Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Portuguese (Brazil)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Vietnamese
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt]
Câu chuyện xảy ra vào những năm Dân Quốc
có một nơi gọi là Kiếp Sơn!
Chuyện kể rằng một ngày nọ
một viên vẫn thạch kỳ lạ từ trên trời rơi xuống.
Về sau thường có nhân tài kiệt xuất lên núi tìm kiếm,
giữa đường đều gặp phải quỷ núi tập kích.
Người tới đó đều có đi mà không có về.
Thiên Thạch!
Ngươi nói xem rốt cuộc
quỷ núi trông như thế nào?
Đừng nói chuyện.
Chú, đừng tới đó.
Phong Nhi!
Thiên Thạch!
Ngươi xem,
dấu chân này còn to hơn cả đầu ta nữa.
Mọi người cẩn thận chút.
Phong Nhi!
Phong Nhi!
Phong Nhi!
Cẩn thận đằng sau.
Đi thôi.
Đầu To!
Đưa cha của A Phong đi trước.
Những người khác yểm hộ.
Ta không đi.
Ta phải cho nó biết mặt.
Ta bảo ngươi đi, không nghe thấy hả?
Vậy ngươi tính sao?
Mặc kệ bọn ta.
Ngươi...
Đi đi.
Phong Nhi!
- Đứng lên. - Phong Nhi của ta.
Chú ý yểm hộ.
Chú muốn chết ở đây sao? Đứng lên.
Phong Nhi!
Tránh ra.
Súng.
Đuổi theo.
Tránh ra, mau tránh ra.
- Đi nào, chú. - Phong Nhi.
- Đi mau. - Phong Nhi.
Đi thôi, đi.
Phong Nhi!
Tới đây.
Súc sinh.
Nhắm vào ông nội Đầu To của ngươi đây này.
Đầu To, đi mau.
Đầu To!
Đầu To!
Võ gia,
bên đó có phải ánh sáng phát ra từ tinh ngọc không?
Cha nuôi,
chúng ta có cần hành động không?
Đợi thêm đã.
[Quỷ Núi]
Phong Nhi!
Phong Nhi của ta.
Phong Nhi!
Đầu To!
Thiên Thạch đâu?
Ta hỏi huynh đấy.
Thiên Thạch đâu?
Thiên... Thiên Thạch!
Trưởng làng đến rồi.
Ta đã nói trước rồi,
không được đến Kiếp Sơn,
các ngươi cứ không nghe.
Bao nhiêu năm qua
người đi vào Kiếp Sơn
được mấy ai sống sót trở về đâu.
Thiên Thạch à Thiên Thạch,
ngươi tự ý dẫn đội đi vào Kiếp Sơn,
đã chọc giận sơn thần rồi đấy.
Thiên Thạch muốn cứu người nên mới đi thôi.
Phong Nhi của ta.
Cho dù là vì cứu người
cũng phải nói với ta một tiếng chứ.
Ta thấy cái cậu Thiên Thạch này
không coi trưởng làng ta đây ra gì.
- Phải đấy. - Đúng đó, không coi trưởng làng ra gì.
Ta phải đi giết nó.
Không được đi.
Cha.
Đội săn chết nhiều người thế này,
con đi cũng nạp mạng vô ích thôi.
Ban đầu ta không nên để ông
dẫn tên con hoang Thiên Thạch này về làng.
Ông cứ không nghe.
- Phải đấy. - Đúng, phải đấy.
Cha.
Ta có lỗi với mọi người,
tại ta không biết dạy con.
Lỗi lầm nó phạm phải,
ta sẽ gánh vác.
Khẩn cầu mọi người
cho các huynh đệ của đội săn
được an táng trước.
Bây giờ ông nói mấy lời này còn tác dụng gì?
- Đúng đấy. - Phải đó, tính sao đây hả?
Thiên Thạch!
Ta biết ngay con sẽ không chết mà.
Huynh tỉnh rồi.
- Ngươi xem, sao hắn tỉnh lại rồi. - Tỉnh lại rồi.
Nào.
Ngươi, ngươi hãy xem họa do tiểu tử ngươi gây ra đi.
Trưởng làng.
Cha nuôi.
Con xin lỗi mọi người.
Thiên Thạch, đây không phải lỗi của ngươi.
Thiên Thạch!
Trưởng làng.
Từ Thiên Thạch ta
một mình làm một mình chịu,
ta tình nguyện chịu phạt.
Người cũng chết rồi, ngươi gánh vác nổi không?
Thưa bà con,
thật xin lỗi đã mạo phạm.
Kẻ hèn này là Cao Thiên Võ,
lần này đến Kiếp Sơn đi ngang qua nơi này,
nhìn thấy cảnh này
muốn nói vài lời.
Dù sao chuyện này đã xảy ra rồi,
xin bà con bình tĩnh lại đã,
nghĩ xem có cách nào giải quyết
mới là vấn đề chính.
Người cũng chết rồi,
còn cách nào được nữa?
Trong mắt các vị,
có lẽ họ đã chết
nhưng trong mắt tại hạ
thì chưa chắc.
Mọi người hãy xem vết thương này đi.
Vết thương này không hề chí mạng.
Nguyên nhân thật sự khiến họ không thể tỉnh lại
là vì quỷ núi đã tổn thương nguyên thần của họ.
Quỷ núi?
Ta nghe nói trong Kiếp Sơn này
cất giấu tinh ngọc,
chỉ cần giết chết quỷ núi, lấy được tinh ngọc
thì bà con ắt sẽ được cứu.
Ta nói này
ông già,
ông bịp ai đấy?
Không được vô lễ.
Ranh con, ngang ngược phết nhỉ.
Đầu To!
Tráng sĩ chớ nhúc nhích.
Lành rồi.
Các vị,
mọi người đã nhìn thấy
sức mạnh của viên vẫn thạch này rồi đấy.
Còn tinh ngọc
lợi hại hơn cả viên vẫn thạch trên cây trượng này.
Chỉ cần bọn ta thu thập đủ ba viên tinh ngọc
thì có thể phát huy sức mạnh tối đa và cứu mọi người.
Cho hỏi có ai bằng lòng đi cùng bọn ta không?
Ta đi với các người.
Vậy ta cũng đi.
Thiên Thạch, đừng manh động.
Chỉ cần có một tia hy vọng,
chỉ cần cứu được mọi người
thì con sẽ đi.
Ta cũng đi, ta cũng đi.
Nói nhăng nói cuội.
Ta xem các ngươi ai dám đi.
Nếu sơn thần trách tội xuống,
tất cả các ngươi đừng hòng sống sót.
Sơn thần gia gia.
Sơn thần gia gia.
Xin người phù hộ làng Trường Thọ con
được bình an vô sự.
Xin người phù hộ người dân làng con
sớm ngày khỏe mạnh,
vượt qua kiếp nạn này.
Thiên Thạch!
Ngươi nói xem
tinh ngọc mà đám người kia nói
rốt cuộc có thật không?
Bà con à,
đêm nay
ta sẽ ở lại đây cầu phúc cho mọi người.
Sơn thần phù hộ.
Giúp làng Trường Thọ ta vượt qua cửa ải khó khăn.
Giúp làng Trường Thọ ta vượt qua cửa ải khó khăn.
Sơn thần phù hộ.
Sơn thần phù hộ.
Bảo vệ dân làng vạn phúc an khang.
Không ngờ cậu Thiên Thạch này lại có thể cải tử hồi sinh.
Thiên Thạch!
Thiên...
Người đâu rồi?
Tuyết... Tuyết Nhi!
Sao muội đến đây?
Xem vết thương của huynh chứ sao,
còn làm gì được nữa?
Cởi đồ ra.
Cởi đồ làm gì?
Mau lên.
Ta còn phải sắc thuốc cho người khác nữa.
Vết thương trên người huynh đâu?
Thiên Thạch!
Huynh nói thật đi,
huynh có chuyện gì giấu ta phải không?
Có phải huynh đã đi tìm Võ gia không?
Muội có ý gì?
Huynh muốn đi Kiếp Sơn với họ thật à?
Huynh có từng nghĩ
nhỡ huynh gặp chuyện gì
thì ta và cha phải tính sao đây?
Vậy muội có từng nghĩ
nếu ta không đi thì dân làng phải tính sao không?
Ta mặc kệ.
Dù thế nào, ta cũng không muốn huynh đi.
Không phải.
Thế ta làm sao xứng đáng với đội săn của ta...
Ơ hay.
Tóm lại ta không cho huynh đi.
Tuyết Nhi!
Sơn thần gia gia phù hộ, sơn thần gia gia phù hộ.
Sơn thần...
Sơn thần gia gia phù hộ.
Cha nuôi.
Ngồi đi.
Thế nào?
Vết thương đỡ hơn chưa?
Đỡ nhiều rồi.
Thiên Thạch à,
bao nhiêu năm nay
để con thiệt thòi rồi.
Chuyện này không thể hoàn toàn trách con.
Nếu con đã khăng khăng muốn đi,
cha nuôi không cản con.
Có những chuyện nên cho con biết.
Kiếp Sơn không như con tưởng tượng đâu.
Năm xưa biết bao nhiêu người đã chết ở đó.
Đến cả cha con cũng...
Cha con?
Con chỉ biết cha con
đi Kiếp Sơn rồi không trở về.
Thật ra cái chết của cha con
có quan hệ rất lớn đến tinh ngọc.
- Cha. - Từ Thừa.
- Đừng quay đầu. - Cha.
Từ Thừa!
Con mặc kệ ông ấy có quan hệ gì với tinh ngọc.
Dù sao thì trong lòng ông ấy,
tinh ngọc cũng quan trọng hơn con.
Thiên Thạch,
con trách lầm cha con rồi.
Năm đó vì các huynh đệ bọn ta
mà huynh ấy có thể bất chấp tính mạng,
huống hồ con là con của huynh ấy.
Từ giây phút ông ấy bỏ rơi con,
con đã quên ông ấy rồi.
Chỗ ta
có một di vật cha con để lại cho con.
Ta vẫn luôn bảo quản nó giúp con.
Hôm nay ta giao lại cho con.
Con không bao giờ đeo thứ này.
Không hay rồi, có chuyện rồi, không hay rồi.
Nhìn từ miệng vết thương
có lẽ là do quỷ núi gây ra.
Tránh ra.
Quỷ núi đã xuống núi rồi.
Cho dù các người gọi thần tiên đến
cũng vô ích thôi.
Hôm nay người chết là trưởng làng.
Tiếp theo
chưa biết là ai đâu.
Thưa bà con,
có đoàn Hắc Hổ bọn ta ở đây,
bà con có thể tạm lánh đi vài ngày
nhưng ngày mai,
đoàn Hắc Hổ bọn ta sẽ vào núi tìm tinh ngọc.
Theo ta thấy,
quỷ núi này hại người xong
chắc chắn sẽ trốn vào Kiếp Sơn!
Ở đây
không thiếu gì trai tráng trẻ tuổi mạnh khỏe,
có gan
thì đi theo bọn ta.
Ta đi với các người.
Vậy ta cũng đi.
- Ta đi. - Cả ta nữa, tính ta vào.
Khốn kiếp,
đêm qua nói hay lắm,
ai cũng nói muốn đi, cuối cùng
vẫn chỉ có mấy người chúng ta.
Đúng là một lũ hèn.
Xí.
[Kiếp Sơn] [Bãi nước cạn]
Từ đây đi 30 dặm về phía Tây,
lội qua bãi nước cạn,
băng qua rừng rậm
là có thể đến dưới chân Kiếp Sơn!
Đi.
Tuyết Nhi!
Sao muội lại ở đây?
Ta đợi các người cả nửa ngày rồi.
Nha đầu,
muội đến tiễn các ca ca à?
Xí.
Bà cô ta đây không đến để tiễn người đâu.
Không phải chứ.
Muội đến làm gì?
Mau về đi.
Ta đến giúp đỡ.
Việc gì đến huynh.
Muội...
Thiên Thạch huynh đệ,
Tuyết Nhi cô nương đã có ý đến giúp đỡ
thì cớ sao không nhận chứ.
Mọi người yên tâm,
ta sẽ chăm sóc tốt cho mình.
Muội chăm sóc mình?
Không phải chứ.
Được rồi.
Thêm một người
thêm một phần sức mạnh.
Mọi người đồng hành nào.
Đến cũng đến rồi.
Đi thôi, đi thôi.
Muội ấy...
Đi thôi.
Chúng ta đi qua bãi nước cạn này
sẽ dựng trại ở rừng cổ thụ đối diện.
Kỳ lạ thật.
Giữa ban ngày,
sao trên mặt hồ lại có sương mù dày đặc thế?
Tiểu Thất!
Võ gia.
Lội nước qua sông
xem thử tình hình.
Rõ.
Võ gia,
qua sông được rồi,
không sao đâu.
Được rồi các vị.
Mọi người mau qua sông nào.
Đi.
Khoan đã.
Trong nước có gì đó.
Thiên Thạch, ngươi xem,
ta bắt được con cá lớn lắm.
Chuyện bé xé ra to.
Qua sông.
Chân của ta.
Chân của ta sao không nhúc nhích được nữa.
- Đầu To! - Đầu To!
Cứu ta với.
Đầu To!
Đầu To, huynh không sao chứ?
Rút, rút, rút, rút ra.
Thứ quái quỷ gì vậy?
Đau.
Một sợi tảo thôi mà.
Coi cái tướng nhát chết của ngươi kìa.
Cô...
Thế nào rồi?
Không cử động được.
Sao sợi tảo này còn thành tinh luôn vậy?
Ơ... Thiên Thạch!
Tảo,
sao tảo chuyển động được vậy?
Đỡ chút nào chưa?
Có vấn đề.
Trong nước có thứ gì đó đang làm loạn.
Có lẽ tảo trong nước bị ảnh hưởng bởi tinh ngọc
mới trở nên quái lạ như vậy.
Tiểu Thất đâu? Tiểu Thất biến mất rồi.
Cha nuôi cẩn thận.
Rút.
Cha nuôi.
Tuyết Nhi!
Thiên Thạch, cứu ta.
Tuyết Nhi!
Tuyết Nhi!
Thiên Thạch, cứu ta.
Cứu ta.
Cứu ta.
Tiểu Tứ!
Cứu ta.
Cầm chắc vào.
Thiên Thạch!
Thiên Thạch, cẩn thận.
Thiên Thạch!
Thiên Thạch!
Không sao chứ, Thiên Thạch?
Huynh mau nhìn kìa, nước đang phát sáng.
Tinh ngọc, chúc mừng Võ gia.
Chúc mừng cha nuôi.
Áo khô rồi.
Mau mặc vào đi.
Ngọc bội ở đâu ra vậy?
Có người tặng.
Ai?
Thiên Thạch!
Con trách lầm cha con rồi.
Năm đó vì các huynh đệ bọn ta
mà huynh ấy có thể bất chấp tính mạng,
huống hồ con là con của huynh ấy.
Từ giây phút ông ấy bỏ rơi con,
con đã quên ông ấy rồi.
Chỗ ta
có một di vật cha con để lại cho con.
Ta vẫn luôn bảo quản nó giúp con.
Hôm nay ta giao lại cho con.
Ta chỉ không hiểu nổi
mấy lời cha nuôi nói với ta tối hôm đó
rốt cuộc có ý gì.
Cha ta?
Cha đã nói gì với huynh?
Không có gì.
Nha đầu.
Gà của muội nướng xong rồi.
Đến đây.
Mau đi đi.
Thơm quá.
Thơm.
Thiên Thạch huynh đệ.
Võ gia.
Hôm nay may nhờ có cậu,
bọn ta mới lấy được tinh ngọc.
Cảm ơn gì chứ.
Hồng Diệp cô nương cũng đã cứu Đầu To đấy thôi.
Tiếp theo nếu chúng ta đồng tâm hiệp lực,
ắt có thể lấy được hai viên tinh ngọc kia.
Võ gia,
ta muốn bảo dân làng quay về.
Họ còn có vợ con ở nhà,
không thể mạo hiểm thêm nữa.
Thiên Thạch huynh đệ trọng tình trọng nghĩa,
việc này rất tốt.
Nếu bà con khăng khăng về làng,
ta tuyệt đối không ngăn cản.
Có điều cậu...
Hồng Diệp cô nương,
lại đây uống rượu nào.
Làm ấm người.
Cao mỗ tuyệt đối không làm khó người khác.
Nếu Thiên Thạch huynh đệ có thể giúp đỡ hết mình,
chắc chắn việc này sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Cậu suy nghĩ kỹ xem,
ngày mai trả lời.
Thiên Thạch!
Thiên Thạch!
Thiên Thạch!
Đừng đến đây.
Đừng đến Kiếp Sơn!
Ông là ai?
Người đâu.
Mau lại đây.
Có ai không?
Thiên Thạch!
Thiên Thạch!
A Thành, hắn...
A Khoan chết rồi,
bây giờ A Thành cũng chết.
Bọn ta không muốn chết ở đây đâu.
Bọn ta muốn đi.
Các ngươi có còn là đàn ông không vậy?
Không báo thù cho A Thành hả?
Kệ ngươi nói gì thì nói.
Dù có thế nào bọn ta cũng muốn đi.
Đi.
Các ngươi...
Để họ đi đi.
Vết máu vẫn chưa khô.
Chúng ta nên lập tức lên đường thì hơn.
Sao vậy, Tuyết Nhi?
Hình như lúc nãy chúng ta đã đi qua đây.
Mọi người nhìn cái cây này xem.
Chúng ta lại vòng về rồi.
Đúng thật kìa.
A Bưu, la bàn.
Chắc chắn la bàn đã bị tinh ngọc ảnh hưởng.
Xem ra chúng ta đã đi vào Kiếp Sơn rồi.
Nào, Võ gia.
Cẩn thận.
Các vị,
nơi này từng là một hầm trú ẩn.
Thứ chúng ta muốn tìm
ở ngay bên trong.
Hình như ta từng đến đây.
Đi.
Võ gia cẩn thận.
Trong này âm u quá đi.
Khoan đã.
Hình như có thứ gì đó đang đến.
Không sao.
Là dơi.
Chỉ cần chúng ta không chọc vào nó là được.
Đi.
Hang động này lớn quá.
Phải đấy.
Thiên Thạch!
Huynh xem đây là gì?
Đừng động vào.
Các vị nhớ kĩ,
không được chạm vào
bất cứ thứ gì trong hang động này.
Côn trùng chuột rắn trong hang động này
chịu ảnh hưởng của tinh ngọc,
chưa biết chừng đều mang kịch độc,
cứ đi đường vòng là được.
Đi.
Cái bình nước thôi mà.
Đúng là chuyện bé xé ra to.
Ngươi nhìn thử coi.
Chỗ này có con bọ.
Chưa thấy con bọ này bao giờ.
Nó xoay vòng vòng kìa.
Nó gật đầu với ngươi đấy.
Nó muốn làm gì vậy?
Chui vào rồi.
Có ai không?
Cứu với.
Có ai không?
Cứu với.
Bọ.
Có bọ.
Bọ ăn thịt người.
Chạy mau.
Bọ?
Bọ.
Không hay rồi.
Là bọ róc xương.
Mọi người lùi lại.
Rút.
Đi mau.
Đi mau.
Bọ, bọ, có bọ.
Võ gia.
Không sao chứ?
Hồng Diệp đâu?
Cô ấy chặn hậu.
Đi.
Cứu với.
- Cứu với. - Hồng Diệp.
Hình như là giọng của Hồng Diệp!
Cứu ta với.
- Đầu To! - Đầu To!
Thiên Thạch!
Cứu với.
Cứu ta.
Hồng Diệp, roi.
Đi.
Đi mau.
Thiên Thạch!
Mau.
Hết đường rồi.
Đây là ngõ cụt.
Mọi người mau tìm xem có lối ra nào khác không.
Thiên Thạch, Đầu To,
hình như ở đây có cánh cửa.
Chỗ này có công tắc ngầm.
Đúng thật.
Thiên Thạch!
Huynh xem hình dạng này...
Cậu điên rồi à?
Nguy hiểm.
Võ gia.
Không sao chứ?
Cha nuôi,
bên này.
Đi mau.
Đi.
Tuyết Nhi, mau vào đi.
Mau vào đi.
Mau.
Bọ sắp đến rồi.
Ngươi vào trước.
Ngươi vào trước.
Ngươi đi trước.
Ngươi mau vào đi.
Thiên Thạch!
Đạp chết ngươi.
Đạp.
Đầu To, Đầu To!
Cha nuôi.
Hình như đây là kho vũ khí.
Ta đã nói đừng động chạm lung tung.
Lúc vào hang động
ta đã nhắc nhở mọi người rồi.
Nếu ngươi muốn chết
thì đừng liên lụy người khác.
Sao ông có thể nói vậy.
Lúc nãy nếu không có Đầu To
thì mọi người đã chết lâu rồi.
Chính tên khốn này
đã hại chết huynh đệ của ta.
Hôm nay ta phải bắt hắn nợ máu trả bằng máu.
Bắn đi.
Có bản lĩnh thì nhắm vào ta đây.
Bây giờ người thì chết,
người thì bị thương,
tinh ngọc mà ông nói cũng chẳng biết ở đâu,
hục hặc nội bộ có ý nghĩa gì không hả?
Các ngươi có gan thì bắn đi.
Nếu không ra ngoài được
thì mọi người đều phải chết ở đây.
Đừng tưởng ta không dám.
Nếu còn có lần sau,
ta bảo đảm mắt ngươi sẽ thủng lỗ đấy.
Ông to...
Xí.
Đi.
Các người mau nhìn kìa.
Trên này có cái đầu người.
Chắc chắn là do quỷ núi làm.
Đây chẳng phải A Thành sao.
Mọi người đề cao cảnh giác.
Có lẽ nó ở gần đây.
Các người nhìn kìa,
ở đây có mấy cái xác.
Mấy người này chết rất kỳ lạ.
Tiếng gì vậy?
Đầu To!
Đầu To!
Lại đây.
Qua đây nào.
Đầu To!
Ta cởi giúp huynh nhé.
Đầu To!
Đây là trò mê hoặc của quỷ núi.
Mọi người bịt tai lại.
Đừng qua đây, đừng qua đây.
Tuyết Nhi, Tuyết Nhi!
Thiên Thạch!
Ngươi đánh ta làm gì hả?
Ngươi tự nhìn mình đi.
Mặc vào cho ta.
A Bưu!
Bắn.
Thiên Thạch!
Chết đi.
Ra đây đi.
Súc sinh.
Thiên Thạch!
A Bưu!
Đầu To!
Bảo vệ Tuyết Nhi!
Thiên Thạch!
Nha đầu,
không được đi.
Thiên Thạch!
Cẩn thận đấy.
Chuyển đồ ra,
ở đây có cánh cửa.
Ra ngoài từ chỗ này.
Mau.
Nha đầu, mở cửa.
Mở cửa nào.
Đi.
Thiên Thạch!
Thiên Thạch, mau lại đây.
Nha đầu,
tin Thiên Thạch đi.
Thiên Thạch,
đợi ngươi ra ngoài nhé.
- Đi. - Đi.
Thiên Thạch!
Đi, đi.
Nơi này là đâu?
Chỗ này rộng quá.
20 năm rồi.
[Bảng báo cáo chuyên môn của hầm trú ẩn về thí nghiệm nghiên cứu tinh ngọc]
Viên đá này kỳ lạ như vậy,
có khi nào tinh ngọc ở trong không?
Vẫn thạch này là vật ngoài không gian,
chỉ mình nó mới có thể kích hoạt năng lượng của tinh ngọc.
Ta đã đợi 20 năm.
Hiện tại chúng ta có một viên.
Vậy hai viên kia đâu?
Chúng ta?
Bây giờ không còn việc gì của các ngươi nữa.
Nhưng ta rất cảm ơn các ngươi
đã cùng ta đi đến đây.
Nha đầu.
Đứng yên.
Các người có ý gì hả?
Lần trước có Từ Thiên Thạch bảo vệ ngươi,
nhưng bây giờ
e rằng bản thân cậu ta cũng khó bảo vệ mình.
Đợi ta tiễn các ngươi xong,
ta sẽ lấy ra tinh ngọc trong cơ thể cậu ta.
Đồ khốn nạn!
Ta đã biết trước ông không phải người tốt mà.
Thảo nào ông quen thuộc trong này đến vậy.
Chỉ tiếc
các ngươi biết quá muộn.
Hồng Diệp!
Thiên Thạch!
Tuyết Nhi!
Đứng lại.
Thả đao xuống,
nếu không ta bắn chết hắn.
Quỳ xuống.
Thiên Thạch!
Từ Thiên Thạch!
Không ngờ cậu sống dai thế,
quỷ núi cũng không phải đối thủ của cậu.
Thiên Thạch!
Lão khốn này.
Ta phải giết ông.
Cấm nhúc nhích.
Lúc ở trong làng, ta đã nghi ngờ cậu rồi.
Ngay giây phút cậu mở ra hầm trú ẩn,
ta đã xác nhận
cậu là con trai của Từ Thừa!
Ông biết cha ta?
Đâu chỉ biết.
20 năm trước,
ta tàn tật
là do cha cậu ban cho.
Hồi đó cha cậu cùng vào Kiếp Sơn với ta
tìm kho báu địa cung.
Không ngờ trời xảy ra hiện tượng lạ,
một tảng vẫn thạch khổng lồ từ trên trời rơi xuống.
Lúc ta tỉnh lại
mới nhận ra đã bị cha cậu lừa gạt.
Nơi này vốn không có kho báu gì cả.
Chỉ có sào huyệt của kẻ thù.
Ngươi nghe nói gì chưa?
Dạo trước
có ba viên tinh ngọc từ trên trời rơi xuống.
Cái tay tên Từ Thừa có thể cải tử hồi sinh
là vì trong cơ thể hắn cũng có một viên.
Thật không đấy?
Thế hai viên khác thì sao?
Sao ta biết được.
Ta đi tè cái.
Quay về lại tám tiếp.
Ta biết hai viên còn lại ở đâu.
Hai viên còn lại ở đâu?
Một viên ở chỗ Từ Thừa!
Hai viên còn lại ở chỗ ta.
Ngươi... ngươi...
Bình sinh ta hận nhất là kẻ khác bán đứng ta,
cho nên ta trăm phương ngàn kế trốn thoát ra ngoài,
cướp đi viên tinh ngọc mà bọn họ lấy ra
từ cơ thể cha cậu.
Còn ta
lại mãi mãi mất đi một cánh tay.
Vì vậy tất cả những chuyện này
đều nhờ cha cậu ban cho.
Cha.
Con không đi.
Đi mau.
Từ Thừa!
Đừng quay đầu.
Cha.
Từ Thừa!
Ai mà ngờ được
20 năm sau
ta lại gặp con trai hắn ở Kiếp Sơn!
Từ Thiên Thạch,
đừng trách ta.
Đây là ý trời.
Hôm nay ta sẽ cho cha con các người đoàn tụ.
Thiên Thạch!
Thiên Thạch!
Thiên Thạch!
Cha nuôi.
Thiên Thạch!
Ngươi sao rồi?
Đứng dậy.
Tuyết Nhi, Tuyết Nhi!
Nha đầu.
Tuyết Nhi!
Cha nuôi.
Cha nuôi.
- Tỉnh rồi, tỉnh rồi. - Thiên Thạch.
Thiên Thạch, sao huynh bị thương rồi?
Ta không sao.
Ta không sao.
- Đầu To! - Đầu To!
- Đầu To! - Đầu To!
- Đầu To! - Đầu To!
- Đầu To! - Đầu To!
Đầu To!
Đầu To, huynh sao vậy?
Ông trời có mắt,
cuối cùng ta cũng được trường sinh rồi.
Đứng dậy.
Đi mau.
Đầu To!
- Đầu To! - Đầu To!
Đi mau.
Đầu To!
Đầu To!
Đi đi.
Đầu To!
Tuyết Nhi!
Thiên Thạch, đi mau.
Đi mau.
Đi thôi.
Đầu To!
Đầu To!
Đầu To!
Đầu To!
- Đầu To! - Đầu To!
Thiên Thạch!
Đầu To!
Tiểu Thạch Đầu,
con đã lớn thế này rồi.
Ông là?
Ta là người thường xuất hiện trong giấc mơ của con.
Cũng khó trách con không biết ta là ai.
Năm xưa lúc ta xa con,
con vẫn chưa được sáu tuổi.
Tại sao ông lại vứt bỏ ta?
Hai mươi năm trước,
con theo ta vào Kiếp Sơn!
Không ngờ sự cố đó
đã hoàn toàn thay đổi số phận của hai cha con ta.
Không sao đâu, không sao đâu.
Tiểu Thạch Đầu, đừng khóc.
Đợi khi ta tỉnh lại
mới phát hiện chúng ta đã bị quân địch khống chế.
Họ còn phát hiện ra
một viên tinh ngọc trong cơ thể ta.
May mà
họ không biết trong người con cũng có một viên.
Tuy ta không biết sức mạnh của tinh ngọc
nhưng điều ta lo lắng nhất
vẫn là an nguy của con.
Ngươi... ngươi...
Chăm sóc cho Tiểu Thạch Đầu!
Đi.
Mau, Thiên Thạch!
Trước khi chết
ta đã gửi gắm con cho cha nuôi của con.
Cha.
Đi mau.
Đừng quay đầu.
Tiểu Thạch Đầu,
ta có thể gặp lại con
đó là vì chấp niệm của con.
Ta chỉ là một ảo giác.
Cha không phải ảo giác.
Đừng khờ nữa, con à.
Đây là sức mạnh của tinh ngọc.
Cha đã chết từ 20 năm trước rồi.
Không, cha chưa chết.
Không dễ gì chúng ta mới gặp lại,
con còn rất nhiều chuyện muốn nói với cha.
Hang động sắp sập rồi.
Con mau đi đi.
Con không đi.
Con không đi.
Thiên Thạch!
Đi mau.
Nghe lời cha,
nhất định phải sống thật tốt.
Cha.
Thiên Thạch!
Đi mau.
Đi mau.
Hang động sắp sập rồi, Thiên Thạch!
Đi mau.
- Cha. - Đi mau.
Kẻ xấu đã thu thập ba viên tinh ngọc,
lúc này hắn ta sắp trường sinh bất lão.
Thế cậu ấy thì sao?
Cậu ấy à,
trúng một viên đạn vào chân,
giờ không còn sức để đánh với hắn nữa.
Sau đó thì sao?
Ngay lúc mọi người đều tưởng rằng
cậu ấy sắp chết,
đột nhiên
quỷ núi lao đến.
Tiếp đó thì sao?
Sau đó
ngay tức khắc đất núi rung chuyển,
quỷ núi gầm to một tiếng.
Đúng lúc ngày cân treo sợi tóc,
tất cả mọi người đều chạy ra khỏi hang động.
Rồi sau đó nữa?
Rồi sau đó nữa
hết chuyện rồi.
Mới đấy đã hết rồi.
Vậy quỷ núi lợi hại
hay cậu ấy lợi hại?
Quỷ núi lợi hại hay cậu ta lợi hại.
Cha lừa con.
Cha lừa con.
- Đâu có, không lừa con mà. - Bịp bợm.
Đều là thật đấy.
Cha đừng chạy.
Lừa đảo, cha lừa con.
Đừng chạy.
Bịp bợm.
Thôi.
- Thôi mà. - Tóm được cha rồi.
Truyền thuyết quỷ núi ở làng Trường Thọ
chỉ do dân làng mê tín thiếu hiểu biết.
Trên đời vốn không có quỷ,
chỉ vì lòng người có quỷ mà thôi.
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.