Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
English
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Indonesian
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Vietnamese
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
Phụ đề Tiếng Việt được thực hiện bởi: \Nelizabetholsen#0263 - miya#2791 - MCU.Disney+Vietnam.2.0\N fb.com/groups/mcudisvn - t.me/hoiMgiautenDrive
NEXT ENTERTAINMENT WORLD giới thiệu
Giám đốc sản xuất: KIM Woo-taek
Sản xuất: Xưởng phim CLIMAX và xưởng phim ANDMARQ
Hợp tác sản xuất: STUDIO&NEW, KEYEAST
TRI KỶ
Chờ chút. Để tôi bật đèn lên.
Xin mời đi theo tôi.
KIM Da-mi
Phòng trưng bày ở tầng dưới.
Cẩn thận bậc thang nhé!
JEON So-nee
Mời cô đi lối này!
BYUN Woo-seok
Đạo diễn: Min Yong-keun
Đây là cô đúng không?
Cô lại gần mà xem.
Nhìn giống ảnh nhưng nó lại là tranh vẽ.
Đây là tác phẩm theo chủ nghĩa cực thực.
Toàn bộ bức tranh này được vẽ bằng bút chì đấy.
Đây là tác phẩm đạt giải nhất cuộc thi lần này của phòng trưng bày chúng tôi.
Nhưng ngoài cái tên "Ha-eun", thì không còn thông tin gì khác về tác giả.
Giám đốc chúng tôi muốn mời tác giả làm họa sĩ độc quyền.
mà chẳng có cách nào liên hệ được.
Chúng tôi có gửi thư điện tử nhưng không nhận được hồi đáp.
Tôi biết cô là bạn thân của tác giả.
Nếu cô liên lạc được với tác giả, xin hãy kết nối giúp chúng tôi!
Tôi cũng không thân lắm đâu.
Chỉ là hồi bé chúng tôi có chơi sơ sơ với nhau ấy mà.
Nghe có vẻ không đúng lắm nhỉ.
Chúng tôi đã thử tìm kiếm trên mạng theo địa chỉ email của tác giả,
thì thấy có một trang nhật ký điện tử.
"Dải Ngân Hà mùa hè"
Ở đây có bài viết về cả hai người đấy.
Đọc bài thì thấy... hai người rất thân thiết mà nhỉ?
Tôi có in bài đó ra đây này.
Ahn Mi-so / Ko Ha-eun
Rất tiếc, tôi không thể giúp được gì!
Mi-so à!
Lâu lắm rồi không gặp em.
Vâng, đã lâu rồi.
Em có liên lạc với Ha-eun không?
Bọn em mất liên lạc một thời gian rồi.
Anh cứ tưởng hai đứa sẽ duy trì tình bạn chứ.
Lúc đó bọn em đều là trẻ con cả mà.
Nhưng mà anh đến đây có việc gì thế?
Anh Ham Jin-woo?
- Chào anh! - Chào cô!
Đợi anh một lát.
Cảm ơn anh đã đến đây!
Tôi là người phụ trách Kang Mal-geum.
Chào cô!
Chúng ta vào trong nói chuyện nhé?
Mi-so!
Mùa xuân năm 2001, lễ tốt nghiệp
"Dải Ngân Hà mùa hè"
Mùa hè, 1998
Khi nhớ về ngày ấy, thì tiếng ve râm ran lại hiện lên đầu tiên.
Những ngày ấy, chỉ có tiếng ve râm ran lê thê.
Thời tiêt nóng nực, giờ học nhàm chán.
Vào cái ngày dài lê thê đó, cậu đã đến.
"Ai đó" đang đi "đâu đó" và lấy "cái gì đó".
Chà, vậy chúng ta thay "cô" vào "ai đó", thì chúng ta có thể điền cái gì vào "đâu đó" nhỉ?
- Địa điểm. - Đúng rồi, là địa điểm.
Chờ chút.
À, vâng.
Tôi đưa học sinh mới đến cho thầy đây.
Vâng, vâng.
Em vào đi!
Lớp chúng ta sẽ có một bạn mới đến từ Seoul.
Em giới thiệu về mình trước được không?
Ahn Mi-so.
Ừ Ahn Mi-so.
Gì nữa? Em có muốn giới thiệu thêm điều gì với các bạn không?
Được rồi, vậy thì... Em thấy chỗ kia chứ?
Em đến đó ngồi đi nhé.
Được rồi, chúng ta tiếp tục nào.
Đi đến "đâu đó", đi "đâu đó".
Vậy có nghĩa là nói đến địa điểm, đúng chưa?
Và khi nói lấy "cái gì đó" thì...
Ahn Mi-so!
Ahn Mi-so!
Đứng lại đó ngay.
Ahn Mi-so! Đứng lại!
Này!
Ahn Mi-so!
Cặp của cậu này.
"Cầm lấy đi. Cậu để quên đấy."
Lên đây đi. Bậc thang ở đằng kia kìa.
Sao vậy?
Tớ không trèo lên cao được đâu. Sợ lắm.
Nếu sợ, hãy nheo mắt lại.
Như vậy sẽ đỡ sợ hơn.
Cậu tên gì?
Ko Ha-eun.
Ha-eun à?
Tên của cậu có nghĩa là 'mùa hè' và 'Dải Ngân Hà' ấy hả?
Là 'Dải Ngân Hà mùa hè' sao?
Không phải là 'Dải Ngân Hà'. Nó có nghĩa là 'dịu dàng'.
'Mùa hè dịu dàng' thì chán ngắt.
Lấy nghĩa 'Dải Ngân Hà mùa hè' đi.
Vậy 'Mi-so' có nghĩa là 'nụ cười' đúng không?
Chắc vậy.
Vậy sao cậu không cười?
Tớ không cười ư?
Không. Ở trường cũng không, ở đây cũng không.
Thì 'Mi-so' là 'nụ cười' nhưng 'Ahn' nghĩa là 'không' mà.
Làm sao bây giờ?
Không sao đâu.
Phải làm thế nào đây?
Không sao đâu, không sao cả.
Phải lau ở đây nữa cơ.
Cái gì đấy?
Ừm... Nó ngồi một mình bị dính mưa, nên con mang nó về.
Ai đây?
Bạn con.
Tắm rửa nhanh lên, còn vào ăn cơm.
Cái này... Mặc vào có khó chịu không?
Có chứ.
- Thế sao cậu lại mặc nó? - Tớ không biết.
Mẹ bảo có khó chịu cũng phải mặc,
phải vậy thì sau mới dễ chịu.
Sau này có lớn lên tớ cũng không mặc nó. Tớ ghét những thứ khó chịu.
Ha-eun, con lại thế rồi.
Cà rốt không ngon.
Bố đã nói là có gì thì ăn nấy cơ mà.
Bố và mẹ phải vất vả lắm mới trồng cấy được đấy.
Con vẫn ghét cà rốt!
Còn không nhặt lại mà ăn đi hả?
Không biết ngại trước mặt bạn con sao?
Thôi, nó đã ghét thì ép nó ăn làm gì.
Sau này lớn nó sẽ biết ăn hết ấy mà.
Mình cứ chiều nó vậy bảo sao nó chả kén ăn.
Có gì thì ăn nấy đi.
Thôi đủ rồi! Mình cố chấp thế bảo sao nó chả cứng đầu.
Trời đánh tránh miếng ăn...
Cháu không biết ăn cái này.
Nhưng cháu ăn được cái này.
Á à... Tớ sẽ ăn súp lơ.
Thế là xong.
Mi-so ăn cà rốt Ha-eun ăn súp lơ.
Đúng ý mình chưa?
Ừm.
Đây.
Từ từ.
Đây.
Chào chị, Thật ngại quá!
Chào chị...
Lại đây nào.
Đi đâu thì phải biết báo cho mẹ chứ.
Còn nữa... Con làm cái gì ở trường vậy hả? Làm mất mặt mẹ đấy.
Con đã bảo con không thích đi học cơ mà.
Kiểu gì thì con chả đổi trường lần nữa.
Mẹ đã bảo lần này không như vậy còn gì!
Khi còn sống ở Bucheon, mẹ cũng nói thế.
Lúc ở Gangneung nữa.
Trong năm nay con phải chuyển trường mấy lần rồi?
Ahn Mi-so!
Khi dượng làm ăn khá lên, dượng sẽ đưa chúng ta về Seoul!
Con tưởng mỗi mình con mệt à? Mẹ cũng chán ngấy rồi đây.
Cứ làm như có mỗi con biết mệt vậy.
Oa, vẽ giống thế. Cậu sẽ làm họa sĩ chứ?
Không.
Sao vậy? Cậu vẽ đẹp lắm đó.
Bố tớ nói họa sỹ có mà chết đói.
Cậu vẽ thử xem nào.
Tớ vẽ xấu lắm...
Xấu đẹp gì chứ. Đều là tranh vẽ cả thôi mà.
Nhưng mà chúng mình gọi nó là gì được nhỉ?
Tớ nghĩ được một cái tên rồi.
Gì thế?
'Mẹ'
'Mẹ' á?
Tên cho mèo sao lại gọi là 'Mẹ' được?
Tên như vậy gọi mới tình cảm mà.
Mẹ!
Mẹ ơi!
Mẹ ơi!
Con mèo đây sao? Đầu đuôi nằm ở chỗ nào vậy?
Đây là mắt nó, còn cái này là chân nè.
Chỗ này là cảm xúc của nó.
Cảm xúc? Cũng vẽ ra được sao?
Ừ.
Cậu thấy lạ à?
Không.
Đó là lần đầu tiên tớ nhận ra, cảm xúc cũng có thể vẽ ra được.
Thỉnh thoảng cậu lại khiến tớ xúc động bởi những từ ngữ vớ vẩn của cậu.
Như khi mẹ cậu lên Seoul một mình, cậu cũng làm vậy.
Tớ thì không nói được gì chỉ biết buồn thôi.
Nhưng cậu lại nói chúng ta sẽ không tách rời.
Cậu thà một mình ở lại Jeju này.
Có như vậy chúng ta mới chơi cùng nhau được.
Tớ đã rất cảm động vì những lời cậu đã nói.
Mi-so.
Em nghĩ mình là Picasso sao?
Bắt đầu từ cái cơ bản đã, thưa ngài Ahn Picasso!
Vâng.
Trốn học đi, tớ đang ở ngoài cổng trường.
Vậy thì bài thơ này nói về việc chờ hoa mẫu đơn,
Và nỗi buồn khi mùa xuân đi qua, nhưng anh ta vẫn chờ.
Đó là một quan niệm sai lầm rằng hoa mẫu đơn tượng trưng cho 'sự độc lập'.
Ơ, em sao thế? Sốt rồi à?
Em bị đau họng từ sáng...
Hình như em đang bị sốt cao.
Được rồi, em về nhà nghỉ ngơi đi.
Ko Ha-eun!
Ồ, Ha-eun, cậu tiến bộ dần rồi đấy.
Ôi, tớ đang ngộp thở muốn chết đây.
Cậu tan học sớm thế?
À, đến giờ sinh hoạt câu lạc bộ. Chả ai để ý nên tớ về trước.
Vậy cậu rủ tớ đi đâu đây?
Mai là sinh nhật cậu, chúng ta phải đi bấm lỗ tai chứ.
Sinh nhật thì sao phải bấm lỗ tai?
Thì người lớn vẫn nói 'ngày rơi tai' là ngày chào đời mà.
Thế à?
Nhỡ cậu rơi tai thật thì sao, chưa bấm lỗ tai đã rơi tai thì phí quá.
Phải bấm lỗ tai thì máu mới lưu thông tốt,
tốt cho cậu, cho tớ, cho các chị, các dì, bà cô, bà thím nữa.
Gớm, lại phét lác nữa rồi.
Tốt cho cả việc nói phét đấy.
Một, hai, ba, bốn!
Một, hai, ba!
Giỏi lắm.
Cậu có chắc là sẽ không đau không?
Như muỗi chích một cái thôi.
Đau có mỗi tí mà sảng khoái thì lâu dài.
Ngược lại ấy chứ?
Không nhé. Chính xác là vậy.
Một, hai...
Từ từ! Chờ chút ạ.
Sau khi đếm "ba" xong chú hãy bắn.
Đừng bắn khi vừa đếm đến 'ba' được không ạ?
Chú sẽ đếm đến ba, và bắn, cháu ngồi yên, không là bị thương đó.
Một, hai, ba!
Cái gì thế?
Ơ, cái này sao tự dưng... lại rơi?
Ôi, trời ơi là trời...
Cái cặp của cháu quệt vào phải không?
Không ạ, cháu có làm gì đâu.
Tự nó đổ xuống mà.
Mày nói nó tự đổ xuống hả?
Nói vớ vẩn thế mà nghe được sao?
Cái này... giá hơn 10 vạn won đấy. Định thế nào đây?
Cả cái cửa hàng này mới hơn 10 vạn won thì có.
Mấy cái này chỉ vài nghìn won là cùng.
Thôi chúng cháu đền là được mà.
Mà nhé, đồ đắt đỏ như vậy sao lại còn để gần cửa làm gì?
Cậu thôi đi.
Chú à, chúng cháu sẽ đền ạ.
Chà, tao chưa thấy con bé nào láo toét như con này.
Ở đâu ra cái kiểu làm sai còn lớn tiếng đổ lỗi ngược cho người ta?
Mày học trường nào hả? Tên trường mày đây rồi.
Mày học trường thương mại sao?
Thương mại thì sao? Chú có ý gì hả?
Tao phải đập cho mày một trận. Cái con thương mại ngu ngốc này!
Ôi, chú không được làm thế.
Bọn này điên cả lũ rồi!
Ha-eun, đi thôi, tranh cãi vô ích thôi.
Chúng mày định đi đâu? Quay lại đây ngay!
Đền tiền đi!
Quay lại ngay!
Hai con kia!
Hai con ranh con!
Thử xem, tao bắt được chúng mày thì!
Đứng lại đó!
Đứng lại, lũ nhóc con!
Chúng máy sẽ chết với tao!
Ha-eun, lát gặp lại!
Ơ?
Này, mày nói mày sẽ đền tiền cơ mà.
Đứng lại đi! Tao chỉ tính giá gốc thôi.
Mi-so.
Con uống thử cái này xem.
Nước ép cà rốt làm ấm cơ thể. Rất tốt cho các cô gái đấy.
Oa, con cảm ơn ạ!
Bố thiên vị quá đi, sao lại có một cốc thôi?
Con không thích cà rốt còn gì!
Bố phải lấy thêm cốc nước gạo của mẹ nữa chứ.
Giờ con dám sai vặt cả bố à?
Muốn ăn thì phải lăn vào bếp chứ.
Thật là... Nhìn vào không biết ai mới là con gái của bố đấy.
- Mi-so. - Dạ!
Con ở ký túc xá như vậy có bất tiện quá không?
À vâng, có chỗ che mưa nắng là tốt rồi ạ.
Mẹ con thì sao? Có thường gọi điện về không?
Không ạ.
Không có tin tức nghĩa là không có gì phải lo.
Có gì khó khăn, đừng ngại nói cho hai bác nhé.
Xinh đẹp và tài năng như con, mọi thứ vẫn đang chờ phía trước.
Biết chưa?
Dạ.
Sếp! Em về rồi đây.
Về rồi à?
Hôm nay bạn em sẽ ngủ lại đây.
- Chào anh ạ. - Chào em.
Nhìn trẻ con nhỉ?
Đâu có.
Cô dạy vẽ khen cậu lắm đó, cô nói cậu rất tài năng.
Thế á, tớ thấy cô ấy ngày nào cũng chế nhạo tớ thôi.
Này, vừa bấm lỗ tai thì không được uống rượu. Cậu điên rồi.
Tại sao?
Cậu uống quá nhiều rồi.
Tớ vẫn còn tỉnh táo, Tỉnh táo! Tỉnh táo!
Nó đỏ tấy lên rồi này.
Ai hát bài này thế nhỉ?
Janis Joplin.
- Nhạc cổ điển à? - Ừ.
Cô ấy là nghệ sĩ thực thụ, các bài hát của cô ấy cũng vậy.
Là sao?
Cô ấy mất khi mới 27 tuổi.
Thế thì có liên quan gì đến cô ấy là một ca sĩ thực thụ?
Cô ấy mất khi đang ở trên đỉnh vinh quang của sự nghiệp.
Với giọng ca trời phú cô ấy đã hát hết mình như điên dại.
Tớ cũng chỉ mong sống rực rỡ như vậy được 10 năm,
rồi chết khi đến tuổi 27.
Thế còn tớ thì sao?
Cậu sẽ sống đến 100 tuổi, cả phần của tớ nữa.
Tớ đùa mà, trông cậu say quá rồi kìa.
Cậu mà chết trước tớ, tớ sẽ giết cậu đấy.
Biết rồi, biết rồi!
Tớ sẽ sống đến khi mặt toàn nếp nhăn, đến độ phải đắp vữa lên mặt mới thôi.
Được rồi, ai sẽ xóa được hết nếp nhăn đó đây?
Còn ai nữa, cậu, là cậu đó!
- Dừng lại đê, mặt tớ nhăn nheo hết rồi này. - Ai thèm quan tâm chứ.
Thôi đi, thôi đi nha!
Từ từ, để tớ xem nào cậu có mấy cái nếp nhăn này.
Ha-eun.
Đi ăn sáng thôi.
- Ăn sáng á? - Ừ.
Đây là chỗ nào thế?
Một khu nghỉ mát bị bỏ hoang, tớ đoán không có ai mua nó.
Nên tớ đã tiếp quản nó.
Mời quý cô!
Tèn tén ten!
Hây!
Đó là chữ viết tắt của tên cậu, chữ H và chữ E.
Hôm qua cậu lôi tớ đi bấm lỗ tai thì ra là để đeo cái này sao?
Đúng rồi!
Nhưng cậu mới bấm được một lỗ, thì để sau này đeo cả đi.
Cậu đeo nó cho tớ đi.
Tai cậu đang sưng, đeo bây giờ bị đau đấy.
Không sao, tớ chịu được.
Đã xong.
Cậu hãy đeo cái này, đến khi tớ bấm nốt lỗ tai kia nhé.
Nào lại đây, để tớ đeo cho cậu.
Tớ sẽ đi chuyến tàu xuyên Siberia, để đến hồ Baikal.
Rồi sang Pháp để học, và tham dự các buổi triển lãm tranh.
Rồi lại từ Tây Ban Nha, bắt chuyến tàu đến Ma Rốc.
Tớ sẽ làm một vòng quanh Bắc Phi.
Đi với tớ nhé.
Cậu biết đấy, tớ không đi được máy bay vì tớ sợ độ cao mà...
Chúng mình có thể đi phà đến Vladivostok, như vậy không sao mà.
Vừa du lịch vừa học vẽ.
Cậu nói cậu cũng muốn vẽ tranh cả đời mà.
Tớ thì tranh ảnh cái gì!
Bố tớ luôn ước mơ, tớ sẽ trở thành một cô giáo.
Ước mơ của bố cậu thì bảo bố cậu đi mà thực hiện.
Đi cùng với tớ, đi mà?
Tớ cứ thấy sờ sợ thế nào ấy.
Cậu sợ cái gì chứ? Tớ sẽ bảo vệ cậu.
Ai bảo vệ ai cơ? Cậu nhìn lại xem, yếu đuối thế kia mà đòi bảo vệ tớ.
Sao nào, tựa vào vai tớ xem.
Cậu không phải bạn trai tớ, sao tớ phải tựa vào chứ?
Buồn cười chưa? Làm như là cậu có bạn trai rồi vậy.
Cái gì? Có rồi sao?
Tớ gặp một anh chàng trong câu lạc bộ bóng rổ Hanra High hồi đầu kỳ.
Cậu đã hẹn hò thật rồi sao?
Chưa, mới chỉ nhìn thấy đúng một lần thôi.
Cuối tuần này câu lạc bộ có buổi xem mắt, biết đâu được đấy.
Cậu thích anh ta à?
Tớ muốn vẽ.
Vẽ gì?
Khuôn mặt của anh ấy.
Lúc nào chả thấy cậu vẽ mặt thầy giáo trên mọi quyển sách.
Lần này thì khác, đôi mắt của anh ấy rất là đẹp!
Này, trông cậu nghiêm túc thế?
- Bọn tớ về trước đây. - Ừ.
'Panic' à?
Đây là bài 'Panic' mà.
Anh thích nhạc cổ điển à?
Anh có bạn gái chưa? Hẹn hò với nhiều cô gái rồi hả?
Cô biết tôi sao?
Anh có buổi xem mắt ở câu lạc bộ cuối tuần này phải không?
Có một cô gái rất ngưỡng mộ anh.
Vì vậy hãy cẩn thận hành động của mình.
Nếu anh không thích, hãy nói thẳng nhưng nếu anh thích, hãy hẹn hò với cô ấy.
Đừng có 'gian díu mập mờ' rồi làm tổn thương cô ấy. Coi chừng tôi đó.
Vậy, em là cô gái đó?
Hô... tức cười!
Ảo tưởng sức mạnh quá anh giai.
Vậy em là ai?
Tôi hả?
Janis Joplin.
Này, cô xe điện kia! Đi ra khỏi đó đi!
Nếu gặp lại tôi lần nữa, cứ lơ tôi đi nha.
Đi ra khỏi bãi cỏ ngay!
Này.
Này này, theo các cậu chủ đề của buổi xem mắt lần này là gì?
Gì thế, tỏ vẻ ngây thơ đấy à?
Tìm bạn tình! Tìm bạn tình!
Này, cậu là động vật hả? Chỉ có động vật mới "tìm bạn tình" thôi?
Người ra gọi là "ghép đôi".
Theo truyền thống trước giờ của câu lạc bộ, chúng ta sẽ chơi trò 'Đi - Dừng lại'...
Nếu bạn thích ai đó, hãy chỉ vào người đó và nói 'Đi'.
Người được chọn sẽ có quyền lựa chọn tiếp.
'Đi' hoặc 'Dừng lại'.
Nếu không thích bạn.
Sẽ chỉ qua người khác nói 'Đi' nếu thích sẽ nói 'Dừng lại'.
Thế là xác định được các cặp đôi thôi.
- Hiểu chứ? - Hiểu rồi!
'Đi'
Oa...
'Đi'
'Đi'
Đỉnh thật!
'Đi'
Cái gì vậy?
'Dừng lại'
Oa... Chà chà...
Ha-eun
Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...
Sao em lại muốn vẽ anh?
Khi vẽ em nhận ra được một thứ.
Đó là gì thế?
Cảm giác.
Cảm giác à?
Khi vẽ ai đó giống như thật, nghĩa là em không chỉ vẽ người đó, mà còn vẽ tình cảm của mình.
Em bắt đầu hiểu được cảm giác của mình về một người.
Vì thế em phải vẽ họ càng giống càng tốt.
Không hoa mỹ, mà phải giống như thật.
- Em có thể chụp một tấm hình không? - Được.
Em thích anh!
Người ta nói phải dũng cảm lắm mới thích ai đó được.
Giờ đây, em lấy hết can đảm để nói rằng em thích anh.
Mùa hè, 2004
Không mất nhiều thời gian để tôi thân thiết với Jin-woo
Tôi muốn mang hai người mà tôi yêu quý nhất kết thân với nhau...
Ê? Sao lại đeo kính râm thế? Có nhìn được không đấy?
Người mà tớ đã giới thiệu với cậu, Ham Jin-woo đây.
Chào em.
Đây là bạn thân nhất của em, Ahn Mi-so.
Bọn em bằng tuổi nhau, nên anh cứ xưng hô thoải mái.
Em vào nhà vệ sinh một lát, hai người nói chuyện đi nhé.
Em là cô hôm trước đúng không? Janis Joplin?
Đúng không?
Đúng em rồi, cho anh một 7UP.
Ở đây không có nước ngọt cho trẻ vị thành niên. Chỉ có rượu thôi, 10 nghìn won.
Cái gì vậy?
Sự gợi cảm...
trên những quả ớt cay.
Ha-eun thích anh ở điểm nào nhỉ?
Mọi điểm.
Vậy anh thích cô ấy ở điểm gì?
Mọi điểm.
Chỉ những kẻ chưa biết mị lực của đối phương mới trả lời qua quýt vậy thôi.
Thế em quý Ha-eun ở điểm gì?
Ánh mắt cô ấy khi đột nhiên quay lại.
Sau khi ngáp xong liền chảy nước mắt,
và hai cái răng cửa khi cười.
Còn cái nốt ruồi trên má phải nữa.
Làm gì có cái nốt ruồi nào.
Có mà.
- Không có. - Có.
Chắc chắn là không có.
Và bài hát tiếp theo, xin mời lên sân khấu nàng thơ...
Ahn Mi-so, lên đây!
Lên đi, Mi-so!
Ahn Mi-so! Ahn Mi-so!
Ahn Mi-so! Ahn Mi-so!
Ahn Mi-so! Ahn Mi-so!
Bạn em ngầu nhỉ?
Độc đáo thật.
Nhiều lúc em ghen tị với cô ấy.
Vì điều gì?
Cô ấy tự do, và cũng rất tinh tế.
Ba.
Được rồi.
Chụp ảnh nào.
3 giây nhé!
Một, hai, ba, Nhảy, nhảy đi.
Thêm lần nữa, nhảy cao hơn nha.
Một, hai, ba!
Một, hai, ba!
Oằn tù tì...
Oẳn tù tì... Hay quá!
Ba!
Lại đây nào!
Jin-woo, anh không sao chứ?
Không sao.
Jin-woo, cố lên đi!
Em sao thế?
Hình như chân em bị rộp rồi.
Không sao chứ? Liệu có đi tiếp được không?
Cậu đau chân à?
Hai người cứ lên trước đi, tớ sẽ ngồi đây đợi.
Không được, cùng nhau đi cầu nguyện là ý tưởng của cậu mà.
Vậy cậu hãy cầu nguyện giúp tớ nhé.
Tớ cầu mong được vào đại học.
Thôi được rồi.
Anh ở lại đây.
Em sẽ ước cho cả ba chúng ta.
Mi-so!
Này! Chưa xin phép mà chụp gì đấy?
Tại nhìn cậu vui quá mà.
Tất nhiên rồi, Tớ quay lại sau!
Jin-woo, anh đi cùng cô ấy đi, chẳng may cô ấy bị thương thì sao.
Em sẽ không sao chứ?
Đi đi mà.
Ahn Mi-so!
Đó là thần hộ mệnh của em à?
Vâng, nhưng nó không linh nghiệm.
Còn đó là của anh à? Thấy anh đeo suốt.
Cái này ấy à? Nó gọi là "gỗ sét đánh".
Vì nó được làm từ thân cây táo bị sét đánh.
- Sét đánh à? - Ừ.
Nó có thể mang lại may mắn.
Hồi nhỏ, anh suýt chết vì bệnh, nhưng đeo cái này vào
thì anh lại khỏi bệnh.
Em xem một chút được không?
Tớ đi chầm chậm thấy cũng không sao.
Cậu đã ước giúp tớ chưa?
Rồi, về thôi nào.
Để thế này mà đi thì nguy hiểm lắm.
Hai em đi xe đạp, anh sẽ dắt bộ cái xe này về.
Không, xe của em thì cứ để em lái về.
Về cẩn thận nhé, tớ đi trước đây.
Khi ấy, bóng lưng của cậu khuất dần tớ chợt cảm thấy lạ lẫm.
Nghĩ lại thì lâu lắm rồi, tớ không nhìn bóng lưng ấy.
Bởi vì cậu đã luôn, ở ngay cạnh tớ.
Chờ em đi chào tạm biệt.
Đi đi.
Tớ té đây.
Cậu thích anh ấy à? Thích đến mức bỏ cả học đi với anh ta sao?
Ở đâu ra cái kiểu đùng một cái là đi như vậy?
Chẳng thèm nói trước với tớ câu nào.
Bây giờ tớ muốn về Seoul.
Anh ấy nói, anh ấy cần tớ.
Vậy còn cậu? Cậu cũng cần anh ấy hả?
Anh ấy rất tốt với tớ.
Anh ấy sẽ giới thiệu bạn anh ấy, là giáo viên mỹ thuật cho tớ.
Chỉ có vậy thôi ư?
Mi-so! Chúng ta đi thôi!
Vâng!
Tớ phải đi đây.
Cậu có về đây nữa không?
Đương nhiên rồi!
Sao cậu nói cứ như thể chúng ta sẽ không gặp lại nhau vậy?
Nhớ gọi về cho tớ thường xuyên đấy.
Được rồi. Không có tớ ở đây, cậu đừng khóc nữa!
Nhanh chân lên nào!
Chúng tôi sắp khởi hành rồi, Nhanh, nhanh!
Chúng ta phải đi thôi, anh cho xe đi đây.
Cậu có nhớ không?
Cậu nói với tớ về một đoạn trong cuốn sách cậu đã đọc.
Rằng mặt trời sẽ tỏa sáng rực rỡ, là bởi vì sự hiện diện của bóng tối.
Mặc dù chúng không thể hòa làm một,
Bóng tối vẫn luôn ở đó, giữ một khoảng cách nhất định,
Vì vậy mà mặt trời không bao giờ bị cô đơn và luôn có thể tỏa sáng.
Tớ bất chợt nhớ ra điều đó.
Bức thư, 2006
Ha-eun thân!
Xin lỗi cậu vì tớ đã không gọi cho cậu.
Tớ lại ngớ ngẩn làm mất điện thoại rồi.
Leo trèo thế này thì mệt thật,
Nhưng với giá rẻ như vậy thì không kiếm đâu ra căn phòng rộng rãi thế này đâu.
Cuối cùng tớ đã thuê được một căn nhà.
Nó ở trên đồi, nên leo trèo lên nhà thì mệt lắm.
Bù lại thì quang cảnh xung quanh rất tuyệt nhé.
Tớ sẽ vẽ thật chăm chỉ ở căn nhà này.
Buổi tối tớ làm thêm ở câu lạc bộ nơi Ki-hoon biểu diễn,
ban ngày thì đi học,
có hơi mệt một chút, nhưng mọi thứ đều ổn.
Bây giờ mới chỉ là bắt đầu thôi.
Thật may là có địa chỉ để tớ gửi được thư cho cậu.
Tớ đã tham gia thi đại học, nhưng vẫn chưa biết chọn ngành gì.
Cả bố tớ và Jin-woo đều muốn tớ trở thành một cô giáo.
Nếu điều đó thành hiện thực, thì cũng không có gì phải lo lắng.
Nhưng cũng chẳng có gì thú vị cả.
Mi-so này.
Chỉ có mỗi một ngày thi cử mà lại quyết định tương lai của chúng ta thì có kỳ quặc không?
Phải, ai ai cũng sục sôi trong một ngày đó để chờ vận mệnh tương lai trả ra trước mắt.
Trung tâm mỹ thuật mà tớ đang học cũng thế.
Cứ vẽ đi vẽ lại một thứ, tớ phát ngấy rồi.
Nhưng lần đầu tiên trong đời tớ nhận được lời khen.
Thầy giáo nói rằng bức tranh của tớ rất độc đáo và cá tính.
Anh ấy bảo tớ cứ ở đây học tiếp, anh ấy sẽ dạy cho tớ thật nhiều.
Vì vậy, Ha-eun, hãy sống theo cách của cậu.
Hãy tin vào tài năng của cậu.
Tớ cứ tưởng lên đại học thì mọi việc sẽ khác đi.
Nhưng cuối cùng vẫn thế.
Lớp học tẻ nhạt, tớ chỉ thích vẽ vời linh tinh.
Nhưng vẽ linh tinh như vậy tớ mới thấy thoải mái.
Kỳ nghỉ Giáng Sinh của cậu thế nào?
Tớ thấy thật may vì đã về Seoul.
Ở đây tớ gặp gỡ nhiều kiểu người khác nhau.
Họ đều quý mến tớ, và cho tớ rất nhiều cảm hứng.
Nhưng nhìn cách sống hoang dã của họ, tớ cũng nhận được nhiều bài học.
Ha-eun.
Từ giờ tớ sẽ đi du lịch nhiều hơn, và vẽ lại những gì mình thấy.
Trang chủ của Mi-so
Tớ thấy vui khi tưởng tượng ra cậu vừa đi du lịch vừa vẽ tranh.
Điều này cho tớ thêm dũng khí, để quyết định một việc.
Thật xấu hổ...
nhưng tớ có nên quay sang vẽ tranh như cậu không nhỉ?
Đoán xem tớ đang ở đâu.
Tớ đã bắt đầu cuộc hành trình, từ con tàu đi đến Siberia.
Sẽ mất khoảng 20 ngày, từ Moscow đến Vladivostok.
Tớ muốn dừng chân ở đảo Orkhon, để xem hồ Baikal.
Cậu còn nhớ tớ đã nói gì với cậu chứ?
Đi vòng qua Châu Âu, rồi đi đến với Ma Rốc.
Tớ muốn chụp lại thật nhiều nơi đó, một thế giới mới,
bằng những bức tranh của tớ.
Đó sẽ là một hành trình dài thật dài.
Khi nào đến hồ Baikal, tớ sẽ gửi cho cậu một tấm bưu thiếp.
Tạm biệt cậu.
Cảm ơn thầy ạ!
Rồi sao nữa?
Đến đơn xin chuyển trường anh cũng làm rồi thì khác gì anh đã quyết định xong.
Anh xin lỗi vì không nói với em sớm hơn.
Học xong rồi, kiểu gì anh cũng trở về mà.
Anh không học ở đây được ư? Cứ nhất định phải đi Seoul sao?
Anh nói rồi.
Trường Đại học Y mà anh học sẽ đổi thành Cao học Y khoa.
Nếu anh định chuyển trường, Seoul sẽ là lựa chọn tốt nhất.
Ha-eun.
Anh muốn lựa chọn con đường đúng đắn nhất.
Mi-so, hành trình của cậu đến đâu rồi?
Đôi khi tớ thử cố hình dung xem,
cái thế giới mà cậu đang thấy, trông nó như thế nào.
và những bức tranh cậu đang vẽ, trông nó như thế nào.
Tớ từng nghĩ sẽ lên Seoul thăm cậu, sau khi thi đại học xong.
Nhưng rồi tớ lại không làm được.
Đã 5 năm trôi qua.
Thật không ngờ thời gian bọn mình xa cách đã lâu đến vậy.
Bạn có một tin nhắn mới
Hình như tớ luôn là người phải tiễn người thân của mình đi.
Mỗi khi nói lời chia tay mới khó khăn làm sao.
Không biết khi chúng ta lớn hơn, thì có đỡ lưu luyến hơn không nhỉ?
Cậu đã đến hồ Baikal chưa?
Tớ vẫn đang chờ bưu thiếp của cậu đó.
Tớ thật sự tò mò, trông cậu như thế nào khi đứng trước hồ nước.
Anh sẽ về thăm em thường xuyên.
Em giữ sức khỏe nhé.
Đừng khóc nữa.
Sau khi đến Moscow bằng chuyến tàu xuyên Siberia,
con đã đi vòng quanh Châu Âu bằng tàu hỏa,
rồi quay lại Ma Rốc.
Dám đi du lịch một mình như vậy, con can đảm thật.
Phải nói là rất giỏi đấy.
Nếu sợ hãi mà không dám đi chơi thì đúng là quá thiệt thòi.
À, cái này là người Di-gan ở Tây Ban Nha làm đấy ạ.
Ôi trời!
- Đẹp đúng không ạ? - Ừ.
Mi-so à, con tốt với bác hơn cả con gái bác đấy.
Đẹp đấy!
Ông cũng thử xem nào.
Ái chà, trông cũng cuốn hút ra phết! Trẻ hẳn ra.
Thế của tớ đâu?
Cậu hả?
Đây.
Đây này.
Thật chứ?
Bưu thiếp à?
Đây là chỗ nào thế?
Hồ Baikal đấy.
Chỗ nào của hồ Baikal?
Đó là nước Nga à? Hay là Siberia?
Tắm xong thì mặc bộ này nhé.
Có muốn tắm cùng nhau không?
Bọn mình không còn là hai đứa trẻ nữa rồi.
Vậy không tắm cũng được, nhưng cho tớ xem ngực cậu đi.
Gì? Đồ biến thái!
Này! Mi-so!
Nhìn bầu trời kìa!
Đẹp quá! Lát nữa đến Busan sẽ rất vui!
- Nhìn mặt trời kìa! - Đâu?
Oa, Busan kìa!
Ôi, rộng quá đi.
Lung linh thật.
Một, hai, ba!
Một, hai, ba!
- Nhìn trên kia kìa! - Giật cả mình!
Tớ không cố thêm được nữa.
Có ai ở đây không? Xin chào!
Gì thế?
Ở đây còn phòng không ạ?
Tính giờ hay ngủ qua đêm?
Ngủ lại đây ư?
Ừ.
Qua đêm thì bao nhiêu ạ?
40 USD.
Mình tìm chỗ khác đi.
Sao? Ở đây rẻ mà.
Dạ, cháu xin lỗi ạ!
Giường êm quá.
Cậu có thấy chúng ta đã đúng khi đến đây không?
Cậu trả tiền phòng rồi, vậy tớ sẽ mua đồ ăn tối.
Được.
Ha-eun, lấy giúp tớ bịch băng vệ sinh trong túi.
Ừ.
Cậu có đói chưa? Bọn mình ăn cái gì đây nhỉ?
Thịt ba chỉ nướng nhé?
Hay là ở phố Nampo có quán chân giò nổi tiếng, đến đó đi?
Hôm nay ăn cái gì thật ngon vào.
Mẹ có cho tớ thêm tiền để phòng khi có việc gấp mà.
Sao thế? Thịt chân giò bình thường quá à?
Thấy chưa?
Rồi.
- Chào mừng quý khách. - Cho tôi bàn 2 người.
- Chị có đặt trước không? - Không.
Đợi tôi dẫn đường.
Cảm ơn!
Mình đi chỗ khác đi, chỗ này đắt quá.
Cứ ăn đi, tớ sẽ góp tiền với cậu.
Chỗ khác chỉ bằng nửa giá này bọn mình ăn vỡ bụng ra không hết ấy.
Thế thì mất hứng lắm.
Mấy khi tớ được đi ăn cùng cậu ở những nơi như thế này đâu.
Chờ tớ chút nhé.
Cho tôi mượn cái bình trộn một lát?
Cảm ơn!
Tôi có thể pha cho anh một ly Cocktail, để đổi lấy chai rượu vang không?
Các quý ông, có muốn cô bé này pha cho các bạn một ly cocktail không?
Đương nhiên rồi. Hoan hô!
Hay quá!
Rót đi! Rót đi!
Uống đi! Uống đi!
Cô bé này tửu lượng được đấy.
Tuyệt vời lắm cô gái!
Chai này 12 vạn won đấy nhé!
Cảm ơn ạ!
Ngon rồi, chai này 12 vạn won đấy.
Cậu vừa làm cái gì vậy?
Là sao?
Cậu đâu có quen bọn họ.
Họ đến đây để tiêu tiền.
Tớ hâm nóng bầu không khi cho họ, để đổi lấy thứ này thôi mà.
Sao cậu lại đi xin rượu của người lạ để uống chứ?
Xin xỏ cái gì?
Tớ bỏ công sức đổi lấy thứ xứng đáng cơ mà.
Cậu đến đây làm việc ư? Chúng ta đến đây chơi mới phải.
Cậu còn không biết sao?
Trước giờ tớ vẫn sống thế này.
Mi-so...
Tớ chưa kể cho cậu nghe nhỉ?
Một lần tớ rất đói, nhưng trong túi trống trơn.
Tớ treo biển 'cho ôm miễn phí' để lấy 1000 won cho mỗi lần ôm.
Nhưng vì nó không 'miễn phí' nên tớ đổi thành cái 'ôm yêu thương'.
Và cậu có biết tớ kiếm được bao nhiêu sau 3 tiếng không?
Được rồi, dừng lại ở đây thôi.
Tớ kiếm được 50 nghìn won.
Tớ dùng nó mua bít tết.
Có phải lúc đấy tớ cũng là ăn xin không?
Cậu đừng có kể những chuyện cậu đã làm bừa bãi ở ngoài kia.
Sao thế?
Tớ làm cậu bị xấu hổ sao?
Đến chết cậu cũng không hiểu được,
tớ đã sống thế nào cho đến giờ đâu.
Chào hai em!
Cô bạn em cũng có tửu lượng khá chứ?
Em uống được mấy ly?
Mời anh đi đi.
Hả? Cô bé ra vẻ thanh cao kìa.
Cứ xõa đi, như thế còn dễ thương hơn.
Tôi có bạn trai rồi, anh vui lòng lui ra đi.
Anh còn có vợ rồi cơ.
Các anh đi đi, chúng tôi đang nói chuyện riêng.
Ôi, sao đột nhiên em lại đứng đắn thế?
Em vừa đến chỗ bọn anh bợ đít ngoan lắm cơ mà.
Câm mồm đi, thằng khốn.
Không thì tao đập chai vào mặt mày đấy.
Thôi, đi thôi.
Con này nó tởm quá.
Mày bị cái gì vậy con kia!
Con điên đấy!
Cậu muốn ăn món gì?
Tớ sẽ gọi bít tết.
Bít tết cái gì, gọi pizza đi. Tớ mời.
Phiền anh chút.
Vâng!
Cho chúng tôi 2 phần bít tết,
mang luôn ra nhé.
Trời ơi, bây giờ tớ lại phải đi ăn xin bít tết rồi.
Mi-so, cậu sao thế?
Vì cậu đã trả tiền phòng, nên tiền ăn tối tớ trả.
Nhưng hoàn cảnh của tớ như vậy, làm sao có thể ăn bít tết trong nhà hàng khách sạn được?
Chỉ đơn giản là tớ đang có tiền ở đây, thì tớ mời cậu.
Chúng mình là bạn, cậu không cần tính toán chi li như vậy đâu.
Tính toán chi li?
Cậu thì chưa từng tính toán ư?
Jin-woo
Nghe máy đi, tớ sẽ lánh đi.
Sao cậu phải tránh mặt?
Jin-woo đấy. Tớ tránh đi để cậu nói chuyện thoải mái còn gì.
Jin-woo thì sao, sao cậu phải tránh mặt vì anh ấy?
Anh ấy có liên quan gì với cậu sao?
Hay cậu có cảm giác áy náy à?
Nhìn cậu xem.
Cậu mới là người tính toán chi li mọi thứ đấy.
Bề ngoài thì lúc nào cậu cũng mỉm cười vô tư,
nhưng trong lòng lúc nào cũng chi li tính toán.
Người cảm thấy áy náy không phải chính là cậu sao?
Ý cậu là sao?
Khi tớ nói tớ sẽ đi Seoul với Ki-hoon,
Cậu đã khóc lóc vật vã, nhưng thật ra trong lòng lại rất vui.
Không phải sao?
Mùa thu, 2012
Cuối cùng, phần chị lo lắng nhất là tỉ lệ đảm bảo đất.
Nhưng như hôm qua nó vẫn đạt tỉ lệ 93,7%.
Bây giờ, chị có thể thấy rằng tỉ lệ đó gần như đã được ấn định rồi.
Nhưng vẫn sẽ không an toàn như những đợt bán bình thường trước nhỉ?
Chị có thể tận dụng phần thưởng tiền bán hàng
trước khi nó đạt 95%.
Chị biết đấy, chúng tôi đã đầu tư vào đây 2 lô.
Văn phòng của tôi trên tầng 2.
Dạo này em làm gì?
Em đang làm tư vấn tiền bán hàng, nhưng đó chỉ là công việc phụ thôi.
Việc chính của em là đầu tư.
Hanwool A&D
Em cứ nghe điện đi.
Số của văn phòng, lát nữa em sẽ lên đó rồi.
Thế còn anh, dạo này thế nào?
Ha-eun lấy bằng sư phạm về Jeju dạy ở trường học gần nhà.
Anh đang làm luận án tốt nghiệp để chính thức trở thành bác sĩ.
Thỉnh thoảng Ha-eun có đến Seoul chứ?
Anh về đó thôi, em biết cô ấy không đi máy bay được mà?
Đấy chỉ là cái cớ, cô ấy muốn anh về Jeju thôi.
Xem ra anh vẫn chưa hiểu hết cô ấy.
Hai người thì sao? Vẫn chưa liên lạc với nhau à?
- Tạm biệt cô. - Tạm biệt các em.
Về thôi!
Ahn Mi-so
Hanwool A&D
Thôi, sếp đang gọi em rồi.
Uh, việc quan trọng em cứ đi đi.
Nửa công việc, nửa tình yêu. Giám đốc điều hành cũng là bạn trai em.
Nếu việc kinh doanh lần này thuận lợi,
bọn em sẽ sang Canada sống.
Khi nào hai người làm đám cưới?
Janis Joplin
Nếu để sang năm thì em đi Canada rồi, sẽ không đến tham dự được.
Gửi lời chúc mừng của em đến cô ấy.
Em đi đây.
Chúng tôi đã đến, các nhân viên y tế đang đi lên!
Văn phòng nào thế?
506, Hanwool A&D.
Nhanh lên!
Nhân viên y tế đang trên đường đến!
- Mau lên! - Chị đang ở đâu?
Tôi phải vào trong!
Chị không thể vào đó! Xin đi ra cho!
Tại sao không cho tôi vào?
- Xin bình tĩnh cho ạ! - Dừng lại đi!
Buông tôi ra!
Xin bình tĩnh ạ.
Mi-so.
Buông ra!
Bình tĩnh, Mi-so!
Jin-woo
Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...
Anh đang ở đâu? Nhớ gọi lại cho em nhé.
Ha-eun.
Tớ nhớ cậu lắm...
Mở của ra.
Anh ở ngoài đi.
Ha-eun...
Bạn trai của tớ... vừa mất rồi.
Anh ta thổi bay tiền của tớ, rồi tự sát.
Thế là tớ còn chưa kịp dọn đồ thì đã bị tống ra khỏi nhà.
Vậy nên tớ đến đây...
Mệt quá...
Nếu muốn thì cậu cứ tiếp tục đi...
Cậu muốn làm thế này lâu rồi mà.
Gì hả?
Jin-woo không nhìn thấy đâu,
vì vậy cứ làm những gì cậu muốn.
Cậu nói thế là ý gì?
Làm ơn...
Phát tiết ra hết đi!
Đừng có giấu giấu giếm giếm trong lòng nữa.
Nếu không thì hãy để tôi yên.
Tôi phát ốm và mệt mỏi vì cậu rồi.
Phát ốm và mệt mởi ư?
Chỉ mình cậu phát ốm và mệt mỏi chắc!
Nếu cậu nghĩ cho tôi dù chỉ một chút,
không, nếu cậu vì chúng ta,
thì cậu đã không đeo nó!
Cậu không biết, sở dĩ tớ đeo cái này...
Phải, tôi không biết cái gì cả.
Cậu luôn luôn là nạn nhân, là người gánh hậu quả.
Cậu đâu có quan tâm những người xung quanh đang như thế nào.
Cậu nói không bao giờ mặc cái thứ khó chịu này.
Rồi cậu có mặc nó không?
Jin-woo không thích kiểu này đâu.
Anh ấy thích kiểu này nè, nhìn đi.
Không, không!
Nhìn cho kỹ vào! Anh ấy thích kiểu quê mùa thế này thôi!
Tớ xin lỗi, Ha-eun...
Thôi đi...
Cậu đã từng... ngủ với Jin-woo chưa?
Không...
Ha-eun, không...
Cậu nghĩ rằng, tất cả những người xung quanh đều yêu mến cậu sao?
Người yêu của cậu, mẹ của cậu, Jin-woo...
Cậu nghĩ rằng tất cả đều thật lòng yêu thương cậu à?
Chẳng có ai cả, ngoài tôi!
Không ai trên thế giới này thực sự yêu thương cậu, ngoài tôi!
Cậu đúng.
Không có cậu, tớ chẳng là gì cả...
Nhưng sao bọn mình lại ra nông nỗi này?
Ha-eun...
Cảm ơn anh vì tất cả, Jin-woo.
Cho em mượn cái đó.
Sao?
Anh nói cái đó giữ lại mạng cho anh, Em nghĩ, em cần nó.
Em không muốn chết trước khi đến tuổi 27.
Lúc này tôi không rảnh.
Mi-so
Đã một tháng trôi qua.
Dù không muốn nghĩ ngợi điều gì,
thì đầu óc tôi vẫn không thể ngừng suy nghĩ.
Anh đã trả phòng trên Seoul.
Anh muốn về đây làm luận văn.
Anh sẽ dành phần đời còn lại bù đắp cho em
vì những hiểu lầm anh gây ra...
Chúng tôi định kết hôn khi Jin-woo hoàn thành luận văn.
Chúng tôi sống trong ngôi nhà được bố mẹ anh ấy cho ở Jeju.
Tôi hơi sợ.
Vì đó là lần đầu tiên tôi rời xa gia đình mình.
- Ha-eun. - Vâng.
Sống ở đây mãi, anh chợt nghĩ... khi nào có con... mình lên Seoul nhé?
Tại sao?
Thu nhập ở đó cao hơn...
với lại, em không muốn đến một nơi rộng lớn hơn để sống à?
Em không biết nữa, em chưa từng nghĩ sống ở Seoul.
Đó là ước mơ của anh,
giống như ước mơ của em muốn trở thành giáo viên ấy.
Em chưa từng mơ ước trở thành giáo viên.
Hả?
Em chưa bao giờ muốn trở thành giáo viên.
Ý em là sao? Vậy sao em lại học trường Sư Phạm?
Em có nên nghỉ dạy học để học vẽ không?
Vẽ à?
Từ khi còn bé em đã muốn làm họa sĩ rồi.
Anh biết em vẽ rất đẹp.
Thực ra thì ngay lần gặp đầu tiên,
anh đã rất kinh ngạc khi nhìn thấy bức tranh khuôn mặt anh. Em vẽ giống lắm.
- Thật ư? - Ừ.
Nhưng mà Ha-eun,
em có thể coi đó chỉ như là sở thích thôi được không?
Thật lòng mà nói, vẽ giống thật chỉ là kỹ năng, không phải tài năng.
Vâng, nhìn một chút về bên này, rồi, tốt lắm!
Cười lên một chút nào!
Rồi rồi, ngồi yên nha, một, hai!
Cảm ơn ạ!
Cảm ơn đã đến dự ạ!
Cả nhà, xin mời!
Thật ích kỷ, tôi có lỗi với tất cả mọi người nhưng,
đó là những gì tốt nhất mà tôi từng làm được.
Sau khi để những cơn sóng lớn cuốn trôi đi, tâm trí tôi dần sáng tỏ hơn.
Tôi quyết định rời khỏi Jeju.
- Mẹ thất vọng lắm phải không? - Ừ, tất nhiên rồi!
Nếu không, chỉ có thể là Bồ Tát.
Con xin lỗi, đã không sống một cuộc sống như mẹ mong muốn.
Cuộc sống như mẹ muốn là gì?
Chỉ... giống như bao người khác.
Con có biết tại sao khuôn mặt mỗi người đều khác nhau không?
Để sống cuộc đời khác nhau. Vì thế, cách nghĩ cũng khác nhau.
Sống đến tuổi này mẹ biết chẳng có con đường cố định nào.
Con hãy sống theo cách mà con muốn.
Đấy mới thực sự là ước nguyện của mẹ.
Tớ luôn tò mò về ngôi nhà mà cậu đã sống ở Seoul.
Ở đây tớ không cảm thấy xa lạ.
Có phải vì thế không nhỉ ... Thoải mái lắm.
Nó đủ tĩnh lặng để lặng nghe thời gian trôi.
Và tất nhiên, cũng thật cô đơn nữa.
Những gương mặt thân quen đôi khi lại hiện lên trong tâm trí
Gương mặt mẹ, gương mặt bố, gương mặt Jin-woo...
Nhưng gương mặt tớ nhớ nhất là cậu, Mi-so.
- Ai đó? - Là cháu, Mi-so.
- Cháu về rồi à? - Vào nhà đi.
Cháu về nhà rồi đây.
Xin chào!
Đây là người cháu vừa nói đó, bạn cháu, Ko Ha-eun.
- Chào các cô! - Chào cháu!
Đây là cô chủ nhà và cô Sung-yeon.
Chào cháu, cô là người thuê nhà giống như Mi-so.
Cháu ăn tối chưa?
Hai đứa vào nhà nói chuyện đi, cô nấu sắp xong bữa rồi.
Món sườn đỉnh của đỉnh trong bữa ăn 28 món đây!
Để xem nào.
Quả nhiên là tuyệt hảo.
Mọi người không ăn uống như thế này hàng ngày đấy chứ?
Tất nhiên là không rồi, làm sao mà ăn thế này hàng ngày?
Riêng hôm nay là 28 món, hôm qua là 72 hôm kia là 146 món.
Vâng, tuần trước thì có chút khó khăn với 385 món.
Đồ ăn bày ra tràn đến cửa và phải ăn 4 ngày mới hết.
Thôi đi, đùa chẳng vui chút nào.
Sao ba người lại sống cùng nhau thế ạ?
Chồng cô qua đời, nên cô tìm người để ở cùng,
cũng định kiếm chút tiền bằng cách cho thuê nhà.
Sung-yeon thì làm việc ở nhà hàng.
Cô là khách quen nhà hàng đó, còn Mi-so là bồi bàn của họ.
Cua mặn quá rồi.
Mặn á?
Xin lỗi nha, chắc tôi ướp vào đó quá nhiều yêu thương rồi.
Thôi đi cô, nổi da gà hà.
Nổi da gà không? Để cô sưởi ấm cho.
Nhìn Mi-so cười kìa.
Thôi ăn đi.
Tớ đi đây.
Không sợ máy bay nữa à?
Có một chút, nhưng nheo mắt lại thì sẽ ổn.
Nhớ viết thư cho tớ, tớ sẽ không chuyển đi đâu cả.
Đây là 'M', còn cái này là 'S'.
Mi-so, đoán xem tớ đang ở đâu.
Tớ đang trên tàu xuyên Siberia để đến hồ Baikal ở Olkhon.
Tớ đã nhận ra nhiều thứ trong hành trình này.
Bọn mình rồi sẽ có những cuộc sống khác nhau.
Cậu giống như tớ ngày xưa...
còn tớ sẽ giống cậu ngày trước.
Tớ nhận ra nhiều thứ trong hành trình này Bọn mình sẽ có những cuộc sống khác nhau.
Tổ trưởng, có người tìm chị.
Sao anh biết em làm việc ở đây mà tìm?
Phòng trưng bày Raemi, anh có hỏi người phụ trách ở đó.
Nghe cô ấy kể em nói là em không thân với Ha-eun.
Em đâu có nghĩa vụ phải kể cho cô ấy mọi chuyện.
Mi-so, nói cho anh nghe sự thật.
Ha-eun giờ đang ở đâu?
Em nói rồi, em không biết.
Mà tại sao đến bây giờ anh mới tò mò về cô ấy?
Nếu đọc những dòng cô ấy viết, sẽ biết tại sao anh tò mò?
Cô ấy cứ thế bỏ đi không nói một lời.
Nói cho anh đi, cô ấy giờ ở đâu?
Em nói rồi, em không biết.
Ha-eun
Đi thôi.
Mẹ!
Con chơi với bạn vui không?
Có ạ.
- Bữa trưa con ăn gì? - Cà ri ạ.
Cà ri à? Đúng món còn thích còn gì!
Ahn Ha-eun
- Ngồi chờ mẹ một lát nhé. - Dạ.
Đúng vậy, nó là con của anh và Ha-eun.
Cậu cảm thấy thế nào?
Tớ thấy nhịp tim của nó.
Thần kỳ lắm.
Cậu có cho Jin-woo biết không?
Không.
Tớ đã bỏ chạy trong ngày cưới.
Anh ấy là người tốt, anh ấy đã yêu tớ rất nhiều.
Nếu bọn tớ kết hôn, sẽ là một đôi khá tốt.
Nhưng rồi tớ chợt nghĩ.
Jin-woo có yêu con người thật của tớ không?
Ngày qua ngày, có khi tớ quên mất mình là ai.
Nghĩ đến điều đó, tớ sợ.
Mi-so, tớ muốn nằm nghỉ một chút.
Tớ biết rồi.
Gì?
Biết cảm giác của cậu. Tớ biết rồi.
Nhưng tớ vừa ghét, vừa sợ cậu sẽ xa lánh tớ.
Tớ ghét cậu mà không biết tại sao.
Cậu có ghét tớ không?
Có.
Tớ ghét cậu.
Cậu cũng thế phải không?
Nhưng cậu đã quay lại với tớ.
Bởi vì tớ nhớ cậu rất nhiều.
Và...
muốn cho cậu biết.
Cho tớ biết cái gì?
Mi-so.
Sẽ là biệt danh của con bé.
Có chút khó khăn khi phẫu thuật do chảy nhiều máu...
Nhưng cả mẹ và con đều ổn rồi, xin chúc mừng.
Lần đầu tiên tớ thấy em bé như thế này.
Bọn mình cùng nhau nuôi nấng con bé nhé?
Cậu đã chăm sóc được bàn thân đâu mà đòi chăm trẻ?
Kệ chứ. Có hai người mẹ càng vui mà.
Mẹ sẽ dạy cho con tất cả các kỹ năng hẹn hò.
Đó không phải là chuyên môn của tớ sao?
Để cậu dạy có mà nó cô đơn tới già à? Buồn cười thật.
Nó cười này.
- Xin chào! - Xin chào!
Ha-eun!
A lô!
Ha-eun, cậu đâu rồi?
Trước đây chúng mình đã có hứa hẹn, cậu chưa thay đổi quyết định chứ?
Cậu muốn nói gì?
Chính cậu nói còn gì. Cậu sẽ để tớ rời đi.
Ha-eun.
Khi em bé chào đời, hãy làm những gì cậu muốn.
Tớ biết vì sao cậu rời Jeju.
Hãy sống như cậu muốn, thật tự do tự tại.
Tớ hiểu, Ha-eun.
Trước tiên, gặp nhau đã rồi hãy nói nhé.
Ở đâu ra cái kiểu chưa gặp đã tạm biệt rồi?
Cậu biết đó. Nếu gặp cậu, tớ không nỡ rời đi.
Kể cả như vậy, cậu cũng không thể nào cúp máy rồi đi luôn được.
Tớ xin lỗi! Mi-so, tớ...
A lô!
Ha-eun!
Đó là lần cuối.
Em không biết cô ấy đã đi đâu ư?
Vâng.
Không có cuộc gọi nào kể từ đó à?
Thỉnh thoảng anh tới gặp con bé được không?
Được, nhưng giả vờ như không quen nó.
Đó là yêu cầu của Ha-eun.
Cháu đang xem cái gì thế?
Slime ạ.
- Có vui không? - Có ạ.
Sản phụ ở phòng 210 đâu?
Tôi vừa gọi cho cô...
Người mẹ đang phải mổ cấp cứu vì mất máu quá nhiều.
Tôi rất lấy làm tiếc!
Tình trạng cô ấy xấu đi nhanh chóng...
Giấy chứng tử
Vui lòng điền thông tin và ký tên vào phiếu.
Bệnh nhân: Ko Ha-eun
Cái đồ ngốc này! Ko Ha-eun...
Bắt tôi phải làm việc này...
Tuổi:
Món quà của thời gian chúng mình ở bên nhau.
Cảm ơn cậu, Mi-so.
Mẹ cũng rất thanh thản,
và quãng thời gian...
con và Ha-eun... các con ở bên nhau cũng là cả cuộc đời mẹ, phải không?
Sau khi hủy đám cưới, nó đến sống một mình ở địa chỉ này.
Mi-so, con có thể lấy đồ đạc của nó về không?
Nhật ký điện tử 'Dải Ngân Hà mùa hè'.
Sếp, em xin phép về trước bởi vì con gái em...
Được rồi.
Em về trước nhé. Tạm biệt.
Cháu xin lỗi.
Ha-eun, mẹ đây.
Nó đòi cháu cả ngày đấy.
Cô cứ về nhà trước ạ.
Tớ đã nhận ra nhiều thứ trong hành trình này.
Bọn mình rồi sẽ có những cuộc sống khác nhau.
Cậu giống như tớ ngày xưa...
còn tớ sẽ giống cậu ngày trước.
Cậu còn nhớ không?
Đoạn văn trong cuốn sách mà tớ nói với cậu.
Cậu nói rằng mặt trời có thể tỏa sáng bởi vì có bóng đêm.
Mặc dù chúng không thể hòa vào làm một,
Nhưng bóng đêm vẫn đứng ở đó giữ một khoảng cách nhất định,
vì vậy mặt trời không cô độc, và luôn luôn tỏa sáng.
Khi vẽ tiếp bức tranh cậu để lại,
tớ đã nhớ lại hết những lời đó.
Phòng trưng bày Raemi triển lãm nghệ sĩ mới
Chào cô.
Chào cô.
Cảm ơn vì cô đã tới.
Tôi mới là người phải cảm ơn vì lời mời tham dự triển lãm.
Ha-eun đã gửi lại thư và từ chối lời đề nghị của chúng tôi.
Nhưng cô ấy hứa, sẽ cho chúng tôi xem bức tranh mới nhất của cô ấy.
Thế tốt quá.
Con gái cô đây à?
Giống mẹ như đúc.
- Con chào cô. - Chào bé cưng.
Tớ muốn vẽ khuôn mặt cậu ngay bây giờ.
Một bức tranh không thể được vẽ mà không có tình yêu.
Bối cảnh mùa hè tươi đẹp của bộ phim Tri Kỷ
được tạo nên để tưởng nhớ giám đốc kỹ thuật Oh Heung Seok.
Phụ đề Tiếng Việt được thực hiện bởi: \Nelizabetholsen#0263 - miya#2791 - MCU.Disney+Vietnam.2.0\N fb.com/groups/mcudisvn - t.me/hoiMgiautenDrive
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.