Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
English
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Indonesian
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Vietnamese
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
SOVIK VENTURE CAPITAL, DCG PLUS Presents
Produced by SSAMZIE ENTERTAINMENT Distributed by CJ ENTERTAINMENT
KIM MYUNG-MIN
SON YE-JIN
KIM HAE-SOOK
Directed by LEE SANG-GI
OPEN CITY
Chết tiệt! Ra khỏi đây mau.
Có chuyện gì vậy?
Đồ ngu.
Osaka, Nhật Bản
Tôi nhớ Tokyo, mặc dù đã rời khỏi cả một năm nay.
Tôi thích đi ăn tối với cô, nhưng tôi đã có kế hoạch rồi.
- Tệ quá. - Lần sau chúng ta sẽ đi.
Giúp với! Có kẻ móc túi!
Giúp với!
Hành động!
Các người đang nhìn gì hả?
Giúp tôi với... Ai đó... Giúp...
Một lũ ngốc. Từng tên trong các người.
Chúng là băng nhóm móc túi người Hàn Quốc cư trú tại Osaka.
Bọn chúng đang gây hoang mang cho cả thành phố.
Chính quyền Nhật Bản ước tính chúng đã đánh cắp khoảng 92 triệu yên
trong 78 trường hợp riêng biệt từ năm 2000 đến nay.
Họ đang yêu cầu chúng ta hợp tác giúp đỡ.
Nhanh lên!
Bây giờ bọn mày sẽ úp mặt vào tường, và tự hỏi tại sao làm vậy.
Quay lại đi ! Quay lại!
Nhìn cái lũ rác rưởi này xem.
Đứng yên! Tôi đang chụp hình đó
Mày quên trả tiền người ta hay sao? Phần còn lại của hình xăm đâu rồi?
Có một tác phẩm nghệ thuật ở đây này.
Tốn 10 triệu won để xăm đấy.
Bằng khoản trả góp căn hộ của tôi đó.
Đây là lý do lấy cắp của người ta để vẽ nguệch ngoạc sau lưng sao?
Đứng yên.
Cái này thì sao?
Mấy cậu tân binh đâu rồi?
Lấy cho tôi bàn ủi và cả bàn là nhé.
Để tẩy sạch đống bẩn thỉu gọi là hình xăm nghệ thuật này đi.
Nhìn mày xem. Mày cần phải ra ngoài trời nhiều hơn đấy.
- Xin chào. - Xin chào.
Để tôi giới thiệu với các anh.
Đây là trung úy Oh Yeon-su. Chỉ huy đội chống tội phạm có tổ chức.
Ông là sếp mới à? Chúng ta sẽ ra ngoài ăn tối chứ?
Dae-young. Rất mừng được gặp cậu.
Nâng cốc nào!
Hôm nay làm việc tốt lắm
Đừng có nhét đầy mồm như thể đây là bữa ăn cuối cùng của anh nữa chứ.
Tôi không ăn như thế này bởi vì tôi muốn thế.
Đó là cách tôi thoát khỏi căng thẳng.
Mỗi tháng anh ta phải ăn ít nhất một con lợn.
Chắc là anh bị căng thẳng nhiều lắm.
Nào. Uống đi.
Dae-young. Chúng ta uống nhé.
Chúng ta nên đặt thêm món.
Ông đang làm gì ở đây?
Không có ông, tôi vẫn làm tốt mà .
Quan hệ của ông với tôi đâu có tốt đẹp gì.
Tất cả sẽ tràn ra khắp Osaka sớm thôi.
Tôi nghĩ tiếp theo sẽ là Tokyo .
Chắc cô đã học ở chỗ Fujimori.
Công việc của cô thật tinh tế.
Cảm ơn đã giúp tôi khi tôi ở trong tù.
Tôi không biết phải trả ơn cô như thế nào.
Cháu định lập một băng mới. Cháu nghĩ cô sẽ tham gia.
Cháu biết cô mới ra tù, nhưng cháu không để mất cô vào tay đối thủ.
Đưa tôi con dao lam. Tôi muốn cảm nhận nó.
Tôi sẽ không quay lại nhà tù vì thứ này.
Cái ngày tôi vào tù là ngày chết của tôi.
Chúng ta đã vất vả bám theo tên mũ đỏ này ròng rã ba tháng rồi.
Không thể để vụ án này rơi vào tay nhóm khác được.
Chúng ta không có quyền lựa chọn trong vấn đề này. Mệnh lệnh đến từ cấp trên.
Tôi ghét bắt bọn móc túi. Chúng là loại tồi tệ nhất.
Tôi nghe nói nếu bị đe doạ, chúng dùng dao với bất kỳ ai kể cả cảnh sát.
Đồng nghiệp của tôi đã chịu cảnh sống thực vật sau khi bị một kẻ móc túi đâm vào lưng.
Phát hiện tên mũ đỏ ở Dongdaemun
Anh đi đâu vậy?
Tôi đến Dongdaemun mua sắm. Đang có hạ giá.
Cái này sẽ làm cô vô hình nếu bọn cảnh sát đến.
Anh làm tốt lắm. Tôi mong được làm việc với anh.
Nhân tiện cho hỏi vì sao cô lại đặt tên cho nhóm là Samsung Gang?
Bởi vì...
Samsung là công ty giàu nhất Hàn Quốc.
Nghe có lý đó.
Đó thực sự là một cái tên khá hay.
Mặc dù, tôi không biết chính xác kiểu làm việc cho người phụ nữ như cô.
Tôi không biết tại sao tôi nên tin tưởng cô chính là chủ của tôi.
Có một gã đàn ông nói điều tương tự với mẹ tôi.
Ông ấy đã suýt mất mạng đấy.
Gã bên đó kìa.
Thôi nào. Chuyện lâu lắm rồi mà.
Dạo này Sook đang làm gì vậy?
Chúng ta có nên thuê lại cô ta thay thế cho Wind hay không?
Sook đã đi tù sau khi cô ấy làm hỏng công việc.
Tôi sẽ là "Wind" của cô. Tôi sẽ sống và chết vì băng này.
Chúng ta sẽ sớm phải đối mặt với những kẻ từ các băng đảng đối thủ.
Thằng nhóc này biết dùng dao không vậy?
Anh có vẻ sợ hãi.
Tôi tưởng những kẻ móc túi được cho là không biết sợ là gì.
Cậu ta có thể bằng con dao của mình hạ bất kỳ tên Yakuza nào đấy.
- Thật vậy không? - Đừng lo về chuyện đó.
Baek Jang-mi.
Chào mừng đến Hàn Quốc.
Lâu rồi không gặp.
Anh chắc hẳn phát chán vì người anh em song sinh đang trong tù.
Cô vừa nói gì vậy?
Trước khi vào lãnh địa của người khác, cô phải báo trước chứ.
Chắc hắn chỉ ở đâu đó quanh đây.
Tôi sẽ giết cô nếu cô giở trò ngu ngốc.
Đừng làm cho mọi chuyện tệ hơn.
Dừng lại đi! Dừng lại!
Đứng lên. Mày không lừa được ai đâu.
Cậu đợi tôi một chút.
Đứng lên.
Đứng lên.
Lại chuyện gì đâyì?
Tôi đang có chút chuyện quan trọng cần làm.
Tôi e ằng các anh phải rời khỏi đây thôi.
Mày là ai? Thằng đần độn này?
Đi chỗ khác.
Mày mất trí rồi sao?
Các cậu. Cho hắn biết hắn đang trêu đùa với ai đi.
Vâng, đại ca.
Bây giờ chạy ngay đi trước khi bọn mày bị thương.
Mày!
Sao mày cản đường tao?
Chạy mau!
Này cô, cô không sao chứ?
Không, cám ơn. Tôi bỏ thuốc rồi.
Tôi biết cô đang đau, nhưng tôi cần hỏi cô một vài câu hỏi.
Sao cậu cứ phải cố bắt tên mũ đỏ?
Phần thưởng bắt được hắn đã lên tới 50 triệu won.
Cậu sẽ làm với số tiền đó?
Tôi sẽ nghỉ việc và đi ra nước ngoài.
Tôi nói nghiêm túc.
Ông biết tôi không thể chịu được những kẻ gây rối với phụ nữ.
Dae-young. Chúng tôi cần cậu trong lực lượng của chúng tôi.
Tôi đã từng cùng ông bắt những kẻ giết người hàng loạt và các băng nhóm tội phạm có tổ chức.
Tôi đã bị đâm, bị truy đuổi và bị ném xuống cầu.
Vậy mà tôi chưa một lần phàn nàn.
Cậu không thể trốn tránh mãi như vậy.
Tôi không thể bắt bọn móc túi. Tôi không thể.
Kang Man-ok đã được ra tù một tuần trước.
Tôi hiểu cảm giác của cậu.
Vớ vẫn!
Ông không biết gì cả!
Đừng giả vờ để biết tôi cảm thấy thế nào.
Tôi có thể giết ông. Tôi không quan tâm cho dù ông là cấp trên của tôi.
Cậu không thể mãi bị mắc kẹt trong quá khứ!
Buông tôi ra!
- Đã bảo không phải là tôi! - Đây không phải là lần đầu của bà.
Bà không thoát được đâu.
- Đã bảo không phải là tôi! - Đến đồn cảnh sát nói chuyện.
- Tôi xin anh đấy, làm ơn! - Tôi nói đến đồn nói chuyện.
- Trung úy? - Chúng ta có thể nói chuyện ở đó.
Này. Làm tốt lắm.
Đồng bọn của bà đâu?
Nếu lần này vào tù, khi ra tù bà sẽ lên chức bà rồi đấy.
Chúng ta đều biết những kẻ móc túi không phải là loại trung thành nhất.
Bà không muốn tàn đời như thế này.
Nói cho tôi biết những người khác đang ở đâu.
Hãy thoả thuận. Tôi sẽ cho thả bà.
Anh biết tôi luôn làm việc một mình.
Thế còn đồng bọn của bà người bị xe đâm thì sao?
Tôi không biết cô ấy.
Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn. Tôi không quan tâm bà là phụ nữ đâu.
Tôi không quan tâm bà là gì. Bà không có ý nghĩa gì với tôi.
Đừng có lườm tôi. Tôi sẽ móc mắt bà ra đấy.
Thanh tra! Dae-young!
Con đang phí phạm thuốc lá đó. Mẹ hút một chút được không?
Con đang bị thương.
Chị gái con khỏe không?
20 năm nay bà không đến gặp chúng tôi. Bà không có quyền hỏi câu đó.
Đây có phải lý do bà bỏ rơi chúng tôi? Sao lại đi móc túi chứ?
Dae-young... Mẹ đã...
Mẹ của tôi sao?
Bà không phải là mẹ của tôi.
Bà là một tên tội phạm bị buộc tội với 16 tội danh móc túi.
Bà không biết ngượng miệng mà còn gọi tên tôi.
- Mẹ... - Bà không phải mẹ tôi!
Mẹ tôi mất cách đây 20 năm rồi.
Tôi đã ước bà chết đi.
Dae-young! Dae-young!
Bà không được chào đón ở đây.
Nếu còn gặp lại, tôi sẽ mổ bụng moi gan bà ra cho cá ăn đấy.
Tôi sẽ móc móc mắt bà ra và ném chúng vào mông.
Khôn hồn thì cút cho khuất mắt tao.
Ngay đi!
Con khốn! Tao giết mày!
Đi đi! Bỏ tao ra!
Bà cần phải ăn gì có nhiều đường nếu bị hạ đường huyết.
Bà có thể bị đột quỵ và điều đó có thể dẫn đến tử vong.
Tôi hiểu rồi...
Được rồi...
Dae-young.
Ông nội đã qua đời.
Chú à...Xin chú trả lại ví cho cháu...
Anh sẽ trả lại em ngay khi em cũng tặng anh cái gì đó.
Thật ngọt ngào.
Cái quái gì vậy?
Anh vẫn trấn lột, ức hiếp các cô gái với cây vợt đáng thương đó của mình à?
Chà, chà, chà... Chẳng phải là Baek Jang-mi sao...
Hắn là ai vậy? Hiệp sĩ trong bộ áo giáp sáng ngời?
Đây là tai mắt của tôi. Anh ấy sẽ làm mọi thứ thú vị hơn.
Dạy cho đứa trẻ đó một hay hai bài học đi.
Vâng, đại ca.
Mày đùa đấy à? Chỉ có mỗi một con dao đó sao?
Ngăn hắn lại! Ngăn hắn lại!
Dừng lại! Dừng lại!
Chạy đi! Chạy đ!
Jang-mi... Chúng ta nói chuyện đi...
- Jang-mi - Đại ca!
Tôi sẽ không xuất đầu lộ diện nữa.
Cậu có thể điều hành chỗ này.
Đừng tin tưởng vào Won-jong hoặc Yong-su.
Mời ông điền vào chỗ này?
Tôi có thể lấy một ít kẹo không?
Khoản vay của bà đã được phê duyệt.
Cảm ơn.
Đây là khoản vay của bà. Tổng cộng 100 triệu won.
Có phải tuyến này đến Euljiro không?
- Không. - Không à?
Này cậu ơi?
Tôi phải đi xe nào để đến Euljiro?
Có biển chỉ dẫn ở kia kìa.
Ở đâu? Đây à?
Này cậu làm gì vậy?
Tôi không thể nhìn thấy mấy chữ đó. Chúng quá nhỏ.
Này cậu ơi!
Này! Xuống xe ngay đi!
Được rồi. Được rồi.
- Không cần phải hét lên. - Này! Tôi muộn giờ rồi đấy!
Sao phải vội chứ? Nhà cháy hay sao?
Hôm nay là một ngày dài.
Này. Ta tìm thấy cái này trong đồ đạc của ông cháu.
Ta là một người bạn của mẹ cháu. Bà ấy sẽ ra nước ngoài làm việc.
Có thể phải ở lại trong khoảng 10 năm.
Hãy chăm sóc cho chị của cháu. Mẹ cháu sẽ mang tiền về.
Mẹ ơi! Mang về cho con một chiếc đồng hồ nhé! Đừng quên đồng hồ của con!
Hôm nay tại Yeoido, một người phụ nữ rời khỏi ngân hàng với số tiền vay
cho ca phẫu thuật của con cô ấy đã bị cướp 100 triệu won trong ví.
Con gái cô ấy đang cần được phẫu thuật càng sớm càng tốt,
nhưng các bác sĩ không thể thực hiện ca phẫu thuật.
Tin cuối
Hai ngày trước, một người đàn ông đã bị thương trong khi chống lại tên móc túi.
Cổ tay anh ta đã bị chém trúng khi hắn cố gắng tẩu thoát.
Chúng đã lấy hết tiền lương hưu của tôi. Đó là tất cả những gì tôi có.
Tôi đã bảo cậu phải cẩn thận.
Cậu cũng biết các băng đảng khác có tai mắt ở khắp mọi nơi.
Vậy mà cậu lại chém người giữa ban ngày ở chốn đông người sao?
Tôi xin lỗi, đại ca.
Gửi 100 triệu won đến đài truyền hình ngay.
Chúng ta có thực sự phải làm điều đó?
Chúng ta có phải tổ chức từ thiện đâu. Còn phải chi tiền để tẩy rửa nữa chứ.
Một tháng anh kiếm được bao nhiêu?
Một cô bé đang chết dần, còn anh không thể chi ra 100 triệu sao?
Em có thực sự bỏ việc không?
Chuyện này bởi vì mẹ đúng không?
Vào ngày em trở thành cảnh sát, em có nhớ những gì đã nói với chị không?
Em nói em muốn thay đổi
Dae-young đã tốt nghiệp tiểu học ngày 2 tháng 3 năm 1980.
Chỉ có một điều các bạn có thể làm để bắt những kẻ móc túi.
Các cậu cần phải bám sát địa bàn trong ít nhất 6 tháng.
Các cậu cần phải đi xuống tàu điện ngầm và lên xe buýt.
Bọn buôn ma tuý còn có lúc nói sự thật.
Còn những kẻ móc túi, mỗi hơi thở chúng mang là một lời nói dối.
Đừng tin bất cứ ai trong số chúng. Các cậu có hiểu không?
Vâng thưa sếp!
Mọi người cẩn thận. Đi nào.
Dae-young thì sao?
Cậu ấy sẽ không ở đây. Không còn là một trong chúng ta nữa.
Trung úy? Ông nói gì vậy?
Tôi vừa dự đám tang về. Tôi không được nghỉ ngơi à?
Trong số những người đến dự, tiền phúng điếu của ông là ít nhất đấy.
Tôi biết ông không giàu có gì lắm, nhưng như thế thì ít thật đó.
Tôi nghĩ cậu bỏ việc và chuyển ra nước ngoài.
Tôi vẫn đang chờ visa.
Rất mừng là cậu quay lại. Chúng ta đi ăn thịt xông khói nhé.
- Thịt lợn? Nữa hả? - Có thêm sườn nướng nữa.
Tôi đã sưu tầm những hồ sơ này từ hồi mới bắt đầu bắt bọn móc túi.
Hãy tự lập kế hoạch hoạt động.
Các cậu có thể tự mình hành động.
Baek Jang-mi... Năm tiền án móc túi...
Hong à? Anh còn ở đó chứ?
Anh có thể kiểm tra thông tin Baek Jang-mi không?
Kiểm tra hồ sơ của cô ta bên Nhật Bản.
Cô ta từng ở đó từ năm 2000. Một tháng trước cô ta đã trở về từ Osaka .
Được rồi. Phù hợp với hồ sơ của chúng ta.
Còn tài khoản ngân hàng?
Cô ta có rất nhiều tiền, nhưng không có khoản nào nghi vấn.
Tôi không ngạc nhiên. Có lẽ cô ấy đã rửa tiền.
Cô ta sẽ không giữ tiền trong ngân hàng. Tất cả sẽ được cất ở nhà.
Thật vậy sao?
Baek Jang-mi...
Cô có sở thích mới à.
Ông khỏe không, trung úy?
Tôi không biết là ông có chung sở thích.
Cô biết sở thích của tôi là gì mà.
Tôi nghe nói cô đã ra nước ngoài.
Tôi đã nghe một số điều xảy ra ở Osaka khi cô ở đó.
Một vài người Hàn Quốc đã tổ chức một hoạt động móc túi lớn.
Cô đã làm gì ở Nhật Bản?
Ông nhầm người rồi.
Nó đây rồi
Đây là những gì tôi đã làm ở Nhật Bản.
Thỉnh thoảng ông nên ghé qua.
Chờ đã.
Những vụ này giống nhau quá, chắc chắn cùng một tội phạm gây án.
Vết cắt rất gọn gàng. Gã này rất chuyên nghiệp.
Cô ta đã thuê được cho mình một cỗ máy rạch túi rồi.
- Dae-young? - Vâng?
Cậu có muốn xăm hình không?
Xăm hình?
Xin lỗi đã để các anh đợi lâu.
Chúng ta đã gặp nhau phải không?
Tôi chắc Trung úy đã nói với cô rồi, nhưng tôi cần hỏi cô một vài câu.
Gần đây cô đến Cảng Pusan từ Osaka.
Các anh có nhiều thời gian rảnh để đào bới cuộc sống riêng tư của tôi.
Chúng tôi không đào bới cuộc sống của ai cả. Chỉ với những người chúng tôi cảnh giác.
Tôi đã đến Nhật Bản để nghiên cứu nghệ thuật xăm mình.
Đó chỉ là sở thích của cô. Tôi muốn biết công việc thực sự của cô.
Chắc Trung úy đã nói gì với anh.
Trung úy Oh cho biết cô sẽ nhận ra ai đã làm việc này.
Đây là kỹ năng móc túi mà
Ai đã làm điều này thì hắn cũng rất giỏi. Tôi đoán là hắn đến từ Noryangjin.
Tôi nghe nói bọn chúng bị bắt hết rồi mà.
Mắt cô bị sao vậy?
Không sao. Cảm ơn anh.
Cô có biết những kẻ đã tấn công cô không?
Bọn chúng đột nhiên xuất hiện. Tôi không biết họ là ai.
Tôi nghĩ chúng có thể là một băng nhóm móc túi khác.
Thanh tra.
Tôi nghĩ anh nên chuyển sang viết tiểu thuyết bí ẩn.
Thỉnh thoảng các anh nên đến chỗ tôi để xăm hình.
Xăm mình bây giờ rất phổ biến đấy. Các anh muốn thử không?
Được, hôm nào đó tôi sẽ đến xăm.
Các anh luôn được chào đón bất cứ lúc nào.
Đặc biệt là anh. Tôi còn nợ anh mạng sống của mình.
Đặc biệt là anh đó. Tôi còn nợ anh mạng sống của mình.
Cô ta đúng là con cáo già!
Anh nghĩ tôi nên lấy hình gì?
- Để làm gì? - Cho hình xăm của tôi. Miễn phí mà.
Anh nên lấy hình Frankenstein.
Rồi cho bọn xấu xem.
Ta là Franken của WAIS! Nghe ta gầm rú đây!
Anh đang bực với tôi à? Phải không?
Anh mới là đồ xấu xí.
Thật đấy.
Marilyn Monroe đã đến Hàn Quốc
để gặp quân đội Mỹ trong Chiến tranh Triều Tiên
Lính tráng phát điên vì cô ta.
Cha tôi từng làm thợ đánh giày tại căn cứ quân sự Mỹ.
Ông đi giữa đám đông binh lính, và dùng dao lam
rạch đứt quần lót của cô ta.
Ông ấy đã lấy nó theo.
- Rồi sao? - Cha hắn để lại cái đó cho hắn.
Hắn mặc cái đó mỗi khi ra tay. Còn nói đó là bùa may mắn của mình.
- Thật không? - Phải!
Nhìn đây!
Sao chúng ta không bắt đầu bữa tiệc? Cho các cô gái vào nhé?
Có ai ngoài đó không?
Này. Đến đây.
Yong-su. Có phải gần đây anh đã móc ví trong túi áo sơ mi của một gã không?
Không.
Tôi không biết cha tôi là ai, vì vậy tôi sẽ kể về mẹ tôi.
Mẹ tôi có một băng nhóm riêng.
Máy chính của bà ấy móc ví của mọi người khi họ trên đường về nhà chỉ để cho vui.
Mẹ tôi phải vào tù cũng vì hắn.
Thế rồi chuyện gì xảy ra?
Tôi đã bảo Seong-su cắt đứt một ngón tay.
Ôi trời ơi. Thế thì sự nghiệp của gã đó đi đời rồi còn gì.
Không phải hắn. Là của con trai hắn.
Hãy nghỉ một vài ngày. Chúng ta cần phải xin phép Yadang.
Hắn ở đây.
Xin chúc mừng.
Việc kinh doanh thế nào rồi?
Nhờ có ông nên việc kinh doanh suôn sẻ lắm, Tôi sẽ nói chuyện với ông sau.
Baek Jang-mi.
Nghe nói cô đã lập băng nhóm mới.
Gwang-seob. anh vẫn đang làm việc ở Myeongdong sao?
Tôi đã bỏ nghề lâu rồi.
Cẩn thận đấy, Jang-mi. Đừng có liều lĩnh xâm phạm địa bàn của tôi.
Tôi nghĩ anh mới là người nên cẩn thận.
Chắc anh không muốn mất luôn con mắt lành lặn còn lại của mình.
Con khốn!
Xin chúc mừng.
Con trai ông đẹp trai lắm, giống y như ông vậy.
Nếu cô đến đây để nói chuyện địa bàn, thì quên chuyện đó đi.
Hôm trước tôi đã gặp Trung úy Oh. Ông ấy hỏi tôi về ông.
Cô đang dọa tôi đấy à?
Tất nhiên là không. Tôi chỉ muốn đề nghị làm ăn thôi mà.
Bảy năm trước, hai gã song sinh đó đã bán đứng chúng tôi cho cảnh sát.
Tôi nghe nói ông đứng đằng sau vụ đó.
Không biết người ta có biết ông làm gì để kiếm sống không.
Cô đã trưởng thành rồi.
Chuyện đó để sau đi.
Hôm nay là ngày vui của gia đình tôi.
Thanh tra Cho?
Anh đang làm gì vậy?
Anh làm thêm buổi tối như nhiếp ảnh gia đám cưới?
Ra bên ngoài nói chuyện .
Cô đang làm gì trong đám cưới con trai của một gã móc túi vậy?
Tôi không được chúc mừng bạn tôi vào một ngày vui sao?
Cô đến đây để chúc mừng? Hay để làm chuyện khác?
Anh mặc bộ này trông thật tuyệt.
Mọi người có thể nhầm anh với chú rể.
Hôm nào đó chúng ta phải uống vài ly. Tôi còn nợ anh mà.
Cứ giữ lấy. Coi như là quà của tôi.
Tôi đã bảo cô là tôi bỏ thuốc rồi mà.
Anh nên xăm hình một con hổ. Rất hợp với anh.
Tôi sẽ tự tay xăm cho anh.
- Alô? - Alô?
Tôi gọi vì tôi bị mất điện thoại.
Thanh tra. Là tôi đây. Baek Jang-mi.
Cô dám lấy đồ của cảnh sát luôn à?
Tất nhiên là không.
Tôi nhặt được nó ở đám cưới.
Tôi tưởng anh sẽ cảm ơn tôi chứ.
Anh có thể đến lấy. Dù sao tôi cũng cần nói chuyện với anh.
Đây là loại tôi thích. Hy vọng anh cũng thích nó.
Cô muốn nói chuyện gì với tôi?
Chúng ta đã gặp nhau bốn lần rồi. Thật là ấn tượng.
Cô muốn nói chuyện gì với tôi vậy?
Từ từ nào.
Tôi nghe nói băng Myeongdong đang hoạt động trong khu vực xe điện ngầm.
Chúng là những kẻ đã đánh cắp tiền bệnh viện của đứa trẻ.
Cầm đầu là Kim Gwang-seob. Hắn bị mù một mắt.
Chuyện này là thật chứ?
Trong cái nghề này chẳng có gì là thật,
nhưng anh cũng chẳng có gì để mất.
Anh cứ kiểm tra đi.
Điện thoại của anh trên nóc tủ.
Tôi luôn mơ ước sở hữu một chiếc du thuyền.
Trị giá khoảng 3 tỷ won.
Nếu chỉ làm nghề xăm hình thì sao cô có đủ tiền được?
Đây là bằng lái du thuyền của tôi.
Tôi đã nhận nó ở Osaka. Trong bức ảnh này tôi trông không đẹp lắm?
Tôi phải đi đây.
Thanh tra Jo! Không phải anh đến đây để lấy điện thoại sao?
Anh ấy thật dễ thương. Tôi thích điều đó.
Ra đi.
Tôi nghĩ rằng mình đang nuôi con hổ. Giờ mới biết chỉ là con chuột thôi.
Cô thực sự phải làm vậy với một gã cảnh sát à?
Thế thì sao chứ?
Dì Manok cũng từng quyến rũ cả cảnh sát đấy thôi. Cũng là cả một nghệ thuật đấy.
Đàn ông thật rắc rối.
Dì à, đừng biến cháu thành kẻ bất nhân.
Cô cần được điều trị bệnh tiểu đường. Cô không thể cứ đi ăn xin mãi thế.
Cô có thể nhờ cháu giúp mà.
Tôi không cần tiền của cô.
Tại sao? Vì là tiền ăn cắp sao?
Tôi đây. Chúng ở đây cả rồi.
Hoá ra chúng mày trốn ở đây. Tao đã tìm khắp nơi.
Chẳng phải mày là thằng ăn xin đang ngồi ăn mì đấy sao?
Mày muốn cái quái gì?
Tại sao cảnh sát lại không thể ở đây chứ?
Trung úy Oh là sếp của tao đó.
Tha cho chúng tôi đi, Thanh tra.
Chúng tôi chỉ muốn kiếm sống thôi.
Mày chắc là thằng cầm đầu ở Myeongdong.
Đáng lẻ mày phải nói với chúng tao rằng mày là cớm chứ.
Con mắt đó có nhìn được không đấy?
Cẩn thận. Coi chừng gãy tay.
Đợi đã!
Đi thong thả nhé!
Chúng ta phải mang bí mật này xuống mồ.
Hãy quên đi quá khứ. Chúng ta sẽ là một đội.
Trừ khi ông thề sẽ không đâm sau lưng chúng tôi một lần nữa.
Chúng tôi vẫn nhận được khoản tiền đó chứ?
Đúng. Chúng tôi sẽ đưa 30 triệu tiền mặt cho năm thủ lĩnh trong băng của ông.
Tất cả là đồ ăn cắp. Đừng nghĩ chúng mày qua mặt được tao.
Tôi thề tôi không nói dối mà.
Chỉ là tôi không thể nhớ được hết.
Mày không thể nhớ vì mày đã ăn cắp từ quá nhiều người hả?
Quá nhiều để nhớ...
Không! Đừng viết như thế!
Địa chỉ của mày đây phải không? Dohwadong 223?
Tôi... tôi...
Chúng ta loại được Myeongdong rồi. Giờ hãy bắt đầu với Dongdaemun.
Vâng, đại ca.
Chúng ta đến đây không phải để đánh nhau.
Chúng ta sắp được ăn rồi!
Nhìn đám đông này! Tôi không thể di chuyển!
Cái này có màu nào khác không?
Không. Chỉ có màu đó thôi.
Có cỡ khác không? Chỉ có thế này thôi à?
Tôi không thích thiết kế này lắm.
Tôi đi vệ sinh một lát. Đừng có động vào tiền đấy.
Terajima? Ở Tokyo thế nào?
Được. Chuẩn bị mọi thứ đi. Đừng quên tiền đấy.
Tôi sẽ gọi lại sau.
Jang-mi? Cô sẽ đi Nhật Bản phải không?
Tôi không biết là anh biết tiếng Nhật.
Tôi đã học một ít hồi ở tù.
Tôi hy vọng cô không nghĩ đến việc rời bỏ chúng tôi.
Dĩ nhiên là không.
Nhân tiện, tôi nghe nói anh đã mua đất trên đảo Kanghwa.
Tôi hy vọng anh không ăn cắp tiền của tôi.
Đừng kì cục thế. Cô biết là tôi sẽ không làm điều đó.
Cầm lấy đi. Dùng để lo đám tang cho ông con.
Mẹ không cần phải làm thế. Chúng con ổn mà.
Mẹ chưa bao giờ làm gì cho ông. Cầm lấy đi.
Trả lại số tiền bẩn đó cho bà ấy ngay!
Chúng ta không thể sử dụng số tiền bẩn thỉu đó để lo đám tang cho ông.
Dae-young! Đừng làm vậy!
Cầm lấy nó đi, Su-hyeon.
Đừng!
Cầm lấy đi Ít nhất hãy để mẹ làm tròn nghĩa vụ của mình như một đứa con gái!
Cút đi!
Dae-young! Bà ấy là mẹ của chúng ta mà!
Đừng làm thế với bà ấy! Bà ấy là mẹ của chúng ta!
Có chuyện gì với nó vậy? Trước đây nó đâu có bị thế này!
Chuyện này xảy ra khi nào vậy?
Đột nhiên bà quan tâm sao? Vì là con gái của bà chứ gì?
Chị ấy đã định tự tử khi phát hiện ra bà là kẻ móc túi.
Đừng quay lại đây.
Khi bà bước qua cánh cửa đó, chúng tôi đều đã chết rồi.
Bà ta được gọi là Pig Lady. Bà ấy đến từ Pusan.
Bà ta đánh bóng kim cương và đặt làm vào Chủ nhật.
Tôi nghe nói bà ấy sẽ đến trong tuần này. Tôi cần cô lấy hàng cho tôi.
Những viên kim cương đó trị giá khoảng 800 triệu.
Pig Lady's đến rồi. Sẵn sàng đi.
Băng Song sát đang ở phía sau cô. Cẩn thận đấy.
Làm thế nào mà Jang-mi biết được về Pig Lady?
Chúng ta cần phải lấy được số kim cương đó. Mạng sống của chúng ta phụ thuộc vào nó.
Vâng, đại ca.
Sẵn sàng đi, Yong-su.
Tôi đã nói rồi! Anh ta đi mấy tiếng trước rồi!
Quên đi! Tôi cúp đây!
Mày nghĩ sẽ ngon hả?
Tất cả chúng đều là đồ giả!
Gì?
Tôi biết là không tin được những thứ nhập lậu mà,
nhưng tôi nghĩ tôi có thể tin tưởng vì chúng đến từ Man-bok.
Các anh, tôi cần đi lên lầu.
Mày là thằng khốn, mày đã van xin tao giúp mày.
Mày dám gọi tao là thằng khốn à?
Mày nghe thấy rồi đấy. Thằng khốn.
Tránh ra! Tôi phải lên trên!
Làm sao Yadang có thể phản bội chúng ta? Sao chúng lại làm việc cho Jang-mi?
Đây là lúc nào mà bọn mày còn ngồi đó ăn mì hả?
- Alô? Ông Han? - Vâng?
Tôi biết rồi.
Tôi sẽ gặp ông ở văn phòng luật.
Bọn mày. Yong-taek đang được tại ngoại.
Gì chứ? Có thật không?
Cảm giác thế nào?
Tuyệt lắm.
Cơ bắp anh thật rắn chắc.
Bởi vì em cứ từ chối đi chơi với anh đấy mà.
Hôn anh một cái đi, Ji-hee.
Này!
Yong-su. Tao nghe nói bây giờ mày làm việc cho con khốn Jang-mi.
Mày làm anh tao tàn tật.
Mày dùng dao giỏi lắm phải không?
Tôi thực sự xin lỗi... tôi xin lỗi...
Tay đẹp đấy... Thảo nào...
Một tên móc túi giỏi cần phải có đôi bàn tay đẹp.
Bàn tay mày làm sao vậy?
Đừng làm vậy... Làm ơn...
Nói với Jang-mi và lũ sâu bọ chúng mày.
Trả Dongdaemun và Myeongdong lại cho chúng tao.
Nếu mày không muốn chết từ từ.
Tôi biết anh ta lâu rồi.
Tôi đã gặp anh ta khi đi mua cái này.
Tôi hiểu.
Hai người nói chuyện gì?
Tôi hỏi anh ta có phải đang làm ở Myeongdong, nhưng không phải.
Tôi chỉ cố gắng giúp anh ta thôi.
Anh đến đây toàn vào nữa đêm.
Có điều gì khác anh muốn nói với tôi không?
Thật ra, tôi đã nói xong rồi.
Thanh tra Jo! Tôi có thứ này muốn cho anh xem.
Đó là mực Ấn Độ. Đó là màu của bóng đêm.
Anh không thể xăm được dù có tất cả các loại mực khác
trừ khi anh có thứ này.
Anh cần nó để xăm những đường nét tinh tế.
Tôi làm cái này cho anh. Tôi nghĩ anh sẽ thích chúng.
Tôi là cảnh sát. Tôi không cần hình xăm.
Đó là tượng Sutra ngàn tay ngàn mắt.
Có thể nhìn thấy nỗi đau của loài người qua đôi mắt của nó,
và dùng những cánh tay để giải thoát nỗi đau của chúng ta.
Đôi mắt anh đầy những phiền muộn.
Cô Man-ok?
Ngon quá. Bà học làm món này ở đâu vậy?
Nhờ ông mà tôi được làm bếp trưởng ở trong tù trong 20 năm.
Chúng ta đã biết nhau khá lâu. Có lẽ đó là định mệnh.
Tôi sẽ không gọi đó là định mệnh. Mà là vòng lẩn quẩn của số mệnh.
Muốn xoá cái vòng lẩn quẩn đó phải tùy thuộc vào bà.
Cái này là để chúc mừng bà nhân ngày khai trương.
Nó chỉ cần một ít nước.
Để tôi xem tay bà nào.
Bà sẽ gặp nhiều may mắn lúc về già.
Dae-young đã trưởng thành và là một người tốt.
Cảm ơn về mấy món ăn.
Tôi nên gọi bà là bà Cho từ bây giờ.
Tôi biết điều này sẽ xảy ra.
Đây là lý do tôi không bao giờ làm việc với phụ nữ.
Yong-taek ra tù rồi. Chúng ta sẽ làm gì?
Tôi sẽ sang đó giết hết bọn chúng. Tôi sẽ giết tất cả bọn chó đó.
Đừng hấp tấp như vậy.
Làm thế hỏng mất việc đấy.
Cảnh sát đang theo dõi cậu, vì vậy cậu nên lánh đi.
Mới có một đêm mà chị tìm hiểu được nhiều thế.
Các người làm sao vậy? Có phải chúng ta đang từ bỏ băng nhóm?
Ngày mai hãy nói chuyện tiếp. Chúng ta kết thúc ở đây.
Thế là xong. Cảm ơn.
- Cảm ơn quý khách. Xin hãy quay lại. - Cặp song sinh đang đe dọa
bây giờ sẽ theo sát tôi
Chúng ta sẽ mất hết nếu nhường địa bàn cho chúng.
Cô cần phải giữ Myeongdong.
Mẹ. Về nhà viếng ông đi.
Con sẽ nói chuyện với Dae-young. Sẽ ổn thôi.
Hôm đó là sinh nhật nó, nên mẹ phải về đấy.
Nghe nói quán này có món cá ngon lắm.
Ngon thật đấy, cô.
Yong-taek đã bắt được Yong-su. Tay anh ta không dùng được nữa.
Cháu thực sự cần cô giúp. Chỉ một lần này thôi.
Sau vụ này cháu sẽ sang Nhật.
Cháu đã đưa tiền cho mấy gã ở Yadang.
Nếu không làm vụ này, cháu sẽ mất sạch.
Cô muốn tôi mất luôn cánh tay sao?
Mẹ kiếp!
Cháu chăm sóc cô suốt 7 năm qua là vì sao chứ?
Sao cô không giúp cháu?
Có phải là vì con trai cô làm cảnh sát?
Gì? Cô nói cái gì?
Có phải là vì con trai của cô làm cảnh sát?
Cô biết tôi không có con trai.
Anh ấy rất đặc biệt đấy. Đúng là con trai của cô.
Trên giường anh ấy cũng tuyệt lắm.
Nhờ cô trả lại cho anh ta. Anh ta bỏ quên ở chỗ cháu.
Không. Cô đang đùa đấy à.
Con trai tôi sẽ không bao giờ làm như vậy.
Cô có chắc không? Rốt cuộc, anh ta cũng chỉ là đàn ông mà thôi.
Họ như nhau cả thôi.
Cô có biết không?
Anh ấy có một vết bỏng trên vai.
Anh ta bị bỏng khi còn nhỏ.
Mẹ kiếp
Khốn nạn, Jang-mi! Tao sẽ giết mày!
Bình tĩnh đi. Cháu học được từ cô đấy chứ.
Ngày xưa cô cũng đã ngủ với khá nhiều cảnh sát còn gì.
Cô đã hủy hoại cuộc sống của họ.
Thật ra việc này không khó đâu.
Cháu chỉ cần cô giúp một lần. Cô. Cháu. Con trai cô.
Chúng ta sẽ đều vui vẻ.
Đừng nói với con trai cô là cháu đã cho cô tiền để kinh doanh đó nhé.
Anh ấy sẽ nổi điên đấy Cháu không muốn vậy.
Tôi biết Jang-mi không tốt mà.
Nhà chức trách Nhật Bản thông tin Jang-mi đã tham gia vào băng trộm cắp.
Bọn Yakuza từ chối tiết lộ thông tin để bảo vệ cô ấy.
Chúng ta phải bắt cô ta.
Tao đã sử dụng món đồ chơi nhỏ này để chơi Jang-mi.
Cô ấy thật nóng bỏng.
Đứng dậy.
Công việc là công việc và trả thù là trả thù,
nhưng tao không thể quên được mùi vị đó.
Tao ở đây cho một cuộc hội ngộ nhỏ.
Baek Jang-mi.
Bây giờ chúng ta cùng hội cùng thuyền .
Chuyện này sẽ theo chúng ta xuống mồ.
Alô? Terajima?
Kế hoạch thay đổi rồi. Phải nhanh lên.
Bà ta không đến đâu. Tôi biết mà.
Bà ta sẽ đến! Tôi nói là sẽ đến!
Jang-mi. Chỉ là hôm nay thôi. Đó là thỏa thuận.
Các anh còn chờ gì nữa? Sao không theo bà ấy?
Trung úy Oh. Là tôi đây. Baek Jang-mi
Baek Jang-mi nói có một băng đảng đang lên kế hoạch hoạt động tại Myeongdon hôm nay.
Chúng ta không thể tin cô ấy, nhưng vẫn phải tiến hành kiểm tra.
Phải làm hết sức mình. Phải tập trung.
Tôi không muốn các cậu bị thương trong khi theo bọn này.
Vâng sếp. Chúng ở đây.
Cô ơi! Chạy đi!
Dừng lại đi! Cứu với!
Kang Man-ok.
Chúng ta lại gặp nhau.
Và bà nghĩ bà có thể làm mẹ sao?
Bất kỳ ai cũng có thể làm mẹ. Chắc chắn không phải bà.
Bà có nhớ thời hoàng kim không? Bây giờ thì già và bệnh tật?
Có phải vì thế bà quay lại làm việc này?
Cô ơi! Cô điên rồi sao?
Đi thôi! Cô đang tự giết mình!
- Đừng làm hại con trai tôi... - Bỏ ra! Bỏ ra!
Cô sẽ chết đấy. Đi thôi!
Chết đi.
Dae-young!
Dừng lại! Này! Dừng lại!
Thanh tra!
Dae-young? Cậu không sao chứ? Dae-young?
Bà Cho! Bà Cho!
Đợi ở đây. Đợi ở đây.
Chúng ta cần một xe cứu thương! Nhanh đi!
Mẹ xin lỗi... mẹ xin lỗi...
Tin tức mới cập nhật.
Một thanh tra WAIS đã bị thương khi truy bắt bọn móc túi
gần trung tâm mua sắm Myeongdong lúc 9 giờ tối ngày hôm qua.
Anh ta bị đâm bởi tên Choi, một thành viên của băng đảng.
Một thành viên khác, Kang, đã bị Choi giết chết ngay tại hiện trường.
Choi bị bắn trong khi đang cố bỏ trốn. và đang trong bệnh viện cấp cứu.
Cảnh sát đã ban hành lệnh bắt giữ Baek,
kẻ tình nghi đứng sau vụ này.
Tôi cũng là nạn nhân! Tôi là nạn nhân đấy!
Câm miệng!
Đừng vòng vo nữa. Baek Jang-mi ở đâu?
Tôi đã nói là tôi không biết.
Cô ấy đã phản bội tôi. Tôi cũng đang tìm cô ấy.
Cô ấy biết tàng hình hay sao chứ?
Không ai biết cô ấy ở đâu.
Dae-young. Cái này là do Trung uý Oh gởi.
Nó được tìm thấy trong đồ đạc của mẹ.
Chắc bà muốn tặng em vào ngày sinh nhật.
Mẹ ơi! Mang về cho con một cái đồng hồ nhé! Đừng quên mẹ nhé!
Dae-young? Nó là gì vậy?
Họ đã tìm thấy nó ở đâu?
Một người điều khiển cần cẩu tìm thấy nó trên sông trong khi nạo vét bùn
để sử dụng trong một dự án xây dựng.
Anh không sao chứ?
Nguyên nhân tử vong là do mất máu do vết thương ở động mạch cảnh.
Nhưng có một điều lạ là.
Tôi tìm thấy dấu vết của titanium và mực Ấn Độ gần vết thương.
Đó là mực Ấn Độ. Đó là màu của bóng đêm.
- Gì chứ? - Anh đã đúng.
Tôi đã kiểm tra bến tàu Suyeongman như anh nói.
Có ba du thuyền sẽ rời đi Osaka chiều nay.
Đây là bằng lái du thuyền của tôi.
Tôi đã nhận nó ở Osaka.
Trong bức ảnh này tôi trông không đẹp lắm?
Một cái đăng ký ở Nhật.
Dưới tên Terajima.
Anh tìm thông tin du thuyền làm gì vậy?
Có chuyện gì thế?
Tìm chiếc du thuyền mà cô muốn, làm tôi mất khá nhiều thời gian.
Cảm ơn anh. Thế còn tiền thì sao?
Tiền trong két an toàn tại Citibank ở Shinjuku.
Cảm ơn. Hẹn sớm gặp lại ở Tokyo.
Titanium và mực Ấn Độ được tìm thấy trên xác của Hong Yong-taek.
Cô biết rõ hơn tôi những thứ đó được dùng vào việc gì mà.
Tôi chỉ muốn sống thôi.
Thế còn Kang Man-ok thì sao?
Cô lợi dụng bà ấy để sống? Có phải không?
Không phải mọi thứ đều như kế hoạch.
Tôi không mong đợi điều đó xảy ra.
Đó là lý do cô đến với tôi? Để sống sót ư?
Anh muốn tôi phải nói gì đây?
Tất cả mọi thứ đều là dối trá!
Đứng lại!
Nếu tôi đứng lại thì thay đổi được gì nào?
Tôi sẽ kết thúc với một bản án chung thân. Tôi không muốn chết trong tù.
Hoặc để tôi đi, hoặc kết thúc điều này ngay tại đây.
Baek Jang-mi.
Cô bị bắt về tội móc túi và cầm đầu băng đảng.
Seong-su! Cầm lấy cái này. Cẩn thận.
Cô cũng vậy, Jang-mi.
Bỏ ra! Đã bảo không phải là tôi!
Đây đâu phải lần đầu. Bà không thoát được đâu.
Bà chưa học được gì sao.
Tôi nói rồi. Không phải là tôi.
Thế bà giải thích điều này thế nào?
- Tôi thực sự xin lỗi. - Đã bao nhiêu lần rồi?
Tôi xin lỗi.
Chúng ta sẽ nói chuyện ở đồn cảnh sát.
- Tôi xin lỗi. - Nhanh lên!
- Đi nào. - Tôi nói tôi xin lỗi mà.
Bà chưa học được gì sao.
- Ý tôi là tôi xin lỗi. - Chúng ta sẽ nói chuyện ở đồn cảnh sát.
- Trung uý - Chúng ta có thể nói chuyện ở đây.
Này. Làm tốt lắm.
Mẹ ơi!
Ở đây này!
Mẹ...
Mẹ ơi... Tỉnh dậy...
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.