All language subtitles for The Mummy Returns 2001 BluRay 1080p DTS-X.7.1 AVC REMUX

af Afrikaans
ak Akan
sq Albanian
am Amharic
ar Arabic Download
hy Armenian
az Azerbaijani
eu Basque
be Belarusian
bem Bemba
bn Bengali
bh Bihari
bs Bosnian
br Breton
bg Bulgarian
km Cambodian
ca Catalan
ceb Cebuano
chr Cherokee
ny Chichewa
zh-CN Chinese (Simplified)
zh-TW Chinese (Traditional)
co Corsican
hr Croatian
cs Czech
da Danish
en English Download
eo Esperanto
et Estonian
ee Ewe
fo Faroese
tl Filipino
fi Finnish
fr French
fy Frisian
gaa Ga
gl Galician
ka Georgian
de German
el Greek
gn Guarani
gu Gujarati
ht Haitian Creole
ha Hausa
haw Hawaiian
iw Hebrew
hi Hindi
hmn Hmong
hu Hungarian
is Icelandic
ig Igbo
id Indonesian
ia Interlingua
ga Irish
it Italian
ja Japanese
jw Javanese
kn Kannada
kk Kazakh
rw Kinyarwanda
rn Kirundi
kg Kongo
ko Korean
kri Krio (Sierra Leone)
ku Kurdish
ckb Kurdish (Soranî)
ky Kyrgyz
lo Laothian
la Latin
lv Latvian
ln Lingala
lt Lithuanian
loz Lozi
lg Luganda
ach Luo
lb Luxembourgish
mk Macedonian
mg Malagasy
ms Malay
ml Malayalam
mt Maltese
mi Maori
mr Marathi
mfe Mauritian Creole
mo Moldavian
mn Mongolian
my Myanmar (Burmese)
sr-ME Montenegrin
ne Nepali
pcm Nigerian Pidgin
nso Northern Sotho
no Norwegian
nn Norwegian (Nynorsk)
oc Occitan
or Oriya
om Oromo
ps Pashto
fa Persian
pl Polish
pt-BR Portuguese (Brazil) Download
pt Portuguese (Portugal)
pa Punjabi
qu Quechua
ro Romanian
rm Romansh
nyn Runyakitara
ru Russian
sm Samoan
gd Scots Gaelic
sr Serbian
sh Serbo-Croatian
st Sesotho
tn Setswana
crs Seychellois Creole
sn Shona
sd Sindhi
si Sinhalese
sk Slovak
sl Slovenian
so Somali
es Spanish Download
es-419 Spanish (Latin American)
su Sundanese
sw Swahili
sv Swedish
tg Tajik
ta Tamil
tt Tatar
te Telugu
th Thai
ti Tigrinya
to Tonga
lua Tshiluba
tum Tumbuka
tr Turkish
tk Turkmen
tw Twi
ug Uighur
uk Ukrainian
ur Urdu
uz Uzbek
vi Vietnamese Download
cy Welsh
wo Wolof
xh Xhosa
yi Yiddish
yo Yoruba
zu Zulu

Original subtitles

THEBES - Năm 3067 trước công nguyên.

5000 năm trước.

Một chiến binh lừng danh có biệt hiệu Vua Bò cạp

đã dẫn một đạo quân hùng mạnh vào một chiến dịch

chinh phục thế giới đã biết.

Sau một cuộc chinh phạt bạo tàn kéo dài 7 năm,

Vua Bò cạp và quân đội của ông ta đại bại

và rút sâu vào sa mạc Ahm Shere.

Từng người một, họ chết dần dưới ánh mặt trời thiêu đốt

cho đến khi chỉ còn người chiến binh vĩ đại sống sót.

Gần kề cái chết,

Vua Bò cạp khẩn cầu một thỏa hiệp với thần bóng tối Anubis

rằng nếu thần Anubis tha mạng

và cho phép anh ta chinh phục kẻ thù,

thì anh ta sẽ hiến dâng linh hồn của mình.

Anubis nhận thỏa hiệp đó và tha mạng cho anh ta.

Ốc đảo Ahm Shere.

Anubis giao cho Vua Bò cạp quyền chỉ huy âm binh của mình,

và như một trận lụt, họ cuốn trôi tất cả những gì trên đường đi của họ.

Khi mọi việc của anh ta đã hoàn thành, thần Anubis buộc Vua Bò cạp

phải phục vụ cho ông ta vĩnh viễn.

Âm binh của thần trở về với cát bụi mà từ đó họ đã đi lên,

nơi mà họ vẫn lặng lẽ chờ đợi,

để được triệu hồi lần nữa.

Ai cập - 1933.

Alex?

Cha tưởng là gì, một xác ướp sống lại hả?

Cha sẽ kể con nghe mấy chuyện đó sau.

Con xuống đây làm gì? Cha đã bảo con chờ ở trên đền mà.

- Nhưng con thấy... - Không "nhưng" gì hết.

Ở dưới này nguy hiểm lắm, Alex .

- Nhưng mà con đã thấy hình xăm của cha. - Con nói gì?

Trên tường ở cổng vào có y như thế này này.

Có kim tự tháp, con mắt và hai vua, và có đủ mọi thứ.

- Chắc không? - Chắc.

Được, ta sẽ trở lên xem hình đó trong một phút nữa.

Trong lúc đó, hãy lên kia chờ cha mẹ.

Nhưng mà...

Không, lấy đồ của con và quay lên đền thờ ngay đi.

- Đi đi. - Rồi... con sẽ làm gì?

Cha đâu biết. Làm gì để cha bất ngờ đi.

- Làm cái bẫy chuột khác tốt hơn. - Vâng.

Trong khi mẹ con khám phá thêm một hầm mộ mới.

Đi chỗ khác.

- Đó là rắn độc, em biết không? - Chỉ khi nào nó cắn thôi.

- Chuyện gì ban nãy vậy? - Không có gì.

Alex nó muốn khoe anh cái gì đó.

Anh thề,

thằng nhóc đó càng ngày càng giống em đấy.

Sao, ý anh nói là xinh đẹp, dịu dàng và hấp dẫn đó hả?

Không phải, nó làm anh phát khùng.

Mình làm đến đâu rồi?

Búa và đục.

- Thôi được rồi, làm theo cách của anh đi. - Cảm ơn em.

Từ khi em mơ giấc mộng đó, em chỉ nghĩ đến chỗ này.

Từ khi em mơ giấc mộng đó, anh chẳng ngủ thẳng giấc được đêm nào.

Em có cảm giác là em đã đến đây rồi.

- Em biết em đã từng đến đây. - Evy, chưa một ai từng đến đây.

Ít nhất là trong 3000 năm qua. Trừ những người này.

Vì sao cái gì em cũng biết chính xác như thế.

Vào đi.

Cốc cốc! Có ai ở nhà không?

Hai thằng đi một vòng kiểm tra đi, xem có gì không.

Tao sẽ đi tìm bọn O'Connells.

Nếu em quơ đuốc nhanh một tí, có khi em viết được tên mình đó.

Em vừa có một ảo giác.

Đó là... như trong giấc mơ của em, nhưng mà thật hơn.

Y như em đã ở đây từ thời xa xưa nào đó.

Vậy nếu em từng ở đây, hãy chỉ anh cách mở cửa đi?

Cầm giúp em với.

- Giờ em bất đầu làm anh sợ đấy. - Em cũng bắt đầu sợ em rồi đây.

Gì thế này, nhìn cái mớ rác này xem?

Bọn Ai cập chẳng bao giờ để lại manh mối gì. Toàn vải bông với đồ vớ vẩn.

Nhìn mà xem.

Một đám đồ gốm rẻ tiền. Rác rưởi cổ đại.

- Jacques, có gì đó đập vào đầu tôi. - Im đi, Spivey. Chỗ này bị nguyền rủa đấy.

Đừng đánh thức các thần linh.

Đó là dấu hiệu Vua Bò cạp.

Nghe nói chỉ là huyền thoại mà thôi.

Không... chưa từng có vết tích gì về ông ta.

Không vết tích, không chứng cứ...

Có lẽ họ không muốn có ai tìm thấy ông ta.

Mở cái này ra xem sao.

Evy, anh có linh cảm không tốt về cái này.

Chỉ là một cái rương thôi mà. Mở rương không bao giờ có hại.

Đúng vậy, đọc sách cũng đâu có hại gì nhỉ?

- Em nhớ lúc đó không? - Chúng ta có thể ngừng chuyện đó không.

Vừa nhớ ra, anh là lý do ta ở đây.

Một lần thôi.

Toàn rác rưởi với giẻ rách.

Chỉ nửa chỗ này...

Trời, đau quá.

Công nương, làm theo cách của em đi.

Vòng tay của thần Anubis.

Để đó cho tao.

Ôi trời ơi.

Hơi trễ rồi phải không?

- Bỏ vào túi của anh đi. - Anh có ý hay hơn. Bỏ nó lại đi.

- Em nghĩ giờ thì muộn rồi. - Trên hộp ghi gì?

''Kẻ nào lấy vòng tay này, sẽ được uống nước sông Nile''.

Nghe tệ rồi đấy.

Jaccque's sẽ cho mày biết tay. Cứ chờ đó đi con.

- Coi nào, coi nào. - Spivey! Jacques!

- Phắn khỏi đây mau! - Chuồn đi.

Xuống đi.

Ui choa.

Tệ quá rồi, Evy!

- Mình từng ở tình huống tệ vậy mà. - Lần này tệ nhất.

Bố, mẹ, để con giải thích.

HAMUNAPTRA Thành phố của người chết.

Sách của người chết cho ta sự sống.

Và sách của người sống...

Lấy đi sự sống.

Tôi tưởng đó là việc của tôi chứ.

Ta đã đến gần đích rồi.

Có tìm được chưa?

Ta đã đến rất gần đích.

Chúng ta tìm ra ông ta rồi.

Ta đã tìm ra ông ta.

Tránh đường ra!

Imhotep. Chính là ông ấy. Là Imhotep.

Giờ ta phải hồi sinh những kẻ hầu hạ ông ta.

Tránh đường ra.

Tránh đường ra, không tao bắn chết hết bây giờ.

Nói thật đấy. Anh ta đã từng bắn rồi đó.

- Đưa cho tôi. - Đã lỡ cơ hội rồi.

Chúng ta cần chiếc vòng đó.

Và ta cần trước khi nó bật mở.

Thôi đủ rồi.

Hafez thân mến, tôi đã nói lẽ ra nên để tôi lo vụ này.

Tôi không muốn quá khứ của cô làm ảnh hưởng đến công việc.

Chúng tôi biết nó ở đâu. Để đó chúng tôi lo.

Không, chúng tôi sẽ lo việc này.

Bây giờ có việc khác cho các anh đây.

- Vòng tay đang ở đâu? - Nó đang trên đường về London đấy.

Vậy London là nơi ta phải đến.

Em nghĩ chiếc vòng là thứ hướng dẫn ta đến ốc đảo Ahm Shere mất tích.

Evy, anh biết em đang nghĩ gì, và câu trả lời là không.

Chúng ta chỉ vừa về nhà thôi mà.

Thế mới đáng nói. Hành lý đã sẵn sàng còn gì.

Sao em không cho anh một lý do chính đáng nào nhỉ.

Chỉ là một ốc đảo thôi mà.

Tuyệt đẹp, thú vị...

lãng mạn...

là ốc đảo đấy.

Bãi cát trắng trải dài, và những hàng cọ,

làn nước trong xanh mát lạnh và...

Ta có vài ly đồ uống lớn với mấy cái ô nhỏ cắm trên đó.

- Nghe hay quá. - Nghe quá hay.

Còn hàm ý gì nữa không?

Đó là nơi ẩn nấp âm binh của thần Anubis.

Thấy chưa? Anh biết ngay có hàm ý mà. Luôn luôn có một hàm ý.

Để anh đoán. Chúng được tay Vua Bò cạp đó dẫn đầu.

Đúng thế, cứ mỗi 5.000 năm là ông ta lại sống lại.

Đúng rồi, và nếu không ai giết được ông ta,

- thì ông ta sẽ tiêu diệt thế giới chứ gì? - Sao anh biết?

Anh đâu có biết. Câu chuyện nào chả như vậy.

Chuyến khám phá cuối cùng được biết đến

để tới Ahm Shere do Ramses IV điều động

cách đây đã 3.000 năm.

Ông ta điều 1.000 người đi, và không một ai trong số họ trở về.

- Sao anh biết? - Anh không biết, nhưng câu chuyện nào chả vậy.

- Em có nhắc đến kim tự tháp vàng không? - Hai lần.

Alexander đại đế từng điều quân đoàn đi tìm kiếm nơi ấy.

- Tốt cho ông ta. - Caesar cũng vậy.

- Ừ, nhìn xem sự nghiệp ông ta thế nào kìa. - Và Napoleon.

Ta thông minh hơn Napoleon. Và chiều cao cũng hơn nữa.

- Chính như vậy mà ta sẽ tìm ra. - Vì ta cao hơn à?

- Em yêu anh cũng là vì thế đó. - Em giỏi nhỉ.

Mẹ ơi.

Con phải làm gì với cái rương này đây?

Thứ chết tiện này phải nặng đến cả tấn.

Alex, ăn nói thế đó hả.

Nó nặng quá mẹ ạ.

Huh?

Evy, giấc mơ kỳ lạ đầu tiên của em cách đây sáu tuần phải không?

Chắc là thế. Nhưng mà việc ấy có liên quan gì đến đây?

Nó đúng vào đầu năm lịch Ai cập.

Phải rồi, trùng hợp quá nhỉ.

Có thể. Anh chỉ muốn nói là, phải hết sức cẩn thận.

Ố ồ.

Nếu có việc gì xảy ra, anh sẽ không thể tha thứ cho mình.

Em và Alex là hai điều quan trọng duy nhất đối với anh.

À...

các học giả Bembridge đang khẩn cầu em

điều hành Bảo tàng Anh.

Ui... ui chao.

Giời ạ, làm sao để tháo cái này ra đây.

Hôm nay anh đã hôn em chưa nhỉ?

Em rất ghét khi anh làm như thế đấy.

- Tại sao? - Vì việc ấy khiến em đồng ý mọi thứ.

Thật à?

Những thứ đó không phải là của em.

Jonathan.

Alex, ráng ngoan năm phút nữa nhé.

Vâng ạ.

- Con có vui khi về nhà không? - Chưa bao giờ vui như thế.

Năm nay là năm của bò cạp.

- Tuyệt quá. - Mẹ nghĩ con sẽ thích.

Thế là anh tiêu diệt xác ướp và đám tay chân, rồi lấy đi vương trượng của nó.

- Anh thật là dũng cảm đấy. - Và giàu nữa, anh đã nói là anh giàu chưa nhỉ?

Nếu không thì em đến đây làm gì?

Xin lỗi, bọn tôi vào nhầm nhà.

- Sao anh bảo đây là nhà của anh. - Anh đâu có nói đâu.

Gọi điện cho em nhé!

- Ông là chồng của Sherla hả? - Không.

Nếu ông đòi nợ dùm Johnny thì để từ từ, thứ 3 tôi sẽ trả tiền.

Tôi không biết Johnny là ai.

Chúng tôi tìm vòng tay của Anubis.

Tốt đấy, một thứ đáng giá, vòng tay của Anubis.

Nó đâu rồi?

Các ông tìm vòng tay đó ở đây à. Tôi thấy rồi.

Tôi chẳng hiểu ông đang nói về cái gì.

Ông O'Connell, tôi mệt rồi đấy nhé.

O'Connell à? Không, chờ tí đã, các ông lầm người rồi...

Chiếc vòng đó... Giờ tôi nhớ rồi.

- Tôi thua nó trong một ván bài. - Hy vọng không phải vậy, vì sự sống còn của ông.

Không thể nào.

Xin chào.

Xin chào.

- Vợ ông đâu? - Vợ tôi á? À, ý cô là Evy.

Tôi nghĩ cô ấy đi Baden hay Tây Tạng gì đó.

Cô gái có linh hồn tự do mà.

Tôi có nói lúc này tôi độc thân không?

Rắn Ai cập độc lắm đấy.

Tôi để nó ở dưới nhà, trong két sắt.

Mã để mở là 320-58...

...393, đại khái là như vậy.

Nó ở trong két sắt dưới nhà. Tôi đã bảo rồi.

Rồi ý ông là sao?

Ý tôi là tôi đã khai hết rồi, đừng giết tôi.

Ta có thoả thuận như thế đâu.

Xin chào.

Jonathan, em nhớ rằng đã nói không được tổ chức tiệc hoang dã nữa mà.

À thì, khi đã nổi tiếng rồi...

Alex, mẹ nghiêm túc đấy, nếu con làm mất chìa khóa, con sẽ bị phạt.

Con không làm mất, con chỉ tìm không ra mà thôi. Khác nhau mà mẹ.

Vậy thì con liệu hồn mà tìm cho ra nhanh.

Để con tìm, đâu có gì đâu mà mẹ phải lo.

Xin chào.

Ông là ai? Ông làm gì ở đây?

Tất nhiên là tôi đến tìm cái rương.

Hãy đưa cho tôi ngay.

Đi ra khỏi nhà tôi ngay.

Ui chao, như thế không hay đâu mẹ.

Alex, lui ra sau đi.

Nhất định là không hay rồi.

Phải bắt đầu gọi bố thôi.

- Giờ ta sẽ giết bà và lấy cái rương. - Tôi không nghĩ vậy đâu.

Ardeth, anh làm gì ở đây?

Việc ấy giải thích sau.

Ardeth Bay.

Lock-Nah.

Tôi hiểu anh vợ của tôi mà,

có lẽ anh ta đáng bị những gì các người định làm đó.

Nhưng đây là nhà tôi, tôi có quy tắc riêng về rắn và việc cắt xẻ.

Bắn đi!

Bá cháy! Mẹ học đánh kiếm hồi nào vậy?

Mẹ cũng không nhớ nữa.

Vụ đó thì mẹ học của bố con.

Tôi sẽ lấy lại cái này.

Như thế cũng không tệ với một Madjai.

Đi đi.

- Cái gì trong rương thế? - Vòng tay của Anubis.

Không được để chúng lấy vòng tay. Cầm lấy và chạy đi.

Mẹ, cẩn thận.

Evelyn!

Mẹ!

Jonathan!

Lần này anh làm gì nữa hả?

Anh không có làm gì ai hết.

- Muộn rồi. - Chuồn thôi.

Rick!

- Evelyn! - Coi chừng, Rick!

Bố ơi. Bố!

- Con không sao chứ? - Vâng.

Không sao hả? Được rồi.

O'Connell.

Anh làm cái quái gì ở đây vậy? Mà thôi mặc xác chuyện đó.

Những tay đó là ai? Chúng bắt vợ tôi đi đâu?

Bạn tôi, tôi không chắc lắm...

nhưng người đàn ông này ở đâu, thì vợ anh chắc chắn ở đó.

Cháu biết ông ta.

Ông ta là quản lý, ở viện bảo tàng Anh.

- Cháu chắc không? - Tin nó đi.

Nó sống ở đó còn nhiều hơn ở nhà.

Anh ở đây, bọn xấu cũng ở đây. Evelyn thì bị bắt cóc.

- Để tôi đoán nhé. - Đúng thế đấy, bọn chúng một lần nữa

lại khai quật mồ chôn của hắn.

Tôi không hay chỉ trích,

nhưng không phải công việc của anh là giúp chuyện này không xảy ra nữa sao?

Người phụ nữ đi với họ, cô ta biết mọi thứ

mà những người sống không thể biết.

Cô ta biết chính xác hắn được chôn ở đâu.

Chúng tôi mong cô ta sẽ dẫn ta đến chiếc vòng tay. Cô ta chắc chắn đã làm vậy.

Bây giờ họ đã lấy nó rồi.

Cháu sẽ chẳng quá lo lắng như vậy.

Vàng ròng đấy hả?

Khi con đeo vào, con đã thấy kim tự tháp Giza.

Rồi thật bá cháy, đi thẳng một mạch tới sa mạc Kamak luôn.

Đeo vòng này cháu đã thấy một loạt hình ảnh nối tiếp

có thể dẫn đến ngày tận thế tiếp theo.

Anh, lạc quan lên chút. Con, rắc rối lớn rồi đấy. Còn anh, làm ơn lên xe dùm.

Tôi xin lỗi đã làm con anh hoảng,

nhưng anh phải hiểu giờ chiếc vòng trên tay con trai anh,

thì chúng ta chỉ còn 7 ngày trước khi Vua Bọ Cạp sống lại.

Ta? Ta nào?

Nếu không giết hắn, hắn sẽ triệu hồi âm binh của Anubis.

- Tôi nghĩ đó không phải chuyện tốt. - Ờ, hắn sẽ làm tiêu tan thế giới đấy.

Lại chuyện hủy hoại thế giới cũ rích.

Bất cứ kẻ nào giết được vua bọ cạp,

thì có thể tống khứ âm binh về bên kia thế giới,

hoặc dùng chúng để tiêu diệt loài người và thống trị thế giới.

Đó là lý do chúng đào Imhotep lên.

Hắn là gã duy nhất có thể diệt Vua Bò cạp.

Kế hoạch của chúng là như thế.

Alex, cha có công việc quan trọng cho con. Ở lại đây và bảo vệ cái xe.

- Anh làm được mà. - Bảo vệ xe á?

Còn chỉ nhỏ thôi chứ con không ngốc đâu nhé.

- Cha biết. - Cha à!

Nếu cháu thấy ai vừa chạy vừa la thì đó là bác đấy.

- Có lẽ anh nên ở đây trông chừng nó thì hơn. - Thế mới phải chứ.

- Anh thích súng ngắn chứ? - Không, tôi thích khẩu Thompson.

Nếu tôi bảo anh rằng...

tôi chỉ là một kẻ lạ đến từ phương Đông và tìm kiếm những gì đã mất...

Thì tôi sẽ đáp lại tôi là kẻ lạ đến từ phía Tây.

Tôi chính là kẻ anh đang tìm. Làm thế nào... Là thật à.

- Đúng là anh có dấu hiệu thiêng. - Gì chứ?

Không, nó chỉ tự nhiên dính lên tôi trong trại trẻ mồ côi ở Cairo thôi.

Dấu hiệu đó có nghĩa anh là kẻ bảo vệ loài người, chiến binh của Thần linh, là một Medjai.

Rất tiếc, anh tìm lầm người rồi.

Ông Hafez.

Họ đã tìm ra hắn.

Imhotep.

Năm nay là năm gì?

Thưa ngài, là năm của bò cạp.

Thật sao?

Vâng.

Xin cô đừng sợ.

Tôi không sợ.

Tôi chính là Anck-su-namun tái sinh.

Chỉ là thể xác thôi.

Nhưng sớm thôi...

Ta sẽ mang linh hồn nàng từ cõi âm ti trở lại...

và tình yêu của đôi ta sẽ lại toàn vẹn như xưa.

Anh biết đấy, vài năm trước đây chuyện này đối với tôi rất quái đản.

Ngài Imhotep sẽ hết sức hài lòng.

Nó đâu?

Chiếc vòng đâu?

Hình như tôi biết.

Trên đỉnh kim tự tháp vàng đó có một viên kim cương khổng lồ.

Khổng lồ? Cỡ nào?

To đến nỗi nó phản chiếu ánh mặt trời làm lóa mắt những du khách từ xa,

vẫy gọi họ đến cái chết.

Ta có món quà cho chàng.

Cô ta à?

Ta biết chàng sẽ thích nhìn nó chết.

Biến... Biến đi.

Ôi trời ơi.

Cõi âm ti đang chờ mi đó.

Cứ chờ đó, ta sẽ cho mi về mồ của mi.

Chúng ta định cho cô xuống mồ trước đấy chứ.

Thiêu chết cô ta đi!

Khốn kiếp...

Rick!

- Mở cửa, mở cửa ra đi! - Bác đang cố đây.

Cầm lấy.

- Nhanh lên đi. - Cố lên nào, cố lên.

- Bác làm gãy rồi, bác làm gãy nó rồi. - Yên nào, Alex.

Nếu bọn mình kích động, thì phải là từ bác.

Lại là mày.

Chuồn, chuồn mau lên.

Hãy gom xương lại.

Gom lại tứ chi.

Hãy giũ sạch đất cát từ da thịt các ngươi.

Chủ nhân của các ngươi đã hồi sinh.

Ôi không. Lại là chúng nó nữa hả.

Giết chúng cho ta.

Mình sẽ làm gì? Mình sẽ làm gì đây?

Sao bác lại hỏi cháu. Cháu chỉ mới có 8 tuổi.

Em yêu, em làm gì vậy, chúng không định đi qua cửa đâu.

Jonathan ở chỗ quái nào vậy?

- Alex! - Chuyện gì xảy ra với xe của tôi vậy?

Anh buộc phải tìm một phương tiện di chuyển mới.

- Xe buýt hai tầng á? - Ý của nó đấy.

- Không phải. - Phải mà.

Thôi đi nhanh lên.

- Phải mà. - Không phải.

Không còn gì để nói.

Ê đừng! Xe của tao!

Tôi ghét bọn xác ướp.

- Giờ vui khi thấy tôi chưa? - Cứ y như ngày trước hả?

Đúng vậy.

Quẹo đi. Đánh lái đi.

Tránh ra. Tránh ra khỏi đường của tôi.

Coi chừng.

Whoa!

- Lái xe hay quá, bác John. - Ừ ừ.

- Anh ổn chứ? - Đây là lần đầu tiên tôi đi xe buýt.

Không có anh em sẽ ra sao?

- Thủ thư nào cũng gặp chuyện thế này à? - Ôi trời, kiếm một phòng đi chứ.

- Thả tôi ra! - Alex!

- Im mồm. - Dừng lại!

- Đi. - Dừng lại!

Alex.

Bây giờ ta sẽ đến Ahm Shere

và hạ tên Vua Bò cạp.

Và với đạo quân của hắn, ta sẽ thống trị thế giới...

...cùng nhau.

Tâu ngài...

có một điều ngài phải biết.

Bọn chúng có Vương trượng của Osiris.

Tôi đã nhìn thấy nó.

Khi ta đã đến được Ahm Shere,

quyền lực của ta sẽ phục hồi.

Và ta sẽ không cần cái Vương trượng đó nữa.

Đừng quá lo cho con trai anh, bạn của tôi.

Chúng không thể hại nó đâu, vì nó đang mang chiếc vòng của Anubis.

Alex mang chiếc vòng à?

Nó bảo, lúc mang vào nó thấy kim tự tháp Giza và ngôi đền ở Karnak.

Khi đến Karnak chiếc vòng sẽ chỉ cho nó chặng đường kế tiếp của hành trình.

Nếu ta không đến đền Karnak trước chúng,

thì ta sẽ không biết chúng đi đến đâu tiếp theo.

Hình như ta sắp cần đến một tấm thảm biết bay.

Cairo, Ai cập.

Khi ngài Imhotep đụng độ với gia đình O'Connell,

họ đã cho linh hồn bất tử của ngài xuống âm phủ.

Dù ngài có quyền lực đến đâu, thì ngài vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.

Chỉ khi nào có quân đội của Anubis ngài mới bất khả chiến bại.

Ngài sẽ cần sự trợ giúp của cô.

Hãy luôn giữ vật này bên mình.

Ê này!

Sách của người chết.

Quả là một đứa bé thông minh.

Mẹ của cháu chắc là nhớ cháu lắm.

Nếu cháu muốn còn gặp lại mẹ, cháu phải ngoan ngoãn.

Quý cô, tôi còn chưa nghe lời bố mẹ tôi nữa.

Sao cô lại nghĩ tôi sẽ nghe lời cô chứ?

Im mồm.

Vì bố mẹ cháu sẽ không bỏ rắn độc vào giường cháu

khi cháu đang ngủ.

Ngài Imhotep muốn gặp thằng bé.

Để tao xem mày còn lì lợm đến đâu?

Này! Cẩn thận với áo của tôi chứ. Này!

Để tôi dẫn đường.

Đẹp đấy.

Rất đẹp.

- Anh có tìm ra thứ chúng tôi yêu cầu chưa? - Ồ, đương nhiên chúng tôi đã tìm ra.

Ông biết gì không?

Bọn tôi phải giết hai gã bảo vệ mới tìm được nó.

Cái rương này bị nguyền rủa.

Nó ghi là có một kẻ, người không thể siêu thoát, sẽ giết tất cả những ai mở chiếc rương này.

Đúng rồi đấy, và nó sẽ hút cạn sinh lực của họ,

để sống lại lần nữa.

Ai chẳng biết huyện tào lao đó.

Ừ, nhưng tôi nghe nói chính những người Mỹ tìm ra nó 9 năm về trước đã chết sạch.

Những cái chết kinh khủng.

- Cho nên giờ chúng tôi nghĩ... - Chúng tôi muốn 10 ngàn.

Im đi!

Không bao giờ được mở chiếc rương này ra.

Chúng ta đã thoả thuận là 5 ngàn.

Đúng vậy, nhưng chúng tôi muốn 10 ngàn, hoặc chúng tôi mang bán chỗ khác.

- Các người dám... - 10 ngàn cũng được.

Xin vui lòng theo tôi, quý vị.

Vào đi.

Ta biết ngươi có thể hiểu ta nói một chút.

Nên hãy nghe cho kỹ, bởi vì...

Ngươi là kẻ được chọn,

ngươi sẽ là người đưa ta đến Ahm Shere.

Còn nếu tôi không làm, nếu tôi đi lạc thì sao?

Cậu là chú nhóc gan dạ.

Đúng là cha nào con nấy.

Nhưng ta biết một điều mà ngươi không biết.

Chiếc vòng này là một quà tặng và cũng là một lời nguyền.

Những hạt cát của thời gian đã bắt đầu chống lại nhóc rồi.

Tưởng gì. Tôi biết chuyện này rồi.

Kể từ lúc tôi đeo chiếc vòng,

tôi có 7 ngày trước khi Vua Bò cạp hồi sinh.

Vậy nhóc có nghe nói là nếu không vào được ngôi đền

trước khi mặt trời chiếu vào đền sáng hôm đó,

thì chiếc vòng sẽ hút hết cuộc sống của ngươi?

Phần đó thì chưa nghe.

Khoan đã, vậy tôi chỉ còn có 5 ngày thôi.

Vậy tốt hơn hết là ngươi không nên đi lạc phải không?

Cha tôi sẽ cho ông một trận nên thân.

Ta không nghĩ vậy.

Quý vị, xin mời vào, các anh sẽ nhận tiền thưởng xứng đáng.

Đừng hòng gạt bọn tôi đấy nhé.

Bọn tôi sẽ không giao chiếc rương này khi nào chưa nhận được tiền.

Đừng lo, các anh sẽ hết sức hài lòng cho xem.

Chuyện gì vậy hả?

Chỗ này đã bị nguyền rủa.

- Chuyện gì với mày và mấy lời nguyền vậy? - Hắn không vui nếu không có lời nguyền hay sao đó.

- Cái này bị nguyền rủa, cái kia cũng bị nguyền rủa. - Thôi dẹp chuyện đó đi được không.

Ôi trời ơi!

Hắn muốn anh mở cái rương. Mở rương ra đi.

Đừng mở!

Hắn đâu rồi? Hắn biến đi đằng nào rồi?

Spivey!

- Đây là tấm thảm thần đấy hả? - Ổn mà, người này là dân chuyên nghiệp.

Izzy!

Ê này.

- Thấy rõ là cậu ta nhớ anh đấy. - Cậu ta chỉ nhút nhát ấy mà.

- Jonathan, lấy hành lý đi chứ. - Tay tôi đủ mỏi rồi.

- Lấy ngay đi. - Thôi được rồi, để tôi đi lấy.

Tôi sẽ xử lý các thủ tục cho chuyến bay.

- Anh à, anh không tế nhị gì hết. - Ta không có thời gian để tế nhị mà em.

- Izzy, lại đây. - Ôi không, không.

- Cậu ta chẳng vui tí nào khi thấy anh. - Vậy mà chưa từ chối anh bao giờ đấy.

Bất cứ điều gì anh cần, tôi không quan tâm.

Quên đi nhé, O’Connell. Lần nào đi cùng anh tôi cũng bị bắn.

Lần cuối đi với anh, tôi bị bắn vào mông. Tôi vẫn còn thương xót cho cái mông tôi đấy.

- Nhớ vụ đi xoạc ở Marrakesh không? - Đi xoạc?

- Nghe thế chứ không phải thế đâu. - Chính xác là như thế.

Tôi đang bay cao trên trời, trốn khỏi mặt trời.

Anh chàng da trắng này vẫy cờ cho tôi hạ xuống, thế là tôi hạ thấp xuống.

Tiếp theo thì cô biết rồi đấy, tôi bị bắn.

Tôi nằm thẳng cẳng giữa đường, lòi cả nội tạng ra,

rồi tôi nhìn thấy anh ta đang nhảy nhót với vũ nữ múa bụng nào đấy.

Vũ nữ múa bụng hả? Izzy, tôi và anh cần nói chuyện đấy.

- Miễn sao tôi đừng bị bắn là được. - Ngừng than vãn đi.

Lần này anh sẽ được trả tiền.

O’Connell, anh có nhìn quanh đây chút nào không?

Tôi cần tiền làm gì, tôi biết dùng vào việc quái gì đây?

Tôi sẽ nói ngắn gọn. Con trai tôi đang ở ngoài kia.

Tôi sẽ làm bất cứ chuyện gì để đưa nó về.

O’Connell, nếu anh cho tôi cây vàng này,

anh tha hồ cạo đầu nhổ lông, đạp lên người tôi mà đi.

Mấy vụ đó ta làm ở Tripoli rồi mà nhỉ?

Nhân tiện, mất một mắt từ hồi nào vậy?

Ồ, đâu có.

Tôi chỉ nghĩ như vầy nom sẽ ngầu hơn thôi.

Thôi bắt tay vào việc đi.

- Cô đến đúng lúc tôi không ở phong độ tốt nhất. - Tôi chắc là vậy.

Biết ngay mà. Tôi lại bị bắn nữa cho coi.

Đây là chỉ huy trưởng 12 bộ tộc Medjar.

Horus!

- Thú cưng đó hả? - Người bạn thân nhất và thông minh nhất của tôi.

Nó sẽ cho các vị chỉ huy biết con đường họ sẽ phải đi.

Nếu đạo quân của Anubis hồi sinh,

họ sẽ làm tất cả để chặn đứng chúng.

- Rick, anh chắc là Izzy đáng tin cậy chứ? - Ừ, cậu ta khá là đáng tin cậy.

- Nó đẹp quá phải không? - Là bóng bay à.

- Nó là khinh khí cầu. - Máy bay của cậu đâu?

- Máy bay xưa rồi diễm. - Izzy, cậu đoán đúng rồi đấy.

- Tôi đoán? - Đúng vậy, cậu sẽ bị bắn.

Ấy ấy ấy! Nhìn vậy thôi chứ nó bay nhanh lắm.

Và lại yên tĩnh nữa, rất yên tĩnh.

Hoàn hảo để rình rập người ta đó, tốt nhất luôn.

Tất nhiên là chúng ta sẽ dùng cách tiếp cận của anh,

đầu tiên là rủa sa sả vào mặt, dí súng, rồi để bạn anh bị bắn vào mông!

Sao mấy người các cậu không để chân dưới đất mà đi chứ?

O'connell không muốn tin, nhưng cậu ấy đang bay như Horus đến định mệnh của mình.

Ừ, nghe hay đấy. Kể tôi nghe thêm về kim tự tháp vàng ấy đi.

Chuyện này đã được ghi lại từ thời Vua Bò cạp.

Không ai đến đó nhìn được tận mắt mà lại có thể quay trở về.

Rồi những việc ấy ghi lại ở đâu? À đây rồi.

Lấy được rồi.

Nhìn đẹp đấy chứ.

Đây là tất cả những gì còn lại của tôi đó.

Phần còn lại tài sản của tôi đã bị mất

bởi một số kẻ bất lương, thực tế là vậy.

Nhưng nếu viện trưởng phản ứng theo cách anh nói, thì nó nhất định là món rất quan trọng.

Nếu tôi là anh, tôi sẽ giữ kỹ vật này.

Bạn của tôi ơi, thần linh cũng không lấy được nó từ tôi đâu.

- Này! Của tôi mà. - Không phải!

Tránh xa nó ra ngay.

Này em.

Em muốn con trở về, Rick.

- Em muốn ôm nó vào lòng. - Anh biết.

Ta đã nuôi con giỏi.

Nó thông minh hơn em.

Và lì lợm hơn anh.

- Em yêu nó biết bao, em không thể... - Anh biết, chúng ta yêu nó, và Alex biết điều đó mà.

- Anh sẽ mang con về cho em, Evy. Anh hứa đấy. - Em biết anh sẽ làm được.

- Ta đến nơi chưa? - Chưa.

- Ta đến nơi chưa? - Chưa.

Bá cháy! Thật tuyệt.

- Trúng đích luôn. - Mày nói cái gì?

Tao đã trượt đấy.

Tôi phải đi nhà vệ sinh.

Đi nhanh lên.

Nhanh lên.

- Có báo đọc này. - Làm ngay đi.

Tôi đi không được nếu có người nhìn.

Tôi không tin ông, ông sẽ nhìn lén.

Khỉ thật.

Ôi giời ơi! Ở đây không ai biết giật nước bồn cầu hay sao?

Là thằng nhóc.

Karnak.

Huh?

Nếu một người không chấp nhận quá khứ, thì anh ta sẽ không có tương lai.

Nghe này, thậm chí...

nếu tôi là một thứ Medjai nào đó, như thế có ích lợi gì cho tôi hả?

Đó là một mảnh trái tim của anh còn thiếu.

Nếu anh nắm lấy nó, nếu anh chấp nhận nó, thì anh có thể làm bất cứ điều gì.

Cũng hay đấy. Nhưng nghe này.

Chúng ta có thể mong đợi gì từ gã bạn cũ Imhotep đây?

Phép thuật của hắn sẽ hồi phục.

Khi hắn đến Ahm Shere,

ngay cả Vua Bò cạp cũng không địch nổi hắn.

Đã đến lúc nàng nhớ lại nàng là ai...

và chúng ta là gì của nhau.

Bởi tình yêu của chúng ta là tình yêu thật sự,

một tình yêu vĩnh cửu,

linh hồn của chúng ta đã hòa hợp...

mãi mãi là một...

...mãi mãi.

Mang mặt nạ vào.

Kẻo rách mặt đấy.

Mi học nhanh lắm, Nitertiri.

Ta sẽ phải để ý mi.

Phải đấy...

...và ta cũng để ý nữa.

Hoan hô! Hoan hô!

Ai xứng đáng bảo vệ vòng tay thần Anubis hơn...

là con gái yêu của ta, Nitertiri.

Và ai xứng đáng bảo vệ ta hơn,

là vợ của ta, Anck-su-namun.

Giỏi lắm, con gái của cha.

Là Pharaoh.

Anck-su-namun!

Imhotep!

Medjai!

Phụ vương ta gọi.

- Đi đi, chàng hãy tự cứu mình. - Không.

Chỉ có chàng mới có thể hồi sinh ta.

Ta sẽ không bỏ rơi nàng.

Buông ta ra.

Anck-su-namun!

Thân xác ta đã không còn thuộc về ngôi đền của ông ta nữa.

- Imhotep. - Anck-su-namun.

Evy, anh biết em không được tỉnh táo

với những giấc mơ và ảo ảnh...

Không, đó là ký ức từ kiếp trước của em.

Thật đấy, không phải em mất trí đâu, giờ em đã sáng tỏ rồi.

Đó là lý do ta tìm ra vòng tay.

Chính xác, em là người bảo vệ nó.

Bạn tôi, bây giờ anh tin tôi chưa?

Thấy rõ là anh phải bảo vệ người phụ nữ này.

Phải, cô ấy là một công chúa tái sinh, còn tôi là chiến binh của thần thánh hả?

Và con trai hai người dẫn đường đến Ahm Shere. Ba mặt của kim tự tháp.

Mọi thứ đã được sắp xếp từ hàng ngàn năm trước.

Rồi câu chuyện kết thúc như thế nào?

Chuyện chỉ kể về cuộc hành trình, chứ không nói về điểm đến.

- Cũng tiện nhỉ. - Vậy anh giải thích thế nào về ảo giác của Evy?

Và con trai anh đeo chiếc vòng,

- Rồi cả hình xăm trên tay anh? - Sự trùng hợp.

Bạn của tôi, giữa trùng hợp và số phận. ranh giới là rất nhỏ.

Đừng có hòng nghĩ đến chuyện đó.

Chờ đã, ông cộng sự.

Khi đến lúc...

tao sẽ hết sức vui mừng khi được giết mày.

Nhưng từ giờ đến đó...

Ông liệu mà đàng hoàng với tôi.

Giờ thì bình nước tôi đâu?

Không có nước đá hả?

Hãy chắc chắn là nó không nhúc nhích gì đấy.

Chúng đi rồi. Ta đã mất dấu chúng.

Rick.

Alex để lại cà vạt.

Và đã xây tặng chúng ta một lâu đài cát.

Đây là ngôi đền trên đảo Philae.

- Họ đã đi Philae. - Đúng là Alex.

Đi thôi.

Ngôi đền lớn Abu Simbel.

Là sông Nile dưới kia.

Giờ ta cần rời khỏi Ai cập.

Vào thời xa xưa, tất cả nơi này thuộc về vương quốc phía Bắc.

Có lẽ ốc đảo ở đâu đó quanh đây thôi.

Đừng lo, Evy. Ta sẽ tìm ra nó, nó là đứa bé thông minh mà.

Nó sẽ để lại dấu hiệu cho chúng ta.

Bất ngờ khi thấy tao chưa?

Để lại dấu vết hả? Hả?

Lock-Nah!

Bỏ thằng bé xuống.

Ta mong bố mẹ của ngươi sẽ thích cuộc hành trình.

Chúng ta gặp rắc rối rồi!

Ôi chao!

Horus, bay đi.

Izzy! Qua phải nhanh lên. Mạn phải! Mạn phải!

Anh có quên nói tôi biết chuyện gì không hả?

Này mọi người?

Ahm Shere.

Đúng rồi.

Hắn quay lại kìa.

Cố giữ chắc đi.

Giờ thì không hay rồi.

Nắm chắc vào!

Mẹ.

Cha ơi?

Ta sẽ đi cứu con trai tôi.

Rồi ta sẽ biến khỏi nơi này thật nhanh.

- Làm nhanh đi Izzy. - Không, anh không hiểu rồi, khốn khiếp thật.

Thứ này phải được bơm đầy gas. Không phải khí nóng... mà là Gas.

Tôi cần gas để nhấc cái thứ này khỏi mặt đất.

Tôi lấy gas ở đâu ra quanh đây chứ?

Từ chuối hả? Hay xoài? Hay ở mông của Tarzan?

Ừ thì có thể xài khí nóng.

Nhưng anh biết tôi cần bao nhiêu mét khối không? Thứ này nó quá to!

Nếu có ai đó làm bơm đầy được khí nóng, thì chính là cậu đó, Izzy.

Về với bố rồi nhé.

Horus!

- Rick, kế hoạch thế nào? - Phải lên chỗ cao hơn.

Horus!

- Tôi phải đi. - Đi đâu?

Tôi phải cho các chỉ huy trưởng biết ta đang ở đâu.

- Anh không thể đi. - Nếu quân đội Anubis hồi sinh...

Tôi cần anh giúp để tìm ra con tôi.

- Vậy tôi sẽ giúp anh trước. - Cám ơn.

Nhìn kìa, là lính La Mã.

Và đây. Kỷ của nước Pháp. Quân đoàn của Napoleon.

Anubis đã làm gì họ vậy kìa?

- Anh có nghe thấy không? - Hả?

Không có gì.

Chắc chắn là không có gì.

Thề có chúa luôn.

Tôi đã bảo các bố rồi rồi mà, nhìn xem.

Đầu lâu teo nhỏ. Tôi muốn biết cách mà họ làm ra thứ này.

Chỉ tò mò tí thôi.

Anh biết dùng không đấy?

Ba lần vô địch giải "Fox and Hound" đấy, tôi sẽ cho anh thấy.

- Còn anh có ổn với thứ ấy không đấy? - Anh sẽ biết sớm thôi.

Vì cách duy nhất để hạ chiến binh Anubis là chém đầu chúng.

Tôi sẽ cố nhớ.

Evy, hãy nhớ là...

Chỉ cần kẹp chặt vào vai và...

hướng về mục tiêu, rồi...

Bóp cò. Chứ đừng kéo nó.

Em không bắn hụt đâu.

Kim tự tháp. Là Kim tự tháp.

Chúa ơi, mình gặp rắc rối rồi đây.

Bây giờ tôi giết nó được chưa?

Thưa ngài...

Bây giờ không cần thằng bé nữa.

Phải, nhưng ta cần cái vòng tay.

Nó sẽ mở đường cho âm binh của Anubis.

Chiếc vòng à?

Chiếc vòng là chìa khoá hả?

- Lấy lại chiếc vòng đi. - Rất sẵn lòng.

Cái gì thế?

Có thứ gì đó đang đến.

Tản ra! Mở to mắt ra! Giương súng!

- Jonathan ? - Hả?

Chồng và con em đang ở dưới kia.

Hãy làm em tự hào nhé.

Hôm nay sẽ là ngày đó, Evy.

Đừng sợ. Chúng không thể hại ta đâu.

Thằng nhóc đâu?

Quyển sách đen!

Đi thôi!

Mày đây rồi!

- Đã đến lúc rồi, người bạn nhỏ ạ. - Buông ra.

- Bố ơi. - Alex.

Alex...

Bố!

Đến lúc đã gỡ vòng tay ra rồi con ạ.

Bố ơi!

Bố, sau lưng kìa.

- Đi thôi. - Tạ ơn trời.

Hai cậu phải hy sinh để cứu ta.

Hai cậu sẽ được đền đáp ở thiên đàng.

- Mẹ! - Alex!

Này, bắn đẹp lắm đó, Tex.

Mấy cái thứ lùn lùn đáng sợ đó là gì vậy?

- Chỉ là thổ dân thôi. - Cậu chắc không?

Chắc mà. Không sao đâu.

Bố, mẹ! Phải đi thôi.

Ta phải đến kim tự tháp. Con phải cởi vòng ra ngay.

Cứ đeo như thế đi, Alex. Trông đẹp lắm đấy.

Không đâu! Mọi người không hiểu rồi!

Ông ta bảo con cái vòng sẽ giết con chết,

nếu con không vào kim tự tháp trước khi mặt trời chiếu vào đấy.

- Vào ngày hôm nay! - Chúa ơi!

Đến lúc đi rồi!

Anh tưởng cậu bảo không có sao đâu!

Jonathan đâu?

Nhìn kìa, là một khu mai táng!

Chúng ta an toàn rồi.

Thấy những tảng đá thiêng này không? Chúng sẽ không bao giờ dám đi qua.

- Chắc không? - Dĩ nhiên là chắc rồi.

Xin lỗi, tôi nhầm.

- Chờ anh với. - Nhanh lên đi, Jonathan.

Đợi tôi với. Cái đó làm gì vậy?

Không có gì đâu. Trường hợp khẩn cấp.

Rick.

Đi thôi, Alex.

Chạy đi, cố lên, Alex, nhanh lên. Cố lên!

- Cố lên! - Bố. Cái vòng tay!

Chạy thôi. Đi nào!

Con biết không...

làm bố chả dễ tí nào.

Nhưng bố làm tốt lắm.

Cám ơn con.

Họ đã thành công. Tạ ơn trời.

Đúng vậy. Tuyệt.

Tuyệt vời.

Không!

Evy!

- Jonathan! Jonathan! - Mẹ.

- Mẹ sẽ không sao đâu. Đúng không cha? - Mẹ sẽ không sao.

- Mẹ sẽ không sao đâu. - Giữ thằng bé... giữ nó....

- Mẹ con không sao đâu. - Ổn rồi cháu.

- Evy... - Mẹ cháu sẽ ổn thôi.

Ôi trời ơi!

Em là người mạnh mẽ. Em sẽ vượt qua được.

Không sao đâu.

Anh phải làm gì đây? Anh phải làm gì đây Evy?

- Anh phải làm gì đây? - Hãy chăm lo cho Alex .

Không, em yêu, đừng.

Em yêu anh.

Không, đừng... Không!

Evy? Evy?

Không. Evy!

Trở lại đi em, Evy!

Evy, trở lại đi.

Trở lại đi em.

Thần Anubis vĩ đại...

...đã tước phép thuật của ta.

Có vẻ ngài muốn ta chiến đấu...

...như một người thường.

Con hãy ở lại đây.

Whoa!

Mọi việc sắp bắt đầu.

Cháu cứ nghĩ thế này nhé, Alex.

Mẹ đã đi đến một nơi tốt đẹp hơn.

Cháu biết đấy, như trong sách có nói.

- Sách à? - Sao?

Phải rồi.

- Phải rồi. Nhanh lên, bác Jon. - Chuyện gì?

- Nhanh lên, là nó. Quyển sách. - Là sao?

Ngươi đến quá trễ, O'connell. Ta đã giải phóng âm binh của Anubis.

Ngài Imhotep sẽ nhanh chóng giết Vua Bò cạp và lấy quyền chỉ huy.

Tôi sẽ xử lý hắn trước.

Ta sẽ đối đầu với Vua Bò cạp một mình.

Không, chàng đừng làm như vậy.

Không có phép thuật, hắn sẽ giết chàng.

Không có gì ngăn cản được chúng ta.

Đây là định mệnh của chúng ta.

Không.

Ta không muốn mất chàng lần nữa.

Không! Không!

Tất nhiên là cháu đã nhận ra chuyện đó,

nhưng việc này chỉ có thể làm được bởi ai đó có thể đọc được chữ Ai cập cổ thôi.

Không biết cháu thế nào, chứ vụ đó bác tệ lắm.

Giờ đi đâu đây?

- Rẽ phải. - Sao cháu biết?

"Kasheesh Osirian Nye."

Về cơ bản thì, "đi lối này sẽ tìm ra Vua Bò cạp."

Mẹ dạy cháu mà.

Chuyện này có thể được đấy.

Đã đến lúc để ai đó dạy ngươi một bài học. Đến đây.

Cái này là cho em gái ta.

Thì ra mi muốn giết ta.

Rồi giết luôn cả hắn...

và cho âm binh của hắn trở về thế giới bên kia ư.

Ta sẽ không để điều đó xảy ra.

Cô chỉ biết có thế thôi hả?

Nhanh lên, Alex.

"Hootash naraba oos Veesloo.

"Ahm kum Ra. Ahm kum Dei."

"Efday Shokran... Efday Shokran..."

Bác Jon, cháu không biết chữ cuối cùng là gì.

- Nó như thế nào? - Là một con chim. Một con cò.

Cái đó bác biết. Bác biết cái đó.

Là gì?

Ahmenophus!

Đúng rồi! "Efday Shokran Ahmenophus!"

Sao ngươi không chọn người ngang sức với ngươi.

- Chúa ơi, Evy! - Giữ Alex đi.

- Đi giúp Rick đi. - Nhưng mẹ ơi...

Không "nhưng" gì hết, Alex.

- Đi đi, Alex. - Nhưng...

Mẹ sẽ không sao đâu.

Mình thành công rồi, bác John. Thành công rồi.

Đúng vậy, cộng sự. Giờ thì đi giúp bố cháu nào.

Tôi nguyện hầu hạ ngài.

Để đó xét sau.

Con hắn được cử đến để giết ngài.

Nefertiri.

Anck-su-namun.

Tốt.

Ngươi đã nhớ chuyện xưa.

Một chút mới mẻ đó.

Chủ nhân!

Cứu tôi! Cứu tôi với!

Sao phải cứu ngươi?

Thánh thần phù hộ chúng con.

Đồng ý, bây giờ tôi tin rồi đó.

Rick!

- Jonathan! - Bố!

Đó là một ngọn lao!

Cái cây gậy vàng đó... Nó là... là một ngọn giáo!

Thật không? Chẳng giống giáo tí nào cả.

Không! Phải mở nó ra mới thành cái đó!

- Thế hả? Rồi sao? - Jonathan!

Kéo ra sẽ thành ngọn giáo đấy.

- Rick! - Evy?

- Xoay nó đi. - Kéo chứ, bác thử rồi! Đẩy xem.

Vương trượng của thần Oriris.

Jonathan, nhanh lên!

Jonathan, phóng đi. Giết Vua Bò cạp.

Cho âm binh về âm phủ.

Lùi ra nào, Alex. Bác là dân chuyên nghiệp đấy.

Rick!

Không!

Không!

Hãy xuống địa ngục và dẫn bạn bè mày đi theo đi.

Bố!

Evy, không! Ra khỏi đây đi!

Ra khỏi đây nhanh lên.

Không!

Mẹ!

Bám chắc vào, Rick!

Anck-su-namun!

Cứu ta. Cứu ta.

- Không! - Anck-su-namun!

Anck-su-namun.

Whoa!

Lên trên đi!

Chỗ chết tiệt này sắp sửa nổ tung rồi.

Lên phía trên. Đi mau!

Lên đi, Alex!

Rick, mình kẹt rồi.

Ê này!

- Izzy! - Lên đi! Từng người một!

Nhanh lên! Tôi không có cả ngày đâu!

Em lên tiếp đi!

Jonathan, bám vào!

Kéo anh ta lên! Kéo lên!

Chờ đã, cho tôi xuống. Cho tôi xuống.

- Đáng liều mạng như thế không? Đồ ngốc! - Có đấy! Đáng để liều lắm!

Được rồi.

Kéo tôi lên đi!

- Whoo! Whoo! - Ổn rồi.

O'connell.

- Anh suýt nữa làm tôi chết theo rồi. - Ít ra cậu cũng đâu bị bắn.

Izzy, cám ơn nhiều.

Cám ơn!

Được rồi.

O'Connell, lần này anh đánh nhau với ai nữa thế?

Như thường lệ thôi, cậu biết đấy.

Xác ướp, quỷ lùn,

sâu bọ thật là to.

Anh tưởng suýt nữa đã mất em rồi.

Thật ra cũng mất trong giây lát đó.

Anh có muốn biết thiên đàng trông như thế nào không?

Để sau vậy.

- Êu, làm ơn đi. - Êu, làm ơn đi.

- Một nửa đó là của tôi. - Cái gì?

- Một nửa đó là của tôi. - Tôi không biết cậu đang nói cái gì.

Cái gì? Anh lấy gậy vàng của tôi! Tôi biết anh lấy cái gậy vàng của tôi mà!

Tôi thề trên đầu vợ tôi là tôi chẳng hiểu cậu nói gì hết.

- Tôi không lấy... - Anh làm gì có vợ mà thề.

Tôi đâu có lấy gậy vàng của cậu!

Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.