All language subtitles for White Snake 2019 2160p WEB-DL AC3 H264-HQCvb

af Afrikaans
ak Akan
sq Albanian
am Amharic
ar Arabic
hy Armenian
az Azerbaijani
eu Basque
be Belarusian
bem Bemba
bn Bengali
bh Bihari
bs Bosnian
br Breton
bg Bulgarian
km Cambodian
ca Catalan
ceb Cebuano
chr Cherokee
ny Chichewa Download
zh-CN Chinese (Simplified) Download
zh-TW Chinese (Traditional)
co Corsican
hr Croatian
cs Czech
da Danish
en English
eo Esperanto
et Estonian
ee Ewe
fo Faroese
tl Filipino
fi Finnish
fr French Download
fy Frisian
gaa Ga
gl Galician
ka Georgian
de German
el Greek
gn Guarani
gu Gujarati
ht Haitian Creole
ha Hausa
haw Hawaiian
iw Hebrew
hi Hindi
hmn Hmong
hu Hungarian
is Icelandic
ig Igbo
id Indonesian
ia Interlingua
ga Irish
it Italian
ja Japanese
jw Javanese
kn Kannada
kk Kazakh
rw Kinyarwanda
rn Kirundi
kg Kongo
ko Korean
kri Krio (Sierra Leone)
ku Kurdish
ckb Kurdish (Soranî)
ky Kyrgyz
lo Laothian
la Latin
lv Latvian
ln Lingala
lt Lithuanian
loz Lozi
lg Luganda
ach Luo
lb Luxembourgish
mk Macedonian
mg Malagasy
ms Malay
ml Malayalam
mt Maltese
mi Maori
mr Marathi
mfe Mauritian Creole
mo Moldavian
mn Mongolian
my Myanmar (Burmese)
sr-ME Montenegrin
ne Nepali
pcm Nigerian Pidgin
nso Northern Sotho
no Norwegian
nn Norwegian (Nynorsk)
oc Occitan
or Oriya
om Oromo
ps Pashto
fa Persian
pl Polish Download
pt-BR Portuguese (Brazil)
pt Portuguese (Portugal)
pa Punjabi
qu Quechua
ro Romanian
rm Romansh
nyn Runyakitara
ru Russian
sm Samoan
gd Scots Gaelic
sr Serbian
sh Serbo-Croatian
st Sesotho
tn Setswana
crs Seychellois Creole
sn Shona
sd Sindhi
si Sinhalese
sk Slovak
sl Slovenian
so Somali
es Spanish
es-419 Spanish (Latin American)
su Sundanese
sw Swahili Download
sv Swedish
tg Tajik
ta Tamil
tt Tatar
te Telugu
th Thai
ti Tigrinya
to Tonga
lua Tshiluba
tum Tumbuka
tr Turkish
tk Turkmen
tw Twi
ug Uighur
uk Ukrainian
ur Urdu
uz Uzbek
vi Vietnamese
cy Welsh
wo Wolof
xh Xhosa
yi Yiddish
yo Yoruba
zu Zulu

Original subtitles

Tiểu Thanh.

Tỷ tỷ?

Ta đã gần như tẩu hỏa nhập ma.

Tu luyện 500 năm rồi,

chút nữa đã sắp tu thành chánh quả, đắc đạo thành tiên.

Nhưng lần nào cũng không thể đột phá.

Đúng vậy.

Lần nào cũng rất là nguy hiểm.

Trong lòng ta

có một khoảng trống.

Là ta thiếu thứ gì sao?

Vì sao mỗi lần sắp sửa đột phá,

thì mọi thứ đều loạn lên cả.

Rốt cuộc ta đã thiếu cái gì?

Tỷ cầm lấy nó.

Trâm ngọc này? Muội vẫn luôn đeo,

chưa từng cho ta chạm vào.

Bây giờ tỷ có thể chạm rồi.

Đây vốn là của tỷ.

Nắm chặt vào.

Bạch Xà: Duyên Khởi Sync và chỉnh sửa: liemvn2212

- 500 năm trước -

Cuối thời Đường, thiên hạ loạn lạc.

Yêu ma quỷ quái xuất hiện khắp nhân gian.

Hoàng đế mê muội muốn thành tiên.

Quốc sư Thái Âm chân quân nhiều lần thất bại,

khiến Hoàng đế rất tức giận.

Quốc sư bức ép bá tánh bắt rắn

để tu luyện đạo pháp,

và để lấy lại sự tín nhiệm của Hoàng đế.

Đạo nhân hành bị, đạo thần quy chi.

Thái Âm đạo tích, luyện hình chi cung.

Đạo nhân hành bị, đạo thần quy chi.

Thái Âm đạo tích, luyện hình chi cung.

Có thích khách!

Đầu thuyền có thích khách, bắt lấy ả.

Đội bắn nỏ vào vị trí!

Người đâu rồi?

Cô nương ở đây sao?

Bà là ai?

Bây giờ là thời loạn,

con đừng sợ.

Đây là đâu?

Đây là thôn Bổ Xà.

Con tên gì? Nhà ở đâu?

Ta...

Con à, con không nhớ gì sao?

Đội bắt rắn trở về rồi.

Hôm đó là A Tuyên đã cứu con về đây.

A Tuyên?

Thôn chúng ta bắt rắn kiếm sống.

Nhà cửa xây như vậy,

bởi vì xung quanh là núi rừng hiểm trở, dã thú hoành hành.

Còn có cả yêu quái nữa.

Ta là yêu quái, ta sẽ ăn thịt ngươi.

Yêu quái đến đây, chạy đi đâu.

Đi đứng cẩn thận.

Đại thẩm!

Số thuốc A Tuyên hái thật có tác dụng.

Vết thương của ta đỡ nhiều rồi.

Nơi bắt rắn nguy hiểm, mọi người phải cẩn thận.

Cô nương đó xinh đẹp quá.

A Hoa tỷ có thể đem rượu Hùng Hoàng xuống được không?

Rượu này ngon rồi, nguyên liệu đã đủ.

Cô nương, đi thôi.

A Tuyên, cậu lại về cuối cùng nữa.

Ở ngoài làm bạn với rắn luôn đi, đừng về nữa.

Là A Tuyên ca ca.

Cô tỉnh rồi sao?

Đỗ Đậu.

Sao mày nằm dưới đây?

A Tuyên, cậu lại không bắt được rắn rồi hả?

Cho cậu giỏ này này.

Sợ rắn còn đi bắt rắn.

Hái một đống thảo dược sao mà đóng thuế được chứ.

Không đóng thuế được thì cứu người cũng được mà.

A Tuyên ca ca về rồi.

Ca đem thứ gì về chơi vậy?

Cho ta xem xem.

Ai muốn cái này?

Cô nương?

A Tuyên, cô nương này mất ký ức rồi.

Cô nương.

Không sao đâu.

Ngày mai ta đưa cô đến nơi ta tìm thấy cô.

Biết đâu sẽ có manh mối.

Chúng ta thường hay bắt rắn ở dưới này.

Tại sao các người phải bắt rắn?

Mấy năm nay, thiên hạ càng ngày càng loạn.

Thuế ngày càng tăng.

Quốc sư nói bắt rắn có thể thay cho thuế,

không phải bị bắt làm lao dịch.

Nên dân làng liền tụ tập cùng nhau bắt rắn.

Nơi bắt rắn nguy hiểm,

nhưng nếu không bắt,

thì cuộc sống sẽ khó khăn hơn.

Chính là dưới thác nước đó.

Đỗ Đậu, ta biết đây là đường tắt.

Nhưng mà chúng ta đi còn tốn nhiều sức,

huống chi là cô ấy.

Đỗ Đậu!

Cô biết pháp thuật sao?

Ta tự mình lên trước đây.

Huynh từ từ lên đi.

Đỗ Đậu, chúng ta có thể sánh sao?

Phải không?

Đỗ Đậu!

Mày về trước đi.

Biết pháp thuật tốt thật đấy.

Xem ra, cô nhất định là người tu tiên rồi.

Ta cũng không nhớ nữa.

Đây là nơi nào?

Đây là lều do ta dựng.

Ta thường ở đây làm một số thứ lặt vặt,

phơi một ít thảo dược.

Có lẽ ngày nào đó ta sẽ làm thầy thuốc.

Không cần phải bắt rắn nữa.

Bảo An Đường.

Sao lại gọi như vậy?

Cái này hả?

Ta nhặt được ở bờ sông.

Đúng rồi, hôm đó ta đang làm dù,

đột nhiên nghe Đỗ Đậu kêu inh ỏi.

Ta đến xem,

thì thấy cô nằm cạnh thác nước.

Nửa thân chìm trong nước.

Vì mọi người,

chỉ có thể để con liều mình đi hành thích quốc sư.

Sư phụ, hắn là kẻ thù của chúng ta.

Huynh, đệ, tỷ, muội đều mang ơn người.

Nhưng con vừa mới tu luyện thành hình.

Thiên địa có phép tắc.

Có nhiều việc không muốn nhưng vẫn phải làm.

Có phải cô nhớ lại điều gì không?

A Tuyên,

huynh có điều gì không muốn làm

nhưng vẫn phải làm không?

Ta sao?

Việc như vậy có rất nhiều.

Có điều, nếu đã đến thế gian này,

đương nhiên muốn sống tự do tự tại rồi.

Vì thế cái gì ta cũng muốn học.

Chữa bệnh, bói số, tử vi, kỳ môn độn giáp, ngũ hành bát quái,

cái nào ta cũng biết một chút.

Cho dù số mệnh con người đã được định sẵn.

Cũng phải sống tự do.

Thái Âm đạo tích, luyện hình chi cung.

Cô không sao chứ?

Bay rồi.

Ta bay được rồi này.

Huynh.

Cô xem.

Kỳ diệu quá.

Ta đang cưỡi gió này,

ngao du thiên địa.

A Tuyên!

Không sao, ta nắm được cái này.

Đây là gì?

Lên đây rồi nói.

Được.

Cô nương?

Đây là tên thích khách quốc sư muốn bắt mà?

Đúng là ả.

Quốc sư?

Thích khách?

Cẩn thận có bẫy.

Ả vẫn chưa tỉnh, chặt một tay của ả trước.

Kẻ nào?

Trâm ngọc này,

tỷ mang theo đi.

Cây trâm ngọc này hình như có liên quan đến ta.

Cô tỉnh rồi.

Hình như đây là một pháp khí.

Nhưng ta không biết sử dụng thế nào?

Bảo Thanh.

Bảo Thanh?

Bảo Thanh.

Bảo Thanh.

Xưởng Bảo Thanh.

Đó là gì?

Ta từng nghe nói.

Trong khu rừng bạch quả bên ngoài Vĩnh Châu Thành.

Có một xưởng nhỏ rất bình thường.

Nhưng tài nghệ lại rất cao.

Cây trâm này là do họ làm đấy.

Chúng ta hỏi thử sẽ biết ngay.

Cảm ơn huynh, A Tuyên.

Thật ra, huynh không cần lo cho ta.

Huynh đâu biết gì về ta.

Mặc dù ta không biết cô là ai.

Nhưng ta cảm thấy,

cô không phải người xấu.

Phủ quốc sư có lệnh.

Mở cửa ra!

Tất cả ra đây hết cho ta.

Quốc sư?

Hai binh sĩ đó?

Chúng ta chạy mau.

Bẩm báo đạo trưởng, rắn năm nay rất là ít.

Chúng tôi liều mạng lắm mới...

Bây giờ thiên hạ đại loạn, yêu ma tác quái.

Sư phụ ta thân là quốc sư.

Khổ tu đạo pháp, vì nước trừ hại.

Đúng vậy, yêu quái ăn thịt người,

giết rất nhiều người.

Cũng nhờ có quốc sư chống đỡ.

Nhưng đêm nay ta đến đây...

Các ngươi có biết cây dù này của ai không?

Còn nữa,

thôn các ngươi có một nữ tử y phục trắng, bị thương vừa mới đến phải không?

Nói mau!

Yên tâm, chỉ cần các ngươi nói thật,

ta sẽ không làm hại các ngươi.

Được, ta nói.

Ta thấy cô ta ở cùng với Hứa Tuyên.

Lục soát ngôi làng đi.

Rõ.

Chúng ta còn phải ở trong cái động này lo sợ bao lâu nữa đây?

Việc quan trọng như vậy.

Sư phụ nên để ta đi làm mới phải.

Do thám trở về rồi.

Nó ra tay với ngươi sao?

Vâng.

Không chỉ thế,

dường như cô ta còn muốn lấy mạng ta.

Hơn nữa, không biết tại sao,

đội thuyền của quốc sư đang lái về hướng này.

Sư phụ.

Cô ta đã đầu hàng tên đạo sĩ đó,

phản bội chúng ta.

Hơn nữa cô ta ở cùng với một tên bắt rắn.

Rất thân mật, rất giống tình nhân.

Vậy sao?

Sư phụ.

Ta dạy các ngươi tâm pháp tu luyện,

vốn dĩ là pháp môn hỗ trợ nhau.

Cộng hưởng lẫn nhau, cùng về một cội.

Họa phúc cùng hưởng.

Đa tạ sư phụ.

Đa tạ các vị sư huynh, sư đệ.

Ta đã hồi phục công lực.

Sư phụ.

Bạch xà nhất định đã phản bội chúng ta.

Nếu đã như vậy...

Sư phụ, sư tỷ nhất định không phản bội chúng ta.

Con sẽ đưa tỷ ấy về.

Cô sao?

Ai cũng biết tình cảm của tỷ muội cô rất tốt.

Sư phụ.

Xin người ban cho con Liệt Dương Đoạn Hồn Lân.

Trong vòng ba ngày, đem nó với trâm ngọc về đây.

Nếu không, Đoạn Hồn Lân phát tác dụng.

Vi sư cũng không cứu được ngươi.

Vâng.

Thường Bàn.

Đây là đồ của tiểu tử đó sao?

Ngươi đi báo với sư phụ ta đến đây.

Rõ.

Nếu như lấy được công pháp tu luyện của ả.

Thì thôn các ngươi không cần bắt rắn nữa.

Vĩnh Châu không còn xa nữa.

Vẫn đang nghĩ về xuất thân của mình sao?

Đau đầu nhỉ?

Đã từng gặp ai, đi những nơi nào?

Từng làm những gì?

Có điều,

có nhiều chuyện chi bằng quên đi thì tốt hơn.

Xuân đi thu đến, thoáng qua trong nháy mắt.

Đời người vô thường, khổ nhiều, vui ít.

Nếu đã như vậy.

Chỉ cần nhớ những lúc mình vui là được rồi.

Thuyền phu đại thúc.

Giai điệu người hát cũ quá rồi.

Đã triều đại nào rồi chứ?

Để ta hát cho.

Được, cậu hát đi.

♫ Không gặp được người, nước chảy về đông. ♫

♫ Lúc đến chẳng để lại vết tích, ♫

♫ vừa đi liền lưu lại rất nhiều điều. ♫

♫ Không gặp được người, mặt trời treo trên tường thành. ♫

♫ Hôm nay mặt trời không xuống núi, ♫

♫ khôi phục triều đại càng xa vời. ♫

♫ Hà tất phải hỏi, thứ tình cảm lênh đênh ấy. ♫

♫ Ta vốn dĩ biết rằng, kiếp phù du chỉ là một giấc mộng. ♫

♫ Hà tất phải hỏi, thứ tình cảm lênh đênh ấy. ♫

♫ Ta vốn dĩ biết rằng, kiếp phù du chỉ là một giấc mộng. ♫

Hay quá.

Huynh nói đúng lắm.

Mặc dù phù sinh như mộng.

Nhưng có khoảng thời gian như thế này,

thật là hay.

Nếu cô thích,

ta sẽ dạy cô hát.

Được.

Biết rồi chứ?

Chúng ta cùng hát đi.

Không sao, ngày tháng còn dài.

Nữ tử không rõ lai lịch.

Không rõ nguồn gốc pháp thuật.

Huynh biết ta là người hay yêu sao?

Yêu?

Truyền thuyết nói yêu có rất nhiều hình dạng.

Sống nhờ ăn thịt người.

Cô sao có thể là yêu chứ?

Nếu là yêu thì đã làm sao?

Thí như...

Đỗ Đậu.

Dù cho Đỗ Đậu là yêu thì ta cũng rất thích nó.

Nếu nó là yêu thì cũng sẽ thích ta.

Đúng không hả?

Vậy sao?

Ai thích cậu chứ?

Ta chỉ là kiếm miếng ăn thôi.

Sao ta biết nói chuyện vậy?

Sao ta biết nói chuyện rồi?

Ta không nên nói chuyện.

Ta sẽ bị tưởng là yêu quái? Sẽ bị đạo sĩ giết sao?

Tại sao giọng ta lại như vậy?

Mày nhỏ tiếng một chút.

Đừng để thuyền phu nghe thấy.

Ta cũng không muốn nói chuyện.

Cẩn thận!

Nước chảy xiết lắm,

đừng để bị rớt xuống.

Quả nhiên ngươi ở cùng con người.

Ta lấy mạng ngươi!

Thuyền phu đại thúc!

Cẩn thận!

A Tuyên!

Chạy mau đi.

Ta nói chuyện với cậu đó.

A Tuyên, mau chạy đi.

A Tuyên!

Làm gì vậy?

Không phải cậu sợ rắn sao?

Cô ấy là xà yêu đó.

Mày im đi!

Ta không thể để cô ấy ở đây một mình được.

Ta không quản cậu nữa.

Đỗ Đậu, lúc nãy tại sao huynh ấy ôm ta vậy?

Lúc nãy cơ thể cô lạnh như băng vậy.

A Tuyên lo lắng nên mới ôm cô,

làm ấm cho cô,

cô mới có thể tỉnh lại đó.

Lạnh đến sàn nhà cũng đóng băng luôn.

Chúng ta không thể bỏ mặc cô được.

Cô ở đây à?

Tưởng cô không từ mà biệt rồi chứ.

Cái đuôi đó...

Ta đúng là yêu quái rồi.

Yêu quái thì yêu quái.

Thế gian này kẻ ác chân dài cũng rất nhiều.

Có đuôi dài thì có làm sao chứ.

Huynh không phải người xấu.

Hai vị quý nhân này,

cả nhà may mắn lắm mới sống sót.

Xin ngài bố thí ít thức ăn.

Trong thành dạo này sao nhiều kẻ ăn xin thế nhỉ?

Tránh ra mau, đừng cản đường.

Những người dân chạy nạn lúc nãy...

đáng thương thật.

Bọn họ cũng may mắn rồi.

Dù gì cũng được ở trong thành lánh nạn.

Sao vậy?

Không có gì.

Chúng ta đi thôi.

Còn một con chó nè!

Bảo Thanh Phường

Mau lên!

Hình như ta đã từng đến đây.

Mộc, li, vị trí giáp ngọ.

Dừng!

Có khách đến rồi.

Cô nương lại đến cái xưởng rách nát này rồi.

Pháp bảo có vấn đề gì sao?

Đúng vậy,

Chúng ta muốn biết nguồn gốc của nó.

Thú vị đấy.

Là con người,

mà lại có mùi yêu khí nồng như vậy.

Trừ phi có tiếp xúc da thịt với yêu.

Nếu đã như vậy,

tới đây.

Yêu quái 300 dặm xung quanh đây,

muốn rèn pháp bảo bên cạnh mình để tu luyện,

đều đến xưởng rèn pháp bảo...

của Bảo Thanh Phường ta.

Đi chết đi.

Trâm ngọc này vốn không thuộc về cô.

Thần bí ở chỗ, có thể hấp thụ pháp lực mà cô tu luyện,

để bản thân nó sử dụng.

Hấp thu pháp lực?

Phải.

Pháp bảo này không lường được.

Lần trước cô nương đến cải tạo cây trâm này,

để mình sử dụng.

Được.

Được.

Không được.

Nhưng cải tạo như vậy có thể sẽ có mầm họa lớn.

Lúc ta...

gặp được cô ấy thì cô ấy đã mất ký ức.

Vậy thì đúng rồi.

Pháp bảo hấp thụ pháp lực, cũng có thể...

hấp thụ ký ức của chủ nhân pháp bảo.

Mất ký ức rồi,

có pháp lực thì có ích gì?

Đạo trời...

có được sẽ có mất.

Rất kỳ diệu.

Vậy mà cô còn.

Nhưng cô nương một mực muốn làm.

Lão hồ ly ta cũng có chút muốn như vậy.

Loại việc chiếm công việc của trời,

thay đổi đất trời,

biến người thành yêu,

biến yêu thành người.

Bọn ta rất có hứng thú.

Vậy cô giúp chúng ta,

tìm manh mối chủ nhân cũ của cây trâm này đi.

Đương nhiên.

Mảnh vảy này lớn thật.

Pháp lực người đó rất mạnh, là đồng loại của ta.

Đây chính là vảy rắn.

Rắn?

Tên bắt rắn.

Tiểu Bạch!

Tiểu Bạch.

Tiểu Thanh?

Tiểu Bạch.

Tiểu Thanh!

Muội là Tiểu Thanh.

Ta...

ta nhớ ra ta là ai rồi.

Hôm đó sư phụ đưa cho tỷ trâm ngọc này,

bảo tỷ đi hành thích quốc sư.

Tỷ không còn nhớ nữa sao?

Tại sao quốc sư lại phải bắt rắn.

Tên đạo sĩ thối đó tu luyện Thái Âm chân công,

có cùng nguồn gốc với xà tộc chúng ta.

Hắn ta hấp thu hồn phách của chúng ta để mà tu luyện.

Sư phụ rất hận quốc sư, rất hận loài người.

Sư phụ nói lòng người hiểm ác.

Chỉ cần là người đều hiểm ác.

Nhưng huynh ấy không giống họ.

Khi ta mất ký ức, không nhớ gì cả,

là huynh ấy đã cứu ta.

Không giống thì cũng là con người.

Thì ra quốc sư tu luyện công pháp độc ác như vậy.

Giả tạo!

Một kẻ bắt rắn như ngươi, đồ đồng lõa.

Ta thật sự không biết quốc sư độc ác như vậy.

Đồng bọn thì phải chết.

Cô muốn làm gì?

Tiểu Thanh, bỏ huynh ấy xuống đi.

A Tuyên!

Một kẻ bắt rắn như ngươi.

Luôn theo tỷ tỷ ta.

Nhất định có mưu đồ.

Tiểu yêu quái cô nóng nảy như vậy,

sẽ cản trở việc tu luyện đó.

Ngươi!

Nói!

Rốt cuộc có mưu đồ gì?

Quả nhiên ngươi là đồng bọn của tên đạo sĩ Thái Âm đó.

Cái gì mà Thái Âm đạo sĩ, Thái Dương đạo sĩ.

Ta không biết cái bánh này ở đâu ra.

Tỷ tỷ xem, hắn ta cùng một giuộc với quốc sư.

Ta tin huynh ấy.

Tin sao?

Ta không tin.

Ta giết tên bắt rắn nhà ngươi.

Cẩn thận!

Tránh ra!

Tỷ tỷ quên lời sư phụ dạy rồi sao?

Con người rất giảo hoạt.

Tiểu Thanh!

Ta chẳng nhớ gì cả.

Nhưng trên đường đi ta tận mắt thấy,

huynh ấy không phải loại người đó.

Muội thì vẫn nhớ.

Theo ta.

Cẩn thận.

Ở đây rất kỳ lạ.

Thật không ngờ,

bên dưới tháp phật lại có mật đạo như vậy.

Phải tìm đường ra thôi.

Tiểu Bạch!

Tiểu Bạch!

Chu Tước ở đỉnh, Huyền Vũ nhập cung.

Cung làm nội quẻ, cửa làm ngoại quẻ.

Bát môn.

Sinh môn.

Bên đó là cửa sống.

Đừng lo lắng.

Chúng ta đã thoát ra rồi.

Đây là nơi nào?

Xem ra,

đây là pháp trận đấu yêu,

không có hại với con người.

Dưới đây sao lại có cơ quan của đạo gia nhỉ?

Đây hẳn vốn là một cái đạo quán, giờ hoang phế rồi.

Sau này bên trên mới xây dựng một tòa tháp.

Không sao.

Thế trận này có thể để lại dấu vết.

Nhất định thoát ra được.

Ta đi tìm cửa ra, cô đợi ở đây nhé.

Thiên địa huyền tông, vạn khí bổn căn.

Quảng tu ức kiếp, chứng ngô thần thông.

Quỷ yêu táng đảm, tinh quái vong hình.

Tru yêu trừ ma, diệt hình diệt thần.

Thái Âm đạo tích, luyện hình chi cung.

Đây là pháp bảo ta tu luyện nhiều năm.

Con mang nó theo,

giết Thái Âm chân quân.

Cô nương?

Ta nhớ lại tất cả rồi.

Ta tìm thấy cửa ra rồi, đi thôi.

A Tuyên.

Yêu vốn dĩ là phải bị đuổi tận giết tuyệt.

Tiểu Bạch.

Cô...

Lúc nào cũng giết yêu trừ ma, bắt chúng ta bắt rắn.

Thiên hạ đã loạn thành như vậy rồi.

Chỉ thấy càng giết yêu trừ ma thì...

thiên hạ càng loạn thôi.

Tiểu Bạch.

Dù cho thế nào,

có ta ở đây.

Đỗ Đậu.

Cô...

Tỷ tỷ?

Tiểu Thanh.

Ta đi cùng muội.

Tỷ tỷ nghĩ thông rồi sao?

Muội đi đâu?

A Tuyên.

Chúng ta chia tay tại đây đi.

Tại sao?

Đạo trời vô tình,

thiên địa có quy củ.

Có rất nhiều việc không muốn làm,

nhưng không thể không làm.

Huynh là người.

Ta là yêu.

Huynh từng nói,

có một số việc quên đi cũng tốt.

Muội nói đúng.

Người - yêu, hai con đường, đạo trời vô tình.

Nhưng giữa ta và muội đã...

Ta nhất định sẽ nghĩ ra cách.

Ta sẽ trở lại.

Đợi ta.

Đỗ Đậu.

Huynh là người.

Ở bên ta chỉ làm tổn thương huynh thôi.

Tỷ tỷ, hắn ta sẽ không quay lại đâu.

Chúng ta đi thôi.

Tỷ tỷ.

Chúng ta sớm tối bầu bạn bên nhau đã trăm năm rồi.

Nhưng cảm giác với huynh ấy,

không giống.

Yêu khổ sở tu luyện,

lịch kiếp khó khăn,

khó lắm mới tu luyện thành hình,

là dung mạo xinh đẹp này.

Nhưng nếu chúng ta hiện nguyên hình,

thì khi đó, hắn sẽ vẫn thích tỷ chứ?

Muội nhớ sư phụ từng nói,

chỉ có con người mới biết thế nào là thất tình, lục dục.

Khi ta tỉnh lại, ta đã nghĩ mình là con người.

Cảm nhận được thất tình, lục dục thì có gì tốt chứ?

Muội nằm như vậy,

tảng đá này cũng giống như đang ôm muội,

cũng rất thoải mái.

Đá rất lạnh lẽo.

Muội cũng lạnh sao?

Trên người muội là cái gì?

Đừng chạm vào muội.

Đây là Liệt Dương Đoạn Hồn Lân.

Muội đã đồng ý với sư phụ.

Trong vòng ba ngày phải đưa tỷ tỷ về động.

Nếu không,

Đoạn Hồn Lân phát tác, cơ thể sẽ đứt đoạn mà chết.

Tại sao muội lại...

Mau, vây tháp lại.

Tỷ tỷ.

Chàng thanh niên,

ta có thể giúp cậu.

Thật sao?

Chàng thanh niên.

Ta cũng từng trải qua thời niên thiếu, từng lông bông, từng phóng túng.

Đến bây giờ cũng lưu lại rất nhiều nuối tiếc.

Cậu phải biết rằng,

có một ngày cậu có thể sẽ hối hận.

Nếu như không thể ở bên nhau,

thì ta mới hối hận.

Được thôi,

giao dịch trong thiên hạ, có đi phải có lại.

Thứ ta cần, cậu có đổi được không?

Cô muốn ta đổi cái gì?

Được.

Có một cách.

Ta biến cậu thành yêu.

Ta, yêu...

Đúng vậy, yêu.

Biến thành yêu thì các ngươi có thể ở bên nhau rồi.

Có điều,

cậu phải lấy tinh khí của cậu ra đổi.

Chúng ta rèn pháp bảo cho các yêu quái,

phải cần tinh khí của con người.

Để pháp bảo càng linh nghiệm,

thì phải dùng tinh khí để luyện.

Đó là bí quyết làm nên tên tuổi của Bảo Thanh Phường ta tại yêu giới này.

Ta phải biến thành yêu quái?

Ta đồng ý.

Hay lắm.

Có điều, cậu phải biết,

hậu quả của việc trở thành yêu quái.

Cậu sinh ra vốn là con người,

hưởng thụ biết bao điểm tốt của thế giới con người,

cậu làm như vậy thật là ngu xuẩn.

Thành yêu quái rồi,

trời muốn giết cậu,

người muốn giết cậu,

đạo sĩ muốn giết cậu,

các yêu quái khác cũng muốn giết cậu.

Cậu bị ta lấy đi tinh khí,

thành yêu rồi,

cũng sẽ chỉ là một yêu quái yếu nhược mà thôi.

Bất kể có tu luyện thế nào cũng không thể mạnh hơn.

Ta hiểu cả rồi.

Cô làm đi.

Được.

Giao kèo xong.

Xém chút thì quên.

Muốn biến ngươi thành yêu,

ta còn cần một bộ phận.

Bộ phận gì?

Không được đâu.

Thả hắn ra.

Lại gặp cô nương xinh đẹp rồi.

Trâm ngọc này tà dị chỗ nào?

Mà khiến ngươi chỉ tu luyện được một chút,

lại dám hành thích sư phụ của ta?

Chỉ là con rắn thành tinh,

tu luyện được 500 năm,

lại dám mò đến cửa bọn ta.

Ngươi!

Ta đã truyền tin cho sư phụ ta

là các ngươi đang ở thôn Bổ Xà này.

Chắc sư phụ cũng sắp tới rồi đó.

Để ta tự mình bắt các ngươi,

có thể giảm bớt phiền phức cho sư phụ.

Tiểu đạo sĩ, nhiều ý đồ xấu vậy sao?

Cảm ơn ngươi nói cho ta biết,

xử ngươi trước,

rồi đến sư phụ ngươi.

Hừ.

Thì ra tiểu đạo trưởng ngươi xấu xí như vậy.

Chẳng trách lòng sinh đố kỵ,

khiến pho tượng xinh đẹp của tháp này

cũng sắp vỡ rồi.

Xem các ngươi làm sao thoát khỏi thiên la địa võng của ta.

A Tuyên.

Tỉnh lại đi.

A Tuyên.

A Tuyên.

Vẫn còn, vẫn còn.

Cậu thấy thế nào?

Đỗ Đậu!

Ta mọc đuôi rồi.

Mày xem.

Ta thành yêu quái rồi.

Đúng vậy, mọc đuôi rồi.

Đỗ Đậu, đuôi của mày đâu rồi?

Đuôi của ta...

Đuôi của ta đâu?

Hóa ra là đuôi của Đỗ Đậu.

Đuôi của ta!

Của cậu.

Đỗ Đậu, mày xem.

Chúng ta bây giờ đều là yêu quái rồi.

Từ bây giờ, có phúc, có họa,

chúng ta cùng hưởng.

Đi thôi, Đỗ Đậu.

Đỗ Đậu!

Bây giờ ta chạy nhanh lắm này.

Nhanh quá, ta không đuổi kịp.

Ta trở về rồi.

Ta thành yêu quái rồi, Tiểu Bạch.

Không phải là cậu không còn tinh khí sao?

Sao chạy nhanh thế....

Tiểu Bạch!

Muội đâu rồi?

Tiểu Bạch!

A Tuyên.

Đừng hấp thụ ta.

Cầu xin cô.

A Tuyên, xem này.

Yêu quái đến, mau chạy đi.

Tiểu Bạch!

Tiểu Bạch?

Chạy mau.

Tiểu Bạch!

To như thế sao?

Đó là Tiểu Bạch sao?

A Tuyên, hay là chúng ta biến về như cũ đi.

Về thật rồi sao?

Có điều tỷ tỷ bây giờ đã biến thành cự mãng rồi.

Tên đạo sĩ đó cướp trâm ngọc của tỷ tỷ.

Không biết làm sao lại bị tỷ tỷ hút hết công lực.

Sao lại như vậy?

Ngươi biến thành yêu rồi sao?

Tiểu tử, bèo nước gặp nhau.

Sao ngươi lại nặng tình với tỷ tỷ ta như vậy?

Chẳng qua là ngươi thích dung mạo của tỷ tỷ mà thôi.

Nếu tỷ tỷ ta biến thành dạng yêu quái,

ngươi còn thích tỷ ấy không?

Bây giờ muội ấy ở đâu?

Thôn của các ngươi.

Tiểu tử, ngươi vẫn không biết sao?

Quốc sư đã đến thôn của các ngươi rồi,

tỷ tỷ đi tìm hắn tính nợ.

Quốc sư?

Thôn của ngươi xem ra cũng sắp bị diệt rồi.

Thôn của ta?

Tình yêu à?

A Tuyên, chúng ta làm sao đây?

Trở về thôn.

Đội thuyền của quốc sư đến thôn Bổ Xà rồi sao?

Là thuộc hạ tận mắt nhìn thấy.

Trừ phi hắn đã biết nơi ẩn náu của chúng ta.

Đã tìm đến cửa rồi sao?

Làm sao hắn biết nơi ở của ta?

Trừ phi có người...

Thường Bàn một lòng trung thành.

Thanh xà đã trúng Liệt Dương Lân.

Bọn họ đều không thể bán đứng chúng ta.

Trừ phi là Bạch xà.

Ả đã cúi đầu làm thuộc hạ của quốc sư.

Tộc chúng ta có kẻ phản bội.

Kẻ thù đã đến tận cửa, chúng ta không thể ngồi đây chờ chết được.

Không bằng liều chết một phen, may ra còn một con đường sống.

Toàn tộc chúng ta đánh xuống Bổ Xà thôn.

Trừ phản đồ, giết đạo sĩ, diệt Xà thôn.

Trừ phản đồ, giết đạo sĩ, diệt Xà thôn.

Trừ phản đồ, giết đạo sĩ, diệt Xà thôn.

Mọi người chạy mau, thôn chúng ta nguy rồi.

Một con cự mãng,

sắp đến đây rồi.

Mau chạy đi, đừng lo mấy thứ này nữa.

Nói lung tung gì đó.

Thôn chúng ta ở trên cao như vậy, sợ cự mãng gì chứ.

Vĩnh Châu Thành bị cự mãng phá hủy rồi.

Mọi người chạy mau đi, rời khỏi đây mau.

Vĩnh Châu là thành đá.

Cự mãng? Nói càn.

A Tuyên.

Cuối cùng con cũng trở về rồi.

Đại thẩm, người mau rời khỏi đây đi.

Để ta về thu dọn đã.

Đừng dọn nữa, mau lên.

Động hư diễn đạo, Thái Âm chân quân.

Một con cự mãng?

Ngươi chỉ là một con yêu quái.

Làm sao biết được ngươi có mê hoặc chúng dân hay không?

Ngươi thân là quốc sư, lại không thể mang bình an cho dân chúng.

Làm chuyện hại người.

Hắn đúng là yêu quái.

Đúng, ta là yêu quái rồi.

Nhưng ta vẫn là A Tuyên.

Ta trở về chính là muốn các người chạy khỏi đây.

Vĩnh Châu Thành bị phá hủy rồi.

Nơi đây cũng sẽ bị phá hủy thôi.

Hãy tin ta, mau rời khỏi đây đi.

Ngươi...

Ngươi là yêu quái.

Tiểu yêu yếu kém.

Bắt rắn, bắt rắn.

Chỉ vì luyện công, ép bọn ta bán mạng bắt rắn.

Ép Tiểu Bạch biến thành cự mãng.

Muội ấy đến rồi.

Thả ta ra. Chỉ có ta mới ngăn cản được muội ấy.

Được thôi, ngươi đi đi.

Tiểu Bạch!

Tiểu Bạch!

Người của Vĩnh Châu Thành,

là do binh sĩ của quốc sư ép muội,

nên muội mới vô tình làm hại họ.

Nhưng thôn này, mặc dù họ bắt rắn,

nhưng họ là người vô tội.

Muội không thể để Bổ Xà thôn trở thành Vĩnh Châu thứ hai được.

Tiểu Bạch!

Tiểu Bạch, nghe ta nói.

Ta tự biến mình thành yêu rồi.

Hai chúng ta đều là yêu rồi.

Muội có to lớn thì sao chứ?

Trời đất rộng lớn như vậy, có biết bao núi, hồ,

cơ thể nhỏ bé của muội có là gì?

Tiểu Bạch, mặc dù ta chỉ là tên yêu quái yếu kém,

nhưng ta sẽ dùng mạng mình bảo vệ muội.

Nếu thế gian không có chỗ cho chúng ta dung thân,

vậy thì chúng ta cùng nhau đi đến tận cùng thế gian này,

tứ hải bát hoang, sẽ có một nơi để chúng ta dung thân.

Chúng ta sẽ sớm tối bên nhau,

làm một đôi yêu quái tự do.

Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch!

Tỷ tỷ.

Con cự mãng to thật.

Nhờ tên tiểu yêu quái nhà ngươi,

ta mới có thể bày ra Khốn Yêu trận này.

Các ngươi cứ chờ bị tiêu diệt đi.

Đây là gì?

Đây là nguyên thần của ngươi.

Tên bắt rắn, tiểu yêu quái kia.

Thể xác, tinh thần đều bị diệt, biết không?

Một khi nguyên khí cạn kiệt,

sẽ hồn phi phách tán,

không có kiếp sau.

Không có kiếp sau?

Đáng tiếc! Đáng tiếc!

Tu luyện bấy lâu,

chi bằng để lại cho ta.

Đợi đến khi Thái Âm chân công của ta luyện thành,

phi thăng thành tiên,

Hoàng thượng sẽ thấy được.

phương pháp trường sinh của ta.

Trường sinh?

Ngươi luôn miệng nói là đạo pháp trường sinh,

chẳng qua là lấy đi tu luyện của bọn ta mà thôi.

Ngươi lấy đi.

Đây là gì?

Đạo sĩ thối.

Ngươi đã hấp thụ hết Liệt Dương Lân trên cơ thể ta.

Một khi hết thời gian, ngươi cứ chờ phát tác đi.

Tiểu tạp kỹ mà thôi.

Là yêu phụ ngươi.

Ngươi bức ép ta như vậy.

Hôm nay ta sẽ cùng ngươi liều mạng.

Sư phụ!

Tiểu Bạch.

Ly Hỏa!

Cấn Thổ!

Cẩn thận!

Sư phụ, tỷ tỷ!

Cầm lấy!

Tiểu Bạch!

Đi!

Giết hết bọn chúng!

Mau đóng cửa lại, cố chống đỡ.

Sư phụ.

Cuối cùng chúng ta cũng diệt được kẻ thù của Xà tộc ta.

Trâm ngọc của người, nên về với người rồi.

Ta để sư tỷ ngươi mang theo nó hành thích tên đạo sĩ.

Không ngờ nó lại tự ý lấy trộm pháp lực.

biến thành cự mãng.

Sư phụ.

Người đổ oan cho sư tỷ rồi.

Tỷ ấy cũng chỉ vì giết...

Đạo sĩ đã trừ xong,

ta còn cần trâm ngọc này làm gì?

Sư phụ...

Tên đạo sĩ đó bức ép ta thảm thế này.

Có một ngày đột nhiên ta hiểu ra.

- Tỷ tỷ. - Đạo sĩ luyện được.

- Ta cũng luyện được. - Tỷ tỷ.

Ta cũng luyện được.

Chạy mau!

Đạo sĩ có thể hấp thụ...

thì...

ta cũng có thể hấp thụ pháp lực của các ngươi.

Tỷ tỷ.

Tiểu Bạch.

Mấy tiểu yêu mới tu luyện các ngươi,

đúng là linh đan tuyệt hảo.

Ta truyền thụ công pháp cho tiểu yêu quái các ngươi,

cộng hưởng lẫn nhau, đều về một cội.

Đều trở về ta.

Tiểu Bạch.

A Tuyên!

Pháp lực của muội bị hấp thụ hết rồi.

Lần này muội không thể rời khỏi ta nữa rồi.

Tiểu Bạch!

Cẩn thận!

Tiểu Bạch.

Nữ Sĩ Bức.

Tất Nguyệt Ô.

28 chòm sao.

Tâm Nguyệt Hồ, Quỷ Kim Dương.

Cang, giác, chuẩn, dực hướng Đông Nam.

Sinh môn.

Ở bên này.

Chúng ta còn đợi gì nữa.

Mau cứu A Tuyên đi.

Không thể được, bọn họ là yêu quái.

Đúng vậy, nữ tử áo trắng đó...

cũng là yêu.

Nhưng đó là A Tuyên.

Trước đây là A Tuyên,

bây giờ là yêu quái.

Phải, lúc nãy xém chút nữa là mọi người mất mạng rồi.

Nếu như thả bọn họ ra,

mọi người sẽ chết đó.

Lúc nãy không phải A Tuyên đã cứu các người,

thì các ngươi sớm đã chết rồi.

Đỗ Đậu cũng biến thành yêu quái rồi.

Cẩu, cẩu yêu.

Cẩu yêu thì sao?

Ta với A Tuyên đều là yêu quái.

Không phải vì cứu các ngươi sao?

A Tuyên.

Hồn phách của họ đều bị hút đi rồi.

Ở trong này,

thể xác, linh hồn của chúng ta cũng sẽ bị tan biến.

Muội yên tâm.

Người trong thôn...

nhất định sẽ đến cứu chúng ta.

A Tuyên.

Muội vẫn nhớ huynh từng nói,

đời người vô thường, khổ nhiều, vui ít.

Chỉ cần nhớ những chuyện vui là được.

Đúng vậy,

Muội vẫn còn nhớ chứ,

những hoa bồ công anh đó,

con thuyền đó,

và tòa tháp nữa.

Muội đều nhớ cả.

Nhớ...

thì tốt.

A Tuyên.

Huynh nghe xem.

Bên ngoài có người đang phá trận.

A Tuyên.

A Tuyên.

A Tuyên.

A Tuyên.

A Tuyên.

Huynh đã hứa với muội sẽ cùng nhau rời khỏi đây.

Chúng ta còn phải cùng nhau đi nhiều nơi nữa mà.

Đừng đi.

A Tuyên.

A Tuyên.

Huynh đừng đi.

♫ Không gặp được người, ♫

♫ nước chảy về đông. ♫

♫ Lúc đến chẳng để lại vết tích. ♫

♫ Vừa đi liền lưu lại rất nhiều điều. ♫

A Tuyên.

Tiểu Bạch!

Dù cho như thế nào,

có huynh ở đây.

Nhân gian có biết bao kẻ xấu có đôi chân dài,

có đuôi dài thì đã làm sao?

Huynh sẽ trở lại.

Đợi huynh.

Học được rồi chứ?

Chúng ta cùng hát đi.

Không sao, ngày tháng còn dài.

♫ Hà tất phải hỏi. ♫

♫ Thứ tình cảm lênh đênh ấy. ♫

♫ Vốn dĩ biết rằng, kiếp phù du... ♫

♫ chỉ là một giấc mộng. ♫

♫ Hà tất phải hỏi. ♫

♫ Thứ tình cảm lênh đênh ấy. ♫

♫ Ta vốn dĩ biết rằng, kiếp phù du chỉ là một giấc mộng. ♫

A Tuyên.

A Tuyên.

A Tuyên đâu?

A Tuyên.

A Tuyên.

Khoảnh khắc cuối cùng.

Ta đã bảo lưu lại hồn phách của huynh ấy.

Nhưng một khi trâm ngọc phát động...

thì công lực của tỷ sẽ mất, trở lại nguyên hình.

Là ta dùng một chút khí lực cuối cùng,

đem ký ức phong ấn vào trong trâm ngọc này.

Hôm nay cuối cùng tỷ cũng lại mở nó ra rồi.

Ký ức có thể mở ra,

nhưng chính quả không thể tu hành rồi.

Vẫn không thể giải thoát...

Tình cảm nhất thời...

mà đã nhớ hơn 500 năm.

Có đáng không?

Cho dù có mất đi ngàn năm đạo hạnh,

cũng đáng.

Muội sẽ mãi ở bên cạnh tỷ.

Huynh ấy...

đang ở nơi nào?

Hồn phách của hắn vẫn còn.

Nhất định đã đầu thai chuyển thế...

ở nơi nào đó trên thế gian này.

Ta phải tìm được huynh ấy.

Cho dù có chuyển thế thành ai chăng nữa,

không biết hắn đã uống bao chiêu chén canh Mạnh Bà rồi.

Cho dù có tìm thấy hắn,

chỉ sợ là hắn đã không còn biết tỷ là ai nữa rồi.

Bất kể huynh ấy ở đâu,

bất kể huynh ấy ra sao,

bất kể huynh ấy có còn nhớ ta hay không.

Ta cũng phải tìm được huynh ấy.

Bởi vì,

ta nhớ huynh.

Này, đợi đã.

Chờ đã.

Đệ lúc nào cũng quên đồ vậy.

Đa tạ tỷ phu.

Được rồi, không quản cậu nữa.

Cô nương?

Cô nương!

Cô nương!

Cô làm rơi trâm ngọc này.

Đa tạ quan nhân.

Cây trâm này rất cổ,

là bảo vật quý giá.

Đúng vậy.

Đa tạ quan nhân nhặt được.

Cây trâm này không thể để mất được.

Tiểu cô nương trông rất quen.

Không biết là người nơi nào?

Nói ra thì dài dòng lắm...

Còn một đoạn nữa, đừng tắt phim vội. ^^ (01:35:30)

Ngươi đã tìm thấy thứ ta cần chưa?

Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.