All language subtitles for Dr. Romantic_02x08

af Afrikaans
ak Akan
sq Albanian
am Amharic
ar Arabic
hy Armenian
az Azerbaijani
eu Basque
be Belarusian
bem Bemba
bn Bengali
bh Bihari
bs Bosnian
br Breton
bg Bulgarian
km Cambodian
ca Catalan
ceb Cebuano
chr Cherokee
ny Chichewa
zh-CN Chinese (Simplified)
zh-TW Chinese (Traditional)
co Corsican
hr Croatian
cs Czech
da Danish
nl Dutch
en English
eo Esperanto
et Estonian
ee Ewe
fo Faroese
tl Filipino
fi Finnish
fr French
fy Frisian
gaa Ga
gl Galician
ka Georgian
de German
el Greek
gn Guarani
gu Gujarati
ht Haitian Creole
ha Hausa
haw Hawaiian
iw Hebrew
hi Hindi
hmn Hmong
hu Hungarian
is Icelandic
ig Igbo
id Indonesian
ia Interlingua
ga Irish
it Italian Download
ja Japanese
jw Javanese
kn Kannada
kk Kazakh
rw Kinyarwanda
rn Kirundi
kg Kongo
ko Korean
kri Krio (Sierra Leone)
ku Kurdish
ckb Kurdish (Soranî)
ky Kyrgyz
lo Laothian
la Latin
lv Latvian
ln Lingala
lt Lithuanian
loz Lozi
lg Luganda
ach Luo
lb Luxembourgish
mk Macedonian
mg Malagasy
ms Malay
ml Malayalam
mt Maltese
mi Maori
mr Marathi
mfe Mauritian Creole
mo Moldavian
mn Mongolian
my Myanmar (Burmese)
sr-ME Montenegrin
ne Nepali
pcm Nigerian Pidgin
nso Northern Sotho
no Norwegian
nn Norwegian (Nynorsk)
oc Occitan
or Oriya
om Oromo
ps Pashto
fa Persian
pl Polish
pt-BR Portuguese (Brazil)
pt Portuguese (Portugal)
pa Punjabi
qu Quechua
ro Romanian
rm Romansh
nyn Runyakitara
ru Russian
sm Samoan
gd Scots Gaelic
sr Serbian
sh Serbo-Croatian
st Sesotho
tn Setswana
crs Seychellois Creole
sn Shona
sd Sindhi
si Sinhalese
sk Slovak
sl Slovenian
so Somali
es Spanish
es-419 Spanish (Latin American)
su Sundanese
sw Swahili
sv Swedish
tg Tajik
ta Tamil
tt Tatar
te Telugu
th Thai
ti Tigrinya
to Tonga
lua Tshiluba
tum Tumbuka
tr Turkish
tk Turkmen
tw Twi
ug Uighur
uk Ukrainian
ur Urdu
uz Uzbek
vi Vietnamese
cy Welsh
wo Wolof
xh Xhosa
yi Yiddish
yo Yoruba
zu Zulu

Original subtitles

KHOA HỒI SỨC TÍCH CỰC, CHỈ DÀNH CHO NHÂN VIÊN

CẢNH SÁT

KHOA HỒI SỨC TÍCH CỰC, CHỈ DÀNH CHO NHÂN VIÊN

LƯƠNG Y NHƯ TỪ MẪU

Thật ra, tôi muốn trở thành một nghệ sĩ violin.

Nhưng một ngày, giáo viên nói rằng

"Em thật sự không có năng khiếu,

nên hãy học chơi cho vui thôi."

Sau khi khóc lóc hai ngày trời, tôi đã từ bỏ giấc mơ đó.

PHÒNG CẤP CỨU

Họ là vợ chồng.

Vài ngày trước cả hai đã

đưa con trai bị ốm đến đây cấp cứu.

Rồi anh ta...

Nhưng có lẽ tôi cũng chẳng đủ năng lực

để trở thành một bác sĩ.

Tôi nên nhận ra điều này ngay khi bước chân vào

phòng giải phẫu.

Đáng ra...

lúc đó mình nên bỏ chạy.

Chắc mình nên đi thôi nhỉ?

Đi nào, Cha Eun Jae.

Không thể cho qua được.

Dù bác sĩ Kim có ảnh hưởng lớn ở đây

nhưng cũng chỉ là một trưởng khoa.

Sao anh ta dám tỏ thái độ với giám đốc?

Làm vậy trước đám đông như cố tình khoe mẽ.

"Nguyên tắc"? Cho tôi xin.

Anh không muốn mạo hiểm danh tiếng của mình,

nên mới trốn tránh vấn đề.

Muốn xây lại trật tự thì không thể tha thứ cho hành vi đó.

Anh cần cho anh ta thấy ai mới là người kiểm soát bệnh viện...

BƯỚC ĐI CỦA SỰ TÔN TRỌNG

BỘ TƯ PHÁP

Một cuộc ẩu đả đã xảy ra giữa các tù nhân.

Và một tù nhân đang chạy thận đã bị rách tĩnh mạch.

Bệnh nhân tới.

- Tình trạng? - Vẫn tỉnh.

Đưa vào phòng mổ đa năng.

Cẩn thận.

Gì vậy? Cậu ta trẻ quá.

Đúng thế.

Nghe nói cậu ta đã giết hai người,

nhưng trẻ hơn tôi nghĩ.

- Y tá Um! - Vâng!

- Di chuyển bệnh nhân. - Vâng.

Chờ đã.

Tháo còng được chứ?

Di chuyển nào. Một, hai, ba.

Sinh hiệu?

80/40, nhịp tim 110.

Truyền 300ml nước muối loãng và lấy tôi hai túi hồng cầu.

Nước muối ấm chứ?

Vâng, ấm đi.

Suy thận giai đoạn cuối nên đừng truyền quá liều.

Đặt kim truyền ở tay phải nhé?

- Cứ làm vậy đi. - Vâng.

Bệnh nhân bị suy thận giai đoạn cuối.

Cậu chạy thận bao lâu rồi?

Năm năm.

Từ lúc bị suy thận năm năm trước do lạm dụng thuốc,

cậu ta chạy thận ba lần một tuần, vào thứ Hai, Tư, Sáu.

Lỡ bị rách hẳn rồi thì sao?

- Bác sĩ Jeong. - Dạ.

Ta cần phải xử lý các mạch trước,

nên hãy chuyển đến phòng mổ

- và khâu vết thương lại. - Vâng. Tôi sẽ cho cậu ấy dùng

- cephalosporin thế hệ hai. - Được.

- Thêm gạc và EB. - Vâng.

EB: BĂNG ĐÀN HỒI

- Gọi bác sĩ Cha giúp tôi. - Vâng.

Tôi đây rồi.

Bệnh nhân thế nào?

Suy thận giai đoạn cuối và đã chạy thận năm năm.

Lỗ rò động-tĩnh mạch bị rách.

Cậu ta là tù nhân

và vô cùng bất hợp tác.

Tôi nghĩ lỗ rò động-tĩnh mạch này không dùng được nữa rồi

nên khâu lại đi.

Rồi tạo một lỗ rò mới để chạy thận.

Tôi đặt ống thông thẩm phân máu tạm thời nhé?

Ừ, làm vậy đi.

Sau đó xếp lịch mổ lỗ rò động-tĩnh mạch ở tay còn lại.

Vâng, bác sĩ.

Cô thế nào rồi?

Ổn chứ hả?

Tôi đang cố ổn định lại.

Quên hết tất cả đi.

Không phải lỗi của cô, nhớ chưa?

Có chuyện gì thì gọi tôi ngay nhé.

Cảm ơn anh...

vì đã nói như vậy.

Bác sĩ, đưa bệnh nhân vào phòng mổ nhé?

Vâng.

Y tá Park.

Anh vào cùng tôi chứ?

Tất nhiên rồi.

VÀI LẦN GẶP GỠ

Hả?

Đi vắng rồi à?

VÀI LẦN GẶP GỠ

Có ca cấp cứu.

Cần khâu mạch và đặt ống chạy thận.

Tôi sẽ đến muộn chút.

Vâng.

Tôi xin phép nhé.

Cậu ta xăm cả hình ở bẹn.

Còn bên đó thì sao?

Bên này cũng tệ lắm.

Nhiễm trùng cả rồi.

Ở cổ cũng vậy này.

Cậu xăm ở đâu mà để nhiễm trùng nặng thế?

Chắc là xăm trong tù.

Xăm trong tù sao?

Bất hợp pháp mà?

Tôi nghĩ họ vẫn lén làm sau lưng quản ngục.

Tôi có một người bạn cũng xăm mình trong tù.

Anh có bạn ngồi tù á?

Nếu không có bác sĩ Kim, thì không biết giờ tôi đang ở đâu.

Cô nhìn bên này đi.

Bên này không tệ lắm.

Ừ, đặt tạm ở đây đi.

Đã tiêm kháng sinh trước mổ chưa?

Rồi ạ.

Chúng tôi sẽ đặt ống chạy thận ở phía cổ bên này.

Cậu xoay cổ sang được chứ?

Cậu này.

Cậu cần ống thông để lọc máu.

Nếu chỗ này cũng bị nhiễm trùng,

thì chỉ còn cách ghép thận để sống thôi.

Ai sẽ hiến thận cho một kẻ giết người?

Ai hả?

Vì thế mới cần chạy thận.

Không ai cho cậu thận nhưng cậu vẫn phải sống.

Phải đặt ống vào và tiếp tục chạy thận.

Mau xoay đầu đi.

Xoay đi.

Cậu nằm yên nhé.

Đưa tôi găng tay mới và phủ vải lên.

Bệnh nhân tới!

CHÚNG TÔI MONG BẠN MẠNH KHỎE

Nhân viên y tế bị thương?

Choi Soon Young đây mà.

Có chuyện gì thế?

Cô ấy bị đánh vào đầu

khi cố cứu một gã say xỉn lúc 5:00 chiều.

Cô ấy đột ngột ngất đi 15 phút trước

và bất tỉnh từ đó.

Vào phòng mổ đa năng.

Vâng.

Gọi bác sĩ Kim.

Vâng.

Bác sĩ, phòng cấp cứu đây.

Cô à.

Cô à?

Cô ấy hôn mê rồi.

- Sinh hiệu? - 100/60, 70bpm.

- Lấy tôi ống nội khí quản. - Vâng.

Truyền 1l nước muối thường

- và xét nghiệm trước khi mổ. - Vâng.

Đây.

Cố định ở mức 22cm.

Ngừng tim rồi. Tôi sẽ làm CPR.

1ml epinephrine mỗi ba phút.

Vâng.

Y tá Oh, lại ai đây?

Là Choi Soon Young.

Cô ấy đột nhiên bị ngất và hôn mê.

Tôi sẽ xem mạch.

ROSC?

ROSC: HỒI PHỤC TUẦN HOÀN TỰ PHÁT

Tim đập lại khá nhanh.

Sinh hiệu?

140/70, nhịp tim 110.

Cô Oh.

Đặt ống trung tâm

và nhanh pha 500ml D5W với 32ml norepinephrine,

truyền 10ml mỗi giờ.

- Vâng. - Để tôi làm cho.

Lấy máy chụp X-quang nhé?

Không, ta sẽ chụp CT trước.

Sau đó mới chụp X-quang.

Cả hai đồng tử đều giãn rồi.

PUPIL: ĐỒNG TỬ

Não bị tổn thương đúng không?

Đã đặt ống trung tâm.

Cho chụp CT được rồi.

Đưa đi nào.

Anh Heo.

Liên lạc được với người giám hộ của cô ấy chưa?

Rồi ạ. Cô ấy sống với mẹ, bọn tôi gọi được cho bà ấy rồi.

Bà ấy đang đến.

Tình hình cô ấy nguy kịch lắm sao?

Tôi nghe nói cô ấy đột nhiên bị ngất.

Đã có chuyện gì xảy ra với cô ấy thế?

Cô ấy bị đánh vào đầu mấy lần

khi cứu một gã say bị ngã.

Chú à, mau tỉnh táo lại đi.

Chú đã uống bao nhiêu vậy?

Đừng làm phiền tôi. Đi đi.

Hôm nay lạnh lắm. Chú mau đứng dậy đi.

Chết tiệt. Cô nghĩ cô là ai

- mà ra lệnh cho tôi? - Chú à.

- Bình tĩnh. - Bỏ tôi ra.

Chú sao vậy?

- Bình tĩnh. - Bỏ ra.

- Bỏ ra. - Chú à.

- Bình tĩnh. - Bỏ ra.

Khoảng hai tiếng sau, cô ấy vẫn ổn.

Rồi đột nhiên thấy không khỏe và bắt đầu nôn.

Sau đó cô ấy ngất đi và hôn mê.

Có vẻ như...

não cô ấy đã bị tổn thương.

Phải xem ảnh chụp cắt lớp mới biết được,

nhưng hai bên đồng tử...

đều giãn cả rồi.

- Dạ? - Hả?

Trời ơi.

SIÊU ÂM NGƯỜI LỚN

- Giữ đầu dò giúp tôi. - Vâng.

Gây tê cục bộ.

Cậu này, sẽ hơi đau một chút.

Đau thì cứ kêu nhé.

Đưa tôi ống thông.

Bỏ đầu dò được rồi.

SONOGRAPHY PROBE: ĐẦU DÒ SIÊU ÂM

Sẽ hơi đau một chút.

Xong rồi. Giờ cố định lại là được.

Cô giỏi thật.

Băng nylon.

BỆNH VIỆN DOLDAM

Ở đây. Lối này.

BỆNH VIỆN DOLDAM

HI VỌNG, TÌNH YÊU, PHỤNG SỰ

BỆNH VIỆN DOLDAM

Trong này.

- Cô à. - Trời ơi,

các cậu đây rồi.

Soon Young bị thương à. Sao thế?

Bị thương có nặng không?

Cô à.

Sao? Con bé nguy kịch lắm à?

Giờ Soon Young

đang ở đâu?

BỆNH VIỆN DOLDAM

Hết cách...

giúp cô ấy rồi.

Là SAH ạ?

SAH: XUẤT HUYẾT DƯỚI MÀNG NHỆN

Đúng thế,

nhưng không phải do va chạm.

Là tự phát ạ?

Nhưng ít nhiều

vẫn có liên quan đến vụ va chạm.

Tình hình cô Choi thế nào rồi?

Không tự chuyển động được và não cũng không phản ứng.

PHẢN XẠ THẦN KINH BÌNH THƯỜNG

Bác sĩ Kim.

Mẹ cô Choi đến rồi.

Bác sĩ.

Nghe nói tình trạng Soon Young nhà tôi rất nguy kịch.

Chúng tôi đã cho chụp cắt lớp,

có vẻ cô ấy bị xuất huyết não.

Nếu phẫu thuật,

con bé sẽ sống chứ?

Con bé vốn là đứa khá khỏe mạnh.

Chúng tôi cần phải theo dõi thêm,

nhưng tình hình lúc này...

không khả quan lắm.

Nhưng anh vẫn có thể

phẫu thuật cho con bé đúng không?

Mọi người quanh đây đều biết anh có thể cứu được

bất kì ai.

Anh làm ơn...

phẫu thuật cho Soon Young nhà tôi được không?

Xin anh đấy.

Tôi xin lỗi.

Giờ tôi không thể...

làm gì hơn được nữa.

Tôi thật sự xin lỗi.

Tôi xin lỗi.

Soon Young à.

Là mẹ đây.

Con gái của mẹ.

Ôi trời, con gái tôi.

Con gái ơi.

Soon Young.

Con gái tôi.

KHOA ĐIỀU DƯỠNG

Sao thế?

Có chuyện gì à?

Một nhân viên y tế bị thương ở đầu,

là một ca SAH.

Không thể tự chuyển động,

não cũng không phản ứng.

Chết não à?

Ừ.

Có vẻ là vậy.

Ra thế.

Tôi vừa đặt ống thông vào cổ một tù nhân.

Cậu ta đã giết hai người

và trông có vẻ cũng không muốn sống nữa.

Tôi đứng đó và tự hỏi sao mình phải cố cứu một người như thế.

Điều đó chứng tỏ cậu có năng lực đấy.

Tôi có năng lực á?

Thấy không?

Cậu làm việc ngay sau khi bị thương.

Một bác sĩ cần có thái độ đó.

Có tài mà vô đức thì cũng vô dụng.

Vậy sao?

Thật hả?

CÂU CHUYỆN VỀ GIA ĐÌNH TỰ TỬ Ở JONGNO

THẤT BẠI KINH DOANH LÀ NGUYÊN NHÂN CHÍNH

CÂU CHUYỆN VỀ GIA ĐÌNH TỰ TỬ Ở JONGNO

ỦY BAN THẨM ĐỊNH

GIẢI TRÌNH CẮT GIẢM NGÂN SÁCH

PHẪU THUẬT, Y HỌC GIA ĐÌNH

Anh Moon Jung.

- Cô về à? - Vâng, anh thì sao?

Tôi đang chờ cô đấy.

Sao thế? Có chuyện gì?

Cô nói sẽ mời tôi một bữa mà.

Đi luôn nhé?

Sao lắm đồ ăn thế?

Cậu tới rồi, y tá Park.

Vào đi.

Chờ đã, còn thìa và đũa nữa.

Xong ca cho tù nhân rồi à?

Vâng.

Lúc mọi người tới, đã có ai ở đây chưa?

Ai cơ? Không có ai cả.

Anh có hẹn với ai ở đây à?

Vâng, kiểu vậy.

- Đây rồi. - Ôi trời.

Tôi tới hơi muộn.

Bác sĩ Jeong.

Ăn chút súp để ấm người đi.

Y tá Park, mau ngồi đi.

Phải đấy.

Ta cùng uống nào.

Nào, mau ngồi đi.

Chờ tôi chút.

Nào.

Bác sĩ Yoon, cô đang ở đâu?

Tôi ở bệnh viện.

Anh ở đâu thế?

Tôi đang ở quán ăn.

Sao cô lại quay về đó?

À, anh Nam không có ở đó,

cửa thì khóa mà trời cũng lạnh nữa.

Rồi có người hỏi đường đến bệnh viện,

nên tôi chỉ đường giúp bà ấy.

Tôi tưởng anh vẫn đang mổ.

Y tá Park.

Làm gì thế? Lạnh lắm.

Vào trong đi.

Là anh Jang à?

Vâng.

Cả Phòng Cấp cứu đang ở đây ăn nhậu.

Ra vậy.

Vậy anh cứ uống với họ đi.

Còn cô?

Chúng ta có thể hẹn lại hôm khác mà.

Y tá Park, sao còn chưa vào?

Canh nguội rồi.

Anh mau vào đi.

Tôi cúp máy đây.

Nơi này tuyệt thật.

Đồ ăn rất ngon.

Uống rượu đi.

Chà, ngon quá.

Tuyệt thật đấy.

Cô biết về rượu à?

Tất nhiên là không rồi.

Thật ra tôi thích uống soju cơ.

Tôi thích soju với bia.

Cô thân với bác sĩ Seo lắm à?

Tôi không rõ.

Tôi không chắc chúng tôi thân nhau hay là chỉ quen nhau.

Nhưng tôi biết cậu ấy từ lúc học trường y nên rất hiểu con người cậu ấy.

Vậy...

cô có biết bố mẹ cậu ấy mất như thế nào không?

Sao cơ?

Hình như là hồi cấp hai...

bố mẹ cậu ấy đã qua đời trong một tai nạn đáng tiếc.

Cô không biết à?

Vâng.

Tôi không biết.

Cậu có đau không?

Tôi chỉ biết nhà cậu ấy không giàu có.

Có gì thì gọi tôi.

Vâng.

Tôi đã nghĩ phải có lý do gì đó đằng sau

vẻ lạnh lùng khó gần ấy.

SỮA

Nhưng tôi chưa từng nghĩ

là cậu ấy đã sống cô độc, không gia đình cả đời như thế.

Bác sĩ Yoon?

Sao còn ở đây?

Này, bác sĩ Seo.

May quá anh ở đây.

Tôi gọi gà này.

Ăn cùng không?

- Được rồi! - Cạn ly!

Mọi người làm tốt lắm!

Nhưng sao y tá Park vẫn chưa vào?

Tôi không biết. Cậu ta đang gọi điện.

Ồ, ngon quá.

Sảng khoái ghê.

Ăn thêm bao nhiêu cũng được, nên cứ tự nhiên đi.

- Vâng. - Dạ.

Sao thế? Ai nhắn tin à?

Gì cơ?

Không, có gì đâu.

Chờ đã, anh đang hẹn hò à, anh Jang?

Thật sao?

Đừng làm tôi thấy tệ hơn nữa.

Nếu là hẹn hò thì đã tốt.

Chết tiệt.

Anh đi đâu thế? Này!

Tôi đi vệ sinh.

Nhà vệ sinh. Bồn cầu ấy.

Ôi trời, anh này.

"Bồn cầu"?

Dạo này anh ấy bảnh ghê.

Chắc là đang hẹn hò thật rồi!

Tôi cũng nghĩ thế!

Vâng, là tôi, Yang đây.

Anh đang ở đâu?

Vâng, tôi biết rồi. Dạ.

Tôi sẽ đến ngay. Vâng.

Taxi!

Tôi không biết nữa.

Một ngày, tôi đi qua phòng anh ấy,

thấy bác sĩ Bae

đang ngồi ghép xương.

Tôi nghĩ đó là xương gà.

Đỉnh nhỉ?

Nên cho anh ấy nhỉ?

Tôi nghĩ anh ấy sẽ thích lắm.

Tôi không gọi được taxi.

Anh thở đi đã.

Cảm ơn.

Ôi trời.

Mà sao, muộn thế này rồi

hai anh còn muốn gặp tôi?

Bọn tôi cần một người để bàn chuyện bệnh viện

và không ai hiểu rõ

về Bệnh viện Doldam hơn anh.

À, chuyện đó thì đúng rồi.

Nhưng mà,

bàn chuyện gì thế?

Nói thật nhé,

cả Giám đốc Park và tôi đều thấy Doldam đang ở tình trạng nghiêm trọng.

Một hệ thống mà mọi quyết định

đều được đưa ra một cách tự phát bởi bác sĩ Kim

không chỉ nguy hiểm mà còn rất ngớ ngẩn.

Đó là vì bọn tôi thiếu nhân lực nhưng lại phải

tiếp nhận quá nhiều ca chấn thương.

- Nên không... - Giám đốc Park

muốn thiết lập một hệ thống mới, hợp lý và bài bản hơn.

Để làm thế, thì quan trọng là phải nắm được quyền kiểm soát.

"Nắm quyền kiểm soát"?

Nào.

Ta cần thay đổi cái hệ thống

chỉ xoay quanh bác sĩ Kim

thành hệ thống mà Giám đốc Park là trung tâm.

Ý anh là

anh muốn cho bác sĩ Kim thấy ai mới là sếp?

Anh có cao kiến gì không?

Nếu các anh đang tìm cách

nhanh gọn và hiệu quả nhất

thì dùng tiền đi.

Thiện ý và công lý tuy rất quan trọng.

Nhưng chìa khóa để mở cửa mọi cảm xúc của con người

không gì khác ngoài tiền.

Tiền.

Và chỉ tiền thôi.

Đó là lý do

tôi muốn tăng lương cho mọi người.

Trước tiên,

lương hiện tại sẽ tăng

thêm năm phần trăm.

Ngoài ra, tôi sẽ tăng

lương làm ngoài giờ thêm năm phần trăm.

- Cảm ơn! - Tốt quá!

- Cảm ơn! - Thế chứ!

Tuyệt quá!

Anh ta đang dùng tiền

để xóa đi hình ảnh của Giám đốc Yeo.

Không thể nào.

Mọi người sẽ không dễ quên đi chỉ vì vài đồng tiền đâu, cô Oh.

Park Min Gook!

Nhưng sao tôi thấy sợ hãi thế nhỉ?

Park Min Gook!

Park Min Gook!

Park Min Gook!

Park Min Gook!

Park Min Gook!

Park Min Gook!

Bác sĩ Cha.

Bác sĩ Yang.

Sao rồi?

Tìm viện mới chưa?

Tôi tưởng còn một tháng nữa.

Rồi sao?

Cô sẽ ở đến cùng à?

Bác sĩ Yang.

Tôi có thể làm gì để anh bớt giận không?

Anh cứ nói cho tôi...

Không có đâu.

Kể cả khi tôi nỗ lực hơn nữa?

Tôi sẽ làm thật tốt.

Nếu anh bỏ qua...

Có vài loại người không thể bỏ qua được.

Những kẻ coi tiền bối là trò đùa.

Những kẻ kiêu ngạo, không biết thân biết phận.

Khi cô thấy tội mà tha cho họ một lần,

họ sẽ tìm cách quay lại trả thù cô.

Tốt nhất là nhổ cỏ tận gốc.

Chỉ đến khi tôi quay lại bệnh viện chính thôi.

Ai nói sẽ để cô quay về?

Đừng mơ mộng hão huyền nữa

mà mau đi tìm bệnh viện khác đi, bác sĩ Cha.

Chuyện gì vậy?

Không, không có gì. Thật đấy.

Đám người đòi nợ ấy.

Sau hôm đó còn đến không?

Tôi không...

muốn nói đến chuyện này.

Vậy à?

Được thôi. Không muốn nói thì quên đi.

Dù sao ta cũng chưa từng tâm sự thật lòng với nhau.

Đúng không?

Cậu sao thế?

Nghĩ kĩ thì tôi với cậu

cũng chẳng biết gì về nhau.

Chỉ là tình cờ dây dưa rồi cùng đến bệnh viện Doldam,

nên tôi cứ nghĩ tôi với cậu là bạn thân

hay gì đó tương tự.

Nhưng thế vẫn chưa đủ để nói ta đã trở thành bạn tốt được,

đúng không?

Chuyện gì vậy?

Kể từ lúc ta đến đây làm, lúc nào chả có chuyện

và sau này cũng thế.

Nói đi, là chuyện gì?

Để nói sau đi.

Cậu này.

Chỗ này đau không?

Thân nhiệt thế nào?

37,1 độ.

Cậu có thấy lạnh không?

Xét nghiệm CBC, ESR và CRP.

Tháo cả ống để xét nghiệm.

Còn chạy thận thì sao?

Phải rồi, chờ chút.

TIP CULTURE: XÉT NGHIỆM VI KHUẨN

Chắc chắn sẽ nhiễm trùng nếu đặt ở đây.

Vậy hiện tại cứ để đó đã.

Đổi cephalosporin thế hệ hai

sang thế hệ ba và tiêm vancomycin.

Trước đó hãy tiến hành hai xét nghiệm máu,

một từ ống ngoại vi và một từ ống thông huyết.

Thân nhiệt hơn 38 độ thì tiêm propacetamol nếu cần.

THUỐC HẠ SỐT

Đã truyền hết mannitol cho cô ấy chưa?

Dạ, rồi ạ.

Thân nhiệt thế nào?

36,8 độ.

Norepinephrine giảm xuống 20 micrôlít chưa?

Rồi ạ.

Vẫn không tự chuyển động được hay có phản ứng từ não.

Là chết não.

NÃO NGỪNG HOẠT ĐỘNG

Tôi chắc chắn.

Với bác sĩ, khoảnh khắc bất lực nhất

là khi không thể làm gì cho bệnh nhân.

Cô à.

THẺ ĐĂNG KÝ HIẾN TẠNG

Bác sĩ này.

- Vâng? - Cái này.

Con gái tôi đã đăng ký rồi.

HỌ TÊN: CHOI SOON YOUNG THẺ ĐĂNG KÝ HIẾN TẠNG

HIẾN GIÁC MẠC

HIẾN TẠNG KHI CHẾT NÃO

HIẾN MÔ

THẺ ĐĂNG KÝ HIẾN TẠNG

Xin bác sĩ...

hãy chăm sóc tốt cho con bé.

Trong khoảnh khắc bất lực ấy,

anh ấy có vẻ giận dữ...

hơn là buồn.

Anh có biết bác sĩ Kim đâu không?

Nhắn tin mà không thấy trả lời.

Anh ấy đang họp.

Nhân viên y tế nhập viện hôm thứ Bảy

sẽ được thông báo chết não.

Sao vậy?

À, là bệnh nhân đặt ống thông.

Cậu ta bắt đầu sốt nhẹ

vì viêm mạch ở nơi đặt ống.

Cô tháo ống chưa?

Chưa. Vì hôm nay cậu ta phải chạy thận.

Ôi, thế này thì cậu ta chỉ còn cách ghép thận

mới sống được.

- Bác sĩ Cha. - Vâng?

Nhân viên y tế sắp được thông báo chết não có cùng

nhóm máu với cậu ta.

Đều là nhóm A+.

Theo quy định,

ta sẽ bắt đầu họp ủy ban

để quyết định ca chết não.

Trong phòng ICU, có một bệnh nhân

BÁC SĨ KIM, CHỦ TỌA

được cho là đã chết não.

Bác sĩ Seo.

Vâng.

Bệnh nhân là nhân viên y tế 32 tuổi.

Được đưa đến phòng cấp cứu vào thứ Bảy khi bị chấn thương đầu

trong lúc cứu một người say.

Lúc đến, cô ấy đã hôn mê.

Sau một đợt ngừng tim, thì phát hiện bị ROSC.

Chụp CT sọ não cho thấy là chảy máu dưới nhện.

Cô ấy đã ở phòng hồi sức cấp cứu được 36 giờ,

nhưng vẫn không tự thở được...

hay có phản xạ thân não.

Đã làm các xét nghiệm thần kinh chưa?

Chúng tôi làm rồi.

Nhưng không có phản hồi.

EEG thì sao?

Kết quả EEG đã đủ để kết luận chết não.

Nghe nói bệnh nhân đã đăng ký hiến tạng.

Người thân đồng ý chưa?

Mẹ bệnh nhân là người...

cho chúng tôi biết về nguyện vọng của cô ấy.

Quyết định thôi.

Có ai phản đối việc thông báo...

chết não không?

KIM KI HO, IM KI SEOK

Không.

Không.

Vậy ta sẽ tuyên bố...

bệnh nhân đã chết não.

Tôi thấy tệ quá.

Cô ấy còn quá trẻ.

Mỗi lần đến phòng cấp cứu,

cô ấy luôn cười rất tươi.

HI VỌNG, TÌNH YÊU, PHỤNG SỰ

Bác sĩ Kim, tôi cần nói chuyện với anh.

Ghép thận á?

Cho tù nhân đó ư?

Mạch ở chỗ đặt ống bị viêm

nên cậu ta

đang sốt nhẹ.

Tôi đã kiểm tra những nơi khác

nhưng do hình xăm nên không còn chỗ nào để đặt ống.

Kể cả có cố làm vậy thì cũng sẽ bị nhiễm trùng thôi.

Thế thì sao?

Chưa đến lượt nhận tạng thì sao mà ghép được?

Cậu ta và nhân viên y tế vừa được thông báo chết não

có cùng nhóm máu.

Eun Jae, cậu...

Hãy để tôi xét nghiệm xác định HLA và phản ứng chéo.

Nếu trùng khớp,

thì bệnh nhân của tôi sẽ được ưu tiên.

Đúng không?

Tôi phản đối.

Tôi chỉ muốn kiểm tra xem có tương thích hay không thôi.

Đứa con duy nhất bị chết não.

Phải cho bà mẹ thời gian thương tiếc chứ?

Tôi hiểu tấm lòng của cậu,

nhưng hiến tạng cho người thật sự cần không phải là điều tốt sao?

Cô ấy bị xuất huyết dưới nhện.

Nếu ta để lỡ thời cơ vàng,

thì có thể sẽ không hiến được bất kì cơ quan nào.

Cậu chỉ...

quan tâm người nhận thôi à?

Muốn cứu bệnh nhân khi có thể là sai sao?

Nhưng phải biết tôn trọng chứ.

Sao cậu không hiểu?

Vì cậu ta là tù nhân à?

- Cái gì? - Cậu ta đã giết hai người.

Nên cậu mới cư xử như vậy?

Cô ấy là con người.

Được chứ?

Cô ấy cũng là con gái ai đó,

nhân viên y tế, là người tên Choi Soon Young.

Đừng chỉ coi cô ấy như người hiến tạng.

Cô ấy là con người.

Hai người...

đang nói gì vậy?

Nội tạng con gái tôi sẽ được

hiến cho ai cơ?

Tại sao chứ?

Sao đột nhiên bà mẹ lại phản đối?

Người giám hộ đổi ý là chuyện bình thường mà.

Hãy cho bà ấy thêm chút thời gian.

Ôi trời.

Ta có sáu bệnh nhân đang chờ.

Một là nghệ sĩ piano 16 tuổi bị khiếm thị.

Một người đàn ông có con sắp cưới.

Cô ấy sẽ giúp họ có cuộc đời thứ hai.

Anh cố thuyết phục bà ấy được không?

Không.

Tôi không làm đâu.

Tôi sẽ rất biết ơn nếu bà ấy sẵn lòng hiến nội tạng con gái mình.

Nhưng nếu bà ấy từ chối,

tôi cũng không muốn thuyết phục hay khiến bà ấy không thoải mái.

Tất nhiên là bệnh nhân rất quan trọng.

Nhưng ta phải tôn trọng lựa chọn của người hiến và gia đình họ trước.

Chứ không nên làm theo chiều ngược lại.

Có phải mình lại sai rồi không?

Chắc cô và y tá Park đã lên kế hoạch

đi hẹn hò rồi nhỉ?

Ồ, chuyện đó.

Chúng tôi chỉ định đi uống chút bia.

Tại Vài Lần Gặp Gỡ à?

Ồ, vâng.

Tôi biết mà.

Tôi đã biết là cô mà.

Sao vậy?

Không có gì.

Chúc mừng nhé.

- Về gì ạ? - Về tương lai hai người.

Hả? Ý cô là sao?

Chúng tôi không có gì đâu.

Vậy à?

Giữa hai người không có gì.

Nhưng tôi đã thua trước cả khi bắt đầu.

Buồn thật đấy.

Anh nói với y tá Joo là

ta có hẹn đêm qua à?

Đâu có.

Vậy sao cô ấy biết?

Có vẻ y tá Um cũng biết.

Sao? Y tá Joo nói gì?

Tự nhiên cô ấy nói chúc mừng "tương lai hai người".

Còn bảo cô ấy chưa gì đã thua rồi.

Lỡ cả phòng cấp cứu đều nghĩ vậy thì sao?

- Cô không muốn thế à? - Tất nhiên.

Giữa hai ta đâu có chuyện gì.

Chúng ta đã làm gì đâu.

Tôi nghĩ là có rồi đấy.

Ôi trời.

Anh thẳng thắn thật đấy.

Cô thấy bất tiện à?

Vậy tôi sẽ chậm lại một chút.

Trời, anh còn kiểm soát được cả tốc độ cơ à?

Có vẻ là dân chuyên nghiệp rồi.

Tôi từng thích một người.

Nhưng chưa từng thổ lộ...

đến khi cô ấy rời đi...

và tất cả kết thúc.

Sai một lần là đủ rồi.

Anh đang tỏ tình...

với tôi đấy à?

Tôi sẽ không bao giờ đến muộn nữa.

Nhưng hứa với tôi

đừng ăn gà với người khác khi ta có hẹn nhé.

Ta sẽ tháo ống thông.

Vâng.

Cần thuốc hạ sốt nữa.

Tránh đường cho.

Chờ đã.

Cho tôi vào một lần thôi.

Cho tôi nhìn mặt con trai một lần thôi.

Không được phép vào

ngoài giờ thăm bệnh.

Ôi, con trai tội nghiệp của tôi.

Thằng bé sẽ ra sao đây?

Vì nhiễm trùng ngày càng nặng,

nên bọn tôi sẽ rút ống thông.

Chúng tôi sẽ cố tìm mạch khác, nhưng việc này không dễ.

Nếu không được chạy thận, cậu ấy có thể...

không trụ được quá ba ngày.

Con trai tôi...

Tội nghiệp con tôi...

Không được...

KHOA HỒI SỨC TÍCH CỰC

Tội nghiệp con tôi.

Phải làm sao đây? Con trai tội nghiệp của tôi.

Không được...

PHÒNG HÀNH CHÍNH, PHÒNG ĐIỀU TRỊ

Cái này.

Bác sĩ Kim bảo tôi trả cho cô.

CHOI SOON YOUNG

Nghe nói cậu ta bị bắt nạt ở trường.

Cái cậu chịu án tù chung thân ấy.

Mẹ cậu ta cho cậu ta thuốc để giúp

tập trung tốt hơn...

vì thế mà thận mới bị hỏng.

Cậu ấy bị bạn học bắt nạt vì luôn phải lọc máu.

Sau một thời gian chịu đựng, cậu ấy không chịu nổi nữa...

kết cục là giết hai người.

Đều là lỗi của tôi.

Tôi bị tiền làm mờ mắt.

Vì quá mải mê kiếm tiền...

nên không mảy may biết con mình đang trải qua những gì.

Tôi chỉ biết bảo thằng bé hãy cố gắng đạt điểm tốt.

Đều là lỗi của tôi.

Là lỗi của tôi nên hai đứa trẻ mới chết.

Và cũng vì tôi nên con trai tôi mới...

Đều do tôi mà ra.

Người mẹ nào cũng vậy thôi.

Khi con mình gặp chuyện...

họ đều nghĩ là do lỗi của mình.

Việc hiến tạng.

Tôi sẽ đồng ý.

Con gái tôi giỏi nhất là...

cứu giúp những người đang gặp khó khăn.

Chắc con bé vẫn muốn...

tiếp tục cứu người kể cả khi nó đã mất.

Nỗi buồn khi phải

tạm biệt người yêu thương của ai đó

có khi lại là hi vọng...

cho một người khác.

- Mẹ. - Với vài người...

hi vọng đó cho họ động lực để tiếp tục đương đầu với cuộc sống.

CHOI SOON YOUNG

Sau khi mọi thủ tục hoàn tất,

ta phải cố hết sức

để vinh danh người hiến và mẹ cô ấy.

Hãy thành kính nhất có thể...

trong quá trình thực hiện.

Vâng, bác sĩ Kim.

Tôi biết rồi.

Tôi biết rồi.

VẬN CHUYỂN BỆNH NHÂN

VẬN CHUYỂN BỆNH NHÂN

VẬN CHUYỂN BỆNH NHÂN

CHUYÊN CƠ Y TẾ

Tôi sẽ tắt máy thở và di chuyển.

- Vâng. - Được.

Tổi hiểu rồi. Vâng.

QUẦY LỄ TÂN BỆNH NHÂN NGOẠI TRÚ

Cô Choi Soon Young đang xuống.

Xin hãy chuẩn bị.

BỆNH NHÂN CẤP CỨU ĐƯỢC ƯU TIÊN TRƯỚC

PHÒNG PHẪU THUẬT THANG MÁY

Tạm biệt con.

Con gái của mẹ.

Cảm ơn con vì đã là con gái của mẹ.

Mẹ yêu con nhiều lắm.

Cô à.

Giờ chúng tôi sẽ đưa cô ấy đi.

Được rồi.

- Cô à. - Trời ơi.

Soon Young à.

Hãy tỏ lòng thành kính với người đã khuất.

Tất cả cúi chào.

Cảm ơn.

Bác sĩ gây mê, bắt đầu được chưa?

Vâng, được rồi.

Dạ, bắt đầu thôi.

Dao mổ.

Tôi sẽ tiêm thuốc gây mê.

Chờ đã.

Gì vậy?

Sao thế? Cậu muốn nói gì à?

Cảm ơn.

Giúp tôi nói lời cảm ơn với cô ấy.

Cậu hãy tự nói với cô ấy sau khi hồi phục.

Giờ chúng tôi sẽ gây mê.

Tiêm 5ml propofol.

Ta có quả tim rồi.

Đội phổi vào đi.

Dao mổ.

Gạc.

Kẹp.

Dao mổ điện.

Ta sẽ cắt xuống hố chậu

để tiến hành ghép thận.

ILIAC FOSSA: NƠI ĐẶT THẬN MỚI

Tách được gan ra rồi.

GAN

Đặt ống thông tĩnh mạch thôi,

gọi đội lồng ngực vào đi.

Chuẩn bị truyền dịch.

Sẵn sàng truyền dịch.

Cầm sẵn đá đi.

Dịch truyền sẵn sàng rồi nên các anh bắt đầu đi.

Vâng, vậy tôi bắt đầu đây.

Cắt động mạch chủ.

AORTA: ĐỘNG MẠCH CHỦ

- Truyền dịch. - Truyền dịch.

Bắt đầu truyền dịch lúc 16:23.

16:23?

Y tá Park, dung dịch ổn chứ?

Vâng, bác sĩ Kim.

Lấy quả tim ra.

Kéo.

Đưa tôi hộp đựng.

Lấy được tim ra rồi.

Gọi đội phổi vào đi.

ĐỘI PHỔI

Tách bỏ phổi.

Đã lấy được phổi.

Đội gan vào được rồi.

Gan đã được lấy ra.

Gan đã được lấy ra.

Giờ ta chuyển đến thận.

Kẹp dài.

Dây xác định mạch.

VESSEL LOOP: DÂY ĐỂ XÁC ĐỊNH MẠCH MÁU

Gọi đội bên kia đi.

Vâng.

A lô?

Họ hỏi chúng ta làm đến đâu rồi.

Bảo họ ta đã cắt động mạch chậu.

Động mạch chậu đã được cắt.

Giờ ta sẽ lấy quả thận.

Hộp đựng.

Đây là thận phải.

Một hộp nữa.

Đây là thận trái.

Tôi sẽ ra ngoài rửa thận.

BENCH: RỬA SẠCH CÁC MẠCH MÁU

Vâng, được rồi.

Thận đã được lấy ra và đang được rửa.

Bác sĩ Kim sẽ qua đây ngay.

Được rồi.

Nhãn khoa. Các anh có thể vào.

BỆNH VIỆN DOLDAM

THẬN

THẬN

MẮT, BỆNH VIỆN HANSEONG

PHỔI VÀ RUỘT

BỆNH VIỆN ĐA KHOA HANA

CHUYÊN CƠ Y TẾ

VẬN CHUYỂN BỆNH NHÂN

Phẫu thuật thành công.

Ca ghép thận suôn sẻ, cậu ấy đi tiểu bình thường rồi.

Giờ xem hồi phục thế nào thôi.

May quá rồi.

Cô đang lo lắng chuyện gì à?

Tôi luôn là người gây rắc rối, nên đó là điều tôi lo lắng.

Sao cô lại nói vậy?

Tôi cảm thấy mình toàn tìm sai đáp án.

Tôi đã nghĩ chỉ cần chăm chỉ là đủ rồi,

nhưng hình như không phải.

Tôi muốn tránh gây phiền phức cho người khác,

nhưng lại không làm được.

Tôi luôn cố gắng hết sức,

nhưng liệu mọi người có thấy vậy không?

Tôi nghĩ là không.

Phải chăng là do cô luôn tìm kiếm những đáp án do người khác đưa ra?

Thay vì đi tìm đáp án mà mọi người muốn,

sao cô không đi tìm đáp án mình muốn?

Không phải lúc nào cuộc sống cũng cho ta câu trả lời.

Nhưng nếu cô biết mình đang tìm kiếm điều gì...

thì cuộc sống sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Cười lên nào.

Nhìn vào máy ảnh.

Hãy nhìn vào máy ảnh bên trái.

CHOI SOON YOUNG

Anh ổn chứ?

Ừ.

Tôi nghĩ mình ổn.

Còn cậu?

Tôi cũng...

không rõ nữa.

Không rõ cũng không sao.

Không thể nào biết hết mọi thứ được.

PHÒNG HÀNH CHÍNH PHÒNG ĐIỀU TRỊ

Đừng có nghĩ

tôi cố giúp cậu vì tôi quý cậu.

Cậu là bệnh nhân của tôi.

Dù có là tù nhân hay không,

thì vẫn là bệnh nhân của tôi.

Đó là lý do tôi cố hết sức để cứu cậu.

Nên cậu hãy...

trở thành tù nhân gương mẫu sau khi khỏe lại.

Làm tù nhân gương mẫu

để được ân xá và quay lại xã hội.

Báo hiếu cho mẹ cậu.

Còn nữa...

sau này hãy cố

cứu người như cô Choi đã làm.

Cậu rõ chưa?

BỆNH VIỆN DOLDAM

Tôi sẽ chuyển lại...

lời của cô khi cậu ấy tỉnh.

Cảm ơn anh. Anh vất vả rồi.

Xong một việc.

HI VỌNG, TÌNH YÊU, PHỤNG SỰ

Bác sĩ Yang.

Tôi...

sẽ không đi đâu hết.

- Gì? - Tôi sẽ không tìm bệnh viện khác.

Không ngờ cô lại trơ trẽn và vô liêm sỉ đến thế.

Tôi xin lỗi vì đã trơ trẽn và vô liêm sỉ thế này.

Nhưng mà,

tôi thấy rất bất công.

Tôi vẫn làm việc chăm chỉ sau khi bị cứa cổ.

Tất cả những gì tôi làm là chăm chỉ,

vậy sao tôi phải đi chứ?

- Thái độ gì đây? - Tôi xin lỗi

vì thái độ này.

Nhưng mà,

tôi vẫn sẽ tiếp tục làm việc.

Nếu tôi tìm việc mới và bỏ đi mà không chiến đấu,

thì tôi sẽ tức giận và hổ thẹn cả đời.

Rồi sẽ oán hận bản thân mình.

Cô sao thế hả?

Phê thuốc à? Sao cô dám?

Anh nói đúng.

Tôi đang phê thuốc.

Nhờ có thuốc này mà tôi mới có thể phẫu thuật.

Nên anh đừng có dại ép tôi rời bệnh viện Doldam.

Tôi sẽ không chịu thêm lời đe dọa nào đâu.

Mong anh giúp cho.

Còn một việc nữa thôi.

Làm gì một mình ở đây thế?

Tôi chỉ đang hồi tưởng lại ca mổ ghép thận.

À, vậy hả.

Bố tôi là bác sĩ.

Anh trai và chị tôi cũng vậy.

Mẹ tôi thì chỉ ở nhà nội trợ.

Niềm vui lớn nhất của bà là gọi điện tám chuyện với tôi.

Đang khoe gia đình à?

Trong nhà, tôi là bác sĩ kém cỏi nhất.

Tôi hiểu rồi.

Bảo sao cậu ám ảnh với điểm số như vậy.

Nói thật nhé,

cậu luôn làm tôi khó chịu kể từ lần đầu gặp gỡ.

Tôi cũng vậy.

Tôi thấy cậu ngứa mắt.

Cậu luôn lạnh lùng với mọi người.

Vừa kiêu ngạo vừa khó gần.

Làm mọi thứ theo ý mình.

Tỏ ra là mình giỏi và than vãn quá nhiều.

Lại còn nghĩ mình đẹp trai nữa.

Thế nên cậu mới đáng ghét.

Nhưng...

Có "nhưng" cơ à?

Phải nói là...

tôi thấy hơi tệ.

Hôm qua,

tôi mới biết...

cậu mất bố mẹ khi còn nhỏ.

Khi biết điều đó...

tim tôi đột nhiên nhói đau.

Không cần thương hại tôi đâu.

Giờ tôi đang nghiêm túc đó.

Vậy thì đừng nghiêm túc.

Khi ta nghiêm túc thì

tất cả sẽ tan biến.

Mọi thứ sẽ tẻ nhạt và vô nghĩa.

Nên là quên mọi thứ cậu nghe được đi.

Làm sao tôi quên được?

Sao quên hết được chứ?

Sao không?

Tôi dạy lại cho cậu nhé?

Dạy cái gì?

Cách bắt đầu lại.

Biên dịch: Nguyễn Phương Thảo

Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.