Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt]
Sinh ra vô tướng, vạn vật như nhau.
Linh đài tĩnh mịch, lòng không chấp niệm.
Ngơ ngác vô hồn.
Công chúa điện hạ.
Công chúa điện hạ.
Công chúa điện hạ.
[Địch Nhân Kiệt: Thông Thiên Huyền Án]
Nào, Phương Đại nhân, ta mời ngài.
Đây không phải Phượng Phường chủ thì phải, Tiểu Phượng đâu?
Huyện lệnh đại nhân, vội gì chứ?
Phường chủ của bọn ta còn phải trang điểm sửa soạn, nữ nhân mà.
Nào, đại nhân.
Đường Uyển mời cô gia tương lai uống một ly.
- Cô gia? - Mời Phương Đại nhân.
Phường chủ đến.
Tiểu Phượng!
Dân nữ Kim Tiểu Phượng bái kiến Phương Đại nhân.
Sắp thành người một nhà cả rồi,
sao vẫn còn khách sáo với Phương huyện lệnh của chúng ta thế?
- Tiểu Phượng, chúng ta... - Đại nhân, đại nhân.
- Không hay rồi, đại nhân. - Hốt ha hốt hoảng cái gì hả?
Có chuyện rồi, đại nhân.
Điện hạ, mơ thấy quái vật chưa chắc đã là điềm xấu.
Ba đại phương sĩ đã giải mộng được một lúc,
sao vẫn chưa đến nhỉ?
Công chúa điện hạ, có kết quả rồi ạ.
Sương mù cũng là khí, không đủ để ngưng tụ, len lỏi bất cứ nơi đâu.
Hình dạng không phải người, không phải rắn, không phải lừa, không phải ngựa.
Là điềm xấu.
Người tiếp theo.
Lại là điềm xấu?
Điện hạ, may mắn, là điềm tốt lành.
- Đọc. - Vật trong mộng của điện hạ
không phải quái thú mà là Thiên Mã!
Thiên Mã, phương sĩ nào giải mộng vậy?
[Phương sĩ Huyền Cơ]
Là Huyền Cơ, Huyền đại phương sĩ.
Tuyên gọi.
[Địch phủ]
Mời đại nhân.
Địch Nhân Kiệt!
[Đạt Quan Hiên]
Địch Nhân Kiệt!
Đại nhân.
Địch Nhân Kiệt, ngươi làm gì đấy?
Phơi sách.
Sách đâu?
Ở đây này.
Đã xem vụ án của Vu gia chưa?
Án diệt môn Thanh Châu, bi thảm nhất trần đời, không nỡ đọc hết.
Có điều
hạ quan nhận rồi.
Nhận rồi?
Vụ án được phá rồi.
Ai cũng nói Địch Nhân Kiệt ngươi phá án nhanh nhất,
còn là đệ nhất thần thám Đại Đường, cây cao đón gió lớn,
thế mà lại có người đã kết án vào ngày thứ ba sau khi vụ án xảy ra.
Kết án rồi cũng tốt.
Tốt, tốt gì mà tốt.
Lại bộ muốn cất nhắc huyện lệnh phá án làm thứ sử,
còn để hắn đến Đại Lý Tự chúng ta báo cáo công việc đấy.
Báo cáo cái gì, rõ ràng là khiêu khích mà.
Địch mỗ chẳng quan tâm.
Đại Đường có càng nhiều thần thám càng tốt.
Ngươi ra vẻ cái gì.
Người ta giẫm cả lên đầu lên cổ rồi, xuống đây cho ta.
Đại nhân quả là có con mắt tinh tường.
Không chuyện gì là giấu được ngài.
Mời.
Huyền phương sĩ, đến lượt ngươi rồi.
Công chúa có từng nghĩ đến tương lai của giang sơn Đại Đường không?
Mẫu hậu anh minh thần võ,
giang sơn Đại Đường ắt sẽ hưng thịnh muôn đời.
Vậy công chúa có từng nghĩ đến
ai có tiềm năng kế thừa giang sơn Đại Đường không?
Thái tử là người được trời chọn.
Đương nhiên giang sơn Đại Đường phải do huynh ấy kế thừa.
Vậy nếu như ta nói công chúa
mới là người được trời chọn thì sao?
Huyền phương sĩ cứ đùa.
Ngươi xem.
Thế này có xem như ta thắng không?
Công chúa quả nhiên thông minh hơn người.
Đó là vì người thầy như ngươi dạy giỏi.
Đại nhân.
Nghe nói gì chưa, nghi phạm lần này đúng là tàn nhẫn quá.
- Đại nhân. - Phải đấy.
[Đại Lý Tự]
Đại nhân.
Các vị vào chỗ đi.
- Phương huyện lệnh. - Có.
Cảm ơn thị lang đại nhân luôn ưu ái hạ quan.
Hạ quan còn phải cảm ơn tự thừa Đại Lý Tự, Phùng Đại nhân
và đệ nhất thần thám Đại Đường mà hạ quan ngưỡng mộ, Địch Đại nhân.
Phương huyện lệnh, ta thấy vẫn nên quay về việc chính đi.
Tuân lệnh.
Thanh Châu ta là vùng đất của thương nhân và là tòa thành hòa thuận
nhưng sau khi Lạc Tân vương dấy binh phản loạn,
có một toán tàn dư trở thành giặc cỏ,
thường xuyên quấy nhiễu cướp bóc Thanh Châu ta.
Vào một đêm mưa nửa tháng trước.
Hạ quan vừa đi vào giấc ngủ thì nhận được báo án,
vội đến hiện trường. Thế nào gọi là bi thảm nhất trần đời,
hạ quan như bước một chân vào địa ngục.
Cả nhà Vu Tử Sinh, phú ông giàu nhất Thanh Châu, 18 nhân khẩu bị tàn sát dã man,
tiền bạc trong nhà bị cướp sạch sành sanh.
Vụ án diệt môn động trời như vậy,
Phương huyện lệnh phá án trong 3 ngày
chỉ dựa vào một mũi tên này.
Đây chính là mũi tên ghim phú ông lên trên cửa.
Mũi tên sáu lưỡi đuôi móc.
Đây là ám khí của cường đạo Bọ Cạp Đoạt Mạng đã lấy mạng 7 người
ở vùng Thanh Châu 5 năm trước.
Đúng vậy.
Bọ Cạp Đoạt Mạng là khâm phạm bị Đại Lý Tự ta truy nã
đến nay vẫn tiêu dao ngoài vòng pháp luật.
Rơi vào trong tay hạ quan,
hắn chính là đầu sỏ đứng sau án diệt môn Vu gia.
- Hay, là tấm gương của chúng ta. - Đúng.
Phương huyện lệnh, hiện tại Bọ Cạp Đoạt Mạng đang ở đâu?
Bẩm tự thừa đại nhân, đang bị giam trong đại lao Nha môn Thanh Châu!
- Vậy... - Phùng Đại nhân.
Vụ án này đã được Hình bộ kết án,
không còn chuyện gì của Đại Lý Tự nữa.
Ông cũng không cần mất công đâu.
Ta thấy buổi báo cáo cũng nên kết thúc tại đây thôi.
Khoan đã.
Địch tự chính có lời muốn nói.
Có câu “trùng hợp đến kỳ lạ”,
vụ án Bọ Cạp Đoạt Mạng chính là vụ án được Địch tự chính đảm nhận năm đó.
Cậu ấy hiểu rất rõ
- thủ đoạn gây án của Bọ Cạp Đoạt Mạng. - Tự thừa đại nhân.
Thị lang đại nhân.
Hạ quan có một điểm vẫn chưa hiểu.
Mời nói.
Tuy thủ đoạn gây án của Bọ Cạp Đoạt Mạng tàn ác
nhưng mục đích là để cướp tiền.
Qua hồ sơ vụ án có thể thấy
người hắn giết đều là nhân chứng,
mục đích là để tránh việc điều tra, có thể kết luận
hắn không phải sát nhân điên cuồng.
Quả đúng là vậy, đã muốn cướp của, cớ sao lại giết cả nhà?
Đúng vậy, cướp của giết người khớp với quy luật
nhưng diệt môn thì khó mà tin được.
Phương huyện lệnh, chuyện này ngươi trả lời thế nào?
Chuyện này... cướp của... hắn... hắn... diệt môn...
Thánh chỉ đến.
Phương Mục Lai tiếp chỉ.
Thần tiếp chỉ.
Phụng thiên thừa vận, Thần Hoàng Thái hậu chiếu viết.
Phương Mục Lai có công phá án,V biết cách cai quản,
thăng chức thứ sử Thanh Châu, khâm thử.
Giết người.
Cướp của.
Đứng lại, đừng chạy, mau đuổi theo hắn.
Cẩn thận.
Khinh công lợi hại.
Đại...
Nghe nói vụ án này dính líu đến Bọ Cạp Đoạt Mạng!
Đại nhân chúng ta lùng bắt Bọ Cạp Đoạt Mạng đã 5 năm rồi,
huynh nói xem Phương Mục Lai gặp trúng số đỏ gì
mà đã bắt được hắn chứ?
Đúng rồi, nghe nói Tiểu Phượng tỷ sắp thành thân.
Đào đại ca, huynh đợi Tiểu Phượng tỷ bao nhiêu năm,
sao tỷ ấy nói cưới là cưới ngay vậy?
Hay là chúng ta đi cướp dâu?
Ý tốt của đệ, ta xin nhận.
Nhưng chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu.
Đào Cam!
Đại nhân.
Tiệc cưới của Tiểu Phượng ở Thanh Châu phải không?
Phải.
Không đi thật à?
Không đi đâu.
Ta thấy tuy chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu
nhưng dù gì hai người cũng là chỗ quen biết.
Đại nhân.
Chẳng phải chính ngài nói sao, gặp gỡ không bằng hoài niệm.
Vậy hả?
Tuy nói vậy, nhưng ta nghĩ kỹ lại,
về tình về lý, chúng ta đều nên đi chúc phúc.
Cũng xem như cho tròn lễ nghĩa.
Đi thật sao?
Tất nhiên.
Thôi được, vậy ta đi chuẩn bị.
Tốt, đi đi.
Đại nhân, ngài muốn cho tròn lễ nghĩa
- hay là muốn tra án vậy? - Tất nhiên là muốn tra...
Ta đi sửa soạn hành lý.
Cho tròn lễ nghĩa.
Hay.
Nơi này được đấy.
Đúng là rất được, nhưng sao không thấy Tiểu Phượng tỷ đâu?
Lát nữa sẽ được thấy ngay.
Phường chủ đến.
Phượng Vũ Cửu Thiên!
Hay, hay.
Hay, hay.
Tiểu Phượng sắp xuất giá,
dâng tặng điệu múa tuyệt vời này cho mọi người.
Mong mọi người sẽ thích.
Tiểu Phượng tỷ đẹp quá.
Chứ sao nữa, Tiểu Phượng tỷ là hoa khôi đấy.
Không ngờ người Thanh Châu nhiệt tình thế này.
- Phải, phải. - Cảm ơn.
Tiểu Phượng tỷ.
Đại nhân.
Tiểu Phượng, múa đẹp thật.
Cảm ơn đại nhân, mọi người đều đến à?
- Phải. - Hoắc Hương, Hoắc Cương.
Tiểu Phượng!
Đào ca, ta tưởng huynh sẽ không bao giờ gặp ta nữa.
Làm gì có, chẳng lẽ trong lòng muội, ta nhỏ nhen đến vậy ư?
Đúng rồi Tiểu Phượng tỷ, bọn ta vẫn chưa biết tân lang là ai.
Tiểu Phượng, Tiểu Phượng!
Đại nhân, đây chính là Đào ca mà ta luôn kể với ngài.
Đại nhân, đây là Hoắc Hương, Hoắc Cương!
Còn nữa, đây là Địch Đại nhân.
Địch tự chính.
Đại nhân.
Địch Đại nhân đích thân đến Thanh Châu, bổn quan không chào đón từ xa, thật có lỗi.
Phương Đại nhân khách sáo quá.
Hôm nay vốn dĩ Địch mỗ muốn đến dự tiệc cưới của Tiểu Phượng,
nào ngờ tân lang chính là Phương Đại nhân.
Chúc mừng, chúc mừng.
Đa tạ Địch Đại nhân.
Địch Đại nhân, ngày mai có thể nể mặt, dời bước đến phủ thứ sử,
để chủ nhà như bổn quan tỏ lòng hiếu khách không?
Địch Đại nhân, hôm đó ngài hỏi bổn quan
cướp của sao lại diệt môn,
có thể cho bổn quan một cơ hội để giải thích không?
Đẹp thật.
5 năm trước, lúc phường nhạc Trinh Nữ khai trương,
Địch Đại nhân đã đến ủng hộ ta.
Lúc đó Địch Đại nhân đang bận đến sứt đầu mẻ trán để truy nã Bọ Cạp Đoạt Mạng,
vẫn không quên ủng hộ cho ta,
tiểu nữ thật sự cảm kích không thôi.
Nay Bọ Cạp Đoạt Mạng đã sa lưới pháp luật,
cũng xem như hoàn thành tâm nguyện xưa kia của Địch Đại nhân.
May mà có Phương Đại nhân trừ hại cho dân.
Đâu có, đâu có.
Tiểu Phượng, không ngờ nàng và Địch Đại nhân còn có mối quan hệ như vậy.
Hôm nay Địch mỗ đến Thanh Châu chơi
quả thực đã đột ngột, quấy rầy nhã hứng của hai vị.
Không, không, không, được Địch Đại nhân ghé thăm,
thành Thanh Châu ta lấy làm vinh hạnh.
Quá khen, quá khen.
Địch Đại nhân, Đại Lý Tự có nhiều quan viên như vậy,
người có thể đưa ra câu hỏi khó chỉ mỗi Địch Đại nhân
nên Phương mỗ vô cùng, vô cùng khâm phục.
Phương Đại nhân đề cao ta quá.
Đại nhân, câu hỏi khó mà ngài nói là chỉ cái gì?
Bọ Cạp Đoạt Mạng
không có khẩu cung?
Địch Đại nhân, đệ nhất thần thám Đại Đường,
danh xứng với thực, thông minh tuyệt đỉnh,
ngài nói hoàn toàn chính xác.
Trong buổi báo cáo, quả thực Phương mỗ đã bị hỏi khó,
vì Bọ Cạp Đoạt Mạng không có khẩu cung,
Phương mỗ không biết nên trả lời thế nào.
Ta hiểu rồi.
Địch mỗ có một thỉnh cầu quá đáng,
liệu có thể cho ta gặp Bọ Cạp Đoạt Mạng không?
Được.
Mời.
Đại nhân.
Chết rồi?
Tự sát.
Xử tử.
Xử tử?
Bọ Cạp Đoạt Mạng tên thật là Hàn Mãnh, kiêu kỵ úy Ngự lâm quân.
Nạn nhân trong án diệt môn kia, Vu Tử Sinh
là chủ trại ngựa nổi tiếng trăm dặm quanh đây
nhưng thân phận thật sự của hắn
lại là hậu duệ của Vũ Văn gia, hoàng tộc nhà Tùy!
Hàn Mãnh phụng mật lệnh của Cao Tông hoàng đế,
10 năm trước từng ra lệnh diệt cỏ tận gốc Vũ Văn gia.
Cướp của chỉ để bưng tai bịt mắt người khác.
Lúc bổn quan bắt được hắn
cũng từng nảy sinh nghi vấn như Địch Đại nhân.
Cướp của sao lại giết người?
Đây chính là câu trả lời.
[Hình bộ]
Đã là khâm chỉ mà hành động, tại sao lại xử tử hắn?
Tuy Hàn Mãnh này là thái giám
nhưng cũng mượn danh Bọ Cạp Đoạt Mạng để gây ra không ít vụ án.
Có những vụ gây án là để che đậy thân phận,
có những vụ là mượn vỏ bọc để làm giàu.
Địch Đại nhân từng là người phụ trách vụ án,
dĩ nhiên hiểu rõ hơn bổn quan.
Còn về nguyên nhân thật sự xử tử hắn
là do hắn đã tham gia mưu phản.
Vậy tại sao không chôn hắn đi?
Bổn quan cũng đang đợi mệnh lệnh từ Hình bộ.
Địch Đại nhân.
Có một câu
vì Địch Đại nhân là người bổn quan ngưỡng mộ
nên bổn quan bèn nói vậy.
Ngài chưa từng đến đây.
Ngài cũng chưa từng nhìn thấy Bọ Cạp Đoạt Mạng!
Ngài hiểu mà.
Gì cơ, Bọ Cạp Đoạt Mạng là người của Cao Tông hoàng đế?
Chết không đối chứng, sao chứng minh được hắn chính là Bọ Cạp Đoạt Mạng?
Vậy đại nhân, bây giờ chúng ta làm thế nào đây?
Đến Vu gia.
Vâng.
Đào Cam, đi xung quanh xem thử.
Vâng, đại nhân.
Múa đẹp thật, lâu rồi không gặp.
Nào, nào, nào.
Uống rượu, uống rượu, nào, nào, nào.
Đại ca, nào, tiểu đệ mời huynh một ly.
- Được. - Tiểu đệ xin cạn trước.
Lão gia, có kẻ xông vào phủ.
Giết sạch tất cả.
Các ngươi là ai? Ai vậy, làm gì đấy?
Các ngươi là ai?
Hoắc Hương, dấu vết này là gì?
Trường thương.
Đại nhân, cái này là dấu móng tay cào.
Đại nhân, đây là dấu chân.
Hoắc Cương, ngươi nghĩ mắt ta mù rồi hay sao?
- Không phải, đại nhân. - Được.
Vậy ngươi nói xem những dấu chân này nói lên điều gì?
Những dấu chân này lớn bé khác nhau
chứng tỏ rất có khả năng hung thủ
có chân lớn chân bé.
Chứng tỏ hung thủ không chỉ có một người.
Hoắc Hương đúng là tài sắc vẹn toàn.
Cảm ơn đại nhân.
[Bóng ma trăng khuyết]
Đại nhân, ngài xem cái này đi.
Chữ này là chữ gì đây?
Có lẽ là chữ Đột Quyết!
Chữ Đột Quyết, cho ta xem thử.
Đệ có biết chữ không? Chữ Hán đệ còn chưa biết được bao nhiêu.
- Đại nhân. - Còn biết chữ Đột Quyết cơ à.
Xem cái này đi.
Khoen cương ngựa.
Đào Cam, ngươi nhiều bạn bè trên giang hồ,
ngươi đi hỏi xem có ai biết chữ Đột Quyết này không?
Hoắc Cương, Hoắc Hương, hai ngươi đi nghe ngóng tình hình cơ bản về Vu gia
rồi tra xem xác chết được chôn cất ở đâu cả rồi.
Giờ Dậu hôm nay gặp nhau ở quán trà ngã tư phố.
Rõ.
Đại nhân ở đằng kia.
Chữ Đột Quyết trên này viết “bóng ma trăng khuyết”,
có nghĩa là tuấn mã phát ra ánh sáng huỳnh quang.
Đại nhân, Vu gia là nhà giàu nhất Thanh Châu, lập nghiệp từ nuôi ngựa,
chủ mẫu Na Lạp thị là cao thủ nuôi ngựa nức tiếng gần xa,
không có kẻ thù gì cả.
Vậy họ được chôn cất ở đâu?
Rừng cây ngoại thành Đông, phần mộ tổ tiên Vu gia.
Rừng cây ngoại thành Đông!
Nhấc lên.
- Nặng quá. - Cẩn thận.
- Mệt chết đi được. - Đại nhân đâu?
- Đại nhân. - Đại nhân, đại nhân.
- Đại nhân, ở kia, ở kia. - Đại nhân ở đây này.
Đại nhân.
Đại nhân, mau dậy đi.
Ngài ở đây à?
Nào, đại nhân mau dậy đi.
Làm xong rồi à?
Làm xong rồi, đại nhân.
- Vậy đi xem thử nào. - Vâng.
Đi.
Xác nữ này bị thiêu rụi đến mức không nhận dạng được.
Tuy những xác chết khác cũng có dấu vết bị thiêu
nhưng cố ý làm người ta không nhận dạng được,
cách làm này thật sự hơi vụng về.
Tiến bộ nhiều đấy.
Có điều, tại sao hung thủ lại làm vậy?
Che đậy.
Che đậy điều gì?
Che đậy chân tướng bà ta không phải người của Vu gia.
Không phải người của Vu gia?
Ngươi ngửi thử xem.
Cái xác này cực kỳ thối.
Giờ đang là cuối thu, đáng lý cái xác này sẽ không bốc mùi nhanh như vậy.
Nhìn vào hoen tử thi, có lẽ đã chết không dưới 10 ngày.
Vậy đây là ai?
- Hoắc Cương. - Có.
Đi quanh xem thử mấy ngày gần đây có ngôi mộ nào mới chôn cất
hoặc mới đào không?
Rõ.
Đại nhân, Địch Nhân Kiệt đã tìm được mộ phần, đang khám nghiệm tử thi.
Tên Địch Nhân Kiệt này thật sự có chút bản lĩnh đấy.
Vậy đại nhân,
giờ phải làm sao đây?
Nếu hắn tra ra thật thì chúng ta sẽ xong đời.
Nếu thật sự không ổn thì một nhát kiếm cắt họng.
Lục Đại nhân của ta ơi, dẫu sao Địch Nhân Kiệt cũng là mệnh quan triều đình,
nếu hắn chết ở khu vực của bọn ta
thì hạ quan... hạ quan khó mà ăn nói lắm.
Ta không cần biết ngươi dùng cách gì,
giải quyết ngay cho ta.
Lục Đại nhân yên tâm, hạ quan sẽ xử lý ngay.
Đại nhân, tìm được rồi.
Đại nhân, ở đây ạ.
Mở ra.
- Sao lại... - Đúng là quan tài rỗng.
Có lẽ xác nữ kia được chuyển từ đây qua.
Treo đầu dê bán thịt chó.
Xem ra người Vu gia mà xác chết này thay thế
chính là người rất quan trọng với hung thủ,
hơn nữa rất có khả năng vẫn chưa chết.
Vu gia có tổng cộng 18 nhân khẩu, có thể là ai đây?
Na Lạp thị.
Đại nhân, sao ngài đoán ra được?
Đoán mò.
Đoán mò?
- Đại nhân. - Đúng là tài sắc vẹn toàn.
Đại nhân.
Đại nhân, không hay rồi, quan binh phủ thứ sử đến rồi.
- Đi mau. - Được.
Đứng lại, đừng chạy.
- Đại nhân, bên này. - Đừng chạy, đứng lại.
- Đại nhân. - Đứng lại.
Tên giặc to gan, dám đến đây trộm mộ, các ngươi là ai?
Đại nhân, oan uổng quá, bọn ta không phải trộm mộ,
bọn ta đến để tìm đồ,
chẳng tìm được gì cả, tha cho bọn ta đi.
Phải, phải, không tìm được gì cả.
Địch Đại nhân, là Địch Đại nhân phải không?
Địch Đại nhân.
- Phương Đại nhân. - Địch Đại nhân.
Nửa đêm canh ba ở đây đào mộ làm gì vậy?
Tra án.
- Tra án. - Tra án, vậy...
Địch Đại nhân có công văn không?
Không có chứ gì?
Thế là phạm pháp.
- Người đâu, bắt lại cho ta. - Rõ.
- Ai dám. - Tất cả đứng yên.
Địch Đại nhân, đi thôi.
Mời.
Mất mặt quá đi.
Chúng ta đường đường là người của Đại Lý Tự, vậy mà lại bị xem là trộm rồi bắt lại.
Còn bị giam trong đại lao Thanh Châu nữa.
Mất mặt quá đi mất.
Yên tâm đi, sẽ có người đến cứu chúng ta.
Địch Đại nhân.
Tiểu Phượng tỷ.
- Đào ca. - Tiểu Phượng, sao muội lại...
- Đào ca, Địch Đại nhân, mọi người đi mau. - Cứu tinh đến rồi.
Bọn ta đi rồi, vậy muội phải làm sao đây?
Phương Đại nhân là người hiểu lý lẽ, huynh yên tâm đi.
- Nhỡ Phương Đại nhân... - Đào Cam!
Đi thôi.
Phương Mục Lai muốn cho chúng ta đường lui đấy.
Tiểu Phượng, đa tạ.
Vậy ta đi đây.
Các ngươi có biết mình đang làm gì không hả?
Không có công văn, tự ý tra án,
còn bị giam vào đại lao nha phủ.
Đại Lý Tự bị các ngươi
làm mất hết thể diện rồi.
- Đại nhân, thật ra chuyện này... - Im đi.
Lui xuống.
Đã tra được gì rồi?
Án diệt môn Vu gia tuyệt đối không phải do Bọ Cạp Đoạt Mạng gây ra
mà là nhiều cao thủ cùng gây án.
Trong đó, Na Lạp thị, chủ mẫu giỏi nuôi ngựa nhất đã mất tích.
Ta nghi ngờ nguyên nhân của thảm án diệt môn
rất có khả năng liên quan đến việc chăn nuôi ngựa của Vu gia.
Còn hung thủ, có lẽ đang ở Lạc Dương!
Lạc Dương?
Bằng chứng đâu?
Vụ án này do huyện lệnh Thanh Châu, Phương Mục Lai phá được
nhưng ở hiện trường gây án lại phát hiện ra
khoen cương ngựa của quan lại Lạc Dương!
Khoen cương ngựa.
Đại nhân, ngài nói xem có phải giao thẳng manh mối này cho Hình bộ không?
Thế thì chúng ta cũng bớt phiền.
Giao cho Hình bộ?
Manh mối mất công có được thế này, sao phải chắp hai tay dâng cho người ta?
Thế thì chúng ta phải làm sao đây?
- Phải đấy. - Làm sao đây nhỉ?
Tra.
Nhất định phải tra rõ chân tướng cho ta,
để người của Hình bộ nhìn xem Đại Lý Tự ta tuyệt đối không uổng phí hư danh.
- Đại nhân lợi hại. - Chứ sao nữa.
Ngài giỏi thật.
Đến cũng đến rồi, còn lén la lén lút nữa.
Muốn chấm mút cô cũng khó thật.
Bảo ngươi bắt một người, ngươi lại giết cả nhà,
còn kinh động đến Đại Lý Tự!
Ta đưa cô lên cao, cô bảo đảm với phía công chúa để ta được thăng tiến,
chẳng lẽ cô muốn viện cớ này để nuốt lời?
Nóng vội cái gì.
Sau khi chuyện này qua đi, chức thị lang
chắc chắn sẽ là của ngươi.
Có điều ta vẫn phải nhắc nhở ngươi.
Phải cẩn thận gã Địch Nhân Kiệt kia, dù sao hắn cũng là đệ nhất thần thám Đại Đường!
Ta là người của Hình bộ, cho dù ông trời có đến
thì cũng chỉ có thể run cầm cập ở Hình bộ thôi.
Có rồi, xem này.
Đại nhân, tra ra rồi.
Lô khoen cương ngựa này đến từ phủ Giang Nam, được đưa đến Hình bộ.
Hình bộ.
Đại nhân.
Đại nhân, nay Thiên Mã đã xong,
bây giờ có thể thả người nhà của ta chưa?
Người đâu.
Đại nhân.
Đưa bà ta đi gặp người nhà của bà ta.
- Rõ. - Cảm ơn đại nhân, cảm ơn đại nhân.
- Đi, mau lên. - Các ngươi muốn làm gì?
Ta muốn gặp người nhà của ta, cho ta gặp người nhà...
[Hồ sơ xuất hành]
[Ngày 19 tháng 3, năm con ngựa từ phủ Tây Môn trở về Hình bộ]
[Ngày 11 tháng 3, năm con ngựa binh mã doanh Hình bộ trở về Hình bộ]
[Hồ sơ ngựa xuất hành của Hình bộ]
[Ngày 11 tháng 8, Thái phủ mượn 20 con ngựa]
[Ngày 13 tháng 8 trả lại]
Thật to gan.
Lại dám đột nhập Hình bộ.
Đứng lại.
Người trong kiệu là ai?
Địch Đại nhân.
Lục Đại nhân.
Ngài cũng đến ngắm trăng phải không?
Địch Đại nhân, lúc nãy có thấy tên trộm nào chạy trốn không?
Lục Đại nhân.
Trộm, trộm.
Trộm thì ta không thấy
nhưng ta nhìn thấy ngài.
Lục Đại nhân, thế này nhé, ta mời ngài uống rượu.
- Ăn món ngon, đi, ta đãi. - Tránh ra.
Lục Đại nhân, ngài có ý gì hả?
Đồ ngang ngạnh.
Lục Đại nhân, Lục Đại nhân, ngài đừng đi mà.
Lục Đại nhân, ta đãi.
Đại nhân, ngài diễn kịch giỏi thật.
Thế này gọi là tài sắc vẹn toàn.
Có thiếu thứ gì không?
E rằng tên trộm kia đến nhầm chỗ,
vẫn chưa kịp ra tay đã bị đại nhân phát hiện.
Ở đây chẳng thiếu thứ gì cả.
Chỉ có hồ sơ ngựa xuất hành bị xê dịch,
cũng may đại nhân đã chuẩn bị trước, xé tờ hồ sơ kia đi.
Không ngờ lại có kẻ đến Hình bộ điều tra hồ sơ ngựa.
Chẳng lẽ chúng ta bị lộ rồi?
Rốt cuộc là kẻ nào tra mãi không tha?
Chẳng lẽ là người của Đại Lý Tự?
Lục Đại nhân.
Vẫn chưa biết.
Xé rồi?
Chắc chắn là do người của Hình bộ gây ra.
Ai là Na Lạp thị?
Thả ta ra.
Ngoãn ngoãn đi.
Đào Cam, ngươi lập tức đi gặp Phùng Đại nhân.
Cứ nói ta đã tìm được bằng chứng.
Ta muốn phúc thẩm vụ án Vu gia diệt môn.
Rõ.
- Hoắc Cương, Hoắc Hương. - Vâng.
Chuẩn bị rượu và đồ nhắm.
Ta muốn
dụ rắn ra khỏi hang.
Khởi bẩm đại nhân, là Địch Nhân Kiệt thật.
Nói đã tìm được bằng chứng, muốn lật lại vụ án.
Không thể tha cho gã này.
Sao giờ các ngươi mới đến, đồ ăn sắp nguội cả rồi.
Hẳn năm ngươi là hung thủ thật sự đứng sau vụ án diệt môn Thanh Châu!
Ngươi biết nhiều quá rồi, xông lên.
Mau, đứng yên, buông đao xuống, đứng lại.
Rút.
Đại nhân.
Phùng Đại nhân, bây giờ có thể bắt người rồi.
[Hình bộ]
Đứng lại, kẻ đến là ai?
Bọn ta là Đại Lý Tự!
Bên trong có chuyện gì vậy?
Lục Đại nhân say rượu, xảy ra tranh chấp với vài thuộc hạ, mấy người đánh nhau mà chết.
- Chết rồi. - Vào trong xem thử.
Hình bộ xử án, mau rời khỏi đây.
Bọn ta cũng phụng chỉ tra án, mau tránh ra.
Đứng lại.
[Lục phủ]
Ồn ào gì vậy, có chuyện gì?
- Thị lang đại nhân. - Thị lang đại nhân.
Lục Bằng dính líu đến án diệt môn, Đại Lý Tự phụng lệnh tra xét.
Đại Lý Tự, sao hả?
Đại Lý Tự các ngươi muốn nhúng tay vào chuyện của Hình bộ ta luôn sao?
- Thị... - Thị lang đại nhân nghĩ nhiều rồi.
Đại Lý Tự không có ý xử án vượt quyền.
[Lục phủ]
Chỉ là hạ quan nghĩ vụ án này thật sự đáng ngờ.
Địch tự chính lại là đệ nhất thần thám của Đại Lý Tự ta,
có thể giúp Hình bộ tìm ra hung thủ thật sự đứng sau.
Tưởng Hình bộ ta không có ai sao.
- Người đâu. - Có.
Ra lệnh cho Phương Mục Lai lập tức tra án.
- Rõ, thưa đại nhân. - Thị lang đại nhân, Địch mỗ...
Đã vậy thì Đại Lý Tự không can thiệp nữa.
- Lão Phùng. - Đi.
Đi.
[Lục phủ]
Lão Phùng, ngài tin bọn họ tự tàn sát lẫn nhau thật à?
Chưa đến 1 canh giờ, sáu cao thủ Hình bộ đều chết mất mạng.
Rõ ràng là có kẻ giật dây phía sau.
- Vụ án này, chỉ cần chúng ta tiếp tục... - Hiện tại đến cả Hình bộ
cũng bị dính líu vào, đây không phải vụ án mà chúng ta có thể truy xét được nữa.
Nhưng đó là 18 mạng người.
Vụ án này đến đây thôi, đừng động vào nó nữa.
Xem đằng kia có chuyện gì vậy?
Điện hạ, Huyền đại phương sĩ cầu kiến,
nói là Thiên Mã đã xong, có thể dâng lên điện hạ bất cứ lúc nào.
Thật sao?
Vậy...
Bảo cô ta về đi.
Điện hạ, người không gặp sao?
Không gặp.
Nếu đưa Thiên Mã đến, lập tức dâng cho Thiên hậu.
Vâng.
Huyền đại phương sĩ.
Công chúa không gặp, cô có thể về trước đi.
Bóng ma trăng khuyết.
Đào Cam!
Bóng ma trăng khuyết nghĩa là sao?
Tuấn mã phát sáng.
Tuấn mã phát sáng?
Thiên Mã!
Chẳng lẽ họ muốn Na Lạp thị nuôi một con tuấn mã phát sáng
để làm Thiên Mã?
Đại nhân, Na Lạp thị giỏi nuôi ngựa thật
nhưng không bằng chứng nào chứng tỏ thứ bà ta nuôi là Thiên Mã!
Vậy thì hỏi trực tiếp.
Hỏi ai đây?
Công chúa.
- Hoắc Cương, Hoắc Hương. - Có.
Đi tìm Phương Mục Lai, bảo vệ an toàn cho hắn.
Rõ.
- Đi, đến phủ công chúa. - Rõ.
Địch Nhân Kiệt Đại Lý Tự tham kiến công chúa điện hạ.
Ngươi chính là đệ nhất thần thám Đại Đường?
Công chúa quá khen.
Địch Đại nhân, ngươi tìm gặp bổn công chúa có chuyện gì?
Bẩm công chúa, thật không dám giấu,
hạ quan đến là để xử án.
Nghe nói có phương sĩ dâng cho công chúa một con Thiên Mã!
Địch Đại nhân,
trên trời có ngựa sao?
Địch Đại nhân xử án dựa theo sự thật, không có sự thật
e rằng Địch Đại nhân cũng không thể đưa ra câu trả lời.
Trên trời không có ngựa.
Sở dĩ có câu chuyện về Thiên Mã
chỉ vì bổn công chúa đã nằm mơ,
mơ thấy một con quái vật.
Trong mơ, giữa làn mâyV xuất hiện một con ngựa trắng
chạy về phía bổn cung.
Lúc sắp đến gần bổn cung thì lại hóa thành con rắn trắng.
Sau đó ta liền gọi phương sĩ giải mộng.
Huyền phương sĩ giải mộng, nói quái vật trong mộng chính là Thiên Mã!
Bổn cung chỉ xem đó là lời nịnh hót, không hề xem là thật.
Nhưng ngay đêm qua, Huyền phương sĩ lại tìm được Thiên Mã thật.
Dĩ nhiên là bổn cung vui mừng, trọng thưởng cho Huyền phương sĩ.
Huyền phương sĩ lặp đi lặp lại câu chuyện Thiên Mã!
Tuy bổn cung không tin
nhưng quả thực chưa từng thấy trên đời có con ngựa lông bờm phát sáng như vậy.
Công chúa, mau nhìn kìa.
Ở đâu, ở đâu?
Không ngờ bên ngoài lại lan truyền nhanh đến vậy.
Bổn cung kịp thời bẩm báo với Thiên hậu,
Thiên Mã vừa đến sẽ đưa tới hành cung ngay.
Đúng rồi, Địch Đại nhân.
Sao tự dưng ngươi lại hỏi chuyện này?
Có lẽ chuyện này dính líu đến một thảm án diệt môn.
Có cả chuyện này cơ à, đã tìm được hung thủ chưa?
Hiện tại vẫn chưa có đủ bằng chứng.
Nhưng hạ quan nhất định sẽ cố hết sức để tra rõ chân tướng.
Điện hạ, có thể cho hạ quan biết nơi ở của Huyền đại phương sĩ không?
Lẽ nào chuyện này dính líu đến người của bổn cung?
Xin công chúa yên tâm.
Chỉ gặp Huyền đại phương sĩ để tìm hiểu tìm hình thôi.
Huyền phương sĩ sống ở Vô Tướng Quán!
Đa tạ công chúa.
Mong Địch Đại nhân điều tra triệt để vụ án này
để tránh mang họa cho người khác.
Hạ quan hiểu ạ.
- Đào Cam, đến Vô Tướng Quán. - Rõ.
Huyền phương sĩ tao nhã thật.
Cả Quán cũng chẳng thấy có mấy tôi tớ.
Người tu hành sợ nhất là bị quấy rầy.
Địch Đại nhân đột ngột đến hàn xá, ắt hẳn có chuyện quan trọng.
Vậy Địch mỗ sẽ nói thẳng vậy.
Không biết con Thiên Mã kia có được từ đâu?
Thiên Mã đột ngột xuất hiện trong giấc mơ của công chúa,
bổn tôn bói một quẻ, là đại cát.
Giờ Dậu ba khắc hôm qua, bổn tôn sai người đến núi rừng Tây Sơn chờ,
Thiên Mã đã xuất hiện thật.
Có cả chuyện này cơ à.
Vậy Huyền đại phương sĩ có thể bói cho Địch mỗ một quẻ
xem thủ phạm chính trong án diệt môn Thanh Châu là ai không?
Để Địch Đại nhân chê cười rồi, bổn tôn chỉ là phương sĩ bé nhỏ ếch ngồi đáy giếng.
Về việc tháo gỡ nỗi khổ cho bách tính thì đấy là việc của Địch Đại nhân.
Đúng, đúng, đúng.
Thường nghe Địch Đại nhân phá án như thần,
sao hả, ngài cũng tin vào phương thuật?
Phương thuật có thể bịa đặt ý trời, cũng có thể tàn sát mạng người.
Chỉ tiếc là Lục Bằng hiểu ra quá muộn.
Trà ngon.
[Vô Tướng Quán]
Đào Cam, có thu hoạch được gì không?
Đại nhân, ngài xem.
Bùn vàng trên bánh xe nhìn là biết không phải trong thành Lạc Dương!
Thảo dược.
Bảo huynh đệ trong giang hồ kiểm tra ngay đêm qua Huyền Cơ trở về từ đâu.
Rõ.
[Vô Tướng Quán]
Phùng Đại nhân.
Ngươi đã đi đâu vậy?
Xem bói.
Xem bói?
Ngươi lo mà giữ cái mạng đi, có phải ngươi đã đi gặp công chúa không?
Đã nói với ngươi rồi, đừng tìm hiểu vụ án này nữa.
Phùng Đại nhân, chúng ta đều biết vụ án này không hề đơn giản mà.
Ngồi, ngồi, ngồi.
Có lẽ đằng sau còn cất giấu âm mưu lớn hơn nữa.
Nếu bây giờ chúng ta không lật lại vụ án,
đợi về lâu về dài, nhân chứng vật chứng đều bị tiêu hủy hết,
e rằng chân tướng sẽ mãi mãi trở thành một bí ẩn.
Trên công văn của Hình bộ viết rõ rành rành
thứ giết Vu Tử Sinh là mật lệnh của tiên đế,
ngươi không bằng không chứng mà đã muốn lật lại vụ án à?
Nhưng rõ ràng đây là
công văn Lục Bằng ngụy tạo rồi giao cho Phương Mục Lai!
Huống hồ vụ án này dính líu đến công chúa, sự việc nghiêm trọng.
Ngươi cũng biết dính líu đến công chúa, sự việc nghiêm trọng à?
Ngươi có từng nghĩ
điều tra vụ án này mà hơi bất cẩn một chút sẽ có hậu quả thế nào không?
Tự thừa đại nhân, Vu gia gặp thảm án diệt môn,
18 mạng người.
Chúng ta là mệnh quan triều đình.
- Nên tra rõ chân tướng. - Không cần nói nữa.
Không được lập án.
Ta không biết ngươi đã đi Thanh Châu, ngươi cũng chưa hề báo cáo với ta.
Ngươi cứ ngoan ngoãn đến Duyện Châu nhậm chức cho ta,
càng sớm càng tốt.
Địch Đại nhân, ta tra ra Huyền Cơ đã đi đâu rồi.
Phùng... Phùng Đại nhân cũng ở đây ạ.
Trước khi đến Duyện Châu nhậm chức,
đóng cửa suy ngẫm đi.
Lão Phùng!
- Thật là bất chấp lý lẽ. - Đại nhân.
Chúng ta có đi nữa không?
Đi.
Rõ.
Cái gọi là Thiên Mã, chẳng qua là ăn những thứ này.
Đại nhân.
Đại nhân, ngài xem, là Na Lạp thị.
Đúng như ta dự đoán, chúng bắt cóc Na Lạp thị
là để nuôi Thiên Mã!
Đào Cam!
Đào Cam, Đào Cam!
Bọ Cạp Đoạt Mạng!
Địch Nhân Kiệt, ngươi sẽ không bao giờ bắt được ta.
Chừng nào ta vẫn còn, ngươi sẽ không bao giờ là đệ nhất thần thám trong thiên hạ.
- Chừng nào ta vẫn còn, ngươi sẽ không bao giờ - Cái gì?
- là đệ nhất thần thám trong thiên hạ. - Ta nhất định sẽ bắt được ngươi.
Ta phải đòi lại công bằng cho những người đã chết.
Đào ca.
Tiểu Phượng, Tiểu Phượng!
Sao muội lại ở đây?
Trước kia huynh từng nói
sẽ mang kiệu lớn tám người khiêng đến đón ta ra khỏi phường nhạc.
Kết quả thì sao?
Tiểu Phượng, muội biết mà, ta thật lòng yêu muội.
Trong 5 năm qua, huynh từng có vô số cơ hội có thể thăng tiến một bước,
dù chỉ là một chút, dù là vì ta.
Tiểu Phượng, nhưng ta không thể làm trái lương tâm.
Huynh là gã nam nhân vô dụng.
Tiểu Phượng, không phải như vậy đâu.
Huynh tưởng huynh sẽ trở thành Địch Nhân Kiệt thứ hai sao?
Ta nói huynh biết, hễ ngày nào hắn chưa chết
thì huynh sẽ mãi mãi sống dưới cái bóng của hắn.
Không được làm như vậy, Tiểu Phượng!
Đào ca.
Huynh xem huynh đi.
Huynh xem huynh làm chó cho hắn 5 năm,
huynh nghĩ tất cả đều đáng giá sao?
Không phải vậy đâu, Tiểu Phượng!
Ta thật sự không thể làm vậy, thật đấy.
Đào ca.
Huynh có biết ta không có ý muốn gả cho Phương Đại nhân không?
Thật ra huynh vẫn luôn ở trong trái tim ta.
Ta chịu đủ khổ cực,
chịu đủ giày vò ở Phương gia.
Tất cả đều là vì huynh.
Tiểu Phượng!
Đại nhân.
Hoắc Hương, mau.
- Đào đại ca, mau tỉnh lại, mau. - Đại nhân, mau tỉnh lại đi.
Đi mau.
Hoắc Hương, mau.
- Đi. - Đi.
Đại nhân.
Lúc bọn ta vừa đến nơi, căn nhà đang bốc cháy,
hai người đều nằm dưới đất.
- E rằng ngươi và ta đều trúng phương thuật. - Phương thuật?
- Số bằng chứng kia... - Đào Cam!
Không kịp nữa rồi.
Đại nhân.
Phương Mục Lai và Kim Tiểu Phượng đều rơi xuống vực rồi.
Tiểu... Tiểu Phượng!
Sao lại như vậy?
Đại nhân, bằng chứng không còn nữa, chúng ta tính sao đây?
Đại nhân, đại nhân.
- Đại nhân, đi chậm thôi. - Đào đại ca, đi mau.
[Đại Lý Tự]
Nền tảng của chấp pháp
[Thư từ chức]
đó là mạng người quan trọng trên hết.
Người làm quan nên xả thân liều chết,
không phụ trời cao.
[Đại Lý Tự]
Hạ quan tự biết năng lực kém cỏi,
về công thì có tội,
về tư thì lấy làm hổ thẹn.
E rằng khó đảm nhận
chức tự chính.
Lúc Địch Nhân Kiệt làm quan được đại nhân chỉ bảo,
nhiều năm bồi dưỡng,
cảm kích không thôi.
Nay ý hạ quan đã quyết,
mong ngài chấp thuận.
Đại Lý Tự nghe lệnh.
[Hạ quan tự biết năng lực kém cỏi, về công thì có tội, về tư thì lấy làm hổ thẹn.]
[E rằng khó đảm nhận chức tự chính.]
- Tìm xung quanh xem. - Rõ.
Công chúa không gặp, bảo ta giao cái này cho cô.
Bỏ xe giữ tướng.
- Bên kia, bên kia. - Rõ.
[Linh vị tổ tiên Vũ Văn Chuyên]
Có ngăn ngầm.
Linh vị Vũ Văn gia.
Đại nhân.
Đại nhân, không phát hiện được Huyền Cơ ở ngoài kia, chỉ bắt được tỳ nữ này.
- Huyền Cơ đâu? - Nói mau.
Huyền Cơ Đại nhân đi dâng Thiên Mã cho công chúa rồi.
Không hay rồi, Huyền Cơ giả vờ dâng Thiên Mã, hành thích công chúa.
[Linh vị tổ tiên Vũ Văn Chuyên]
10 năm trước,
Hàn Mãnh phụng lệnh lấy danh nghĩa Bọ Cạp Đoạt Mạng diệt khẩu Vũ Văn gia.
Nào ngờ lại để sót đứa con gái nuôi đang học đạo trên núi,
Huyền Cơ!
Huyền Cơ che giấu họ Vũ Văn, dùng đạo hiệu vào phủ quốc sư làm phương sĩ,
chờ cơ hội báo thù cho cha.
Công chúa mơ thấy Thiên Mã,
gọi phương sĩ giải mộng.
Huyền Cơ nắm bắt thời cơ,
muốn mượn cớ dâng Thiên Mã
để hành thích công chúa, báo thù cho cha.
Có Thiên Mã thật kìa.
Nhanh, mọi người nhanh lên.
Huyền Cơ bái kiến công chúa.
Được rồi, để ngựa lại.
Ngươi về trước đi.
Thiên Mã là điềm tốt lành.
Công chúa, người không thử xem sao ư?
Công chúa cẩn thận.
Dừng tay.
Đại nhân.
Huyền Cơ, rốt cuộc cô còn muốn hại bao nhiêu người vô tội nữa?
Ta khổ luyện phương thuật chỉ vì hôm nay.
Nỗi đau diệt môn, ta muốn bọn chúng lần lượt đền tội.
Để trả mối thù diệt môn, cô giết Hàn Mãnh là lẽ đương nhiên,
nhưng 18 nhân khẩu Vu gia, nhiều mạng người như vậy,
ai sẽ đền tội đây, mạng của Phương Mục Lai và Kim Tiểu Phượng, ai sẽ đền tội đây?
Hôm nay
ai sẽ đền tội cho mỗi một mạng người chết dưới đao của cô đây?
Vu gia diệt môn không phải chủ ý của ta.
Nhiều ngày trước, công chúa nằm mơ thấy Thiên Mã bị hoảng sợ,
gọi phương sĩ giải mộng.
Ta biết cơ hội đã đến, tự tiến cử mình, giải mộng là đại cát.
[Vật trong mộng của điện hạ không phải quái thú mà là Thiên Mã.]
Để có được lòng tin của công chúa, ta liền lên kế hoạch dâng Thiên Mã!
[Phương sĩ Huyền Cơ]
Nhưng Thiên Mã từ đâu ra?
Ta nghĩ đến một người.
Na Lạp thị nhiều đời nuôi ngựa,
có thể nuôi được giống ngựa phát sáng để giả mạo Thiên Mã!
Ta bảo Lục Bằng đi bắt người.
Giết.
Gã ngu này lại háo sắc làm lỡ việc, giết cả nhà Na Lạp thị.
Sợ chuyện lớn khó xử lý nên bảo tri huyện Thanh Châu kết án qua loa
nhưng vẫn bị ngươi để mắt đến.
Hết thảy đều là số phận.
Sau đó Lục Bằng không những không dẹp yên tai vạ,
trái lại sai một ly đi một dặm.
Ta sợ sự việc bại lộ sẽ ảnh hưởng kế hoạch trả thù của ta
nên đành phải giết hắn.
Nhưng cái chết của Phương Mục Lai và Kim Tiểu Phượng không phải do ta gây ra.
Có một chuyện ta không hiểu, thiên hạ nhiều án lớn đến thế,
tại sao cô lại mạo danh Bọ Cạp Đoạt Mạng để che đậy án diệt môn Thanh Châu?
Ta bảo Phương Mục Lai giải quyết mớ hỗn độn này,
mang ai ra gánh tội thay hẳn là ý riêng của hắn.
Quả nhiên bụng dạ khó lường, bổn công chúa nhìn là biết tỏng.
Công chúa.
Huyền Cơ mượn cớ dâng Thiên Mã để hành thích.
- Lập tức bắt lấy. - Rõ.
Trời đất không có tình người,
coi vạn vật đều như chó rơm.
Địch Nhân Kiệt, ngươi cũng vậy thôi.
Đây là ai?
- Chắc là Hoắc Cương. - Không đúng, không đúng.
Là Hoắc Hương!
- Chắc chắn là Hoắc Cương! - Ta cũng nghĩ là Hoắc Cương!
- Chắc chắn đúng. - Hoắc Cương.
Các người đoán sai rồi, là ta.
- Ngươi đoán sai rồi. - Là Hoắc Hương.
- Hoắc Hương đến rồi. - Lần này chắc chắn là Hoắc Hương, đúng.
- Ta cũng nghĩ là Hoắc Hương! - Đoán sai rồi chứ gì?
Ta bảo Phương Mục Lai giải quyết mớ hỗn độn này,
mang ai ra gánh tội thay hẳn là ý riêng của hắn.
Nay Bọ Cạp Đoạt Mạng đã sa lưới pháp luật,
cũng xem như hoàn thành tâm nguyện xưa kia của Địch Đại nhân.
Địch Đại nhân.
Bọn ta chỉ phát hiện được xác chết của Phương Mục Lai dưới chân núi,
nhưng không hề có Kim Tiểu Phượng!
Thì ra là vậy.
Đào Cam, đừng buồn nữa.
Kim Tiểu Phượng của ngươi chưa chết đâu.
Thật sao?
Kim Tiểu Phượng không những là người thương lâu năm của ngươi
mà còn là bạn lâu năm của chúng ta.
Bọ Cạp Đoạt Mạng!
Không thể nào, đại nhân.
Ngài xem, chúng ta đều từng đánh nhau với hắn.
Vóc dáng đó vừa nhìn là biết nam nhân.
Sao có thể là Tiểu Phượng?
Chỉ dựa vào bóng người không thể nào phân biệt nam nữ.
Huống hồ chúng ta đều chưa từng nhìn thấy Bọ Cạp Đoạt Mạng!
Một điệu Phượng Vũ Cửu Thiên lại dùng khinh công suốt,
rõ ràng là để che giấu võ công của mình.
Ban đầu ta cũng không dám nghĩ
cô ta chính là Bọ Cạp Đoạt Mạng!
Mãi khi tầng tầng lớp lớp vụ án này hé mở
mới lộ tẩy bí ẩn giúp Kim Tiểu Phượng lặng lẽ đào tẩu.
Giấu diếm được Địch mỗ suốt 5 năm ròng,
Kim Tiểu Phượng này nên gọi là Bọ Cạp Mỹ Nhân mới phải.
Tuyết lớn thế này, có thể xem là oan khuất được rửa sạch không?
Chưa chắc, biết đâu là giông tố rục rịch kéo đến.
Thật ra có một chuyện mãi mà ta không hiểu được.
Rõ ràng Huyền Cơ có thể trốn thoát,
tại sao lại cứ một mình cố chấp,
tự sát ở hành cung của công chúa?
Ta đoán hẳn là cô ta
bỏ xe giữ tướng.
Nói cũng có lý.
Ai mà biết được.
Chẳng phải ngươi đã có manh mối mới về Bọ Cạp Đoạt Mạng ư?
Ta nghĩ vẫn có thể tra thử xem.
Lưới trời lồng lộng, thưa mà không thủng, phạm tội rồi cuối cùng sẽ chịu trừng phạt.
Chưa biết chừng hiện tại Kim Tiểu Phượng đang theo chúng ta từ nơi nào đó đấy.
Năm Thùy Củng thứ hai,
Thương Châu lại xuất hiện án lớn có mũi tên sáu lưỡi đuôi móc.
Đại Lý Tự một lần nữa ra lệnh cho Địch Nhân Kiệt điều tra bắt giữ.
Nhóm người Địch Nhân Kiệt ngựa không dừng vó gấp rút đến Thương Châu!
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.