All language subtitles for The.Girl.Next.Door.20071

af Afrikaans
ak Akan
sq Albanian
am Amharic
ar Arabic
hy Armenian
az Azerbaijani
eu Basque
be Belarusian
bem Bemba
bn Bengali
bh Bihari
bs Bosnian
br Breton
bg Bulgarian
km Cambodian
ca Catalan
ceb Cebuano
chr Cherokee
ny Chichewa
zh-CN Chinese (Simplified)
zh-TW Chinese (Traditional)
co Corsican
hr Croatian
cs Czech
da Danish
nl Dutch
en English
eo Esperanto
et Estonian
ee Ewe
fo Faroese
tl Filipino
fi Finnish
fr French
fy Frisian
gaa Ga
gl Galician
ka Georgian
de German
el Greek
gn Guarani
gu Gujarati
ht Haitian Creole
ha Hausa
haw Hawaiian
iw Hebrew
hi Hindi
hmn Hmong
hu Hungarian
is Icelandic
ig Igbo
id Indonesian
ia Interlingua
ga Irish
it Italian
ja Japanese
jw Javanese
kn Kannada
kk Kazakh
rw Kinyarwanda
rn Kirundi
kg Kongo
ko Korean
kri Krio (Sierra Leone)
ku Kurdish
ckb Kurdish (Soranî)
ky Kyrgyz
lo Laothian
la Latin
lv Latvian
ln Lingala
lt Lithuanian
loz Lozi
lg Luganda
ach Luo
lb Luxembourgish
mk Macedonian
mg Malagasy
ms Malay
ml Malayalam
mt Maltese
mi Maori
mr Marathi
mfe Mauritian Creole
mo Moldavian
mn Mongolian
my Myanmar (Burmese)
sr-ME Montenegrin
ne Nepali
pcm Nigerian Pidgin
nso Northern Sotho
no Norwegian
nn Norwegian (Nynorsk)
oc Occitan
or Oriya
om Oromo
ps Pashto
fa Persian
pl Polish
pt-BR Portuguese (Brazil)
pt Portuguese (Portugal)
pa Punjabi
qu Quechua
ro Romanian
rm Romansh
nyn Runyakitara
ru Russian
sm Samoan
gd Scots Gaelic
sr Serbian
sh Serbo-Croatian
st Sesotho
tn Setswana
crs Seychellois Creole
sn Shona
sd Sindhi
si Sinhalese
sk Slovak
sl Slovenian
so Somali
es Spanish Download
es-419 Spanish (Latin American)
su Sundanese
sw Swahili
sv Swedish
tg Tajik
ta Tamil
tt Tatar
te Telugu
th Thai
ti Tigrinya
to Tonga
lua Tshiluba
tum Tumbuka
tr Turkish
tk Turkmen
tw Twi
ug Uighur
uk Ukrainian
ur Urdu
uz Uzbek
vi Vietnamese
cy Welsh
wo Wolof
xh Xhosa
yi Yiddish
yo Yoruba
zu Zulu

Original subtitles

Chào David, Charlie Franklin gọi chúc mừng sinh nhật đây.

Xin lỗi, tôi không lấy được mấy tấm vé đó.

Tôi biết anh trông cậy ở tôi, nhưng anh vợ tôi còn ở thị trấn.

Tuần sau tôi sẽ gọi lại, có lẽ ta sẽ đi cùng nhau.

Sinh nhật vui vẻ. Bảo trọng nhé.

Nếu muốn liên lạc với tôi, anh cứ...

Ai đó gọi xe cấp cứu đi!

Bạn có biết đau đớn là gì không?

Hãy hỏi cô vợ thứ hai của tôi.

Năm 19 tuổi, cô ấy bị kẹt giữa trận ẩu đả của lũ mèo.

Một con nhảy xổ vào, trèo lên người cô ấy như trèo cây.

Cào rách đùi, cổ, bụng cô ấy, đến giờ vẫn còn sẹo.

Khâu 30 mũi, sốt li bì mấy hôm liền.

Cô vợ thứ hai của tôi bảo ...đó là đau đớn.

Đúng là cô ta chẳng biết gì cả.

Nếu hôm nay tôi đứng trước mũi chiếc xe ấy, có lẽ tôi đã...

thế chỗ cho người đàn ông kia.

Có lẽ trong khoảnh khắc, nỗi đau của ông ta làm tôi chết lặng.

Thời kì bước sang tuổi 50.

Khoảng thời gian bộc lộ những ức chế kì lạ ...về những bí mật.

Thời kì mà ngay cả một tên tội phạm cũng để lộ vẻ ngây thơ hiếm có.

Nhớ lại những gì đã xảy ra.

Nhớ lại những gì ta đã làm.

Giờ tôi đang ở bên phần xấu xa ở tuổi 50.

Công việc $300,000 mỗi năm ở phố Wall...

hai đời vợ, không con cái...

một căn nhà ở Rye, một văn phòng ở thành phố

Cô vợ hiện tại không biết gì về những năm trước đó.

Tôi cũng không rõ có nên cho cô ấy biết không.

Tại sao nên thế nhỉ?

Cuộc đời tôi không có gì đúng đắn, kể từ mùa hè năm 1958.

Khi Ruth, Donnie, Willie, cả bọn chúng tôi gặp Meg Loughlin...

và cô em gái Susan.

Cậu tìm gì thế?

- Tôm đồng. - Tớ xem nhé?

- Tớ là Meg. - Tớ là David.

Chúng đẹp thật đấy.

Tớ chỉ bắt lên xem, rồi lại thả ra.

Chúng có cắn không?

Những con lớn thì có, còn mấy con nhỏ thì toàn bỏ chạy.

Cậu chưa từng thấy tôm đồng à?

Ở New York làm gì có. Chỉ có lũ tôm hùm. Chúng cắn đấy.

Cậu có nuôi con nào không?

Không. Chúng là đồ ăn mà, ngốc!

Người ta cũng ăn tôm đồng vậy.

Ở những nơi như Louisiana và Florida.

Nhìn đâu có gì nhiều để ăn.

Thử bắt mấy con lớn xem.

- Tớ thử nhé? - Ừ.

Gì thế?

Gia đình tớ từng gặp tai nạn.

Còn nhiều chứ... mấy vết sẹo ấy?

Ít thôi, cái đó là tệ nhất.

Tớ xem được chứ?

- Bắt được rồi! Bắt được rồi! -Con to đấy.

Mới lần đầu nhá...

Khá lắm. Đôi khi chúng giết cả đồng loại đấy, cậu biết chứ?

- Cậu sẽ thả chúng ra nhỉ? - Ừ, lúc nào chả vậy.

Tớ phải về rồi.

Nhưng tớ cũng muốn đi dạo quanh đây.

Bọn tớ chưa từng có khu rừng nào.

Cám ơn, David, vui thật đó.

Này, cậu về đâu?

Bọn tớ ở với họ hàng, nhà Chandler.

- Nhà Chandler? Bọn mình là hàng xóm đấy. - Hẹn gặp lại, David.

Còn ở với chị anh thêm ngày nào thì em thề... em sẽ phát điên mất.

David, ra giúp bố nào?

- Chào Woofer. - Chào Dave.

- Cái gì trong lon thế? - Giun đất.

- Donnie có đây không? - Có.

Bệnh quá, Woofer. Bệnh thật đó.

Còn có lũ kiến đen nữa.

Tớ bắt chúng bỏ chung vào đấy để xem sao.

Muốn cá xem ai thắng không?

Lũ kiến lửa sẽ thắng. Chúng luôn chiến thắng.

Gặp sau nhé.

Ra đây xem nào.

Ê này, là tớ đây.

Các cậu có đó không?

Bị nhé!!

- Không vui gì cả! - Nhìn mặt cậu vui mà!

Này, giúp tớ với nào.

Đua lên lầu nào.

- Đồ khùng! - Đồ ngốc!

- Cậu gặp cô ấy rồi chứ? - Ai?

Ồ, em họ cậu. Ừ, ở gần bãi đá.

Cô ấy mới thử bắt tôm đồng.

Ừ, cô ấy giỏi mấy thứ ấy lắm.

- Cũng dễ thương nhỉ? - Gì, em họ cậu đó?

Em họ xa. Mẹ tớ bảo khác nhau đấy.

- Còn em gái cô ấy? - Susan? Chả ra gì cả.

Vụ tai nạn làm cô ấy tệ lắm.

Cô ấy phải đi với mấy thứ, gọi là gì ấy nhỉ..

Thứ mà mấy đứa bị liệt dùng ấy.

- Là nạng. - Ừ.

Bố mẹ họ mất cả rồi.

Mẹ tớ bảo chắc họ đã chết ngay tức khắc.

Họ còn không biết đã bị cái gì đâm trúng.

Sự thật là một chiếc Chrysler đã đâm họ.

Thế là nhà tớ có thêm bọn họ.

Mẹ tớ bảo Meg rất may mắn. Meg đã thoát ra rất dễ.

Hai đứa bây làm gì ở đây?

Đi chơi lễ hội. Họ phát tờ rơi sáng nay.

Tới xem họ có trò gì vui không.

Lại là mùa hè lễ hội của đám nhóc. Vớ va vớ vẩn!

Nhìn kìa, là tên ngốc và David.

Im đi, không thì biết tay anh.

Bố muốn biết anh đang đi đâu. Anh bị cấm túc mà.

Bảo bố đừng nằm mơ nữa.

Giờ thì anh tiêu chắc. Em sẽ mách bố.

Mách đi, rồi anh sẽ kể việc em và Cheryl đã làm với cái gối đêm kia.

- Này các cậu. - Chào Willie.

- Đi nha sĩ vui chứ? - Im đi ngốc.

Mẹ giận rồi. Thằng Woofer phá banh khu vườn, mày sẽ phải trông nó đấy.

Đủ rồi mấy nhóc. Đến giờ hành động rồi.

Đang hè mà. Sao không chơi gì đó đi?

- Chắc ăn nó không nhìn thấy gì chứ? - Làm quái gì nhìn được.

Chuẩn bị chạy đi. Cái cây lớn là khu an toàn.

- Eddie, thôi đi! Em biết là anh mà. - Im đi!

Chết rồi!

Ê ngựa nâu!

Bắt được rồi!

- Giờ sao? - Giờ... cậu ấy phải thú nhận.

- Chỉ Lila chơi thôi. Còn lại ngồi xem. - Tớ trước.

Hãy nói thật nhé.

- Cậu hôn con trai chưa? - Chưa. Nhưng cậu thì rồi đấy.

Nói xem sao cậu và Cheryl tự chơi với nhau được.

- Không có. - Nói dối.

Em từng "thổi kèn" chưa?

"Thổi" cực kì lâu và say mê ấy?

Không! Thôi đi! Em sẽ mách bố.

Cái gì vậy?

Nói xem bọn em đã làm gì với mấy cái gối đó.

- Chào Meg. - Chào David.

Nó đẹp nhỉ.

Rất đẹp.

Muốn lên thử không?

Nếu cậu muốn thế.

Nếu cậu sợ quá thì thôi.

Đi chứ!

Nhanh nào.

Cứ như tớ có thể bay ra và nhìn cả thế giới từ đây.

Bố mẹ tớ...

Tớ biết họ luôn muốn dẫn bọn tớ tới chơi ở Playland hay Atlantic.

Không còn cơ hội nữa rồi nhỉ.

Tớ có nghe chuyện đã xảy ra.

Tớ rất tiếc.

David, việc này... thật tuyệt vời.

Đi chơi với cậu thật vui.

Thật sao?

Ừ.

Tớ còn hai vé nữa, nếu cậu muốn đi thêm.

Ồ, tớ thích lắm!

Nhưng tớ phải về sớm, cô Ruth bảo thế.

Đôi lúc cô ấy thật buồn cười.

Ừ, cô Ruth rất tuyệt, cứ như một người trong nhóm vậy.

Thứ đã biến mất ở lễ hội đó, là một vũ nữ múa bụng lỗi thời.

Vũ nữ múa bụng là gì hả mẹ?

Vũ nữ. Con biết mà, vũ nữ là...

Những cô gái nhảy đầm ấy, Ralphie.

Thứ đó... và buỗi diễn quái dị.

Khi tầm tuổi mấy đứa, cô được xem cả hai đấy.

- Cô đã thấy một người có 3 cánh tay. - Làm gì có.

Đừng có cãi mẹ! Thật đấy!

Cô đã thấy một người có ba cánh tay.

Một cánh tay, chỉ là một mẩu nhỏ xíu, mọc ra từ đây này.

Còn gì nữa? Cô còn thấy gì nữa?

Những thứ trong chai.

Những đứa trẻ chết trong bụng mẹ.

Những thứ bị teo nhỏ. Mèo, dê, đủ các thể loại.

Lễ hội cũng khá thú vị khi cô còn trẻ.

Mẹ kể về cô vũ nữ ấy đi.

Đúng! Cháu vẫn chưa hiểu. Thế nghĩa là sao ạ?

Cô nói rồi. Là những cô gái nhảy đầm!

Một số cô hở một nửa. Váy kéo lên tận đây...

và mấy cái áo ngực nhỏ xíu.

Có thể gắn một hạt ngọc ở bụng. Vẽ một vòng tròn đỏ đậm

ngay đây và đây.

Mấy đứa nghĩ sao nào?

Thế thì làm sao được mấy quỹ từ thiện tài trợ nhỉ. Không phải mấy ông lớn đó.

Nhưng đúng là họ có thích.

Họ thích mê ấy chứ!

Nhưng tất cả đều đã có vợ cả rồi.

Uống hết bia đi mấy đứa.

Tới giờ đi chơi lễ hội rồi.

Đừng bỏ lỡ đêm cuối cùng chứ.

Meg! Cô sẽ dẫn mấy cậu trai đây đi chơi lễ.

Cháu ở nhà trông em gái nhé.

Nhớ tránh xa tủ lạnh.

Không thể để cháu béo lên được.

Nhất là nếu cháu muốn làm vũ nữ múa bụng.

Ừ, tớ có nghe qua.

Có lẽ đã đọc trên Playboy.

Cậu mà xem trên Playboy thì tớ đã "chơi" Debra Padgett rồi.

Ông già tớ mua nó mỗi tháng đấy.

- Các cậu xem Jane Mansfield chưa? - Ừ, tớ xem rồi.

- Bộ ngực lớn nhất tớ từng thấy. - Lớn hơn cả Carol Baker?

- Lớn hơn cả June Wilkinson? - Hơn cả ngực của Willie.

Donnie đâu?

Mẹ bảo nó phải ăn xong mới được ra.

Các cậu từng thấy một người phụ nữ chưa?

- Phụ nữ thật sự ấy. - Meg có tính không?

Không.

Thấy được gì không?

Thấy được khỉ gì.

Khoan, khoan đã. Khoan.

Chết tiệt!

Tệ thật! Quá tệ!

Có lẽ ta nên rủ cô ấy chơi cùng.

Mấy con bọ chết tiệt!

Là lũ ngài.

Cô sẽ xử cái này.

Mấy đứa xem rồi giúp cô xử đống còn lại nhé?

Chết tiệt!

Nhìn tởm thật đấy chứ!

Được rồi, mấy đứa cầm lấy.

Nhớ là... cô muốn cái sân sạch sẽ.

Khỏi đi vào rừng. Rừng tự nó lo được.

Cháu không muốn.

Sao cơ?!

Cháu sợ mấy con bọ sao cưng?

- Không, chỉ là cháu... - Bực thật đấy!

Mấy đứa hãy xem đây là bài học về sự nữ tính.

Meg rất yếu đuối.

Các cháu hiểu con gái hay yếu đuối thế nào nhỉ?

Meg đây là một quý cô. Chính là nhờ vậy đấy.

Vậy thì nhân danh Chúa, cháu nghĩ sao về cô hả?

- Cháu nghĩ cô không phải là quý cô? - Không, cháu chỉ cho là...

Cháu gan lắm mới nói không với cô.

Vì cô không cần cái kiểu bóng gió ấy từ một đứa...

còn không thể tự lau sạch mặt mình.

Giờ lo xuống lầu phụ em cháu lau dọn nhà đi.

Khi nào xong, cô sẽ giao việc khác.

Cứ để việc này cho các chàng trai.

Đúng chứ, mấy đứa.

Cho cháu một phần bánh kẹp phô mai và một li đá chanh.

- Chào David? - Chào Meg, sao rồi?

Cho tớ mượn tiền với? Tớ đói lắm, 2 ngày chưa ăn gì.

Bác làm thêm phần nữa nhé?

Sao cậu không ăn gì?

Tớ không thể.

- Tại sao? - Tớ đâu định thế.

- Tớ không hiểu. - Cô Ruth nói tớ béo.

- Cô ấy đùa thôi. - Không, David, không hiểu à, cô Ruth ghét tớ.

Ai cũng thế cả.

Bữa nọ cô Ruth cũng tức giận. Không hiểu vì sao nữa.

Chắc tâm trạng không tốt thôi.

Có lẽ cô ấy không quen có con gái bên cạnh.

Không phải chỉ mỗi lần đó.

Lúc nào cũng thế cả.

Không có việc gì tớ làm là đúng cả.

Đi ngủ mà cả đêm tớ cứ nghĩ mãi.

Trước khi tới đây, tớ hay vẽ lắm.

Tớ hay dùng màu nước.

Không chắc tớ vẽ giỏi không, nhưng...

mẹ tớ từng thích lắm.

Tớ đã cố, nhưng không thể vẽ được nữa.

Vì tớ biết Ruth sẽ làm gì, cô ấy sẽ nói gì.

Cô ấy chỉ nhìn tớ...

bảo là tớ ngu ngốc và phí phạm thời gian.

Nghe không giống cô Ruth mà tớ biết.

Coi nào, sao cậu không thử?

Sao không vẽ cô Ruth ấy?

Chắc chắn cô ấy sẽ thích.

Không, thật sự không thể đâu.

Vậy còn tớ thì sao?

- Cậu thích một bức à? - Ừ, thích, rất thích đấy.

Được rồi, David.

- Cám ơn David, vì mọi thứ. - Không có chi.

Không đùa đâu nhá! Mày phải giữ nó lại!

- Cứng rắn lên đi. - Vâng, cô Chandler.

Cô Ruth!

Chúa ơi, thế mà cũng làm không nổi à?

Quá vô dụng!

Bàn ăn đã dọn xong rồi!

Đưa mẹ cái đó. Nó sẽ đầu độc con đấy.

- Xin chào. - Chào cô Moran. Cháu là Meg.

Thật vui vì cuối cùng cũng gặp được cháu.

- Cháu vào nhà ăn gì đó nhé? - Không được ạ, cháu...

Cháu chỉ ghé qua đưa cái này cho David.

- Cám ơn Meg. - Thật sự cũng hơi ngớ ngẩn.

Nếu không thích thì cậu cứ quăng đi.

Có chuyện gì thế này?

Đẹp quá đi chứ!

Cô bé đặc biệt chứ nhỉ?

Cô Chandler hẳn là thích cô bé ấy lắm.

- Hẳn anh là David. - Ừ, chào Susan.

Meg nói anh rất tốt.

- Cậu có gì đấy? - Chỉ là mấy cái đĩa Perry Como cậu muốn ấy.

- Cháu có cái này cho cô. - Ralphie, vặn tivi nhỏ lại.

- Gì vậy, David? - Một món quà.

Từ Meg.

Bạn ấy đã vẽ cho cô.

Meg, đẹp quá!

Đừng có lừa cô!

- Con bé vẽ cái này cho cháu, Davy. - Không đâu ạ.

Nhìn xem.

Là một cậu bé bên cạnh dòng suối. Dĩ nhiên là cho cháu rồi.

- Cầm lấy. Cô không muốn nó. - Thật sự dành cho cô mà, Ruth.

- Bạn ấy chỉ muốn... - David, đừng.

Các cháu học hỏi đây.

Nghe kĩ nhé. Quan trọng đấy!

Chỉ cần đối tốt với người phụ nữ

là cô ấy sẽ trao mọi thứ hay ho cho cháu.

Ví như Davy đây,

cậu ấy tốt với Meggy và nhận được một bức vẽ.

Chỉ có thế thôi, nhỉ David?

- Cháu chỉ nhận có thế thôi nhỉ? - Thôi nào Ruth.

Các cháu còn nhỏ xíu, nhưng thời này ai mà biết được.

Con gái thời này dễ dãi lắm. Đó là vấn đề đấy.

Hứa hẹn chút gì đó, rồi cậu sẽ có tất cả như ý.

Tin cô đi, cô hiểu quá mà!

Nhìn bố cháu xem, Davy.

Ông ta qua lại với nửa số đàn bà khu này.

Ai cũng biết hết. Cả mẹ cháu nữa.

Đừng xấu hổ.

Ít nhất ông ta cũng chăm chỉ, đảm bảo ngôi nhà tử tế cho gia đình.

Willie Sr đã sắp có công ty riêng khi bọn cô kết hôn.

Bọn cô sẽ giàu hơn cả đám họ hàng ở Haddenfield.

Rất giàu có đấy, nói các cháu biết.

Giờ nhìn xem cô có gì nào.

Và tên khốn Ai-len đó đã biến đâu mất.

Nói cho nghe, con gái rất ngốc.

Con gái rất dễ dãi.

Lũ hư hỏng.

Hoàn toàn chính xác đấy.

Giờ cháu cầm lại bức vẽ đi...

Cô biết cháu vẽ nó cho Davy.

Đừng cố nói điều gì khác.

Việc cô muốn biết là, Meggie...

Cháu sẽ thu lại được gì?

Tất cả đều biết Davy đây rất tử tế, nhưng...

cậu ta không thể cho cháu thứ gì cả.

Nên cô mong bức vẽ này là thứ duy nhất cháu cho cậu ta.

Thứ bọn con trai muốn ở dưới kia. Chứ không phải bức vẽ của cháu.

Cứ cho đi thứ chúng muốn, thì cháu sẽ thành một con điếm!

Biết con điếm là gì không?

Biết không, Susan? Dĩ nhiên không, cháu còn nhỏ quá.

Cô sẽ nói điếm nghĩa là gì.

Điếm là một ả dang rộng chân cho một tên đàn ông...

để hắn mò vào bên trong.

Thôi rúc rích đi, Ralphie.

Ả nào là điếm đều đáng bị trừng phạt.

Đảm bảo ai trong khu này cũng đồng ý với cô.

Cô chỉ cảnh cáo cháu thôi, cưng à.

Nếu cô thấy bất kì con điếm nào trong nhà này...

thì giơ mông ra để cô Auntie Ruth xử nhé!

Ai uống bia không?

Ôi cưng, bộ cô là em bé chắc?

Cháu hay vẽ cho mẹ cháu. Cháu đã rất cố gắng...

Tao cóc cần biết mày đã làm gì với mẹ mày. Tao nói mày là con điếm!

Rảnh hơi đi vẽ một thằng nhóc à?

- Bỏ cháu ra! - Mày sẽ phải trả giá! - Được, cứ việc!

Đừng quên em gái mày.

- Ngoan ngoãn đi. - Vâng, cháu hiểu quá rồi.

Hay nhỉ, cư xử thế đấy. Suốt ngày mơ hão đến một thằng nhóc.

Ngủ ngon vào. Dễ thương thật đấy!

Dừng! Dừng! Dừng!

Này, David, đến xem. Buồn cười quá!

- Để tôi yên! - Bắt nó!

Sao mày dám làm thế hả?!

- Cậu thấy cậu ấy làm gì mà. - Nó có làm gì đâu.

- Mày đã cào mặt nó. - Em sẽ mách mẹ.

Mặc kệ các cậu làm gì thì làm!

Chị mày là đồ khốn!

Ai nói xem đang có chuyện gì đây?

- Meg đánh Woofer. - Con bé tát ngay mặt nó.

Chắc có ai chọc nó rồi.

Bọn cháu chỉ cù nó. Nó đẩy ra và đánh vào mặt Woofers.

Cả cháu sao, Davy?

- Cháu cũng cù Meg à? - Không, cháu vừa tới đây.

Cô đâu có buộc tội cháu. Cô chỉ hỏi đơn giản thôi mà.

- Giờ nó đâu rồi? - Không biết. Nó bỏ chạy rồi.

Susan, cháu có thấy chuyện đã xảy ra chứ?

Cháu có cố cản chị ấy đánh Ralphie?

- Cháu không thể. - Cháu phải cố đi chứ.

Meg dù sao cũng là chị cháu mà.

Cháu có biết ý nghĩa của việc...

hùa theo ai đó không?

Nghĩa là cháu cũng có tội.

Dù có lẽ cháu không làm gì hết...

Nó làm cháu giống một kẻ a dua. Cháu hiểu cô đang nói gì chứ?

Để cô nói cho rõ nhé.

Cháu yêu chị cháu, nhỉ?

Vì yêu chị, cháu sẽ bỏ qua những việc như thế, nhỉ?

Chị ấy không cố ý. Chị ấy chỉ cáu thôi.

Dĩ nhiên rồi. Nhưng cháu sẽ bỏ qua, nhỉ?

Như thế là hoàn toàn sai rồi, cưng.

Thế nghĩa là cháu là tòng phạm với chị ấy.

Chuyện chị ấy làm là sai. Thế là không phải phép.

Cháu bỏ qua cho chị ấy, vì cháu yêu chị, vậy là cũng sai nốt!

Cô muốn cháu nằm sấp xuống giường.

Kéo váy lên và tuột quần lót xuống.

Lại đây ngay.

Ồ, đừng bắt cô Ruth ra tay chứ.

Không nghe lời. Lại thêm chuyện!

Cô sẽ thêm 5 roi vì tội cứng đầu.

Và 10 roi cho Meg.

Thêm 5 roi nữa cho tội cãi lời. Tổng cộng 20 roi.

Mấy cậu trai ở lại đi.

Con gái khóc suốt ấy mà.

Chả thể làm gì được.

Vì tốt cho nó thôi. Việc các cháu ở lại cũng thế đấy.

Đừng đụng vào em cháu!

Thật không vui vẻ gì khi đứa em quý giá bị đánh nhỉ.

Đúng chứ, Meggie?

Cháu hãy kiếm người nào cùng cỡ mình ấy.

- Bỏ tôi ra ngay! - Đau thật nhỉ, cưng.

Dừng lại! Dừng lại đi mà!

Vẫn còn nợ 2 roi đấy.

Giờ thì đưa cô cái nhẫn.

- Của mẹ cháu mà! - Mẹ cháu chết rồi.

Cháu đang sống ở nhà của cô, và cô là người ra lệnh.

Nào, đưa cô cái nhẫn ngay!

Cháu phải đi đây!

Đây là chuyện tranh cãi nội bộ. Chỉ giữa bọn cô thôi.

Cháu thấy gì cũng được...

nhưng không liên quan đến ai, đây là chuyện riêng nhà cô.

Hiểu chưa?

- Chào các cháu, lấy mùi gì nào? - Cho cháu que đỏ.

- Còn cháu lấy bò nâu. - Cám ơn nhé.

- Pháo bông bắn lúc mấy giờ? - Chắc khoảng 8h30.

Ngồi xuống cùng bọn cô nào.

Donnie, lấy thêm bia đi.

Mày dẫn cảnh sát tới bắt mẹ tao.

Ngồi xuống đi, Willie.

Mẹ nói, ngồi xuống!

Cô chỉ muốn biết cháu nghĩ gì vậy, Meggie.

Cái đầu cháu bị sao à?

Cháu thật nghĩ ông ta sẽ đưa cháu đi sao?

Cháu và Susan.

Đi khỏi đây à?

Cô nói cho nghe, không đời nào đâu!

Hắn sẽ không đưa các cháu đi đâu hết, vì hắn chả quan tâm.

Còn gì nữa?

Cháu còn nghĩ gì nữa không?

Cháu nghĩ là cô sợ ông ta?

Vấn đề là...

Giờ ta làm gì đây?

Ông ta, hay bất kì thằng đàn ông nào khác, ta đều không sợ.

Nếu cháu chưa biết điều đó, thì giờ hãy thông cho lẹ đi.

Nhưng cô không thể cứ để cháu bám theo lũ cớm suốt ngày, đúng chứ?

Vậy câu hỏi là...

Giờ sao?

Cô sẽ gửi cháu đi, nếu có nơi nào nhận.

Còn hơn để một con điếm chạy quanh huỷ hoại thanh danh của cô.

Chúa biết là họ không trả đủ để cô dạy dỗ cháu tử tế.

Chắc cô phải suy nghĩ lại rồi.

Về phòng đi.

Tấ cả các con nữa.

Cả cháu nữa, Davy.

Xin lỗi, nhưng cô có việc phải suy nghĩ.

- Muốn đem theo bia hay gì không? - Khỏi, cám ơn.

Đừng bảo với bố ai cho cháu nhé.

- Cám ơn, Ruth. - Cô Ruth.

- Cậu nghĩ sao về việc đó? - Việc gì?

Bắt Meg cùng chơi ấy?

Giờ đã có trò vui rồi.

Không, mẹ không nghĩ vậy, David.

Con đã ngủ ở đó suốt mà.

Giờ thì không được.

- Là vì Meg và Susan? - Đúng thế.

Có gì ghê gớm đâu. Vẫn vậy mà mẹ.

Không, không như trước nữa, con biết rõ tại sao mà.

- Không, con không biết. - Chuyện gì mà ghê gớm?

- Nó muốn ngủ qua đêm ở đó nữa. - Nhà kế bên à?

Vậy... cứ cho nó đi.

Không chỉ vì mấy hoạt động gần đây...

mà còn vì có hai cô bé ở nhà Chandler.

- Đừng dễ dãi quá, Robert. - Dễ dãi gì chứ.

Còn cà phê không?

- Cám ơn bố. - Không có chi.

Giờ có mặt đầy đủ rồi.

Trò chơi là cô ấy phải kể.

- Kể gì? - Điều gì đó bí mật.

Nghe vui đấy. Nhưng bịt mồm thế sao nói?

Không cần nó phải nói ngay đâu mẹ.

- Cháu muốn nói à, Meggie? - Không, nó chưa sẵn sàng.

Giờ sao nào?

Giờ ta sẽ lấy đi một quyển sách.

Thú nhận đi.

Lấy quyển khác nữa.

- Xem nó chịu được bao lâu. - Một lát sẽ đau lắm đấy.

Vẫn còn dễ quá.

Không cho nó cơ hội thú nhận sao? Trò chơi không phải thế à?

Không, còn quá sớm. Lấy quyển nữa đi, Willie.

- Cởi đồ nó đi. - Ừ, cởi đồ nó đi.

- Im đi! - Tớ thấy không hay đâu...

Chúng ta được phép mà.

Tớ nói, lột đồ nó đi.

Trò chơi là vậy mà, nhỉ?

- Ai xung phong? - Để tớ.

Mẹ có phản đối gì không? Con sẽ không lo phần quần.

Không, mẹ không quan tâm.

Tao sẽ không làm đau mày.

Nhưng nếu mày giở trò...

tao sẽ buộc phải ra tay.

Đừng có ngu ngốc nhé.

Làm ơn đi.

Giờ đừng đá.

Sẵn sàng thú nhận chưa, Meggie?

Không, để con làm nốt.

Rồi có lẽ sẽ cho nó thú nhận.

Giờ thì thú nhận đi.

Lấy dây đi.

Làm ơn...tay tôi? Đau quá.

- Không, chỉ thế thôi. - Mau thú nhận đi!

Nói xem mày tự sướng thế nào.

Mày thọc ngón tay vào, đúng chứ?

- Ừ, kể về bệnh giang mai đi. - Bệnh lậu nữa.

David?

- Có David ở đây không? - Ừ, có nó đây.

- Susan đâu? - Nó cũng ở đây.

Ai quan tâm Susan, lời thú nhận đâu?

Không có lời thú nhận nào hết!

Làm ơn thả tôi ra!

Đừng đụng vào nó.

Mẹ không muốn các con đụng vào nó.

Con bé này không sạch sẽ đâu.

Tránh xa nó ra. Nghe chưa?

Nhưng trước hết, phải bịt mồm nó lại.

Dơ thật đó!

Không, đâu có dơ lắm.

Không thể để nó la hét suốt đêm. Đặt lại đi.

Mày hãy nghĩ về điều này nhé.

Thật ra là đến hai điều.

Thứ nhất,

có thể em gái mày đã bị trói thế cho mày.

Và thứ hai.

Tao biết mày có làm vài việc xấu xa. Và tao rất thích nghe về chúng.

Có lẽ màn thú nhận này không chỉ là trò chơi trẻ con nhỉ.

tao có thể nghe nó từ mày...

hoặc là từ đứa kia.

Hãy nghĩ kĩ đi nhé.

Không biết thế nào nhỉ.

Đứng dưới kia với hai tay bị trói qua đầu như thế.

Chắc đau đấy.

Rất rất đau.

Các cậu nhìn thấy cô ấy chứ?

Ý tớ là thân hình cô ta.

- Ở dưới ấy. - Tớ chưa từng thấy thứ gì như thế!

Sao mình không đi kiểm tra?

- Nghía thêm lần nữa?. - Điên à? Mẹ sẽ nghe thấy đó.

- Thì đi nhẹ thôi. - Giỡn chắc?

Chỉ cần đánh rắm thôi thì mẹ cũng nghe thấy rồi.

Im đi.

Chắc cô ta khát lắm.

Đồ ngu! Nếu cho nó uống nước thì phải tháo bịt mồm ra.

Thì sao? Cô ta không làm ồn đâu.

Cô sẽ không làm ồn chứ, Meg?

Nếu dám thế, mẹ sẽ thức dậy đấy.

Nó mà làm ồn thì nó cũng tiêu. Nó không ngu đâu.

Tay và vai tôi... đau quá...

- Có thể ta... - Chút thôi.

- Với 1 điều kiện. - Sao cũng được.

Cô phải hứa không đánh lại và không nói với ai.

Không bao giờ.

- Nói cái gì? - Cô biết mà.

Bọn này không muốn hại cô, chỉ muốn chạm vào cô thôi.

Không, đừng hòng làm thế! Tất cả các người!

- Cứ làm thôi. Ai cản được? - Tôi đây.

Vậy à? Sao đây?

Bọn mày mà chạm vào tao, chỉ một lần thôi, chỉ một đứa thôi...

thì tao sẽ không nói... tao sẽ hét!

Được thôi, vậy...

Bọn này sẽ kéo dây

và lại khoá mồm mày nữa.

Là thế đấy!

Được rồi.

Cứ bịt mồm tôi đi.

Làm đi, rồi cút xéo khỏi đây!

Dĩ nhiên

Mở ra.

Thoả thuận vẫn còn đấy.

Mày đã được uống nước.

Nhưng bọn tao chưa từng ở đây. Hiểu chưa?

Tốt!

Thôi nào, hãy nới bớt dây. Ruth không biết đâu.

Nhìn cô ấy xem. Còn lâu lắm trời mới sáng mà.

Hẹn gặp lại.

Mời vào.

Ăn bánh mì đi cưng.

- Nào cháu yêu, ăn đi. - Không được, miệng tôi khô quá.

Cô sẽ không phí phạm thức ăn, Meg.

Cô làm bánh mì này cho cháu.

Cháu muốn cô làm sao đây? Bỏ nó đi à?

Cứ để đó đi. Cháu sẽ ăn sau.

Lũ bọ sẽ đến đấy.

Lũ gián và kiến.

Cô không muốn chúng ở trong nhà.

Giờ thì ăn đi. Khi nó còn nóng.

Cháu sẽ ăn ngay, cháu hứa, chỉ là... Giờ thật khó cho cháu...

Cháu sẽ uống trà. Được chứ?

Không ai nói nó dễ dàng cả.

Cháu là phụ nữ, Meg, điều đó thật khó. Không dễ gì.

Ăn đi!

Chết tiệt, mày làm vỡ tách của tao rồi!

Mày nghĩ trà rẻ lắm chắc?

Tôi không nghĩ thế. Nhỉ, Ruth?

Giờ sao đây?

Ai sẽ dọn dẹp đống lộn xộn này?

Để cháu. Cháu xin lỗi.

Susan...Suzy, lại đây.

Các cháu trông chừng Meg, kẻo nó lại làm chuyện rồ dại.

Được rồi, cháu đứng đây.

Đây là cách chúng ta lau sàn.

Bằng cách lau lớp đá phiến.

Chúng ta sẽ đặt ra luật mới.

Mày cãi lời...

mày to tiếng, mày hỗn láo, đại loại như thế, tiểu thư à...

thì nó sẽ phải trả giá.

Cứ thử như thế xem.

Cháu nghĩ thế công bằng chứ, Suzie?

Cháu nghĩ mình có nên trả giá vì việc bà chị vô dụng cùa mình làm không?

- Không ạ. - Dĩ nhiên không.

Nhưng đâu ai bảo cuộc đời là công bằng.

Kéo váy nó lên và tụt quần nó cho mẹ.

Này, đi đâu đó?

Giúp bố tớ vài việc.

- Sắp có trò vui ở tháp nước. Tham gia chứ? - Không.

Bố từng thấy con trai đánh con gái chưa?

Ừ, chắc rồi. Lũ say xỉn hay bọn trẻ con.

Bố thấy thế có ổn không?

- Ý con là có quá đáng không? - Vâng.

Cái đó khó nói lắm.

Phụ nữ có đôi lúc la mắng con.

Nhưng phải chấp nhận sự thật rằng cô ta vẫn là phái yếu.

Nên làm thế sẽ giống ăn hiếp.

Nhưng dù vậy...

bố từng thấy vài cô đáng bị như vậy.

Con mà làm ở quán rượu thì sẽ thấy ngay.

Phụ nữ hay bị say. Cô ta bắt đầu sỉ vả, la lối.

Cô ta chỉ trích gã đi cùng. Anh ta sẽ làm gì?

Ngồi yên đó sao?

Anh ta đánh một cú ngay.

- Nhưng bố vừa bảo... - Đó là một minh chứng ngoại lệ.

Con không bao giờ nên đánh một phụ nữ.

Và bố không muốn bắt gặp con làm chuyện đó.

Đôi khi...

con không thể làm khác đi được.

Con bị ép đến mức đó. Hiểu chứ?

Thế nào cũng ổn thôi.

Bố khuyên nhé.

Hãy giữ mình, tập trung vào việc của bản thân. Đàn ông hay đàn bà cũng thế.

Đó là cách con tránh xa rắc rối.

Chào Susan.

Ruth có quanh đây không?

Cô ấy nghỉ trên lầu.

Tớ không thể ngăn họ lại.

- Cậu biết chứ? - Tớ biết.

Nếu có thể thì tớ đã làm.

- Mày nghĩ đủ chưa? - Vớ vẩn.

Im mồm đi! Đứng dậy!

Tới lượt mày trói nó lên.

Quên đồ gì à, Davy?

Con xin lỗi.

Con có chuyện muốn nói với mẹ.

Đừng cử động.

Chào buổi sáng, Davy.

- Muốn thì cứ lấy bia. - Có lẽ để sau.

- Chết tiệt. - Chết tiệt, Donnie.

Giờ ta phải đốt khử trùng.

Im đi.

Im đi, không tao làm nữa đó!

Ra trả lời đi. Cứ từ từ, bình tĩnh.

Mày nghe không đấy?

Tao bảo: Im đi, không tao làm nữa đó!

Lỡ như có ai đó, cô không nên để họ tiếp chứ?

Cô nghĩ có thể xử lí hết sao, Ruth?

Lỡ như lại là ông Jennings thì sao.

- Ai? - Lũ cớm, Ruth.

Cháu có thể...trông chừng cô ấy.

- Trông chừng nó? - Để đảm bảo cô ta không chuồn.

Cháu trông chừng nó. Ý hay đấy.

Có tiếng động nào dưới đây, cô hứa sẽ giết cả hai cưng đấy.

Không chỉ phạt đâu, mà là giết đấy! Chết!

Hiểu chưa, Davy? Rõ rồi chứ? Tốt.

Rất tốt.

Mẹ cháu đây.

Chào buổi chiều, bà Chandler.

Tôi đang đi tuần qua đây nên ghé thăm các cô bé.

Chà! Thật chu đáo. Chúng vẫn khoẻ.

Mời ông vào.

Giờ chúng đang ra ngoài mua sắm.

- Ông dùng cà phê chứ? - Khỏi, cám ơn, bà Chandler.

Đá chanh thì sao? Hôm nay nóng quá mà.

Không, cám ơn.

Tớ sẽ cứu cậu khỏi đây, Meg. Tớ có ít tiền.

Cậu sẽ ổn thôi.

Tớ ở đây để đảm bảo không có chuyện gì với Susan.

Rồi chúng ta có thể quay lại và đảm bảo cô bé cũng ổn.

Quay lại với các bác cảnh sát.

Cho họ xem cái này.

Đêm nay thôi. Tớ hứa.

Cậu nhóc này cứ bám lấy tôi.

Bà Chandler, tôi...

Mọi người gọi tôi là Ruth.

Tôi nhận được điện thoại từ bà Marino ở khu trên.

Có vẻ con trai lớn của bà ấy, Tony...

Ồ! Tony! Chúng tôi biết nó rất rõ. Một cậu bé dễ thương.

Tony nói với mẹ là thấy vài cậu bé trong khu này tụ họp đánh Meg.

Trẻ con mà, sếp Jennings, chúng hay nói quá. Bọn chúng chỉ chơi đùa với nhau.

Cậu bé nói chúng dùng cô bé như bao cát.

Các con có biết chuyện gì như thế không?

- Làm sao mày biết? - Biết gì?

- Mày kể với ông ta? - Kể? Kể gì? Cậu nói gì thế?

Đừng giỡn với tao, David.

Mẹ bảo mày đã nói có lẽ ông Jennings tới đây.

Vậy điều đó có nghĩa là sao?

- Tớ chỉ đoán thôi. - Đoán gì mà như thánh vậy.

- Này, tớ chỉ muốn bảo Ruth... - Bảo cái gì?

Vì Chúa, bảo cô ấy đi lên! Nhìn mẹ các cậu dưới này cứ như xác sống ấy.

Đúng là mẹ rất quái lạ.

Chắc vậy.

- Vậy còn Meg? - Vậy còn Meg?

Ít nhất cũng phải đắp gì đó lên vết bỏng để khỏi nhiễm trùng.

Chết tiệt.

Tao chưa chắc mình đã xong việc với cô ta!

Nhưng lại lần nữa...

có lẽ đã rồi.

Tao không biết nữa.

Thật không biết nữa.

Ralphie, vặn nhỏ tv đi.

Tớ đã để then cửa sau mở.

Họ sẽ nghĩ là họ quên khoá. Cho tớ khoảng nửa tiếng.

- Đây, giữ lấy. - David, David, không được, không được.

Nhỡ có gì không ổn.

Họ tóm được tớ.

Họ sẽ biết ngay ai đó đã ở đây.

Ta sẽ không có cơ hội khác nữa.

Cứ để nó cho tớ...

ở chỗ bãi đá lớn.

Cứ gọi tớ nếu có thể. Thật tình đó, cậu cứ gọi

- Tớ xin lỗi. - Không sao đâu.

Dù đó là việc cuối cùng, thì cũng được tính.

Vào đi. Đóng cửa lại.

Ở yên đó.

Cưng giỏi việc này đó chứ.

Có lẽ con đã mắc bệnh lậu, nhưng không sao đâu.

Giờ có thuốc chữa rồi.

- Cháu muốn mẹ! - Im mồm ngay!

Tới lượt ai nào? Eddie? Davy?

Để con.

Mẹ không biết nữa. Anh con mới xong lượt, làm vậy cứ như loạn luân ấy.

- Thôi mà mẹ. - Mẹ không nghĩ vậy.

Không phải con điếm đó không ổn, nhưng...

mẹ cảm thấy...

tốt hơn nhiều nếu đó là Eddie hay Davy.

Có lẽ không, sự nhạy cảm của con trai. Cô biết cô sẽ không đụng đến nó đâu.

Nhưng cô đâu phải đàn ông, nhỉ?

- Con chỉ muốn cắt cô ta. - Đúng! Con nữa.

Cắt cô ta?

- Sao không để Donnie chơi nó đã? - Im đi, mẹ đang nói với Ralphie.

Cắt cô ta ra sao hả cưng?

Cắt gì đó lên người, để ai cũng biết nó là điếm.

- Cắt cô ta đi mẹ. - Được thôi.

- Ruth! - Sao?

Cô đâu phải làm thế này.

Bọn trẻ nói có thể mà.

Vậy nên cứ thế mà làm.

Các cháu biết con nhỏ kia làm gì tối qua không?

Nó cố trốn khỏi đây.

Ai đó đã để cửa mở.

Có vẻ như là Donnie. Vì cậu ta là người đi ra cuối cùng.

Hơn nữa, cậu ta rất tử tế với nó.

- Sao con không thể? - Sao?

Chơi cô ta.

Vì mẹ bảo thế, chết tiệt! Loạn luân quá!

Con muốn dính chung với anh con sao? Con tởm quá đấy!

Y như ông bố chết tiệt. Đừng nói với mẹ nữa.

Ruth, cô không thể làm thế!

Không thể?

Không đúng rồi.

Đừng nói đúng sai với cô.

Đừng bao giờ nói thế.

Làm thôi nào.

Ta phải đốt nó trước.

Nếu không cô ta sẽ bị nhiễm trùng.

- Tôi muốn ra khỏi đây! - Mày không đi đâu hết!

Tôi không muốn thấy cảnh này.

Vậy thì nhắm mắt lại đi!

Thấy chưa?

Giờ nó sẽ ở đó mãi mãi, Meggie.

Mày sẽ không bao giờ lấy ai được.

Không thể cởi đồ ra. Không với bất cứ ai.

Mày thế là xong rồi!

Không thằng đàn ông nào muốn mày nữa.

Không bao giờ lo vướng bận con cái.

May chưa.

Mày nghĩ dễ thương là tốt à.

Gợi cảm sao?

Một phụ nữ tốt hơn nên ghê tởm thế giới này.

- Cô ta không có giá gì nữa. - Đã bảo mà.

Thấy chưa? Phụ nữ biết những việc này.

Ừ. Chẳng còn gì nữa.

Mấy đứa treo nó lên lại đi.

Khoan đã nào.

Ta làm thế để không gã nào muốn nó nữa.

Vấn đề là,...

Meg có thể vẫn muốn anh ta.

Đời phiền phức ở chỗ đó.

Phụ nữ không muốn đàn ông mò khắp người cô ấy.

Cô ta chỉ muốn anh ấy chạm một chỗ nhất định.

Các cô đây biết tôi nói về cái gì chứ?

Rồi các cô sẽ biết thôi.

Phụ nữ muốn đàn ông ở giữa chân cô ấy.

Một điểm nhỏ thôi.

Lấy điểm nhỏ đó ra...

Biết chuyện gì sẽ xảy ra chứ?

Ta sẽ lấy đi ham muốn của nó.

Lấy nó ra mãi mãi. Hiệu quả đấy.

Họ làm thế ở vài nơi, mọi lúc, như

nó chỉ là điều nên làm khi con gái đạt độ tuổi nhất định.

Những nơi như Châu Phi, New Guinea,

Họ xem đó như một sự tập luyện văn minh.

Cô đang nghĩ. Sao không làm ở đây luôn?

Chúng ta chỉ lấy ra điểm nhỏ xíu đó.

Đốt nó đi.

Và Meg của chúng ta sẽ hoàn hảo.

Chết tiệt!

Mày nghĩ mày đi đâu thế?

Chạy về nhà mách mẹ sao?

Hay là báo cáo với sếp Jennings?

Chà, giờ thì mày phải ở với con bé rồi.

Chưa biết phải làm gì với mày nữa, nhưng từ từ tao sẽ nghĩ ra.

Mừng là mày không có cái điểm nhỏ đó như con bé.

Nhưng mà, mày có đến 2 cậu nhỏ cần giữ gìn, nhỉ?

Trói nó lên, các con.

Tới đâu rồi nhỉ?

David?

- Anh có ghét em không? - Dĩ nhiên không.

Anh nên ghét em. Cả chị Meg nữa.

Vì đều tại em hết cả.

Không vì em, Meg đã có thể chạy thoát tối qua rồi.

Cô ấy đã cố hết sức, Susan.

Cô ấy đã cố.

Họ phát hiện ra khi chị ấy lên gác đón em.

Chị ấy đã thoát ra bằng cách nào đó.

Là anh. Anh đã cho chị ấy ra.

Lẽ ra cô ấy sẽ quay lại đón em sau.

Sao cô ấy không chạy trước?

Em nghĩ...là vì...

đôi lúc Ruth...

Cô ấy chạm vào em.

Có lần cô ấy làm em chảy máu.

Em đã nói với Meg,

Meg đã rất giận và bảo Ruth chị ấy biết việc đã xảy ra.

Nhưng rồi Ruth lại đánh chị ấy.

Đánh rất đau.

Lẽ ra chị ấy nên bỏ em lại.

Em không cố ý làm chị ấy đau.

Bình tĩnh. Không sao rồi.

Đừng, Meg, đừng làm thế!

Ừ, là tớ. Susan cũng ở đây.

Tớ...đau quá...

Đừng cử động.

Xin lỗi, Meg.

Em xin lỗi.

Không sao đâu, Susan.

Chúng ta... đã cố...

Tối rồi sao?

Chắc tới giờ ăn rồi...

Tớ không về nhà thì bố mẹ sẽ lo đi tìm thôi.

- Tớ không thể, David. Không nổi nữa. - Cứ nghỉ đi.

Phải tìm thứ gì đó đánh lại họ.

Để chúng ta thoát khỏi đây.

Không có thứ gì cả.

Biết tớ đã thử bao nhiêu thứ rồi không?

Có thứ kia.

Có thể đấy.

Nhưng ta vẫn cần thêm thứ gì khác.

Đặt con dao xuống!

Tôi nói đặt nó xuống!

Đưa nó ra khỏi đây.

Đã có chuyện gì vậy?

Đó là Ruth, ngài Jennings.

Đó là Ruth.

Bà ta đã làm thế này với Meg.

Giờ thì bà ta sẽ gặp rắc rối lớn.

- Cháu ở với cô bé. - Đi nào, ổn cả rồi.

- David... - Shh. Đừng nói gì cả.

Giúp tớ một việc với?

Ừ.

Lấy nhẫn của mẹ lại giúp tớ?

Cám ơn...

Mới đầu, tớ nghĩ, cậu là một giấc mơ...

Tớ nghĩ cậu đã ở đó vì tớ...

Một giấc mơ...

Nhưng đó không phải là mơ...

Cậu chưa bao giờ bỏ rơi tớ...

Tớ chỉ không hiểu...

Ước gì tớ có thể...

không bị đau dưới kia...

Giờ cậu sẽ lo cho tớ, đúng chứ?

Ừ.

Và Susan nữa?

Ừ.

Tớ nghĩ bọn mình sẽ làm được...

Tớ nghĩ... tớ yêu cậu...

Không!

Quá khứ luộn đeo bám bạn.

Dù bạn có thích hay không.

Nó có thể là món quà, cũng có thể là lời nguyền. Tuỳ ở bạn cả.

Tôi sẽ không bao giờ quên món quà của Meg Loughlin.

Dù tôi vẫn bị ám ảnh bởi nỗi dằn vặt của cảm giác...

mất đi một ai đó.

Nhưng vì cô ấy đã dạy tôi...

Dù đó là việc cuối cùng, thì cũng được tính.

Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.