Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Arabic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malay
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Somali
Spanish (Latin American)
Sundanese
Tajik
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Vietnamese
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
Chờ chỉ thị.
- Tôi có kẻ bắt cóc trong tầm ngắm. - Tôi không đùa đâu! Quỳ xuống!
Họ đều có súng.
- Hạ lệnh bắn đi. - Chúng sắp hành hình họ, sếp.
Xin hãy cho bắn, sếp.
Quỳ xuống!
Chúng sẽ giết họ mất!
Bắn đi...
Một, hai, ba, bắn.
Đằng sau kìa!
THỨ BẢY 18 GIỜ
Tốt. Tốt lắm, ông Torres. Rất tuyệt.
Chúng ta sẽ đổi số seri. Ta sẽ thay cả các chữ cái.
Đổi sang quốc gia khác. Làm đi.
Lại đây! Đi nào! Chạy đi!
Nhanh! Mau lên!
Lũ khốn nạn!
Mau lên.
Nước.
Nước, nước đâu.
Nước, làm ơn. Nước.
Arturo, đợi đã. Dậy. Mau tỉnh dậy.
Lấy cồn.
Bỏ tay ra.
Raquel.
Chúng tôi vừa biết được danh tính của người đàn ông bị cảnh sát bắn.
Đó là Arturo Román.
Giám đốc xưởng in vừa bị cảnh sát bắn trọng thương
khi đang ở trên mái nhà cùng những kẻ tấn công.
Sự việc xảy ra sau 32 giờ bế tắc.
BA MƯƠI HAI GIỜ TỪ LÚC XẢY RA VỤ CƯỚP
Tôi cần phải nói chuyện với vợ tôi, tôi xin. Tôi phải nói chuyện với vợ tôi.
Họ nói rằng...
khi ta gõ cửa tử thần,
ta cũng có thể thấy rõ đời mình.
Arturo Román,
trong khi đổ máu trên bàn,
chờ đợi cái chết rõ ràng đang ập đến thì mới nhận ra
ai mới là tình yêu của đời mình.
Laura, người phụ nữ đã chia sẻ 14 năm vợ chồng cùng ông...
hay là Mónica,
thư ký kiêm nhân tình, người khiến ông thấy mình trẻ lại.
Tiếc là chỉ một điều chắc chắn với Arturo
là lấy được viên đạn...
hoặc chết trước khi hiểu ra.
Và nói thật,
khóa học sơ cứu không đảm bảo cho ông được sống.
Tĩnh mạch dưới.
Thận phải...
và trái.
Màng treo ruột, phổi, bên phải và trái.
Từ tim đi ra. Tĩnh mạch.
Dưới xương đòn, bên phải và...
trái.
Phần cánh tay.
Xương tay.
Phần cổ trong và ngoài.
- Động mạch thiết yếu nhất màu đỏ. - Khoan, chờ đã...
Vậy là... anh muốn chúng tôi học y kiểu này?
- Với vài đánh dấu? - Nếu có ai bị bắn,
không thể tới bệnh viện. Các anh phải tự lo ở trong.
Thế này là tự sát.
Hoặc là bị nhốt trong cái bẫy chuột đó
- hoặc bị giết. - Denver...
chúng tôi chỉ yêu cầu học cách lấy đạn ra.
Làm quá lên thế đủ rồi.
Có gì khó đâu. Cầm lấy kìm, lôi đạn ra, không làm loạn lên. Thế thôi.
Ừ, chỉ là viên đạn. Dễ ợt.
Nếu tôi bị bắn, cứ đưa đi bệnh viện.
Không được.
Thà tôi mất một chân nhưng tự do, còn hơn khỏe mạnh mà bị vào tù.
Không ai ra ngoài.
Mỗi người đều là mấu chốt. Nên nếu ai định từ bỏ, thì nên bỏ luôn.
Hoặc sẽ bám trụ cho tới cùng.
Vẫn nói tiếp chứ?
Vì thằng nhỏ của tôi sắp giống của Helsinki.
Thằng nhỏ của tôi thì sao?
- Được rồi, đủ rồi. - Muốn xem thằng nhỏ tôi à?
Làm ơn...
mặc đồ vào đi.
- Người khác lên đây. - Thằng nhỏ.
- Đi nào. - Không à?
Không, không đâu...
Thôi được...
Chuyện nhỏ, nhỉ?
Ồ, quyến rũ quá.
Quyến rũ thật đấy.
- Đến lượt cô. - Được.
- Xem cô học được gì. - Được, đây là động mạch cảnh.
Khi đóng bác sĩ, tôi nhận ra Nairobi còn thú vị hơn bề ngoài của cô ấy.
Động mạch chủ.
Dù không ai rõ về ai...
- Vùng bụng. - Không biết Nairobi có con trai...
hay con gái.
Là vết sinh mổ của cô ấy chỉ ra như thế.
- Làm gì đấy? Cô định làm gì? - Được rồi...
Định nhìn đi đâu đấy? Tôi sẽ bắt cô ăn cái bút đó.
- Sao vậy? - Hóa ra cô ấy hơi đồng tính.
Cô nhìn đi đâu vậy?
Cô mới đồng tính, sướng rơn dưới đó.
Ồ, vậy sao?
Tình bạn của cả hai bắt đầu từ đó.
Họ đang nghe điện thoại. Raquel, tôi nên nói gì với họ?
- Gì cơ? - Họ muốn biết
- ai ra lệnh bắn. - Tôi ra lệnh bắn.
Bảo họ rằng con tin đã bị thương.
Cúp máy đi.
Ông ấy trông như họ. Tôi xin cô hạ lệnh. Tôi đã nài nỉ.
Thanh tra, tôi cũng nhận trách nhiệm.
Thanh tra, cứu thương tới rồi.
Hãy nói với kẻ bắt cóc.
Chuẩn bị gọi cho tên bắt cóc.
Chúng tôi phải quyết định. Lúc đó có vẻ chúng định bắn.
Phải quyết định ngay lúc đó.
Làm ơn trật tự.
Giáo sư?
Các cô đã bắn con tin...
và một người có nguy cơ tử vong. Chắc vì thế mà cô gọi.
- Cứu thương đã sẵn sàng. - Sẽ không ai ra khỏi đây.
- Ông ấy đang mất máu. - Bởi viên đạn do bên cô bắn.
Kệ ông ấy chết ư?
Ít nhất hãy để đội y tế vào.
Giáo sư...
tôi biết lỗi tại tôi.
Nhưng nếu một con tin chết, sẽ bất lợi cho cả hai ta.
Bởi vì trong chưa đầy năm phút,
mọi người sẽ nghĩ ông ấy chết là do chúng tôi không cứu mạng ông ấy.
Hai bác sĩ và một y tá, cùng đồ phẫu thuật.
- Khi nào tới thì báo tôi. - Cảm ơn.
Tôi cũng muốn nhờ cô.
Người bị thương
- muốn nói chuyện với vợ. - Tất nhiên.
Mau tìm vợ ông Román.
Đội y tế có thể tới sớm nhất khi nào?
Có thể để họ bay từ La Paz, từ 15 đến 20 phút.
Đưa họ tới. Mau.
CẢNH SÁT QUỐC GIA
Xin lỗi?
Anh lái nhé?
- Vâng, được. - Tôi cần phải ra khỏi đây.
- Vâng. - Cảm ơn.
Raquel này?
Sao thế?
Tôi cần suy nghĩ.
Đi thôi.
Đừng nhìn thế. Tôi không để cô một mình.
Cô ta đi đâu rồi?
Cô ta bỏ trốn rồi.
Đây.
Đây rồi.
Con yêu, tối nay con có qua không?
Con chưa biết.
Có chuyện gì à?
Mẹ ơi...
Con...
Con mắc sai lầm rất lớn ở chỗ làm.
Thì công việc của con rất khó khăn mà.
Nhưng cứ tiếp tục nói mẹ nghe đi, bởi vì...
có vẻ mọi thứ sẽ bớt tệ sau khi kể ra.
- Con đã... uống rượu với... - Với ai?
- Mẹ có quen không? - Không, mẹ ạ. Đến con còn không biết.
Chuyện là, khi con trở lại, đã xảy ra một tình huống nguy hiểm
trên tầng mái xưởng in và...
Con tưởng một con tin gặp nguy hiểm...
nên con đã ra lệnh bắn.
Và một con tin trúng đạn.
Ừ, mẹ đã xem trên ti vi, con yêu.
Con không biết phải làm gì.
Con không biết có nên gọi cho vợ ông ấy...
phát biểu với báo chí, hay từ chức. Mẹ ơi, con không biết nên làm gì.
Con yêu, con không thể tự trách mình.
Không phải họ đều đeo mặt nạ và mang súng sao?
Ở đó, tất cả họ lẫn vào nhau.
Con chỉ cố bảo vệ con tin, đúng không?
Nếu con đã cứu mạng ai thì sao?
Thì con sẽ không gọi cho mẹ lúc này, đúng không?
Chà...
mẹ sẽ không biết được rằng
con đã ra ngoài uống rượu
cùng người lạ.
Chúa ơi. Anh ấy không phải người lạ.
Con à, đời này của chúng ta rất ngắn.
Nhưng đó không phải vấn đề, mẹ ạ. Vị trí của con ở chỗ làm rất nặng nề.
Thì bỏ công việc đó đi.
Sao không bảo họ thay thế để con đi đóng dấu hộ chiếu?
Để tận hưởng cuộc đời.
Con tưởng mình sẽ ở trong viện dưỡng lão
với lũ bắt cóc ngày mai ư? Không.
Nhưng có thể với người lạ kia thì sao?
Con có thể cười, nhưng mẹ biết mình đang nói gì.
Mẹ làm quả phụ suốt 20 năm rồi.
Thời gian không dừng lại.
Cũng không quay trở lại đâu.
Ta đang vào tới nơi.
Con sẽ suy nghĩ.
Nếu con không về sớm, mẹ cứ ngủ nhé?
Được rồi.
Con cũng nên ngủ với ai đó đi.
RAQUEL THÍCH MỘT NGƯỜI LẠ
Cô muốn cái quái gì?
Tôi thấy vết sẹo của cô và...
tôi tò mò về nó.
Không biết đó là gì.
Xin lỗi cô.
Không sao.
Cô được tha thứ. Cô đi được rồi. Tạm biệt.
Cô làm gì vậy?
Sao cô chưa đi? Tôi không cần bạn.
Mấy tuổi rồi?
Con trai cô?
Bảy.
Nó bảy tuổi.
Nó đang ở đâu?
Cùng bố nó sao?
Bố ư? Không phải bố nó.
Không biết bố nó ở đâu.
Tên nó là gì?
Axel.
Tên nó là Axel.
Nghĩa là "cái rìu".
- Cái rìu? - Ừ.
Vì nó là rìu.
Giống mẹ nó.
Đứa trẻ đó là kẻ sống sót.
Vượt qua mọi việc.
Nó giống phao câu cá trên biển không chịu chìm xuống.
Nó là vậy đấy.
Hồi ba tuổi,
tôi đưa nó ra khỏi nhà mẹ tôi...
vì chồng bà ấy...
cho nó uống rượu khi không có tôi, vì lão không ưa khóc lóc.
Tôi đưa nó đi.
Chỉ hai chúng tôi. Không gia đình.
Chỉ có nó và tôi.
Và chúng tôi sống rất ổn.
Tôi đã phá hỏng.
Một ngày nọ...
tôi phải đi lấy thuốc đem bán...
và...
nó ở một mình.
Năm phút.
Chỉ mỗi năm phút thôi.
Nó gây rối.
Bằng Người Nhện mà tôi rất ghét.
Nó bảo muốn là siêu anh hùng.
Nó sẽ leo lên mọi thứ. Kể cả khi cô không xem.
Nó trèo ra sân thượng, qua cửa sổ.
Lấy một chiếc ghế, trèo lên trên và hét, "Mẹ! Mẹ ơi!"
Nó mới ba tuổi rưỡi.
Tất nhiên năm phút sau...
xuất hiện thêm cảnh sát, cứu hỏa...
và những người khác.
Họ bắt được tôi với chỗ thuốc.
Có tiền án, không nghề nghiệp.
Vào thẳng tù.
Vì thế, con trai tôi chuyển từ hết bố mẹ nuôi này sang bố mẹ nuôi khác.
Còn tôi không có gì.
Không thăm hỏi. Không điện thoại. Không gì hết.
Và khi tôi ra tù... cũng không gì hết.
Không thể đòi nó.
Sau đó có gặp chứ?
Họ không cho.
Nhưng...
tôi biết chỗ nó ở.
- Thế sao? - Nó ở Canary Islands.
Với một gia đình có khách sạn.
Nó sống rất ổn.
Cô sẽ đón nó chứ?
Tôi sẽ đưa nó đi.
Câu chuyện kết thúc.
Đưa nó tới phía bên kia thế giới.
Tôi sẽ nói thêm điều này.
Cả tôi và mọi người đều sẽ không làm hỏng vụ này.
Bởi vì tôi sẽ giết bất cứ người nào làm vậy.
Trong các kế hoạch của mọi người,
thì của cô... là xuất sắc nhất.
Thêm một chuyện.
Thích Tequila chứ?
Đừng nói gì cả.
Bây giờ là 4:03 sáng.
Buổi sáng có lớp đấy.
Thuốc nổ dẻo.
Cho tôi xin lỗi.
Các cô nên nghỉ đi.
- Quá giờ ngủ rồi à? - Ngủ đi.
- Cả ba chúng ta? - Ai về giường đấy.
Giáo sư, đồ ngủ hợp với anh đấy.
Ngủ ngay.
Ngay bây giờ.
Tháo đèn ra đi.
Tôi thật sự, thật sự mến anh chàng đó.
- Thật ư? Không biết được. - Vậy à?
Anh ấy nên biết.
Cô không thấy sao.
Monica, này.
- Cô làm gì ở đây? Cô điên à? - Tôi thấy không ổn.
Tôi nghĩ do không hợp thuốc.
Là do thuốc đấy.
Bố cá chắc là thế.
Người cô ấy nóng quá.
- Phải đưa cô ấy đi ngay. - Bố sẽ giúp. Đi nào.
Khoan đã.
Để tôi một mình vài phút được không? Xin anh.
Bố nghĩ sao?
Trông cô ấy không ổn.
Ta phải lấy đạn ra, không thì cô ấy chết chắc.
Bình tĩnh nào bố.
Cô ấy sẽ ổn.
Sao con lại bắn cô ấy?
Vì Berlin định giết cô ấy.
Không làm khác được.
Chết tiệt.
Muốn giết ai, tự hắn nên bóp cò, chứ không phải con.
Ta tới để ăn trộm...
chứ không phải để giết... hay cứu người. Sao ta lại đâm đầu vào mớ hỗn loạn này?
Bình tĩnh đi bố. Bình tĩnh nào.
Mónica?
Cô xong chưa?
Rồi.
- Đi thôi. - Raquel, xin cô đợi đã.
Tôi muốn nói với cô.
Tôi muốn bí mật vào với đội y tế.
Để người khác vào.
Tất nhiên. Luôn có ai đó tốt hơn, đúng không?
Raquel, tôi rất thạo về súng.
Nếu vào tôi có thể biết có bao nhiêu súng,
và chúng là thật hay giả.
Có thể biết ai là kẻ tấn công thật sự.
Anh nói đúng.
Anh sẽ vào cùng bác sĩ.
Tôi sẽ nói kế hoạch.
Tôi nghe tiếng súng.
Là cảnh sát. Họ đã bắn một con tin.
- Một con tin? - Đúng thế.
Là ai?
Ai vậy?
Họ đã bắn ai?
Giám đốc xưởng in.
Arturo?
Họ đã giết Arturo?
Không, họ đã không giết.
Anh ấy ổn chứ?
- Ừ. - Vẫn còn sống?
- Arturo có sao không? - Vâng, anh ấy ổn.
- Anh có chắc không? - Chắc chắn.
- Anh ấy ổn à? - Sẽ có một đội phẫu thuật.
- Họ sẽ mổ cho anh ấy. Sẽ ổn thôi. - Mổ sao?
Đúng.
Cầm lấy này.
Bảo anh ấy tôi còn sống.
Anh phải bảo Arturo.
Anh nghe thấy không?
Sẽ không ai nói với ai điều gì hết, bởi vì cô sẽ ổn,
nên anh ấy cũng thế.
Cùng xem vết thương đã nào.
Bình tĩnh.
Anh ấy sẽ nghĩ đều là lỗi của mình.
Tôi lấy di động vì anh ấy bảo. Anh ấy sẽ tự trách mình.
Anh phải bảo tôi vẫn sống.
Cả đứa bé nữa.
Cô có bầu sao?
Tốt lắm.
Chúc mừng cô.
- Xin hãy cho tôi mượn bút. - Được.
Khi nào?
Cảm ơn.
Angel.
Tôi đã quyết định việc vào đó.
Tôi sẽ vào cùng đội y tế.
Tôi mừng cô đã quyết khi đi dạo bằng xe cấp cứu.
Nhưng tôi ở đây để đảm bảo không có bạo lực nổ ra.
Thật sao?
CNI tự nhiên lại chuộng hòa bình thế?
Hôm qua ông còn cho xe tăng xông vào mà?
Tôi muốn làm chúng bất ngờ và kết thúc nhanh.
Giờ ưu tiên hàng đầu là không thương vong. Tôi khuyên nên thương lượng và chờ đợi.
Hẳn ông không muốn nghĩ ông cao hơn chúng tôi nhưng không có quyền quyết.
Khủng bố con tin chính là quân tốt.
Tôi không tranh cãi vì tôi hiểu hoóc môn ảnh hưởng lên cô nhiều nhất ở tuổi này.
Tôi biết từ mẹ mình.
Ông đi đâu?
Hẳn cô cũng biết tôi phải báo cáo việc này?
Đương nhiên.
Cho đến giờ bọn bắt cóc đã đi trước ta hai bước.
Chúng đã lên kế hoạch mọi thứ. Trừ viên đạn này.
Đó là điều duy nhất chúng chưa tính trước.
Cách duy nhất để vào mà không bị máy quay phát hiện
là đường hầm ngầm đi đến kho chứa
dẫn đến lỗ thông khí.
Nó mới được thêm vào bảy tháng trước.
Vẫn đang xây dựng nên có thể chúng không biết về nó.
Tôi cần hai người của anh vào qua đường đó.
Sĩ quan Garcia Lobo.
- Cả tôi nữa. - Được.
Trợ lý thanh tra Rubio sẽ vào cùng bác sĩ với tư cách y tá.
Bây giờ là 18:09.
Chú ý đồng hồ. Cả đội sẽ tiến vào lúc 18:15.
Theo lời bác sĩ, ca mổ sẽ không kéo dài quá 30 phút.
Nhưng anh có thể vào cho tới đúng 19:00.
Phần lớn bọn chúng sẽ gác ở cửa cho bác sĩ đi.
Đó là lúc Suarez và Lobo sẽ vào qua đường hầm.
Cả hai sẽ mặc bộ đồ đỏ và đeo mặt nạ Dali
để trà trộn vào con tin.
Thành công chỉ đến nếu ta chính xác từng phút.
Thưa Thanh tra, vợ của Arturo Román đã tới.
Xin đợi một chút.
Suarez, làm đi.
Bảo vệ các bác sĩ và hãy cẩn thận.
Chồng tôi có ổn không?
Chồng cô vẫn tỉnh và đang cầm cự. Ông ấy bị bắn nhầm.
- Bắn? Ý cô là sao? - Ông ấy bị thương, nhưng vẫn sống.
Bình tĩnh nào.
Bọn bắt cóc cho phép đội y tế vào, nên có thể làm phẫu thuật.
Tôi xin lỗi. Tôi còn không nghe nổi.
Bình tĩnh lại.
Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
- Mời ngồi. - Cảm ơn.
Giờ cô hãy nói mấy câu.
Đeo cái này.
Ghi lại đi.
Phải lấy viên đạn ra ngay bây giờ.
Bố, bố làm đi.
Bố bình tĩnh hơn nhiều.
- Túi đồ y tế đâu? Ở đó có dao mổ. - Berlin cầm rồi.
- Chết tiệt. - Hỏi xin anh ta thì không hay.
Bác sĩ phẫu thuật. Hãy lấy của họ. Đi đi.
Vâng.
Khoan. Chờ đã.
Hãy đưa anh ấy tờ nhắn.
Làm sạch vết thương nhé?
Bình tĩnh. Cô sẽ ổn thôi.
- Vâng. - Giáo sư, vợ Artuto Román đã tới.
Được rồi.
Arturo...
Arturo...
Vợ ông tên là gì?
Laura.
Tên hay. Giờ ông có thể nói với bà ấy.
Vợ để dành cho giây phút thế này.
Họ có thể an ủi.
Không ai nhớ tới vợ khi ra ngoài uống rượu,
nhưng khi gặp rắc rối...
gặp tai nạn, hoặc...
chỉ là thấy lo sợ...
mọi thứ thay đổi.
Hay ông đang nghĩ về cô thư ký?
Phải không?
Không...
ai mà có thời gian nghĩ đến nhân tình,
hay đứa con bị sẩy...
- hay gì khác...? - Nói ít cho tôi nhờ.
Nếu ông nói gì ngu ngốc, tôi sẽ bắn cho vợ ông nghe thấy.
Hiểu chưa?
Thanh tra...
họ bật một điện thoại.
Ta phải xâm nhập vào.
Hiển thị máy quay trước và sau.
Đây...
Chào em yêu.
Arturo, anh thế nào rồi?
Tốt. Anh không sao.
- Họ bắn thẳng. Anh nghĩ... - Không hình ảnh.
Máy quay trước và sau không có gì.
...họ để bác sĩ phẫu thuật vào.
Em biết.
Em đang nghĩ...
về anh và...
mọi chuyện không ổn của mình.
Đừng nghĩ về nó, em yêu.
Không phải giờ. Đều tại anh cả.
Anh biết chúng ta không ổn và đã vậy khá lâu rồi.
Anh giữ khoảng cách với em và các con, anh đã rất ích kỷ.
Nhưng mọi thứ sẽ thay đổi.
Anh hứa đấy.
Em đã nói suốt mười năm rằng em rất muốn gặp chị ở Úc.
Các con có thể học một ít tiếng Anh.
Và trông thấy cả chuột túi.
Việc đầu tiên ta làm khi anh thoát.
Anh nợ em chừng ấy.
Anh sẽ làm thế...
vì anh yêu em.
Và những năm tháng phí hoài săn đuổi...
nghĩ rằng chỉ mỗi tiền và địa vị là quan trọng...
trong khi có mỗi em quan trọng.
Vẫn luôn là em.
Kể từ ngày anh gặp em.
Anh thề có đôi lúc...
anh cố nhớ lại ngày đó.
Và anh tự hỏi em đã thấy gì ở anh, Mónica.
Laura.
Cứ nghĩ cách thoát khỏi đó đã.
Cứ nghĩ vậy đi.
Em yêu anh.
Em yêu anh.
Laura, không sao đâu.
Bình tĩnh nào.
Thật không may, Arturo.
Thư ký của ông... cùng đứa bé sắp chào đời.
Laura đợi trong xe cùng bọn trẻ.
Và xung quanh ông toàn là tiền. Đúng là huyền thoại.
Berlin, các bác sĩ đang ở ngoài rồi.
Thứ lỗi cho tôi.
- Tất cả biết phải làm gì rồi chứ? - Họ biết rồi. Đương nhiên.
- Tất cả sẵn sàng chưa? - Rồi.
Họ sẵn sàng rồi.
Mercedes.
Cô sẵn sàng chưa?
- Rồi. - Đưa cô ấy ra ngoài.
Rio...
dẫn cô ta tới phòng.
Nairobi.
Đeo mặt nạ lên...
và đi theo tôi. Sôi động lên.
Vào đi.
Bỏ mọi thứ lên sàn.
Đóng cửa lại.
Đi tiếp đi.
Giơ tay lên đầu, dạng chân ra.
Chúng tôi kiểm tra.
Hãy đi với người đó.
Nghe đây.
Một bác sĩ là người của cảnh sát.
- Là ai? - Gã đeo kính.
Làm gì rõ chưa?
Rõ. Chúng tôi sẽ lo.
Berlin...
chuyện này phải xử lý thật hoàn hảo.
Tôi biết.
Các quý ông, gã đeo kính là người của cảnh sát.
Họ sẽ đi vào.
Tôi không biết do đột nhập hay trường hợp khẩn cấp,
hay thuộc Chữ Thập đỏ, hay giao pizza, mà...
họ sẽ cố cài người vào.
Và đó là cơ hội để ta đặt con ngựa thành Troy.
- Biết là gì không? - Không,
- nhưng biết thứ vần với nó. - Không.
- Ngựa Troy... - Vần "gái điếm".
Im lặng và tập trung đi.
Xin lỗi.
Xin lỗi.
Hy Lạp giao chiến với thành Troy.
Một hôm, người Troy thấy một con ngựa gỗ,
một con ngựa gỗ khổng lồ.
Vì tự phụ mà họ cho rằng đó là món quà của quân Hy Lạp xin hàng.
Vậy nên, họ mở cổng...
và đưa ngựa vào.
Họ không biết con ngựa trống rỗng...
và chứa đầy lính Hy Lạp bên trong.
Đêm đó thành Troy thất thủ.
Và đó chính là điều ta sẽ làm.
Khi họ bước vào và...
tưởng rằng mình thắng trận.
Cho mọi đồ kim loại vào thùng.
Cả kính.
Cả đồng hồ.
Nếu có vũ khí hay thứ gì tạo tín hiệu,
đề nghị bỏ hết vào đây. Chúng tôi sẽ dò theo mọi tín hiệu.
Cởi cả giầy ra nữa,
vui lòng.
Không, nằm xuống.
Nằm xuống sàn.
Đúng thế.
Như lũ gián vậy.
Đứng lên.
Đi giày vào.
Chỉ lấy mỗi kính.
Sẽ cần đấy.
Được rồi.
Chào mừng. Hãy lấy đồ đạc, rồi đi theo chúng tôi.
Cảm ơn.
Biên dịch: Trần Hà Mây
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.