Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
English
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Indonesian
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Vietnamese
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
Phụ đề dịch bởi【mytriet67@gmail.com】
"Máy bay lính Nhật..."
"Dưới sự tiếp sức của xe tăng và đại bác."
"Tấn công dữ dội vào quân lính Trung Quốc."
"Quyết chiếm lĩnh Nam Kinh."
"Nên cuộc chiến ác liệt diễn ra khắp 5 cổng thành thủ đô."
"Trong đó...."
"Cuộc chiến tại cổng Trung Hoa khốc liệt nhất."
"Quân đội ta cố thủ tại pháo đài trện đỉnh núi Vũ Hoa Đài."
"Chống chọi mạnh mẻ."
"Quân địch liên tục tấn công nhiều ngõ vào Nam Kinh."
( Tháng 11 năm 1937, sau khi kết thúc trận chiến tại Thượng Hải, quân Nhật tấn công vào Nam Kinh, nhằm chiếm lĩnh Nam Kinh, ép buộc chính phủ Trung Quốc đầu hàng. )
( Tháng 11 năm 1937, sau khi kết thúc trận chiến tại Thượng Hải, quân Nhật tấn công vào Nam Kinh, nhằm chiếm lĩnh Nam Kinh, ép buộc chính phủ Trung Quốc đầu hàng. )
( Ngày 13 tháng 12, quân Nhật đánh chiếm Nam Kinh, tiến hành cuộc thảm sát quy mô lớn tàn khốc khôn cùng đối với đồng bào tay không tấc sắt của đất nước ta. )
( Ngày 13 tháng 12, quân Nhật đánh chiếm Nam Kinh, tiến hành cuộc thảm sát quy mô lớn tàn khốc khôn cùng đối với đồng bào tay không tấc sắt của đất nước ta. )
"Chiến sự tại cửa Quang Hoa diễn ra dữ dội nhất."
"Hơn 4000 quân địch tấn công hơn 10 lần...."
"Từ rạng sáng vào trong kinh thành."
"Quân ta chặn đánh tại địa thế hiểm trở."
"Không quân ta cũng oanh kích vào trận địa từ trên cao."
- Chú. -"Pháo binh ta oanh kích không ngừng."
"Hậu lộ địch bị tấn công."
"Hoảng loạn tháo lui."
"Quân ta thừa cơ đuổi theo ra cổng thành."
"Địch thương vong nặng nề."
"Quân ta cũng hy sinh oanh liệt."
"Mọi người đều mang ý chí quyết tử."
"Chống trả ngoan cường."
LƯU HẠO NHIÊN
CAO DIỆP VƯƠNG TRUYỀN QUÂN
VƯƠNG KIÊU
CHU DU
Nhanh lên, đưa tao !
Cởi ra ! Cởi ra !
Diễn viên Nhật : HARASHIMA DAICHI DƯƠNG ÂN HỰU
Cởi ra cho tao !
VƯƠNG CHÂN NHI
Ôi trời !
LƯU DIỆC THUẦN DƯƠNG HẠO VŨ
Đỡ lấy con tôi !
Đỡ lấy !
Đỡ con tôi lên dùm đi !
Nào, giúp đi !
Ba ơi !
Ba ơi !
- Con ơi ! - Ba ơi !
Ba ơi !
Con ra khỏi thành là sẽ không bị chết !
Đạo diễn : THÂN ÁO
【 TIỆM CHỤP ẢNH Ở NAM KINH】
Đem vứt bỏ hết bưu phẩm !
Thay quần áo rồi mới lên xe !
Thay hết quần áo !
Thay quần áo xong rồi lên xe !
Cởi áo ra !
Nào, Xương ơi, nhanh lên !
Thay quần áo đi, lên xe tránh nạn !
Cậu mặc như vậy trộng giống lính lắm !
Xương ơi, nhanh nhanh nhanh !
Đi đâu vậy ?
Bến Hạ Quan có chiếc tàu bưu điện hơi nước đang đợi mình !
Cậu Xương ! cậu Xương !
Cậu Xương !
Có thư của con gái nhà tôi không ?
-Không kịp đâu. -Thư gửi từ Lục An đấy.
Lục An.
Lên mau, lên mau !
Cậu Xương !
Đi theo tôi.
Đi.
Nhanh lên.
Khu 2 ?
Đúng, khu 2.
Phố Lai Đạo.
Tên gì ?
Tố Quân.
Tìm thấy rồi.
Đúng.
Đúng là chữ viết của con gái tôi.
Đúng.
Cậu Xương, cảm ơn cậu nhé.
Cảm ơn cậu Xương.
Tố Quân không sao.
Chỗ bên nó vẫn an toàn.
Thủ trưởng ơi !
Đợi em !
Thủ trưởng ơi !
Đợi em !
Cậu Xương !
Không kịp nữa rồi !
Gặp nhau ngoài bến đi !
Đợi em !
Thủ trưởng !
Thủ trưởng !
Hỡi các quân lính của quân đội China.
Tư lệnh Trưởng phòng vệ thủ đô Nam Kinh Đường Sanh Trí.
Đã bỏ trốn để lại các ngươi.
Mọi trận địa trong vùng Nam Kinh.
( Ngày 13 tháng 12 năm 1937, Nam Kinh, cửa Trung Hoa. ) Đã bị Hoàng Quân Đại Nhật chiếm lĩnh.
Buông xuống vũ khí.
Lập tức đầu hàng.
Hoàng quân sẽ thực hiện theo "công ước Geneva".
Đối xử tốt với tù binh.
Cầm lấy !
Tiến lên !
Các anh em !
Cầm lấy !
Cầm lấy !
Cầm lấy ! Cầm lấy !
Tiến lên !
Chuẩn bị, bắn !
Tiến lên !
Bọn Nhật chó má !
Chào bạn.
Tôi là công dân lương thiện.
Trung Nhật thân thiện vạn tuế.
Dục Tú, trốn mau !
Em đi trước đi, đừng lo cho chị.
-Bọn Nhật sắp đến rồi. -Chị không đi.
Đi thôi.
Bọn Nhật sắp đến rồi, chết đến nơi mà còn chưa hiểu nữa.
Đi nào đi nào.
Em đi nhé chị.
Đi mau, đi mau !
Kuroshima.
Đi nào.
Nhiếp ảnh gia vẫn chưa đến à ?
Sắp đến rồi.
Mặt trời sắp lặn rồi.
Lâu thế ?
Xin lỗi.
Đã để 2 vị chờ lâu.
Trung đoàn bộ binh 13.
Nhiếp ảnh gia Trung Úy Itō Hideo.
Báo cáo có mặt.
Chuẩn bị xếp hàng.
Đế Quốc Đại Nhật !
Vạn tuế !
Vạn tuế !
( Cổng Ắp Giang. )
Lui lại !
Trở về thành đi !
Không được đi qua !
Chúng tôi rút lui theo lệnh của Tư Lệnh Đường mà !
Mau cho chúng tôi đi qua !
Ai dám bước qua đây !
Bắn bỏ hết !
Tôi là Đại Tá Trung đoàn trưởng !
Mày chỉ là 1 thằng Trung Tá quèn mà dám ăn nói không cẩn trọng vói tao à ?
Tồn Lễ !
Tồn Lễ !
Tránh đường ra cho tao !
Dám bắn vào người phe mình à ?
Cứ tiến lên cho tao !
Cứ tiến lên cho tao !
Tồn Lễ !
Tồn Lễ !
Bước lên 1 bước là sẽ chết !
Bắn bỏ cho bố mày !
Tồn Lễ ! Tồn Lễ !
Sư đoàn trưởng đã có lệnh !
Không được để bất kỳ 1 quân lính giữ thành nào....
Bỏ chạy khỏi nơi này !
Họ là lính đào ngũ !
Đuổi bọn nó quay trở về !
Để đi đánh bọn Nhật chó má !
Đây là mệnh lệnh !
Đánh !
Qùy xuống !
Qùy xuống !
Lính mới nghe cho rõ.
Qua đây xử tử chúng nó.
Thiếu Tá.
Giết tù binh là vi phạm quân pháp mà.
Câm miệng !
Cầm súng lên.
Rõ !
Chuẩn bị !
Bọn China là lợn.
Đừng xem chúng nó nhu là người !
Nâng súng lên !
Bắn !
Nâng súng lên bắn !
Đồ vô dụng !
Tao làm gương cho chúng mày xem !
Nhiếp ảnh gia !
-Qua đây. -Rõ.
Đây.
Tôi muốn ngươi chụp tấm ảnh ngay trong lúc.....
viên đạn bay xuyên đầu bọn lợn China !
Viên đạn đi nhanh quá.
Máy chụp ảnh rất khó bắt được.
Để em thay cuộn phim khác.
Em vẫn chưa chụp.
Đồ ngu xuẩn !
Tất cả nâng súng lên !
Chuẩn bị bắn !
Báo cáo.
Ánh sáng không đủ.
Độ nhạy sáng của cuộn phim quá thấp.
Cái đồ ngu xuẩn này !
Có biết cậu ấy là ai không ?
Kẻ nông dân như mày có tư cách xem thường người ta sao ?
Xin lỗi.
Em sẽ đi xin cuộn phim có độ nhạy sáng cao hơn liền.
Bảo đảm lần sao sẽ chụp được ảnh theo yêu cầu của thiếu tá Kuroshima.
Itō.
Bức ảnh tấn công thành bao giờ lên báo được ?
Vật tư rửa phim đã dùng hết rồi.
Thiết bị mới vẫn đang trên đường vận chuyển.
Có thể mang phim đến Thượng Hải rửa không ?
Hiện nay tình hình quân bưu hổn loạn.
Những cuộn phim quý giá này lỡ bị đánh mất.
Thì không còn cách gì để phục hồi lại.
Mau chóng giải quyết cho xong chuyện này.
Vài ngày nữa là nghi lễ vào thành.
Tư lệnh Matsui sẽ đích thân đến dự.
Tôi sẽ giành cơ hội chụp ảnh ông ấy cho cậu.
Em hiểu rõ.
Rất cảm ơn.
Cậu ơi.
Mợ ơi.
Nó có bó chân.
Là lính China !
Đứng lại !
Ai xử được nó trước.
Rượu này sẽ dành cho người đó !
Ba ơi ! Ba !
Hay quá !
Có y như thật không ?
Hay quá !
Hay quá !
Vậy mới là dáng vẻ cần có của võ sĩ chứ.
Oai phong đường đường, cực kỳ tinh nhuệ.
Làm anh hốt hoảng rồi.
Không sao chứ ?
Làm ra vẻ vậy thôi.
Như đóng phim vậy mà.
Đừng khóc nữa.
Cho con đây.
Cảm ơn.
Thưa Thái Quân Inoue.
Có thể thu xếp cho vợ con tôi được đi chứ ?
(Giấy thông hành.)
Cảm ơn.
Mau qua đây.
Chào đi.
Cảm ơn.
Khoan đã.
Hai ngày nữa là đếnngày nghi lễ vào thành.
Phải ăn mặc cho chỉnh tề.
Cho vợ anh.
Dẫn thêm vài đàn bà.
Ở lại để giặt giũ.
Nhật Trung thân thiện, là lẽ đương nhiên.
Cảm ơn.
Em đi tìm vài chị em lo cho xong vụ này.
Thưa Thái Quân.
Tôi có thể xin thêm 1 giấy thông hành không ?
Nhà anh có 3 người.
3 tờ.
Xin thêm 1 tờ để làm gì ?
Tôi....
Vẫn còn 1 người em họ.
Lui lại !
Đừng chạy ! Đứng lại !
Ai vậy ?
Làm gì vậy ?
Này.
Đây là trong phạm vi thẩm quyền quản lý của chúng tôi.
Mọi người quay trở về đợi lệnh !
Rõ !
Tóc của hắn rất dài.
Không giống là người lính.
Nếu mày chỉ biết bấm máy.
Nhưng chưa từng bóp cò.
Thì không đủ tư cách để làm người lính.
( Tiệm chụp ảnh Cát Tường. )
Hắn làm việc trong tiệm chụp ảnh này sao ?
Thái Quân hỏi....
Có phải cậu làm việc trong tiệm chụp ảnh này không ?
Có biết rửa ảnh không ?
Thái Quân hỏi....
Cậu có biết rửa ảnh không ?
Người này biết rửa ảnh.
Là người tôi đang cần hiện nay.
Đưa súng cho tao.
Dừng lại !
Itō cần rửa cho xong ảnh để gửi về Bộ chỉ huy.
Đây liên quan đến vinh dự của quân đội chúng ta.
Để hắn dẫn em đi tiệm chụp ảnh.
Nhanh lên dùm tôi !
( Bưu điện Trung Hoa. )
Này, đứng lại !
Mày đứng lại ! Đi đâu vậy ?
Anh Quảng Hải ơi !
Cứu em !
Anh Quảng Hải ơi !
Cứu em với !
Cứu em !
Anh Quảng Hải cứu em !
Anh Quảng Hải !
( Tiệm chụp ảnh Cát Tường. )
Ngẩn ngơ ở đó làm gì vậy ?
Rót ly nước cho Thái Quân đi.
Cậu đang học nghề à ?
Vâng.
Ông chủ đâu ?
Ông chủ ?
Bỏ chạy rồi.
Họ gì ?
Họ Ngô.
( Sổ chấm công nhân viên )
Sao anh không chạy đi vậy ?
Không chạy được.
Khổng Hiến Đông.
Trần Phú Lộc.
Lưu A Tứ.
Trần Vĩnh Thái.
Là em.
Cứ gọi em là Thái.
Dẫn tôi đến phòng tối.
Phòng tối ở đâu ?
Thái Quân muốn xem thiết bị.
Bên này.
Của Đức sản xuất.
Tôi lần đầu được nhìn thấy đấy.
Bảo hắn làm thử cho tôi xem.
Thưa ngài.
Ảnh chụp hội nghị quan lính do Đại Tá Inoue thu xếp.
Có phải vào hôm nay không ?
Hỏi hắn xem cuộn phim này bao lâu mới rửa xong ?
Thái Quân hỏi bao lâu mới rửa xong ?
Cái này em không trả lời được.
Hắn bảo là cần 2 ngày.
1 ngày.
Tối mai tôi sẽ đến xem.
Chiều mai phải cho in ra.
Nếu không thì bò ra từ đống người chết thế nào.
Thì bò trở về lại đó.
( Đừng giết người này. ) Tên tôi là Itō Hideo.
Nếu gặp lính Nhật.
Anh cứ giao cho họ cái này.
Những chữ viết trong này, là bùa hộ mệnh của anh.
Sao còn không cảm ơn Thái Quân ?
Cúi chào.
90 độ.
( Trong vòng 2 ngày.)
Mau in ra đi.
Đi rồi.
Cậu....
Sang đây.
Có người Nhật đến.
Cậu ấy là ai ?
Là....
Em cho con bú trước đi.
Đàn ông giơ tay lên !
Đàn bà và trẻ em đứng sang 1 bên.
Này, mày.
Mày qua đây !
Ra đây !
Sang đây !
Đứng đây !
Tôi là hòa thượng.
A Di Đà Phật.
Tôi là hòa thượng.
Vết chai cứng dày như vậy trên tay.
Nhìn kẽ tay này chắc chắn là đã từng cầm súng.
Trên vai nhìn như con dấu vậy.
Đã từng vác súng rồi.
Còn cái dấu trên trán này.
Thì giống y hệt như cái nón này.
Mày chắc chắn là đi lính rồi.
Chỉ người ra cho tao là sẽ không phải bị chết.
Tôi là hòa thượng thật mà.
Ai là người đi lính.
Mau đứng ra đây thì sẽ không bị chết.
Ai đi lính mau đứng ra đây !
Đứng lại !
Bỏ chạy là lính đấy !
Bắt bọn nó lại !
Đừng để chúng nó bỏ chạy !
Buông tôi ra !
Ra đây !
Ngồi yên đó !
Mình chụp hình đi.
-Chụp hình à ? - Ừ.
Đứng sang phải 1 tí.
Ừ, được rồi.
-Cứ như vậy. -Chuẩn bị.
Có chụp được chưa ?
Chụp được rồi.
Thêm 1 tấm nữa đi.
Thêm 1 tấm nữa.
Ở ngay chỗ đó.
Hát nghe hay quá, hát to hơn nữa.
Này, đàn bà kia.
Cởi áo ra hát.
Vừa cởi vừa hát mới được, phải không ?
Chuyện gì vậy ?
Chuyện gì vậy ?
Người phe mình,người phe mình.
Ông là ai ?
Báo cáo Thái Quân.
Tôi đến để đưa phim tin tức của Hoàng quân.
Thì ra là người chạy vặt của Ito Hideo.
Mang đi chiếu đi.
Rõ.
Vẫn là không có âm thanh.
Sẵn sàng bản lĩnh của lính bộ binh nào !
Sẵn sàng !
Không sao chứ ?
Chứ anh nghĩ sao ?
Anh nghĩ có sao không ?
-Sợ chết đi được. -Được mà.
Họ thích nghe em hát tuồng.
Em cứ hát cho xong, không sao đâu.
Phụng Hoa đâu rồi ?
Có phải Phụng Hoa có chuyện rồi hả ?
Chỉ vì cô ấy ngu, cứ phải chạy ra ngoài.
Em cứ ở trong nhà hát ngoan ngoãn mà hát tuồng.
Người Nhật sẽ xem em như nghệ thuật gia.
Nếu không, em đi ra ngoài làm bá tánh.
Người ta sẽ xem em như là lợn.
Em không bỏ trốn ?
Em sắp chết vì đói rồi đấy.
Đâu.
Giấy thông hành đâu ?
Đưa cho em.
Đợi thêm 2 ngày nữa.
Để anh trì hoãn với Thái Quân.
Chờ khi lính bỏ đi hết, đầu hàng hết rồi.
Chờ người Nhật cai quản Nam Kinh.
Cuộc sống tốt lành của mình sẽ đến.
Em biết hát tuồng, anh biết nói tiếng Nhật.
Mai này có rất nhiếu cơ hội.
Người Nhật mà cai quản.
Sẽ xem người Trung Quốc là người không ?
Sẽ vậy mà.
Họ đối xử với anh luôn khách sáo mà.
Còn tặng cho anh bánh kẹo nữa.
Vậy....
Đối xử với vợ con anh cũng khách sáo sao ?
Em thích thì cứ ăn, được chứ ?
Anh đừng có ngồi.
En đóng phim ảnh mà.
Diễn vai phụ mà, có gì đâu ?.
Vai phụ, vai phụ không phải diễn viên sao ?
Anh bây giờ sợ chết vậy sao ?
Con chuột đó mà.
Sợ gì chứ ?
Bọn anh có hơn 10 nhân viên phiên dịch.
Tự nhiên vô cớ bị xử hết 1/2.
Em nghĩ anh sợ người Nhật sao ?
Anh sợ người Trung Quốc đấy.
Là cậu sao ?
Xưng hô thế nào ?
Tô Liễu Xương.
Nhân viên bưu điện số 1213 tổ 2 khu vực 1.
Nếu lỡ bị phát hiện thì sao ?
Đường sông Hạ Quan vẫn còn đi được.
Gia đình anh chị mau chạy đi.
2 đứa con nhỏ như vậy.
Mang con dắt vợ làm sao mà chạy ?
Nhiều người cũng mang con dắt vợ mà.
Chùa Gà Gáy thì gà không gáy.
Hồ Mạc Sầu lại càng thêm sầu.
Biết chạy đi đâu ?
Trốn 1 tí chẳng phải giữ được mạng sống sao ?
Em trai.
Em trai.
Chị bàn với em chuyện này.
Chỉ cần em có thể cho cả nhà chị đi theo để giữ mạng.
Thì chị sẽ bảo lão Kim nhà chị truyền nghề chụp ảnh....
Với nghề rửa ảnh hết cho em.
Sau này tiệm chụp ảnh chia thêm 1/2 cho em.
Người Nhật đã chiếm hết Nam Kinh.
Em cần nghề này để làm gì chứ ?
Người Nhật không chụp ảnh sao ?
Có ai lại không chụp ảnh chứ ?
Từ khi có máy chụp ảnh đến giờ.
Nghề này chưa từng bị gián đoạn.
Đúng là chẳng hiểu chuyện.
Đừng khóc đừng khóc.
Vào nhà đi.
Cậu không được bỏ đi.
Cậu đi rồi ngày mai bọn Nhật trở lại.
Chúng tôi biết phải làm sao ?
Bọn nhật cần có ảnh chụp.
Anh cứ rửa ra cho họ là được.
Cậu này vớ vẩn.
Bọn họ chưa từng gặp tôi mà.
Anh cứ nói thật với họ.
Rằng anh là chủ tiệm chụp ảnh đi.
Cậu đi, nhưng để lại giấy này cho tôi.
Cái này là cho tôi mà.
Chuẩn bị !
Bắn !
Đi !
Ở đây !
Ông chủ !
Ông chủ !
Ông chủ !
Không chạy được rồi.
2 ngã đường đều bị chận kín.
Tai nghề này không khó lắm đâu.
Để tôi dạy cậu.
Thời gian không còn nhiều.
Học cho thuộc lòng đi.
Tôi họ Kim.
Gọi tôi là lão Kim.
Họ là Bá Nha và Chung Tử Kỳ của Trung Quốc.
Vào thời Xuân Thu Chiến Quốc.
Bá Nha giỏi về diễn tấu, Tử Kỳ giỏi về thưởng thức.
Bản nhạc Cao Sơn Lưu Thủy.
Khiến họ trở thành mẫu mực được truyền tụng ngàn đời.
Không ngờ cậu lại có hứng thú với văn hóa Trung Quốc như vậy.
Ông nội em từng là lính cũ trong trận chiến tranh Giáp Ngọ.
Nuối tiếc của ông chính là không đánh vào được Bắc Bình.
Nhưng chúng ta đã thực hiện được.
Bức ảnh đã rửa xong đâu ?
Ảnh đã rửa xong được chưa ?
Thái Quân muốn xem.
Vẫn chưa được 1 ngày mà.
Hay lắm.
Vậy....
Anh rửa 1 tấm nữa ngay trước mặt tôi đi.
Ngay trước mặt Thái Quân.
Rửa 1 tấm nữa.
Rửa ảnh.
Gồm ba bước: hiện ảnh, dừng ảnh và định ảnh.
Thực chất, quá trình này chính là chuyển hóa ẩn ảnh trên phim....
thành hình ảnh thực sự.
Tuy nhiên, toàn bộ quá trình tuyệt đối không được tiếp xúc với ánh sáng,
Một khi phơi sáng thì cuộn phim sẽ hỏng hoàn toàn.
Ẩn ảnh là gì ?
Cậu đừng quan tâm.
Đọc cho thuộc lòng.
Việc nắm chính xác tỉ lệ pha chế của các loại thuốc mới là then chốt.
Trước tiên mang cuộn phim....
Bỏ vào trong này.
Cái tay cầm phía trước.
Xoay đúng 20 vòng.
Đây là dung dịch hiện ảnh.
Nước ấm 20 độ,
Ngâm cuộn phim vào trong 15 phút.
Lấy ra xối rửa sạch.
Sau đó dùng dung dịch dừng ảnh và định ảnh.
Tôi đã pha sẵn bằng thuốc bột.
Mùa Hè tỷ lệ 1/ 6.
Mùa Đông tỷ lệ 1/8.
Trong dung dịch định ảnh có axit.
Nếu lỡ bỉ văng vào da sẽ bị bỏng nát.
Nhất định phải cẩn thận đấy.
Cứ sau mỗi 1 bước đều phải xối rửa cho sạch.
Chỉ vấy chút nước thuốc lên ảnh.
Sẽ hỏng hoàn toàn.
Máy phóng to.
Cái này gọi là thấu kính.
Rất đắt tiền đấy.
Mặt bóng của giấy là mặt chính.
Mặt nhám là phụ.
Đây là cái kẹp phim.
Đặt tấm phim rửa xong vào trong đấy.
Rồi kẹp giấy ảnh vào.
Khổ ảnh giống như phim thì dùng cách in ảnh.
Đặt mặt lõm vào của phim cho khớp với giấy ảnh.
Mặt lồi khớp vào tấm kính.
Đậy nắp lại.
Sau đó.
Dùng cách thức giống như tráng phim.
Cho hiện ảnh 2 phút trước.
Sau khi xối rửa sạch.
Mới cho định ảnh.
2 phút.
Làm sao anh canh giờ được ?
Cổng thành cổng thành bao trượng cao ?
Ba mươi sáu trượng cao.
Cưỡi ngựa hoa.
Vác đại đao.
Đến cửa nhà em đi bước dạo.
Hỏi rằng em ăn quả quýt hay là ăn chuối cau.
Hát 6 lần.
Cưỡi ngựa hoa.
Ngài làm gì vậy ?
Không được mở cửa để lộ sáng.
Không sao.
Ảnh của người China không quan trọng.
Chúng ta là....
Bạn hữu.
Cố lên.
Bạn hữu của tôi.
Cảm ơn Thái Quân đi.
Đứng dậy !
Cạn ly !
Ngài Ito.
Nhanh lên.
Nhanh lên.
Cơ hội tốt như vậy.
Hai vị đến chụp tấm ảnh nào.
Ngài Matsui.
Chúng ta chụp ảnh nhé.
Được thôi.
Mời sang đây.
Giết người.
Đốt nhà, cưỡng hiếp.
Kỷ luật quân đội đã bại hoại đến vậy sao ?
Danh dự quốc tế của nước Nhật.
Phải làm sao đây ?
Ngài yên tâm.
Chuyện này tôi sẽ xử lý cho ổn.
Trung Quốc to lớn như vậy.
Chỉ có chiến thắng là chưa đủ.
Tàn phá người Trung Quốc mới có thể thống trị người Trung Quốc.
Đừng ngăn cản các quân lính.
Nhưng vấn đề danh dự quốc tế mà ngài nhắc đến.
Nhất định phải xử lý cho ổn.
Đồ ăn của bọn Nhật này rất nguội.
Ito nói rằng mình đang ăn cơm của sĩ quan.
Người lính bình thường không ăn được những thứ như vậy.
Cậu làm ngược thứ tự của dung dịch định ảnh với dừng ảnh rồi.
Nhớ cho kỷ.
Dung dich định hình có mùi chua.
Rất là hắc mũi.
Tránh ra tránh ra.
Hỏng lần này là phim bỏ cho thực tập.
Nếu đây là phim tốt của bọn Nhật thì sao ?
Cậu làm sao vậy ?
Phải chăm chú tí chứ.
Cậu đâu phải đang rửa ảnh.
Mà là mạng sống, mạng sống của 5 người đấy.
Có hiểu không ?
Miếu Phu Tử.
Chẳng có gì hay ho cả.
Chụp từ xa là được rồi.
Chúng ta....
Chụp tấm ảnh chỗ này nhé.
Đúng rồi, cứ vậy nhé.
( Tháp Linh Cốc. )
(Đài thiên văn Tử Kim Sơn.)
Không phải nhiếp ảnh gia đây sao ?
Mau qua đây.
Thiếu úy Mukai.
Thiếu úy Noda.
Nhiếp ảnh gia của Trung đoàn 13, Sư đoàn 6.
Ito.
Ito Hideo.
Rất hân hạnh được gặp hai vị.
Để em chụp tấm ảnh cho 2 vị nhé.
Cầm cái đầu người có oai phong hơn không ?
Kẻ thua mà cứ lắm chuyện phiền phức.
Cuộc thi vẫn chưa kết thúc mà.
-Thêm 1 tấm nữa đi. -Mình đưa cao thêm mục tiêu.
Xem ai giết được 150 người.
Nhật Trung thân thiện.
Non sông tươi đẹp.
Vùng đất nhân từ.
Mùi hôi ở đâu vậy ?
Lão Kim.
Đừng lên tiếng.
Xuống kìa. -Nhanh lên.
Trốn đi.
Tiệm chụp ảnh không có nhà vệ sinh.
Lại không dám đi ở bên ngoài.
Nên đều giải quyết trong hầm cả.
Người Trung Quốc không coi trọng vệ sinh.
Đại tiểu tiện ở cả trong nhà.
Mau ra khỏi chỗ này đi.
Vậy mà cũng nằm ngủ được.
Sau khi giúp tôi hoàn tất công việc ở Nam Kinh.
Tôi sẽ cho anh 1 tờ giấy thông hành rời khỏi Nam Kinh.
Thái.
Không phải cậu có chuyện muốn nói với Thái Quânsao ?
Cứ nói vài câu với tôi đi.
Nói gì chứ ?
Cậu không phải là học trò ở đây.
Tên cậu không phải là Thái.
Phải không ?
Tên em là Thái.
Rồi, hiểu rồi.
Thái Quân.
Cậu ấy nói, thật ra cậu ấy cần 2 tờ giấy thông hành.
2 tờ ?
Vâng.
Cậu ấy còn người vợ.
Là diễn viên.
Đang bị kẹt ở trong nhà hát Đại An.
Kim Thừa Tông.
Ông chủ không họ Ngô mà.
Trần Vĩnh Thái.
18 tuổi.
Người Nam Thông tỉnh Giang Tô.
Cậu nói giọng Bắc mà.
Đâu phải là Thái.
1 lát nữa khi bước ra.
Cậu cứ dẫn thẳng về tiệm chụp ảnh.
Cứ nói là vợ của cậu.
2 tờ giấy thông hành.
Cùng nhau rời khỏi Nam Kinh.
Anh đã là Hán gian rồi.
Không lo thêm nổi 2 tờ giấy thông hành sao ?
Thứ nhất, tôi là phiên dịch viên.
Không phải Hán gian.
Thứ 2.
Nếu để cô ấy ở chung với vợ tôi.
Còn khủng khiếp hơn chiến trận nữa.
Đi xách hành lý dùm vợ cậu đi.
Không phải đã bảo rằng đưa em đi thượng Hải sao ?
Kiên nhẫn tí.
Cậu ấy là ai ?
Chồng em đấy.
Trong 2 ngày này.
Sống cho giản dị chút.
Nặng trịch, mang theo để làm gì vậy ?
Anh biết gì chứ ?
Cuộn phim điện ảnh là mạng sống của em đấy.
Mình thỏa thuận rồi đấy.
Chỗ này em chỉ ở 3 ngày thôi.
Yên tâm.
Giấy thông hành sắp lo xong rồi.
Cậu đóng vai chồng tôi à ?
Vâng.
Cậu là bạn của người Nhật sao ?
Không phải.
Nói bậy.
Chúng ta đều là bạn của người Nhật cả, nhớ kỹ đấy.
Bạn.
Thái Quân.
Đã đón vợ cậu Thái về rồi.
Hôi quá, hôi quá.
Sắp hôi như là ổ chó chuồng heo rồi.
Thái Quân à.
Cảm ơn anh.
Cảm ơn anh chăm sóc anh Thái nhà chúng em.
-Lần đầu.... -Im đi.
Vợ cậu ấy không biết nói tiếng nhật.
Mọi người nói gì vậy ?
Cô ấy nói.
Nhất định sẽ hết lòng phục vụ Hoàng quân, để đền đáp ơn đức của ngài.
Tiệm chụp ảnh bây giờ tạm thời là an toàn.
( Hoàng quân Nhât đảm bảo an toàn. ) Ngoại trừ tôi sẽ không ai đến kiểm tra.
Những cuộn phim này đều cần anh rửa xong cho nhanh.
Nhất là cuộn này rất quan trọng.
Cần phải phóng to.
Trong này là gì vậy ?
Phim nhựa.
Phim nhựa điện ảnh.
Phim do vợ của Thái diễn đấy.
Thái Quân.
Điện ảnh thì phải xem trong nhà hát mà.
Xem như nậy, chẳng xem được gì đâu.
Chờ chiến tranh kết thúc.
Tôi cũng muốn đi đóng phim.
Trong nhà còn ai nữa không ?
Không có.
Không.
Trong tủ có đến 6 cái đế gác đũa.
Nhưng chén và đũa đều không thấy.
Chẳng có ai lại mang đồ này đi lánh nạn cả,
Những người khác đâu ?
Trốn đâu rồi ?
Không có thật mà.
Chỉ có mình tôi.
Cậu đâu cần phải sợ gì tôi.
Tôi với anh ấy đâu có giống nhau.
Với lại.
Tôi còn cứu được 1 người lính nữa.
Bọn Nhật đi bắt lính khắp nơi trong thành.
Cô đưa ông ấy đến đây sẽ gây liên lụy đến mọi người.
Nói nhỏ tiếng thôi, gì mà ầm ĩ vậy ?
Nếu các người đuổi tôi ra ngoài.
Tôi mà bị bắt.
Các người sẽ chẳng ai bỏ trốn được.
Trên người anh đâu có viết địa chỉ.
Chẳng ai biết anh từ đâu chạy ra cả.
Anh ta chỉ bị mất 1 cái lỗ tai.
Vẫn còn lưỡi mà.
Đừng sợ.
Anh ấy là lính Quốc Dân.
Đánh bọn quỷ Nhật đấy.
Chú từng giết chết bao nhiêu bọn quỷ Nhật ?
Rất nhiều.
Chiến trường rất hổn loạn.
Tôi chịu trách nhiệm nổ súng.
Bắn 1 phát là chạy, Bắn 1 phát là chạy.
Không đếm nổi.
Dám nổ súng vào bọn quỷ Nhật.
Đều là người giỏi cả.
Đây.
Người anh em.
Cầm lấy.
Cho anh.
Ăn đi.
Con gái tôi đã bảo rằng.
Anh bị thương.
Phải ăn nhiều để lành vết thương.
Tôi biết.
Mọi người coi thường thân thế của tôi.
Không sao.
Về sau cô đã là chị của tôi rồi.
Chị ơi.
Cái này cho chị.
Đừng chê nhé.
Qua đây, để mẹ bồng.
Đợi tí.
Đồ ăn có thể cho cô được.
Cái giường trên ấy.
Cô không được nằm ngủ.
Cảm ơn.
Cảm ơn.
Dễ chịu thật.
Cô ta hằng ngày đều chui ở trong hầm.
Lại còn muốn để ý tôi.
Não có vấn đề rồi.
Tôi tưởng cô lúc nãy nói thật lòng chứ.
Tôi là diễn viên mà, làm ơn.
Có chút tuồng này sao không diễn được ?
Thái à.
Cậu có thích xem phim không ?
Đóng cửa lại.
Cuộn phim không để lọt sáng được.
Gì mà sợ dữ vậy ?
Tôi còn không nhớ nổi đã đóng phim bao nhiêu lần rồi.
Tôi còn biết hơn cậu đấy.
Cậu thích diễn viên nào ?
Nguyễn Linh Ngọc ?
Chu Tuyền ?
Triệu Đan ?
Hồ Điệp ?
Hồ Điệp thì tôi biết.
Người diễn trong phim Duyên phận trớ trêu mà.
Thật à ?
Tôi với Hồ Điệp từng diễn chung phim.
Thật đấy.
Cậu xem này.
Có nhìn thấy không ?
Đây chính là tôi với Hồ Điệp.
Qua đây.
Đây là Hồ Điệp.
Đây là tôi.
Nhìn thấy không ?
Nhìn thấy rồi.
Chỉ là 1 vai nhỏ thôi.
Cậu rửa tấm ảnh này ra dùm tôi nhé, được không ?
Phóng to ra.
( Ngày 27 tháng 12 năm1937. nghi lễ vào thành của quân Nhật, tại cổng Trung Sơn, Nam Kinh. )
Nếu bàn về tay nghề rửa ảnh.
Trong cả cái thành Nam Kinh này.
Tôi mà là hạng 2.
Chẳng ai dám xưng hạng nhất.
Nếu ảnh được rửa thêm 1ngày.
Thì sẽ được an toàn thêm 1 ngày.
Nếu bàn về bản lãnh làm việc cà rề.
Trong cả cái thành Nam Kinh này tôi đứng hạng 2.
Cũng chẳng ai dám xưng hạng nhất.
Cách thì có nhiều.
Hết giấy rồi.
Hết thuốc rửa rồi.
Khí hậu lạnh.
Nhiệt độ nước không đủ.
Sao vậy ?
Bị lao phổi rồi.
Anh nói với hắn là em bị bệnh.
( Không được phép. )
Ba cháu nói.
Trận đại chiến Thượng Hải có quân của Trung Ương.
Có quân Đông Bắc.
Có quân Tây Bắc.
Quân Hồ Nam, Hồ Bắc, Tứ Xuyên, Quý Châu, Quảng Đông.
Còn rất nhiều rất nhiều nữa.
Chú thuộc quân nào vậy ?
Chú không phải là quân lính.
Chú là cảnh sát.
Cảnh sát ?
Chú là tuần cảnh khu 2.
Vì trong bộ đội thiếu người.
Nên đã bắt em trai chú bổ sung vào.
Đi đánh trận chung với quân phi chính quy của Thượng Hải.
Vậy cũng là rất dũng cảm.
( Vị vua vong quốc.)
Mẹ ơi !
Mẹ !
Mọi người ơi.
Mau xem này.
Trung đoàn 13 của mình.
Đã được lên báo "Tin tức buổi sáng " rồi.
Hay quá !
Nhờ phúc của Itō đấy.
Cảm ơn.
Cảm ơn Ito.
Ito !
Vạn tuế !
Buông tôi xuống !
Người Nhật chúng tôi.
Luôn muốn xem người Trung Quốc là bạn.
Nhưng họ đều không có thiện chí.
Không chịu làm bạn với chúng tôi.
Chúng tôi đành phải như vậy.
Nhưng chúng ta đều là bạn.
Đúng không hả Thái ?
Nói vâng đi.
Vâng.
Tôi cho anh sự an toàn.
Còn xin giấy thông hành cho anh nữa.
Tôi đã đối xử với anh như vậy.
Còn anh đối xử với tôi thế nào ?
Ảnh đều bị mờ cả.
Lại còn càng ngày càng chậm.
Tại sao rửa ảnh càng ngày càng chậm ?
Càng ngày càng mờ chứ ?
Đó đều là ảnh của quan to đấy.
Giấy rửa ảnh đều đã hết hạn.
Thuốc rửa ảnh không đủ, phải pha loãng nhiều lần.
Thấu kính để phóng to....
Đã bị nứt do lúc oanh tạc.
Cậu ấy bảo giấy rửa ảnh....
Đã hết hạn sử dụng.
Thuốc rửa....
Cũng sắp dùng hết.
Mau chuẩn bị đi.
Thái à.
Hy vọng anh hiểu.
Tôi đang giúp anh với vai trò người bạn.
Tôi.
Làm việc cho nhiếp ảnh gia quân Nhật.
Tôi làm việc cho....
Nhiếp ảnh gia quân Nhật.
Tôi làm việc cho nhiếp ảnh gia....
Ito của quân Nhật.
Trong tiệm đã bị cướp sạch.
Tìm xem có gì ăn và xài được không ?
Tìm thấy rồi.
Giấy rửa ảnh.
Gửi cho tiệm chụp ảnh Tần Hoài đấy.
Này !
Này ! Bọn người China ăn cắp !
Ăn cắp là tội chết !
Ăn cắp, bắt nó lại !
Qua đây, đứng yên, im lặng !
Tôi làm việc cho nhiếp ảnh gia quân Nhật.
-Tôi làm việc cho nhiếp ảnh gia quân Nhật. -Ăn cắp là phải bị chết !
Ito !
Ito ! Ito Hiden !
Ito !
Dừng tay lại !
Cậu ấy không phải là lính, cậu ấy là thường dân.
Các anh không được giết thường dân.
Vậy là vi phạm luật quốc tế.
Tôi là người Mỹ.
Câm miệng !
Anh ấy tĩnh rồi.
Đây là bệnh viện tại khu vực an toàn.
Anh đã qua cơn nguy hiểm rồi.
Tránh ra ! Tránh ra ! Lui ra !
Đừng vào đây chứ !
Buông tôi xuống !
Đây là bệnh viện.
Lục soát cho kỹ !
Đây là lính.
Đi ra phía sau !
Nhanh lên, đừng chống lại !
Cút đi, đừng có chắn đường!
Dừng lại !
Đây là bệnh viện, các ông không được vào đây.
Trong này có phải đều là quân lính không ?
Không phải đâu.
Các ông là đồ khốn nạn !
Tôi nhận lệnh phải đưa 50 người đi.
Đưa đi đâu ?
Chúng tôi có lập....
Bệnh viện tạm thời.
điều kiện ở đó tốt hơn nhiều so với nơi này.
Với đầy đủ bác sĩ, y tá, thuốc men.
Còn tiêm được vắc xin cho họ nữa.
Sao trông có vẻ quen thế ?
Mày có phải là người của Ito không ?
Đi theo tao.
Không không không !
Đây là đồ dùng cá nhân của tôi !
-Đưa đây ! -Máy chụp ảnh của tôi !
-Đưa đây ! -Không được !
Câm miệng !
Đồ đáng chết !
Sau này.
Đừng có rời khỏi....
Tiệm chụp ảnh.
Có hiểu không ?
Trời ơi, ông đang làm gì vậy ?
Đây không phải là Ito sao ?
Đây là....
Cuộn phim độ nhạy sáng cao do Đức sản xuất.
Anh không thể làm vậy.
Tôi chỉ là giáo sư, không phải phóng viên !
Anh có hiểu không ?
Chúng tôi được sự bảo vệ của công ước Geneva !
Có những thứ này.
Những hình ảnh mà ngài muốn chụp sẽ có thể thực hiện được.
Để cho nó rửa ra ảnh.
Chẳng lẽ Nam Kinh chỉ có mỗi tiệm chụp hình của nó sao ?
Đúng là có vài tiệm.
Đều đã bị những nhiếp ảnh gia khác trưng dụng rồi.
Nhưng nó chỉ chuyên làm việc riêng cho em thôi.
Em cần nó mà.
Đây là....
Cô Lý trong bưu điện.
Đây là tiệm ở số 8 hẻm cây Liễu.
Đây là....
Ông chủ Khương ở số 37 phố Quảng An.
Những ngày mình ở trong tiệm chụp ảnh.
Bên ngoài đã thành nông nỗi như thế này.
Người Nhật đi hãm hiếp khắp nơi.
Đến cả trẻ em cũng không tha.
Cuộn phim này không nên rửa tiếp nữa.
Không rửa.
Thì sẽ như những người....
Trong những bức ảnh này.
Nếu rửa thì sẽ thành Hán gian.
Mình không thể bị nguyền rủa muôn đời.
Có cách này.
Tuyển thủ phương Đông.
Ozeki !
Bước lên !
Không được phép.
Không được phép.
Toàn bộ đều là không được phép.
Tuyển thủ sẵn sàng !
Ito, ngồi xuông.
Trận đấu bắt đầu !
Đây đều là ảnh của ngài đại tá muốn chụp.
Em đã đều cho chụp hết rồi.
Tại sao bây giờ lại trở thành không được phép ?
Phải làm tê liệt quyết tâm chống đối của người China cùng dư luận quốc tế.
Đây không phải có thể nâng cao tinh thần của quân Nhật.
Khiến địch run sợ sao ?
Nếu như....
Người China.....
Không chấp nhận sự thân thiện của chúng ta, vẫn cố chống đối.
Lúc ấy những tấm hình này sẽ rất hữu dụng.
Đây mới là tác dụng quan trọng của sự tuyên truyền trong chiến tranh.
Thắng thua đã định.
Em hiểu rồi.
Vào đi.
Tôi muốn đun ấm nước sôi,
Lúc này không được đụng vào ! Anh bỏ trở lại.
Đây là em trai tôi !
Đây là em trai tôi !
Đây là em trai tôi !
Anh làm gì vậy ?
Đây là em trai duy nhất của tôi !
Đây là em trai duy nhất của tôi !
Đây là em trai duy nhất của tôi !
Mày là đồ Hán gian chó chết !
-Rửa ảnh cho bọn Nhật ! -Tôi không phải là Hán gian !
Đây là em trai tôi !
Dừng lại !
Dừng lại ! Dừng lại !
Dừng lại !
Có ai ở đây không vậy ?
Đi nào.
Đi, xuống dưới đi.
Có ai không ?
Anh Quảng Hải bảo tôi giao đồ này cho cậu.
Căn dặn là vào sáng mai 8 giờ.
Thay bộ đồ cho ra vẻ.
Với lại vợ cậu phải hóa trang cho đẹp.
Sẽ có xe đến rước 2 người đấy.
Cảm ơn nhé.
Dừng xe !
Khiêng đi.
-Đặt ở đây. -Nhanh lên.
Lái tới nữa.
Lái tới nữa.
Giỏi lắm.
Xếp cho đúng hàng đấy.
Xếp cho đúng hàng vào, xếp kiểu gì vậy ?
Nhanh lên !
Lát nữa khi ống kính hướng vào mọi người.
Đều phải cười lên cho tôi đấy, hiểu không ?
Tĩnh táo lện tí.
Cứ như mọi khi vậy.
Đứa bé khóc kìa, cô dỗ cho nó nín đi.
Cô không có sữa, cho bú tí nước cũng được mà.
Ba.
Con ra đây làm chi vậy ?
Qua kia chụp ảnh đi.
Đứng ở giữa nhé.
Hao người nắm tay chứ.
Cho biểu cảm.
Cậu cười cái đi nào.
Cô không phải là diễn viên sao ? Cô dạy nó đi.
Cười cái đi nào.
Đừng để nó khóc nữa.
Đừng khóc nữa nhé.
Làm ồn đến phát bực !
Đưa cái đó đây.
-Đưa đây ! -Đừng đụng vào con nhà tôi !
Tao bảo là đưa cho tao, đừng có lôi thôi !
Đừng đụng vào con nhà tôi !
Hoa Hoa !
Con của tôi !
Hoa Hoa !
Hoa Hoa !
Này !
Bà như vậy làm sao tôi chụp ảnh được ?
Hoa Hoa !
Người bắt nó phải câm miệng.
Không phải là mày sao ?
Làm gì vậy chứ ?
Đứng dậy !
Đứng dậy hết đi nào !
Ai cần cười thì phải cười, biết chưa ?
Tất cả đứng dậy, đứng dậy !
Tất cả đứng dậy, chụp ảnh chụp ảnh !
Mặt kiểu gì vậy ?
Cần cười thì phải cười, có nghe không ?
-Giải quyết ngay cho tao. -Xin lỗi.
Đứa bé vừa ngất đi đúng lúc.
Nhân lúc này thì chụp đi, chụp đi.
Cậu Thái.
Để cho vợ cậu ẵm cái đi.
Nào.
Ẵm đi.
Ẵm đi.
Chảy chút máu thì lau cái nhé.
Che lại che lại, chụp đấy nhé.
Cười đi.
Một đứa bé đang bình thường.
Bị thằng Nhật quăng cho chết rồi.
Là ngất đi mà.
Ngất gì mà ngất ?
Đứt hơi rồi.
Tôi ẵm trên tay mà không biết sao ?
Chẳng cử động gì nữa.
Tức là chết rồi.
Thành Nam Kinh đã trở thành như vậy.
Mình còn có thể sống được bao lâu ?
Cô vợ của phiên dịch viên ấy.
Đi giặt quần áo cho bọn Nhật.
Trên đấy đều có vướng máu của người Trung Quốc.
Quần áo giặt sạch rồi.
Có thể sẽ chẳng ai biết được nữa.
Còn bọn mình ?
Nếu rửa loại ảnh này.
Là phải đăng lên báo.
Phải lưu giữ.
Mình làm những chuyện này là không rửa sạch được.
Không rửa là sẽ toi mạng ngay.
Ai mà không sợ chết chứ ?
Phải.
Tôi cũng sợ.
Tôi chính vì giả chết mới được sống sót.
Tôi thấy những người Tây kia.
Đều đang tìm cách gửi loại ảnh này ra ngoài.
Mình là người Trung Quốc.
Càng phải nghĩ ra được cách.
Tiền đề là.
Ai trong chúng ta có thể sống sót đi ra ngoài được.
Ừ.
Cái này cũng được.
Toàn thế giới nhìn thấy sự vinh quang của Nam Kinh.
Nhìn thấy quan hệ tốt đẹp giữa Hoàng quân với thường dân.
Thì sẽ thừa nhận tính chính đáng của trận chiến này.
Phải.
Nhất là tấm ảnh người mẹ với đứa bé này.
Làm em nhớ đến vợ con đang ở Tokyo.
Tại sao lại phải trông cậy vào người Trung Quốc ?
Tại sao không tự mình rửa ảnh chứ ?
Đại tá.
Thật ra....
Em không biết rửa ảnh.
Hồi nhỏ.
Ở nhà có máy chụp ảnh.
Luôn dùng để chơi như đồ chơi.
Đều phải cho người giúp việc mang ra ngoài để rửa.
Khi chiến tranh bắt đầu.
Cha em vì muốn kế thừa sự vinh quang của gia tộc nên bảo em nhập ngũ.
Mẹ em thì không yên tâm..
Nên mới cho em theo quân đội làm nhiếp ảnh gia.
Nói ra thấy hỗ thẹn.
Nhưng....
Nhờ có sự giúp đỡ của hắn.
Ảnh chụp của em mới được lên báo.
Rồi thì sao hả Ito ?
Đã làm bạn với hắn rồi sao ?
Cho nên những tấm ảnh không được phép này.
Cũng do hắn rửa ra à ?
Trông như là 1 vùng biển máu, sắc màu rực rỡ.
Nếu như có cuộn phim màu thì hay biết mấy.
Đó sẽ là 1 tấm ảnh gây chấn động lòng người biết bao !
Nhẹ tí.
Đây đều là thiết bị rửa ảnh rất quan trọng.
Báo cáo.
Tôi đến đây để đón ngài.
Chào mừng quý khách !
Chào mừng quý khách !
Chào mừng quý khách !
Phụng Hoa.
Chào mừng quý khách !
Báo cáo.
Vị này là trung úy Ito.
Xin báo cáo với ngài.
Tên tôi là Ikeda Eiyū.
Máy in rửa ảnh tôi đã mang đến.
Đều là loại tốt nhất.
Tôi cũng là giỏi nhất.
Được phò tá cho Trung úy Ito.
Là vinh hạnh của tôi.
Ba.
Trung úy Ito.
Có từng nghe nói đến tháp Tám Phương Một Nhà không ?
Không.
Đó là gì ?
Bộ Tư lệnh Quân đội đang tập hợp các loại gạch đem về từ các khu đã chiếm lĩnh.
Để xây dựng 1 tháp kỷ niệm có thể tôn vinh chiến sử huy hoàng của quân đội đế quốc.
Đá ngọc trắng ở Cố Cung Bắc Bình.
Đá Trường Thành ở Bát Đạt Lĩnh.
Đá kè đê ở sôngTô Châu Thượng Hải.
Đều đã cho vận chuyển về Nhật.
Lần này tôi cũng nhận lệnh mang 1 viên gạch tường Nam Kinh về.
Đến rồi đây.
Vâng.
Báo cáo, thiết bị đã lắp ráp xong.
Bắt đầu đi.
Rõ.
Hay lắm.
-Tiếp tục nữa đi. -Vâng.
Thái à.
Bộ chỉ huy có lệnh.
Mời vợ của anh.
Một người Nhật biết rửa hình vừa mới đến.
Đến để thay thế tôi.
Cao thủ.
Đây là cao thủ.
Cao thủ đấy.
Đây là đồ của bọn Nhật.
Anh làm khác đi là bị rơi đầu đấy.
Nếu hắn mà thay thế được cậu.
Thì cậu cũng rơi đầu vậy.
Lão Kim, mới sáng sớm mà em lên đây làm gì vậy ? Xuống dưới đi.
Đội trưởng Trung đi đâu rồi.
Thì ra tấm ảnh của ngài Ito....
Là chụp ở đây.
Chỉ huy.
Bọn em đi nhà vệ sinh.
Rồi đi ăn có được không ?
Đi đi.
Cũng nặng thật.
Này.
Không ổn rồi.
Nhanh lên !
"Cảm on các vị đã cứu tôi."
"Em trai tôi Tồn Lễ đã chết dưới tay bọn Nhật."
"Tôi không còn gì phải vương vấn."
"Nên đã quyết tâm sẵn sàng hy sinh."
"Liều mạng với bọn cướp Nhât."
"Mong đổi lại được bình yên cho vùng đất này."
"Không thành công...."
"Cũng thành danh."
"Cái chết như vậy mới xứng đáng."
Nhặt súng lên !
Mau đưa súng cho tao !
"Kháng chiến tất thắng !"
"Trung Quốc muôn năm !"
"Tống Tồn Nghĩa."
Đội trưởng Tống nói với con.
Quân đội phản công....
Từ bến Hạ Quan đổ bộ lên bờ.
Cứ thế đánh tận đến cửa Cống Viện.
Đuổi cho hết bọn Nhật đi.
Không biết họ bao giờ có thể đánh về đây.
Đồ khốn nạn !
Tại sao không bảo vệ thiếu úy Ikeda ?
Bảo mày lấy súng sao không lấy ?
Em chỉ là phiên dịch.
Là thằng nhát gan sợ súng.
Càng không dám giết người.
Họ rất khách sáo với anh.
Còn cho anh bánh kẹo nữa.
Cô đi đâu vậy ?
Đi hát tuồng cho bọn Nhật.
Đội trưởng Tống ra đi rồi.
Biết rồi.
Cởi ra mà hát.
Cởi ra càng hay nữa, phải không ?
Cởi ra đi !
Chuyện gì vậy ?
Người phe mình đây.
Lời chúc từ Nam Kinh.
Cờ hiệu rực rỡ Tử Cấm Thành.
Thu sắc Giang Nam càng trong xanh.
Binh tướng nghiêm trang dưới ngọn cờ.
Bước tới phía trước.
Uy nghi hoàng đế tỏa khắp trời.
Matsui Ishine.
Quảng Hải !
Ba ơi !
Quảng Hải !
Ba ơi ! Ba !
Bước tới phía trước.
Nhật Trung thân thiện.
Báo cáo.
Đã chuẩn bị xong.
Đừng chậm chạp nữa.
Nhanh lên !
Toàn thể !
Quay sang hướng Tokyo !
Chào !
Hãy để những chiến hữu ra đi được yên nghĩ !
Bắn !
Chì cần gom đồ dùng cá nhân của Ikeda thôi.
Đừng đụng đến bất kỳ thiết bị in rửa nào.
Anh có bệnh à ?
Ông đây làm trâu làm ngựa cho bọn Nhật để giúp em làm giấy thông hành.
Em lại lén anh chứa chấp lính đào ngũ hả ?
-Em đâu có. -Diễn nữa đi !
Em chỉ vì muốn lên tượng đài, sinh mạng cũng thí luôn sao ?
Tên lính đó bị khùng.
Em cũng khùng sao ?
Chết oan uổng như vậy còn gì là anh hùng nữa ?
Mỗi ngày, có bao nhiêu người chết em biết không ?
Cái thằng bên ngoài sống được đến bây giờ là do anh cứu đấy.
Anh mới là anh hùng đây !
Anh cho em biết.
Trận chiến này sắp kết thúc rồi.
Người Nhật nắm quyền, vui vẻ cả làng.
Em chỉ cần làm đúng 1 chuyện.
Là ráng sống.
Học được rồi.
Đâu có gì là khó.
Đổi hết những tấm ảnh còn lại.
Ảnh trên tường cho đổi hết.
Tôi có cái này cho ngài.
Những tấm ảnh này.
Là phong cảnh Nam Kinh do ngài chụp.
Tôi đã in cho anh ngài 1 bộ.
Càm ơn.
Đây là món quà năm mới....
Mà tôi dự định tặng cho cha tôi.
Anh có thể cho tôi biết....
Địa chỉ ?
Đối chiếu lại dùm tôi.
Tôi muốn ghi chú trên đây.
Vất vả rồi.
Quân tử lời hứa đáng giá ngàn vàng
Tôi đã có hứa với anh.
Cấm giấy này là có thể ra khỏi thành Nam Kinh, phải không ?
Nếu lỡ gặp phải bọn Nhật thì sao ?
Trên ấy có dấu ấn của quan to.
Bọn Nhật không dám làm bậy đâu.
Tấm ảnh trên này dán không dín, đổi ai vào cũng được.
Sau đó dùng dầu in thêm con dấu lên.
Nên là của ai thì của ai.
Mau đi đi.
Tụi em đi rồi.
Gia đình anh chị phải làm sao ?
Thì cứ vậy tiếp tục trốn.
Trước đây chẳng phải là vậy sao ?
Cứ xem như chưa từng có ai đến.
Mọi người nghĩ xem.
Có thể làm thêm vài tờ giống vậy không ?
Sau khi làm được.
Thì không phải mọi người đều có thể đi sao ?
Đừng nghĩ vớ vẩn.
Trên đấy đều có số thứ tự.
Bị bọn Nhật phát hiện là sẽ bắn bỏ ngay tại hiện trường.
Lão Kim à.
Không có anh giúp đỡ thì tụi em đều không sống đến ngày hôm nay.
Còn chị Dục Tú nữa.
Không có chị là không có tờ thông hành thứ 2.
Đừng nói vậy với tôi chứ.
Nếu cậu không đến, thì tụi này chẳng có gì để ăn uống mà.
Được rồi.
Để chị Dục Tú đi.
Còn của em.
Gia đình anh chọn 1 người.
Ôi, không phải đâu.
Không được, không được.
Thôi mà, thôi mà.
Chúng ta sống chết có nhau.
Cùng qua cơn hoạn nạn.
Bốc thăm quyết định đi.
Nha đầu.
Cậu làm gì vậy ?
Nào.
Cậu Xương.
Đi đi.
Em dẫn nha đầu đi trước.
Anh với con phải làm sao ?
Không sao.
Thằng bé chịu theo anh mà.
Cho nữ đi trước.
Cha con anh sẽ tìm cơ hội để đoàn tụ sau.
Em đi, dẫn con gái đi đi.
Cứ quyết định như vậy.
Được rồi.
Đi theo bản đồ là được.
Giấy thông hành đâu ?
Cất cho kỹ đấy.
Anh bảo áo nào đẹp ?
Có thể mang theo hết không ?
Sườn xám thì đừng mang theo.
Đánh trận xong đều phải mặc đồ kimono đấy.
Em không muốn.
Bộ này may ở tiệm may giỏi nhất Hồng Bang Thượng Hải đó.
Đây là vật ngoài thân.
Mang theo có ích gì chứ ?
Anh đã nói với em những thứ này vô dụng mà.
Nói biết bao nhiêu lần rồi ?
Vương Quảng Hải.
Mình có tương lai không ?
Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi.
Phải không ?
Anh đã lập biết bao nhiêu công.
Người Nhật lại thích nghe em hát tuồng.
Sau này mình có rất nhiều cơ hội.
Ý em không phải vậy.
Ý em nói....
Mình....
Có tương lai không ?
Trước mắt....
Thời thế khó khăn
Anh muốn ly dị cũng không ly được.
Đợi hết chiến tranh đi.
Hết chiến tranh thì sao ?
Tương lai của mình nhất định sẽ tốt đẹp à ?
Lâm Dục Tú.
Em nói vậy nghĩa là gì chứ ?
Nếu bọn Nhật thua thì sao ?
Bọn Nhật làm sao mà thua được ?
Trận Giáp Ngọ họ thắng.
Chiếm được Đài Loan.
Năm Canh Tí, 8 nước liên quân đánh vào Tử Cấm Thành.
Tiền bồi thường đến giờ vẫn chưa trả hết.
6 năm trước họ chiếm 3 tỉnh miền Đông.
Năm nay Bắc Bình, Thượng Hải cũng đều bị đánh bại.
Vậy em nghĩ Nam Kinh nhé.
Cầm giữ lâu ngày như vậy cũng mất luôn.
Có cản được không ?
Không cản được đâu.
Người Trung Quốc như 1 mâm cát vụn.
Không đoàn kết đâu.
Cũng là đi lính với nhau.
Đến cả nói chuyện đều nghe không hiểu làm sao đánh giặc ?
Em bảo bọn Nhật làm sao mà thua ?
Nếu lỡ thì sao ?
Ý em nói...
Nếu lỡ bọn Nhật thua thật thì sao ?
Nếu bọn Nhật bị thua.
Thì anh sẽ là Hán gian.
Em sẽ là vợ của Hán gian.
Em học hát tuồng từ nhỏ.
Em luôn hát....
Mục Quế Anh.
Lương Hồng Ngọc.
Em....
Em hiểu mà.
Nếu em trở thành vợ của Tần Cối.
Chết còn thảm hơn bây giờ.
Em đừng cứ sống trong vở tuồng có được không ?
Em mở cửa đi ra ngoài nhìn xem.
Em đi nhìn xem.
Người đều chết hết rồi, chẳng ai đi đánh Nhật nữa.
Người Nhật làm sao mà thua ?
Lại còn bảo anh là Hán gian.
Người sống đến phút cuối cùng sẽ quyết định.
Kẻ thắng mới là người quyết định.
Bọn Nhật là súc vật.
Cho dù họ có thắng đi nữa.
Sẽ đối xử với mình như con người không ?
Còn mình thì sao ?
Mình có phải là con người không ?
Lâm Dục Tú.
Em bị điên rồi.
Ngủ đi.
Cắt đi.
Cái này của tôi....
Không phải là tốt lắm.
Nhưng là cẩm thạch thật đấy.
Về sau tôi còn lão Kim.
Làm phiền cô chăm sóc dùm.
Vậy thì em không khách sáo nhé.
Theo tôi.
Nào, đưa tay cho tôi.
Nhiều đồ ăn vậy.
Sao không mang ra sớm ?
Khi nghe nói sắp có chiến tranh.
Sau đó tôi cứ nướng bánh.
Lúc chạy giặc bột mì không mang được.
Nướng thành bánh như vậy có thể để ăn lâu được.
Cho nên lúc rất đói.
Tôi cũng không nỡ lấy ra ăn.
Cho dù sau này bọn Nhật không có đồ ăn mang đến.
Mọi người cũng sẽ không bị đói.
Cảm ơn nhé.
Em à.
Là chị phải cảm ơn em.
Ba.
Nếu trước đây trốn đi được.
Có phãi mình sẽ không bị xa nhau không ?
Ba.
Bao giờ ba sẽ đến tìm mẹ với con ?
Phải qua Tết.
Tháng mấy chứ ?
Tháng Giêng.
Ngày mấy tháng Giêng đến chứ ?
Ai mà biết ngày mấy ? Đã bảo sau Tết là sau Tết mà.
Thì là tháng Giêng.
Thì là tháng Giêng.
Lão Kim.
Anh phải chăm sóc con cho kỹ, kể cả anh nữa.
Anh mau đến tìm gặp em với con gái nhé, biết không ?
Đừng khóc nữa.
Anh phải mau đến tìm em, có nghe không vậy ?
Anh hiểu rồi mà.
Bây giờ bên ngoài không có ai.
Hay là.
Mình cùng chụp chung tấm ảnh đi.
Được lắm.
Tóc em nếu cắt ngắn trễ tí nữa là hay rồi.
Sắp chụp đấy nhé.
Cười lên nào.
Đứng yên.
Bị thiếu sáng.
Cửa chập phải cần 20 giây đấy.
Chuẩn bị.
Rồi.
Cổng thành cổng thành bao trượng cao ?
Ba mươi sáu trượng cao.
Cưỡi ngựa hoa.
Vác đại đao.
Đến cửa nhà em đi bước dạo.
Hỏi rằng em ăn quả quýt.
Hay là ăn chuối cau.
Mẹ.
Con còn đi được Hàn Châu 1 lần.
Em trai chưa được đi đâu cả.
Đợi mai này đánh đưởi xong bọn Nhật.
Con với em trai muốn đi đâu.
Ba mẹ sẽ dẫn con đi.
Được không ?
Vậy đi.
Thật tình ba chẳng làm được gì khác.
Hôm nay ba sẽ cho mọi người....
Ngày đi ngàn dặm.
Cố cung Bắc Bình.
Khu xúc tiến thương mại Thiên Tân.
sóng liễu nghe oanh hót ở Tây Hồ.
Miếu Thành Long Thượng Hải.
Lầu Hoàng Hạc Vũ Hán.
Vạn Lý Trường Thành.
Ba từng dạy con.
Đây sẽ phải gọi là gì ?
Giang sơn tươi đẹp.
Tấc đất không nhường.
Tấc đất không nhường.
Cầm lấy.
Giơ lên.
Qua đây.
Đi đâu vậy ?
Thưa chỉ huy, chúng tôi có giấy thông hành mà.
Nhanh lên, tôi bảo là nhanh lên !
Đi đâu chứ ?
Bảo vệ sinh mạng của người ấy.
Đó gọi là....
"Nhân".
Mẹ ơi ! Mẹ !
Ở tiệm chụp ảnh.
Treo lên tấm bảng "an toàn".
Đó gọi là "Nghĩa".
Cung cấp thực phẩm thuốc men cho họ.
Đó gọi là "Lễ".
Nó chỉ là đứa trẻ....
Mượn dao giết người.
Đó gọi là "Trí".
Nếu có người mang số này xuất hiện.
Giết chết họ ngay.
Vâng.
Giữ đúng lời hứa.
Cho họ giấy thông hành.
Đó gọi là "Tín".
Sự hiểu biết như vậy.
Có gì sai không ?
Đúng vậy.
Hoàn toàn chính xác.
Buông con gái tôi ra....
Buông....
Buông ra....
Buông....
Sao vẫn chưa đi vậy ?
Đi mau, thu gom đồ trước đi.
Này.
Sườn xám em có mang theo không ?
Sườn xám mang theo nhé.
Phim thì cắt đoạn nào có mình thôi.
Còn lại thì không mang theo.
Cuộc chiến này.
Cho dù thắng hay thua.
Cuối cùng thì anh phải cưới em.
Cho dù người Nhật có bị thua.
Anh cũng phải chừa đường lui.
Tin tình báo của họ.
Mang ra bên ngoài.
Chừa cho mình con đường sống.
Cầm lấy giấy thông hành đi ngay.
Giấy thông hành em đã cho người khác rồi.
Ý em là thế nào ?
Giấy thông hành em cho người khác rồi.
Họ là ai vậy ?
Ra đây !
Người đàn bà cầm 2 tờ giấy thông hành là ai ?
Người đàn bà cầm 2 tờ giấy thông hành là ai ?
Là ai ?
Các vị trong sư đoàn 6.
Năm Chiêu Hòa thứ 13 đã sắp đến.
Vì bệ hạ Thiên Hoàng đã Mở mang bờ cõi.
Cho uy quyền của đại đế quốc Nhật Bản chúng ta....
Uy thế lan tỏa tứ phương.
Tao coi mày....
Như là bạn.
Tin tưởng mày như vậy.
Tin tưởng mày như vậy.
Trói lại !
Không đúng.
Không đúng.
Cuộn phim của tao.
Cuộn phim của tao đâu rồi ?
Cuộn phim của tao đâu rồi ?
Cuộn phim của tao đâu rồi ?
Cuộn phim của tao đâu rồi ?
Ngài Kuroshima.
Người đàn bà này ngài cứ tùy tiện mà xử.
Ngài Ito.
Ngài rốt cuộc đã biết linh hoạt rồi sao ?
Xin ông đừng làm vậy.
Tránh ra !
Vương Quảng Hải !
Vương Quảng Hải !
Vương Quảng Hải !
Quảng Hải !
Lại đây nào, đi theo tôi.
Thái Quân.
Đừng mà, đừng !
Mình không phải là bạn sao ?
Bạn, bạn mà.
Bạn.
Mày là con chó.
Đây là hậu quả của con chó cắn chủ.
Hay lắm.
Là 1 người lính thì phải như vậy chứ.
Theo tôi vào đây.
Nhanh lên !
Hắn đã chết rồi.
Thôi mà, đứng dậy đi.
Ngoan ngoãn đứng dậy đi !
Đứng yên !
Có ai không ?
Ngài Inoue.
Chúc mừng năm mới.
Tôi nguyện 1 lòng theo ngài.
Ở chỗ nào ?
Phim ở chỗ nào ?
Chỗ nào ?
Phim....
Ở chỗ nào ?
Ở bên này đây.
Ito.
Ito đang ở đâu ?
Lại còn bảo là rất quý cơ hội chụp ảnh.
Vào phút quan trọng mà chạy đi đâu rồi ?
Của vợ con anh ấy đấy.
Gỡ bỏ ảnh ra đi, nhanh !
Mình mà dùng rồi.
Vợ con ông ấy phải làm sao ?
Cả nhà làm việc cho bọn Nhật.
Anh ấy đã có cho người thu xếp rồi.
Không bị sao đâu.
Lão Kim.
Anh tìm ảnh của anh đi.
Nhờ phước đức của 2 vị.
Vợ con tôi mới chạy ra ngoài được.
Nếu có thể.
Nhờ mang con trai tôi đi dùm.
Em bây giờ như vậy.
Nếu bọn Nhật nhìn thấy.
Em sẽ không cách nào trốn đi.
Anh với chị Dục Tú mang đứa bé đi trước.
Em giữ mấy cái bánh của vợ anh trốn đây thêm 2 ngày.
Đi cùng nhau chứ.
Đã bảo là cho em cái tiệm chụp ảnh này mà.
Lại không nở cho sao ?
Sư phụ.
Đi nào.
Trộn Asprin vào bột sữa cho nó bú.
Để nó ngủ say hơn.
Mau đi đi.
Tên Nhật này....
Ngưng thở rồi ?
Tao giết mày !
Đồ lừa gạt.
Tao giết mày !
Chết đi !
Giết mày !
Ito.
Phim ở đây này.
Dừng tay lại !
Dừng tay lại !
Xương à !
-Xương à ! -Đi mà !
Mau đi đi !
Thế cậu thì sao ?
Mang đứa bé đi !
-Không đi nữa là không kịp. -Đi cùng nhau !
Đi mà !
Cùng nhau !
Cùng nhau đi !
-Đi ! -Xương à !
-Xương ! -Đi, đi mà !
Xương !
Đó là gì vậy ?
Cháy nhà rồi, cháy nhà !
Cháy nhà rồi !
Đã kiểm tra xong, không có gì bất thường.
Này !
Đừng đứng lại, đi, đi.
Chờ đó !
Đứng lại !
Cái này để lại cho con trai tôi.
Làm gì vậy ?
Lão Kim.
Con trai tôi.
Cùng đi mà, lão Kim.
Lão Kim.
-Cùng đi mà lão Kim. -Đi.
Đứng lại !
Phải nói với con trai tôi rằng....
Ông già nó làm nghể chụp ảnh nhé.
Ông già nó làm nghể chụp ảnh.
Ông già nó làm nghể chụp ảnh.
Nhìn này.
Năm mới đến rồi.
Để tôi chụp tấm ảnh cho các người.
Giơ tay lên !
Đứng yên !
Bọn Nhật chó chết !
Gây cho Nam Kinh ra nông nỗi này.
Chẳng thích chụp ảnh lắm sao ?
Cười đi.
Chẳng phải mày thích cười sao ?
Đừng cứ chỉ vào tao.
Chẳng phải thích cười sao ?
Để tao chụp ảnh cho mày.
Cái bọn Nhật chó chết này !
Bên này !
Nhanh lên !
Cẩn thận, chậm thôi.
Cô tìm ai à ?
Để tôi giúp cô.
Cô tên gì ?
Tôi đang tìm....
Đứa trẻ và người mẹ.
Chưa hề gặp.
Cô có thể liên lạc với phóng viên nước ngoài dùm tôi không ?
Đi theo tôi.
Tin ngoài lề.
Tin ngoài lề.
Tin ngoài lề.
Hành vi thú tính của giặc Nhật ở Nam Kinh !
Giết hại hơn vạn quân dân.
Mọi người mau đến đọc đi !
Nghị sĩ.
Đây là chuyện xảy ra gần đây tại Trung Quốc.
Tin tức, tin tức.
Những bức ảnh từ các nguồn khác nhau.
Đều đang vạch trần tội ác của quân Nhật tại Nam Kinh.
Cuộc thảm sát phi nhân tính đã kéo dài suốt nhiều tuần lễ.
Nạn nhân gồm có tù binh và rất nhiều thường dân vô tội.
Những hành vi độc ác như xả súng, cướp giật, phóng hỏa, cưỡng hiếp....làm rợn người.
Hãy cứu Trung Quốc, đả đảo Nhật Bản !
Không thể nào !
Không thể nào !
Phim em đang giữ.
Còn lại đều cháy hết rồi mà.
Chuyện này xảy ra.
Anh đã làm cho gia tộc anh.
Cho cả sư đoàn 6 này bị tủi nhục.
Bây giờ.
Cả thế giới đều sẽ nhìn thấy được địa ngục.
Cảm ơn.
Tất cả phim nằm ở đây chứ ?
Có để sót lại không ?
Đây là Hồ Điệp.
Đây là tôi.
Cậu rửa ra dùm tôi ảnh này được không ?
Phóng to ra.
Tại sao ?
Không thể nào !
Tại sao lại như vậy ?
Không thể nào !
Tại sao lại như vậy ?
Không thể nào !
Tại sao lại như vậy ?
Có cách này.
Đây là những phim....
Mà tôi đã tráng xong....
Trước khi Nam Kinh thất thủ.
Đa số đã không còn của ai nữa.
Mang những thứ này....
Đánh tráo với phim của người Nhật.
Chúng ta mỗi người đều khâu phim của người Nhật vào trong áo.
Ai lấy được giấy thông hành.
Thì mang phim ra ngoài.
Phải mang ra ngoài.
Để tôi làm cho.
Cậu cũng biết may vá à ?
Ngày đầu tiên tôi đi làm.
Chính là học vá túi đựng bưu kiện.
Sao lại phải vá túi bưu kiện.
Tôi không phải tên là Thái.
Tôi họ Tô.
Tô Liễu Xương.
Nhân viên bưu điện tổ 2 khu 1 Nam Kinh.
Số hiệu 1213.
Phố Cống Viện tuy chỉ là 1 con hẻm ngắn.
Nở nụ cười lên, nam giới có thể đặt tay lên vai của nữ giới.
Nhưng xuân hạ thu đông, hỷ nộ ai lạc....
Của người Nam Kinh.
Đều ở trong ấy.
Khi mừng thọ.
Họ mua quần áo.
Mua phấn son.
Mua bánh kẹo.
Đãi tiệc mời khách.
Mừng được quý tử, gia đình thịnh vượng.
Em bé đừng sợ, nhìn vào ống kính nhé.
Dáng vẻ oai phong, gìn giữ nước nhà.
Bối phục, bối phục.
Cho dù là sinh con trai.
Cưới hỏi.
Tốt nghiệp.
Công việc.
Cả nhà đoàn tụ, có trai có gái.
Ghép lại thành 1 chữ "hảo".
Sinh lão bệnh tử.
Đều có liên quan đến tiệm chụp ảnh này.
Tốt nghiệp rồi à.
Lên đại học cho giỏi nhé.
Đi du học.
Nhưng mai này nhất định phải về phụng sự tổ quốc.
Đều muốn đến đây.
Lưu giữ lại chút kỷ niệm.
Không thể nào.
Tại sao lại như vậy ?
Cưỡi ngựa hoa.
Vác đại đao.
Đến cửa nhà em đi bước dạo.
Hỏi rằng em ăn quả quýt.
Hay là ăn chuối cau.
Sau này lớn lên.
Muốn làm công việc gì ?
Y tá, thích làm y tá.
Cứu người sắp chết, chữa kẻ bị thương
2 chị em đẹp.
Chim sa cá lặn.
Hoa nhường trăng thẹn.
Ngẩng đầ ưỡn ngực.
Huynh đệ đồng tâm.
Chặt đứt cả vàng.
Không sao.
Ảnh của người China không quan trọng.
Chính là mày.
Đồ tồi !
Mày là đồ khốn nạn !
Chính họ mới là chủ nhân của thành phố này.
Ở đây, nhanh lên !
Cứu lửa, nhanh lên !
Đứng yên !
Dập tắt lửa, dập tắt lửa !
Dừng tay lại !
Lui ra !
Phim của tôi.
Chẳng phải ngài đang muốn biết trong ảnh là chỗ nào sao ?
Hẻm cây liễu.
Phố Quảng An.
Giếng Dương Công.
Phố Bình Sự.
Xưởng rèn sắt.
Vịnh Thất Gia.
Chợ con lừa.
Ito.
Nhặt dao lên.
Nhanh lên.
Chùa gà gáy.
Hồ Mạc sầu.
Núi Tử Kim.
Đài Vũ Hoa.
Thành phố Giang Môn.
Cổng Quang Hoa.
Cổng Trung Sơn.
Cổng Trung Hoa.
Nhanh lên !
Đừng đụng vào tôi !
Tao giết mày.
Đâu đến phiên bọn bây không cho phép.
Tao giết mày.
Chỉ cần Trung Quốc 1 ngày chưa diệt vong.
Người Trung Quốc tụi tao không cho phép bọn người Nhật chúng mày chà đạp như vậy !
Tụi tao với bọn mày.
Chẳng phải là bạn.
Chẳng phải.
Mang tro cốt về nước.
Bảo với họ.
Ito là vinh dự của sư đoàn 6.
Trong cuộc chiến Nam Kinh....
Đã anh dũng hy sinh.
Trẫm sau khi xem xét kỹ thời cuộc thế giới cùng tình hình hiện tại của Đế quốc.
Đã ra lệnh cho chính phủ Đế quốc.
Thông cáo cho bốn nước Mỹ, Anh, Trung, Xô.
Chấp nhận các điều khoản của Tuyên cáo Potsdam.
Inoue Yūji.
Sư đoàn 6 của quân Nhật....
Có phải đã có hành vi thảm sát vi mô lớn tại Nam Kinh ?
Tuyệt đối không có chuyện này.
Trong chiến tranh, luôn không tránh khỏi chuyện ngộ sát.
Nếu như...
Quân đội Trung Quốc sớm từ bỏ chống đối.
Thì chuyện ngộ sát thường dân sẽ không xảy ra.
Các vị đâu thể chứng minh được....
Những sự kiện thường dân bị thương vong là do chúng tôi gây ra.
Cho đưa chứng cứ vào.
Cửa tiệm của nhà họ Kim.
Hành nghề chụp ảnh tại Nam Kinh.
Giặc Nhật...
Đã mang số ảnh tự chụp đến tiệm để in rửa.
Dưới sự lạm dụng uy quyền, nhà họ Kim không từ chối được.
Đồng thời cũng đã đánh tráo 1 bộ phim chụp.
Nội dung hình ảnh....
Đều là hành vi phạm tội của quân Nhật.
Cười vui dưới sự tàn sát đồng bào ta.
Đến nay xem lại.
Vẫn còn lo sợ.
Nay xuất trình chứng cứ.
Xin tòa điều tra.
Kèm theo tang vật 1 bộ.
Để xét xử và kết luận.
Sau khi điều tra.
Những hình ảnh trên....
Đích thật là ảnh giặc Nhật tự chụp khi thực hiện sự bạo hành.
Đủ để được sử dụng làm bằng chứng sắt đá chứng minh tội ác chiến tranh.
Những tướng lĩnh quân Nhật khi tấn công Nam Kinh.
Đã dung túng cho quân lính....
Triển khai thực hiện hành vi....
Mổ bụng.
Chặt đầu.
Luân phiên hiếp dâm.
Thiêu sống.
Rất tàn khốc...
Lên những nạn nhân....
Thường dân tay không.
Phụ nữ trẻ em vô tội.
Số lượng lên đến hơn 30 vạn người.
Chứng cứ đầy đủ và rõ ràng.
Không thể che giấu....
Nợ máu tày trời.
Tội ác nghiêm trọng.
Nay tòa ra phán quyết....
Tử hình !
Đi !
Xuống xe !
Bắn !
Mẹ.
Bức ảnh mẹ nói có chụp được không ?
Được.
-Đi ! Đi !
Đi !
Bắn !
( Từ ngày 26 tháng 4 năm 1947, cùng những tội phạm chiến tranh khác lần lượt bị chấp hành án tử hình. )
( Khắc ghi lịch sử, đời đời tự cường. )
( Bộ phim dành tặng ngày kỷ niệm 80 năm chiến thắng phát xít thế giới và cuộc kháng chiến chống Nhật của nhân dân Trung Quốc 1945 - 2025. )
♪Người luôn ở trong lòng.♪
♪Nhan sắc không vắng nụ cười.♪
♪Người luôn là nắng xuân, trong giá lạnh cuối thu.♪
♪Người luôn ở trong lòng.♪
♪Với biết bao thứ diệu kỳ.♪
♪Người luôn là ánh dương, trong khuya vắng đêm dài.♪
♪Chẳng thể cho ai hòng đoạt đi.♪
♪Lẻ loi những giọt nắng xuân.♪
♪Chẳng thể cho ai thổi tắt đi.♪
♪Ánh dương trong lòng của tôi.♪
♪Người luôn ở trong lòng.♪
♪Hãy xóa đi những u buồn.♪
♪Cầu nguyện người mãi luôn, trọn nụ tươi cười.♪
♪Người luôn ở trong lòng.♪
♪Với biết bao thứ diệu kỳ.♪
♪Người luôn là ánh dương, trong khuya vắng đêm dài.♪
♪Chẳng thể cho ai hòng đoạt đi.♪
♪Lẻ loi những giọt nắng xuân.♪
♪Chẳng thể cho ai thổi tắt đi.♪
♪Ánh dương trong lòng của tôi.♪
♪Người luôn ở trong lòng.♪
♪Hãy xóa đi những u buồn.♪
♪Cầu nguyện người mãi luôn, trọn nụ tươi cười.♪
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.