All language subtitles for Ultra.Reinforcement.(Savior.Traveling.Through.Time).2012.720p.HDTV.x264-NGB

af Afrikaans
ak Akan
sq Albanian
am Amharic
ar Arabic
hy Armenian
az Azerbaijani
eu Basque
be Belarusian
bem Bemba
bn Bengali
bh Bihari
bs Bosnian
br Breton
bg Bulgarian
km Cambodian
ca Catalan
ceb Cebuano
chr Cherokee
ny Chichewa
zh-CN Chinese (Simplified)
zh-TW Chinese (Traditional)
co Corsican
hr Croatian
cs Czech
da Danish
nl Dutch
en English
eo Esperanto
et Estonian
ee Ewe
fo Faroese
tl Filipino
fi Finnish
fr French
fy Frisian
gaa Ga
gl Galician
ka Georgian
de German
el Greek
gn Guarani
gu Gujarati
ht Haitian Creole
ha Hausa
haw Hawaiian
iw Hebrew
hi Hindi
hmn Hmong
hu Hungarian
is Icelandic
ig Igbo
id Indonesian
ia Interlingua
ga Irish
it Italian
ja Japanese
jw Javanese
kn Kannada
kk Kazakh
rw Kinyarwanda
rn Kirundi
kg Kongo
ko Korean
kri Krio (Sierra Leone)
ku Kurdish
ckb Kurdish (Soranî)
ky Kyrgyz
lo Laothian
la Latin
lv Latvian
ln Lingala
lt Lithuanian
loz Lozi
lg Luganda
ach Luo
lb Luxembourgish
mk Macedonian
mg Malagasy
ms Malay
ml Malayalam
mt Maltese
mi Maori
mr Marathi
mfe Mauritian Creole
mo Moldavian
mn Mongolian
my Myanmar (Burmese)
sr-ME Montenegrin
ne Nepali
pcm Nigerian Pidgin
nso Northern Sotho
no Norwegian
nn Norwegian (Nynorsk)
oc Occitan
or Oriya
om Oromo
ps Pashto
fa Persian
pl Polish
pt-BR Portuguese (Brazil)
pt Portuguese (Portugal)
pa Punjabi
qu Quechua
ro Romanian
rm Romansh
nyn Runyakitara
ru Russian
sm Samoan
gd Scots Gaelic
sr Serbian
sh Serbo-Croatian
st Sesotho
tn Setswana
crs Seychellois Creole
sn Shona
sd Sindhi
si Sinhalese
sk Slovak
sl Slovenian
so Somali
es Spanish Download
es-419 Spanish (Latin American)
su Sundanese
sw Swahili
sv Swedish
tg Tajik
ta Tamil
tt Tatar
te Telugu
th Thai
ti Tigrinya
to Tonga
lua Tshiluba
tum Tumbuka
tr Turkish
tk Turkmen
tw Twi
ug Uighur
uk Ukrainian
ur Urdu
uz Uzbek
vi Vietnamese
cy Welsh
wo Wolof
xh Xhosa
yi Yiddish
yo Yoruba
zu Zulu

Original subtitles

Đại hiệp! Quả nhiên danh bất hư truyền.

Ta biết! Đi thôi!

Xem đi!

Thì ra là như vậy.

Đêm nay chúng ta đã có duyên gặp nhau

Sao không uống với nhau một ly...

và cùng ngồi tán gẫu

Đêm nay không được

Tại sao?

Bởi vì huynh sắp muộn giờ rồi

Muộn giờ?

Nhị Đản! Mau dậy!

Không dậy là muộn giờ đó!

Dậy mau!

Tiếng gì thế?

Aaa...

Haya!

Hẹn ngày tái ngộ.

Em nói em có thể không dậy muộn một ngày nào sao?

Thôi rồi!

Thật không thể chịu nổi em mà.

Bừa bộn như cái chuồng lợn.

Hai ngày trước vừa giúp em dọn dẹp rồi, giờ lại y chang như cũ

Thời tiết trong lành giúp chúng ta tối nay có thể thưởng thức

mưa sao băng trên chòm sao Mục Phu này

Cách 1400 năm mới xuất hiện một lần

Công viên Hải Dương

là vị trí ngắm mưa sao băng tốt nhất

Muốn nhìn thấy mưa sao băng rõ hơn

mọi người nên đến sớm giành chỗ

Bỏ lỡ lần này sẽ phải đợi thêm hơn nghìn năm nữa.

Tổ tiên phù hộ

Hôm nay nhất định phải thành công!

Chị, chị cũng chúc em một câu đi.

Được rồi, chỉ cần em tin tưởng vào bản thân mình.

Mà trước khi đi nhớ kéo khóa quần nhé!

Vâng!

Truyền kỳ Sử Khả Tiến là do tôi dựa vào lịch sử biên soạn lại.

Triều Đường thật sự có người tên Sử Khả Tiến

Anh ta là con trai thứ hai của Phạm Dương Vương.

Cuộc đời anh ấy tràn đầy sắc thái truyền kỳ.

Ông biết không?

Chỗ đặc sắc nhất trong đó...

là trong hội hoa đăng rằm Trung Thu

Anh ta bất ngờ bị thích khách ám sát!

Đúng lúc đó, Tạ thiếu hiệp ra tay cứu mạng Sử Khả Tiến

Từ đó hai người trở thành tri kỷ

Tiếc là... Tạ thiếu hiệp và Sử Khả Tiến mất tích một cách bí ẩn

Tôi nghĩ rằng câu chuyện của bọn họ rất hấp dẫn

Vì thế tôi đã mô tả kỹ càng trong bản thảo

Giám đốc, ông thấy thế nào?

Thần bí? Đặc sắc?

Rất hay sao?

Tất nhiên rồi.

Giám đốc!

Tôi đã cày cuốc suốt ba năm để cho ra bản thảo này

Giám đốc đừng bỏ qua tác phẩm này

Cài giùm tôi.

Tôi không quan tâm Sử Khả Tiến như thế nào.

Ý tôi là...

Tác phẩm của cậu không có điểm nhấn, không đặc sắc.

Cậu viết về Diệp Vấn Cửu, Quan Vân Trường Thất cũng được, hiểu chưa?

Chúng ta cần tập hợp những nhân vật nổi tiếng lại

Giống game online vậy đó.

Cái cậu Lưu Nhất Phi này bán được mười triệu cuốn đó?

Cái này là 15 triệu cuốn.

Nào, nào, các tác phẩm kinh điển ở đây?

Nhìn đi, hai ngày bán được bảy triệu cuốn

Cậu biết hai ngày bán được bảy triệu cuốn là cái gì không?

Cậu có thể làm được như vậy?

Tôi..

Cậu có biết cửa ra ở đâu không?

OK! Cố mà học theo Lưu Nhất Phi đi.

Các cậu là bạn học mà.

Tôi vừa xuất bản cuốn tiểu thuyết thứ bảy.

Mới 2 ngày đã bán được bảy triệu cuốn.

Phải đóng thuế hơi bị nhiều.

Không phải lo, có chuyên gia tôi đây?

Vậy ngày mai tôi sẽ tìm cô.

Ok! Đưa số điện thoại đây

Được.

Tôi nhất định sẽ giúp anh.

Này! An Kỳ đến rồi!

An Kỳ sao bây giờ mới đến?

Xin lỗi, tôi đến trễ.

Có chuyện gì mà bạn đến muộn thế?

Một khách hàng cần tớ tìm một người phong cách mạnh mẽ quay quảng cáo.

Các ngôi sao thời nay

không đồng tính luyến ái thì cũng ẻo lả.

Không bằng tìm người chết quay cho nhanh.

Nhị Đản, dạo này thế nào?

Tớ... muốn trở thành nhà văn nổi tiếng.

Tuy mục tiêu còn cách rất xa...

nhưng tớ sẽ luôn cố gắng.

Này, không phải tớ giới thiệu giám đốc Hoàng với cậu à?

Quan điểm của ông ta trái khoáy lắm. Ông ấy không thích tác phẩm của tớ chút nào

Ngay từ đầu tớ đã nói với cậu rồi.

Cho thêm một vài tình tiết lãng mạn vào,

nếu không thì dùng xuyên không.

Tốt nhất là xuyên không kết hợp với ngôn tình?

Lưu Nhất Phi, cậu nói thật đi, nó có nông cạn, có tầm thường không?

Đúng thế! Nó thật nông cạn, thật tầm thường!

Nhưng mọi người thích nó, đúng không?

Con người ngày nay căn bản không biết phân biệt cái nào tốt, cái nào không tốt.

Cậu viết hay thế để làm gì? Thức thời là trang tuấn kiệt.

Thôi nào! Tết Trung Thu không nói những vấn đề nhàm chán đó nữa.

Nào! Cạn ly.

Cạn ly.

Xuyên không và yêu Sử bánh mì.

Thật nhảm nhí!

Làm như dễ xuyên không lắm vậy?!

Được thế thì ai cũng xuyên hết rồi còn đâu! Quá nhảm nhí!

Hai thằng mặc cổ trang đâu rồi?

Đại ca, sao nhanh quá?

Đi.

Trả lại đồ cho tao!

Ai lấy đồ của các anh?

Mày còn giả vờ say à?

Tôi đâu có say.

Đại ca, đừng phí lời với nó.

Dù sao chỉ có mình nó.

Lên nào!

Các người ăn cướp!?

Tôi la lên đấy!

Đại ca, tìm thấy ví tiền!

Chỉ có một cái ví.

Mỗi hai đồng?

Bỏ tay ra!

Ngọc bội! Lấy cái ngọc bội đó.

Đợi đã.

Anh lấy cái gì cũng được nhưng miếng ngọc bội này là bảo bối gia truyền của nhà tôi.

Không được lấy.

Buông tay ra.

Tôi hét lên đấy.

Kêu đi.

Ngọc bội của tôi.

Aah.

Đẹp không.

Cướp lấy nó.

Vâng.

Aaah....!

Đi đâu thế này...!

Ôi trời.

Đây là đâu thế này?

Mộ Thành Tuyết...

- Bị sao thế? Uống say rồi còn viết tên Tương Tiến Tửu lên tường. - (Tương Tiến Tửu: biệt hiệu của nhà thơ đời Đường Lý Bạch 701-762)

Tương Tiến Tửu? Tên hay.

Tương Tiến Tửu... Quân Mạc Đình...

hihihaha. Tên hay.

Dám hỏi cao danh quý tánh của vị huynh đệ này?

A! Nhất Phi, sao cậu lại ở đây?

Huynh gọi tôi? Tại hạ là Lý Thái Bạch!

Cái gì mà Thái với Bạch.

Đừng có khoác lác tổ tiên mình là Lý Thái Bạch chứ?

(Lý Bạch 701-762 nhà thơ nổi tiếng đời Đường)

Tại hạ đích thực là Lý Thái Bạch.

Đừng đùa nữa Nhất Phi! Cho tôi biết gọi taxi ở chỗ nào?

Đi thuyền, đi xe ngựa thì tôi biết

Còn taxi là cái gì thế?

Ông chủ, tôi mua bánh bao.

Vương huynh mua bánh bao à?

Vâng.

Lúc nãy anh nhảy từ lầu ba xuống?

Đúng thế! Mua bánh bao mà.

Dây của anh đâu?

Dây gì chứ?! Bệnh hoạn!!!

Này, Vương huynh, lần sau tôi mời rượu.

Huynh nhìn tôi làm gì?

Tôi cũng làm được mà.

Nhưng gần đây đang ăn kiêng giảm béo nên thể lực không cho phép.

Nói cho tôi biết đây là nơi nào?!

Phủ Đại Giới, Phạm Dương Vương.

Đây là thời nào?

Tết Trung Thu ngày 15/08 năm Thiên Bảo thứ 10.

Anh ta ở hội hoa đăng Tết Trung Thu.

Phải đối mặt với bọn thích khách.

Tại sao lại mang tôi tới thời đại này chứ?

Mà vẫn chưa thỉnh giáo cao danh quý tính của huynh đài?

Oh shit.

Shit.

Công tử?

Tạ công tử.

Hội hoa đăng bắt đầu rồi.

Này, anh mập. Đánh tôi một cái coi.

Mạnh hơn.

Sao không đánh vào mặt?

Mạnh hơn rồi mà.

Đau thiệt, đây là thật?

Sao tôi có thể tin vào sự thật hoang đường này.

Sự thật gì cơ?

Tôi là người đến từ tương lai 1400 năm sau.

Tôi tin cậu.

Anh không cảm thấy hoang đường sao?

Vô cùng hoang đường.

Vậy mà anh vẫn tin?

Đó gọi là Vũ trụ bao la, đủ thứ kỳ lạ.

Được rồi.

Tôi không lừa anh đâu.

Tôi thật sự là người tương lai

đến từ tương lai.

Oh...

Tuy biết rằng triều Đường có nhiều phụ nữ béo nhưng không ngờ lại nhiều đến thế

Ghi chú: Béo mập là tiêu chuẩn đẹp của phụ nữ đời Đường.

Không đẹp sao?

Thật sự đẹp sao?

Rất đẹp.

Tiểu Di, hôm nay có phải rất náo nhiệt không?

Vâng, thưa quận chúa.

Vậy có cái gì thú vị không?

Có ạ, có một người ăn mặc rất lạ cùng một tên béo xấu xí.

Này, anh mập.

Tại sao chỉ có chiếc xe ngựa đi cuối mới có rèm che?

Oh. Đó là quận chúa của Phạm Dương Vương.

Xấu xí, gày gò, mặt không có thịt, chẳng ai muốn lấy cả.

Vì thế nên mỗi lần ra ngoài đều che kín mít không để mọi người nhìn thấy dung nhan.

Tối nay sẽ có thích khách ám sát Sử Khả Tiến.

Hả? Ai nói thế?

Sách ghi thế.

Vậy sách có ghi mặt mũi tên thích khách thế nào không?

Tất nhiên! Trên mặt hắn viết bốn chữ "Ta là thích khách".

Anh từ từ mà tìm.

Vậy hả.

Thật không hiểu sao Lý Bạch lại ngu ngốc đến vậy.

Này, đông người thế sao mà tìm?

Sử Khả Tiến đến kìa

Bọn họ chính là ba huynh đệ họ Sử.

Còn đây là Phạm Dương Vương.

Đó là Sử Khả Quý.

Kia là Sử Khả Diên

Người cuối cùng là Sử Khả Tiến.

Thích khách... Thích khách...

Anh không cần lo lắng

Sách ghi rằng sẽ có Tạ thiếu hiệp ra tay cứu mạng Sử Khả Tiến.

À! Vậy huynh sao còn chưa chuẩn bị?

Tại sao?

Ở Phạm Dương này không phải họ Sử thì là họ Lý, chỉ mình huynh mang họ Tạ.

Tôi nói với huynh tôi họ Tạ lúc nào?

Lúc ở trong hẻm, tôi có hỏi cao danh quý tính của huynh và huynh trả lời là: "Ồ! Tạ!".

Oh shit.

Làm sao đây?

Mình không biết võ công sao giúp được anh ta.

Dây thun?

Một kiếm rất nhanh.

Không ngờ Nhị Đản ta lại bỏ mạng ở triều Đường.

Sứ mạng của tôi phải giao lại cho Sử huynh rồi...

Huynh đài quá lời rồi. Nhìn lại đi.

Người làm hỏng việc tốt của ta!

Chết đi!

Ôi! Thật xấu trai.

Oh... Thật quá xinh đẹp!

Cung Phạm Dương Vương.

Ca ca xem cái này đi.

Rất thú vị.

Quần hắn cũng có một cái kìa.

Không được làm loạn.

Yêu quái phương nào?

Đừng giết tôi!

Ngươi đang làm gì thế?

Lại gặp ác mộng.

Mơ thấy ta sao?

Anh làm gì thế?

Tại hạ là Sử Khả Tiến.

Lúc nãy là tam đệ Sử Khả Quý.

Sử Khả Tiến?

Tôi cũng vừa biết tối nay tôi chính là Tạ thiếu hiệp.

Tôi vẫn không hiểu? Sao huynh đài lại biết rõ về tôi đến vậy?

Sử sách ghi như vậy.

Tôi là người đến từ tương lai mà.

Vậy tôi thật sự sẽ giống như trong sách viết sao?

Đột nhiên mất tích.

Cái này thì tôi không chắc chắn.

Nhưng tôi khẳng định

đại ca Sử Khả Diên muốn hại huynh.

Thích khách chắc chắn do hắn phái đến.

Cứ cho là vậy đi. Cổ nhân có câu: "Thà để người phụ ta, ta chớ có phụ người" Vì thế, dù có chuyện gì thì tôi sẽ không chống lại anh tôi.

Tại sao đầu óc người cổ đại lại chậm tiêu thế chứ!

Oa! Đi đâu thế!

Rõ ràng là làm giống y lần trước.

Sao lần này lại không được?

Lẽ nào lại phải có điều kiện khác? Huynh chơi cái gì đó?

Sao ngươi lại có thể xuất hiện không một tiếng động?

Người đến từ tương lai nhìn cho kỹ, đây là thuật ẩn thân.

Thật ẩn thân, hiểu không?

Pí po, pí po, pí po.

Ta có thể giúp được huynh chuyện gì?

Có đấy.

Một hai ba.

Oa! Đi đâu thế!

Sao vẫn không được?

Có phải là do tôi không đủ ác?

Có lẽ không phải.

Lẽ nào là trùng hợp?

Tôi biết rồi, bắt đầu từ bây giờ, ngươi phải bất ngờ truy bắt tôi, liên tục ám toán tôi.

Hiểu chưa?

Ta đánh!

Như thế đúng chưa?

Ngươi thật thông minh.

Chính là như vậy, chỉ có điều...

Huynh đang chơi trò gì thế?

Cô chính là mỹ nhân đã cứu tôi?

Huynh đến từ thế giới 1400 năm sau?

Nếu đó là sự thật, cô có tin không?

Tin chứ.

Cô không nghĩ là tôi ăn nói linh tinh ư?

Tôi cảm thấy tin tưởng anh mặc dù không biết nguyên nhân vì sao. Tóm lại, tôi thấy huynh là người đáng tin.

Cảm ơn!

Đúng rồi.

Thế giới 1400 năm sau trông như thế nào?

Nơi đó và nơi này hoàn toàn khác nhau.

Nếu cô ở đó, tuyệt đối là đại mỹ nhân

rất được hâm mộ.

Thật không?

Thật đó, có cơ hội, tôi sẽ đưa cô đến đó.

Cô sẽ biết là tôi không lừa cô.

Công tử, tôi không có ý đó.

Vậy thì ý gì?

Ý tôi là, huynh thật sự thấy tôi đẹp sao?

Chính xác!

Chính xác cái gì?

Cô chính xác rất đẹp.

Được rồi! Tôi biết là anh đang gạt tôi.

Nhưng tôi vẫn rất vui vì anh là người đầu tiên muốn gạt tôi.

Chính xác.

Đúng rồi! Công tử đêm hôm khuya khắc còn đi đâu vậy?

Ồ! Đêm nay không ngủ được nên ra ngoài hóng gió thôi.

Huynh muốn ra ngoài chơi không?

Vậy để tôi đưa ra ngoài chơi.

Ok.

Tôi sợ huynh không quen.

Con gái các cô chủ động như thế làm tôi thấy ngượng.

Vậy huynh chuẩn bị xong chưa?

Đã xong.

A! Đi đâu thế!

Huynh không sao chứ?

Không có gì.

Buổi tối ăn nhiều quá nên bị đau dạ dày.

Nhưng huynh chưa ăn tối mà?

(người phong kiến thật quá phiền phức).

Tạ công tử.

Quận chúa gọi tôi?

Không phải tôi, là trên lầu.

Tạ công tử, tôi ở đây.

Chúng ta lại gặp nhau.

Lên đây làm một ly.

Thanh lâu.

Thật ra tôi thường không hay đến thanh lâu.

Chúng ta đi dạo phố thôi.

Nhưng tôi muốn đi.

Cầu xin huynh cho tôi mở rộng tầm mắt.

Cái này! Tôi có cách. Theo tôi.

Ok rồi.

K gì cơ?

À, có nghĩa là tốt.

Thật sự là ổn chứ?

Cô yên tâm.

Phim cổ trang chỗ chúng tôi đều dùng phương pháp này.

Nữ diễn viên chỉ cần gắn thêm râu, mặc nam trang.

Là mọi người không ai nhận ra.

Hỏi anh ta thử xem.

Này huynh, người này là nam hay nữ?

Đây là đàn ông mà. Ngươi bị khùng à?

Thấy chưa?

Thực sự là tôi không muốn đến nơi này.

Vì nàng, ta đành hy sinh thân mình.

Đại gia, ngài thật anh tuấn.

Công tử, chàng thật trắng.

Thiếp cũng muốn có được làn da như chàng.

Thiếp cũng thế.

Lẽ nào bất luận mình ở đâu cũng không được chào đón?

Mỹ nhân quyển châu liêm.

Thâm tọa thúc nga mi.

Nhưng khi nhìn thấy lệ ướt mi, không biết lòng hận ai đây?

Tạ công tử.

Nếu huynh tiếp tục ngồi như thế.

Đêm nay sẽ phải đối diện với hình ảnh của ba người này đấy.

Này! Huynh mập! Huynh thật sự xuất khẩu thành thơ ở mọc lúc, mọi nơi sao?

Ồ! Không giấu huynh. Tôi thích viết tiểu thuyết.

Thật đó! Tôi đã viết rất nhiều tiểu thuyết.

Nhưng không ai thích đọc nó,

nên thuận tiện viết thành thơ.

Không ngờ ai cũng thích.

Vì thế, tôi tin rằng thế hệ sau đều không thích đọc những thứ có nhiều chữ.

Vì thế tôi chỉ chuyên tâm sáng tác thơ.

Tại sao huynh không kiên trì?

Chính là cái gọi sáng tác không giới hạn,

vô cùng vô tận, thiên mã hành không.

Phải dùng tâm để viết,

mới cho ra tác phẩm hay.

Tôi có thể viết tiểu thuyết, cũng có thể làm thơ.

Lặp đi lặp lại một đề tài.

Tôi viết không thấy chán,

thì người đọc cũng không thấy chán!

Tôi đi vệ sinh đây!

Này! Tôi đi vệ sinh đấy!

Tôi đi vệ sinh đây! Này!

Tôi muốn biết.

Cảm giác của to béo là thế nào?

Công tử thật hư quá đi.

Chàng bao lâu rồi mới đến thăm thiếp?

Thật sự ta...

Đánh nè!

Ta lại thành công rồi! ha ha!

Lại là ngươi?

Không được chạy.

Lưu Đức Hoa!

Ồ! Là Sử Khả Tiến.

Sao lại đứng với tư thế như vậy?

Tạ công tử.

Gọi tôi là Nhị Đản được rồi.

Không ngờ Sử huynh cũng thích đến thanh lâu.

Huynh đừng hiểu lầm. Là tôi đến tìm huynh.

Sao huynh biết tôi ở đây?

Tôi chưa từng đến thanh lâu.

Nơi này giá hơi đắt.

Tôi không biết đi chỗ nào rẻ hơn.

Sử Khả Diên?

Công tử thật là hư.

Quận chúa, đừng giả bộ nữa.

Đại ca cô đang ở sát bên vạch kế hoạch giết Nhị ca cô đấy.

Hả?

Đi nào.

123

Tên lần trước tự xưng là thiên hạ đệ nhất kiếm.

Liệu ngươi có giỏi hơn hắn.

Đảm bảo giết chết được kẻ ta muốn giết?

Võ công của tiểu nhân tuyệt đối trên hắn. Chuyện đó không thành vấn đề.

Ai mà chẳng nói được.

Sao ngươi không hỏi tại sao ta lại muốn giết đệ đệ?

Tiểu nhân không dám hỏi.

Vậy ta cho ngươi biết.

Là đàn ông, sẽ không chê tiền và đàn bà.

Đệ đệ của ta vừa đẹp trai, vừa cao to hơn ta.

Ngay cả vị trí Thế tử, phụ vương cũng muốn trao cho hắn.

Ngươi nói ta có nên giết hắn không?

Người đệ đệ này của ta không đơn giản chút nào,

vì thế ngươi nhanh chóng xử lý hắn.

Về phần tên họ Tạ bên cạnh hắn, thuận tiện thì xử luôn.

Tuân mệnh.

Hắn không phải là kinh thành đệ nhất đao Khách Dương Ngạo sao?

Huynh biết. Xem ra là đến đối phó huynh.

Hai người nói cái gì thế?!

Shjt...

Có người.

Cẩn thận.

Sử mỗ vốn không có thù oán với huynh cớ sao lại muốn giết tôi?

Xin lỗi. Tiểu nhân chỉ phụng mệnh hành sự.

Hai chàng đánh nhau vì thiếp sao?

Không cần đâu. Chàng, còn chàng nữa.

Từng người một mà đến đây.

Thiếp chiều hết.

Đi.

Hắn đẩy thiếp.

Thiếp thích chàng hơn.

Không sao rồi.

Tôi không sợ.

Tôi chỉ bị đau.

Cô bị thương rồi?

Là huynh giẫm chân tôi.

Xin lỗi.

(Oa...)

(Đẹp quá)

(Đừng có nhìn người ta như thế chứ!)

(Nàng không nhìn ta nữa thì ta sẽ không nhìn nàng nữa)

(Thế thì huynh tiếp tục nhìn đi)

(Có điều gì không đúng)

(Lại là ngươi..)

(Pí po pí po..)

(Là ai cơ..)

(Xem ra lần này không thoát được rồi)

Này!

Huynh lại đánh tôi.

Rốt cục huynh muốn thế nào đây?

Là ai đánh huynh?

Là em trai cô. Lại biến mất rồi.

Mưa sao băng.

Oa! Đẹp quá!

Mình hiểu rồi! Mưa sao băng chính là điều kiện tiên quyết.

Thật lãng mạn!

Hai người nhìn gì thế?

Tại sao lại xuất hiện vào lúc này chứ?

Huynh đáng ghét giống em trai của huynh vậy.

Tôi đánh không lại nên bỏ chạy.

Dương Ngạo thì sao?

Đuổi tới rồi.

Được rồi.

Cứ tưởng huynh là cao thủ cơ đấy.

Ta... ta chưa từng nói vậy mà.

Đuổi kịp rồi.

Hai ngưởi có tin tôi không?

Tin.

Nhảy.

Ui.

Huynh không sao chứ?

Không sao. Chỉ là tìm cái lược thôi.

Tôi trở về rồi. Cuối cùng thì tôi cũng trở về rồi.

Năm 2012 của tôi!

Tạ công tử, chúng ta đến nơi nào vậy?

Đây là nơi nào ư?

Nghe tôi nói.

Hai người bình tĩnh một chút.

Tuyệt đối không được căng thẳng.

Đây chính là thế giới tương lai.

Năm 2012.

Tôi thực sự đi đến tương lai sao?

Tôi đã đến năm 2012! Tôi đã đến năm 2012 rồi!

Xin lỗi.

Không sao.

Ồ! Lạ thật! Sao lại về trước 2 ngày?

Vẫn còn sớm 1 phút.

Lão đại. Nhìn cái lũ mặc đồ cổ trang kìa!

Nhìn thấy bọn tao mà còn bỏ chạy?

Không, chúng tôi chỉ đi ngang qua đây thôi.

Các anh rốt cuộc muốn thế nào hả?

Này! Ngươi làm gì thế?

Ngươi... sao lại ức hiếp anh ấy?

Thật không biết trời cao đất dày.

Ui! Bé này đẹp quá.

Bé ngoan.

Các người muốn gì hả?

Các người nói đi. Tui không dám nữa.

Đã biết cảm giác bị người khác ức hiếp chưa?

Đã biết cảm giác bị người khác chà đạp chưa?

Anh! Trả đồ đã cướp lại cho tôi.

Tôi cướp gì của anh cơ chứ.

Còn dám nói không có?

Còn cãi bướng.

Đây là cái gì hả?!

Nó là của tôi.

(Đúng rồi. Về sớm hơn 1 phút, hắn vẫn chưa cướp của mình)

Của tôi.

Lần sau không được cướp đồ của người khác nữa, rõ chưa?!

Vâng.

Đi.

Để lại cho tui 1 chút đi.

Thật phiền phức.

Cầm lấy.

Ngồi yên đi.

Xin lỗi mọi người, hai người này là diễn viên cổ trang.

Mọi người về nhà xem TV sẽ thấy họ.

Xin đừng dùng ánh mắt kinh ngạc như vậy nhìn chúng tôi.

Quay phim gì thế?

Ờ! Tiên kiếm đại chiến nhất chi mai.

Thôi đi.

Nào! Mời vào trong! Đừng sợ!

Vào đi.

Quên bật đèn.

Không sao đâu.

Đèn điện. Khoa học kỹ thuật hiện đại.

Nào! Mời! Mời!

Đây là tệ xá.

Tuy không rộng rãi nhưng cũng đủ cho 2 người ở tạm.

Tạ công tử, nhà của huynh có phải quá nghèo không. Chuồng lợn ở Phạm Dương vương phủ chúng tôi cũng lớn gấp mấy lần nơi này rồi

Lợn... lợn

Này! Linh Chi! Ân công đã ra tay cứu mạng huynh muội chúng ta đã là đại ơn đại đức rồi.

Chúng ta không nên đưa ra yêu cầu quá đáng, hiểu không?

Sử huynh, huynh thật không hổ danh là thần tượng của tôi.

Tiểu nhị! Cho 1 cẳng dê và 2 cân rượu trắng.

Hết giờ làm việc rồi.

Hết giờ làm việc?

Vậy được rồi! Chuẩn bị phòng trọ cho tôi qua đêm ở đây.

Đã nói hết giờ làm rồi mà.

Sao còn đóng kịch thế chứ?

Đạo diễn đã nói là hết giờ làm rồi.

Nào mọi người! Hết giờ làm việc rồi! Về thôi!

Mau mau đi thôi.

Nhanh lên! Còn ngẩn người ra đó làm gì?

Lên xe tìm một chỗ ngồi đi!

Đợi lát nữa thì không còn chỗ ngồi đâu.

Nhanh nhanh! Cầm lấy đồ đạc,

Nhanh đi thôi!

Nhanh.

Đã lên xe hết chưa?

Nhanh lên xe nào!

Lát nữa là không còn chỗ đâu.

(Đài truyền hình)

Sử huynh sẽ ngủ ở bên này.

Phòng không lớn, ở tạm nhé?

Ồ, được!

Người con gái này là ai?

Oh! Đó là chị gái của tôi.

Thế còn người này?

Người này cô không cần biết.

Ta muốn biết.

Ồ, là tiện nhân.

Tiện nhân?

Uh! Là "kiện" trong "kiện khang", "nhân" trong "nhân nghĩa".

Ồ! Cái tên rất thú vị.

Thú vị.

Được rồi! Không còn sớm nữa! Nghỉ ngơi thôi!

Kinh thành đệ nhất đao Khách Dương Ngạo!

Kẻ nào dám đến đây?

Tôi muốn nó.

Đó là đặc sản nhà hàng chúng tôi.

Bao nhiêu?

50 nhân dân tệ.

Xin lỗi, chúng tôi không thu ngân lượng.

Cho hỏi ngài có nhân dân tệ không ạ?

Nhân dân tệ? Tại hạ không có.

Vậy thì ngài không thể gọi món rồi.

Dám hỏi cô nương ở đâu có thể lấy được nhân dân tệ?

Ở đường đối diện có 1 máy ATM, ở đó có thể rút được nhân dân tệ.

ATM?

Hoan nghênh quý khách lần sau lại đến.

Ông nội mày! Thật là không có tiến bộ gì cả!

Ông nội mày làm cái gì cũng không được.

Còn bắt tao lần nào cũng phải đối xử công bằng với mày.

Ông nội mày!

Còn bắt tao giải quyết hậu quả giùm mày!

Ông nội mày!

Ông nội mày!

Ông nội mày!

Ông nội mày!

Ông nội mày!

Ông nội mày!

Ông nội mày! Ông nội mày!

Ông nội mày!

Hình bóng của quận chúa mãi mãi luôn xinh đẹp như thế.

Tạ công tử, huynh dậy rồi ư?

Tại sao lại là huynh?

Đương nhiên là tôi rồi.

Nếu không thì còn ai nữa?

Mới sáng sớm, huynh chải tóc làm cái quái gì thế?

Người cổ đại các người không phải là không chải tóc sao?

Có vấn đề gì sao?

Quận chúa à!

Oa! Sao trở nên sạch sẽ thế này?

Vẫn là cái này tốt!

Vừa rồi trình tự của ta sai hay sao?

Không sai! Không sai!

Thế tại sao ta vẫn không lấy được nhân dân tệ?

ATM đó bị hỏng rồi. Trên xe có cái khác.

Trên đó có cẳng dê nướng không?

Ta đói rồi.

Có! Trên xe có!

Xin cảm tạ!

Đại hiệp khách sáo rồi! Mời!

(BỆNH VIỆN TÂM THẦN THANH SƠN)

Quận chúa.

A, huynh dậy rồi!

Cô đang làm gì vậy?

Ta muốn làm bữa sáng cho huynh.

Nhưng 2 hòn đá này không làm sao đánh ra lửa được.

Đánh đá?

Vâng. Không đánh ra lửa thì làm sao nấu cơm được?

À! Còn cỏ khô để nhóm lửa nữa?

Cô thân là quận chúa,

lại giúp tôi dọn dẹp phòng, còn muốn chuẩn bị bữa sáng cho tôi nữa.

Nhị Đản tôi làm sao dám nhận?

Huynh còn khách sáo với tôi nữa sao?

Cũng đúng.

Công tử, huynh quá lời rồi.

Chúng tôi ở lại chỗ huynh, đương nhiên không thể ăn không uống không rồi.

Đây là do công tử dạy tại hạ mà.

Ha ha... Trí nhớ của huynh tốt thật.

Thế này đi. Đợi khi ăn sáng xong.

Tôi sẽ dẫn hai người đi mua ít đồ.

Hai người mà cứ ăn mặc thế này, mọi người ai cũng tưởng hai người bị tưng tưng nữa.

Hả? Là sao?

A! Đó là cái gì?

Đây là tầng lầu giới thiệu.

Còn cái đó?

Cái này cũng thế, đều giống nhau cả.

Còn cái kia nữa?

Cái đó? Cô nói cái nào?

Cái thang này thật thần kỳ!

Rốt cục đây là nơi nào?

Nơi này được gọi là trung tâm mua sắm.

Bạn muốn ăn, muốn uống, muốn chơi, ở đây có hết.

Tất cả những thứ này đều là nữ trang?

Đúng thế!

Tất cả mọi thứ?

Đúng thế!

Oa! Ta muốn xem hết!

Oa! Đẹp quá!

Oa! Nhiều quá!

Ta nhìn thấy rất nhiều, rất nhiều quần áo đẹp.

Linh Chi, muội nhìn thấy thứ gì thế?

Tất cả những bộ quần áo đẹp, muội đều muốn mua về.

Vậy ở đây có bán quần áo nam giới không?

Bộ đồ này làm tôi khó chịu quá.

Ở kia kìa!

Muội muốn mua hết tất cả những bộ quần áo đẹp này.

Tôi vẫn cảm thấy đũng quần hơi chật.

Từ từ rồi quen thôi.

Đây là cái gì?

Là túi nhựa.

Thế đây là cái gì?

Cái này là máy ảnh dùng để chụp hình.

Oa! Những món nữ trang này đẹp quá!

Quận chúa, xin cô đừng xem những thứ này.

Những thứ này đều là cho thường dân dùng. Cô là quận chúa, không nên dùng những thứ này.

Nhưng thực sự là chúng rất đẹp.

Quận chúa, đẹp cũng vô dụng thôi. Quan trọng là những thứ này không xứng với khí chất cao quý của cô.

Xem cái khác đi.

Tạ huynh đệ.

Đây là thứ gì?

Cái này gọi là xe lửa.

Nếu có xe lửa đi qua thì chúng ta phải tránh ra xa, nếu không thì sẽ bị đâm chết.

Oh! Cái này ta hiểu.

Nhưng tôi không hiểu tại sao đứa bé ấy lại khóc lóc thương tâm đến thế?

Để cho nó chết đi. Không cứu nó được đâu.

Đừng khóc nữa.

Mẹ sẽ mua một con mới.

Con chó đó dễ thương như thế.

Tại sao không có ai cứu nó vậy?

Chú chó này dễ thương thì dễ thương nhưng mà quá nguy hiểm.

Tôi biết cô muốn...

Quận chúa đâu?

Ở kia.

Huh?

Quận chúa!

Quận chúa! Cô dọa chết tôi rồi!

Ây, ngoan! Không phải sợ nữa rồi!

Không sao nữa rồi.

Có rất nhiều người chụp hình.

Chúng ta mau đi thôi.

Nhị Đản.

(Bệnh viện Thanh Sơn)

Hù! Ta là ếch đây!

Thấy ông cốt cách kỳ lạ.

Có phải biết võ công hay không?

Xin hỏi các hạ tên chi?

Tại hạ là kinh thành đệ nhất đao Dương Ngạo.

Tại hạ Võ Đang phái Trương Tam Phong.

Vịnh Xuân, Diệp Vấn!

Diệp Vấn là thằng quái nào?

Diệp Vấn là người mạnh nhất thế giới.

Một người đánh bại mười người.

Không đúng, hôm nay đến phiên tôi chống lại 10 người chứ.

Không được, hôm nay tôi phải đánh.

Tôi thay anh đánh.

Hây da.

Ta là Diệp Vấn! Ta sẽ bảo vệ các bạn!

Sử Khả Tiến!

Là ám khí gì?

(Thuốc mê)

Quả nhiên lợi hại.

Đúng rồi, Sử huynh. Ở thời đại các anh, hình như chưa từng nhìn thấy bản đồ thế giới.

Bản đồ thế giới?

Đúng thế! Huynh nhìn này. Cái vùng mà huynh đang nhìn thấy này chính là Tung Của.

Những nơi khác đều là nước ngoài.

Nước ngoài? Thì ra thế giới rộng lớn đến vậy.

Hóa ra ngoài Tung Của vẫn có những khu vực rộng lớn như thế.

Đúng rồi Nhị Đản đệ.

Vật này có phải cũng giống như đồng hồ nước chỗ chúng tôi?

Huynh thật thông minh.

Vật này, thời đại chúng tôi gọi là đồng hồ kim dùng để xem thời gian.

Thế đây là loại trái cây gì?

Nó không phải là trái cây gì cả.

Đó là khoai tây.

Ở thời đại các người không có đâu.

Khoai tây này được sử dụng để sản xuất điện.

Điện là một dạng năng lượng.

Thời đại chúng tôi mà không có điện thì cũng sẽ giống thời cổ đại các anh thôi.

Nhưng huynh phải biết điện cũng phải được sử dụng một cách thích hợp. Nếu không sẽ gây chết người, huynh hiểu không?

Đồ vật này quá lợi hại.

Được rồi, cứ suy nghĩ cho kỹ đi.

Muốn ăn nữa không?

Đủ rồi.

Công tử.

Yêu quái phương nào?!

Người ta là Linh Chi đây mà!

Cô hóa trang đi dọa người đấy à?

Ta đọc mấy cuốn tạp chí này.

Thấy dạy cách trang điểm.

Huynh không thấy đẹp sao?

Đẹp thì có đẹp nhưng có chút dọa người,

tới mức có chút không thể hold.

Không thể hold?

Không thể hold có nghĩa gì?

Nó...

Ta mất hai giờ trang điểm đó.

Lẽ nào huynh không thích?

Thích...

Thích thì tốt! Vậy mỗi ngày ta đều trang điểm thế này ra ngoài nhé?

Tốt nhất là không nên.

Vương huynh?

Vương huynh tại sao lại ở đây?

Hả? Này, đó là ta sao?

Thật là thú vị.

Ủa? Người bên cạnh là muội!

Tiếc là hôm đó không trang điểm nên không đẹp bằng hôm nay.

Ồ! Không! Cái kia đẹp hơn!

Xin lỗi. Xin lỗi.

Xin lỗi.

Nhị Đản, là tôi.

Sao cô lại đưa nhiều phóng viên đến đây như thế?

Không phải tôi đưa đến.

Tôi đến tìm anh là bàn chuyện hợp tác,

sao tôi lại đưa phóng viên đến chứ?

Bàn chuyện hợp tác?

Oa!

Để tôi giới thiệu. Vị này là Linh Chi quận chúa.

Còn vị này là Sử Khả Tiến.

Chắc hẳn nàng chính là kiện nhân?

Chào nàng, kiện nhân!

Tiện nhân?

Tại sao họ gọi tôi là tiện nhân?

Thì cô chính là...

A! Hiểu nhầm! Là hiểu nhầm!

Qua đây.

Làm gì thế?

Họ rốt cuộc là ai?

Nói ra thì dài dòng lắm.

Tóm lại thì cô muốn bàn chuyện hợp tác gì với tôi?

Ồ! Anh cũng biết đấy?

Hai người bạn bí mật của anh.

Fan hâm mộ càng ngày càng tăng.

Trên Internet, trên truyền hình.

Đâu đâu cũng có hình ảnh về họ.

Fan page về họ đạt hàng ngàn lượt like rồi đó.

Tôi muốn mời họ quay clip quảng cáo cho công ty tôi.

Về sau họ còn được làm diễn viên nữa đó.

Không được.

Yên tâm. Tôi sẽ không độc chiếm một mình đâu.

Bảy - Ba, thế nào?

Họ là bạn thân của tôi.

Thế anh muốn bao nhiêu?

Đây không phải là vấn đề tiền bạc.

Sao lại cúp điện nữa?

Ôi, thảm rồi!

Tôi quên không trả hóa đơn tiền điện rồi.

Anh xem, giờ anh đã bị cắt điện cắt nước cả rồi.

Sao lại không để tôi giúp anh?

Họ là bạn của tôi.

Tôi không thể lợi dụng họ kiếm tiền.

Vậy Bốn - Sáu thì sao?

Tôi đã nói với cô đây không phải là vấn đề tiền bạc.

Năm - Năm

Tuy không biết Tiện cô nương muốn chúng tôi làm gì, nhưng chỉ cần giúp được cho Tạ đệ.

Tôi sẽ thử xem sao.

Tuy nhiên phải nói rõ, là tôi vì công tử nhà tôi không phải cô.

Hứ.

Vậy quyết định như thế đi?

Cám ơn.

Thế nào? Có mệt không?

Rất nhẹ nhàng.

Một nhân tài như anh, làm đại minh tinh thì oan ức cho anh quá.

Sân khấu của anh phải càng to càng rộng lớn,

phải để lại trong lịch sử một trang sử huy hoàng,

thật sự không nên ở đây mà làm một diễn viên.

À, cô nương! Cái này làm sao mở ra?

Oh! Cảm ơn!

Chúng tôi về rồi!

Huynh đang làm gì thế?

Sao mặt anh khó coi thế?

Huynh sao vậy?

Ta vừa xem qua về lịch sử triều đại nhà Đường, nhìn thấy có một phần liên quan đến Sử gia chúng ta.

Sử gia chúng ta làm sao?

Vương huynh Sử Khả Diên uy hiếp phụ vương trao lại vương vị.

Sau đó tạo phản, mưu đồ ngai vàng.

Tự mình làm vua.

Vậy phụ vương không sao chứ?

Mau đưa muội xem thử.

Hoàng thượng vì muốn dẹp loạn, đã đem Sử gia chúng ta tru di cửu tộc.

Tại sao lại như thế?

Lẽ nào là do tôi đưa hai người về thời hiện đại nên đã làm thay đổi lịch sử?

Bất luận thế nào tôi cũng không để cho mọi chuyện thành sự thật.

Tôi phải quay về ngăn cản hắn.

Được! Tôi về cùng huynh!

Không! Việc này quá nguy hiểm! Nhị Đản!

Đệ đã vì ta mà làm quá nhiều việc rồi, ta không thể lại để đệ mạo hiểm thêm nữa.

Sử huynh, lần này ngoài việc của huynh ra, tôi cũng có chuyện cần làm.

An Kỳ cô nương: Tôi sắp quay về rồi Sử Khả Tiến.

Ôi trời!

Đệ không sao chứ?

Đệ nhặt được cái gì thế?

Tôi nhặt được keo vuốt tóc.

Được rồi, đi thôi.

Không ngờ Dương Ngạo cũng đã đến tương lai.

Nhưng tên ấy ở chỗ quái nào rồi?

Này, trước hết không nên lo nhiều như thế.

Tìm được anh trai huynh rồi hãy nói.

Hỗn xược! Ngươi làm cái chó gì thế?

Phụ vương, có phải người định trao vương vị cho nhị đệ hay không?

Ngươi xem tất cả những gì ngươi làm không phải đã chứng minh quyết định của ta là đúng sao?

Vậy thì hài nhi đành phải đắc tội rồi.

Ngươi dám?

Có gì mà không dám?

Đã bảo người không được trao vương vị cho nó

không được trao cho nó

mà người không nghe.

Ta nên sớm trao lại vương vị thế mới tốt.

Không được! Người không được trao vương vị cho nó.

Không được trao cho nó!

Ta cho người thêm cơ hội! Mau thay đổi!

Ngươi không bằng cả loài súc sinh.

Phụ vương!

Ngươi không được cử động! Mau lui lại!

Tại sao ngươi vẫn chưa chết?

Không phải ta đã sai người đi giết ngươi rồi sao?

Chỉ trách ngươi nhờ kẻ không ra gì.

Không được qua đây! Thu hồi kiếm lại!

Nếu không ta giết ông ấy!

Mau!

Trả lại vương vị cho ta.

Ca! Đây là phụ vương!

Các ngươi không biết!

Vương vị này không thể giao cho hắn!

Khả Diên! Khả Diên à!

Phụ vương, người không sao chứ?

Tại sao ngươi không cho nó một cơ hội để giải thích?

Khả Diên! Khả Diên!

Phụ vương!

Khả Diên!

Lại là đệ. Đệ muốn đánh thì cứ đánh.

Ta không đánh nữa.

Tại ta cứ khăng khăng muốn Sử Khả Tiến trừ khử đại ca của đệ.

Nhưng xem ra bây giờ, tôi cũng không biết bản thân tôi làm thế là đúng hay sai.

Bây giờ đưa ra kết luận vẫn còn quá sớm.

Có lẽ thế.

Nhị Đản, cảm ơn đệ.

Tiếp theo, đệ có dự định gì?

Đệ muốn quay về chưa?

Lần này, ngoài việc của huynh ra.

Đệ cũng có việc cần làm.

Há chẳng thấy

Nước sông Hoàng từ trời tuôn xuống

Chảy nhanh ra biển, chẳng quay về

Lại chẳng thấy

Thềm cao gương soi rầu tóc bạc

Sớm như tơ xanh, chiều tựa tuyết

Đời người đắc ý hãy vui tràn

Chớ để bình vàng suông bóng nguyệt

Trời sinh thân ta, hẳn có dùng

Được rồi! Ta đồng ý cho quận chúa kết hôn với ngươi!

Tốt quá!

Uống liền một mạch ba trăm chén

Bác Sầm ơi! Bác Đan ơi!

Sắp mời rượu! Chớ có thôi!

Vì nhau tôi xin hát

Hãy vì tôi hai bác nghe cùng

Nào!

Hôm nay là ngày hạnh phúc của cô dâu và chú rể.

Hy vọng mọi người gửi đến cô dâu chú rể những lời chúc phúc nhiệt liệt nhất!

Anh Dương Chí Ngang, anh có đồng ý lấy Linh Chi quận chúa làm vợ không? Sau này dù giàu sang hay nghèo khổ đều sống chết bên nhau?

Oa, vậy có thảm lắm không?

Câm miệng! Tên mập chết tiệp!

Hôn lễ của tôi, huynh không thể nói những lời tốt đẹp hơn sao?

Ta đồng ý!

Vậy, Linh Chi quận chúa, cô có đồng ý lấy anh Dương Chí Ngang làm chồng không? Sau này dù giàu sang hay nghèo khổ đều sống chết bên nhau?

Bây giờ cô hối hận vẫn còn kịp!

Huynh câm miệng!

Thiếp đồng ý!

Bây giờ tôi chính thức tuyên bố.

Hai người đã kết thành phu thê.

Nào, chúng ta uống mừng thôi.

Ta giành được rồi!

Hai người thật sự không muốn từ biệt mọi người?

Tôi sợ không nỡ rời khỏi đây.

Ca, nhất định phải chăm sóc cha cẩn thận, cả đệ đệ nữa.

Ta biết rồi.

Muội đã gả ra ngoài rồi, hãy cố gắng sống tốt.

Đừng lo lắng cho chúng ta, biết chưa?

Nhị Đản, hôm nay chia tay. Sử mỗ vô cùng áy náy.

Không biết đến khi nào mới có thể báo đáp ơn cứu mạng của huynh.

Huynh và tôi, tình như anh em, hà tất nói lời cảm ơn.

Huống hồ, huynh còn là thần tượng của tôi.

Cũng không biết vật này còn có thể kiên trì được bao lâu.

Được rồi, trời sắp sáng rồi. Hai người nên đi đi.

Ca, vậy muội đi đây.

Bảo trọng!

Bảo trọng!

Bọn họ đi rồi?

Đúng thế. Chúng ta cũng đi thôi.

An Kỳ tiểu thư,

tiếp theo phải nhờ cô rồi.

Chuyện gì thế này?

Chúng ta xuống xe xem thử.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Tại sao không có ai?

Trước hết chúng ta phải tìm ra nhà chúng ta đã.

Đi!

Máy tính của tôi!

Tại sao tất cả mọi thứ đều thay đổi?

Máy tính đâu?

Chàng tìm cái gì thế?

Sách lịch sử!

Chuyện gì xảy ra thế?

Sau khi Sử Khả Tiến giết anh ruột rồi tự tay đâm chết cha mình, Phạm Dương Vương.

Sau đó lợi dụng vũ khí bí mật tổ chức khởi nghĩa lật đổ nhà Đường giành chính quyền,

tự lập mình làm vua.

Sau đó ông chinh chiến bốn phương, mở rộng lãnh thổ.

Thời hoàng kim đã chinh phục hầu hết các nước Âu Á,

khiến nhân dân rơi vào cảnh khốn cùng, lầm than.

Gây ảnh hưởng đến thế hệ sau cả trăm năm.

Thì ra thế giới rộng lớn đến vậy.

Củ khoai tây này được sử dụng để phát điện.

Điện phải được sử dụng một cách thích hợp. Nếu không sẽ gây chết người.

Không ngờ Sử huynh... Là ta đến tìm đệ.

Thiếp không tin Vương huynh lại làm ra những chuyện như vậy.

Ta không ngờ việc ra tay cứu mạng huynh ấy lại gây ra đại họa thế này.

Lỗi tại ta!

Chàng đừng trách bản thân nữa.

Giờ chúng ta có thể làm gì?

Ngọc bội! Đúng rồi, ngọc bội!

Tại sao lại vỡ đúng lúc thế chứ?

Làm thế nào quay lại ngăn cản huynh ấy bây giờ?

Vậy là tính mạng hàng vạn hàng triệu người mất đi là do ta cả.

Dương Ngạo?

Cuối cùng hai người quay về rồi.

Nếu ông muốn giết Sử Khả Tiến thì không được rồi. Huynh ấy quay lại Đường triều rồi.

Xem ra ta chờ một phen thật không uổng công.

Sử Khả Tiến, người này lòng dạ thâm sâu khó dò.

Đại vương tử sớm thấy rõ dã tâm của hắn nên mới phái tôi trừ khử hắn.

Hai người lại năm lần bảy lượt ra tay cứu giúp,

giờ hối hận chưa?

Tôi xin lỗi! Tôi không biết sẽ có kết cuộc thế này.

Giờ tôi cũng không thể quay trở lại thay đổi lịch sử lần nữa.

Cũng không phải là không còn cơ hội.

Ngọc bội!

Sao ông có cái này?

Không kịp nữa rồi! Quay về rồi nói!

Được! Đã biết âm mưu của hắn thì chúng ta sẽ có cách ngăn cản hắn.

Họa từ tôi mà ra thì để tự tôi giải quyết.

Xuất phát thôi!

Quận chúa đâu?

Đừng hỏi nữa! Đi thôi!

Chàng có ý gì?

Ý gì cơ?

Chàng nghĩ với thứ này có thể giam thiếp lại?

Nói! Có phải chàng không cần thiếp nữa không?

Ta phải giải thích với nàng thế này đây.

Ngay cả tính mạng ta còn không lo nổi,

thì ta sao lại có thể để nàng đi mạo hiểm?

Thiếp không sợ!

Võ công thiếp cao cường hơn chàng,

thiếp sẽ bảo vệ cho chàng.

Đúng! Đúng! Võ công nàng giỏi hơn ta.

Nàng có biết chuyến đi này 1 phần sống, 9 phần chết.

Lẽ nào nàng muốn chết đến thế?

Thế nhưng chàng có nghĩ nếu không có chàng thì thiếp sẽ sống thế nào?

Thật ra tướng công nhà cô không phải có ý đó.

Ông câm miệng!

Đây là chuyện nhà tôi, không liên quan đến ông. Đi chỗ khác chơi!

Được.

Biết là nguy hiểm nhưng lại không sợ mạo hiểm,

nguyện hy sinh, kiên trì đến cùng.

Đó mới là anh hùng chân chính.

Đó mới xứng là người mà Linh Chi yêu.

Chàng có hiểu không?

Chàng phải hứa với thiếp,

không bao giờ được bỏ rơi thiếp.

Bà xã!

Ông xã!

Xin lỗi!

Không sao.

Mau nhảy lên!

Được!

Nhưng ta không biết khinh công thì nhảy sao được?

Vương huynh đoán được chúng ta sẽ quay lại.

Nhưng thiếp không thể bỏ lại chàng.

Chúng ta không thể để bị bắt cả hai.

Nàng mau chạy đi. Từ từ tìm cách cứu ta ra.

Thế chàng đợi thiếp. Thiếp sẽ nghĩ cách cứu chàng ra.

Cẩn thận.

Sao chỉ có một thằng?

Mau đi tìm kiếm!

Vâng!

- Nhà Nguyên không có điện cũng đánh được đến châu Âu. - Vậy thì chẳng bao lâu nữa là chúng ta có thể phát hiện ra lục địa mới,

Đúng không, An Kỳ tiểu thư?

Đến lúc đó, tôi muốn kết hôn tại thành Rome, có được không?

Tất nhiên là được rồi.

Cứ chống mắt nhìn ta chinh phục toàn thiên hạ. Đâu đâu cũng sẽ là đất đai của ta, cô đi đâu cũng được.

Khoai tây phát điện, rất thú vị.

Khoai tây được dùng để phát điện.

Chúng tôi về rồi.

Nhị Đản, cảm ơn đệ.

Bà xã.

Ông xã.

Bỏ vật trên tay muội xuống!

Linh Chi, sao muội lại quay trở lại?

Ca, huynh dừng tay lại vẫn còn kịp đó.

Ta làm gì sai nào?

Ta chẳng qua là mở rộng tí đất, trở thành vị hoàng đế vĩ đại nhất trong lịch sử mà thôi.

Không phải muội từng nói ta có tài sao?

Tại sao giờ muội lại không tin ta?

Làm hoàng đế vĩ đại phải bằng lòng nhân ái chứ không phải bằng dã tâm chinh phạt.

Không cần phí lời với huynh ấy nữa.

Huynh ấy điên rồi!

Lật tức bỏ vật trên tay muội xuống!

Nếu không ta sẽ cho điện giật chết hắn! (Nguy hiểm vãi)

Bã xã, còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau,

nàng cũng ôm ta thế này.

Bây giờ là thời điểm nguy cấp, không phải cái lúc buồn nôn đó, làm ơn đi.

Oh! Xin lỗi!

Bà xã, chúng ta quay cái này đi!

Được!

Chúng ta quay thế này thì sức mạnh của huynh ấy càng mạnh thì sao?

Hãy tin ta. Khả năng kháng điện của mỗi người đều có giới hạn.

Chúng ta tăng điện áp đến mức cơ thể huynh ấy không chịu nổi,

huynh ấy sẽ nổ tung. (ác quá)

Được rồi.

Mau! Đỡ ông ấy đứng dậy!

A! Đừng chạm vào!

Không sao rồi! Đỡ ông ấy dậy.

Chạy mau!

Muốn chạy à!

Đánh đi! Không phải các ngươi muốn ngăn cản ta sao?

Ta đánh!

(Chúng ta còn cách nào không?)

(Không có)

(Chúng ta đành chờ chết vậy)

Chuẩn bị xong chưa?

Ta chỉ muốn có được thiên hạ,

tại sao các ngươi lại quay về?

Họa do tôi gây ra thì tôi phải tự mình giải quyết thôi.

(Thuốc gây mê liều cao)

Quả nhiên ám khí lợi hại!

Thì ra dục vọng quyền lực làm cho người ta mất đi lý trí.

Nếu như trên thế giới này, mọi người đều bỏ đi dục vọng đê hèn thì thế giới sẽ tốt đẹp hơn.

Vẫn là một cuộc sống đơn giản là tốt nhất.

Có gì quan trọng hơn việc an cư lạc nghiệp cơ chứ?

Ông xã, sau khi quay về thời hiện đại,

chúng ta không giẫm lên vết xe đổ này nữa, được không?

À! Dương đại hiệp, trước đây thật không biết ông là người tốt. Dáng vẻ của ông,

giống nhân vật phản diện quá!

Nhân vật phản diện có dáng vẻ thế này sao?

Còn nói người ta, chàng đâu có giống nhân vật chính diện.

Quên hỏi ông, miếng ngọc bội đó từ đâu mà ra?

Thật ra đây không phải là ngọc bội. Một hôm, tôi nghe được một âm thanh rất to và

thấy một tảng đá rơi từ trên trời xuống.

Tôi nhìn thấy nó óng ánh long lanh,

tôi liền đục một mẩu và làm thành miếng ngọc bội này.

Lúc ám sát Sử Khả Tiến, tôi thấy cậu ném miếng ngọc bội của cậu lên không trung, tạo ra 1 cái hố to giữa hồ.

Tôi liền làm theo cách của cậu,

không ngờ lại đến được tương lai.

Khó trách tôi về được thời đại này, thì ra nó có nguồn gốc từ thời này.

Phu nhân tôi còn làm ra rất nhiều ngọc bội tinh xảo hơn nữa.

Nếu cậu thích, tôi tặng cậu vài cái làm kỷ niệm.

Thật ngại quá!

Phu nhân!

Chị? Sao chị lại đến đây?

Tại sao ngươi lại gọi ta là chị?

Lại mấy cái hóa đơn đòi tiền.

Phụ nhân rất giống chị của Nhị Đản.

Dương Ngạo, có khi nào ông chính là tổ tiên của tôi.

Tổ tiên?

Nếu như vậy...

Ta chính là ông của ông của ông của ông của...

của ông!

Vậy trong tương lai có người giống tôi không?

Ờ, nhìn kỹ thì ông rất giống Chân Tử Đan.

Võ công của anh ta giống ông, rất giỏi.

Chân Tử Đan?

Có nói nàng cũng không biết.

Nhưng tổ tiên à, ít ra người cũng phải để lại cho thế hệ sau ít vàng bạc châu báu chứ.

Người để lại viên đá mẻ gì mà ngay cả ngọc cũng không giống.

Thật là nghèo quá mà?

Một sai dịch như ta thì lấy đâu ra những thứ giá trị cơ chứ?

Nếu cậu không chê,

hãy cầm lấy cái này làm kỷ niệm.

Hậu bối Dương Chí Ngang

đa tạ tổ tiên ban thưởng.

Thái Bạch huynh, Khả Quý đệ.

Cái này... tống quân thiên lý, chung tu nhất biệt. Nhưng không cần thiết phải hưng sư động chúng thế này.

Đệ hiểu lầm rồi.

Chúng tôi không đến để tiễn đệ.

Chúng tôi thường nghe đệ nói nhiều tương lai đủ thứ kỳ diệu.

Chúng tôi cũng muốn đi thử một chuyến.

Đặc biệt là... Im lặng!

Vừa hay là mọi người đều có cùng ý nghĩa này, phải không?

Đúng thế! Đúng thế!

Oh! Không thành vấn đề!

Nào, mời mọi người đi bên này.

Mời mọi người đi bên này.

Cứ từ từ, không phải vội.

Bên này, bên này.

Từ từ đi, không phải vội.

Chúng ta chạy mau!

Không được chạy.

Tạm biệt, những bạn bè triều Đường.

Đi!

Ồ, bã xã, đang thái rau à?

Vâng, thấy chàng vui như vậy nên làm vài món ăn cho chàng.

Còn không phải có nàng, ta mới hạnh phúc thế này sao?

Đáng ghét!

Nàng lấy gì để thái rau thế?

Chính là thanh tiểu kiếm này.

Đây là bảo vật gia truyền tổ tiên Dương Ngạo cho ta,

nàng lại đem ra thái rau?

Thiếp thấy nó tốt nên dùng thái rau thôi.

Đây không phải là vấn đề hữu dụng hay vô dụng.

Đây là bảo vật Dương Ngạo tổ tiên cho ta.

Là đồ cổ, rất có giá trị, nàng hiểu không?

Không phải chỉ là một thanh tiểu kiếm thôi sao? Giá trị gì chứ?

(Cứu mạng! Dương Ngạo 2013)

Ai thế?

Mau ra mở cửa!

Anh là ai?

Tôi có việc gấp tìm cậu.

Chuyện gì gấp? Khuya thế này rồi?

Tôi là cậu năm 2033.

Anh là tôi trong tương lai?

Đúng! Giờ cậu phải đi đến năm 2013,

đến đó sẽ có người đón tiếp cậu.

Lúc đó, cậu đưa con chip này cho ông ta.

Cậu phải nhớ kỹ,

chuyện này liên quan đến sự sống chết của cậu và quận chúa,

càng liên quan đến sự an nguy toàn thế giới. Cậu hiểu chứ?

Nhưng tôi không có ngọc bội,

thì làm thế nào mà đến được tương lai?

Cậu không cần lo lắng việc đó.

Tôi đã sớm chuẩn bị cho cậu rồi.

Oh shit!

Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.