Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Indonesian
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Vietnamese
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
Cô làm đủ ba lần chưa, Pin?
Không cần cô nhắc, Yaem.
Tôi tự biết.
Hai ngươi thôi cãi nhau đi.
Đưa ta hộp phấn.
Vâng ạ.
- Tiểu thư đẹp tuyệt. - Tiểu thư đẹp tuyệt.
Trời cho cô nhan sắc ấy,
xin đừng làm chuyện gì xấu, tiểu thư.
Làm ơn mà, tiểu thư.
Pin có nói gì sai à, tiểu thư?
Không phải Pin.
- Mà là ngươi! - Sao?
Ngươi dám ngăn ta sao?
Nghe nói Chanwad đang mang thức ăn cho Phu nhân Champa.
Tốt nhất hai ngươi đừng để bị bắt.
Nếu không, ta sẽ đuổi cổ.
Đừng nói với mẹ là ta dùng chiếc thuyền nhỏ.
Nhưng…
Cứ nói với bà ấy như thế.
Vâng ạ, tiểu thư.
Đó là gì thế?
Là cà ri dứa với trứng sam ạ.
Phu nhân Nim dặn mang đến cho Phu nhân Champa.
Tiểu thư nên dùng thuyền lớn đi ạ.
Ta đã nói là không sao mà.
Xin cẩn thận, tiểu thư.
Hãy chăm sóc tốt cho Phu nhân Chanwad nhé.
Pin.
Vâng, tiểu thư?
Tiểu thư.
Pin.
Đi đi.
Tiểu thư ơi.
Ngươi còn chờ gì nữa?
Muốn ta cho ăn đòn à?
Đi đi. Thuyền của Chanwad đang tới đó.
Đi mau.
Tiểu thư.
Đi nhanh!
Hãy để mắt đến cô ta.
Ta sẽ không về nhà
cho đến khi Pin xong việc.
Tiểu thư...
Tiểu thư?
Bà con ơi!
Có thuyền bị lật! Đi nào!
- Đi nào. - Nhanh lên.
Tiểu thư?
Có nhìn thấy hết không?
Nô tì thấy thuyền bị lật.
Đồ ngốc, ta cũng thấy vậy.
Khoan đã.
Pin, sao ngươi rề rà quá vậy?
Cô ấy đến kia rồi.
Pin.
Tiểu thư.
Lấy quần áo khô đi.
Đây này, Pin.
Pin.
Đưa cô ta về đi.
Tiểu thư.
- Gì vậy? - Có thuyền bị lật.
- Nó lật úp rồi. - Này.
- Đằng kia. - Đến giúp đi.
Mọi người không sao chứ?
- Lặn xuống. - Chờ chút.
Còn một chiếc. Lặn tiếp đi.
- Cố lên. - Đằng kia.
- Nhanh lên. - Giúp với, có thuyền bị lật.
Quần áo ướt đâu?
Đây ạ, tiểu thư.
Ném xuống sông đi.
Nhanh!
Vâng ạ, tiểu thư.
Tiểu thư.
Nhớ đấy, ta vừa đi nhà xí về.
Tiểu thư.
Pin, dùng cầu thang sau đi. Ngươi ướt hết rồi.
Đồ ngốc!
Ai đó?
Là muội đây ạ.
Muội vừa đi nhà xí.
Tiểu thư.
Ta bảo ngươi biến đi mà!
Vâng ạ.
Sao cô lại đi nhà xí?
Bên ngoài trời tối rồi.
Không phải người hầu
đã chuẩn bị chậu cho cô rồi sao?
Có ạ.
Có à?
Đúng thế.
Nếu đã có chậu,
sao cô còn phải xuống dưới nhà?
Lỡ bị rắn cắn hay gì đó thì sao?
Sẽ gây hoảng loạn mất.
Kể từ khi
cô rời Song Kwae đến đây ở,
lúc nào cũng có...
Sao cô không dùng chậu?
Muội cần đi nặng.
Nếu dùng chậu thì sẽ bốc mùi rất nồng.
Pin và Yaem sẽ phải chịu đựng đến sáng.
Muội đã sợ
rằng nó sẽ…
Cô nghĩ ta tin lời cô à?
Tùy huynh thôi.
Ta sẽ hỏi lại.
Cô quan tâm đến người hầu của mình tới mức
phải cất công xuống nhà xí dưới nhà?
Đúng vậy ạ.
Đủ rồi.
Cô đi được rồi.
Con ghét nó đến thế sao?
Phải, thưa cha.
Con ghét cô ta.
Người như cô ta không quan tâm ai cả.
Cô ta là kẻ dối trá.
Nhưng con bé là hôn thê của con.
Dù sao đi nữa, một ngày nào đó, con sẽ phải cưới nó.
Không tránh được đâu.
Con sẽ trì hoãn việc đó.
Con sẽ rất cảm kích
nếu cha thôi thúc ép con.
Trừ khi…
Mẹ con cũng sẽ không ép buộc con đâu.
Không cần lo chuyện đó.
Con bé đó xấu lắm sao?
Nhưng cũng không phải lỗi của con.
Con không thể trì hoãn thêm nữa đâu.
Karaked sắp trở thành gái già rồi
vì con cứ liên tục trì hoãn hôn lễ.
Con bé đã hơn 20 tuổi rồi.
Mọi người bắt đầu bàn tán rồi kìa.
Con không thấy tội cho con bé sao?
Con ghét cô ta.
Ghét đến tận xương tủy.
- Này, lấy thuyền ra! - Đi giúp đi.
Có một chiếc thuyền bị lật! Đi nào!
- Đi đi. - Nhanh lên.
Ai làm gì mà ầm ĩ ở đó thế?
Chuang,
đi xem thử đi.
Vâng, thưa phu nhân.
Có thuyền bị lật dưới sông.
- Giúp một tay đi. - Nhanh lên.
- Muang. - Mau lên! Chúng tôi cần giúp.
- Dạ, lão gia. - Nhanh lên! Đừng hỏi.
- Nhanh lên. - Choi, đi xem có chuyện gì.
Dạ, thiếu gia.
- Sao thuyền lại lật? - Đằng kia.
Chuyện gì vậy?
Này, Muang.
Thuyền của cô Chanwad bị lật ở khúc sông gần nhà Kruay.
Chuyện gì vậy, Choi?
Thuyền của cô Chanwad bị lật.
Cô hầu Daeng ngã xuống nước.
Vẫn chưa được tìm thấy cô ấy.
Ôi thần linh ơi.
Cô ấy không biết bơi sao?
Người hầu nói là không.
Chắc cô ấy chết đuối rồi.
Còn tiểu thư Chanwad đâu?
Cô ấy về nhà rồi ạ.
Bằng cách nào?
Một thuyền khác của Trưởng làng đến và cứu cô ấy.
Cứu Daeng với, làm ơn. Hãy cứu Daeng.
Cứu cô ấy với.
Chúng tôi đang cố tìm cô ấy.
- Về nhà thôi cô. - Cứu Daeng với.
Có nghe thấy không?
Đen đủi quá đi mất.
Sao Chanwad không chết đuối?
Con tiện nhân đó!
Nó nghĩ nó có thể sánh với ta.
Nó muốn làm vợ của Dech đến thế sao?
Nó sẽ có được thứ nó đáng có.
Cha nó cũng tệ như vậy,
đem con gái dâng cho người ta.
Cả nhà đều vô liêm sỉ.
Liệu hồn ma của Daeng
có đến ám ảnh nô tì không?
Đừng lố bịch thế!
Im đi, Pin,
không thì ta lấy chậu tiểu đập vào mồm.
Yaem,
ngươi cũng vậy,
đừng hó hé lời nào.
Cứ cư xử như bình thường thôi.
Hiểu chứ?
Vâng ạ, tiểu thư.
- Ôi, tiểu thư. - Tiểu thư.
Tiểu thư.
Tiểu thư.
Xin đừng tức giận, tiểu thư.
Đừng quên là cô bị hen suyễn.
Giờ thì...
để thưởng cho hai ngươi vì đã giúp ta trả thù,
ta đã chuẩn bị một cây lụa.
Yaem, ngươi cũng có phần.
Cảm ơn vì đã luôn chăm sóc cho ta.
Khi ước mong của ta thành hiện thực,
ta sẽ không quên hai ngươi.
Ta tự hỏi…
khi nào mới được cưới Dech?
Ta chán chờ đợi rồi.
Yaem,
Cô đi đâu đấy?
Tôi ra ngoài.
Cô không thấy quá yên tĩnh à?
Cô ở lại với tiểu thư.
Chik, lại đây.
Được rồi. Tránh ra, làm ơn.
Có tin gì không?
Chik,
cô đã đến khúc sông, phải không?
Người hầu của tiểu thư Chanwad sao rồi?
Người hầu của cô ấy, Daeng, chết rồi.
- Cái gì? - Daeng chết rồi à?
Thật sao?
Daeng chết rồi.
Yaem!
Vâng, thưa thiếu gia.
Pin đâu?
Pin đang ở với tiểu thư Karaked trong phòng.
Ngươi và Pin
đã âm mưu với tiểu thư gây ra việc này, đúng không?
Nói thật đi.
Trả lời ta ngay!
Yaem!
Đi gọi tiểu thư tới đây.
Tiểu thư vẫn đang ngủ ạ.
Nô tì sẽ đi gọi cô ấy ạ.
Ở yên đó.
- Prik. - Vâng ạ?
- Đi gọi cô ta. - Dạ, thiếu gia.
Tiểu thư Karaked, dậy đi.
Prik.
Phu nhân Champa muốn gặp cô.
Tiểu thư Karaked.
Pin, Yaem,
Hai ngươi đâu rồi? Sao lại để người ta gõ cửa?
Ra là bà, Prik.
Phu nhân Champa muốn gặp cô.
Thả ta ra. Ta muốn ngủ!
Ôi thần linh ơi!
Đi đi!
Trời ơi!
Cái gì thế này?
Ôi trời ạ!
Không thể ở lại đây nữa.
Cút khỏi đây đi!
Karaked đâu?
Cô ấy không chịu dậy.
Còn Pin thì sao?
Cô ấy không có ở đó.
Yaem.
Dạ, thưa lão gia.
Đi gọi tiểu thư của ngươi tới đây.
Dạ, thưa lão gia.
Giải quyết một lần cho xong, Dech.
Mẹ không chịu nổi cô ả nữa.
Cô ta quá láo xược.
Khun Pi, tôi sẽ đến đền Chaiwatthanaram.
Prik,
giúp ta thay đồ.
Dạ, thưa phu nhân.
- Chuang. - Dạ?
Chuẩn bị vài đồ cúng rồi theo ta vào trong.
Dạ, thưa phu nhân.
Quận chúa Karaked
là cháu gái của quan đứng đầu thành phố Phitsanulok.
Lão gia Horathibodi đã hứa với cha cô ấy
rằng ông sẽ để cô ấy cưới Dech.
Cha mẹ cô ta
đều đã qua đời.
Tôi nghĩ
Lão gia Horathibodi
sẽ không làm trái lời hứa
vì cha cô ta là bằng hữu tốt của ông.
Nhưng con trai của ta không thích cô ta chút nào.
Cô ta không thèm làm việc.
Cô ta quá lười biếng.
Lại còn luôn mắng chửi
và đánh đập người hầu.
Nếu định sẵn dành cho nhau, họ sẽ ở bên nhau.
Nhưng nếu không, cuối cùng, họ sẽ chia tay.
Tin nô tì đi, phu nhân.
Ngươi nói đúng.
Không ai có thể can thiệp vào định mệnh.
Phần còn lại,
lấy đồ và đi theo tôi.
Được.
Này, Rueang.
Đây.
Tôi pha cà phê cho anh này.
Cảm ơn.
Ôi, chà.
Thơm quá.
Tất nhiên rồi. Tôi pha mà.
Cà phê hòa tan đấy.
Hôm nay là ngày cuối,
cuối cùng cũng được về nhà.
Tôi nhớ mẹ và bà quá.
Này.
Sao hôm nay cà phê
ngon hơn bình thường vậy?
Anh nói gì thế?
Ngày nào tôi pha chả ngon.
Nhưng hôm nay...
nó thật ngọt ngào.
Ngọt lắm cơ.
Anh điên à? Tôi đâu có cho thêm đường.
Uống hết đi
trước khi tôi lấy lại.
Cô hung dữ quá.
Giáo sư đến kìa. Quay lại làm việc đi.
Nóng quá.
- Còn bắt tôi rửa ly à? - Thôi nào.
Còn dây dưa sẽ bị mắng bây giờ.
Giáo sư.
Cái gì?
Karaked vẫn chưa ra à?
Có cần ta lôi cô ta ra đây không?
Khun Pi, ông chỉ ngồi và không làm gì à?
Con đây, thưa phu nhân Champa.
Tiểu thư Karaked.
Ta đến đền thờ nãy giờ rồi,
mà giờ cô mới ra à?
Đền Chaiwatthanaram nằm ở cửa kênh gần nhà ta.
Đi lẫn về chưa tới ba tiếng mà.
Dù là vậy.
Sao cô không đến khi ta gọi? Cô đã làm gì?
Con thay quần áo ạ.
Ta phải nói gì để cô nhận ra được
hành vi láo toét của cô?
- Phu nhân. - Phu nhân.
- Phu nhân. - Phu nhân.
Có chuyện gì thế ạ?
Trời còn chưa sáng sao lại gọi muội?
Trời còn chưa sáng à?
Cô không nghe tiếng gà gáy sao?
Nghe mẹ tôi nói xong còn không thấy xấu hổ sao?
Con biết tối qua có chuyện gì không?
Có chuyện gì vậy, lão gia Hora?
Người hầu của tiểu thư Chanwad đã chết đuối.
Ôi trời ơi.
Con vừa gặp cô ấy không lâu.
Daeng tội nghiệp.
Ai lại có thể nhẫn tâm như thế
với thuyền của tiểu thư Chanwad?
Tiểu thư Chanwad vẫn ổn chứ ạ?
Cô ấy không giỏi bơi đâu.
Cha.
Cô ta máu lạnh và độc ác.
Con thà chết còn hơn cưới cô ta.
Có thể con bé đã nghe người ta kể lại.
Khoan trách con bé đã, Dech.
Cha,
con không sai đâu.
Karaked là kẻ xấu xa.
Con ghét cô ta.
Làm sao cô ta biết
thuyền của Chanwad bị lật?
Chẳng ai nói gì về chuyện đó cả.
Và Daeng, sao cô ta biết
Daeng cũng ở trên thuyền?
Chính cô ta đã làm.
Cô ta nói cô ta đến nhà xí
vì sợ Pin và Yaem không chịu được mùi
nếu cô ta dùng chậu.
Con không tin kẻ vô tâm như cô ta.
Cô ta sẽ không bao giờ
quan tâm đến họ nhiều đến thế
dù hai người hầu đó
có làm mọi thứ cho cô ta.
Họ để cô ấy đối xử với họ như súc vật mỗi ngày.
Đó là sự thật.
Champa.
Con ghét cô ta
hơn bất cứ thứ gì.
Với con, phân heo phân chó
cũng không ghê tởm bằng da thịt cô ta.
Con sẽ không bao giờ thành thân với cô ta.
Thiếu gia Dech không tin chúng ta.
Cậu ta trông thật đáng sợ.
- Ngươi… - Không phải nô tì làm, thưa tiểu thư.
Hai ngươi…
Hãy để mắt đến Dech.
Ta muốn xem huynh ấy sẽ làm gì
nếu không tin ta.
Thật đáng tiếc là
không thể trừng phạt cô ta
dù ta biết cô ta là thủ phạm.
Khun Pi,
ông nên làm gì đó đi chứ.
Cô ta làm tôi tức điên lên.
Con nhóc trơ tráo đó!
Có cách nào không, thưa cha?
Tất nhiên là có.
Bùa chú Kritsana Kali.
Tôi biết,
ông không muốn trừng phạt cô ta vì ông quan tâm
người bạn quá cố của mình.
Tôi đang cân nhắc.
Bà nói nhiều quá đấy, Champa.
Đến chết ông cũng sẽ không bao giờ bình yên
nếu không sử dụng bùa chú này.
Choi!
Vâng, thiếu gia.
Choi!
Dạ, thiếu gia?
Đến nhà của ngài Kosathibodo,
và xin một mảnh quần áo của Daeng.
- Dạ, thiếu gia. - Đi đi.
Dech muốn một mảnh áo của Daeng.
Bùa chú Kritsana Kali.
Thầm thì gì vậy?
Các ngươi không chịu nói,
nếu có chuyện xảy ra,
cả hai ngươi sẽ chết.
Tiểu thư.
Nô tì nghe được rằng...
Dech,
đúng là cha rất quan tâm đến cha con bé
vì ông ấy là bạn tốt của cha.
Con phải hiểu cho cha.
Con hiểu như cách mẹ hiểu vậy.
Nếu con bé không phải kẻ đứng sau vụ này,
bùa chú Kritsana Kali
sẽ không làm hại được nó.
Nhưng nếu con bé có tội,
bùa chú sẽ phát huy tác dụng.
Bùa chú Kritsana Kali
được truyền qua nhiều đời trong gia tộc ngài Horathibodo.
Dùng để nguyền rủa những kẻ có tội.
Mảnh quần áo của người chết
được dùng để gọi hồn họ về trừng trị kẻ đã giết họ.
Nghe nói những kẻ có tội,
đôi khi sẽ nổi điên
và thậm chí là chết.
Pin, im lặng đi.
Ta không sợ.
Ngươi có nghe không?
Không phải ta làm.
Pin, chính ngươi đã làm.
Sao tiểu thư lại nói thế?
Sao không nói được?
Ngươi không có làm sao?
Nhưng chính tiểu thư bảo nô tì làm mà.
Pin!
Pin à,
đừng khóc nữa.
Sẽ không sao đâu.
Yaem ơi,
chính cô vừa bảo vậy mà.
Tôi không muốn phát điên và chết như Daeng đâu.
Pin, im đi! Im lặng.
Im đi, Pin.
Im lặng và nhìn ta này.
Sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.
Ta không sợ đâu.
Cứ niệm chú tiếp đi.
Thứ bùa chú bịp bợm.
Chả thể làm hại ta.
Nghe cho kỹ đấy, Prik.
Nghe muốn rụng tai luôn rồi.
Ta cho bạt tai bây giờ.
Ngươi đùa với ta đấy à, Prik?
Dĩ nhiên là không, phu nhân.
Ta nghe thấy rồi, đồ quỷ.
Nô tì, nhưng...
Đi nghe đi.
Nghe ngóng trước phòng cô ả.
Nghe và kiểm tra
xem cô ta có bị gì không.
Dạ, phu nhân.
Dạ, nô tì biết rồi mà.
Tiểu thư.
Tiểu thư.
Nóng quá.
Nô tì quạt cho tiểu thư đây.
- Nhanh lên. - Đây, tiểu thư.
- Tiểu thư. - Tiểu thư.
Tiểu thư.
Tiểu thư.
- Chuang. - Dạ?
Cố mà nghe xem.
Ta nghĩ
ta nghe thấy tiếng động lạ.
Vâng, thưa phu nhân.
Các ngươi là ai?
Ra ngoài! Đi đi!
- Ra ngoài! - Tiểu thư.
- Biến ra ngoài đi! - Tiểu thư.
Phu nhân.
Sao?
Đó là điều ta mong đợi đấy, Prik.
Pin.
Tôi nghĩ tiểu thư bị bùa chú Kritsana Kali ám rồi.
- Ta sợ. Thả ta ra. - Pin!
- Giữ chặt cô ấy! - Tiểu thư.
Tiểu thư.
Không, ta sợ. Thả ta ra.
- Đem nó đi đi! - Tiểu thư.
- Đặt cô ấy xuống. - Đi đi.
Tiểu thư.
Đừng niệm chú nữa.
Ta sợ lắm.
Nằm xuống đi, tiểu thư.
Từ từ thôi.
Cô ấy đang ở đây.
Cô ấy đang ở đây.
Daeng đến để lấy mạng ta.
Pin,
sao ngươi lại không bị gì cả?
Ả nghĩ ả có thể so với mình.
Ả muốn làm vợ của Dech đến thế ư?
Ả ta đáng bị như vậy.
Cô ấy đang ở đây.
Cô ấy sẽ lấy mạng ta.
Pin, Yaem.
Vâng, thưa tiểu thư?
Vâng, tiểu thư?
Ta chưa muốn chết.
Pin,
mở cửa sổ ra.
Nhanh lên.
Lại giúp ta với.
Tiểu thư.
Từ từ thôi.
Từ từ.
Tiểu thư,
hãy nghĩ đến đền thờ.
Hãy cầu nguyện đi ạ.
Tiểu thư cầu nguyện đi.
- Xin hãy cầu nguyện. - Cầu nguyện.
Cha.
Bùa chú Kritsana Kali kết thúc rồi.
Đúng thật là cô ta.
Karaked.
Mong cô ta xuống địa ngục.
Đi nào, Ket.
Trời ạ.
Tôi mệt rồi.
Rueang.
Trời đã tối rồi. Mọi người đều ở trong xe.
Cứ để họ về trước đi.
Tôi lái xe tới đây. Cô có thể về với tôi.
Nào.
- Sao? - Tôi muốn cho cô xem cái này.
Rueang!
Mẹ và bà tôi đang đợi đấy.
Tôi biết. Tôi sẽ lái nhanh. Cô sẽ về kịp giờ.
Ôi trời.
Rueang.
Đi thế này sợ quá.
Cô nói gì vậy?
Cô nghiên cứu khảo cổ học mà.
Cô đã đào bao nhiêu hiện vật rồi?
Vậy mà vẫn sợ ma sao? Thật à?
Đó là ma, không phải bạn bè.
Sao tôi không sợ được?
Hỏi thật nhé, anh có cảm tình với tôi hay gì không?
Anh định làm gì với tôi à?
Tôi ư? Làm gì với cô à?
Mơ đi.
Trời ạ. Anh không nghĩ mình cũng có một giấc mơ hão huyền sao?
Anh phải phúng phính như tôi đã.
Sao ông lại lôi bọn tôi đến?
Mặt trăng sáng rực
trên bầu trời trong xanh,
và ta có đền Chaiwatthanaram như một phông nền hoàn hảo.
Thật là kỳ diệu.
Tôi biết nó được xây dựng bởi con người
từ hàng trăm năm trước
mà không cần công nghệ tiên tiến nào.
Tôi cũng tôn trọng tài năng của con người mà.
Nhưng bây giờ,
tôi đang đói lắm.
Về nhà thôi.
Này.
Khoan đã.
Không chịu đựng được chút à?
Chào.
Sao thế?
Tôi vừa nổi da gà.
Này.
Tôi mới nắm tay cô thôi
mà đã nổi da gà rồi à?
Đừng có điên.
Vừa nãy,
- tôi đột nhiên thấy lạnh và nổi da gà. - Này!
Cô thấy lạnh à?
Người cô toàn mỡ thế kia,
sao mà lạnh được.
Đi thôi. Nào, theo tôi.
Trời ạ! Tôi không đi.
Điên thật. Mẹ và bà tôi đang đợi.
- Và tôi đói. - Ket.
- Ket. - Cái gì?
Cô thấy cái đó không?
Thấy gì? Mặt trăng à?
Thần linh ơi.
Cô thấy thứ đó không?
Thấy.
Một người phụ nữ tóc dài đang mặc...
một bộ đồ đỏ.
Rueang.
Cái gì?
Rueang!
Rueang!
Tôi không cử động được!
Rueang!
Anh dám bỏ tôi lại!
Sao vậy, Sipang?
Con bị kim đâm trúng.
Đồ bạn bè vô tâm!
Đồ bạn bè xấu xa, phản bội!
Thôi đi.
Tại chân tôi tự động chạy thôi.
Tôi không có ý bỏ cô lại.
Nó vượt ngoài tầm kiểm soát của tôi.
Đây.
Ta làm lành đi.
Cái gì?
Không đời nào.
Hãy nhớ những gì anh đã làm.
Nhớ gì?
Không, tôi không muốn nhớ thứ đó.
Đó là ma. Là cô thì cô có chạy không?
Và đừng có cằn nhằn tôi nữa.
Từ lúc lên xe, cô cứ cằn nhằn mãi.
Cô không thấy chán hả?
Tôi sẽ không dừng lại.
Tôi sẽ tiếp tục cằn nhằn anh tới khi đến Bangkok
vì anh đã bỏ tôi lại.
Anh không chăm sóc hay bảo vệ tôi,
không quan tâm đến tôi, chẳng giúp được gì.
Và đừng có mà cãi.
Im miệng đi và nghe tôi nói.
Ket.
Anh là kiểu bạn bè gì mà bỏ tôi lại như thế?
Ket.
Cái gì?
Rắc rối rồi.
Sao?
Sao thế?
Đằng sau kìa.
Sao?
Anh vẫn còn dám trêu chọc tôi à?
Ý anh là con ma màu đỏ bám theo ta?
Để siết cổ anh chắc?
Làm ơn đi!
Rueang!
Mẹ,
chúng ta đi ăn thôi.
Không cần phải đợi Ket.
Con đi trước đi.
Mẹ sẽ đợi Ket.
Nào.
- Sao? - Tôi muốn cho cô xem cái này.
Mẹ và bà tôi đang đợi đấy.
Tôi biết. Tôi sẽ lái nhanh. Cô sẽ về kịp giờ.
Xin hãy giúp ta.
Giúp ta.
Giúp ta với.
Đến cả trong giấc mơ mà cô cũng ám tôi à?
Sao cô không đi đầu thai đi?
Xin hãy giúp ta.
Giúp cô làm gì?
Họ sẽ đến bắt ta đi.
Đi đi.
Chạy đi.
Tên cô là gì?
Ketsurang.
Còn cô tên gì?
Tên ta là Karaked.
Ta là con gái của Vương gia Ramnarong ở Song Kwae.
Ý cô là Phitsanulok?
Phải, Song Kwae
của Phitsanulok.
Cô là ma à?
Cô muốn tôi giúp gì?
Tôi có thể mua đồ cúng cho cô, thế nào?
Họ đến rồi.
Xin hãy giúp ta.
Họ sẽ bắt ta đi mất.
Giúp ta với.
Thân xác ta,
xin giao lại cho cô.
Thân xác nào?
Hãy dùng thân xác ta mà làm việc tốt
để giảm bớt tội nghiệt của ta.
Hãy cho mọi người thấy
tiểu thư Karaked cũng có thể là người tốt.
Cho họ thấy cô ấy không xấu xa như họ nghĩ.
Xin hãy giúp ta.
Cứu ta.
Cứu ta với.
Làm ơn cứu ta.
Cứu ta.
Cứu!
Cứu ta với!
Trời đã tối rồi.
Thắp đèn cho tiểu thư đi, Pin.
Tiểu thư.
Nô tì sẽ đóng cửa sổ lại.
Trời tối rồi.
Đóng cửa sổ đi, Pin.
Tiểu thư.
Yaem,
nhìn tiểu thư đi.
Sao thế?
Tiểu thư.
Pin ơi.
Tiểu thư của chúng ta chết rồi, Pin ơi.
Yaem.
Tôi sẽ báo với phu nhân Champa
rằng tiểu thư đã chết.
Đừng ám nô tì, nô tì sợ!
Là tiếng Pin và Yaem.
Ái chà,
sao mình lại có giấc mơ đẹp thế này?
Mình đang mơ được mảnh mai.
Tiểu thư,
xin đừng ám nô tì, nô tì sợ lắm.
Chúng nô tì sẽ đến đền thờ
và đốt đồ cúng cho tiểu thư.
Bọn nô tì sợ lắm.
Này,
Pin và Yaem.
Có chuyện gì vậy?
Đi thôi. Không sao đâu.
Pin, đợi tôi với.
Cứu chúng tôi với.
Phu nhân, nô tì sợ quá.
Đẹp trai quá.
Ôi chao,
giấc mơ đẹp thật đấy.
Tiểu thư Karaked.
Này.
Đừng đến gần tôi,
không tôi đánh đấy.
Cô điên rồi à, Karaked?
Không, tôi không điên.
Ôi trời! Đây là giấc mơ gì vậy?
Dậy ngay đi.
Dậy đi.
Đi chỗ khác đi. Để tôi yên.
Tôi muốn về nhà.
Dậy đi! Mình đang mơ cái quái gì vậy?
Dừng lại đi, Karaked.
Nghe ta nói này.
Tôi không muốn nghe.
Tỉnh dậy đi.
Dậy đi, tôi muốn tỉnh dậy. Tôi muốn về nhà.
Pin, Yaem.
Mau bắt tiểu thư lại.
Đi bắt nó lại ngay!
Hai ngươi...
Có muốn bị ăn đòn không?
Không, phu nhân. Nô tì làm ngay ạ.
Phu nhân.
Tiểu thư.
- Tiểu thư. - Thả tôi ra!
Này, quần áo tôi tuột ra kìa!
Tiểu thư.
Thôi đi, Karaked.
Bà mới nên dừng lại, Champa.
Bà không thể buộc tội con bé.
Con bé không chết.
Các người là ai?
Đây là nơi đâu?
Con bị sao vậy,
Karaked?
Con nói con bệnh. Sao con không đi nghỉ đi?
Không,
tôi không phải Karaked.
Cô là hồn ma chiếm hữu thân xác Karaked?
Tôi không phải ma. Tôi là...
Nhà ta được bảo vệ bởi kết giới linh thiêng.
Ngay cả linh hồn quỷ dữ cũng không thể vào đây.
Bà nói cô ta chết rồi mà.
Hồi nãy là vậy.
Tôi khát quá.
Anh muốn uống nước.
Cô nói gì cơ?
Tôi khát nước.
Cô muốn uống nước,
thì đi tìm nước mà uống đi.
Sao còn đứng đó?
Và đừng có làm người khác giật mình nữa.
Pin, Yaem.
Hai ngươi đã làm ồn
khiến cả nhà hoảng loạn.
Có muốn bị roi quật không?
Không ạ, phu nhân.
Con vào phòng đi.
Giờ này dễ bị cảm lạnh lắm đấy.
Pin, Yaem.
- Dạ, lão gia. - Dạ, lão gia.
Đưa tiểu thư về phòng đi.
Ngay lập tức!
Dạ, lão gia.
Tiểu thư.
Giờ có lẽ cô ta ổn rồi, thưa cha,
mới có thể chạy lung tung thế này.
Chắc là
cô ta không ốm lắm đâu, thưa Cha.
Tiểu thư.
- Tiểu thư. - Tiểu thư.
Thả tôi ra! Bỏ ra!
Đủ rồi.
Tỉnh dậy đi.
- Đủ rồi. - Karaked!
Tôi đi đây!
Đây là giấc mơ quái gì vậy?
- Tiểu thư. - Tiểu thư.
- Tiểu thư. - Tiểu thư.
- Tiểu thư! - Tiểu thư!
Thật kỳ lạ.
Chắc chắn cô ta điên rồi, cha ạ.
Vậy sao?
Con chắc là vậy.
Cha nghĩ mà xem.
Nghĩ à?
Cô ta nói năng rất lạ.
Khác với cách ta nói ở đây.
Cha nghe rồi.
Vậy là...
bùa chú Kritsana Kali đã hiệu nghiệm.
Những kẻ có tội,
nếu không chết,
cũng bị phát điên.
Người phụ nữ đó
chắc chắn đã giết Daeng,
người hầu của tiểu thư Chanwad.
Ai cũng nói thế cả, phu nhân ạ.
Ai là ai?
Lão gia Horathibodi
và thiếu gia Dech nữa.
Cô ta không chết
và không hóa điên.
Nô tì nghĩ...
- Cái gì? - Này.
Có lẽ cô ta bị ma nhập.
Thật à, Chuang?
Vâng, thưa phu nhân.
Đúng là quả báo.
Không cần phải đợi đến kiếp sau,
nhớ đấy.
- Dạ, phu nhân. - Dạ, phu nhân.
Yaem.
Đây là nước mưa lấy từ khu của người hầu.
Vương gia Horathibodi, thiếu gia Dech và phu nhân Champa đâu?
Họ đều quay về phòng rồi.
Các người hầu nói gì?
Họ vẫn đang bàn tán về tiểu thư.
Tôi muốn tiểu thư đi dạy họ một bài học.
Cái bọn đó!
Đã muộn rồi. Sao còn không đi ngủ?
Tôi nghe nói họ đang chuẩn bị để đón khách vào ngày mai.
Khách nào?
Sáng rồi.
Sao mẹ và bà không đến gọi mình dậy nhỉ?
Đói bụng quá.
Vậy đây không phải mơ sao?
Vậy mình đang ở đâu?
Sao mình đến được đây?
Còn cô tên gì?
Tên ta là Karaked.
Ta là con gái của Vương gia Ramnarong ở Song Kwae.
Ý cô là Phitsanulok?
Hãy dùng thân xác ta mà làm việc tốt.
Hãy cho mọi người thấy
tiểu thư Karaked cũng có thể là người tốt.
Karaked nhờ mình giúp cô ấy.
Được rồi.
Đó là nhiệm vụ của mình.
Nghĩa vụ của mình.
Nước.
Nước.
Nước đây, thưa tiểu thư.
Này.
Này.
Mình…
Mình...
Mình gầy quá!
Gương.
Ôi chao.
Karaked, cô thật đẹp quá.
Như mỹ nhân trong văn học vậy.
Đau quá.
Vậy không phải là mơ.
Đây không phải là mơ.
Đây là thật.
Trên đời này thực sự có chuyện như thế này sao?
Từ hiện tại
về quá khứ,
đi rồi về,
về rồi đi.
Giống như phim Tawipob.
Karaked.
Ketsurang bên trong thân xác Karaked.
Đây không phải tiểu thuyết giả tưởng.
Đây là thật.
Đỏ luôn rồi.
Thật ơi là thật.
Dừng lại.
Ngước lên.
Tôi bảo ngước lên.
Tiểu thư Karaked,
xin đừng ám chúng nô tì.
Chúng nô tì sợ lắm.
Chúng nô tì sẽ cúng vàng mã cho tiểu thư.
Này.
Nghe này.
Tôi không sao cả.
Tôi chưa chết.
Tôi còn xương còn thịt và còn có thể nói chuyện.
Ngước lên nói chuyện với tôi đi.
Nhanh lên.
Hay mình phải cư xử như mấy ả khốn trong phim truyền hình nhỉ?
Gig Suwatchanee được đấy.
Tôi đã bảo ngước lên. Không tôi tát cho đấy!
Các cô muốn thế à?
Phải không?
Các cô.
À không.
Các ngươi.
Các ngươi tên gì?
Pin, thưa tiểu thư.
Yaem, thưa tiểu thư.
Ôi, tiểu thư,
cô vừa chết một lúc mà đã quên chúng tôi rồi.
Ta vẫn chưa chết mà.
Sao tiểu thư lại không chết được?
Chúng nô tì thấy tiểu thư đã tắt thở,
và còn định đi báo với phu nhân Champa.
Này.
Nếu ta thật sự đã chết,
liệu thân thể ta có ấm thế này?
Không tin thì chạm vào ta thử xem.
Muốn chạm lúc nào cũng được.
Thấy chưa?
Tiểu thư.
Nhưng tiểu thư có vẻ rất kỳ quái.
"Kỳ quái"?
À, ý ngươi là kỳ lạ.
Tất nhiên phải lạ rồi.
Ta đang bệnh mà.
Tiểu thư.
Là tiểu thư thật đấy à?
Tiểu thư không bị ma nhập chứ?
Không.
Ta sure.
"Sure" nghĩa là có ấy.
Sure.
Có nghĩa là thật, chắc chắn và đáng tin cậy.
- Tiểu thư. - Tiểu thư.
Cầu cho tiểu thư sống lâu trăm tuổi.
Được rồi.
Được rồi.
Đừng khóc nữa.
Giờ ta không sao rồi.
Khoan, đợi đã.
Ta cần đi tiểu.
Vậy tiểu thư đi đi.
Ở đâu?
Trong đó à?
Ở ngoài ạ.
Bên ngoài phòng?
Tầng dưới ạ.
Tầng dưới à?
Được rồi. Để ta đi.
Lối này, tiểu thư.
Không.
Không phải phép đâu ạ.
Ở đâu?
Ngươi gọi nó là gì?
Nhà xí, thưa tiểu thư.
Đó là nơi đi nặng và đi tiểu.
Đi nặng và đi tiểu.
Huỵch toẹt quá.
Nghe cũng khá vui.
Vậy thì...
đưa ta đến đó đi.
Đường nào?
Lối này ạ.
Vâng ạ.
Yaem, hôm nay thiếu gia Dech có khách.
Phải rồi.
Ngài Rueang đến chơi.
Ngài Rueang.
Vậy ta phải dùng cầu thang sau.
Tiểu thư.
Lối này ạ.
Vâng ạ.
- Lối này. - Ngài Rueang là ai?
Ta muốn gặp ngài ấy.
Tiểu thư.
Ta xem chút thôi.
- Tiểu thư. - Cô xem ngài ấy làm gì?
Tiêu thư biết ngài Rueang rồi mà.
Vậy sao?
Tất nhiên rồi. Ngài Rueang đó.
Cái tên ấy giống như...
Như gì ạ, tiểu thư?
Tiểu thư.
- Tiểu thư. - Ôi, tiểu thư.
Giống như là...
Như gì ạ, tiểu thư?
Gì vậy, tiểu thư?
Không có gì.
Đi thôi.
Lối này, tiểu thư.
- Trời ạ. - Lối này.
Chà, hoa sen nở đẹp dữ thần.
To quá trời quá đất.
- Cái gì? - Cái gì?
Sao thế?
Tiểu thư nói chuyện kỳ quái quá.
Phải không, Yaem?
Lời tiểu thư chẳng có ý nghĩa gì.
Nhà xí đâu? Ta cần đi tiểu ngay. Xa quá!
Lối này, tiểu thư.
Đây rồi ạ.
Ta biết mà.
Tiểu thư biết gì ạ?
Còn đẹp hơn nhà vệ sinh trường mình.
Trời ơi, mình háo hức muốn thấy đồ thật quá.
Đi đi, sao lại đứng đó?
- Vâng ạ. - Vâng ạ.
Tôi xong rồi.
- Vâng ạ. - Vâng ạ.
Có giấy không?
Giấy ạ?
Tiểu thư cần giấy làm gì?
Để lau mông, dĩ nhiên rồi.
Đi xem tiểu thư thế nào.
Cô đi đi, Pin.
Không, đứng lại đó, các chị.
Tiểu thư gọi chúng ta là chị.
Sao thế? Thế ta phải gọi hai cô là gì?
Pin ạ.
Yaem ạ, tiểu thư.
Ta từng gọi như thế à?
- Vâng ạ. - Vâng ạ.
Nhưng ta quên mất rồi.
Vậy bắt đầu lại đi.
Chị Pin, chị Yaem.
- Vâng ạ. - Vâng ạ.
- Ôi, tiểu thư. - Tiểu thư.
- Tiểu thư. - Cô đi đâu vậy?
Cô đi đâu thế?
Hoa sen đẹp quá. Ta muốn hái chúng.
- Không được. - Không được đâu, tiểu thư.
- Không được. - Không được.
Người hầu đang làm thức ăn. Tiểu thư phải nhanh lên.
Ta muốn tắm rửa.
Đợi tối rồi hẵng tắm ạ.
Ta muốn tắm ngay bây giờ, ngay đây.
Ở đây không được đâu ạ.
Phải đến bến sông ạ.
Vậy đưa ta tới đó.
Là quả me
và củ nghệ
để chà lên người đó ạ.
Chà, đúng như mình đã được học.
Quả me dùng để cọ sạch da,
củ nghệ để làm sáng da,
và quả makrut để gội đầu.
Quả makrut dùng để gội đầu ạ.
Người hầu đã mang thức ăn lên lầu ạ.
Các chị à.
- Chưa xong ạ. - Chưa xong ạ.
Đưa cho ta. Ta sẽ tự làm.
Không phải thế, tiểu thư.
Không phải thế.
Trời ạ, sao quần áo ở đây lại khó mặc thế?
Không khó chút nào đâu.
Để nô tì làm cho.
Sao lại mát mẻ thế nhỉ?
Ước gì mình có quần lót.
Để tôi nói vài điều về con gái của bạn ông, Karaked.
Tôi suy nghĩ nhiều rồi.
Cô ta không còn là một cô bé,
nhưng cứ làm những thứ vớ vẩn,
vậy mà ông nhất quyết muốn nó làm con dâu.
Dù tôi phản đối thế nào,
ông cũng không nghe tôi nói.
Cha của Karaked là bạn thân của tôi.
Chúng tôi đã thề sẽ để hai đứa nó thành thân.
Tôi sẽ không bao giờ thất hứa với bằng hữu đã mất.
Vậy thì tôi sẽ cứ trì hoãn
để cô ta chờ bao lâu tùy ý.
Phải không, Dech?
Tên anh ta là Dech?
Trông đúng kiểu người thời xưa.
Vâng, thưa mẹ.
Chà, thì ra là dạng con trai nghe lời mẹ.
Tiểu thư.
Tiểu thư nên vào đi.
Vào đi ạ.
Trời ạ...
Đi kiểu gì mà vô ý vô tứ thế.
Hôm nay cô sẵn lòng ăn với chúng tôi à?
Nếu không, người hầu có thể mang bữa ăn lên phòng cho cô.
Nào, ăn thôi.
- Prik. - Dạ, thưa phu nhân?
Lấy cơm cho tiểu thư Karaked.
Vâng, thưa phu nhân.
Tiểu thư.
Tôi phải rửa tay à?
- Vâng ạ. - Vâng ạ.
Tôi không biết cô sẽ ăn với chúng tôi, nên chúng tôi không dành phần cô.
Con thấy khỏe chưa?
Dạ khỏe ạ.
Vậy...
Vậy thì tốt.
Ăn thôi.
Nước, làm ơn.
Rửa tay trước đi ạ.
Mọi khi con ăn cay lắm mà.
Vâng ạ.
Con ăn được, nhưng mà cay quá.
Ăn được thì tốt.
Con khỏe lại thật rồi.
Cô nghĩ xấu, làm ác,
vậy mà vẫn ăn uống ngon lành.
Thật là tàn độc.
Cô ta đã sống ở đây gần một năm
và không ngày nào
cô ta không làm chuyện xấu.
Sao lại đánh đập người hầu?
Một ngày nào đó, ta sẽ giết cô ta và tình địch của ta cuối cùng sẽ biến mất.
Hành vi như thế
được xem là thiếu tôn trọng.
Tên khốn kiêu căng đó và ta đã đính hôn à?
Bố tôi tên là Fanik.
Tên tôi là Mali.
Mali.
Cô là ai và từ đâu đến?
Sao lại nhập vào Karaked?
Biên dịch: Hoàng Minh
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.