Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Simplified)
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
English
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Indonesian
Interlingua
Irish
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Vietnamese
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
Tôi cần nói chuyện với anh.
Chuyện gì thế? Nói đi.
Tôi e là...
tôi phải chuyển đến bệnh viện khác.
Nghe nói có một bác sĩ
tên là bác sĩ Kim ở Doldam.
Khôn hồn thì lặng lẽ ký vào đây
trừ khi mày muốn bọn tao chặt tay hắn.
Hủy hoại đôi tay một bác sĩ
ở bệnh viện nông thôn thế này?
Với bọn tao,
việc đó dễ như ăn bánh.
Có một bệnh viện ở Seoul...
đề nghị trả tôi gấp đôi.
Mỗi tháng tôi phải trả anh một triệu won,
thật sự rất mệt mỏi,
nhưng nếu lương tăng gấp đôi,
tôi có thể sớm trả hết nợ.
Đó là lý do...
tôi quyết định thế.
Cậu đã quyết định rồi sao?
Chờ bệnh nhân ở ICU của tôi
tiến triển ổn định.
Rồi tôi sẽ nghỉ.
Này, Woo Jin.
Có chuyện gì thế?
Cậu tự dưng biến mất làm bọn tôi lo lắng,
rồi lại quay về nói là muốn chuyển sang bệnh viện khác.
Sao cậu lại hành động tùy hứng như thế?
Tôi mệt. Tôi cần nghỉ ngơi.
Ít nhất cậu cũng nên giải thích đi chứ?
Không nghe tôi nói à?
- Tôi sẽ đến một bệnh viện ở Seoul. - Chỗ nào?
Vì Hyun Jun nên chẳng ai dám thuê cậu mà.
Anh ta không còn...
tẩy chay tôi nữa rồi.
Vậy sao?
Tuy chưa thể tha thứ cho việc tôi đã làm,
nhưng anh ta cũng không muốn hại đời hậu bối của mình.
Anh ta đã đích thân mang hợp đồng
đến các hội cựu sinh viên,
thỏa thuận tăng lương gấp đôi cho tôi.
Ngạc nhiên nhỉ?
Nói cho tôi đi.
Tiền chỉ là cái cớ thôi. Tôi biết cậu còn có lý do khác.
Cả thế giới đều biết tôi đang cần tiền.
Còn cần lý do gì khác nữa?
Thái độ của cậu bây giờ
vô cùng kì lạ và gượng gạo.
Cậu biết chứ?
Cậu có biết điều gì là...
kì lạ và gượng gạo nhất với tôi
trong cả đời này không?
Đó là nơi này, Bệnh viện Doldam.
Là những người tôi gặp ở đây.
Thời gian tôi trải qua với họ.
Và còn...
Đến lúc tôi phải tỉnh dậy
và trở về nơi tôi thuộc về rồi.
Đó là điều tốt nhất cho tất cả mọi người.
XIN THỀ CỐNG HIẾN ĐỜI MÌNH ĐỂ PHỤC VỤ NHÂN LOẠI VỚI TƯ CÁCH BÁC SĨ
PHÒNG ĐẠI DIỆN BÁC SĨ
GIÁM ĐỐC IM HYUN JUN
CHỨNG KHÓ ĐỌC CÓ CHỌN LỌC
- Chị đến rồi ạ? - Sao cậu đến đây sớm thế?
Chị nghĩ là vì điều gì?
- Tôi đến lên lịch ca mổ. - Cậu vẫn chưa nói với Giáo sư Park à?
- Tôi sẽ không tham gia ca mổ của anh ấy. - Tôi đã nói rồi.
Tuy nhiên,
anh ấy vẫn kiên quyết mổ.
Vậy tìm bác sĩ gây mê khác đi.
Chị không nghĩ thế này là hơi quá sao?
Gì cơ?
Giáo sư Sim.
Chị đã quên chuyện ba năm trước rồi sao?
Chị không nhớ ai đã đứng về phía chị khi chị suýt bị sa thải hả?
Nếu chị thấy biết ơn Giáo sư Park dù chỉ một chút,
thì không nên làm vậy.
Tôi làm thế này cũng là vì anh ấy thôi.
Tôi sợ anh ấy sẽ gây ra rắc rối lớn. Cậu không hiểu à?
Vì thế tôi và chị nên giúp anh ấy,
để anh ấy hoàn thành ca mổ mặc cho chuyện gì xảy ra.
Đó chính là điều Giáo sư Park muốn nhất.
Đó là cách...
để chị trả ơn anh ấy,
Giáo sư Sim.
Nước tiểu anh ta thế nào?
Vẫn ổn ạ.
Nếu độ bão hòa oxy thay đổi, hãy báo cho tôi.
Vâng.
Anh ơi.
Ca mổ rất thành công. Anh đừng lo.
Tôi sẽ liên tục kiểm tra.
Vâng.
Hãy theo dõi anh ta đến chiều.
Nếu huyết áp ổn định và nước tiểu ổn,
- ta sẽ chuyển anh ta qua khu thường trú. - Vâng.
Bác sĩ Seo.
Tôi hỏi cậu một câu nhé?
Có phải bọn chủ nợ...
đã tác động đến quyết định của cậu hôm qua không?
Sao anh lại hỏi thế?
Chỉ là...
Tôi muốn biết thôi.
Nhưng tôi không muốn nói.
Mà có nói, cũng đâu thay đổi được gì.
CHỈ DÀNH CHO NHÂN VIÊN
Sao cơ?
Woo Jin sẽ rời đi thật à?
Ừ.
Cậu ấy sẽ đi.
Tiếc quá.
Tôi tưởng cậu ấy dần quen với nơi này rồi.
Anh có nghĩ cậu ấy làm vậy
vì bị chủ nợ đe dọa không?
Tôi cũng nghĩ vậy.
Cậu ấy không giống loại người
sẽ quyết định bỏ đi chỉ vì tiền, bác sĩ Kim ạ.
Cậu ấy được trả gấp đôi đấy.
Còn cần thêm lý do nào khác nữa?
Tiền là tiên là phật mà.
Đưa tiền cho tôi.
Toàn bộ chỗ tiền đó.
Đó là suy nghĩ của anh thôi.
Đó là bản năng tự nhiên của con người.
Bản năng cơ bản đó.
- Anh vẫn học tiếng Anh à? - Tôi đăng kí lớp dài hạn rồi.
Mà tôi có năng khiếu đấy chứ.
Anh xử lý xong tay tuyển dụng kia chưa?
À...
thì cũng tương đối rồi.
Sao anh trả lời ngập ngừng thế? Đừng bảo hắn đã bịt miệng anh rồi nhé.
Ôi trời. Anh ăn nói cẩn thận,
bác sĩ Nam.
Cũng đúng.
Anh ấy sẽ là mục tiêu hoàn hảo vì rất dễ bị lừa.
Gì? Cô vừa nói tôi "dễ bị lừa" ư? Sao cô lại nghĩ tôi như vậy?
Hả? Woo Jin cũng đi ư? Cậu ấy sẽ lên Seoul làm việc sao?
Ai bảo thế?
Tay tuyển dụng đó đang loan tin khắp nơi là
đã tìm cho anh ấy một bệnh viện mới và anh ấy cũng ký hợp đồng rồi.
Cậu ấy đã ký rồi sao?
Tin này chính xác đến đâu?
Bác sĩ Seo thực sự đã ký hợp đồng rồi sao?
Chắc chắn chứ?
Không chỉ mình bác sĩ Seo.
Anh ta còn nói vài người nữa cũng sẽ ký sớm thôi.
Nghĩ kĩ thì hình như
bác sĩ Jeong cũng hay gặp anh ta.
Tôi á?
Trời đất.
Không đời nào.
Tôi có gặp anh ta vài lần vì từng học chung trường.
Tôi khát quá.
Hay tôi bị cảm nhỉ?
Đúng là con sâu làm rầu nồi canh.
Ta không thể làm gì tay tuyển dụng đó à?
Dĩ nhiên là có thể.
Tôi sẽ nói chuyện với anh ta.
Anh ta là tiền bối của tôi ở trường, bọn tôi từng học chung một nhóm.
Các cô cứ ở yên đây.
Ồ.
Biết anh ta ở đâu không?
NHÀ VỆ SINH NAM
Anh muốn uống nước ép không?
À, có.
Công việc của anh
vẫn suôn sẻ chứ?
Vâng, tôi đang trao đổi với vài chỗ.
Ra vậy.
Tôi nghe nói
có tin đồn là
anh tăng lương gấp đôi cho bác sĩ Seo.
Sao cơ?
Tất nhiên, tôi không phải là bác sĩ,
nên không mong được lương gấp đôi.
- Nhưng thôi nào. - À, vâng.
Tôi sẽ giúp anh nhận được mức lương xứng đáng.
Tôi đang trao đổi với vài chỗ, nên anh hãy ráng đợi.
Sẽ sớm có tin tốt thôi.
Ôi trời.
Anh nhất định
phải cố hết sức vì tôi nhé, anh Im.
Chắc chắn rồi.
Vậy nhé.
JEONG IN SU, JOO YOUNG MI, KIM MIN KYUNG
HONG YOON JUNG, LEE YU RI
BAEK JONG A, CHO YE WON
SEO WOO JIN
ĐÃ XÁC NHẬN
Hội chứng WPW thường đến mà không có triệu chứng,
nhưng nếu bị rung nhĩ, cậu ta có thể đột ngột qua đời.
Không phải ai mắc hội chứng WPW cũng chết trên bàn phẫu thuật.
Hơn nữa, cậu ta còn trẻ,
chưa từng thấy biểu hiện triệu chứng gì.
Khả năng xảy ra điều cô đang lo lắng
là không cao.
Tôi có thể hỏi vì sao anh dốc sức đến thế
để thúc đẩy ca mổ này không?
Bác sĩ Park.
Anh dùng dao mổ chỉ để thắng thôi à?
Tôi thực sự hi vọng
ca mổ này sẽ thành công.
Đã đến lúc anh bước xuống...
cái xe buýt đó rồi.
Giáo sư Park.
Rõ ràng,
là vì bệnh nhân rồi.
LỊCH PHẪU THUẬT
Xin đừng khiến tôi
hối tiếc về quyết định này.
Phải rồi.
Sao anh không để bác sĩ Seo làm phụ mổ chính?
Đây là mổ phanh, đâu phải mổ nội soi.
Bác sĩ Yang mổ phanh không tốt lắm mà, đúng không?
Tôi nghĩ kỹ năng phẫu thuật của bác sĩ Seo
sẽ có ích cho ca mổ hơn nhiều.
Chị biết Giáo sư Park
nghĩ gì về cậu ta không?
Một kẻ gây rối không biết nghe lời.
- Sao có thể để cậu ta... - Vì ca mổ này quan trọng,
cậu không nghĩ là nên dẹp cảm xúc cá nhân sang một bên à,
bác sĩ Yang Ho Jun?
Bệnh nhân mà cậu phẫu thuật sao rồi?
Đang tiến triển tốt. Anh ấy sẽ sớm được đưa đến khu thường trú.
Tôi sẽ theo dõi anh ta đến tối nay
và tôi sẽ dọn đồ vào tối mai.
Tối mai sao?
Vâng.
Còn bệnh nhân kia của cậu thì sao?
Bệnh nhân tổn thương ổ bụng là người cuối cùng tôi phẫu thuật.
Sao cậu cứ thay đổi lời nói xoành xoạch thế?
Còn cái này thì sao?
Cậu nói cậu là bác sĩ của tôi
đến khi tháo hết chỉ cơ mà.
Cậu phải tháo hết chỉ ra rồi hãy đi chứ.
Còn cậu đấy.
Cậu vẫn chưa chẩn đoán cho tôi.
Dạ?
Cậu muốn biết gì nào?
Tình trạng hiện tại của anh.
Đó không phải điều một bác sĩ ngoại khoa cần lo.
Nhưng hiện giờ, tôi là bác sĩ của anh.
Nếu anh nói rõ các triệu chứng sẽ giúp tôi dễ chẩn đoán hơn.
Bác sĩ.
Lúc đó, tôi...
Triệu chứng ở khuỷu tay tôi...
Đúng thế.
Điều cậu thấy lúc đó là đúng.
Không chỉ là khuỷu tay.
Cổ tay, gáy và cả bả vai tôi đều đau.
Đầu tôi cũng hơi đau nữa. Sau khi phẫu thuật khoảng hai giờ,
lưng, đùi và cả bắp chân của tôi...
đều sưng lên, đau, căng và tê rần.
Các triệu chứng này thường là do tuổi cao
và thiếu vận động.
Cũng có thể là do làm việc quá sức và căng thẳng.
Hoặc do tổng hợp tất cả các nguyên nhân trên.
Bác sĩ Kim.
Và khoảng hai lần, cơn đau gần như gây khó chịu.
Mức độ vào khoảng ba hoặc bốn
trên thang đo cường độ đau.
Về Nội khoa,
tôi bị khó tiêu
và thi thoảng bị ợ chua.
Giờ thì,
đó là tất cả các triệu chứng
mà cậu cần biết.
Nếu cậu muốn tìm manh mối,
thì tìm ở đó đi.
Sao? Cậu không làm được à?
Làm thế này cũng không thay đổi được gì đâu.
Tôi đã ký hợp đồng rồi.
Coi như đây là bài tập cuối cùng tôi giao cho cậu.
Cậu nên tích lũy được gì đó
sau thời gian cậu ở đây với tôi chứ.
Cậu nghĩ vậy không?
Cậu có thời gian từ giờ đến cuối tuần.
Tôi sẽ cho cậu hỏi thêm hai câu nữa.
Nghĩ cho thật kĩ rồi hãy hỏi.
Cậu chỉ có...
hai cơ hội thôi.
Thế nhé.
PHÒNG NGHỈ NHÂN VIÊN
VĂN PHÒNG GIÁM ĐỐC
Này, Hyun Jun. Tôi đây.
Anh đang ở đâu?
HI VỌNG, TÌNH YÊU, PHỤNG SỰ
Anh ta không có ở sảnh.
Ở trên tầng cũng thế.
Quanh phòng vệ sinh cũng không.
Có thể anh ta chưa đến đây.
Này.
Thấy anh ta rồi.
Thật sao?
Anh ta ở đâu?
Trong phòng điều trị.
Tôi cúp máy đây.
Chuyện gì thế?
Woo Jin đã ký hợp đồng chưa?
Rồi.
Tôi đã bảo bọn họ ép cậu ta ký tối qua.
Vậy anh đưa tôi bản sao hợp đồng được không?
- Để làm gì? - Tôi có chút việc.
Cô làm gì thế?
Không gõ cửa trước khi vào à?
Tôi cần nói chuyện với anh Hyun Jun.
PHÒNG ĐIỀU TRỊ 4
Anh đã đe dọa cậu ấy thế nào?
- Cô nói gì thế? - Tôi đang nói về Woo Jin.
Cậu ấy sang bệnh viện khác là do anh, đúng không?
Cô biết tôi không thể đe dọa cậu ta làm gì mà.
Cậu ta rời đi vì tiền, vậy thôi.
Cậu ta đang cần tiền.
Vậy mới nói.
Thật là kì lạ.
Cậu ấy được trả gấp đôi nhưng trông không hề hào hứng,
cứ như bị ép phải đi vậy.
Cậu ta như thế cũng chẳng sao.
- Việc đó liên quan gì tới cô? - Nói thật, để bác sĩ khác mổ thay
là lỗi của anh rồi còn gì.
Này, Cha Eun Jae.
Nhưng anh cứ cư xử như thể mình là nạn nhân,
biến Woo Jin thành kẻ phản bội, trong khi cậu ấy chỉ muốn sửa sai cho anh.
Cậu ấy bị mọi người tẩy chay và suýt bị đá khỏi ngành.
Rốt cuộc cô muốn nói gì nào?
Vậy mà Woo Jin...
chưa từng nói xấu một lời về anh.
Cậu ấy chưa từng nói anh phạm lỗi hay cậu ấy bị trách oan.
Tôi chưa từng thấy cậu ấy kêu ca hay viện cớ cho những việc đã xảy ra.
Còn anh thì sao?
Anh đến tận đây để tiếp tục hành hạ cậu ấy.
Cậu ấy mất cả sự nghiệp vì một tiền bối cậu ấy tin tưởng,
cuối cùng cậu ấy cũng đứng dậy được và bắt đầu ổn định ở Doldam.
Anh sợ khi thấy điều đó à?
Anh ghen tị đến vậy sao?
Vì thế anh phá đám cậu ấy ư?
Cô bị điên rồi à?
Giờ cô đang làm gì thế?
Cô ngủ với cậu ta rồi à?
Ôi trời. Anh ta nói gì thế?
Anh ta điên thật rồi...
PHÒNG ĐIỀU TRỊ 4
Gượm đã.
Nếu giờ cậu vào thì sẽ đánh nhau to mất.
- Tránh ra. - Không được.
Này, mau ngăn cậu ta lại!
Đừng mà, bác sĩ Seo.
Anh vừa nói gì?
Cô cũng đâu phải vợ cậu ta.
Sao cô lại kích động vì việc xảy ra với cậu ta thế?
Chuyện rõ như ban ngày rồi mà.
Không phải à?
- Đủ rồi, Ho Jun. - Ngành này nhỏ lắm, Eun Jae.
Nếu tiếp tục qua lại với Woo Jin, thì danh tiếng của cô sẽ bị hủy hoại đấy.
Cẩn thận đi.
PHÒNG ĐIỀU TRỊ 4
Cô điên à? Sao dám đánh vào đầu tiền bối?
- Anh đánh vào đầu tôi trước còn gì! - Sao cơ?
Không phải đánh thật,
nhưng cũng như nhau thôi.
Mà không.
Anh còn dùng hành động bạo lực rẻ tiền và ghê tởm hơn
bất kì sự bạo hành thể chất nào!
- Cô! - Đừng nói với tôi kiểu đó, anh Yang!
Gì cơ?
"Anh Yang" á?
Chỉ "anh" thôi á?
Từ lúc này, anh không còn là...
tiền bối của tôi nữa.
Đừng có lấy cái mác tiền bối để nạt nộ tôi.
Với cả...
anh đừng có đóng vai nạn nhân nữa.
Các người đúng là vô vị.
GIÁO SƯ PARK MIN GOOK
GIÁO SƯ PARK MIN GOOK
Vâng, Giáo sư Park ạ.
Tôi xin lỗi,
nhưng anh nói lại được chứ?
GIÁO SƯ PARK MIN GOOK
LOA NGOÀI
Ca mổ Whipple cho Kang Ik Joon
sẽ bắt đầu lúc hai giờ.
Cậu sẽ là phụ mổ chính của tôi.
Xin đừng trả lời anh ấy.
Sao cậu không trả lời? Cậu không tham gia à?
Xin đừng trả lời.
Vâng.
Tôi sẽ đến.
Chuẩn bị và đến phòng theo dõi đi.
Trước đó, tôi có chuyện muốn nói với anh.
- Chuyện gì? - Thật ra,
có vấn đề với hợp đồng của tôi.
Hợp đồng của cậu? Chuyện gì thế?
Thật ra, hôm qua
tôi đã ký một hợp đồng với anh Hyun Jun.
Một bệnh viện ở Seoul đề nghị trả tôi gấp đôi.
Và hợp đồng nói
tôi chỉ được ở đây đến hôm nay.
Nên tôi muốn nhờ anh điều chỉnh ngày.
Đến bao giờ?
Coi như đây là việc cuối cùng tôi giao cho cậu.
Cậu có thời gian từ giờ đến cuối tuần.
- Đến cuối tuần này. - Cuối tuần này?
Không phải tôi nên ở lại theo dõi
tiến triển của bệnh nhân tôi mổ hôm nay sao?
Tôi sẽ có đủ thời gian làm thế nếu ở lại đến cuối tuần.
Tôi sẽ cố điều chỉnh ngày.
Còn gì không?
Tôi nghe nói bệnh nhân bị hội chứng WPW.
Chúng tôi đã xin tư vấn từ Nội khoa rồi.
Có vấn đề gì không?
Ngay cả Giáo sư Sim tỉ mỉ cũng xem lại mọi thứ rồi.
Không có gì phải lo đâu.
Tôi hiểu rồi.
Vậy tôi sẽ đi chuẩn bị. Gặp anh ở phòng mổ.
Bác sĩ Yang.
Còn điều gì tôi nên biết nữa không?
À...
Đây. Cầm lấy.
Tôi đoán đó là của anh.
Đây.
- Là ai vậy? - Sao?
Do Yun Wan à?
Hay Giáo sư Park?
Không, không phải thế.
Tôi nghe đồn rằng
có nhiều nhân viên y tế giỏi ở Bệnh viện Doldam.
Nếu thế,
lẽ ra anh phải đến gặp tôi đầu tiên chứ.
Tôi già nhất và là bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất
ở Bệnh viện Doldam này.
Sao tôi dám động đến người như anh, bác sĩ Bu Yong Ju?
Anh vẫn làm thế đấy thôi.
JEONG IN SU, JOO YOUNG MI…
Tôi đã tìm hiểu về những bệnh viện này,
tất cả đều bị bắt vì tiến hành các hoạt động y tế bất hợp pháp.
Những nơi này rất hay bị phạt,
và nơi tệ nhất đã bị
đóng cửa vài tháng trước.
Vậy mà họ vẫn chưa thôi thực hiện
các hoạt động y tế bất hợp pháp.
Nếu anh định kiếm tiền bằng cách môi giới bác sĩ cho bệnh viện,
thì ít nhất cũng nên tìm các bệnh viện tử tế chứ.
À, tôi biết rồi.
Cái loại bệnh viện
đến tìm anh khi cần bác sĩ,
thì cũng đủ biết họ thế nào rồi.
Đưa trả tôi.
Anh đã bán hết tất cả!
Gia đình, lương tâm và cả hậu bối.
Giờ thì sao nào?
Anh còn định bán đứng cả các đồng nghiệp sao?
Tôi cũng làm vậy để kiếm sống thôi.
Nếu không làm thế, nếu không cố gắng như thế,
thì tôi không thể tồn tại được.
Dù có khốn khổ, giận dữ,
nhục nhã và suy sụp thế nào,
thì có một thứ anh không được thỏa hiệp.
Đó chính là lương tâm của anh.
Anh đã cố gắng cỡ nào để giữ lương tâm trong sạch?
Anh đã cố gắng từng nào hả?
Anh cứ sống theo cách anh thích,
chiều theo lòng tham của mình.
Chỉ cần kiếm được tiền,
là anh sẵn sàng bán lương tâm và mọi thứ
để lấy số tiền bẩn đó.
Tôi đã cố gắng nhất có thể rồi!
Tôi đã cố hết sức để sống với lương tâm trong sạch.
Nhưng chẳng ích gì, vậy tôi phải làm sao?
Tôi cũng thấy bất công lắm!
Đừng nhầm lẫn giữa lương tâm và lòng tham.
Vì lẽ đó nên anh mới luôn nghĩ
cuộc đời chỉ bất công với mỗi anh.
Anh thật tội nghiệp.
Cha Eun Jae.
Cậu trong đó à?
Ừ, sao thế?
Tôi xin lỗi.
Vì chuyện gì?
Vì tôi mà cậu phải nghe những điều không đáng nghe.
Không phải lỗi của cậu.
Bọn họ mới là người có vấn đề khi có
những suy nghĩ kinh tởm như vậy.
Tóm lại, từ giờ đừng bênh vực tôi.
Hay đứng ra bảo vệ tôi nữa.
Nghe chưa?
Tôi không thích thế.
Tôi không muốn phải kìm nén
những điều tôi muốn nói,
bỏ qua mọi chuyện và tránh né những kẻ như họ.
Tôi không muốn làm thế.
Tôi sẽ không sống như vậy nữa.
Cậu nghe tôi nói chứ?
Không, cậu phải nghe tôi, Eun Jae.
Đừng đối đầu với những kẻ đó vì tôi nữa.
Ta là đồng minh mà.
Đồng minh nên đứng về phe nhau chứ?
Khi tôi có chuyện, tôi sẽ kêu cậu đứng về phía tôi.
Khi tôi cần, tôi cũng sẽ nhờ cậu giúp đỡ.
Nếu cậu chuyển đến một bệnh viện khác
vì không muốn tôi làm như thế, thì tôi cũng chẳng ngăn được cậu.
Nhưng nói thật,
cậu sẽ không tìm được đồng minh như tôi đâu.
Tôi thông minh, lại nhanh nhạy,
gần đây cũng không còn dựa dẫm vào mẹ nữa.
Tôi không còn thấy buồn nôn và là một bác sĩ phẫu thuật xuất sắc.
Nói thẳng ra đi.
Vậy nên cậu đừng đi nữa.
Cậu muốn chúng ta ở đây mãi mãi mà.
Cậu nói thế trước còn gì?
Nhớ không?
Cậu đã chuẩn bị chưa?
Lỡ tôi...
vượt quá giới hạn thì sao?
Cậu định làm gì?
Mà thôi.
Đừng bận tâm.
PHÒNG THAY ĐỒ NỮ
Y tá Um, bác sĩ Jeong ra ngoài rồi à?
Tôi không rõ. Không thấy anh ấy cả sáng nay.
- Cô gọi anh ấy được chứ? - Vâng.
Để tôi nghe cho.
Xin chào, Phòng Cấp cứu Bệnh viện Doldam đây.
Vâng, đúng rồi.
Sao ạ?
HỢP ĐỒNG
JEONG IN SU
JEONG IN SU
Chết tiệt.
JEONG IN SU
- Y tá Park. - Đây là...
của anh à?
À...
Tôi...
Phòng Cấp cứu gọi kìa.
HỢP ĐỒNG
Ừ, bệnh nhân sao thế?
CHÚNG TÔI MONG BẠN MẠNH KHỎE
Nam giới, 60 tuổi.
Ông ấy ngất xỉu do ung thư phổi giai đoạn cuối.
Nhân viên cứu thương
sẽ đưa ông ấy đến đây ngay.
Ừ.
Nhưng vấn đề là...
Sao thế?
Đó là Chủ tịch Yeo.
Sao cơ?
Bệnh nhân đến!
Lối này. Nhanh lên.
Di chuyển ông ấy. Một, hai, ba!
Tôi sẽ bỏ cái này ra.
- Đường huyết thế nào? - Vừa nãy là 75.
Giờ là 72.
Cho ông ấy D10W.
Và thêm hai ống thiamine.
Kiểm tra đường huyết 30 phút một lần.
Ta sẽ làm ABGA.
Độ bão hòa oxy là 92. Có cần tiếp oxy không?
Có. Lấy mặt nạ, sáu lít một phút.
Xét nghiệm toàn diện,
bao gồm cả phân tích điện giải.
Tên cậu là gì?
Kang Ik Joon.
- Ca mổ này là gì? - Mổ ung thư tụy.
Giờ tôi sẽ gây mê. Hãy thư giãn và hít thở sâu.
Tiếp oxy cho cậu ấy.
Đây là oxy.
Ta sẽ đặt A-line để theo dõi. Hãy đưa cho tôi những thứ tôi cần.
Đảm bảo tôi thấy được màn hình điện tâm đồ.
- Tôi muốn theo dõi năm đạo trình. - Năm sao?
- Thông thường là ba thôi mà? - Tôi muốn xem năm đạo trình.
Bác sĩ Seo sẽ đến đây sao?
Vâng.
Cậu ấy sẽ là phụ mổ chính.
Bắt đầu nhé, bác sĩ Sim?
Vâng. Bắt đầu đi.
Bệnh nhân này, Kang Ik Joon, bị ung thư đầu tụy.
Ta sẽ bắt đầu phương pháp Whipple.
Dao mổ.
Gạc.
Dao mổ điện.
Dụng cụ banh.
Còn làm gì thế? Banh vết mổ!
Vâng, banh đây.
Không tập trung được thì ra ngoài!
- Tôi xin lỗi. - Kẹp bông băng.
BỆNH VIỆN DOLDAM
Mai mày sẽ nhận được khoản trả trước. Đừng hòng trốn.
Anh thấy chưa?
Tôi đã bảo là có liên quan đến bọn cho vay nặng lãi mà.
Cô nói đúng.
Vậy là chúng sẽ lấy khoản trả trước của cậu ấy.
Tôi biết vài người chuyên
xử lý mấy chuyện thế này.
DỊCH VỤ PHÂN PHỐI BAEKJANG, LEE JANG SIK
Bác sĩ Cha.
Cảm ơn cô!
Nếu cô có vấn đề hay gặp khó khăn gì trong thời gian ở đây,
xin đừng ngại mà hãy gọi cho tôi.
Tôi sẽ liên lạc với băng đảng đó
và cho họ cơ hội trả ơn tôi.
Anh nghĩ sao?
Đừng phức tạp hóa vấn đề.
Sao cô không để tôi xử lý việc này?
Tôi sẽ cảm ơn cô lắm, bác sĩ Cha.
PHÒNG ĐIỀU TRỊ 1
Anh ấy chỉ biết nghiên cứu xương.
Làm sao "xử lý" được chuyện này?
A lô?
Xin chào, tôi là Cha Eun Jae,
số hai ở Bệnh viện Doldam đây.
Vâng, đúng rồi.
Vậy là anh vẫn nhớ tôi.
Phải rồi.
Tôi biết chứ.
Nếu tôi can dự vào,
bố tôi kiểu gì cũng biết.
Nhưng mà...
nếu tôi lại nhắm mắt trốn tránh...
tôi thật sự sẽ hối tiếc.
Gặp sau nhé, Elizabeth.
Cả cô nữa, Jessie.
BỆNH VIỆN DOLDAM
Tôi không thấy khối u nào.
Không xuất huyết.
Cũng không thấy phù não.
Vậy là việc mất ý thức
không liên quan đến não.
- Đã có kết quả xét nghiệm. - Thế nào?
Ông ấy bị hạ natri máu nghiêm trọng và tiêu cơ vân.
Đặt ống Foley và xét nghiệm nước tiểu.
Để tôi làm cho.
Vâng.
Truyền nước muối 3% nhé?
Có khả năng ông ấy bị giảm thể tích tuần hoàn,
nên hãy truyền nước muối thường trước.
Kiểm tra điện giải hai giờ một lần.
Ông ấy đang lên cơn động kinh!
SEIZURE: ĐỘNG KINH
Rung thất.
Tôi sẽ ép tim.
- Bác sĩ Jeong. - Vâng?
Đừng bảo tôi...
ông ấy đã ký DNR?
DNR: YÊU CẦU KHÔNG HỒI SỨC
Bác sĩ Kim.
Làm gì đây, bác sĩ Kim?
Bác sĩ Kim!
Bác sĩ Kim!
Ép tim đi.
Y tá Um, lấy máy khử rung tim ra đây.
Ngay!
Kéo Metzenbaum.
Dụng cụ buộc.
Bệnh nhân thế nào?
Hiện giờ vẫn ổn định.
- Cắt. - Được. Cắt.
Chuyện gì vậy?
Nhịp nhanh thất.
V-TACH: NHỊP NHANH THẤT
Tôi nghĩ là bị rung nhĩ vì chứng WPW.
- Vẫn thấy mạch. - Huyết áp?
80/40.
Khử rung đồng bộ, 150 jun.
Bỏ vải phủ ra!
200 jun.
- Đã nạp. - Lùi lại!
Sốc!
- Ép tim! - Để tôi thay.
Tiêm 1mg epinephrine mỗi ba phút qua tĩnh mạch. Đặt ống nội khí quản.
Này, cô làm gì thế? Làm cho đúng vào!
Vâng ạ!
Mặt nạ túi van.
Tiêm 1mg epinephrine mỗi ba phút.
Mặt nạ túi van.
Kiểm tra nhịp tim.
Sạc 200 jun. Giữ nó cho tôi.
Vâng.
- Đã nạp. - Lùi ra!
Sốc!
Ép tim.
Đừng bóp quá nhanh!
- Sáu giây một lần thôi! - Vâng.
Kiểm tra nhịp tim đi.
200 jun lần nữa.
Đã nạp.
Lùi lại.
Sốc!
Ép tim.
- Cho cậu ta 300mg amiodarone. - Tiêm 300mg amiodarone.
Kiểm tra nhịp tim.
Suy tâm thu.
SUY TÂM THU
Để tôi kiểm tra nhịp tim.
ROSC. Tim đập lại rồi.
HỒI PHỤC TUẦN HOÀN TỰ PHÁT
Tôi nghĩ...
nên thông báo được rồi.
THỜI GIAN HIỆN TẠI: 17:39
Bệnh nhân Kang Ik Joon...
thời gian tử vong,
5:39 chiều.
Đồ khốn nạn.
THANG MÁY PHÒNG PHẪU THUẬT
Hội chứng WPW.
Anh chắc là đã tham khảo ý kiến bác sĩ nội khoa chứ?
Ý cậu là sao?
Giáo sư Sim có tự nguyện thực hiện ca phẫu thuật này không?
Anh không ép chị ấy làm đó chứ?
- Tôi đang hỏi anh đấy. - Cậu cũng đâu phải chịu trách nhiệm.
Đây cũng là ngày cuối của cậu ở đây rồi.
Vì tham gia mổ
nên tôi được ở lại đến cuối tuần.
Chỉ khi bệnh nhân của cậu còn sống để theo dõi thôi.
Cậu ta chết rồi.
Không phải sao?
CẤM VÀO: PHÒNG MỔ
Hiện giờ, ông ấy đã ổn định.
Nhưng mà...
Nhưng sao?
Hình như Chủ tịch Yeo
đã ký yêu cầu không hồi sức.
Nhưng bác sĩ Kim
đã làm trái yêu cầu và cứu sống ông ấy.
Này.
Anh nhận được tin nhắn chưa?
Chuyện của Chủ tịch Yeo là vậy đấy.
Bác sĩ Kim đang rất rối trí.
Mọi người ở Doldam cũng thế.
Tôi chỉ tò mò.
Sao ngày đó cậu lại đi theo tôi?
Tôi đã nhận ra
cậu hoàn toàn có thể ở lại bệnh viện đó vì cậu có kĩ năng.
Nếu cậu ở lại đấy,
đảm bảo cậu sẽ có một sự nghiệp sáng chói.
Tôi chỉ tò mò sao cậu lại đi với tôi.
Vì anh muốn cho mọi người thấy.
Anh nói ta nên cho thế giới thấy...
những người như chúng ta...
cũng có thể sống tốt.
Anh đã nói vậy còn gì.
Anh biết mà,
tôi thật sự muốn sống một cuộc đời tử tế.
Bố mẹ tôi...
và cả dì tôi...
có lẽ đều nghĩ...
tôi nên chết đi thì tốt hơn.
Vì vậy tôi càng muốn sống và thành công.
Tôi muốn cho họ thấy...
tôi thực sự xứng đáng...
có một cuộc sống tử tế.
Tôi muốn...
cho mọi người thấy
tôi có đủ khả năng...
để sống một cuộc đời tử tế.
Vì thế tôi ngưỡng mộ anh.
Anh từng nói kể cả một kẻ như tôi...
cũng có giá trị.
Đó chính là lý do.
Cậu đúng là vô vọng.
Tôi đã muốn giúp cậu
thoát khỏi vụ tẩy chay...
nhưng tên khốn như cậu...
VĂN PHÒNG BÁC SĨ
Cậu phải thối rữa ra ở một bệnh viện tồi tàn thế này.
Với ông bác sĩ Kim cáu kỉnh đó, nơi này đúng là dành cho cậu rồi.
Hãy nhớ là...
tôi luôn theo dõi cậu.
Vậy nên...
hãy sống cho tử tế vào.
Biết chưa?
Hãy cho mọi người thấy cậu có thể làm được.
Nhớ chưa?
HỢP ĐỒNG
Ồ, anh Moon Jung.
PHẪU THUẬT, Y HỌC GIA ĐÌNH
Bác sĩ Seo đâu rồi?
Cậu ấy vẫn còn ở đây.
Thật ra...
tôi đang giữ cậu ấy lại.
Bác sĩ Seo. Giờ cậu về à?
Vâng.
- Trả lại tôi đây. - Gì cơ?
Ừ.
Được rồi.
Mà hình như cậu có khách tới thăm đấy.
Woo Jin.
Sao các anh lại đến đây?
Cứ phải quấy rầy tôi thế này mới được à?
Tôi xin lỗi, Woo Jin.
Xin lỗi... vì đã quấy rầy cậu,
đánh cậu và bắt cậu trả tiền lãi vô lí.
Tôi xin lỗi về mọi chuyện.
Tôi cũng xin lỗi.
Vừa lòng chưa?
Chuyện này là sao?
Cậu đã trả đủ tiền gốc
và toàn bộ lãi...
nên những gì còn lại...
chúng tôi quyết định bỏ qua.
- Dạ? - Đừng hỏi gì cả.
Chúng ta đường ai nấy đi từ đây.
Tạm biệt.
Là vậy đấy.
Đi thôi.
Đừng bao giờ gặp lại nhau nữa.
Được chứ?
Chuyện gì vừa xảy ra thế?
Họ cứ thế bỏ đi thôi à?
- Không bao giờ quay lại nữa? - Ừ, có vẻ là vậy.
Tôi biết rồi.
Dịch vụ phân phối Baekjang hiệu quả thật.
Cậu nói gì?
Hả?
Không có gì. Cậu không cần biết đâu.
BỆNH VIỆN DOLDAM
Này, bọn kia.
Bọn mày có nói năng lịch sự với người ta không đấy?
Tao đang hỏi đó.
Sao lại câm như hến thế?
Mày có nói với bác sĩ Cha,
số hai ở Doldam
và bạn cô ấy, bác sĩ Seo,
là bọn mày sẽ không bao giờ xuất hiện nữa không?
Lịch sự thế này này.
Đã nói với họ chưa?
Này, nghe đây.
Bọn mày không phải lý do bọn tao ở đây.
Trời ạ.
Xem tự trọng của hắn kìa.
- Tao biết. - Được rồi.
Trời ạ, được rồi.
Đừng lo. Tao sẽ không
nói với ai về việc này đâu.
Hãy thả lỏng và... Ôi trời?
Sau này đừng có
quay lại đây nữa nhé?
Bệnh viện Doldam và Jeongseon
là địa bàn của bọn này.
Tao nghĩ mày hiểu...
điều tao muốn nói rồi.
Đi thôi.
Được rồi.
Đi về cẩn thận.
Bọn tao không tiễn nữa.
Đại ca.
- Sao? - Đằng kia ạ.
Ôi trời.
Bọn mày, phép lịch sự đâu rồi?
Số hai ở Bệnh viện Doldam
đang cười với chúng ta kìa.
Được rồi. Tỏ lòng kính trọng nào.
- Ngủ ngon, bác sĩ Cha! - Ngủ ngon, bác sĩ Cha!
BỆNH VIỆN DOLDAM
Mình là số hai ở Doldam ư? Tuyệt thật.
Để anh vui lên.
Tôi ổn mà.
Tôi hoàn toàn hiểu quyết định của bác sĩ Kim.
Tôi cũng vậy.
Nhưng đồng thời...
cũng không dám nói đó là quyết định đúng.
Tôi chưa từng...
nghi ngờ quyết định của anh ấy, nhưng...
lần này thì tôi không chắc nữa.
Có lẽ bác sĩ Kim
cũng cảm thấy như vậy đấy, anh có nghĩ thế không?
Bác sĩ Kim.
Anh nên đi nghỉ đi.
Tôi sẽ trực ở đây.
Tôi...
đã làm trái với mong muốn của ông ấy.
Tôi chắc chắn...
ông ấy sẽ hiểu thôi.
Tôi sẽ phải đối diện
với việc xảy ra hôm nay...
trong suốt quãng đời còn lại.
CON TRAI
A lô, Yul à.
Ừ.
Vừa nãy mẹ đang mổ,
nên không thể nghe điện của con.
Sao cơ?
Dĩ nhiên rồi.
Ừ, mẹ đã cứu cậu ấy.
Phải.
Con thì sao? Bài tập thế nào?
CHỦ TỊCH DO YUN WAN
A lô, Park Min Gook xin nghe.
Tôi mới nghe tin xấu.
Cậu ta chết trên bàn mổ à?
Chủ tịch Sejen và vợ ông ấy...
đã biết tin chưa?
Chắc giờ họ...
đã nghe tin rồi.
Tôi đã nói rõ cho anh biết
họ là khách hàng cực kì quan trọng với chúng ta.
Sao anh lại để xảy ra việc này?
Tôi sẽ chịu trách nhiệm về mọi việc...
kể từ bây giờ.
Nghỉ việc hay từ chức...
cũng vô ích thôi.
Ý anh là sao?
Nghe cho kĩ đây.
Đây có thể là
cơ hội sống sót duy nhất của anh.
Vào đi.
Sao vậy? Cậu cần gì?
- Bài tập anh nói với tôi hôm qua... - Ừ.
Tôi sẽ làm.
Cậu chỉ được hỏi hai câu. Thế thôi.
Tôi có gợi ý nào không?
Gì cơ?
Thôi, không có gì.
À, còn một việc nữa.
Trời ạ, còn gì nữa?
Về số tiền tôi nợ anh...
Tôi có thể tiếp tục trả anh...
một triệu mỗi tháng cho đến khi hết nợ chứ?
Nhưng vì sao?
Nghe nói bệnh viện ở Seoul đề nghị trả cậu gấp đôi mà.
Chuyện với họ không ổn à?
Kiểu vậy.
Họ đã thay đổi quyết định.
Họ bảo tôi nên thối rữa ở đây thêm chút nữa.
DỰ ÁN DỊ NHÂN
Cầm lấy đi.
Đây là cái gì?
Cậu hỏi xin gợi ý còn gì.
DỰ ÁN DỊ NHÂN
Để lấy được một gợi ý mà phải đọc nhiều thế này ạ?
DỰ ÁN DỊ NHÂN
DỰ ÁN DỊ NHÂN
Hãy đọc kĩ mọi thứ,
rồi cậu sẽ tìm thấy vài gợi ý.
Đây.
Giờ cậu chỉ được hỏi
một câu nữa thôi.
Sao ạ?
Trời, đây cũng tính là câu hỏi ư?
Thì làm sao?
Thấy không phục thì bỏ cuộc đi.
DỰ ÁN DỊ NHÂN
Hồi đó, tôi hoàn toàn không biết gì.
DỰ ÁN DỊ NHÂN
Về ý nghĩa
phía sau Dự án Dị Nhân,
mà bác sĩ Kim giới thiệu cho tôi.
BỆNH VIỆN DOLDAM
Không phải người đó...
Lẽ nào...
HI VỌNG, TÌNH YÊU, PHỤNG SỰ
Nơi này chẳng thay đổi gì cả.
Anh xử lý xong tay tuyển dụng kia chưa?
Đừng bảo hắn đã bịt miệng anh rồi nhé.
- Ôi trời. - Cũng đúng.
Anh ấy sẽ là mục tiêu hoàn hảo vì rất dễ bị lừa.
Gì? Cô vừa nói tôi "dễ bị lừa" ư?
Sao cô lại nghĩ tôi như vậy?
Cứ gọi cho tôi nếu anh quan tâm nhé.
Tôi sẽ chăm sóc anh tận tình.
Tôi đang xử lý rồi, nên anh hãy ráng đợi.
Làm tốt lắm, anh Jang.
Nhưng sao anh lại bảo tôi
giữ bí mật việc này?
"Đừng để tay trái biết tay phải đang làm gì."
Định mệnh của tôi là làm một anh hùng cô độc mà.
"Dễ bị lừa" tiếng Anh là gì?
Trời ạ, bác sĩ Nam.
Sao anh ấy biết được? "Quả táo" trong tiếng Anh là gì?
- "Quả táo"? Trời ạ. - Là gì?
Là "apple". Tưởng tôi sẽ nói Steve Jobs chắc?
Trời đất.
Thế còn "pineapple"?
Là "quả dứa" chứ còn gì.
Não ông ấy thế nào?
Anh thấy bác sĩ Do In Beom ư?
Sao cậu lại đến đây?
Này, làm ơn đi.
Không nhìn được à?
Tôi nghĩ mắt cậu không tốt như đôi tay nhỉ.
Mục tiêu của họ là tìm lý do
để đóng cửa Doldam bằng mọi giá.
Có vẻ họ sẽ bỏ rơi cả Giáo sư Sim.
Cậu vừa làm gì thế, bác sĩ Seo?
Tôi sẽ không để bất kỳ ai làm tổn hại Bệnh viện Doldam
hay bác sĩ Kim đâu.
Thằng nhãi này! Cậu muốn chết à?
Tôi sẽ không để ai động vào bọn tôi.
Biên dịch: Nguyễn Trần Thu Trà
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.