Afrikaans
Akan
Albanian
Amharic
Armenian
Azerbaijani
Basque
Belarusian
Bemba
Bengali
Bihari
Bosnian
Breton
Bulgarian
Cambodian
Catalan
Cebuano
Cherokee
Chichewa
Chinese (Traditional)
Corsican
Croatian
Czech
Danish
Dutch
English
Esperanto
Estonian
Ewe
Faroese
Filipino
Finnish
French
Frisian
Ga
Galician
Georgian
German
Greek
Guarani
Gujarati
Haitian Creole
Hausa
Hawaiian
Hebrew
Hindi
Hmong
Hungarian
Icelandic
Igbo
Interlingua
Irish
Italian
Japanese
Javanese
Kannada
Kazakh
Kinyarwanda
Kirundi
Kongo
Korean
Krio (Sierra Leone)
Kurdish
Kurdish (Soranî)
Kyrgyz
Laothian
Latin
Latvian
Lingala
Lithuanian
Lozi
Luganda
Luo
Luxembourgish
Macedonian
Malagasy
Malayalam
Maltese
Maori
Marathi
Mauritian Creole
Moldavian
Mongolian
Myanmar (Burmese)
Montenegrin
Nepali
Nigerian Pidgin
Northern Sotho
Norwegian
Norwegian (Nynorsk)
Occitan
Oriya
Oromo
Pashto
Persian
Polish
Portuguese (Brazil)
Portuguese (Portugal)
Punjabi
Quechua
Romanian
Romansh
Runyakitara
Russian
Samoan
Scots Gaelic
Serbian
Serbo-Croatian
Sesotho
Setswana
Seychellois Creole
Shona
Sindhi
Sinhalese
Slovak
Slovenian
Somali
Spanish
Spanish (Latin American)
Sundanese
Swahili
Swedish
Tajik
Tamil
Tatar
Telugu
Thai
Tigrinya
Tonga
Tshiluba
Tumbuka
Turkish
Turkmen
Twi
Uighur
Ukrainian
Urdu
Uzbek
Welsh
Wolof
Xhosa
Yiddish
Yoruba
Zulu
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2023 by ivy68 All right reserved
Mẹ kiếp, Mario!
Mày cũng vậy!
Tao đã cho mày tiền tiêu vặt 2 ngày trước.
Giờ, hỏi lại?
Mày nghĩ tiền chui ở đít tao ra à?
Con cái bố láo!
Ngồi xuống.
Mày biết, tiên rất khó kiếm.
Tao làm việc cực nhọc.
Tao đã dùng cả răng và móng tay cho những gì mày muốn.
Quần áo của mày.
Tiền cho mày, tiền tiêu vặt của mày...
mọi thứ trong ngôi nhà này...
mày có thể mất hết mọi thứ.
Nếu mày biết động não,
không ai có thể lấy nó của mày!
Chắc tao di truyền cho mày.
Nhóc ngốc nghếch!
Tao phát ốm vì nghe mẹ mày ca thán mỗi ngày.
Nhỉ, Chabeng?
Mẹ của mày rất lo lắng cho mày.
Thường xuyên về nhà muộn.
Không chịu giúp ngoài cửa hàng.
Mày chỉ cố tỏ ra ăn năn thôi! Chuyện gì đã với mày vậy?
Đừng ngớ ngẩn.
Khi bố còn nhỏ...
Bà của mày gửi tao đến trường.
Mày may mắn bố mẹ trả tiền học cho mày.
Thằng ngốc này. Nó chỉ cố tỏ ra dễ thương mà thôi.
Mày nghĩ mình đẹp trai?
Tao vẫn nhìn mày đấy.
Bố lếu bố láo.
Đi đi, tao không muốn nói chuyện với mày nữa.
Về phòng mày ngay!
Về phòng mày.
Ngay!
Ngạo mạn.
Khi con 18 tuổi,
con không quan tâm tới những người khác.
con chỉ thấy những gì con muốn xem.
Bất cứ điều gì làm con phấn khích.
Bất cứ điều gì có vẻ tốt.
Con không nhận thấy những gì thực sự xung quanh con
Con chỉ chưa quan tâm đến thế giới thôi.
Con được tự do.
Mặc dù nó rất xấu hổ,
đó là khi tôi bắt đầu nhìn trộm
Có một câu nói...
"Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn của con người."
anh ấy nói, vẻ đẹp ở khắp mọi nơi.
Nhưng không phải ai cũng có thể nhìn thấy nó.
Này, dậy đi.
Hoặc ông chủ của anh sẽ cốc đầu.
Nhưng em có đánh vào đầu anh.
Mẹ kiếp.
Nhanh lên, chuẩn bị sẵn sàng.
Istepanie...
"STE-FA-NEE!
Cảm ơn em...
- Vì? - Việc gì đến sẽ đến.
Mẹ kiếp!
Giờ em phải đi. Em có việc.
Lát nữa về đi, OK.
Hứa đấy, sau khi tan làm. Em muộn mất.
Chết tiệt!
Anh thích thế này, nhỉ?
Em đã nói anh để sau mà.
Đây, cái đó dành cho anh.
A lô, cô? Chào!
Chào, Manda. Cậu thức chưa?
Lại đây ta có cái này cho cậu xem.
Tôi tỉnh rồi, mẹ ơi!
Tôi đến đây.
Đây vẫn là Nhìn lén...
Nhưng lần này ta dùng công nghệ tiên tiến!
Tại sao nó xảy ra?
Mọi thứ có vẻ bình thường.
Có thể ít hơn. Có lẽ nó vừa phải.
Anh đã không biết.
Anh cứ trôi theo dòng chảy.
và một ngày, mọi thứ có thể thay đổi ngay.
Anh không còn như trước nữa.
Kapol Torre, chào!
Đây là Trung sĩ Ara Lazaro.
Và anh ấy sẽ nhận nhiệm vụ này.
Mời ngồi.
OK, chú ý.
Hắn là Salvador Ventura bí danh Badong.
35 tuổi, vẫn còn độc thân, doanh nhân.
Bọn ngày buôn lậu tranh, đêm bán ma túy.
Ta đã theo dõi y 6 tháng nay.
Và cuối cùng,
Điệp viên cài thiết bị theo dõi âm thanh và hình ảnh...
trong nhà của chúng để phá ổ ma túy trên phố San Isidro,
một trong những con hẻm ở thành phố Caloocan.
Và ta chờ một giao dịch lớn.
Rất có thể với các tay to...
quan chức chính phủ nổi tiếng.
Nhưng đừng quá chắc chắn về nó.
Vậy, ta phải tập trung giám sát.
Vậy, văn phòng của ta rất gần mục tiêu.
- Victoriano và Ureta. - Mẹ?
Các anh làm nhiệm vụ ban ngày.
- Anh tham gia Đội Uno. - OK.
Manda, Lazaro, trực đêm.
- Đội Dos. - OK, cô.
Các cậu biết nguyên tắc. Hỏi gì nữa?
Cô, tại sao phải là Manda.
Ai muốn cộng tác với mới...
Cậu có phiền không?
- Tôi chỉ đùa thôi. - Nếu cậu?
OK, ta đã xong.
Đồ khốn, tôi không phải là dân nghiện!
Đồ khốn, tôi không phải là dân nghiện!
Ra đường!
Tôi không phải là dân nghiện!
Đừng đối xử với anh ấy như vậy.
- Đồ khốn! - Đủ rồi, chị.
- Đồ lập dị! Đồ nghẹo! - Cô!
- Đồ khốn! - Cô, thôi đi.
Mày không thể tìm được việc làm! Đồ ngốc!
Anh ấy nói lấy cà phê và uống lạnh.
Tự nhiên lại thấy rất nóng.
- Ừ, đúng vậy. - Đây, muốn thử?
Không, cảm ơn, đồ của anh vẫn còn đó.
Em cũng thấy nóng đây.
OK, ta đi dạo...
vì ta sẽ làm cùng nhau vài đêm tới.
Ừ.
Anh có thể tháo camera khỏi cổ anh?
Anh luôn phải mang theo bên mình?
Ồ, xin lỗi. Thói quen mà.
Sở thích hay thói quen?
Hoặc liên quan đến công việc?
"Cả 3."
Thực ra đây là quà của bố anh.
Đây là thứ anh muốn khi trưởng thành.
Anh thích ghi lại.
Ước mơ của anh là được làm báo.
Nhưng báo thì không phải việc lúc này.
Mọi thứ đều trực tuyến, tin tức cũng thế.
Đúng vậy.
Thế sao anh đến đây?
Chú Johnny của anh làm công an.
Tại sao anh không mặc cảnh phục?
Anh hoạt động ngầm.
Em biết.
Thế anh đã hoạt động ngầm suốt thời gian qua?
Trước đây giả trang làm thương gia, vô gia cư.
Lang thang.
Ở đâu?
Tại Cầu Bergong, Las Pinas.
Và anh ngụy trang không bị phát hiện?
Là do diễn xuất.
Anh nhìn như...
Này, cẩn thận cái lưỡi của em đấy.
Anh như diễn viên tuyệt vời.
Tất nhiên rồi.
Thế em làm gì trước đây?
Công việc văn phòng thôi.
Đây là lần đầu tiên em ra hiện trường.
Em nghĩ mình có thể học hỏi nhiều từ anh.
Tất nhiên rồi.
Nhớ câu nói...
"Nếu em không muốn học, không ai có thể giúp em."
"Nhưng nếu em chăm học, không có gì có thể ngăn cản em!"
Tốt! Em đã học được việc mới!
Thật ra còn một cái nữa,...
"Trong khi học, em có thể dạy. Và trong khi dạy, em có thể học."
- Thật tuyệt. - Và một cái nữa...
"Không có học có thể chữa được bệnh ngu."
Em cũng đã đọc...
"Ta gặp lũ ngốc hàng ngày."
Tiếp tục đi?
Chỉ vậy thôi.
Tốt.
Điều đó thật... sáng sủa.
Ara.
Em đi trước, Brad đã đến.
- OK. - Hẹn gặp lại.
- Chào, cưng. - Chào!
Chào.
- Em khỏe? - Khỏe.
- Anh có thể? - Đi nào.
Được rồi.
Đây là ghi chú. Anh muốn vào không?
Đừng quên, cứ để mọi thứ ở đó.
Tại sao anh mất nhiều thời gian như vậy?
- Vẫn chưa tới đây à? - Tôi chắc anh ấy sẽ không đến.
Tôi có thể làm thêm giờ.
Tôi cũng vậy.
Ta thuê nhà trong đó có phòng bi-a.
Vậy ta có thể theo dõi ổ ma túy Badong...
nằm trong khu phố đông đúc.
Gần quán cà phê, cửa hàng, và bến xe kéo.
Ở nơi đông người.
Nhiều người khác nhau.
Hế nô!
Tôi là Jen, chủ nhà.
- Chào! Tôi là Mario. - Chào, Mario.
Này.
Anh có phải là người Madrigal?
Ừ, bọn tôi là Madrigal.
Tôi đi trước, cô.
Anh đã chuyển đồ của mình?
- Rồi. Đã. - Ờ OK.
Được rồi.
Đợi đã.
Gia đình anh dễ thương quá.
Anh rất thân thiện.
Ồ, có.
Tưởng tượng xem, sống cùng nhà anh họ của anh.
Anh sẽ có tiệc tạ ơn ở đó nữa?
Có, bọn tôi sẽ mở nó ở đây.
Thật là tuyệt khi ta có thể hiểu nhau hơn.
- Tôi biết. - Ừ.
Bai, cô.
Đợi đã.
Đừng ngại nói nếu anh cần gì.
Đã rõ.
Như, là quần áo.
Đã rõ. Cảm ơn cô một lần nữa, cô.
Bai.
Anh thật nhanh.
Cho ngày mai.
Đó là kỷ lục.
"Ngủ nhanh và dậy nhanh..."
"sẽ làm cho con người đàn ông, giàu có và khôn ngoan."
Nhạo tôi à.
Ta làm anh ấy căng thẳng.
Chú ý hành vi của anh, OK?
Chào!
Xếp, bia.
Chúc!
Cái này, có thể em muốn cà phê.
Em đi trước, xếp.
Đây là bia của em, Georgia.
Đã muộn, em đã ở đâu?
Em đã nói anh em ở trong phòng khách của Camille.
Em đã mời anh ấy đến...
nhưng có khách muốn làm tóc
Camille?
Em nghiêm túc chứ?
Anh ấy đến đây thường xuyên.
Em không nên tin điều đó.
Chuyện gì với anh vậy?
Camille cũng là người dùng.
Ảnh cũng bán cho khách của mình.
Sao lại mắng em? Em không ngu nhé!
Em biết kinh doanh thế nào mà.
Em ở đây khi băng này mới phát triển, nhớ?
Lại.
Còn chặt chẽ hơn!
- Thật bất ngờ! - Sốc!
Đội Uno vào.
Đội Dos đã thu dọn.
Mọi người thế nào? Chán?
Tối qua có gì thú vị?
Không có gì?
Im đi?
OK, bai.
Xem băng.
Quên đi.
Việc mới của anh thế nào?
Như nhau thôi... nhạt phèo.
Thế em?
Cũng vậy.
Em nghĩ nó như thế nào trong trung tâm cuộc gọi?
Gọi?
Em là gái gọi, nhỉ?
Đó là thứ anh thích, nhỉ? Gái gọi?
Cái này, không độc.
- Cũng nhanh lên. - Lửa.
Em thấy cà phê thế nào?
Kệ anh.
Em biết đầu ra dẫn đến đâu.
Nó không ngon sao?
Cái nào?
Em đã biết nó ngon như nào...
nhưng em không hỏi thứ đó.
Mặn.
Nhưng, nâu vấn đề.
Đúng vậy.
Vì anh không mệt, rửa cái này đi.
OK.
Bố tôi nói tôi đưa anh đến đây.
Ông ấy nói tôi phải dạy anh.
Có lẽ ông ấy thật sự tin anh.
Tôi không muốn nghe ổng nói như vậy với ai đó.
Cho tôi biết bí mật của anh.
Tại sao anh có thể tin tưởng bố tôi?
Không có gì.
Tôi đã biết bố anh từ lâu rồi.
Tôi đã coi ông ấy là bố mình rồi.
Vì ông ấy mà cuộc sống gia đình tôi giờ tốt hơn.
Ông ấy thực sự đã giúp bọn tôi.
Vẫn không rõ lắm?
Ừ, rất nhàm chán.
Ta có nên chuyển kênh?
Bố tôi là tốt nhất.
Đối với ông ấy, lòng trung thành là tất cả.
Miễn là anh trung thực với ổng, mọi thứ sẽ ổn thôi.
Cũng như phụ nữ.
Nhưng bố cũng nói anh muốn về nhà.
Tôi nghĩ anh thích ở đây.
Tôi vui ở đây.
Nhưng cũng khá lâu rồi tôi chưa về nhà.
Tại sao, có ai bị ốm à?
Không.
Vậy tại sao anh lại muốn về nhà?
Đã lâu rồi tôi chưa về nhà .
Có lẽ anh muốn rời khỏi băng.
Không, không phải vậy. Thật ra tôi thích ở đây.
Tôi chỉ muốn về nhà.
Ồ, ừ, bộ sưu tập thánh của bố tôi sao rồi?
Mọi thứ đều ổn.
Mỗi ngày tôi lau dọn, như bố của anh yêu cầu.
Vì sao đánh gãy lưng Nino?
Gãy cái gì? Tôi không biết gì về chuyện đó.
Anh không biết?
Ông ấy tin tưởng vào anh, Boying!
Anh Badong, tôi không có gì để làm với nó.
Chết tiệt anh Boying!
Bố tôi từng nói...
"Thà có kẻ thù đánh anh từ phía trước..."
"hơn là bạn tấn công anh từ phía sau."
Thằng khốn Boying! Giờ làm sao?
Chết tiệt. Ý tôi là thế.
Giờ làm sao?
Mẹ mày.
Mẹ cả lò mày!
Lũ mày đều là bọn ngốc!
May là không đổi kênh.
Đợi đã, ta nên làm gì đây?
Bình tĩnh. Không manh động.
Nó chỉ là cá nhỏ.
Mục tiêu lớn của ta.
Sau mớ hỗn độn này, mọi thứ sẽ bắt đầu trở nên rõ hơn.
Không có gì khác có thể sẽ xảy ra tối nay.
Ừ, ta uống.
OK.
Nào.
- Từ từ! - Chết tiệt.
- Từ từ! Mở cửa! - Xếp!
Gì lâu thế?
Xếp!
Ai đó đã bị buộc phải vào đây trước đó. đó là tại sao tôi...
Tại sao anh phải khóa?
Anh có muốn cà phê, xếp?
- Anh nói gì cơ? - Cà phê.
Bia!
Bia? Được rồi, xếp.
Có lẽ anh có ý định xấu ở đây.
Không bao giờ, xếp.
Tôi ở đây một mình.
Chúc, xếp!
Anh có thể tin vào tôi, xếp.
Anh khóa cửa làm gì?
Như phim bộ truyền hình.
Đón chờ tập tiếp theo.
Tôi lớn lên trên đường phố.
Tôi đã có rất nhiều kiến thức.
Tôi đã học được nhiều điều.
Toán học.
Khoa học.
Và văn học.
"TÔI BIẾT BẠN ĐANG GIỮ SUY NGHĨ KHI ĐỌC CÂU NÀY"
Họ đúng. Camera không bao giờ nói dối.
Có thể nhìn thấy mọi thứ.
Tôi có thể, anh, làm ơn tha cho bọn tôi.
Đồ gây rối chết tiệt!
Video giám sát của Team Dos hay, nhỉ?
Hạ hết các video mà ta đã xem.
Ừ, cảnh quay thật hay!
Georgia ảnh hưởng đến xếp và là bạn thân nhất của ổng.
Video của ta chả có gì hơn cái này.
Không giống như ở đây, không có hành động!
Chúng đều là nam giới!
Nó như xem đấu kiếm!
Đó là ông Nghị.
Cá lớn!
Dào, chả lớn lắm đâu.
Ta săn cá sấu, không phải cá nhé.
2 tuần trước bầu cử.
Tôi nhớ khi tôi muốn đi với Ka Turing trên thùng xe tải...
cùng Thị trưởng.
Có một đoàn xe dài.
Nhiều cờ đầy màu sắc.
Chiếc xe tải nổi trong cuộc diễu hành... Như tiệc!
Tôi còn mang kẹo...
Và muốn ném cho đám đông.
- Anh có thấy tốt hơn? - Có.
Giờ đến lượt tôi.
1, 2, 3.
Tôi nghĩ mình ăn trưa quá nhiều cua...
làm tôi đau bụng.
Nó là lỗi của anh ấy mời tôi cua.
Tôi sẽ hết đau nếu đánh được rắm...
nhưng nó thấy như mót đi ngoài.
Nên tôi quay lại và không đi cùng họ.
Ka Turing đã cười nhạo tôi và nói,
"Làm sao mi có thể làm trợ lý của ta? Bụng dạ mi hay bị đau quá."
Ừ, vì ngay khi anh ngồi văn phòng, chắc anh ăn rất nhiều.
Ý anh là sao?
Tôi không biết sao mà.
Ka Turing có thể là thành viên hội đồng.
Ai muốn chuyện đó như nó đã xảy ra?
30' sau, có kẻ ném lựu đạn vào họ.
May mắn thay, Thị trưởng đã thoát.
Ai muốn chuyện đó?
Nói.
Có lẽ đó là kế hoạch của Chúa cho Ka Turing.
Còn anh? Nhìn anh kìa, giờ anh là cố vấn.
Anh nhận được thiện cảm từ mọi người.
Anh là Nghị viên Cadhit.
Nhờ anh hay tháo dạ.
Giờ anh là Ủy viên Hội đồng.
Giờ anh, mà họ không thể chấp nhận.
Mẹ nhà anh.
Anh biết, chỉ vì ta lớn lên cùng với bố cậu ấy...
không có nghĩa anh có thể đùa như vậy.
Đừng quên cậu là trợ lý của tôi.
Cậu nói hoặc làm gì là do lệnh của tôi.
Thế còn việc điều tra cái chết của Ka Turing?
Có tiến triển gì?
Có nghi phạm nào?
Giúp đỡ.
Lần tới ta sẽ nói chuyện.
Còn bao lâu nữa, Pedring?
Tôi sửa cái này một lúc nữa, OK?
Lọc xăng của cậu bị tắc.
Cậu nên thay mới.
Tản nhiệt của cậu cũng đã bị vỡ.
Nó có thể sẽ cạn khô.
Rồi sẽ nhanh bị nóng.
Nếu thế cậu sẽ gặp vấn đề lớn.
Tin tôi đi.
Cậu có biết.
Xe của cậu như cơ thể của chính cậu.
Điều trị là quan trọng.
Cậu phải chăm sóc nó.
Cậu có biết...
khi cơ thể cậu cạn kiệt chất lỏng, cậu sẽ bị mất nước.
Nên cậu cần rất nhiều nước.
Cậu cần uống.
Cậu phải thay dầu.
Thay dầu. Nên thế. Thường xuyên.
Cậu hiểu? Này!
- Cậu có hiểu? - Có.
Cứ làm đi, OK?
Ừ, tôi nghĩ cậu hiểu!
Động cơ của cậu cũng bị hỏng!
Làm ơn cứ làm đi.
Cậu! Rõ, xếp!
Này, nhớ những gì tôi luôn nói với cậu.
Giữ bạn bè của cậu gần gũi và cửa quần của cậu mở.
Thế có tin gì?
Cho đến nay... vẫn chưa.
Nếu em? Để làm gì?
Cá nhân, hoặc chuyên nghiệp?
Mọi thứ là cá nhân.
Em có vấn đề với Brad.
Brad là ai?
A, Brad!
Tại sao? Nó là gì?
Tệ quá.
Mẹ kiếp!
Chỉ đùa thôi. Nói đi, vấn đề là gì?
Anh ấy luôn ra khỏi thị trấn đi làm ăn.
Và em cũng bận.
Có lẽ nó là quá nhiều cho anh ta có bồ là công an.
Anh không có vấn đề hẹn hò với công an.
Đùa thôi, mọi thứ sẽ ổn.
Bọn em bên nhau bao lâu rồi?
2 năm.
Nhưng không sao đâu, nó sẽ luôn kết thúc như thế này.
Nhưng này, vẫn còn khó khăn.
Ngay cả đám côn đồ ở Las Pinas.
Anh đã theo chúng 6 tháng dài,
anh nhớ chúng.
Điên!
Nhưng có một câu nói...
Tốt hơn là đừng vui một mình...
thay vì không vui với ai đó.
Câu nói ra...
trải nghiệm tốt hơn thời gian tồi tệ...
Cà phê đê. Em đi mua đây.
Lựa chọn hay đấy. Thật ra anh muốn giới thiệu nó.
- Ta là người Philippin. - Đừng xem KPop thường xuyên.
Đây là một con hàng.
Này, em, muốn đi cùng bọn anh?
Đi cùng bọn anh.
- Em là... - Chết tiệt!
- Đùa thôi. - Đi.
- Đi đi, đồ biến thái. - Chỉ đùa thôi mà.
Đồ hèn!
Đồ khốn!
Làm ơn, không!
Tốt, tao đã kiếm đủ cho tối nay.
Tao đã kiếm đủ!
Tao đã kiếm đủ!
Nói gì hả?
Đừng lộn xộn, thằng khốn
Mày đã thấy gì?
Đồ khốn!
Mày, thằng khốn.
Giờ mày có thể không làm gì, tao đòi thêm!
Mày muốn đánh nhau?
Nói...
Cô có sao không, cô?
Tôi ổn.
Cảm ơn cô rất nhiều, cô.
OK mà. Trùng hợp ngẫu nhiên thôi.
Cô thật khó khăn.
Nhưng đó là rủi ro.
Tôi đã quen với rủi ro.
Tôi nghĩ ta có điểm chung.
Làm sao tôi có thể trả ơn?
Không cần đâu.
Tôi sống gần đây cô có biết.
Tôi sống trong khối nhà tới.
Tôi có thể mời ăn vặt?
Tôi có một ít. Ăn?
Tôi đảm bảo tôi là người tốt.
Badong.
Ana.
Em biết đấy, Ana.
Anh đã mua đồ ăn vặt gì?
Ồ, cái này?
Nhanh lên.
Xếp! Xếp!
Xếp!
- Xếp! - Vào đi.
- Bình tĩnh, đây là Ana. - Chào.
- Chào. - Cô ấy đẹp đấy, xếp.
Mời ngồi.
Có bia?
Có một xếp.
Đây, xếp.
- Và với cô em xinh đẹp. - Cảm ơn.
Tôi suýt đánh nhau ngoài cửa hàng,
may mắn là Ana đến đúng lúc.
Thật hả, xếp? Tôi nên đi.
Quên cậu ấy đi.
Chết tiệt!
Đừng cố giải thích.
Anh đã nhìn thấy mọi thứ.
Điều tốt là em an toàn.
Ôi, chết tiệt!
Tại sao?
Em quên mua cà phê.
Chánh thanh tra Torre muốn...
để tận dụng lợi thế của Ara xâm nhập băng.
Tôi chống lại nó nhưng Ara rất chăm chỉ...
nếu đó là một ý tưởng tốt.
Thay đổi nhiệm vụ...
Đội Uno vào ca đêm.
Đội Dos đảm nhận ca ngày.
Một-hai.
Khi các anh bước vào, cuộc tấn công có thể kéo dài...
thì những người khác chỉ có thể dùng súng.
Anh cũng vậy.
Đây có thể là chương trình hấp dẫn nhất các anh từng thấy.
Vậy, cẩn thận.
Nhiệm vụ này thật điên rồ.
Còn điên hơn cả vụ bí mật của tôi.
Ừ, nhưng em có thể xử lý nó.
Dù sao thì em cũng đã ở đây rồi.
Fig...
Bảo trọng nhé.
Anh ấy lo lắng cho em.
Không hề. Bảo trọng.
Nó đã kết thúc.
Giữa em và Brad.
Brad là ai?
À, Brad.
Xin lỗi. Ốm à?
Hơi hơi à?
Mẹ kiếp!
Tất nhiên, nó đau nhưng em sẽ ổn thôi.
Vậy cụng.
Vì những người phụ nữ mạnh mẽ và độc lập.
Bọn tôi không nói về chuyện tình yêu của Ara nữa.
Cô ấy không biết nếu tôi dần dần yêu cô ấy.
Có lẽ, cô ấy cũng vậy.
Có thể.
Không chắc lắm.
Bọn tôi chỉ tập trung vào nhiệm vụ.
Tay anh cảm thấy tê cóng.
Đi!
Này, đến lượt của cậu, các cậu!
Trong khi đó, cô ấy đến gần Badong hơn.
Kẻ thù đã tin cô ấy.
Hai tháng trôi qua.
Nghiêm túc chứ?
Chúng tin câu chuyện của em?
Ừ. Nhớ anh là người đã nói với em...
cho nếm cơ thể và con người để chúng tin em.
Để làm cho nó phi thường...
Hơn thế nữa, đó là kinh nghiệm của riêng em.
Vậy, mọi thứ nhìn như thật.
Ý em là, nó có thật.
Thế em đâm giáo viên điên của em thật à?
Không.
Em chỉ đập đầu anh ấy bằng cái chai.
Ngu xuẩn!
Anh cũng là đồ điên, vậy anh muốn chắc chắn.
Tuyệt đối không.
Thật ra, anh đã giữ lại.
Chúc mừng sinh nhật!
Chúc mừng sinh nhật!
- Chúc mừng sinh nhật! - Cảm ơn!
- Chúc! - Chúc!
Tới lúc rồi, tới lúc rồi.
Này!
- Đây là nó. - Ở đó.
Ở đó.
- Giờ nó đang trở nên nóng hơn. - Đến với bố!
Đó là nó.
- Trời ơi! - Hắn ta đây rồi!
Mạnh mẽ.
- Ở đó. - Đó là một kỷ lục tuyệt vời.
Chết tiệt!
- Đợi đã, tại sao cậu lại ghi nó? - Đừng làm phiền.
- Tôi hiểu. - Tùy anh.
Đây là bản ghi riêng của tôi.
Ta đã chờ đợi chuyện này.
Đây chính là nó!
Thằng này sẽ tham gia.
Đó.
Thế đó.
Lần đầu em thử vì chú Junior của em.
Và em nghiện. Rồi bắt đầu bán nó.
Khi chú Junior bị sát hại, em bỏ trốn.
Em tức giận muốn quay lại với chúng nhưng...
Em chọn tránh xa.
Anh ngưỡng mộ lòng can đảm của em.
Em có thể đi chơi với bọn anh khi em rảnh.
Anh muốn biết về em gần hơn.
Bạn bè của anh cũng muốn gặp em.
Xin lỗi, anh vừa quá trớn.
Ara, đừng rơi vào tình yêu với hắn ta.
Bệnh hoạn!
Xin lỗi. Lỗi của anh.
"Xin lỗi," và đó là lỗi của anh?
Ồ không, anh biết đấy.
Chỉ là công vụ.
Xin lỗi lần nữa. Vẫn còn bệnh à?
Vẫn.
Sao anh? Sao vội thế?
Cái qué gì vậy!
Chuyện gì với anh thế, Badong?
Dừng lại!
Không, Badong.
Fig...
Không phải em đã nói, mọi chuyện này là công vụ?
Madrigal!
Madrigal!
Chào!
Cô có phải là Madrigal?
Không, tôi là bạn của Mario.
- Cô là bạn của cậu ấy? - Vâng.
Các vị ồn ào quá.
Những người khác phàn nàn...
là các vị quá ồn ào.
Xin lỗi về điều đó, cô. Cô biết có chuột ở đây mà.
Chuột?
- Ở chỗ của cô? Thật? - Đúng.
- Cậu có chắc... - Cô Jen!
- Mario. - Cậu có khỏe?
Có chuột thật à?
Có, cô Jen, nhưng đã được giải quyết.
- Tôi hiểu. - Ừ.
Cậu cũng có thể tìm chuột trong nhà tôi?
Chắc rồi.
Vậy thì được rồi.
Cô Jen, bọn tôi thực sự đánh giá cao sự quan tâm của cô.
- Đừng lo. Tất cả vì cậu, Mario. - Cảm ơn.
- Bai. - Cô ta có phải là Madrigal?
Mario, nói cho tôi biết nếu cậu cần gì, OK?
- Chắc rồi. Cảm ơn. Bai. - Bai!
Cảm ơn cô.
Đưa tôi sổ. Cậu đã đăng nhập chưa?
Có bật lửa không?
Cảm ơn anh.
Nào.
Anh thường uống cà phê gần đây.
Cà phê xay đã hết.
Nhưng đừng lo, em đã mua đồ uống rồi.
Này, Mario, sửa chữa lối sống của mày lần cuối cùng đi.
Mày đã làm hỏng cuộc sống của người khác như nào.
Mọi người đang theo dõi mày.
Đừng để bị bắt.
Mày sẽ chết hoặc ngồi tù.
Nếu mày chết và rời thế giới này mà không nhận được gì,
ta sẽ khóc vì mày chỉ một vài tháng.
Và sau đó không còn nữa. Cuộc sống vẫn tiếp diễn!
Tại sao bọn ta phải đau khổ vì mày đây, đồ khốn!
Bố ơi, đủ rồi, làm ơn đi?
Con đã cố gắng tốt nhất, OK?
Xem, giờ con là công an.
Con đang cố làm điều tốt.
Chỉ cần tập trung vào trường học của mày.
Học chăm chỉ hơn.
Cái này, đừng tiêu nó ngay nhé.
Jing.
Jing, nhỉ?
Rõ, xếp.
Cậu bao nhiêu tuổi?
21, xếp?
Anh Mars.
Cảm ơn anh đã cho phép tôi tham gia nhóm Dos.
Cái gì?
Thực ra tôi không được lựa chọn.
Kapol chỉ định cậu tới đây.
Xếp, tôi hứa, sẽ không làm anh thất vọng.
Cái gì?
Tôi sẽ không để anh thất vọng, xếp.
Thật không?
Chỉ đùa thôi.
Tôi biết cậu sẽ cố gắng hết sức.
Rõ, xếp.
Đầu bếp!
Chết tiệt!
Anh đi đâu vậy?
Xếp, anh đã đi đâu?
Giờ chúng đang làm gì?
Ăn.
Sao?
- Chúng đang ăn! - Sao?
Cậu có chắc?
Đau quá, anh ạ!
Dừng lại!
Fig.
Anh thấy em thích Badong.
Sợ em sẽ yêu y và quay lưng lại với bọn anh.
Anh đã biết em.
Anh biết em tận tâm với công việc này như nào.
Tha thứ cho anh.
Anh chỉ lo lắng cho em.
Chết tiệt
Anh địt Ana, nhỉ?
Cái gì?
Chết tiệt!
Anh địt ả ta, nhỉ?
- Nhận đi! - Anh không hiểu.
Anh địt Ana.
- Không muốn nhận à? - Nó là gì của em?
Em ghen à?
Bố chờ con mãi!
Xếp, cái này, tôi mang đồ ăn nhẹ.
Mẹ đồ nhẹ! Tôi muốn bắn gã này.
Thật khó chịu!
Xếp, ta ăn nào.
Đây, xếp.
Món gì?
Ăn nhẹ, sếp.
Mẹ cả 2 thằng!
Họ bật đèn và chúng mày vẫn ở bên trong.
Vì Nick này gan lắm.
- Ừ, gan thật đấy. - Hôm nay là sinh nhật của Raymond.
- Xin lỗi, ai? -Raymond.
Nói là anh ta có gái bên trong.
Đừng tin mọi thứ anh nhìn thấy.
Thứ quan trọng trong cuộc sống...
là những người mà không thể được nhìn thấy.
Nhưng còn em thì sao? Em có vấn đề...
nhưng anh thật sự có thể nhìn thấy em.
Chào, đẹp trai!
Giờ bọn tôi đóng cửa.
Mai mời cậu tiếp tục nhé.
Muốn ở lại?
Đã có nhà chưa?
Cậu có thể ở lại đây nếu cậu muốn tự do.
Này, Roxy! Giờ ta đi ngủ.
Đi đi!
- Hay là tôi đập vào đầu anh! - Anh chỉ cố tỏ ra dễ thương thôi.
Tôi nói đi đi.
Xin lỗi nhé, cưng.
Cậu muốn ở lại qua đêm? Miễn phí.
Làm sao? Cậu có thể ở miễn phí...
Cậu thật dễ thương.
Xin ở lại?
Thì tất cả, miễn phí hết.
Này, đẹp trai!
Đẹp trai!
Mẹ kiếp!
- Tệ quá. -Roxy!
Tôi đã nói gì? Tôi nói anh đi đi!
Khó chịu thế chứ.
Ana, sau vụ này, anh muốn bắt đầu cuộc sống mới.
Và anh muốn em đi cùng anh.
Đây là ngày ta đã chờ đợi.
Như một đêm đặc biệt tại bar.
Thích cao trào trong tình dục.
Nhưng ai có thể nghĩ mọi thứ sẽ kết thúc trong...
lòng ghen tị?
Hẹn gặp tại nhà kho của bố lúc 5:30 chiều.
Sau đó, ta đi lúc 6:00 chiều.
Chắc chúng sẽ săn đuổi ta sau vụ này.
Tốt hơn là tách ra một thời gian.
Có thể là 2 tháng.
Bình tĩnh.
Xếp.
- Cậu chịu trách nhiệm ở đây. - Được, xếp.
Ta làm xong vụ này và đi xa một thời gian.
Bao gồm cả em, Georgia.
Em? Tại sao lại là em?
Em không muốn?
- Anh đã tha thứ cho em. - Ý anh là gì?
Giờ em được tự do làm theo ý mình.
Anh đã tha thứ cho em và Light.
Anh nói gì vậy?
Em thấy đấy, anh có mắt đây.
Đồ khốn!
Anh không đánh giá cao chuyện riêng tư ở đây!
Anh nghĩ anh là ai?
Anh muốn rời xa em vì con đĩ này?
Đừng đảo ngược tình hình là với tao.
Mày muốn chạy trốn với anh ta, nhỉ?
Mày chó!
Dừng lại, Georgia! Hoang dại.
- Mẹ mày, Georgia! - Đi! Nhanh!
Mày không thể lừa tao!
Xin lỗi!
Nhờ chút.
Thằng con hoang.
Thằng khốn!
Đồ khốn!
Đồ khốn!
Ai nói con trai tôi đăng thứ như thế?
- Tôi nghĩ nó chỉ chơi Tiktok thôi. - Đó là lỗi của cậu.
- Tất nhiên, tôi đã chán ngấy. - Giờ, ta gặp rắc rối rồi.
Ta gặp rắc rối.
Đội Uno thế nào?
Tôi nghe nói họ liên quan tới vụ bê bối lan truyền video.
Vâng. Điện thoại của Wally quên ở nhà.
Con trai của anh ấy thích video và tải nó lên.
Thiếu tôn trọng riêng tư của người khác.
Họ đã đi quá xa.
Anh không nghĩ mình sẽ xem lại thể loại đó.
Anh chán ngấy với chúng.
Giờ em muốn quay lại làm văn phòng.
Thế OK mà.
Sớm khỏe lại để em được giao nhiệm vụ khác...
và hy vọng ta có thể làm cùng nhau lần nữa.
Cảm ơn anh.
Cảm ơn chuyện gì?
Cho những gì anh đã dạy em.
Nhớ câu...
Nếu em không muốn học...
Ừ, đúng vậy.
OK, thế thì.
Anh đi trước đây.
Xin tí lửa?
Cảm ơn!
Khi cậu 18, cậu chưa quan tâm đến người khác.
Cậu chỉ thấy những gì cậu muốn
Bất cứ gì làm cậu phấn khích.
Cái gì cũng đẹp.
Cậu không nhận thấy quanh mình có gì.
Cậu vẫn chưa quan tâm đến thế giới.
Cậu vẫn còn tự do.
Thế giới đang hỗn loạn.
Rất nhiều tội phạm ở khắp mọi nơi.
Không còn bí mật nào nữa.
Ta biết ai đã làm điều đó.
Tất cả diễn ra trước mắt ta.
Câu hỏi là ta làm gì?
Manda, mở to mắt ra...
Đừng bao giờ chớp mắt.
Mở to mắt ra.
Đừng tham nhũng.
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2023 by ivy68 All right reserved
Can't find what you're looking for?
Get subtitles in any language from opensubtitles.com, and translate them here.