Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
English
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Vietnamese
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2026 by ivy68 All right reserved
Xin nói tiếng Anh.
Đã đến lúc trả tiền.
Tất cả đều bằng đô!
Tôi là người Mỹ. Bà mong đợi điều gì?
Đồng rúp không còn giá trị nhiều trong thời điểm này.
Cô có 5'.
OK? Sau đó, tôi không thể hứa hẹn gì nữa.
À, biến mất đi.
Nào. Nào.
Này!
Thế là hết chuyện không để lại dấu vết rồi.
Chuối thật.
Gửi tất cả các thực tập sinh thân mến,
Mặc dù ta chưa từng gặp nhau, tôi coi tất cả các bạn như gia đình.
Nếu bạn nhận được email này, bạn cũng giống như tôi,
được trưởng thành nhờ chương trình Thực tập.
Mã hiệu của tôi là Catalyst.
Và ngay giờ bạn cần biết những điều sau đây.
Bạn không cô đơn.
Tôi không biết có bao nhiêu người trong chúng ta.
Tất cả ta đều được đào tạo để trở thành một phần của chương trình gọi là Thực tập.
Và ta bị bỏ mặc cho thối rữa khi chương trình sụp đổ trong biển lửa
cùng với người sáng lập của ta, Henry Byrne.
Ta bị bắt khỏi cha mẹ khi còn nhỏ,
bị tra tấn...
Tập trung.
...để tốt hơn cho họ.
Nhưng ta không chỉ là những cỗ máy giết người,
đặc biệt là nếu ta làm việc cùng nhau.
Vậy các bạn, những... những chiếc ngà của anh chàng này,
chúng thực sự mọc từ dưới lên thay vì từ trên xuống
vì chúng đến từ, ờ...
Chỉ... cho tôi... một... một giây.
Ta đều đến từ những hoàn cảnh khác nhau
với những kỹ năng khác nhau.
Một số người trong chúng ta đã bị buộc phải nhìn trong bóng tối,
gần như bị mù
cho đến khi ta có thể nhìn thấy những thứ mà người khác không thể.
Những người khác trong chúng ta đã bị đẩy đến giới hạn của mình
để có thể chấp nhận nỗi đau dữ dội...
và có thể chiến đấu ngay cả nếu bị bắn hoặc đâm.
Những người khác được huấn luyện trong việc tước đoạt giác quan,
được dạy cách sống sót trong cái lạnh thấu xương hoặc cái nóng cực độ,
hoặc sống mà không có oxy trong tối đa 10 phút.
Tôi đang liên lạc về vấn đề sống còn.
Tôi đã tìm thấy một địa điểm an toàn
để ta gặp nhau và xác định bước tiếp theo của ta.
Cháu là phụ trách.
Vậy, nhớ thông tin mà nó chứa đựng.
Họ đang theo dõi tất cả ta.
Tôi hy vọng họ sẽ tham gia cùng tôi.
Ta là gia đình duy nhất ta còn lại.
Và ta mạnh mẽ hơn khi ở bên nhau
hơn là khi xa nhau.
Thêm một điều nữa.
Nếu bạn chọn không đến đây,
thì dù bạn ở đâu, biến mẹ nó đi.
Họ đang đến tìm bạn.
Cùng một đội, em yêu.
- Anh là ai? - Tôi thuộc Catalyst.
Có lẽ ta nên đi thôi.
Ta sẽ không bao giờ làm điều này.
Hai đứa con của ta.
Tự nói dối mình bất cứ điều gì
khiến anh cảm thấy thoải mái, đặc vụ Korchenkov,
nhưng lý do ta không có chương trình thực tập
là vì nỗ lực của ta đã thất bại.
- Anh nói thật? - Tôi luôn luôn nghiêm túc.
4 thực tập sinh của ta, họ đã mất trí
và tự sát và giết cả người hướng dẫn của họ.
Ta đã phải loại bỏ toàn bộ nhóm thực tập sinh.
Chuyện gì đã xảy ra?
Xời, khi chương trình bị phá hủy,
ta đã sao chép mọi chi tiết,
bao gồm cả những ghi chú viết tay của chính Byrne.
Dào, cô ấy có biết ta đang ở đâu?
Đừng ngắt lời tôi, Đặc vụ Korchenkov.
Dù ta có làm gì đi nữa,
ta vẫn không thể làm đúng.
Và nơi ta cảm thấy người Mỹ đã thành công.
Và do đó,
chương trình đã được kích hoạt lại.
Và công việc của tôi là...
Nếu ta không thể có chương trình riêng của mình,
ta sẽ phải chắc chắn là
người Mỹ cũng không có nó.
Và tôi làm điều đó như nào? Hả?
Dùng trí tưởng tượng của anh.
Thực tập sinh làm việc này đang đến New York.
- New York. Anh chắc chứ? - Ồ. Chắc chắn rồi.
Và ta có một đặc vụ ở đó?
Ừm? Và còn nữa.
Dào, ta có nguồn tin, Vlad, và anh có lệnh rồi.
Ừ.
Ngài muốn gặp tôi, nhỉ?
Tôi rất muốn. Mời vào.
Cô biết Dick Jones, Phó Giám đốc Điều hành.
Đặc vụ.
Đặc vụ Dalton.
Cô có danh tiếng đáng nể
về khả năng xử lý các tình huống cực đoan.
Tôi thích điều đó.
Đó là lý do tại sao
tôi sắp đặt cô ngay giữa một tình huống như vậy.
Nói tôi, cô đã nghe gì về chương trình thực tập?
Chỉ những thông tin cơ bản.
Chương trình này được khởi xướng bởi cựu giám đốc điều hành,
Henry Byrne,
và chương trình này được sử dụng để vũ khí hóa trẻ em cho CIA
cho đến khi Byrne phản bội và chương trình bị bỏ rơi.
Chương trình thực tập kết thúc với cái chết của Byrne.
Bằng cách nào đó người Nga đã phát hiện ra việc đó
và đã triển khai phiên bản của riêng họ.
Họ cũng gặp vấn đề
và cuối cùng nó cũng bị bỏ rơi.
Ừ.
Chưa đầy 48 giờ trước,
Thực tập sinh tên là Renee James,
mật danh Catalyst, đã xuất hiện tại trụ sở FSB ở Moscow.
Sau một màn hỗn loạn kinh khủng,
Catalyst đã ra đi với thông tin nhạy cảm,
bao gồm cả manh mối về vị trí của các thực tập sinh còn lại.
Hừm. Manh mối kiểu gì vậy?
Trong số những thứ khác,
danh sách các địa chỉ email trên web đen.
Ta đã cố liên lạc với các thực tập sinh trước đó.
Và chuyện gì đã xảy ra?
Ta chưa bao giờ nhận được bất kỳ phản hồi nào.
Các thực tập sinh đã im lặng sau cái chết của Byrne.
Và họ đã phớt lờ yêu cầu của ta muốn vào trong tránh rét.
Không ai nghe tin tức gì về họ trong suốt những năm qua cho đến giờ.
Các bác sĩ tâm thần của CIA đã kiểm tra
Hồ sơ tâm lý của Catalyst.
Họ nghĩ là cô ấy có thể đang cố xây dựng một gia đình thay thế
cho gia đình mà cô ấy chưa từng có.
Ý ông là gia đình đã bị cướp mất của cô ấy?
Không ai thích những gì đã xảy ra với đám trẻ này.
Nhưng ta không thể để chúng chạy lung tung mà không có sự kiểm soát nào.
Ta phải đưa những tài sản này trở lại quản lý
hoặc đóng chúng vĩnh viễn.
Tôi có thể hỏi tại sao ông lại muốn tôi cho nhiệm vụ này?
Ý tôi là, chắc có những người giỏi hơn phù hợp với công việc này.
Có thể có những người khác có nhiều kinh nghiệm hơn,
nhưng cô là người có đủ điều kiện đặc biệt cho công việc này, đặc vụ.
Nhưng có hai điều cô cần biết.
Thứ nhất,
ta tin là có một gián điệp Nga,
mật danh, Phantom.
Thứ hai, Renee James. Mật danh, Catalyst...
là con gái của cô.
Đi theo tôi nếu cô muốn sống.
Thật?
- Tôi luôn muốn nói điều đó. - Lên xe đi.
Chào?
Chào.
Ồ.
- Nelson. - Janice.
Chào.
Chào.
Sao... Sao... Cô đến đây làm gì?
Tôi đói. Và tôi nghe anh làm bánh kẹp thịt rất ngon.
Ừ, tôi có.
Có gì đó không ổn trong bức ảnh này.
Cái gì? Tôi làm việc này?
Thôi nào. Cô biết câu chuyện của tôi. Tôi bị sa thải.
Không xét xử, không hưởng lương hưu.
Không, "Cảm ơn anh vì sự phục vụ của anh, Nelson."
Đó là điều xảy ra khi anh hạ sếp của mình.
Dào, đó là bởi vì Dick Jones là một thằng khốn
và hắn ta đáng bị như vậy.
Ồ, có thể. Nhưng anh có thực sự tưởng tượng mình
lật bánh kẹp thịt trên xe bán đồ ăn?
Có lẽ là không.
Cô biết không?
Tôi thấy việc đó rất có tác dụng trị liệu.
Cô đói? Muốn ăn?
Một cái đã xong.
Ừ. Tôi sẽ ăn.
Tôi sẽ tham gia cùng cô.
Ngay giờ.
Voila.
Có gì sai với bức ảnh đó?
Ừm...
Anh có bao giờ nghĩ mình có thể xử lý chuyện đó khác đi?
Ừ, đôi khi.
Và tôi không nhớ Dick Jones tệ đến mức nào
và tôi biết là tôi sẽ làm lại điều đó ngay lập tức.
Đó là lý do tôi ở đây.
Nelson Beatty không thể bị mua chuộc.
Ừ-hứ.
- Đây là bánh kẹp thịt ngon. - Tôi biết.
Vậy, cứ tiếp tục ăn đi.
Tôi cần một người mà tôi có thể tin tưởng.
Ồ, trời.
Nghe có vẻ đáng ngại.
Ừ, đúng vậy.
Ừ.
Tôi không chắc mình có thể tin ai trên thế giới này nữa.
Nhưng bằng cách nào đó, tôi tin anh.
Đúng vậy.
Và có một điều tôi chưa nói anh.
Khi tôi 17, rất lâu trước khi ta quen nhau,
tôi đã mang thai
và tôi chưa sẵn sàng làm mẹ, vậy tôi đã cho con gái mình làm con nuôi.
Oa.
Okay.
Và?
Và tôi vừa mới biết con gái tôi là ai.
Và tôi cần anh giúp để tìm con bé trước khi người Nga tìm thấy.
Xin Chúa ban phước cho con,
vì con sắp phạm tội.
Họ không nói ta con sẽ đến.
Họ nghĩ con đã xong việc với KGB.
Xong việc?
Cha, cha không bao giờ xong việc với loại nghĩa vụ này.
Cha nên biết điều này rồi chứ.
Và ta là FSB, không phải KGB.
Khác nhau ở chỗ nào?
Hai chữ cái.
Con... cần trợ giúp.
Người, vũ khí, phương tiện.
Ta có thể hỏi, ờ, khi nào?
Hôm nay. Thông báo gấp quá.
Nhưng mà... ta sẽ xoay xở được thôi.
Con biết mà.
Có một quán cà phê ở cuối phố.
Gặp ta ở đó trong 15' nữa.
Ta sẽ gặp một người tên là Uri.
Giờ xin cha ban phước lành cho con, cha.
Vậy là ta nhìn có vẻ là người tốt.
Vậy, anh biết gì về chương trình thực tập?
Không nhiều lắm.
Đó là một chương trình của cơ quan đã đi chệch hướng từ nhiều năm trước.
Bị đóng cửa rồi, nhỉ?
Đúng vậy.
Vậy, cô gái trẻ này là...
Con gái tôi.
Xin lỗi.
Ờ... vậy con gái cô có liên quan đến chuyện này?
Có vẻ là vậy, và tôi không biết bằng cách nào.
Tôi còn không biết con bé ở đâu cho đến 24 giờ trước.
Nghe này, tôi còn nhỏ khi tôi có con
và bố mẹ tôi đã từ mặt tôi và...
Tôi không biết phải làm gì.
Tôi đã cho con gái mình làm con nuôi và nhập ngũ
và họ cho tôi đi học rồi cuối cùng tôi làm việc cho CIA.
Như tôi. Như cô.
Và tôi đoán
con gái cô đã kết thúc trong chương trình thực tập.
Số phận thật tàn nhẫn, dường như vậy.
Và giờ CIA muốn cô ấy, sống hay chết, họ không quan tâm.
Và người Nga muốn cô ấy chết.
Và tôi thực sự cần anh giúp tôi tìm cô ấy
trước khi mọi chuyện vượt tầm kiểm soát.
Tại sao người Nga lại muốn cô ấy chết?
Điều đó hợp lý. Hãy suy nghĩ về điều đó.
Ý tôi là, giám đốc nói người Nga đã cố khởi động
phiên bản chương trình của riêng họ
và nó đã bốc cháy và giờ họ lo lắng
ta sẽ khởi động lại chương trình của mình.
Đúng vậy.
Ừm, OK.
Vậy, nếu người Nga định đến đây và truy đuổi cô ấy...
họ sẽ cử một người giỏi đến.
Ai vậy?
Đó là một bạn cũ của tôi.
Tôi hy vọng anh ấy là người tốt.
Anh ấy làm việc rất tốt.
Bọn tôi đã có những bất đồng trong những năm qua.
OK. Định nghĩa bất đồng.
Okay.
Vậy, lần cuối cùng tôi gặp anh ta...
anh ta cố giết tôi.
Tuyệt vời.
Ừm.
Uri tự hỏi liệu anh có thể quay lại... vào ngày mai?
Tốt hơn hết là anh nên đi. Hôm nay anh ấy rất bận.
Tôi sẽ gặp anh ngay giờ.
OK, đến đón anh ấy đi.
Chờ chút.
Có.
Đối thủ của anh là nhà phân tích trẻ của CIA,
Janice Dalton.
Cô ấy đã tìm đến sự giúp đỡ của một cựu nhân viên CIA, Nelson Beatty.
Cô ấy từng là người yêu của anh ta.
Tôi biết anh ta. Ta có, ờ...
lịch sử.
Tôi biết anh có. Anh để hắn sống.
Vì hắn không dễ chết.
Ai cũng dễ chết cả.
Anh đã không cố gắng đủ.
Anh chỉ cần động lực đúng đắn.
Tôi đang gửi tọa độ cho anh nơi có thể tìm thấy thực tập sinh,
Catalyst, có thể được tìm thấy.
Làm sao anh biết điều đó?
Đây là thông tin cần thiết
và tôi là người duy nhất cần biết.
Giờ, tiếp tục công việc của anh.
Chào và chúc tốt đẹp.
"Chào và chúc tốt đẹp"?
Nó từ Charlotte's Web, đồ ngốc.
Và cậu biết điều đó, đúng? Vì cậu lên mấy, 11?
Tôi không biết. Tôi nghĩ nó dễ thương.
Tôi thích Charlotte's Web.
Tôi xin lỗi, Tôi không biết đây sẽ là giờ dành cho trẻ em.
Tôi 18.
Và nếu cậu bị bắn, bị đâm,
hoặc bị thương tật, tàn phế, hoặc bị đâm xuyên,
Tôi sẽ là người bạn tốt nhất của cậu, Grumpy.
U là Trời.
Chào, mọi người.
Cảm ơn mọi người đã đến đây, thật lòng đấy.
Nếu mọi người chưa gặp cô ấy, Apothecary, thì đây là cơ hội để gặp mọi người.
Mọi người, gặp Apothecary.
Mọi người khỏe không?
Vậy đây là Rubicon.
Chúc.
Chúc.
Lấy trứng chọi đá sao, gái?
Tôi không có vấn đề gì với súng,
nhưng đôi khi, dao lại có lợi thế.
Cậu có muốn xem lại cảnh đó?
Không, không. Tôi... tôi ổn.
Đây là Nhà phân tích.
Vui gặp mọi người.
Và tôi là Renee.
Tay to con kia là ai?
Tôi là Caliber...
nhóc.
Ồ.
Không ai ở đây từng là trẻ con cả.
Họ đã cướp đi tuổi thơ của ta.
Nhớ những gì họ đã gây ra cho ta?
Ép ta chiến đấu, huấn luyện ta giết người.
Nó đã tạo nên con người ta ngày hôm nay.
Vậy, cậu biết, ta có thể chọn cách trốn tránh
và ủ rũ, giả vờ ta là một người không phải là chính mình,
hoặc ta có thể chấp nhận con người mình đã trở thành
và cho thế giới thấy ta có khả năng làm gì.
Các cậu như những người thân thiết nhất với gia đình mà tôi từng có,
và cá nhân tôi, tôi thực sự mệt mỏi vì phải che giấu.
Còn cậu thì sao?
Cậu đã thực sự luyện tập bài phát biểu đó, nhỉ?
Ừ.
Hỗn hợp do tôi tự pha chế, mọi người.
- Chúc ngon miệng. - Ngon tuyệt.
- Cảm ơn. - Ừ, ừ, ừ.
Đôi dép đẹp đấy, bạn.
Thoải mái thật.
Cậu thích ai?
Không.
OK. Dào, ờ,
các cậu cũng biết một chút về tôi
qua email của tôi, vậy, tại sao ta không
dành chút thời gian này để lần lượt giới thiệu bản thân,
nhưng ngắn gọn thôi,
ta chỉ cần nói những điều nổi bật nhất.
OK. Ừ. Tôi sẽ nói trước.
Tên tôi là Julie. Mật danh là Dược sĩ.
Tôi lớn lên chủ yếu ở New York.
Tôi nghĩ mình là Do Thái.
Tôi không biết mình bao nhiêu tuổi khi lần đầu tiên tham gia chương trình thực tập.
Trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ, tôi đang làm việc
với đại sứ Israel, chụp ảnh các tài liệu mật,
và thay mặt họ, tôi đã tiêu diệt một số phần tử nổi dậy cấp cao
sử dụng một loại thảo dược không thể truy dấu mà tôi cho vào trà của chúng.
Ồ, tuyệt vời.
Thư giãn đi. Không phải do mấy loại thảo dược này đâu.
OK, thế là đủ rồi.
OK. Tên tôi là Chloe,
nhưng người ta gọi tôi là Dagger.
Tôi nghĩ tôi là người Pháp. Tôi không chắc lắm.
Nghe có vẻ như vậy.
- Ừ. - Dù sao thì, sau những năm đầu
trong thời gian thực tập,
tôi đến Pháp,
làm việc cho một thành viên nội các Pháp
cho đến khi tôi nhận được lệnh giết ông ta.
Tuyệt vời.
Đây. Chính là tôi.
Ngày xưa tôi được biết đến với cái tên Elliot,
nhưng tôi đã là Rubicon từ rất lâu rồi.
Câu chuyện của tôi không đặc biệt lãng mạn
hay thú vị.
Tôi hoàn thành phần lớn quá trình đào tạo ở miền Bắc nước Ý,
vì vậy mới có tên là Rubicon.
Sau đó, tôi làm việc với một tỷ phú công nghệ ở Anh.
Đã dạy tôi rất nhiều điều.
Một người rất tốt.
Dào, mãi cho đến khi ông ấy tự tử.
Hình như vậy.
Hình như vậy?
Xời, cứ cho là tôi không giết ổng đi.
Phải rồi.
Thôi nào.
Còn câu chuyện của cậu thì sao?
Tôi là Caliber.
Tôi chỉ giỏi làm đau người khác.
Chỉ vậy thôi.
Cũng được thôi.
Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, đó là, ờ,
người bạn có những ngón chân đầy lông ở đây.
Ờ, tôi có những kỹ năng thực tập sinh cơ bản,
ờ, thị lực ban đêm tuyệt vời,
thính giác nhạy bén.
Điều tôi thực sự giỏi là tiền.
Kiếm tiền, hiểu cách nó vận hành.
Và họ cử tôi làm việc với một tùy viên Nga
làm việc tại Philadelphia rất thích cờ bạc.
Tôi gạt hết mọi thứ sang một bên để tập trung chơi chứng khoán.
Cậu từng làm việc cho người Nga?
Đó là nơi họ bố trí tôi.
Ờ, quản lý của tôi nói tôi nhìn giống Nga.
- Các cậu nghĩ tôi nhìn giống Nga? - Không phải với đôi dép đó.
Nhìn cậu thật ngốc.
Này anh bạn. Cho tôi xem thực đơn nào.
Ồ!
Mọi người khỏe không?
Đây rồi.
Tôi... đang ngồi sai tư thế?
Bếp đã đóng cửa.
Nhìn có vẻ mở đấy.
Không, nó đóng với anh.
Mẹc, tệ thật.
Biết gì không? Kệ đi.
Thực ra tôi đến đây để gặp Vlad.
Không có Vlad ở đây.
Ở một nơi như thế này...
luôn luôn có một Vlad.
Và anh biết tôi đang nói về ai.
Giờ quay lại nơi anh đến.
Giờ nói Vlad gọi cho tôi, OK?
Khi nào cậu rảnh thì gọi lại nhé.
Tôi đảm bảo với cậu là anh ấy sẽ muốn nói chuyện với tôi.
Bai.
Ôi không,
các vị cứ tiếp tục ăn đi.
Ngồi đi. Tôi đi đây.
- Xin lỗi. - Này, taxi!
Taxi! Tôi gọi rồi.
Lịt mề.
Tôi sẽ...
Taxi đã có người gọi rồi. Chuyện gì thế...
Tôi có tin nhắn cho anh.
Tin nhắn là gì?
Tối nay là một đêm tuyệt vời để anh cuộn mình lại,
với một cuốn sách hay bên cạnh lò sưởi.
Tôi không có lò sưởi.
Có lẽ anh nên giả vờ bật bếp lên.
Về nhà đi.
Mở cửa ra!
Mở cửa và để lại chìa. Cút.
Tôi đã nói... "Cút!"
Cảm ơn.
Ừ.
Có vẻ như cô Dalton đã nhờ Nelson Jameson giúp
cho cô ấy. Ông có vấn đề gì với việc đó?
- Tên chó đẻ đó đã đánh tôi. - Dào, cũng có người nói ông đáng bị như vậy.
Tôi biết hai người không ưa nhau.
Cư xử cho đúng mực.
Ta cùng phe mà.
OK.
Chào.
Chào.
Chào.
Chào.
Cậu ngủ thế nào?
Như thể bị đánh thuốc mê vậy.
Trà đó làm tôi ngủ thiếp đi.
Tôi còn không nhớ mình đã thở như nào đêm qua.
Ừ.
Ta may mắn là đã tỉnh dậy.
Tôi nghĩ mọi người đều cần ngủ một chút.
Đó là rễ cây nữ lang, các cậu, không phải thuốc ngủ.
Nó hoàn toàn tự nhiên và vô hại.
Nào, mọi người tỉnh rồi đấy.
Hơi kịch tính, nhỉ?
OK. Ừm, nghe này, hôm trước tôi đã lấy trộm danh sách này
từ trụ sở FSB ở Moscow.
Đây là danh sách tất cả các thực tập sinh.
Cậu sẽ không tin được những gì tôi đã trải qua để có được nó.
Những thực tập sinh khác đâu?
Không biết. Ờ,
tôi đã liên lạc mọi người khác trong danh sách đó. Các cậu là những người duy nhất xuất hiện,
nên có lẽ ta là những người còn lại của chương trình thực tập.
"Trafalgar 9."
Cái qué gì thế?
Tất cả những thứ này là gì?
Đó là điều ta đang cố tìm hiểu.
Cái gì?
Số ở dưới cùng...
3-2-7-0-0-0-9-5-6,
có thể là mã định tuyến của một ngân hàng.
Okay.
Và làm sao cậu biết điều đó?
Như tôi đã nói, giỏi quản lý tiền bạc.
Thêm nữa, tôi biết 7 cách khác nhau để giết người bằng ngón cái của mình.
Vậy, số tiền đô đó, chúng có thể đang
vào một loại quỹ đen hay gì đó?
Có thể? Số tiền đó không nhiều lắm.
Trong thế giới nào mà số tiền đó lại không phải là rất nhiều?
Ừ, bạn, số tiền đó còn hơn $1 triệu.
Một triệu hai trăm và bảy mươi bảy nghìn,
một trăm tám mươi tám đô,
chính xác là vậy. - Nhưng cậu ấy nói đúng đấy.
Thực ra thì số tiền đó không nhiều lắm,
đặc biệt nếu cậu là CIA
và có quyền truy cập vào nguồn vốn không giới hạn.
Chính xác.
Cậu có thể kiểm tra số định tuyến?
Ừ.
3-2-7-0-0-0-9-5-6.
Đây là cho Ngân hàng United First ở New York.
Ừ, New York.
Thế, đó là nơi ta sẽ đến.
Đi thôi.
Cậu nghĩ họ là ai?
Họ nhìn không thân thiện.
Đội SWAT.
Tôi nên mang giày vào.
- Của tôi là lớn nhất. - Tất nhiên rồi.
Súng càng lớn, thì càng nhỏ...
Này, đi nào.
Ta phải ra phía trước trong 2' nữa. Gặp tôi ở đó.
Dừng lại.
Nelson,
người bạn cũ của tôi.
Vlad.
Vậy ta là bạn. Nhỉ?
Lần cuối tôi gặp anh, anh đã kề dao vào cổ tôi
và anh đang cố giết tôi. Anh nhớ?
Anh đã cố giết tôi.
Tôi không để bụng đâu.
- Tôi cũng vậy. - Tôi tưởng anh đã ra ngoài rồi.
Dào, anh biết, chuyện thường tình mà.
Thực ra chẳng bao giờ ra ngoài cả.
Có người nhờ tôi giúp họ một việc,
nên tôi ở đây.
Thật trùng hợp khi anh lại nhắc đến việc giúp đỡ.
Tôi đã giúp anh một việc.
Tôi đã tha mạng cho anh.
Ồ, anh tha mạng cho tôi?
Tôi nhớ khác đi.
Nhớ theo cách anh muốn.
Không còn ân huệ nào nữa.
Tôi đã nhận được lệnh.
Cứ làm những gì cậu cần làm, bạn.
Nói Vlad gọi cho tôi.
Trò chơi bắt đầu.
Ta chia nhau ra.
Tấn công từ cả hai phía.
OK, đi, đi, đi nào.
Tôi đã đậu xe van của ta ở cuối đường mòn,
vậy nếu ai bọn ta bị lạc, đó là nơi ta sẽ gặp nhau.
Chúng đến chỗ ta từ phía đông và phía tây,
vậy rõ ràng là ta đang đi về phía bắc.
Đây, lớp sơn này, ờ,
đánh dấu con đường rất khó để theo dõi.
Vậy, cậu sẽ dẫn đầu.
Vâng, cô.
- Này. - Gì vậy?
Sao cậu ta lại được dẫn đầu?
Vì tôi cần cậu ở phía sau để bọc hậu.
Mọi chuyện sắp trở nên căng thẳng.
Căng thẳng đến mức nào?
- Rất căng thẳng. - Tôi có thể làm được.
Thấy, đôi khi lớn hơn thì tốt hơn.
Như cậu biết đấy.
Ta tiến ra vùng tuyết.
Ta bao vây chúng.
Rõ.
Hãy sẵn sàng.
12g.
Rõ rồi.
Ai vậy?
Tôi không biết.
Đi nào.
OK, dọn dẹp xe tải này.
Này.
Đi thôi.
Cái đéo gì vậy?
Cứ tiếp tục giữ chặt lấy đó đi, anh bạn.
À, nghiệp báo. Thật là một điều kỳ lạ.
Đến lúc đi rồi.
Người Mỹ đã tìm thấy ta bằng cách nào?
Đồ ngốc.
Anh không thể để yên mọi chuyện,
nhỉ, Nelson?
- Ừ. - Cập nhật tình hình cho tôi.
Ừ, cả chỗ này bừa bộn kinh khủng.
Bằng cách nào đó, Nga đã bắt được các thực tập sinh trước ta.
Chà, điều này xác nhận giả thuyết gián điệp của anh.
Các cuộc trò chuyện bí mật cũng xác nhận điều đó.
Được cho là mật danh, Phantom.
Và Catalyst, cùng những người khác không biết họ đã bị xâm phạm.
Họ tự đẩy mình vào mớ hỗn độn.
Nghe này, anh tìm Catalyst,
anh tìm thấy các thực tập sinh và anh tìm thấy kẻ phản bội.
Trừ khi người Nga tìm thấy họ trước.
Này.
Thứ duy nhất tôi có cho cô ta là một địa chỉ trên web đen.
Tất cả thực tập sinh đều có chúng.
Tôi đang gửi cho anh ngay giờ.
Tôi sẽ liên lạc lại.
Bai.
Đó là cái gì vậy?
Chỉ lượng Demerol vừa đủ để giảm căng thẳng.
Anh yêu em.
Tôi đã bảo rồi mà chuyện đó thế nào cũng xảy ra.
Đó là gì?
"Một người bạn."
Ít nhất thì đó là cách họ tự gọi mình.
Hừm. Có ý tưởng nào về việc đó là ai?
Không, nhưng có người trên sườn núi hỗ trợ ta.
Cậu nghĩ anh ta là bạn của cậu?
Tôi không biết mình nghĩ gì.
Hãy cùng tìm hiểu.
À.
Chào.
Anh là ai?
Tôi là đồng minh.
- Làm sao bọn tôi có thể tin anh? - Ừ,
cô thực sự có lựa chọn nào khác?
- Chào. - Anh đang chơi trò gì vậy?
Tên tôi là Nelson Beatty.
Anh là CIA?
Không, không còn nữa.
Nghỉ hưu không chính thức vài năm trước.
Tại sao?
Tôi đã hạ sếp của mình.
Tin tôi đi. Ông ta đáng bị như vậy.
Tuyệt vời. Xời, một điểm cho anh.
Cảm ơn.
Nhưng, ừm, tôi không hiểu tại sao,
nếu anh bị đuổi ra, tại sao họ lại gửi anh đi?
Họ không gửi tôi.
Mẹ cô đã gửi.
Ừ.
Tôi không có mẹ.
Tại sao? Cô được nhân bản trong phòng thí nghiệm?
- Mỗi sinh vật sống đều có mẹ. - Có. Không.
Rõ ràng là về mặt sinh học,
nhưng dù mẹ tôi là ai đi nữa, tôi chưa từng gặp bà ấy.
Tôi được nuôi dưỡng bởi chương trình thực tập.
Tôi đã được thông báo tóm tắt.
Mẹ của cô 17 khi bà mang thai,
gia đình bà đã đuổi bà ra khỏi nhà.
Bà không có nhà, không có tiền.
Bà đã tuyệt vọng.
Bà đã cho cô làm con nuôi và bà nhập ngĩ.
Bà ấy được đảm bảo có chỗ ngủ,
có đồ ăn.
Bà ấy phát hiện ra mình khá giỏi việc đó.
Vì vậy, bà ấy được CIA tuyển dụng.
Giờ, nhiệm vụ của bà ấy là bắt các cô.
Và tại sao bà ấy lại liên lạc với ông?
OK, ừ. OK. Hai người các ông.
Hiểu rồi. Tôi hiểu.
Cô chẳng được gì cả, nhóc.
Cái mà cô nên được là CIA bắt sống.
Người Nga muốn giết cô như cô vừa chứng kiến.
Vậy, làm sao ông tìm thấy tôi?
Tôi đã gắn thiết bị theo dõi vào người Nga.
Và để trả lời câu hỏi tiếp theo của cô,
tôi không biết họ tìm thấy cô bằng cách nào.
Phải có gián điệp trong đội của tôi?
Có thể lắm.
Còn người Nga đang săn lùng cô,
tên hắn là Vlad Korchenkov.
Hắn rất giỏi.
Dù sao hắn cũng sẽ tự tìm ra cô.
OK, tuyệt vời.
Vậy, ờ, ông nghĩ tôi nên làm gì?
Tôi đề nghị cô sẽ gặp mẹ của cô.
Tôi sẽ đưa cô đến gặp bà ấy.
Nếu cô cảm thấy không thoải mái, cô có thể bỏ đi.
OK. Bố trí đi.
Okay.
Nhưng nếu ông nói dối tôi, ông sẽ chết chắc.
Ta hãy cố gắng tránh điều đó, nhỉ?
Đi gặp mẹ cô nào.
Tuyệt vời. Để xe của ông. Ta sẽ đi xe của mình.
Ừ, cô.
Cho ông ta xem.
Vậy, cô định cướp ngân hàng?
Không hẳn.
Cảm ơn.
Vậy đó là danh sách tôi đã lấy được
từ trụ sở FSB ở Moscow.
Và đó là số định tuyến của Ngân hàng First Union.
Bọn tôi nghĩ đó là tọa độ của chi nhánh New York.
Nhà phân tích đã tìm ra.
Làm tốt lắm.
Không có gì cả.
Phần cuối cùng đó, Trafalgar 9,
đó là gì vậy?
Bọn tôi đã hy vọng ông thực sự có thể nói bọn tôi.
Không, tôi không thể.
Tôi cũng không biết.
Đó rồi.
Ta ở đây.
Chào, mẹ.
Làm sao con biết được mẹ có phải là người mẹ nói hay không?
Mẹ không biết.
Nhưng dù con có phải là mẹ của mẹ hay không, con vẫn phải bảo vệ mẹ.
An toàn?
Với tất cả sự kính trọng, bà,
bà cần phải giữ thế giới an toàn khỏi bọn tôi.
Cậu nghĩ tôi không biết điều đó?
OK, vậy giờ thì sao?
Hắn ta làm gì ở đây?
Tôi... tôi không biết.
Tên tôi là Dick Jones.
Tôi là phó giám đốc phụ trách hoạt động, CIA.
Tôi có lệnh đưa các nguồn tin vào.
Tài sản?
Bọn tôi sẽ không đi đâu cả.
Xếp người của cô vào đúng vị trí, Catalyst. Bọn tôi ở đây để giúp cô.
"Người của tôi," hả?
Nghe này, ông,
bọn tôi không phải người của ai cả, OK?
Thật?
Thế các cô là gì?
Bọn tôi là thực tập sinh.
Yểm trợ tôi!
Cứt thiu.
Nào. Nào. Nào. Đi, đi, đi nào. Nhanh lên.
Đừng để chúng thoát!
Lái xe đi!
Lên xe! Lên xe đi!
Đừng để chúng chạy thoát.
Kia kìa! Coi chừng.
Cẩn thận, cẩn thận! Đang đến!
Tiên sư nhà nó!
Cái qué gì vậy?
Ừ-hứ.
Mi chết trước khi chạm vào thứ đó.
Tại sao mi lại săn lùng các thực tập sinh?
Câu hỏi là,
mi có thể tin tưởng ai, hả?
Giờ câu hỏi của ta là,
làm sao mi biết bọn ta sẽ gặp nhau ở đâu?
Tôi báo cáo vụ này!
Có.
Phó giám đốc của ông xuất hiện
và bắt đầu bắn vào bọn trẻ.
Ai là người bắt đầu vụ nổ súng?
Một phát bắn tỉa vang lên từ gần đó.
Liệu kẻ bắn tỉa làm với Dick Jones?
Tôi không nghĩ vậy.
Hắn ta có vẻ ngạc nhiên như mọi người khác.
Vậy mà hắn ta lại đang cố giết các thực tập sinh?
Chắc rồi.
Tôi đang đến chỗ cô. Cứ ở yên đó.
Ai đó đã gài bẫy ta. Là ông?
Tôi sẽ không thèm trả lời câu hỏi đó, đặc vụ.
Ta có thể khiến chuyện này trở nên rất khó khăn với mi, Vlad.
Trả lời tôi đi.
Người Mỹ bọn mi,
các mi chẳng biết khó khăn là gì cả.
Bị ràng buộc bởi những quy tắc pháp lý
mà các mi đặt giá trị rất cao.
Ta sẽ không làm vậy.
- Để ta xem vết thương của mi. - Tránh ra! Ta không sao.
Bọn ta không thể tin tưởng ai nữa.
Ta cần đến thành phố và ta cần đến ngân hàng.
Nhưng có một việc ta cần giải quyết trước đã.
Đó là gì?
Có kẻ phản bội ở đây.
Phát súng bắn tỉa đó đến từ điệp viên Nga.
Hắn ta đã tìm thấy ta hai lần rồi. Hai lần.
Một lần. Ừ, chắc rồi. Có thể gã đó giỏi, nhưng hai lần?
- Không ai giỏi đến mức đó cả. - Chính xác.
Mọi người, ra khỏi xe van.
Có thể là bất kỳ ai trong số các bạn.
Rubicon, tôi nghĩ nó thực sự tiện lợi
xe của cậu phát nổ ngay sau khi cậu ra khỏi xe.
Trong cả bọn, cậu lại buộc tội tôi?
Cậu bị ngã từ trên cây xuống hay sao vậy?
Bác sĩ, cậu đã làm mọi người ngất xỉu vì trà của mình.
Tôi tự pha chế đấy, mọi người.
Cậu đã gọi cho ai tối hôm đó?
Tôi hiểu rồi. Ừ, tôi hiểu.
Cậu đang nói về cái gì vậy? Tôi không gọi cho ai cả.
Dagger. Sao lúc nào cậu cũng nhắn tin vậy?
Chào.
- Cậu đang nhắn tin với ai? - Tôi không nhắn tin.
Tôi đang chơi điện tử.
Nhà phân tích, còn mối liên hệ với Nga của cậu?
Họ ghép tôi với tùy viên Nga làm việc tại Philadelphia
tay này nghiện cờ bạc.
Thật vớ vẩn. Tôi không hề chọn nơi họ đặt tôi...
Và Caliber... cậu có vẻ rất quan tâm đến những thứ trong túi của tôi.
- Tôi tưởng đó là của tôi. - Cả hai đều giống hệt nhau.
Renee, tôi đã cứu mạng cậu.
- Sao cậu lại có thể... - Giống hệt nhau? Chúng hoàn toàn khác nhau.
Sao cậu lại có thể buộc tội tôi...
- Cậu biết... - Tôi còn không...
Buôn ma túy liên quan gì đến làm gián điệp?
Này!
Lấy điện thoại ra, mở khóa và đưa cho tôi.
Cái gì?
Làm ngay đi.
- Thật là nực cười. - Nào, đưa chúng đến đây.
Chuyện gì vậy?
Này, sao cậu lại nhốt tôi chung với hắn ta?
"Cuộc họp tại một Airbnb ở vùng thượng New York."
"Tôi ở đây. "Đang chặn các tọa độ này."
"Đang gặp mẹ của Catalyst." "Đang gửi vị trí."
Rubicon là gián điệp?
Không.
Là của cậu.
Đó không phải là tin nhắn của tôi.
Im đi.
Mi lớn lên ở đâu?
Và nhớ, ta là người đã xem hồ sơ của mi.
Tôi lớn lên ở Moscow.
Tùy viên được chỉ định cho tôi đã đưa tôi đến Nga.
Vậy mi đã làm cho Nga được bao lâu rồi?
- Tôi không. - Tên đó là một kẻ phản bội.
Vlad tìm thấy ta bằng cách nào?
Tôi còn chưa từng nghe tên của tên đó cho đến khi hắn ta nói ra.
- Đừng nói dối nữa! - Tôi đang nói sự thật.
Người Nga có kế hoạch gì vậy?
Tôi không biết.
- Có lẽ là, ờ... - Là mi.
Tôi biết mà. Mi là kẻ phản bội. Mi là gián điệp!
Để làm gì?
Tên này là chuột đéo gì! U là...
Rõ ràng là hắn ta nói dối.
- Ừ. Ta cần thông tin tình báo từ hắn. - Renee, hắn ta bỏ chạy rồi.
Đồ ngốc.
Hắn ta vẫn là một trong số chúng ta.
Cậu biết không? Giờ không còn nữa.
- Dào, tống khứ hắn đi. - Tuyệt vời.
Nào.
Đồ ngốc.
Mi đang tự đào hố chôn mình đấy.
Đồ ngu.
- Vậy, tiếp theo là gì? - Tiếp theo?
Sẽ đưa cả nhà đến ngân hàng.
Ừm.
- Chắc là đến rồi. - Xem nào.
Xin lỗi. Ừm, chỗ này trước đây là ngân hàng?
Tôi không biết có ngân hàng nào ở đây, bạn.
Nơi này đã ở đây được vài năm rồi.
OK. Nhưng cô chắc chứ?
Tôi đã làm việc ở đây từ khi nó mới bắt đầu.
Tôi nghĩ trước đây nó là một bar mới mở.
Nó không còn là ngân hàng trong vài năm nay rồi.
Tôi muốn một ly cà phê đen nhỏ.
- Ý cô là ngắn? - Ý tôi là nhỏ.
Cảm ơn. Ừm, cụm từ
"Trafalgar 9" có ý nghĩa gì với cô?
Xin lỗi. "Trafalgar 9," giống như,
tôi không biết, có thể là một cửa hàng trên phố hoặc gì đó?
- Một cửa hàng? - Tôi không nhớ.
Ý cô là tổng đài điện thoại cũ?
Mặc dù tôi không biết tổng đài điện thoại là gì.
Trời ơi, tôi thực sự già đến thế sao?
Ngày xưa, trước khi có mã vùng,
mọi số điện thoại đều dùng chữ
để biểu thị hai số đầu tiên trên mặt số.
Vì vậy, Trafalgar là viết tắt của "TR".
BT là số 8, và R sẽ là số 7.
Vậy, Trafalgar 9 có nghĩa là tiền tố là 8, 7, 9.
Nhưng bọn tôi không sử dụng tổng đài đó ở khu vực này.
- Cô có biết họ đã sử dụng ở đâu? - Không chắc.
Có một chi nhánh khác của ngân hàng ở phía bắc thành phố, có lẽ đó là nó.
OK. Cảm ơn.
Ừ. Đây là nơi chi nhánh khác của ngân hàng tọa lạc.
Ừ, ngoại trừ việc nhìn có vẻ như nó đã đóng cửa nhiều năm rồi.
Bao nhiêu năm?
À, chính xác là 10 năm.
10 năm rồi và không ai đến đó kể từ đó.
Tôi không chắc lắm về điều đó.
Đó là bản vẽ sơ đồ của một khu phố.
Ừ. Đó là nơi cơ quan du lịch tọa lạc.
- Và cậu tìm thấy mọi thứ đó trên mạng. - Mọi thứ đều có trên mạng, bạn.
Cậu sống ở hành tinh nào vậy?
OK, để tôi đoán xem.
Có vẻ như có tầng hầm bí mật nơi họ đang làm một điều gì đó khủng khiếp.
Dào, không phải theo sơ đồ,
nhưng điều thú vị là...
...tòa nhà này phải trả hóa đơn tiền điện khổng lồ mỗi tháng.
Thế ta đang ở đúng chỗ.
Chờ đã.
Có gì đó không ổn.
- Các cậu có cảm nhận được điều đó không? - Có.
Ta đang bị theo dõi.
OK. Ừm,
bất cứ thứ gì ở trong đó có lẽ là thứ ta đang tìm.
Vậy, tôi không biết mọi người thế nào, nhưng tôi sẽ đi.
Dào, như cậu đã nói, "Ta là thực tập sinh."
Tuyệt vời.
Cảm ơn.
Ta vẫn đang bị theo dõi.
Tôi có một ý tưởng.
Làm đi.
Chuyện gì vậy? OK, sửa nó.
Tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ chán làm việc đó.
Theo bản vẽ kiến trúc cũ này,
phải có một cầu thang ngay...
...ở đó. - Này.
Mặc đồ vào.
Này.
Họ thực sự nên nâng cấp hệ thống an ninh đó.
Bắt đầu thôi.
Chỉ có một nơi họ có thể đến.
Cứ để họ tự tìm những gì họ đang tìm.
Ừm.
Họ không cố ngăn cản ai cả.
Ừ. Không. Nó được thiết kế để giữ mọi người ở bên trong.
Thực tập sinh.
Địt mẹ mày.
Cậu không nên đến đây.
Giờ ngủ trưa.
Này, này, đừng thở!
Che miệng lại.
Dào, thật là...
Bình tĩnh.
Tôi không biết đó là một phần trong quá trình huấn luyện của các vị hồi đó.
Người hướng dẫn của tôi nghĩ nó sẽ có ích vào một ngày nào đó.
Nếu bạn thở, bạn sẽ chết.
Các người là ai?
Bọn tôi là CIA, như các người.
Bọn tôi không phải là CIA và anh cũng không phải.
Cty không biết anh đang làm gì, nhỉ?
Không, không hẳn.
Nhưng tôi đang làm cho đất nước này trở nên an toàn hơn.
Cô thấy, luôn có một người
xuyên suốt lịch sử và thời gian người đó nhìn thấy những điều mà người khác không thấy.
Bọn tôi đã tạo ra một thế hệ thực tập sinh mới.
Nó tốt hơn rất nhiều so với chương trình cũ.
Không như các vị, lứa này là thế hệ tiếp theo
được nuôi dạy cùng nhau, chứ không phải riêng lẻ.
Tất cả điểm mạnh của các vị và không có... khuyết điểm nào.
Byrne rất xuất sắc,
nhưng bọn tôi đã đưa ý tưởng của anh ấy lên một tầm cao mới
và họ sẽ bảo vệ đất nước này.
Nói họ hạ vũ khí xuống.
Không, không. Tôi không chỉ giao nộp tài sản.
Họ là trẻ con.
Không, họ không phải. Chính anh, hơn ai hết, phải biết điều đó.
Họ là thực tập sinh.
Anh bị điên rồi.
Ừm.
Thông minh lên.
Cảm ơn, mẹ.
Không có gì.
- Ồ. - Hừm.
Dick đâu?
Nelson đâu?
Dừng lại.
Thả nó xuống, Dick. Thả nó xuống.
Cảm ơn.
- Anh có nhớ tôi không? - Thì sao?
Anh định bắn tôi ngay giờ?
Okay.
Hoàn thành những gì ta đã bắt đầu. Hả?
- Đi thôi. - Mi thật là dễ đoán...
Mi muốn giết tao lắm, nhỉ?
Không.
Ta thà để mi mục rữa trong tù còn hơn.
Giờ, đứng dậy.
Ta đoán mi đúng.
Ta thực sự muốn giết mi.
Đồ ngu.
Ừ, đó là điều tôi đang nói.
Ừ, đó là điều tôi đang nói. Không đứa trẻ nào trong số này tồn tại.
Đặc vụ Dalton, tôi giao cho anh nhiệm vụ dọn dẹp mớ hỗn độn này.
Chăm sóc bọn trẻ,
và đảm bảo chương trình của ta được giữ dưới sự giám sát của ta.
Rồi ta sẽ xem ta sẽ đi đến đâu từ đây. Đúng?
Tôi muốn Nelson làm cùng tôi, ngài.
Nếu anh ấy muốn.
- Vâng. - Tôi thấy ổn.
Và con gái tôi nữa.
Tôi muốn con bé ở bên cạnh tôi trong mọi bước đường
khi làm việc với những đứa trẻ này.
Không ai hiểu họ tốt hơn con bé.
Ờ, vâng. Ừm...
Nếu tôi đồng ý với điều này, tôi có một vài yêu cầu riêng.
Thứ nhất, họ sẽ được sống cuộc sống bình thường.
Họ sẽ được tổ chức sinh nhật và xem TV.
- Không bị tra tấn. - Không, không, không, không, không tra tấn.
Và tôi không có vấn đề gì với tiệc sinh nhật hay xem TV.
Thực ra, cứ để họ hẹn hò đi.
Ừ, ta có thể để dành chuyện hẹn hò cho đến khi họ là thiếu niên, nhưng được.
Được rồi.
Ta đồng ý?
- Vâng. - Tuyệt. Vậy, Đặc vụ,
cô ấy báo cáo cho cô và cô báo cáo cho tôi.
- Ta ổn chứ? - Vâng, ngài. Cảm ơn ngài.
Tốt, làm tốt lắm.
OK, anh em, đưa những xác này ra khỏi đây.
Này...
Nghe này, mẹ biết chuyện này sẽ không xảy ra chỉ sau một đêm.
Ta còn rất nhiều năm để bù đắp, đúng?
Nhưng mẹ chỉ muốn con kiên nhẫn và
cho mẹ một cơ hội.
Từng bước một.
Và mọi việc ta làm với đám trẻ này, ta đều làm cùng nhau
nếu... nếu con muốn.
Con thích điều đó.
Hừm. Ta làm gì tiếp theo?
Ý tôi là, chắc là có vị trí cho mọi người.
Ý tôi là, dù sao, ta cũng là thực tập sinh.
Ta là một nhà.
- Tuyệt vời. - Chắc rồi.
Giơ tay lên. Mọi người, thực tập sinh, đến ba.
- Ờ, không. Đừng làm thế. - Một...
Nhưng đó có thể là một khoảnh khắc dễ thương.
- Ừ. - Tôi nghĩ ta nên...
Nó đã qua rồi. Khoảnh khắc đã qua.
Cô làm tốt lắm, Phantom.
Tôi biết bọn tôi có thể tin tưởng vào cô.
Ồ, một số việc cần rất nhiều thời gian để hoàn thành,
nhưng cô đã thể hiện sự kiên nhẫn tuyệt vời.
Để tôi nói cô đất nước của cô tự hào về cô.
Tôi ước mình có thể ở lại lâu hơn, nhưng ta không có thời gian.
Tôi chỉ muốn nói ngay giờ,
tôi chúc cô nhiều thành công trong vị trí mới.
Tốt nhất là ông nên nói tiếng Anh.
Không phải lúc nào cũng nói tiếng Nga.
Tôi hứa với cô, bọn tôi sẽ chăm sóc con gái cô,
và cho con bé tham gia chương trình thực tập.
Nói tiếng Anh. Đưa con bé đến nơi thực tập.
- Họ đang đợi con bé. - Vâng, ông.
Con sẽ học cách không cảm thấy đau đớn.
Nước mắt chỉ dành cho kẻ yếu đuối.
Thêm hai phút nữa.
Đừng bao giờ để họ thấy con đau khổ.
Đừng cho họ thấy những gì con đang nghĩ hoặc cảm thấy.
Nhớ tất cả những gì ta đã nói với con. Con mạnh mẽ.
Và ta hứa ta sẽ luôn tìm cách để gặp con.
Giỏi lắm, con gái.
Giỏi lắm.
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2026 by ivy68 All right reserved
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.