Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
English
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Indonesian
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Vietnamese
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
Diệp Mông.
Thực ra cậu cũng không cần nghỉ việc.
Từ nhỏ đến lớn
cũng không phải lần đầu
cậu thua tôi rồi.
Không đúng.
Về mặt đàn ông
cậu vẫn luôn mạnh hơn tôi.
Cũng chỉ là
Cao Khải không thích kiểu đó của cậu.
Giang Lộ Chi.
Cậu thích rác rưởi tôi không có ý kiến.
Nhưng nhặt được rác rưởi
đã ra ngoài làm người ta chán ghét,
thì hơi không cần thiết quá đấy.
Không có được thì giả vờ như không quan tâm.
Cô đúng là vẫn như cũ.
Cô về quê cũng được.
Tôi và Cao Khải đã ở bên nhau rồi,
cô tiếp tục ở lại công ty
thực sự không thích hợp cho lắm.
Chỉ có chút tầm nhìn thế thôi.
Trong đầu chỉ có đàn ông.
Ý cô là sao?
Xem ra cô vẫn chưa biết.
Khách hàng mà cô cướp mất
tôi đều giới thiệu hết
cho công ty khác rồi.
Lần sau trước khi làm chuyện gì
thì phải xem đối thủ là ai đã.
Giai Vũ, giúp mẹ một việc.
Không sao.
Cái thùng to này không cần lo.
Cái này xách lên lầu.
Vâng.
Cảm ơn.
Alo.
Chị Nhã Ân, em...
Trình Khai Nhiên.
Anh tìm tôi có việc gì không?
Nghe nói Diệp Mông sắp về Ninh Thủy rồi.
Sao đã nhiều năm như vậy rồi
mà anh vẫn nhớ chuyện này à?
Cô ấy không thể quay về được.
Mấy hôm trước vừa gọi điện cho tôi,
nói là đã mua nhà ở Giang Bắc rồi.
Sao cô ấy có thể quay về được chứ?
Nào.
Chị Nhã Ân.
Có việc gì không nói với cậu nhé.
Alo.
Diệp Mông.
Phương Nhã Ân.
Sao cậu lại về rồi?
Vừa nãy...
Vừa nãy...
Trình Khai Nhiên còn gọi điện cho tôi,
nói cậu muốn về.
Tôi không tin.
Bao nhiêu năm rồi,
đúng là không chịu thôi thật.
Lần này cậu về ở bao lâu?
phải ở đây một thời gian.
Tôi nghỉ việc rồi.
Phủ sáng.
Cho tôi mượn dùng một chút.
Sao đột nhiên cô lại nghỉ việc thế?
Cô bị đánh à?
Bị ai đánh?
Nam hay nữ?
Cô đánh trả lại chưa?
Cô có báo cảnh sát chưa?
Với tính cách của cô
chắc chắn sẽ không chịu thiệt đâu.
Cô không phải là người thứ ba đấy chứ?
Cậu đột nhiên nghỉ việc,
rồi đột nhiên lại bị đánh.
Tớ nói cậu nghe,
là chị em với nhau,
tớ có thể dung túng cho cậu một lần.
Cậu có 13 người cũng được.
Nhưng cậu không thể...
Không tốt.
Phương Nhã Ân.
Cậu có thể tin tưởng tớ một chút không?
Tiêu chuẩn đạo đức của tớ thấp thế à?
Sao không nói đàn ông tranh giành nhau
làm người thứ ba cho tớ?
Này, dùng cái này đi.
Nói cho tôi biết là ai?
Muốn biết à?
Không nói cho anh biết.
Ngay cả tôi anh cũng không nói cho.
Anh không yêu tôi nữa à?
Đừng đánh tôi.
Cái này chưa mở ra được.
Cái này, cái này...
Xong ngay đây, xong ngay đây.
Đến đây.
Tuyệt vời.
Mau vào đây.
Nặng lắm đấy, cẩn thận.
Về rồi à?
Gầy đi nhiều rồi.
Con biết không?
Hôm nay mẹ đặt cho con
cua hầm Nam Đường mà hồi nhỏ con thích ăn nhất.
Mẹ.
Mông.
Cái phiên bản giới hạn mà anh bảo em giành cho anh,
giành được chưa?
Giành được rồi.
Ở trong vali của em.
Lát nữa đưa anh.
Đẹp lắm.
Thực sự rất khó mua.
Cảm ơn.
Chị.
Thêm món đi.
Lát nữa bác sĩ Tiểu Cao sẽ đến.
Bác sĩ Tiểu Cao nào?
Không có ai.
Chính là, chính là
một khách hàng của em.
Cô hai, cô có ý gì vậy?
Không có gì cả.
Một chàng trai
rất tốt,
công việc cũng tốt.
Là một bác sĩ,
nhiệt tình.
Hai hôm trước
vừa giới thiệu cho mẹ một đơn hàng lớn.
Chẳng phải con cũng chuẩn bị về rồi sao?
Quen thêm một người bạn
có gì không tốt?
Có hơi quá đáng rồi đấy.
Em vừa về mà đã làm mấy thứ này cho em.
Chị hai, chị cũng thật là.
Đúng là chị lúc nào cũng
chỉ nghĩ đến
chút việc làm ăn của chị đúng không?
Trong lòng em,
tầm nhìn của chị nhỏ thế à?
Em nói chị nghe,
bây giờ em không có tâm trạng làm cái này.
Nếu các chị ép em,
em sẽ đi ngay.
Không có ai,
Được rồi, được rồi.
Đừng có nói chuyện linh tinh nữa.
Nghe tôi nói này.
Mông à,
khách lát nữa sẽ đến.
Chúng ta không thể mất phép tắc được.
Gặp một lần thì sợ gì chứ?
Trách thì trách tổ tiên nhà mình
xui xẻo mấy đời.
Cậu xem ba chúng ta đều không có con.
Bố cậu lại chỉ sinh ra
một đứa con duy nhất là cậu.
Bọn cô mơ
cũng nghĩ đến việc cháu mau về Ninh Thừa
sinh thêm một em bé cho nhà chúng ta.
Được rồi, mau đi với cô cháu
đi thôi.
Vào trong.
Cô hai ở đây với cháu.
Tẩy trang, tẩy trang.
Mông Mông.
Cháu thấy phòng này thế nào?
Cái này
là cô mới mua giúp cháu đấy.
Mông...
Chúng ta rửa mặt
tẩy trang trước đã, được không?
Vâng, vâng, vâng, cháu biết rồi.
Cô ở với cháu.
Hiểu rồi.
Tôi ra ngoài đợi cô.
Nhanh lên nhé.
Đến đây.
Bác sĩ Tiểu Cao.
Chào mừng, chào mừng.
Nào, nào, nào, mời vào.
Chào cháu!
Mông Mông!
Mau ra đây!
Bác sĩ Cao đến rồi.
Mau ra đây!
Chào mừng, chào mừng!
Vào trong ngồi đi!
Mời vào trong!
Mẹ!
Đến rồi à?
Bác sĩ Tiểu Cao!
Ngồi đi, ngồi đi!
Ngồi đi, ngồi đi!
Cháu xem bác sĩ Tiểu Cao kìa,
hiểu chuyện quá.
Cầm nhiều đồ thế này.
Bà ơi, bà ngồi đi, bà ngồi đi.
Ngồi đi, ngồi đi.
Mông Mông.
Vâng, cháu biết rồi.
Con gái mới về,
trang điểm chút đi.
Bác sĩ Cao, cháu ở khoa nào thế?
Cháu ở khoa Chấn thương chỉnh hình.
Khoa Chấn thương chỉnh hình mệt lắm đấy.
Cũng được ạ.
Trước đây ở khoa Ngoại tim mạch,
vừa mới điều qua.
Cậu ăn chuối không?
Ăn chuối đi!
Tôi cũng ăn.
Không cần, không cần.
Để tôi, để tôi.
Tôi ăn, tôi ăn.
Làm gì thế?
Đến đây!
Đồ ăn của anh đây!
Ừ, cảm ơn nhé!
Mông Mông, cơm cua của cậu đến rồi.
Đến đây, đến đây.
Sắp rồi, sắp rồi.
Anh đẹp trai, giúp em với.
Để anh rót cho.
Không sao.
Cảm ơn nhé.
Quần áo bẩn hết rồi.
Nhìn gầy thế mà vẫn khỏe thật.
Mông Mông.
Mau lên.
Sao lại thành quán nướng thế này?
Trước đây không phải là quán cua Nam Đường sao?
Quán cua Nam Đường chuyển đi lâu rồi.
Ở đây đã đổi mấy quán rồi.
Vậy chuyển đi đâu rồi, anh biết không?
Cái này sao tôi biết được.
Được, cảm ơn nhé.
Cậu chạy đi đâu thế?
Bác sĩ Tiểu Cao đang đợi cậu đấy.
Mau về đi.
Tôi đang đưa Nhã Ân đi bệnh viện.
Sắp đến rồi.
Các cậu tiếp đón bác sĩ Cao cho tốt.
Lần sau tôi mời anh ấy ăn cơm.
Xem gì thế?
Xem xem thu phí thế nào.
Mã QR của anh còn không quét được,
anh còn dám thu phí nữa.
Không có tiền thì yêu đương gì chứ?
Không nói nữa.
Đang bận.
Cúp máy đây.
Lại gặp nhau rồi.
Cần WeChat không?
Không cần WeChat.
Tôi tìm món cua hầm Nam Đường này
nhưng quét mã QR không được.
Dọn đi rồi.
Xa không?
Xa lắm.
Anh về không?
Đưa tôi đi nhờ với.
Không tiện đường à?
Đến rồi à?
Ăn thong thả nhé.
Tôi dọn giúp mọi người.
Được.
Cảm ơn nhé.
Không sao.
Ông chủ.
Cho tôi một suất cơm cua.
Đến đây.
Đến đây.
Cảm ơn.
Cẩn thận nóng.
Được rồi.
Cận Vũ về rồi à?
Hôm nay
may mà có cậu về.
Nếu không cậu cậu cháu không có ở đây,
không ai giao đồ ăn giúp cô.
Bên trong có thức ăn.
Cậu vào lấy đi.
Alo.
Không cần đâu.
Tôi tìm thấy rồi.
Sao cậu tìm được vậy?
hỏi một cậu em trai.
Em trai?
Gặp được người yêu rồi à?
Sao anh lại tự tin
với em trai trong trấn vậy?
Phải rồi.
Nếu bà nội hỏi anh,
anh cứ nói anh bị gãy xương.
Sao anh lại bị gãy xương nữa?
Từ nhỏ đến lớn,
trong miệng em
anh đã gãy tứ chi bao nhiêu lần rồi?
Có phải bà nội cảm thấy
Tôi còn sống được
đều nhờ vào chút tiên khí trong cổ họng đấy.
Cảm ơn, cảm ơn nhé.
Bye bye.
Mẹ.
Đừng động vào tôi.
Xin chào.
Có thể kết bạn WeChat với cô không?
Được rồi, cảm ơn.
Sắp đến rồi.
Đứng lại.
Qua đây.
Sao thế?
Vẫn chưa ngủ à?
Cẩn thận thức khuya bị thâm quầng mắt.
Đến lúc đó em còn phải
mua kem mắt cho hai người đấy.
Chuyện gì vậy?
Phải, hôm nay anh nhân cơ hội
nói thêm với anh ta chút chuyện làm ăn khác.
Bảo anh ta quảng cáo giúp anh
mấy loại thực phẩm chức năng khác.
Anh có lòng tốt
em không thấy à?
Anh chỉ muốn giới thiệu
cho em một người đáng tin thôi.
Mẹ.
Nhà họ Diệp chúng ta
chưa bao giờ thất tín với người khác.
Khách người ta đến rồi
mà con lại nhảy cửa sổ bỏ chạy,
con bảo mẹ biết giấu mặt vào đâu đây?
Chúng ta nói ngắn gọn thôi được không?
Con ngồi máy bay cả ngày trời,
cũng mệt lắm rồi.
Con còn phải về nhà ngủ nữa.
Được rồi.
Mông Mông.
Bà con đã chuyển đến đây
ở cùng với cô cả rồi.
Con về nhà cũ làm gì?
Nhà đã lâu không sửa chữa, có ở được không?
Có phải con sợ mấy ngày nữa
bác sĩ Cao đến tìm con không?
Không phải.
Con thật sự thấy không thích hợp.
Chẳng phải trước đây
con đã nói với mọi người rồi sao?
Con thích người nhỏ tuổi hơn con.
Nhỏ hơn.
Làm gì vậy?
Kết hôn rồi
hai người cùng nhau phá nhà của mẹ.
Không phải đâu mẹ.
Chuyện này con thật sự không thể chấp nhận được.
Im miệng đi, đồ ngốc.
Con ngủ đi.
Đại ca.
Anh nói xem
vậy anh muốn tìm người nhỏ hơn anh mấy tuổi?
Chuyện này cũng không có tiêu chuẩn.
Nhỏ hơn một hai tuổi không thấy ít.
Nhỏ hơn bảy, tám tuổi không nhiều đâu.
Anh…
Phải rồi,
tôi nhớ ra
Nhã Ân vẫn đang nằm viện.
Chẳng phải cô ấy bị gãy chân sao?
Tôi phải mang cho cô ấy…
Anh quay lại đây cho tôi!
Tối nay mẹ đã gọi điện
cho nhà họ rồi.
Người ta không sao cả.
Tức chết mất!
Mẹ đừng tức nữa!
Đây là gì thế?
Ai thế?
Phương Nhã Ân.
Gãy chân thật à?
Cậu làm sao thế?
Diệp Mông.
Cậu đúng là cái miệng quạ.
Cậu nhìn chân tôi này.
Bác sĩ nói sao?
Tóm lại là phải dưỡng thương thôi.
Diệp Mông.
Cháu là cháu gái của ông Diệp, đúng không?
Mông Mông.
Vâng.
Diệp Mông.
À thì,
các cháu chuyển khỏi căn nhà cũ đó
đã sáu bảy năm rồi.
Bà chưa gặp cháu bao giờ.
Bà Diều.
Đúng rồi.
Vâng, vâng.
Đã nhiều năm không gặp rồi.
Cháu xinh quá.
Cảm ơn.
Nào, nào, để tôi giới thiệu với cháu.
Đây là cháu trai của ông,
Lý Ba Đậu.
Mau lên, chào hỏi đi cháu.
Chính là hàng xóm trước đây.
Lúc nó đến Ninh Thừa,
cháu đã đi Giang Bắc học rồi,
nên chưa gặp nhau bao giờ.
Mau chào hỏi đi.
Chào cháu.
Cháu đừng trách nhé.
Nó là một thằng ngốc,
không biết ăn nói,
đến một câu cũng không nói được.
Không sao đâu bà.
Chân bà sao thế?
Mấy hôm trước
lúc sửa lán hoa
bà không cẩn thận bị ngã.
Phải cẩn thận đấy.
Vậy chúng ta nói chuyện một lát nhé.
Lại đây.
Làm gì?
Anh em nhà bên cạnh đẹp trai thế này
trước đây cậu không để ý à?
Thế thôi.
Cậu gọi thế này là thế thôi à?
Vậy mắt nhìn của cậu cũng cao quá đấy.
Tôi thích người ngoan.
Poppy.
Tôi muốn mua rượu này.
Không mua nổi.
Bảo Tiểu Giang mua.
Tiểu Giang mua nổi.
Sao cô ấy lại mua?
Hai đứa không phải
là quan hệ bạn trai bạn gái à?
Phải rồi,
chẳng phải mấy hôm nữa là sinh nhật con sao?
Mua về làm quà sinh nhật đi.
Con mới ở bên cô ấy,
đã hỏi quà sinh nhật của người ta,
bố thấy có thích hợp không?
Nếu con không thích cô ấy thì nói một tiếng,
bố lại giới thiệu cho con người khác.
Phải rồi,
Cháu gái của ông Lưu tốt lắm.
Người ta có nhà có xe,
còn không cần sính lễ,
của hồi môn,
còn cho cậu 300 nghìn nữa.
Thế này đi.
Cậu bán luôn tôi đi.
Bán được bao nhiêu tùy cậu quyết định.
Số tiền bán được sẽ thuộc về cậu.
Đến lúc đó
cậu cầm số tiền này
ăn uống chơi bời, đi du lịch khắp thế giới.
Tôi thì
mà chạy đi
làm con rể ở rể cho người ta,
chăm sóc người ta từ già đến trẻ.
Như vậy, bà có hài lòng không?
Cút!
Mạch Mạch, trông chừng bà nội nhé.
Anh đi đóng tiền.
Còn nữa, đeo tai nghe vào.
Đây là bệnh viện, gây ồn ào đấy.
Cắm vào, cắm vào.
Biết cắm chứ?
Đẹp trai thật đấy, còn cao nữa.
Cậu thấy đẹp trai thì nhìn nhiều vào.
Tôi sẽ cho cậu xem.
Tôi xem giúp cậu.
Tôi khó chịu.
Cậu đừng chọc tôi.
Em gái.
Anh trai em tên Lý Ba Đậu thật à?
Đó là tên gọi thân mật.
Em đừng thấy bây giờ anh ấy trắng thế này.
Bà nội em nói với em
hồi nhỏ anh ấy vừa đen vừa gầy,
giống như hạt đậu nhỏ vậy.
chúng tôi cứ gọi đến tận bây giờ.
Tên thật của cậu ấy là Lý Cận Vũ.
Cận là chữ "cách" thêm chữ "cân".
Vũ là chữ trong "đảo".
Cháu là em họ cậu ấy.
Em gái.
Vừa nãy tôi nghe bà nói
bạn gái cậu ấy là Tiểu Giang, đúng không?
Sao cô ấy không đến?
Cô ấy làm việc ở Giang Bắc,
không có thời gian.
Tôi rất thích cô ấy.
Vừa xinh đẹp,
thu nhập hàng năm có bảy con số đấy.
Cô ấy họ Giang,
đúng không?
Cô ấy là người bản địa không?
Đúng.
Cũng là người Ninh Thủy.
Cô ấy không phải tên Giang Lộ Chi đấy chứ?
Đúng.
Hai người quen nhau à?
Cô ấy có phải rất giỏi không?
Tôi nghe nói gần đây
lương của cô ấy lại tăng gấp đôi.
Hình như còn nhảy việc
một công ty
gọi là gì nhỉ,
công ty tư vấn dịch vụ gì đó,
làm giám đốc dự án.
Lĩnh vực hình học?
Đúng, chính là công ty đó.
Không phải, đó là công ty của anh mà?
Cảm ơn em nhé, em gái.
Không có gì.
Chơi đi.
Không phải lần này anh nghỉ việc
là vì Giang Lộ Chi đấy chứ?
Đúng vậy.
Cô ta giáng thẳng xuống công ty chúng tôi,
lấy mất dự án của tôi.
Khách hàng mà tôi và nhóm của tôi
vất vả nửa năm mới giành được,
Cao Khải trực tiếp đưa cho cô ta.
Mặt của cô
là bị Giang Lộ Chi đánh cho cô à?
Đừng để tôi nhìn thấy cô ta.
Yên tâm đi.
Cô ta còn thảm hơn tôi.
Anh buông tôi ra, buông ra.
Giang Lộ Chi, tôi thấy cô điên rồi.
Dám đánh tôi cơ đấy.
Nhìn gì mà nhìn?
Nhìn nữa là móc mắt cô ra.
Đi, đi, đi.
Rảnh quá.
Được rồi.
Đừng lớn tiếng thế, làm phiền người khác.
Không phải.
Tôi thích cho cô.
Tôi biết ngay là cô
sẽ không chịu ấm ức mà.
Cảm ơn nhé.
Văn Văn.
Chuyện hợp đồng cô đừng sốt ruột.
Tôi đi hỏi sếp Câu.
Sếp Câu có ở đây không?
Anh ấy có.
Sếp Câu, anh sợ ngứa không?
Anh sợ ngứa không?
Anh không sợ ngứa à?
Làm phiền rồi.
Có tiện không?
Anh đến đúng lúc lắm.
Giới thiệu với anh một chút nhé.
Diệp Mông.
Giang Lộ Chi.
Hai người chắc là
đã quen biết nhau từ trước nhỉ?
Quen.
Lâu rồi không gặp.
Lộ Chi
hôm nay chính thức vào làm ở công ty chúng tôi.
Dự án cô phụ trách
sau này sẽ do cô ấy phụ trách.
Ơ hay,
anh có ý gì vậy?
Dự án này đội ngũ chúng tôi
vất vả nửa năm trời.
Sau đó cô giao cho cô ấy.
Có lẽ Lộ Chi sẽ dễ dàng
trao đổi với khách hàng hơn.
Trao đổi như thế này đúng không?
Được.
Hai người tiếp tục đi.
Tôi làm phiền rồi.
Em trai.
Bạn gái em là Giang Lộ Chi phải không?
Sao thế?
Cô ấy còn có một người bạn trai ở Giang Bắc.
Thì sao?
Thì cô ấy ngoại tình rồi.
Cậu nói những chuyện này với tôi
là để báo đáp tôi
hay là cậu có thù với cô ấy?
Tôi đoán thử nhé.
Cô ấy
từng cướp chồng của cậu.
Cậu mới quen tôi
nên có lẽ không hiểu lắm.
Con người tôi thực ra rất tệ.
Muốn xem trò hay thì cứ nói thẳng,
không cần phải lấy danh nghĩa
người tốt việc tốt.
Em trai, cậu không những đa nghi
mắt cũng không tốt lắm.
Người đàn ông mà cô ấy thích
tôi lại không thích.
Làm xong cho anh rồi.
Vừa nãy đi đâu thế?
Đi nộp phí.
Vừa nãy lúc em trai
về
sắc mặt khó coi lắm.
Có phải anh
đã làm gì người ta không?
Có làm gì đâu.
Sao em lại nghĩ anh thế?
Bởi vì anh hiểu em mà.
Anh hiểu em cái gì?
Phương Nhã Ân.
Được rồi.
Ngày mai Giai Vũ phải làm sao?
Anh đưa nó đi.
Anh không cần lo đâu.
Giai Vũ đang ở chỗ mẹ em.
Anh mau về đi.
Vậy anh đi đây.
Ngủ sớm nhé.
Anh ơi,
anh còn kẹo không?
Răng sắp rụng hết rồi
mà còn muốn ăn kẹo à?
Em không sợ mẹ em đánh em à?
Không ngờ anh nói chuyện độc ác thế.
Vậy em đoán xem
trong bốn cái túi của anh
túi nào có kẹo đi.
Đoán trúng thì cho em.
Lừa đảo!
Chắc chắn là không có hai loại.
Rõ ràng em nhìn thấy
anh lấy từ trong túi áo
ra mà.
Không lừa em.
Bốn cái túi của anh đều có kẹo.
Em đoán thử đi.
Vậy em chọn
bên này.
Có thật này.
Anh ơi,
anh là người giàu nhất mà em từng gặp.
Bốn cái túi đều có kẹo.
Em chẳng có cái túi nào cả.
Lừa em thôi.
Đây là viên kẹo cuối cùng rồi.
Ăn xong nhớ đánh răng đấy.
Nếu không ngày mai những cái răng này
đều sẽ bị nhổ hết đấy.
Anh ơi.
Anh nằm ở phòng bệnh nào thế?
Em có thể đến chơi với anh không?
Em thấy anh rất ngầu.
Cả người anh đều mặc đồ đen bóng,
giống như
sứ giả địa ngục ngầu ngầu trong phim.
Anh muốn lừa em ăn kẹo đúng không?
Chưa chắc ngày nào anh cũng đến.
Tùy tâm trạng.
Được thôi.
Vậy em đi trước đây.
Nếu không mẹ
lại nói em không nghe lời.
Tạm biệt sứ giả địa ngục.
Nghe nói chị
có bạn trai ở Giang Bắc rồi.
Có phải nợ em một lời giải thích không?
Anh mua thêm ít trái cây cho em nhé.
Được.
Sữa bò.
Vâng.
Tạm biệt.
Nặng thế?
Xin lỗi nhé.
Hôm nay máy tính của chúng tôi bị hỏng.
Đợi tôi tính một chút nhé.
Được.
Mười chín.
Bốn mươi.
Năm mươi tám.
Đây là 55 tệ.
Một trăm bảy mươi tám tệ tám.
Đúng, đúng, đúng.
Chính là số này.
Anh đẹp trai giỏi toán quá.
Cảm ơn.
Từ từ thôi.
Sáu mươi tám tệ.
Đợi một chút.
Không ngờ
làm nô lệ cho công ty bao nhiêu năm như vậy,
vẫn phải đến đây làm trâu làm ngựa cho cậu.
Tôi đã chịu lời nguyền của anh.
Cháu hầu hạ cô chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?
Cháu xin lỗi, cháu xin lỗi.
Ăn gì?
Tạm thời không ăn nữa.
Hỏi cháu chuyện này.
Trình Khai Nhiên gần đây có tìm cháu không?
Không ạ.
Vậy thì tốt.
Vậy gần đây cháu cũng đừng ra ngoài.
Đợi cô xuất viện rồi nói.
Bà ơi.
Làm chứ.
Cậu quen biết bác sĩ đó à?
Cứ nhìn cậu mãi.
Cậu quen biết Lý Ba Đậu rồi chứ gì?
Chỉ dựa vào việc anh ta là bạn trai của Giang Lộ Chi,
tôi đã loại bỏ hết
tất cả mọi người bên cạnh anh ta,
không suy nghĩ đến.
Sửa lại.
Bạn trai cũ.
Chia tay rồi.
Ai đề nghị?
Diễn đi.
Cậu cứ diễn ở đây đi.
Diệp Thạnh.
Bản thân cậu đã làm gì
trong lòng cậu không rõ sao?
Tôi đã làm gì?
Cậu không phải kiểu người
lo chuyện bao đồng.
Cậu trút giận lên người khác.
Lý Cảnh Vũ.
Chẳng phải là vì
anh ta là bạn trai của Giang Lộ Chi sao?
Sao cậu biết hai người họ
chia tay rồi?
Tối qua
chỉ vì chuyện hai người họ chia tay
mà bà Tiêu
mắng Lý Cảnh Vũ cả tối.
Tôi thấy
chuyện này không liên quan gì
đến Lý Cảnh Vũ.
Em không nên đi.
Gì nhỉ?
Không phải gì cả.
Em là giúp anh ấy.
Anh ấy còn phải cảm ơn em nữa, được chưa?
Được.
Coi như em lo chuyện bao đồng.
Em đi xin lỗi anh ấy được chưa?
Được.
Được.
Cậu em đáng thương quá.
Ra ngoài một lát.
Giục gì mà giục?
Giờ tôi qua đó rồi.
Biết rồi.
Tôi ra ngoài một lát nhé.
Em gái.
Anh muốn hỏi
anh trai em làm việc ở đâu?
Cạn ly.
Chào mừng mọi người đến ủng hộ.
Tối nay em hát bài gì?
Vẫn chưa nghĩ xong.
Em trai.
Ra đây một lát.
Tôi có chuyện muốn nói với cô.
Xin lỗi nhé.
Tôi đi một lát.
Anh có chuyện gì à?
Thực ra tôi... tôi...
Cô nghe đi đã.
Alo.
Chúc mừng nhé!
Tình hình cụ thể
đợi anh về sẽ giải thích với em.
Là anh có lỗi với em.
Em biết rồi.
Còn chuyện gì khác không?
Xin lỗi nhé!
Mấy hôm nay công việc khá bận,
không thông báo cho em ngay được.
Nhưng chuyện này em cứ giấu nhà anh trước đã.
Hài lòng chưa?
Đừng đến làm phiền tôi.
Không phải đâu, em trai, em đừng như vậy.
Anh biết thất tình rất khó chịu.
Sao lại không có tín hiệu?
Có phải vừa nãy
có một cô gái ra ngoài không?
Không nhìn thấy.
Vừa nãy có phải
có một cô gái vào không?
Đây là nhà vệ sinh nữ, cậu nói xem.
Anh ơi, anh ơi.
Nhà vệ sinh nam, cô đi bên này, bên này.
Không cần anh nói cho tôi biết.
Cần làm gì thì làm đi.
Anh, anh, anh.
Diệp Thạnh.
Ra đây.
Anh buông ra.
Đây là nhà vệ sinh nữ.
Diệp Thạnh.
Tôi biết cô ở trong đó.
Mau ra đây.
Anh tránh ra cho tôi.
Anh, anh.
Diệp Mông!
Xin anh đấy, anh đừng…
Có phải bên trong có một cô gái không?
Có phải vừa nãy…
Bình tĩnh, bình tĩnh!
Anh làm gì thế?
Anh đừng làm khó tôi!
Tôi không ăn nói với ông chủ được đâu.
Tôi chính là ông chủ ở đây.
Ai làm khó anh?
Anh cho tôi vào!
Anh là ông chủ gì chứ?
Tôi nói với anh thế này nhé.
Ngày nào cũng đến đây.
Mười khách
đều nói là ông chủ ở đây.
Uống say rồi, mau đi nôn đi.
Cô làm loạn gì thế?
Tránh ra.
Diệp Mông.
Tôi biết cô ở trong đó.
Cô mau ra đây.
Cần giúp đỡ không?
Thế này còn không rõ sao?
Làm phiền anh rồi.
Gọi anh nghe xem.
Con người tôi không thích nhất là
người khác gọi tôi là em trai.
Không phải.
Có phải anh cảm thấy
tôi không có cách nào khác
nên mới phải cầu cứu anh không?
Bỏ tay ra.
Diệp Thạnh.
Còn ngây ra đó làm gì?
Mau lên.
Nào.
Mạnh lên chút nữa.
Lên trên chút nữa.
Qua bên cửa sổ xem thử.
Mau thả tôi xuống.
Bên ngoài có người của hắn.
Diệp Mông.
Lão Trương.
Ai tìm được người này thế?
Người đâu, người đâu, người đâu.
Đội trưởng Vương đâu?
Hắn ta chơi trò lưu manh.
Anh bỏ tay ra.
Đừng làm loạn nữa.
Cậu mở rộng chân ra cho tôi, nhanh lên.
Qua đây.
Diệp Thủy.
Diệp Thủy.
Diệp Thủy, mau ra đây.
Bạn trai cũ à?
Bạn trai cũ gì chứ?
Mau nghĩ cách đi.
Cởi quần áo của cậu ra.
Cậu muốn làm gì?
Cởi áo khoác ra.
Cả giày nữa.
Mặc của tôi.
Ngồi xuống.
Lát nữa
phối hợp với tôi diễn cho tốt.
Lão Trương đâu?
Anh tìm người
cũng không thể vào nhà vệ sinh nữ được.
Tôi biết.
Buông tôi ra.
Đây là ai tìm tên ngốc này vậy?
Tôi nói cho các người biết,
tôi chính là ông chủ ở đây.
Tôi vào trong là để xem bên trong
có phải là bạn của tôi không.
Không phải là muốn xông vào nhà vệ sinh nữ à?
Lo chuyện bao đồng gì chứ?
Về uống rượu hết đi.
Đây đúng là ông chủ của chúng ta.
Đi thôi, đi thôi.
Còn cậu nữa.
Ngày mai lấy được lương
thì đừng để tôi nhìn thấy cậu.
Cút!
Diệp Thủy.
Diệp Thủy.
Sao thế, anh Khai?
Anh ở đây làm gì?
Anh nói xem.
Anh đừng có suốt ngày
làm mấy chuyện này ở tiệm tôi được không?
Vừa nãy
có một cô gái vào, anh có thấy không?
Không để ý.
Tôi chỉ để ý đến trong tiệm thôi,
ai biết bên ngoài thế nào chứ.
Tôi hét to như thế,
anh không nghe thấy gì à?
Đâu có.
Người bên trong này
nửa còn lại của cậu
tên là gì?
Không biết, chưa từng hỏi.
Không biết.
Tố chất tâm lý của cậu thật là tốt.
Cậu thế này, để tôi xem nào.
Đang mặc quần áo đấy.
Cậu để tôi xem một cái đi.
Có phải cô ấy
là cô gái tôi quen trước đây không?
Được rồi.
Cô cho tôi xem một chút đi.
Các cô không mặc đồ thật à?
Xin lỗi.
Xin lỗi.
Xin lỗi cô.
Các cô đúng là to gan.
Được rồi, anh Khai.
Giữ chút thể diện cho tôi đi.
Chuyện này...
Tôi mặt dày,
bị chụp thì chụp thôi.
Người ta là một cô gái
ở trên thị trấn này,
sau này làm sao sống tiếp được, đúng không?
Có thể trốn đi đâu chứ?
Thật là.
Anh làm gì vậy?
Phiền cô tránh ra chút.
Chụp gì mà chụp?
Người ta đi rồi.
Cảm ơn nhé.
Có thể cầm lấy quần áo giúp tôi không?
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.