi nào để đi
Vài chiếc đã chìm xuống
Vài chiếc đã trôi đi
Cuộc chiến dài lâu
Giữa hai gia tộc võ sĩ đạo
Đã tới hồi kết
Phu Nhân Nii chứng kiến
Hồi kết của cuộc chiến
Bà ôm vị Hoàng Đế nhỏ tuổi trên đôi tay mình
Người phụ nữ như ta
Sẽ không để kẻ thù giết chết
Ta sẽ hộ giá Hoàng Thượng
Đến Thế Giới Bên Kia
Nếu các ngươi có lòng trung thành
Thì hãy theo ta.
Thế là biển và bờ của nó...
đã bị ma ám 700 năm nay.
Hàng ngàn con cua lạ được gọi là cua Heike
có những khuôn mặt người trên lưng của chúng.
Sau khi đền Amidaji được xây tại Akamagahara
để an ủi những linh hồn của những võ sĩ đạo đã mất...
nhiều chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra.
Hoichi. Hoichi!
Cậu đây rồi.
Cậu chừng té xuống giếng, Hoichi.
Vâng ạ.
Sớm muộn gì nó cũng sẽ giết cậu thôi.
Bọn ta sẽ đi đọc kinh tại một nhà dân đã qua đời.
Vâng ạ.
Có một miếng dưa hấu cho cậu đấy. Hãy ăn khi nó còn lạnh.
Vâng ạ. Cám ơn ạ.
Tốt lắm.
Con đã bảo cậu ta lo liệu mọi thứ rồi.
Cậu ta mới tới. Ta lo lắm.
Con nghĩ cậu ta sẽ làm tốt thôi.
Ai đó?
Thầy về sao, thưa thầy?
Không ai lại tới đền vào giờ này đâu.
Có lẽ do mình tưởng tượng ra thôi.
Hoichi!
Ai nói đấy?
Tôi bị mù. Tôi không sống ở đây lâu đâu.
Tôi tưởng có ai đó trong vườn, nhưng tôi không dám chắc.
Xin thứ lỗi. Hãy tha lỗi cho tôi.
Không có gì phải sợ cả.
Ta ở gần đền này
và được sai tới đây với một lời nhắn.
Chúa công của ta, một người có địa vị cao lớn,
đang ở tại Akamagahara với nhiều người hầu.
Ngài muốn được nhìn thấy cuộc chiến Dannoura,
nên hôm nay ta tới đây.
Thần hiểu rồi.
Chúa công của ta đã nghe nói tới tài nghệ của ngươi
khi kể lại câu chuyện về cuộc chiến.
Người ta nói rằng ngươi còn giỏi hơn thầy của mình.
Nên ngài muốn được nghe ngươi biểu diễn.
Cầm lấy đàn tì bà của ngươi và đi theo ta tới nhà cung điện.
Điện hạ thật tốt.
Nhưng thần sợ mình chưa đủ giỏi.
Ngươi không muốn chống lại lệnh của ngài đấy chứ?
Thần tin chúa công của ngài là một người cao quý.
Phải. Bình thường thì ngươi không được diện kiến ngài đâu.
Thật may mắn quá.
Mở cổng ra!
Người ở bên trong!
Thần đã mang Hoichi tới.
Cởi dép ra.
Một nạn nhân khác.
Rửa sạch ở đây.
Phải làm con ma biển cả một lần nữa.
Ta đã thấy đêm qua.
Yasaku!
Chào buổi sáng.
Hoichi đâu?
Cậu ta chưa vào.
- Chưa về sao? - Chưa ạ.
Có thật là các ông không biết tối qua cậu ta đi lúc nào sao?
Vâng.
Tôi tưởng cậu ta đi ngủ rồi chứ.
- Tối qua lại có một con thuyền chim. - Của ai vậy?
Thuyền của Gonemon. Ông ấy đi câu cá.
Người nhà ông ấy tới đây để xin được đọc kinh.
- Vậy sao? - Tôi đã nói với thầy.
Tôi hiểu. Thật đúng là tin buồn.
Thầy có nghĩ thuyền ma có thật không?
Có vẻ vậy.
Tôi chưa bao giờ thấy, nhưng tôi nghĩ nó có thật, Donkai?
Nó chỉ có thật với những người tin vậy thôi.
Thầy lại làm tôi khó hiểu rồi.
Tôi thật sự tin đấy.
Đừng có gạt tôi. Tôi nói nghiêm túc, nhưng thầy luôn...
Tôi cũng nói nghiêm túc thôi.
Hoichi về chưa?
Rồi ạ. Thầy ra ngoài à?
Cậu ta thế nào rồi?
Có vẻ cậu ta còn đang ngủ trong phòng.
Cái gì? Khi nào mà...
Bọn con không biết cậu ta về lúc nào.
Ta hiểu.
Cậu ta chắc đã có một đêm vui vẻ.
Con đã dặn cậu ta trông chừng đền.
Thật là một người không đáng tin!
Ta phải chuẩn bị đi đọc kinh cho Gonemon đây.
Cậu ta sẽ lại thức khuya vào tối nay.
Hôm nay trời sẽ nóng đấy.
Cậu ngồi trong tối như thế làm tôi giận mình.
Tôi cứ tưởng là ai chứ.
Có chuyện gì à? Có chuyện gì ư?
Mọi người ra ngoài rồi.
Hôm nay Matsuzo về nhà, nên tôi ở một mình.
Mà tôi tưởng cậu còn đang ngủ chứ.
Tôi cứ tưởng cậu là ma.
Tôi ướt nhẹp rồi này.
Tôi thành thật xin lỗi.
Không sao đâu. Cậu vẫn chưa ăn sáng kìa.
Tối qua cậu đã đi đâu vậy?
Bữa sáng của cậu vẫn còn này. Vẫn chưa hư đâu.
Mau ăn đi.
Còn có cà tím luộc nữa đấy.
Cám ơn bác.
Donkai và thầy rất lo cho cậu.
Cậu đã đi đâu và đã làm gì?
Họ đã lo thật sao?
Cậu phải biết chứ. "Lo thật sao"?
Cậu còn quá trẻ để đi chơi đêm đấy.
Cậu có bạn gái rồi, có phải không?
Dĩ nhiên là không rồi.
Tôi ra ngoài vì tôi nhớ có vài việc mà tôi định làm.
Thật sao?
Bạn gái cậu chắc cũng mù.
Nên hai người phải lên giường như thế này.
Hoichi.
Đến giờ đã hẹn rồi. Ta tới dẫn ngươi đi đây.
Vâng, thưa ngài.
Ngươi không kể cho ai đấy chứ?
Không ạ.
Đừng có nói một lời nào về việc này.
Thần hiểu ạ.
Ngon thật.
Bánh gạo và rượu tôi mang từ nhà qua đấy.
Mang vài cái cho Hoichi đi.
Cậu ta sẽ sớm dậy thôi.
Khi mặt trời lặn là cậu ta sẽ đói ngay.
Vậy cả ngày cậu ta làm gì?
Cậu ta ngủ như một người chết.
Thần khí cậu ta tái nhợt.
Là do bóng của những chiếc lá xanh đấy.
Không đâu.
Và...
Ai đó?
Là bác, Yasaku.
Matsuzo!
Bác về khi nào thế?
Khi tôi về cậu còn đang ngủ, nên tôi không dám kêu cậu dậy.
Tôi cứ lo là cậu bị ốm.
Không ạ.
Chỉ là do thời tiết nóng thôi.
Tôi không sao cả.
Chả là,
ta định hỏi con
con đi đâu vào mỗi đêm.
Sao con lại ra ngoài vào ban đêm mà không nói một tiếng?
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Hãy nói cho ta biết lý do con rời khỏi đền...
mỗi đêm vào lúc khua
mà không nói một tiếng đi.
Ít ra con có thể nói với ta không?
Mọi người đang nghi ngờ con.
Nhưng ta bảo họ có thể tin ở con.
Dù sao thì...
ra ngoài mà mắt bị mù và một mình thì nguy hiểm lắm.
Ta có thể kêu Matsuzo hay Yasaku đi cùng con.
Con đã đi đâu thế?
Con không nói với ta ư?
Xin hãy tha lỗi cho con.
Không có gì nghiêm trọng đâu ạ.
Con nhớ con có vài việc mà con phải làm thôi.
Nên con mới ra ngoài vào đêm khuya.
Từ đây về sau, con sẽ cẩn thận.
Là việc gì vậy?
Không có gì đâu ạ.
Con xin lỗi vì đã làm thầy lo.
Ta hiểu.
Thầy ơi! Thầy ơi!
Thầy ơi!
Yasaku, có chuyện gì?
- Hoichi... - Cậu ta bị gì ư?
Cậu ta vừa lại đi ra ngoài.
Ra ngoài ư?
Ông còn đợi gì nữa? Đi theo cậu ta mau!
Đi cùng với Matsuzo. Đừng để cậu ta biết.
Mau lên!
Cầm lấy. Mau lên!
Còn Matsuzo?
- Nhanh lên đi! - Tôi không đốt lên được.
Người có mắt thật vô dụng!
- Mau lên! - Ông đi trước đi.
Nhưng trời tối lắm.
Tất nhiên rồi. Đêm có bao giờ sáng đâu.
Nhưng sấm sét...
Đừng lôi thôi. Mau đi đi!
Matsuzo!
Yasaku! Matsuzo!
Yasaku, ông phải đi theo tôi chứ!
Đường nào đây?
Đường này hả?
Cậu ta chưa thể đi xa được.
Đi đường này!
Chạy mau!
Yasaku!
Ta phải đi cùng với nhau. Lại đây!
Hoàng Thượng muốn ngươi cảm thấy như ở nhà.
Tạ ơn Hoàng Thượng.
Ngươi chơi đàn tì bà rất hay.
Và ngươi kể lại câu chuyện dài về nhà Heike,
gồm một trăm bài hát mỗi đêm.
Hoàng Thượng rất là hài lòng.
Bọn ta cũng vui lắm.
Đa tạ bệ hạ.
Như thần đã nói,
có 19 bài hát và 5 bài thơ bí mật,
ngoài câu chuyện chính.
Phải mất nhiều đêm mới biểu diễn được hết ạ.
Thần muốn kể lại phần mà người thích nhất vào tối nay.
Hắn nói đúng.
"Trận chiến Dannoura."
Đó là phần cảm động nhất trong câu chuyện.
Bài hát về... cuộc chiến cuối cùng.
Tại Dannoura.
Rồi, Hoichi,
hãy kể lại "Cuộc chiến Dannoura".
Tuân lệnh.
Đó là buổi sáng sớm
Ngày 24 tháng Ba
Năm thứ 2 triều đại Genryaku
Đó là gia tộc Genji và Heike
Tại Dannoura
Trận chiến cuối cùng trên biển
Về nhà thôi, Matsuzo.
Chuyện này thật tệ.
Thằng nhóc này bắt mình chịu khổ rồi.
Thật bất công.
Cả hai bên bắn tên vào nhau
Rồi thuyền của nhà Genji di chuyển như vũ bão
Và đi vào giữa các con thuyền nhà Heike
Thuyền của hai gia tộc đi qua nhau
Và bao quanh khắp eo biển
Như những ngọn lá héo trải lên con sóng của một con sông
Đúng lúc đó,
Chúa Tomomori, một chiến binh gia tộc Heike, đứng dậy
Mọi người hãy nghe đây
Số phận của gia tộc chúng ta
Dựa vào trận chiến này
Vì sao chúng ta đành phải hy sinh?
Hãy chiến đấu, các ngươi
Đó là tất cả những gì ta đòi hỏi
Vì thế, ông kêu lên hai lần, ba lần
"Dù ngài là Hoàng Đế"
Phu Nhân Nii nói
"Thời của ngài đã kết thúc"
Ngài sẽ được chào đón ở trên trời
Nâm mô a di đà Phật
Có một thủ phủ
Phía dưới những con sóng
Hoichi! Hoichi! Hoichi!
Bà ôm vị Hoàng Đế còn nhỏ tuổi trên đôi tay mình
Bà ném mình xuống biển máu
Hoichi!
- Hoichi! - Các người làm gì vậy?
Đừng quấy rầy tôi trước những người cao quý này!
Cậu nói gì thế? Cậu điên thật rồi.
Cậu bị yểm bùa rồi!
Về nhà thôi!
Cậu mà ở lại là chết đó.
Đi thôi.
Các người sẽ bị trừng phạt nếu can thiệp vào. Buông tôi ra!
Nghe bọn tôi đi. Về nhà thôi!
Buông tôi ra!
- Để tôi yên. - Về nhà thôi!
Đây là lệnh của thầy đấy!
Buông tôi ra!
Cậu điên rồi sao?
Buông tôi ra!
Sao con không nói với ta sớm hơn?
Cậu bé tội nghiệp!
Con gặp nạn lớn rồi.
Họ chắc sẽ muốn con
vì con có tài năng xuất chúng về âm nhạc.
Con không đi viếng nhà
mà lại tới một nghĩa trang.
Nơi đó là nhà của những linh hồn nhà võ sĩ đạo Heike.
Con đã dành nhiều đêm bên những ngôi mộ.
Lúc này con phải nhận ra điều đó.
Con hiểu chưa?
Con đã ngồi trước mộ của Hoàng Đế Antoku tối qua.
Tất cả chỉ là một khối ảo ảnh...
trừ tiếng gọi...
của người chết thôi.
Vậy linh hồn người chết đã đến đây ư?
Phải.
Đúng thật là linh hồn người chết đã đến đây.
Một khi con đã tuân lệnh,
con đã đặt chính con vào quyền lực của họ.
Nếu con lại tuân lệnh họ...
họ sẽ ám con cho đến chết.
Trong bất kỳ việc gì,
sớm hay muộn gì họ cũng sẽ hủy hoại con.
Liệu linh hồn sẽ lại đến vào tối nay không?
Tối nay,
ngay khi bọn ta đi,
con phải ngồi đợi ở bên ngoài.
Rồi linh hồn sẽ gọi con.
Nhưng dù chuyện gì xảy ra,
thì đừng có trả lời.
Con hiểu ạ.
Và đừng có cử động.
- Con hiểu ạ. - Đừng nói gì và ngồi yên...
như đang niệm kinh vậy.
Con hiểu không?
Nếu con cựa quậy hay tạo ra tiếng động,
con sẽ bị xé ra thành từng mảnh.
Để thoát được cơn điên cuồng của hắn, phải kiểm chế nỗi sợ,
và thậm chí đừng nghĩ đến cả việc kêu cứu.
Ngay cả khi con khóc, cũng không ai có thể giúp được con.
Giữ im lặng tuyệt đối. Rõ chưa?
Đừng nói hoặc chuyển đọng, và con sẽ sống sót.
Con sẽ không cử động
hay nói gì cả.
Hiểu chưa?
- Bất kể chuyện gì xảy ra đấy? - Vâng ạ.
Con hứa.
Donkai, con đã viết kinh lên hết người cậu ta chưa?
Lên khắp người, từ đầu tới chân.
Giỏi lắm.
Cứu con, Phật ơi.
Hoichi. Hoichi! Hoichi!
Không trả lời à?
Vô ích thôi!
Ta phải xem hắn đang ở đâu.
Ta phải tìm ra hắn.
Cây đàn tì bà đây rồi.
Nhưng người chơi đàn tì bà mà ta thấy...
chỉ có hai cái tai!
Hèn chi hắn không trả lời.
Hắn không còn miệng để trả lời nữa.
Hắn không còn gì ngoài trừ đôi tai.
Thật kỳ lạ.
Được lắm.
Ta sẽ mang đôi tai đó
đến cho chúa công
để chứng minh mệnh lệnh của ngài đã được thi hành tốt nhất có thể.
Máu!
Thầy ơi!
Nó dẫn cổng sau.
Hoichi! Hoichi!
Con có đó không?
Hoichi!
Trời ơi!
- Mau lau đi! - Vâng.
Hoichi sao rồi?
Đôi tai cậu ta bị đứt rồi.
Cái gì?
Đôi tai cậu ta ư?
Nhưng tại sao lại là đôi tai chứ?
Cả hai cái bị đứt luôn sao?
- Donkai. - Dạ.
Ma mà thích tai sao?
Nó đâu phải mực khô chứ.
Là lỗi của thầy trò mình.
Con tưởng con đã viết khắp nơi trên cơ thể cậu ta rồi.
Thầy trò mình đã quên viết kinh trên đôi tai cậu ta.
Con xin lỗi ạ.
Quá trễ rồi.
Đôi tai không thể mọc lại được.
Ta thật có lỗi khi không kiểm tra con đã làm xong chưa.
Tội của ta thật nặng.
Con không ngờ là nó sẽ lấy đôi tai của cậu ta.
Lúc này cũng chẳng giúp ích được gì.
Ta chỉ có thể cố chữa trị vết thương cho cậu ta.
Vâng ạ.
Nhưng vui lên đi.
Nguy hiểm đã qua rồi. Đôi tai đã đổi lấy mạng của cậu ta.
Vậy là ta sẽ không gặp lại những vị khách đó nữa à?
Họ sẽ không tới nữa.
Hoichi Cụt Tai gần đây đã trở nên nổi tiếng bất ngờ.
Chúa công muốn được nghe hắn chơi đàn tì bà.
Chúa công của ta đã nghe câu chuyện kỳ lạ đó.
Ngài sẽ trả công hậu hĩnh cho Hoichi.
Theo lệnh của ngài, ta tới để mang hắn đi cùng ta.
- Ổng lại tới nữa. - Sao?
Với người hầu.
Một phu nhân cũng tới người hầu của cô ấy.
Không biết họ có phải thật không.
Có lẽ họ là ma đó.
Hoichi.
Cậu phải từ chối đề nghị của họ đi.
Không.
Tôi sẽ chơi đàn tì bà...
chừng nào tôi còn sống.
Thần sẽ chơi để an ủi những linh hồn đau buồn...
và cầu cho họ được yên nghỉ.
Nhiều người giàu có đến ngôi đền
với nhiều món tiền lớn
thế là Hoichi Cụt Tai đã trở nên giàu có.
NĂM 1900 (NĂM THỨ 32 TRIỀU ĐẠI MINH TRỊ)
Trong những cuốn sách Nhật thời xa xưa,
có những câu chuyện không có kết thúc.
Tại sao chúng lại chưa viết xong?
Có lẽ vì tác giả lười biếng.
Có lẽ do tác giả tranh chấp với nhà xuất bản.
Có lẽ do tác giả đột ngột bị gọi đi khỏi bàn làm việc
và không bao giờ trở lại.
Có lẽ do thần chết đã làm gián đoạn công việc viết lách
trong lúc tác giả đang viết nửa chừng.
Không ai có thể biết
Tại sao không có kết thúc.
Nhưng tôi muốn cho các bạn xem một trong những câu chuyện sau.
Vào 220 năm về trước...
Vào năm mới thời kỳ Tenwa đệ tứ.
TRONG TÁCH TRÀ
Chúa công Nakagawa đi thăm người thân vào đầu Năm Mới.
Ngài dũng cảm nghỉ chân tại một ngôi đền ở Hongo.
Tối nay tới phiên ngươi canh gác.
Ta sẽ thay ngươi vào buổi sáng.
Vâng ạ.
Ta là Heinai Shikibu.
Hôm nay ta đã gặp ngươi lần đầu.
Có vẻ như ngươi không nhận ra ta.
Ta không nhận ra ngươi.
Ngươi mau nói...
làm sao ngươi vào được trong nhà này đi.
À, ngươi không nhận ra ta sao?
Không.
Ngôi nhà này lúc nào cũng được canh gác nghiêm ngặt.
Không ai được vào đây mà không báo trước.
Ta không hiểu sao ngươi không nhận ra ta.
Sáng nay ngươi dám làm ta bị thương!
Có kẻ đột nhập!
Mọi người, ra đi!
Có kẻ đột nhập vào nhà!
Mọi người, ra đi!
Kannai!
Không có kẻ lạ nào vào hay ra khỏi ngôi nhà cả.
Nhưng tôi đã thấy hắn.
Không ai trong nhà này nghe nói tới "Heinai Shikibu" cả.
Dù sao thì, ta đã chém được hắn.
- Ngươi có giết được hắn không? - Kỳ lạ là không.
Chúng tôi không tìm thấy một giọt máu nào.
Kannai!
Thật kỳ lạ, nhưng hắn đi xuyên qua bức tường mà không có tiếng động nào.
Xuyên qua bức tường ư?
Ý ngươi là hắn biến mất vào bức tường ư?
Vâng.
- Không một tiếng động ư? - Đúng.
Thảo nào ta không tìm được hắn.
Dù sao thì, hắn biến mất vào bức tường.
Ngươi mệt rồi. Ngươi gặp ác mộng đấy.
Không, tôi chắc chắn là đã thấy hắn mà.
Mọi người! Mọi người!
Mọi người! Kẻ đột nhập đi đâu rồi?
Các người không biết à?
Hắn chạy nhanh thật!
Huynh không đi ngủ à, sư huynh?
Trễ lắm rồi.
Mẹ và cha sao rồi?
Cha mẹ đã đi ngủ rồi.
Muội đi nói với người hầu mang vào chút rượu được không?
Huynh vẫn còn lo về chuyện tối qua sao?
Không. Tối nay ta được nghỉ.
Ta muốn ngủ thật ngon.
Thưa ngài.
Chuyện gì?
Có khách, thưa ngài.
Cái gì?
Ai? Ở đâu?
Trước nhà ạ.
Vào tối giờ này ư?
Chúng muốn gì?
Muốn nói chuyện một chút với ngài, thưa ngài.
- Chúng có xưng tên không? - Không ạ.
Họ có ba người.
Ta là Kannai.
Ta là Bungo Matsuoka.
Ta là Kyuzo Dobashi.
Ta là Heiroku Okamura.
Bọn ta là hầu cận của Heinai Shikibu.
Heinai... Shikibu!
Phải.
Khi chủ nhân của bọn ta tới thăm ngươi tối qua,
ngươi đã dùng kiếm tấn công ngài.
Ngài bị thương rất nặng
và đi tắm nước nóng để chữa trị vết thương.
Ta lấy làm tiếc.
Nhưng vào ngày 16 tháng tới ngài sẽ quay lại.
Và ngài sẽ thanh toán ngươi vì vết thương ngươi đã gây ra.
Cái gì?
Các ngươi!
"Và..."
Đây là lúc lời kể chuyện dừng lại.
Tôi không thấy ông ấy đi ra ngoài.
Mấy ngày nay ông ấy bạn viết sách.
Tôi là người đã hối thúc ông ấy.
Tôi là nhà xuất bản.
Tôi không thấy ông ấy đi ra ngoài.
Tôi ghé qua để chúc mừng năm mới ông ấy.
- Sao ông không vào chờ đi? - Vâng.
Tôi có thể nghĩ ra vài kết thúc.
Nhưng không có kết thúc nào làm hài lòng trí tưởng tượng của tôi.
Tôi muốn để ông tự quyết định
hậu quả của việc nuốt chửng một linh hồn.
Người đã nuốt chửng linh hồn...
Hết Phim
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.